Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 0 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 0 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5

Bn cảm thấy có nên post típ ko ?
Dĩ nhiên
75%
 75% [ 9 ]
Ko, mua truyện về đọc còn hơn
25%
 25% [ 3 ]
Tổng số bầu chọn : 12
 

Tác giảThông điệp
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:05 pm

Lão Hagrid sốt ruột nhìn con nhân mã:

- Ừ. Nhưng mà ta muốn nói những cái bất thường trên mặt đất kìa. Chú mày không nhận thấy chuyện gì lạ hết hả?

Một lần nữa, Ronan không vội trả lời ngaỵ Cuối cùng nó nói:

- Khu rừng ẩn dấu nhiều bí mật.

Có cái gì đó lục đục trong bụi cây đằng sau Ronan khiến bác Hagrid lại
giơ cung lên, nhưng đó chỉ là một con nhân mã nữa. Con thứ hai này tóc
đen, thân hình đen, và trông hoang dại hơn Ronan. Lão Hagrid lên tiếng:

- Chào Banẹ Khoẻ không?

- Chào bác Hagrid. Tôi hy vọng bác cũng khoẻ chứ ?

- Tàn tàn. Này, ta cũng vừa mới hỏi Ronan, chú mày có thấy điều gì
bất thường trong rừng dạo gần đây không? Có một con bạch kỳ mã bị
thương… chú mày có biết gì về chuyện đó không?

Bane bước tới đứng cạnh Ronan. Nó ngóc đầu nhìn trời. Rồi chỉ nói:

- Đên nay sao Hoa? sáng quá.

Lão Hagrid đổ quạu:

- Ta nghe rồi. À, nếu ai trong các chú mày có thấy cái gì lạ thì báo cho ta biết nghen. Chúng ta phải đi đây.

Harry và Hermione theo lão Hagrid đi khỏi bãi đất trống. Tụi nó vừa
đi vừa ngoảnh lại nhìn Bane và Ronan cho đến khi cây cối che khuất tầm
nhìn.

Lão Hagrid cáu kỉnh:



- Chẳng bao giờ moi được một câu trả lời thẳng thắn của bọn nhân
mã. Cái bọn ngắm sao mắc dịch! Chẳng quan tâm đến cái gì gần hơn mặt
trăng hết!



Hermione hỏi:



- Ở đây có nhiều nhân mã không bác?



- Ối, vài con… nhưng hầu như chúng chỉ giao du trong giới của chúng
mà thôi. Nếu ta muốn nói chuyện thì chúng cũng tử tế đối đáp. Thật ra
chúng là những con nhân mã sâu sắc… có đầu óc… biết nhiều lắm đó… nhưng
mà chẳng chịu tiết lộ mấy.



Harry hỏi:



- Bác có nghĩ là cái tiếng động mà mình nghe lúc đầu đó, cũng là của một con nhân mã không?



- Tiếng đó con nghe có giống tiếng vó ngựa không? Không. Con hỏi
thì ta nói cho mà nghe. Ta nghĩ đó là kẻ đã giết mấy con bạch kỳ mã…
Trước đây ta chưa từng nghe thấy âm thanh nào giống như vậy.



Họ tiếp tục đi xuyên qua những lùm cây rậm rạp, tối đen.



Harry cứ lo lắng ngoái nhìn lại sau lưng. Nó có một cảm giác rờn
rợn là đang bị theo dõi. Nó cũng mừng là còn có lão Hagrid và cây cung
của lão bên cạnh. Nhưng cả bọn vừa đi qua một khúc quanh của con đường
mòn thì Hermione níu cánh tay lão Hagrid kêu lên:



- Bác Hagrid! Nhìn kìa! Tia sáng đỏ, mấy đứa kia bị nạn rồi!



Lão Hagrid la lên:



- Các cháu đợi ở đây nha! Đứng nguyên trên lối đi. Ta sẽ quay lại ngay.



Harry và Hermione nghe tiếng lão Hagrid vẹt những lùm cây bươn bả
đi cứu những đứa kia. Chúng đứng nhìn nhau quá sợ hãi đến nỗi chẳng
nghe thấy gì khác hơn tiếng lá xào xạc chung quanh.



Hermione thì thào:



- Bạn có nghĩ là tụi nó bị sao rồi không?



- Hơi đâu mà lo cho thằng Malfoỵ Nhưng… nhưng nếu mà Neville bị
chuyện gì thì… Trờ ơi, nói nào ngay, chỉ tại chúng ta mà nó bị phạt.



Từng phút một chậm chạp trôi quạ Tai hai đứa dỏng lên, thính hơn
thường ngày. Harry dường như nghe rõ âm thanh của từng làn gió thở,
từng làn cây nhỏ rung. Cái gì đang xảy rả Những người kia đang ờ đâu?



Cuối cùng, tiếng chân bước xàn xạc ầm ĩ cho hay lão Hagrid đã trở
về. Đi cùng với bác là Malfoy, Neville và Fang. Lão Hagrid đang nổi
khùng. Hình như lúc nãy Malfoy đã núp sau lưng Neville, rồi vồ lấy
thằng bé giởn chơi, làm Neville hoảng kinh hồn vía, phát ngay tín hiệu
kêu cứu.



Lão Hagrid la lối:



- Tụi bay làm nhặn xị lên hết như thế này thì còn mong bắt được cái
khỉ gì nữa? Neville, cháu ở lại với nhóm Hermione và bác. Còn Harry thì
đi với Fang và thằng đần kia.


Lão nói nhỏ vô tai Harry:



- Bác không muốn, nhưng với cháu thì thằng Malfoy khó mà hù doa. được, mà đêm nay chúng ta phải làm xong việc cho rồi.



Thế là Harry đi sâu vào rừng với Malfoy và Fang. Cả bọn đi suốt nửa
giờ, càng lúc càng vào sâu tít, cho đến khi lối mòn bị cây rậm che bít,
hầu như không thể đi tiếp được nữa. Harry có cảm giác như máu trong
người quánh lại: trên rễ của một gốc cây, có những vệt loang loáng, như
thể gần đâu đây sinh vật khốn khổ ấy đang oằn oại trong đau đớn. Qua
chạc ba của một cây sồi già, Harry có thể nhìn thấy một khoảng trống
phía trước. Nó nắm tay Malfoy để ra hiệu dừng lại và thì thầm:



- Nhìn kìa!



Có cái gì trắng sáng óng ả trên mặt đất. Chúng nhích lại gần hơn nhìn cho rõ.



Đó chính là một con bạch kỳ mã, và đã chết. Harry chưa bao giờ nhìn
thấy một cái gì đẹp như vậy mà buồn như vậy. Chân nó dài, thon thả, gập
lại thành cong queo khi té ngả, bờm màu trắng ngọc trai xoã trên lớp lá
khô đen.



Harry vừa nhích chân tới trước một bước thì có cái gì đó trườn tới
làm cho thằng bé đông cứng tại chỗ. Một bụi cây bên rìa khoảng trống
rung động… Rồi, từ trong bóng tối, một bóng người trùm kín mít bò lê
trên mặt đất như một con thú đang rón rén rình mồi.



Harry, Malfoy và Fang đứng ngây ra như trời trồng. Cái bóng khoác
áo trùm ấy đã bò tới xác bên con bạch kỳ mã, nó cúi thấp đầu xuống vết
thương trên mình con thú , và bắt đầu hút máu.



- AAAAAAAAAAÁÁÁ!



Malfoy thét lên một tiếng kinh hoàng rồi phóng chạy thật nhanh như
một mũi tên. Con Fang cũng chạy nốt. Cái bóng trùm kín ngẩng đầu lên và
nhìn thẳng vào Harry – máu kỳ mã nhỏ giọt trên mặt hắn. Hắn đứng dậy và
bước thật nhanh về phía Harrỵ Cậu bé sợ đến nỗi không nhúc nhích nổi.



Thế rồi một con đau buốt mà Harry chưa từng trãi qua bao giờ thọc
sâu vào đầu nó. Đau như thể cái thẹo trên trán đang phát cháy. Hai mắt
gần như bị mù, Harry giật lùi ra sau. Bỗng nghe như có tiếng vó ngựa
dồn dập đằng sau, phi nước đại, và có cái gì đó phóng qua người Harry,
lao thẳng vào cái bóng trùm kín.



Cơn đau trong đầu Harry kinh khủng đến nỗi nó không đứng được nữa. Harry đổ gục xuống. Một hay



hai phút trôi quạ Khi nó ngước nhìn lên thì cái bóng trùm kín đã
biến mất. Thay vào đó là một con nhân mã đứng kề bên, nhưng không phải
Ronan hay Banẹ Con nhân mã này trông trẻ hơn, bộ tóc bạch kim và thân
hình vàng óng.



- Em có sao không?



Con nhân mã đỡ Harry đứng lên, ân cần hỏi. Harry chưa hoàn hồn hẳn:



- Dạ… Cám ơn… Chuyện đó là sao hả anh?



Con nhân mã không trả lời. Nó có đôi mắt xanh một cách kỳ lạ, xanh
như ngọc xa-phia. Nó ngắm Harry thật kỹ, ánh mắt như dán vào vết thẹo
hằn rất rõ trên trán Harrỵ Con nhân mã nói:



- Em là đứa con nhà Potter? Em mau trở lại với bác Hagrid ngaỵ Lúc
này rừng không phải là nơi an toàn – đặc biệt đối với em. Em có biết
cỡi ngựa không? Để anh cõng em đi thì nhanh hơn.



Con nhân mã khuỵu hai chân trước cho thân mình thấp xuống để Harry có thể trèo lên lưng. Rồi nó nói thêm:



- Anh tên là Firenze.



Thình lình có nhiều tiếng ngựa phi dồn dập từ một phía khác của
khoảng rừng thưa. Đó là Ronan và Bane lướt qua những tàn cây bụi cỏ,
hông lườn của họ phập phồng và nhễ nhại mồ hôi.



Bane hét như sấm nổ:



- Firenze! Em đang làm gì đó? Em cõng một con người trên lưng! Em
không biết xấu hổ hả Em biến thành một con la thồ tầm thường rồi sao?



Firenze đáp:



- Các anh không nhận ra ai đây sao? Đây là đứa con nhà Potter. Nó phải rời khu rừng này càng nhanh càng tốt.



Bane càu nhàu:



- Em đã nói gì với nó? Firenze, hãy nhớ: Chúng ta đã thề là chúng
ta không chống lại Trời. Chẳng phải chúng ta đã đọc thấy trước cái gì
sẽ xảy đến qua sự di chuyển của các hành tinh sao?



Ronan gõ móng chân xuống mặt đất một cách sốt ruột, nói bằng một giọng u ám:



- Anh chắc là Firenze tin mình đang hành động vì điều gì tốt đẹp nhất.



Bane bực dọc co chân sau đá hậu:



- Vì điều tốt đẹp nhất! Cái điều đó thì mắc mớ gì đến chúng tả Nhân
mã chỉ nên quan tâm đến những điều tiên tri! Việc của chúng ta không
phải là chạy loăng quăng như những con lừa theo đuôi những con người đi
lạc vào rừng!



Firenze hét vào mặt Bane:



- Anh có nhìn thấy con bạch kỳ mã đó không? Anh có hiểu tại sao nó
bị giết không? Hay là các hành tinh không cho phép anh dính vô cái bí
mật đó? Anh Bane, em tự cho phép mình được chống lại cái đang ẩn náu
trong khu rừng này. Vâng, nếu em phải làm điều đó, em sẽ cùng làm với
con người.



Và Firenze quay ngoắt mình lại mangt theo Harry đang cố hết sức bám
chặt trên lưng. Anh phóng ra khỏi rừng cây, bỏ mặc Ronan và Bane ở đằng
sau.



Harry không hiểu chút xíu gì về chuyện đang diễn ra. Nó hỏi:



- Tại sao anh Bane giận quá vậy? Và… anh cứu em thoát khỏi cái gì vây?



Firenze giảm tốc độ, chỉ còn đi thong thả thôi. Anh bảo Harry hãy
cúi đầu xuống để tránh những cành cây xà thấp. Nhưng anh không trả lời
câu hỏi nào của Harrỵ Cả hai đi xuyên qua rừng cây trong im lặng, lâu
đến nỗi Harry nghĩ chắc là Firenze không chịu nói chuyện với nó nữa.



Tuy nhiên, lúc cả hai đi xuyên qua một khoảng rừng đặc biệt um tùm cành lá, thì Firenze đột ngột dừng lại.



- Harry Potter, em có biết máu bạch kỳ mã dùng để làm gì không?



Harry quá ngạc nhiên trước câu hỏi đó, ngơ ngác nói:



- Không. Chúng em chỉ dùng sừng và lông đuôi bạch kỳ mã trong môn Độc dược



Firenze nói:



- Bởi vì giết một con bạch kỳ mã là một việc cực kỳ dã man. Chỉ kẻ
nào không còn gì để mất, và muốn dành tất cả, mới phạm một tội ác như
vậy. Máu của kỳ mã sẽ giúp kẻ đó giữ được mạng sống, dù cái chết đã cận
kề trong gan tấc. Nhưng mà kẻ đó sẽ sống bằng một cái giá khủng khiếp.
Hắn giết một sinh vật tinh khiết không có khả năng tự vệ, chỉ để giữ
lấy mạng sống của mình, nhưng hắn cũng chỉ có thể sống dở – một kiếp
sống bị nguyền rủa, kể từ lúc môi hắn chạm vào giòng máu bạch kỳ mã.



Harry nhìn sững vào gáy của Firenze, cái gáy óng ánh sắc bạc dưới ánh trăng. Nó nói to lên điều thắc mắc trong lòng:



- Nhưng ai lại tuyệt vọng dữ vậy? Nếu bị nguyền rủa suốt đời thì thà chết phức còn hơn.



Firenze đồng ý:



- Đúng vậy. Trừ trường hợp hắn phải sống gượng cho đến ngày hắn
uống được một thứ khác – một thứ có thể đem lại cho hắn đầy đủ sức mạnh
và quyền lực – một thứ làm cho hắn không bao giờ chết. Harry Potter, em
có biết lúc này cái gì đang được cất giữ ở trường em không?



- Dĩ nhiên em biết: Hòn đá Phù thủy – Thuốc trường sinh! Nhưng em không hiểu ai mà….



- Em không nghĩ ra cái kẻ đã chờ đợi bao nhiên năm nay để giành lại quyền lực, kẻ bám lấy sự sống để chờ đợi cơ hội của hắn à?



Như thể có một bàn tay sắt bỗng nhiên bóp nghẹt trái tim Harrỵ Nó
bỗng nghe như vang lên đâu đó trên tán cây xào xạc kia những lời mà lão
Hagrid đã nói với nó vào đêm đầu tiên hai người gặp gỡ:



- Có người nói hắn đã chết. Theo ý ta thì hắn chỉ bị tẩu hỏa nhập ma thôi. Ai biết hắn có đủ chất người để chết hay không?



Harry mở miệng, nhưng lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng:



- Có phải anh muốn ám chỉ Vol…



- Harry! Harry! Bạn có sao không?



Hermione đang chạy về phía họ trên con đường mòn. Lão Hagrid hổn hển chạy đằng sau cô bé.



Harry la lên, gần như không nhận ra mình đang nói gì nữa:



- Tôi không sao. Không sao. Con bạch kỳ mã chết rồi. Bác Hagrid ơi, nó nằm ở khoảng rừng thưa trong kia.



Lão Hagrid vội lật đật đi kiểm tra con kỳ mã, Firenze nói nhỏ với Harry:



- Anh em mình chia tay ở đây, bây giờ em an toàn rồi.



Harry tuột khỏi lưng Firenzẹ Anh nói:



- Chúc em may mắn, Harry Potter. Trước đây cũng có chuyện các hành
tinh bị giải đoán sai, cho dù là chính các nhân mã giải. Anh hy vọng
lần này cũng sai như vậy.



Firenze quay mình và phi nước kiệu vào chốn sâu thẳm của rừng, để lại Harry đứng đó run rẩy.



Ron ngồi chờ những người bạn trở về, chờ mãi đến ngủ gục trong căn
phòng sinh hoạt chung. Nó ngủ mớ, đang la hét chuyện phạm lỗi Quiđitch
gì đó thì Harry lay nó dậy. Dù vậy, chỉ vài giây sau là Ron tỉnh táo
hẳn, tròn mắt lắng tai nghe Harry và Hermione kể lại những chuyện đã
xảy ra trong rừng.



Harry không thể nào ngồi yên được. Nó đi qua đi lại trước lò sưởi, vẫn còn run rẩy:



- Lão Snape muốn lấy Hòn đá Phù thủy cho Voldemort… Voldemort đang
chờ đợi trong khu rừng… vậy mà mình cứ tưởng lão chỉ muốn làm giàu…



Ron thì thào với giọng kinh hoàng, như thể sợ Voldemort có thể nghe được tụi nó vậy:



- Đừng nói cái tên đó ra!



Nhưng Harry không nghe:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:07 pm

- Anh Firenze cứu tôi, lẽ ra ảnh không được làm như vậy… Anh Bane giận
lắm… Ảnh nói như vậy là xen ngang vào những điều mà các hành tinh đã
tiên tri… Mấy hành tinh ấy chắc đã cho thấy trước ắt là có ngày
Voldemort sẽ trở lại… Anh Bane thì nghĩ rằng, đáng ra anh Firenze cứ
nên để cho Voldemort giết tôi… Chắc là điều đó cũng được ghi trên các
hành tinh!



Ron lại suỵt:



- Bồ làm ơn đừng nói cái tên đó ra nữa.



Harry tiếp tục, mặt mày ửng đỏ lên:



- Bây giờ tôi chỉ còn chờ đến lúc lão Snape đánh cắp được Hòn đá,
và Voldemort đến lấy mạng tôi… Chà, chắc là anh Bane khoái lắm.



Hermione trông hoảng sợ vô cùng, nhưng cô bé cũng cố nói vài lời an ủi:



- Harry, mọi người nói cụ Dumbledore là người duy nhất mà
Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai- đấy kiêng dè e sợ. Ở bên cạnh cụ Dumbledore,
thì bạn không lo bị Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai- đấy hãm hại. Dù sao đi
nữa, ai dám chắc tiên đoán của mấy con nhân mã là đúng? Tôi nghĩ bói ra
ma quét nhà ra rác ấy mà; với lại giáo sư McGonagall cũng vẫn hay nói
rằng bói toán là chi ngành thiếu chính xác nhất trong các bộ môn pháp
thuật.



Mãi đến khi trời sắp rạng sáng, ba đứa trẻ mới ngưng câu chuyện.
Chúng lên giường trong tình trạng kiệt sức hoàn toàn, cổ họng sưng vù
đau đớn. Nhưng một đêm đầy những điều kỳ lạ vẫn chưa kết thúc:



Khi Harry kéo khăn trải giường ra, nó nhìn thấy tấm áo tàng hình
của mình được ai đó xếp ngay ngắn gọn gàng trên nệm giường. Có một mẩu
giấy cài trên áo, ghi:



Phòng khi cần.

Chương 16
: BẪY SẬP


Có lẽ mãi đến sau này, Harry vẫn không thể nào nhớ lại được nó đã
làm sao mà thi cử và rốt cuộc vẫn thi đậu nổi, khi cứ phập phồng lo là
Voldemort sẽ xông vô phòng nó bất cứ lúc nào. Nhưng ngày nối ngày trôi
qua, con Fluffy chắc chắn vẫn còn sống, vẫn còn canh giữ sau cánh cửa
khoá chặt trên tầng ba.



Dạo bọn trẻ làm bài thi viết, trời nóng nực oi bức vô cùng, đặc
biệt là trong phòng học lớn, nơi chúng đang ngồi làm bài. Để làm bài,
học sinh được phát những cây bút lông ngỗng mới, đặc biệt, đã được ếm
bùa Chống-gian-lận-thi-cử.



Học sinh cũng phải thi thực hành. Giáo sư Flitwick gọi từng đứa một
vào lớp để xem chúng có thể làm cho một trái thơm nhảy múa lạch bạch
qua hết một bàn giấy không. Giáo sư McGonagall thì quan sát bọn trẻ
biến những con chuột thành hộp đựng thuốc lá. Điểm được cho tùy theo
hộp đẹp xấu, hộp nào có râu thì bị loại. Còn giáo sư Snape thì đứng
canh sau lưng chúng khiến chúng hết sức căng thẳng khi cố gắng nhớ lại
cách pha chế thuốc lú.



Harry đã cố gắng hết sức mình, bất chấp những cơn nhói đau như bị
đâm vào trán vẫn thường hành hạ nó từ sau chuyến đi rừng về. Neville
tưởng Harry quá lo lắng chuyện thi cử mà không ngủ được. Nhưng sự thực
là Harry cứ bị những cơn ác mộng đánh thức, trước đây vẫn vậy, nhưng
bây giờ càng tệ thêm vì cái bóng trùm kín, nhễu máu cứ luẩn quẩn khắp
giấc mơ của nó.



Có lẽ vì chưa từng thấy những gì mà Harry đã thấy trong rừng, cũng
có thể vì không bị vết thẹo trên trán hành hạ, nên Ron và Hermione
không có vẻ lo lắng như Harry về Hòn đá Phù thủy. Chắc chắn chỉ nghĩ
đến Voldemort không thôi cũng đủ làm cho chúng kinh sợ rồi, nhưng
Voldemort lại không bao giờ thèm xâm nhập vào những giấc chiêm bao của
chúng. Vả lại, chúng bận bịu chuyện học hành thi cử đến nỗi chẳng còn
mấy lúc rảnh để bận bịu về chuyện thầy Snape hay bất cứ ai khác đang
mưu toan hay đeo đuổi cái gì.


Bài thi cuối cùng của bọn trẻ là Lịch sử Pháp thuật. Chỉ còn phải mất
thêm một giờ nữa để trả lời những câu hỏi về những lão phù thủy gàn dở,
những kẻ đã phát minh ra cái vạt tự khuấy, là bọn trẻ sẽ được thảnh
thơi, tha hồ tự do tự tại suốt một tuần lễ tuyệt vời, cho đến khi có
kết quả cuộc thị Chính vì thế, khi con ma của giáo sư Binns ra lệnh cho
bọn trẻ buông viết lông ngỗng xuống và cuộn tờ giấy da đem nộp, thì
Harry cũng như tất cả những đứa khác, không thể nhịn được hò reo mừng
rỡ.



Nhập vào đám đông túa ra khoảng sân trường đầy nắng, Hermione nói với các bạn của mình:



- Bài dễ hơn mình tưởng rất nhiều. Lẽ ra mình cũng chẳng cần học
cho cố về Bảng Nội qui Hạnh kiểm của Người Sói vào năm 1637 hay Cuộc
nổi dậy của Elfric Háo hức.


Hermione luôn luôn thích ôn lại bài thi vừa làm xong, nhưng Ron nói làm
như vậy chỉ khiến nó phát bệnh. Thành ra tụi nó đi dung dăng tới bên bờ
hồ và nằm duỗi mình dưới bóng cây. Hai anh em sinh đội nhà Weasley và
Lee Jordan đang cù mấy cái xúc tu của một con mực khổng lồ ẩn mình
trong một vũng nước ấm.



Ron nằm dài trên cỏ, sung sướng thở phào.



- Không còn bài vở nữa, bồ phải vui mừng mới phải chứ Harrỵ Một
tuần sau mình mới biết bài thi của mình tệ như thế nào, lúc đó rầu rĩ
cũng chưa muộn; còn bây giờ hơi đâu mà lo!



Harry đang ngồi bóp trán. Nó chợt nỏ bùng đầy tức tối:



- Cái này có ý nghĩa gì, sao tôi lại không được biết chứ? Cái thẹo
của tôi cứ đau hoài… Hồi đó cũng có khi đau, nhưng có bao giờ đau hoài
như vầy đâu!


Hermione đề nghị:



- Bạn đến gặp bà Pomfrey đi!



- Tôi đâu có bệnh! Tôi tin đây chắn chắn là một sự cảnh báo… nghĩa là tai hoa. đang đến gần…



Trời nóng quá nên Ron không suy nghĩ sâu xa thêm:



- Thư giãn đi Harrỵ Hermione nói đúng đó, chừng nào cụ Dumbledore còn ở
quanh đây thì Hòn đá vẫn còn nguyên vẹn, đừng lọ Với lại, nhìn có vẻ gì
lão Snape đã tìm ra cách vượt qua con chó ba đầu đâu. Lão từng bị nó
cắn suýt đứt giò, chắc lão không vội thử lần nữa đâu. Mà bác Hagrid thì
cũng không đời nào làm cụ Dumbledore thất vọng, chuyện đó coi bộ còn
khó hơn chuyện Neville trở thành tuyển thủ quốc gia môn Quiđitch à!


Harry đồng ý, nhưng nó không thể gạt bỏ được cái cảm giác mơ hồ là hình
như nó đang quên làm một điều gì đó, một điều gì đó quan trọng. Khi nó
cố tự giải thích việc này, Hermione nói:



- Tại kỳ thi đó mà. Mình cũng vậy đó. Hồi khuya mình thức dậy, ôn
được một nửa môn Biến hình rồi mới nhớ ra là đã thi xong môn đó rồi.



Dù vậy Harry vẫn tin chắc cái cảm giác bất ổn trong lòng nó không
liên quan gì đến việc thi cử. Nó nhìn thấy một con cú bay ngang qua bầu
trời xanh sáng phía trên ngôi trường – con cú ngậm một bức thự Người
duy nhứt từng gởi thư cho Harry là bác Hagrid. Bác ấy không đời nào
phản bội cụ Dumbledorẹ Bác ấy không đời nào nói cho a biết cách qua
được con Fluffy… Không đời nào… Nhưng…


Harry bỗng đứng phắt dậy.



Ron ngái nhủ hỏi:



- Bồ đi đâu vậy?



Mặt Harry trở nên trắng bệch:



- Mình vừa nghĩ ra một điều. Phải đi gặp bác Hagrid ngay!



Hermione vội vã đứng lên theo, hồi hộp:



- Để chi?



Harry bò lên bãi cỏ thoai thoải:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:08 pm

- Mấy bồ không thấy lạ sao? Bác Hagrid ước ao có một con rồng hơn bất
cứ thứ gì khác, và cái người xa lạ bác gặp ở quán rượu ấy lại ngẫu
nhiên có một cái trứng rồng trong túi áo. Rồng là đồ bất hợp pháp thì
ai lại đi lang thang đó đây với một cái trứng rồng trong túi chứ ? Mấy
bồ nghĩ xem có phải hắn tình cờ gặp bác Hagrid không, hay là…? Tại sao
mình không nghĩ ra điều này sớm nhỉ?



- Bồ đang nói về cái gì vậy?



Ron hỏi, nhưng Harry không trả lời, cắm cổ chạy băng qua sân trường hướng về phía bìa rừng.



Lão Hagrid đang ngồi trong một cái ghế bành đặt bên ngoài căn chòi,
ống tay áo và ống quần đều xắn lên. Lão đang lặt đậu cho vào một cái tộ
to, mỉm cười khi thấy bon trẻ chạy tới.



- Chào mấy đứa! Thi xong rồi hả? Rảnh uống trà không?



Ron đáp:



- Dạ, xin bác.



Nhưng Harry ngắt lời Ron:



- Không, tụi con đang gấp lắm. Bác Hagrid ơi, bác trả lời cho con
điều này. Bác nhớ cái hôm mà bác đánh bài thắng được cái trứng rồng đen
không? Bác có nhớ người khách lạ ấy trông như thế nào không?



Lão Hagrid thản nhiên:



- Không. Tại hắn có rời cái áo trùm ra đâu!



Ba đứa trẻ đứng sững với vẻ mặt thảng thốt khiến lão Hagrid phải nhướn mắt nhìn lên:



- Có gì đâu mà bất thường? Ở quán rượu Đầu Heo – cái quán rượu
trong làng ấy – có cả đống bọn quái… Có thể hắn là một gã buôn lậu
rồng. Bác cũng chẳng nhìn được mặt mũi hắn, lúc nào hắn cũng kéo mũ
trùm đầu tùm hụp.



Harry ngồi thụp xuống bên cạnh tô đậu:



- Bác nói gì với hắn hở bác Hagrid? Bác có nhắc gì tới Hogwarts không?



Bác Hagrid cau mày cố nhớ lại:



- Để ta nhớ coi… Ờ… hắn có hỏi ta làm gì, ta nói ta là người giữ
khoá ở đây… Hắn hỏi ta về những thứ mà ta khoái… nên ta có nói với hắn…
ờ, ta nói cái mà ta luôn ao ước là một con rồng… và rồi… ta không nhớ
rõ lắm, bởi vì hắn cứ mua thêm rượu mời ta uống… Để coi… Ờ, rồi hắn nói
hắn có một cái trứng rồng, nếu ta muốn ta có thể chơi bài với hắn…
nhưng mà hắn muốn biết chắc là ta có muốn giữ nổi một con rồng hay
không. Hắn không muốn nó rơi vào tay hạng tàm thường… Ta bèn nói cho
hắn biết là một khi ta đã thuần hoá được con Fluffy, thì dạy dỗ một con
rồng là chuyện dễ thôi…



Harry cố giữ cho giọng nói của mình đừng xúc động quá, hỏi dồn dập:



- Rồi… rồi hắn có… có tỏ ra chú ý đến con Fluffy không?



- Ủa, có chứ! Trên đời này có được mấy con chó ba đầu? Ngay cả ở
Hogwarts đây cũng không dễ gặp nữa à. Vậy là ta nói với hắn, con Fluffy
thật ra rất dễ thương nếu mình biết cách dỗ nó, chỉ cần cho nó nghe một
khúc nhạc du dương là nó lăn ra ngủ ngay ấy mà…



Bỗng nhiên lão Hagrid giật mình hốt hoảng:



- Chết mồ! Lẽ ra ta không nên nói với các cháu!… Thôi, quên hết đi nha!… Ê! Tụi bay chạy đi đâu đó?



Harry, Ron và Hermione cùng ùa chạy về phía toà lâu đài, không ai
nói với ai lời nào cho đến khi cả ba tới được tiền sảnh. Trong lâu đài
mát lạnh hơn ngoài sân rât nhiều. Harry nói:



- Chúng ta phải đi báo cho thầy Dumbledore biết ngaỵ Bác Hagrid đã
nói cho gã lạ mặt đó biết cách chế ngự Fluffy mất rồi, mà cái kẻ mặc áo
trùm đó nếu không phải là lão Snape thì cũng là Voldemort. Một khi hắn
làm cho bác Hagrid say mèm rồi thì khai thác bác thiệt là dễ… Trời ơi,
chỉ mong sao thầy Dumbledore tin tụi mình. Anh Firenze có thể đứng ra
bảo chứng cho mình nếu không bị anh Bane cấm cản. Mà văn phòng thầy
Dumbledore ở đâu nhỉ?



Cả ba nhìn quanh, như thể hy vọng tìm thấy một dấu hiệu nào đó
hướng dẫn cho chúng đi đúng hướng. Chúng chưa từng được nghe ai nói
rằng cụ Dumbledore sống ở đâu, mà cụ cũng chưa hề gọi chúng lên văn
phòng bao giờ.



- Tụi mình phải…



Harry chưa kịp nói hết câu thì một giọng nói đột ngột vang lên từ bên kia Sảnh đường:



- Các con đang làm gì ở đây vậy?



Đó là giáo sư McGonagall, bà đang ôm một chồng sách.



Hermione lúc đó tỏ ra khá can đảm( theo nhận định của Harry và Ron ), cô bé nói thẳng:



- Chúng con muốn gặp thầy Dumbledore.



Giáo sư McGonagall lập lại:



- Gặp thầy Dumbledorẻ Để làm gì?



Giọng giáo sư như thể bà ngờ bọn trẻ đang định làm một chuyện gì đó vô cùng ám muội.



Harry nuốt nước miếng. Nên nói sao bây giờ?



- Dạ, đây là chuyện bí mật…



Vừa mở lời là Harry hối hận ngay, bởi vì giáo sư McGonagall hỉnh mũi lên, bà lạnh lùng nói:



- Giáo sư Dumbledore vừa đi vắng cách đây mười phút. Cụ nhận được
một con cú khuẩn của Bộ trưởng Pháp thuât và đã lập tức bay đến Luân
Đôn rồi.



Harry rụng rời:



- Cụ đã đi rồi? Đúng lúc này?



- Giáo sư Dumbledore là một pháp sư rất vĩ đại, Harry à, thời giờ của cụ quí hiếm lắm.



- Nhưng chuyện này rất quan trọng…



- Con nói coi, chuyện gì mà quan trọng hơn được cả Bộ trưởng Pháp thuật hả, Harry?



Harry quẳng luôn sự dè dặt của mình đi.



- Thưa cô… chuyện về Hòn đá Phù thủy…



Điều đó quá bất ngờ đối với giáo sư McGonagall đến nỗi bà buông
sõng tay, để đống sách rơi xuống sàn mà không buồn nhặt chúng lên. Bà
lắp bắp:



- Làm… làm sao con biết …



- Thưa cô, con nghĩ… con biết chính thầy Sn… Có người đang tìm cách đánh cắp Hòn đá. Con phải nói cho thầy Dumbledore biết.



Giáo sư nhìn Harry với ánh mắt vừa hoảng hốt vừa ngờ vực. Cuối cùng bà nói:



- Ngày mai giáo sư Dumbledore mới trở về. Cô không biết bằng cách
nào con khám phá ra Hòn đá, nhưng con hãy yên tâm, không ai có thể đánh
cắp nó đâu, nó được giữ kỹ lắm.



- Nhưng thưa cô…



- Harry, cô biết cô đang nói về điều gì mà!



Cúi xuống nhặt lại những quyển sách, giáo sư McGonagall kết thúc ngắn gọn:



- Các con ra ngoài sân mà phơi nắng cho ấm.



Nhưng bọn trẻ chẳng hứng thú gì với nắng hay ấm. Khi giáo sư McGonagall đã đi xa rồi, Harry nói:



- Tối nay… Lão Snape sẽ vô được cửa sập tối naỵ Lão đã có mọi thứ
lão cần, và bây giờ thì lão đã lừa được thầy Dumbledore đi khỏi. Chính
lão đã gởi cú. Tôi dám chắc Bộ trưởng Pháp Thuật sẽ rất ngạc nhiên khi
thấy cụ Dumbledore đến.



- Nhưng bây giờ chúng ta có thể làm gì được nào?



Hermione thở phập phồng, còn Harry và Ron thì cứ đi vòng vòng như
cái bánh xe quaỵ Bỗng chúng nhận ra thầy Snape đứng sừng sững ở đó.
Thầy nói êm ái:



- Chào các trò!



Ba đứa tròn mắt ngó thầy như bị thôi miên.



Thầy mỉm nụ cười méo mó quái dị:



- Một ngày đẹp trời như hôm nay thì tụi bay không nên co ro trong nhà.



- Chúng con…



Harry há miệng nói mà không biết nói cái gì. Thầy Snape bèn nói tiếp:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:09 pm

- Tụi bay phải cẩn thận hơn. Túm tụm như thế này thì người ta ắt nghĩ
là tụi bay đang mưu tính gì đó. Mà nhà Gryffindor thì chẳng còn bao
nhiêu điểm để mất nữa đâu!



Harry nổi sung, Nó quay ngoắt, bỏ đi ra ngoài. Nhưng thầy Snape gọi lại:



- Harry, ta cảnh cáo… Nếu còn bất kỳ vụ trốn ngủ đi rong nào vào
ban đêm nữa thì ta cam đoan trò sẽ bị đuổi là cái chắc. Chúc trò một
ngày tốt lành.



Thầy bỏ đi về hướng phòng giáo viên.



Bước xuống khỏi những bậc thềm đá. Harry quay lại thì thào khẩn cấp với hai đứa bạn:



- Phải rồi, đây là điều mà chúng ta phải làm: một trong mấy đứa
mình phải theo dõi lão Snapẹ Đợi bên ngoài phòng giáo viên, canh lão đi
ra thì đi theo. Hermione, bạn làm chuyện này là thích hợp nhất.



- Tại sao lại là tôi?



Ron nói:



- Thì dễ hiểu quá mà: Bồ cứ giả đò đợi thầy Flitwick, bồ biết cách
mà: “ Ôi, thưa thầy Flitwick, con lo quá. Con sợ con làm sai câu 14
rồi…”.



Cái giọng nhái eo éo của Ron làm Hermione quát lên:



- Im đi!



Dù vậy Hermione cũng đồng ý theo dõi thầy Snapẹ Harry bảo Ron:



- Còn hai đứa mình thì canh hành lang tầng bạ Đi mau!



Nhưng hai đứa đã không thể hoàn thành nhiệm vụ. Tụi nó vừa đến được
cánh cửa ngăn con chó Fluffy với phần còn lại của ngôi trường thì giáo
sư McGonagall đã quay trở lại, và lần này bà mất hết bình tĩnh khi thấy
hai đứa nhỏ. Bà nổi trận lôi đình:



- Ta thấy tụi bay còn khó trị hơn cả một bao bùa mê ngải dại. Ngu
vừa phải thôi chứ! Ta mà còn nghe thấy tụi bay lảng vảng gần đây, ta sẽ
trừ nhà Gryffindor năm chục điểm. Ừ, trừ chính cái nhà mà ta làm chủ
nhiệm!



Harry và Ron lủi thủi quay trở về phòng sinh hoạt chung. Nó vừa nói:



- May ra Hermione nắm được đuôi lão Snape…



Bức chân dung Bà Béo liền xịch qua một bên cho Hermione bước vào. Cô bé tiu nghỉu:



- Xin lỗi nghe, Harry! Thầy Snape đi ra khỏi phòng giáo viên, thấy
tôi, hỏi tôi đang làm gì, tôi nói tôi đang đợi thầy Flitwick, thế là
thầy Snape vào gọi thầy Flitwick. Tôi đành phải bỏ đi, không biết thầy
Snape đi đâu mất rồi.



Harry nói:



- Vậy là tới lúc rồi, đúng không?



Hai đứa kia đứng nhìn nó trân trân. Mặt Harry tái mét nhưng mắt nó sáng long lanh:



- Tối nay tôi sẽ ra khỏi nơi đây, tôi sẽ đi lấy Hòn đá trước.



Ron kêu lên:



- Bồ điên hả?



Hermione can:



- Bồ đừng có dại dột! Thầy Snape và giáo sư McGonagall chẳng đã nói rồi sao? Bạn sẽ bị đuổi cho coi!



Harry hét lên:



- THÌ SAO? Các bạn có hiểun không? Nếu lão Snape có được Hòn đá,
Voldemort sẽ hồi sinh! Các bạn chưa từng nghe kể lại thời Voldemort
thống trị thì như thế nào hả? E là không còn cả trường Hogwarts để mà
học đó chớ! Lão phù thủy ác độc đó sẽ san bằng tất cả, hoặc biến nó
thành trường dạy Nghệ thuật Hắc ám! Bây giờ chúng ta có mất thêm điểm
thi đua thì cũng vậy thôi. Bộ bạn tưởng Gryffindor dành được Cúp Nhà
thì bạn và gia đình bạn được Voldemort để yên hả? Nếu tôi bị bắt trước
khi lấy được Hòn đá, thì… Chà, bất quá tôi quay trở về nhà Dursley rồi
ngồi đó mà chờ Voldemort mò đến chứ gì! Tôi cũng chỉ chết chậm hơn một
tý, chứ không đời nào chịu hùa theo phe Hắc ám. Tôi sẽ đi qua cái cửa
sập đó tối nay, hai bạn có nói gì cũng không ngăn cản được tôi đâu.
Voldemort đã giết cha mẹ tôi, các bạn không nhớ sao?



Mắt Harry nhìn các bạn sáng rực. Hermione nói lí nhí:



- Bạn nói đúng.



Harry bảo:



- Tôi sẽ mặc tấm áo tàng hình. Cũng may là tôi đã lấy lại được tấm áo.



Ron hỏi:



- Nhưng cái áo có che kín hết cả ba đứa không?



- Cả… ba đứa chúng ta?



- Chứ sao? Bồ tưởng tụi này để cho bồ đi một mình sao?



Hermione có vẻ hào hứng lên:



- Dĩ nhiên là bồ không thể nào lấy được Hòn đá nếu không có sự giúp
sức của tụi này. Để tôi coi lại mấy cuốn sách của tôi, có khi kiếm ra
cái gì xài được không chừng.



- Nhưng nếu các bạn bị bắt, các bạn sẽ bị đuổi.



Hermione nhe răng cười:



- Mình ráng đừng để bị bắt thì đâu có bị đuổi. Thầy Flitwick đã bật
mí riêng với tôi là tôi đã đạt được một trăm hai mươi điểm trên một
trăm trong kỳ thị Với điểm số đó, người ta không nỡ đuổi tôi đâu.



Sau buổi ăn tối, Harry, Ron và Hermione ngồi đứng không yên trong
căn phòng chung. Chẳng ai quấy rầy tụi nó cả, đám học sinh nhà
Gryffindor chẳng có gì để nói với Harry nữa. Đây là đêm đầu tiên mà
chuyện đó không làm nó đau buồn. Hermione đang vùi đầu vô mấy cuốn sách
của cô bé, hy vọng tìm ra cách giải những bùa ếm mà tụi nó có thể sắp
gặp phải. Harry và Ron cũng không nói gì nhiều. Cả hai đang suy nghĩ về
chuyện tụi nó sắp làm.



Những học sinh khác lần lượt đi ngủ, căn phòng trống vắng dần.



Cuối cùng khi đến lượt Lee Jordan cũng vươn vai ngáp dài và đi ngủ nốt, thì Ron nói nhỏ với Harry:



- Đi lấy tấm áo tàng hình đi!



Harry chạy lên căn phòng ngủ tối thui, rút tấm áo tàng hình ra, và
lúc ấy nó chợt nhìn thấy cây sáo mà bác Hagrid tặng vào dịp lễ Noel.
Harry liền bỏ ống sáo vào túi để tí nữa thổi ru ngủ con Fluffy: nó
không biết giọng mình có đủ hay để hát cho con chó ba đầu lăn ra ngủ
không. Rồi nó chạy xuống căn phòng sinh hoạt chung.



- Tụi mình trùm áo tàng hình ở đây đi, trùm sao cho kín hết cả ba
đứa nha! Nếu thầy giám thị Filch tự nhiên thấy mấy cái chân của tụi
mình đi lang thang thì…



- Các bạn đang làm gì đó?



Một giọng nói vang ra từ góc phòng, và Neville xuất hiện từ đằng
sau một cái ghế bành, tay giữ chặt con cóc Trevor. Con vật khốn khổ
trông có vẻ như vừa đánh liều đi tìm tự do một lần nữa.



Harry vội vàng giấu chiếc áo khoác ra sau lưng:



- Đâu có làm gì đâu, Neville!



Nhưng Neville nhìn chăm chăm vào mấy gương mặt tội lỗi đầy ngờ vực.



- Các bạn lại trốn ngủ nữa hả?



Hermione vội xua tay lắc đầu:



- Đâu có! Đâu có! Tụi này hổng dám vậy đâu. Sao bạn không đi ngủ đi Neville?



Harry nhìn cái đồng hồ gỗ cổ lỗ sĩ vĩ đại dựng ở gần cửa. Có lẽ giờ
này thầy Snape đang ru con Fluffy ngủ, ba đứa nó chẳng có thì giờ để
lãng phí nữa đâu. Vậy mà Neville cứ ở đó cù nhây:



- Các bạn không được đi ra ngoài. Các bạn sẽ lại bị bắt cho mà coi. Nhà Gryffindor lại càng thêm khốn đốn.



Harry cố giải thích:



- Bạn không hiểu đâu Neville, chuyện này quan trọng lắm.



Neville rõ ràng là đang gồng mình làm một điều vô vọng. Nó hấp tấp đứng chắn trước cái lỗ chân dung Bà Béo:



- Tui sẽ không cho các bạn làm vậy đâu. Tui sẽ… tui sẽ oánh lại các bạn.



Ron nổi sùng lên:



- Neville, tránh ra khỏi cái lỗ đó, đừng có xử sự như một thằng ngốc vậy chớ!



- Bạn dám kêu tôi là thằng ngốc hả? Tui thấy các bạn không nên vi
phạm nội quy nữa. Và chính bạn là người bảo tôi phải đấu tranh mà!



Ron càng điên thêm:



- Đúng vậy, nhưng mà không phải đấu tranh với tụi mình với nhau, Neville, bồ không hiểu bồ đang làm gì đâu!



Ron bước tới trước một bước, Neville buông con Trevor ra và phóc một cái, con cóc nhảy đâu mất. Neville giơ nắm đắm lên nói:



- Vậy thì tới đi, cứ thử oánh tui đi! Tui sẵn sàng rồi đây!



Harry quay qua Hermione, tuyệt vọng nói:



- Làm cái gì đi!



Hermione bước tới, nói:



- Neville, mình thật sự, thật sự không muốn làm chuyện này…



Cô bé giơ cây đũa thần lên, chỉ vào Neville, đọc thần chú:



- Petrificus Totalus.



Hai cánh tay của Neville lập tức dính chặt vô hông, hai chân thì
xoắn vào nhau, toàn thân cứng đờ. Nó đứng đong đưa tại chỗ, rồi ngã lăn
quay, mặt úp xuống sàn, ngay đơ như tấm ván.



Hermione vội chạy đến lật ngửa nó ra, nhưng hai hàm của Neville
cũng bị trẹo rồi nên nó chẳng thể nói được gì cả. Chỉ có đôi mắt nó còn
trợn đảo được để diễn tả nỗi kinh hoàng.



Harry thì thầm:



- Bạn đã làm gì Neville vậy?



Hermione khổ tâm đáp:



- Đó là phép Trói-thân-tuyệt- đối. Xin lỗi bạn nha, Neville.



Harry an ủi:



- Tụi này đành phải làm vậy, chứ không có thì giờ giải thích đâu, Neville à.



Ron nói thêm:



- Sau này bồ sẽ hiểu.



Ba đứa bước qua Neville, kéo tấm áo tàng hình trùm lên cả đám.



Nhưng bỏ Neville nằm bất động trên sàn như vậy không phải là một
việc hay chút nào. Vì ở trong trạng thái căng thẳng, ba đứa nhỏ cảm
thấy bóng của mọi bức tượng đều có vẻ giống như thầ Filch, mọi làn gió
thoảng từ xa đều khiến chúng tưởng như con yêu tnh Peeves đang sà xuống
trên đầu.



Đi tới chân cầu thang thứ nhất, chúng bắt gặp bà Norris đang lẩn lút gần đầu cầu thang. Ron nói nhỏ vào tai Harry:



- Ôi, cho mình đá nó một cái, chỉ lần này thôi.



Nhưng Harry lắc đầu. Chúng lên cầu thang, cẩn thận đi vòng qua con
mèo. Bà Norris đảo đôi mắt sáng quắc hướng theo chúng, nhưng chỉ thế
thôi, không làm gì thêm.



Chúng không gặp phải ai khác nữa cho đến khi tới được cầu thang dẫn
lên lầu bạ Ở đó, con yêu Peeves đang nhảy nhót giữa chừng cầu thang,
làm sút sổ tấm thảm để cho người khác bị trượt té chơi. Khi chúng bắt
đầu leo lên thì Peeves thình lình hỏi:



- Ai đó?



Rồi con yêu nheo đôi mắt đen tinh quái lại:



- Cho dù ta không thấy mi, ta cũng biết là có mi ở đó nha!Mi là ma, là quỷ, hay là quái học trò?



Con yêu bay lên và lơ lửng ở trên không, nheo mắt liếc chừng dáo dác:



- Méc thầy Filch, ta méc thầy Filch cho coi, có cái gì đó đang bò loanh quanh mà không có bóng dáng gì hết vậy nè?



Harry chợt bật ra một ý, nó lấy giọng ồm ồm, nói:



- Peeves, Nam tước Đẫm máu nếu có tàng hình thì cũng là có lý do riêng…



Peeves suýt nữa rụng từ trên không xuống dưới đất vì hoảng hồn. Nó
tự vớt mình lên kịp thời và bốc lên lơ lửng phía trên cầu thang chừng
ba tất. Giọng con yêu bây giờ nghe ngọt xớt:



- Dạ xin lỗi ngài Nam tước, dạ bảm ngài Nam tước, ấy là lỗi của
con, dạ con nhầm… con không thấy ngài ạ… Dĩ nhiên là con đâu có thấy
được, ngài tàng hình mà… xin ngài tha thứ cho thằng Peeves già đầu mà
giỡn ngu này, xin ngài ạ.



Harry giả giọng khàn:



- Peeves, ta có công chuyện ở đây, mi hãy tránh xa chỗ này trong đêm nay.


- Dạ vâng, bẩm ngài, con chắc chắn sẽ tránh xa ạ!



Con yêu lại bay lên cao lần nữa, và trước khi cút xéo, nó nói:



- Dạ, bẩm ngài Nam tước, con hy vọng công việc của ngài suôn sẻ tốt đẹp
ạ. Dạ thưa ngài Nam tước, con xin không dám quấy rầy ngài nữa ạ.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:14 pm

Ron thì thầm:

- Harry, cừ lắm!

Vài giây sau, bọn trẻ tới nơi – bên ngoài hành lang tầng bạ Cánh cửa đã hé mở sẵn.

Harry thì thầm nói:

- Đó, thấy chưa? Lão Snape đã vượt qua con được con Fluffy rồi!

Về mặt nào đó, việc nhìn thấy cánh cửa mở sẵn cũng có tác dụng tốt: nó
đánh động cho ba đứa trẻ về mối nguy hiểm mà chúng sắp phải đương đầu.
Dưới tấm áo tàng hình, Harry quay lại nói với hai người bạn:

- Nếu các bạn muốn quay về thì cứ về, tôi cũng không trách đâu. Các
bạn cứ giữ lấy tấm áo tàng hình, bây giờ tôi không cần nó nữa.



Ron nói:



- Đừng có ngu!



Hermione cũng cãi:



- Tụi này đi với bồ!



Harry đẩy cho cánh cửa mở ra.



Khi cánh cửa rít lên, chúng nghe thấy tiếng gầm gừ của con chó. Cả
ba cặp mũi của con Fluffy hít hửi như điên khắp mọi hướng, mặc dù nó
không hề nhìn thấy ba đứa trẻ. Hermione hỏi nhỏ:



- Cái gì ở dưới chân nó vậy?



Ron đáp:



- Trông giống cây đàn hạc. Chắc là của thầy Snape bỏ lại đó.



- Chắc khi tiếng nhạc dừng là con chó tỉnh giấc rồi. Được, để thử coi…



Harry nói xong, đưa cây sáo của lão Hagrid lên môi và thổi. Khó có
thể nói đó là một điệu nhạc được, nhưng ngay từ khi âm thanh đầu tiên
phát ra, mắt con chó đã bắt đầu cụp xuống. Harry hầu như nín thở mà
thổi sáo. Tiếng gầm gừ của con chó nguôi đi rồi im hẳn, nó lảo đảo trên
bốn chân rồi khuỵu đầu gối, nằm lăn ra trên sàn, ngủ say.



- Cứ thổi tiếp nhé!



Ron nhắc Harry khi cả bọn chui ra khỏi tấm áo khoác tàng hình, bò
về phía miệng bẫy sập. Khi đến gần ba cái đầu của con quái vật khổng
lồ, tụi nó có thể cảm thấy hơi thở nóng hổi và hôi hám của con vật.



Ngó qua lưng con quái vật, Ron nói:



- Mình nghĩ cả ba đứa hùn lại có thể kéo được cái cửa bẫy sập này ra. Bồ muốn đi trước không Hermione?



- Mình không dám đâu!



- Được thôi!



Ron nghiến răng bước cẩn thận qua mấy cái chân của con chó. Nó cuối xuống kéo cái vòng của bẫy sập, khiến miệng bẫy bật mở ra.



Hermione hồi hộp hỏi:



- Bồ có thấy gì không?



- Không… đen thui… Không có lối leo xuống, tụi mình chỉ còn nước nhảy xuống thôi.



Harry vẫn đang thổi sáo, vẫy tay để Ron quay lại rồi nó chỉ vào chính mình. Ron hỏi:



- Bồ muốn xuống trước hả? Chắc không? Mình không biết cái bẫy này
sâu cỡ nào đâu nha! Bồ cứ đưa ống sáo cho Hermione để bạn ấy tiếp tục
ru con chó ngủ đi!



Harry đưa sáo cho Hermionẹ Tiếng sáo vừa im được một giây là con chó lại gầm gừ trở mình.



Nhưng Hermione vừa bắt đầu thổi là nó lại ngủ say như trước.



Harry trèo qua con chó, ngó xuống miệng bẫy. Chẳng thấy đáy gì cả.
Nó thả mình xuống cái miệng bẫy thăm dò, đến khi chỉ còn đeo mấy ngón
tay toòng teng bằng mấy ngón tay bám vào miệng bẫy, lúc ấy nó mớ ngước
lên nhìn Ron và nói:



- Nếu có chuyện gì xảy ra cho tôi thì các bạn đừng theo xuống nhé!
Cứ đi thẳng tới chuồng cú và gởi Hedwig cho thầy Dumbledore, nhớ chưa?



Ron nói:



- Được.



- Hy vọng lát nữa gặp lại các bạn…



Harry buông taỵ Không khí ẩm lạnh lùa qua người khi nó rơi xuống, rơi xuống, xuống, xuống nữa và…



PHỤP!



Nó rớt xuống một cái gì mềm mềm, gây nên một tiếng phụp nghe hết
sức buồn cười. Harry ngội dậy sờ soạng chung quanh, mắt nó quen dần với
bóng tối. Nó có cảm giác như đang ngồi trên một loại cỏ cây gì đó.



- Không sao hết!



Harry gọi vọng lên cái khoảnh sáng nhỏ như con tem phía trên đầu, tức là cái miệng bẫy.



- Mấy bồ cứ nhảy xuống đi, rớt cũng êm ái thôi.



Ron nhảy ngaỵ Nó rớt xuống, bò tới cạnh Harry, hỏi:



- Cái giống gì vậy?



- Không biết. Một thứ cây cỏ gì đó. Chắc là nó mọc ở đây để hứng mấy người rớt xuống. Hermione, xuống đi!



Tiếng nhạc xa xa tắt ngấm. Tiếng chó sủa vang lên. Nhưng Hermione đã kịp nhảy xuống rồi. Cô bé rớt xuống bên cạnh Harry, nói:



- Chắc là mình ở sâu dưới trường mình hàng dặm ấy.



Ron bảo:



- Thiệt may là có đám cây cỏ này ở đây.



- May hả? – Hermione thét lên:



- Ngó lại hai bạn kìa!



Rồi nó nhảy lên bám vào bức tường ẩm ướt. Hermione phải cố gắng
chống chọi vì ngay từ lúc vừa chạm chân xuống cỏ thì lũ dây leo bắt đầu
uốn éo như con rắn, quấn quanh cổ chân con bé. Còn Harry và Ron thì đã
bị quấn lên tới bắp chân và bị trói chặt vô lớp cây cỏ ấy mà không hề
hay biết.



Hermione cố tìm cách thoát khỏi những ngọn dây leo đang bám chặt
lấy mình. Rồi nó hãi hùng nhìn hai thằng bé vật lộn với đám cây cỏ quấn
quanh thân, nhưng càng vùng vẫy càng bị dây leo quấn quanh nhanh hơn và
trói chặt hơn. Hermione ra lệnh:



- Đừng cử động nữa! Mình biết cái trò này là gì rồi – đó là Tấm-lưới-Sa-tăng!



Ron nhăn nhó:



- Cha mẹ Ôi, biết được tên gọi thì được cái tích sự gì?



Thằng bé đang ngả người ra sau, cố gắng né ngọn dây leo lăm le siết cổ nó. Hermione bảo:



- Im đi! Mình đang cố nhớ ra cách tiêu diệt nó.



- Thì nhanh lên, tôi chẳng thở được nữa rồi.



Đám dây leo đang quấn quanh ngực Harry siết chặt, khiến nó phải vật lộn vất vả và thở hổn hển. Hermione lẩm nhẩm:



- Tấm lưới Sa tăng! Tấm lưới Sa tăng… Giáo sư Sprout nói gì nhỉ… Nó thích tăm tối và ẩm ướt…



Harry tức khí:



- Thì đốt lửa lên!



- Ừ… Dĩ nhiên rồi… Nhưng mà kiếm đâu ra củi?



Hermione vặn vẹo hai bàn tay khổ sở.



Ron gào to:



- BỒ PHÁT ĐIÊN RỒI HẢ? BỒ CÓ PHẢI PHÙ THỦY HAY KHÔNG?



- Ờ, phải rồi!



Hermione giơ cây đũa thần lên, vừa vẩy đũa vừa lẩm nhẩm điều gì đó.
Từ đầu đũa phát ra một loạt đốm lửa xanh hình chuông giống như ngọn lửa
mà cô bé đã dùng để đốt áo thầy Snapẹ Chỉ trong vài giây, Harry và Ron
cảm thấy được nới lỏng khi lũ dây leo co rúm lại trong ánh sáng ấm áp.


Những sợi dây tự động luồn lách và bung ra để tháo khỏi thân thể mấy đứa trẻ. Thế là cả ba đứa thoát!



Harry nhảy bám lên tường bên cạnh Hermione, quẹt mồ hôi trên trán, nói:



- May là bạn còn để tâm đến môn Thảo mộc học đó, Hermione.



Ron châm chọc:



- Phải đó. Và cũng may là Harry không đến nỗi mất trí trong cơn khủng hoảng… “kiếm đâu ra củi!”… Thiệt tình…!



Harry chỉ xuống một lối đi bằng đá, lối duy nhất dẫn ra khỏi chỗ đó. Nó nói:



- Lối này đây!



Cả bọn có thể nghe thấy tiếng từng giọt nước nhỉ ra từ vách đá, ngoài
ra chỉ có tiếng bước chân của chúng. Lối đi đổ dốc khiến Harry nhớ đến
ngân hàng Gringotts. Tim nó thót lại khi nghĩ tới những con rồng canh
giữ các hàm bạc của ngân hàng phù thủy. Rủi mà ba đứa gặp phải một con
rồng bây giờ, một con rồng bự tổ chảng… Ôi, cái con rồng nhí Norbert
cũng đủ ngán rồi, huống gì…



Ron thì thầm:



- Mấy bồ nghe thấy gì không?



Harry lắng nghe. Có tiếng gì xào xạc leng keng dường như đang đến gần phía trên đầu chúng.



- Có phải ma không?



- Không biết… mình nghe như tiếng vỗ cánh.



- Phía trước có ánh sáng, mình thấy cái gì đó đang di chuyển.

Bọn trẻ đi đến cuối con đường và thấy trước mắt hiện ra một căn
phòng được thắp sáng, cao trên đầu chúng là cái trần hình vòm đầy những
con chim nhỏ, sáng như ngọc. Lũ chim đang chấp chới bay lượn khắp
phòng. Đầu kia căn phòng là một cánh cửa gỗ đồ sộ. Ron thắc mắc:

- Hổng biết lũ chim có tấn công khi mình băng qua căn phòng này không há?

Harry nói:

- Dám lắm. Ngó tụi nó không đến nỗi hung hăng, nhưng mà nếu chúng
hè nhau sà xuống mổ cùng một lúc… Chà, không còn cách nào khác… Tôi sẽ
chạy băng qua vậy.

Nó hít sâu, giơ hai tay che mặt, và phóng xẹt qua căn phòng. Nó
tưởng đống mỏ nhọn và móng vuốt của lũ chim sẽ xé xác nó trong nháy
mắt, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Harry tới được cánh cửa một
cách an toàn. Nó vặn nắm đấm, nhưng cửa khoá.

Hermione và Ron đã tới bên cạnh nó. Chúng hè nhau kéo và đẩy cánh
cửa, nhưng cánh cửa chẳng thèm nhúc nhích, kể cả khi Hermione xài tới
bùa chú Alohomora.

Ron hỏi:

- Bây giờ làm sao đây?

Hermione nói:

- Mấy con chim này… chắc không ở đây làm kiểng rồi!

Cả bọn ngóc đầu quan sát mấy con chim lấp lánh – À, lấp lánh?

Harry chợt hiểu ra:

- Lũ đó đâu phải là chim! Mà là chìa khoá! Chìa khoá có cánh… Nhìn kỹ đi. Vậy là…

Harry nhìn quanh căn phòng trong khi hai đứa kia còn nheo mắt ngó đàn chìa khoá bay.

- … Phải rồi… Nhìn kìa! Chổi thần! Mình phải bắt cho được chiếc chìa khoá cửa!

- Nhưng mà có hàng trăm con lận!

Ron xem xét ổ khoá của cánh cửa:

- Mình phải kiếm một cái chìa khoá to, kiểu xưa… có lẽ bằng bạc, giống như nắm đấm cửa.

Mỗi đứa bèn tóm lấy một cây chổi, nhảy phóc lên và phóng lên không
trung, bay vút vào giữa đám mây chìa khoá. Chúng chụp, bắt, nhưng lũ
chìa khóa đã được phù phép cứ xẹt qua, lao xuống, vuột mất nhanh đến
nỗi không có triển vọng gì sẽ tóm được một em nào.

Nhưng chuyện Harry trở thành tầm thủ trẻ xuất sắc nhất thế kỷ không
đến nỗi vô tích sự. Nó có khiếu chộp được cái mà không ai chạm tới
được. Chỉ sau một phút bay tới xẹt lui như con thoi giữa đám lông cánh
ngũ sắc của đám chìa khóa, nó nhận ra một cái chìa to bằng bạc lấp lánh
có đôi cánh cong, như thể đã có lần bị bắt và nhét vô lỗ khoá một cách
thô bạo.

Nó kêu hai đứa kia:

- Cái đó! Cái bự đó… Đó! Không, đằng kia… Có hai cánh xanh sáng đó… một bên lông cánh bị te tua đó!

Ron phóng thật nhanh về hướng Harry chỉ, đâm sầm vô trần nhà, suýt nữa bật té khỏi cán chổi.

- Chúng ta phải bao vây nó lại.

Harry gọi các bạn, mắt vẫn không rời chiếc chìa khóa có cánh te tua.

- Ron, bạn vây nó ở phía trên… Hermione, bạn chặn nó ở phía dưới,
đừng cho nó bay xuống… Tôi sẽ tìm cách bắt nó. Được rồi, BẮT ĐẦU!

Ron lao xuống, Hermione phóng vọt lên, chiếc chìa khoá chuồi khỏi
tay cả hai đứa, và Harry rượt sát theo sau. Nó bay nhanh hơn về phía
bức tường, Harry cũng nhào tới, và bằng một tay dồn chiếc chìa khóa kẹt
vô đá lát tường, gây một tiếng động khó chịu như đá nghiến. Tiếng hoan
hô của Ron và Hermione vang dội khắp căn phòng cao rộng.

Cả bọn nhanh chóng đáp xuống đất, Harry chạy tới cánh cửa với chiếc
chìa khóa đang vùng vẫy trong tay nó. Harry đút chìa vào ổ khóa, nó
khớp vào ngaỵ Ngay lúc ổ khoá bật ra, chiếc chìa lại thoát bay đi liền.
Giờ đây, sau hai lần bị bắt, cái chìa khoá trông đã hết sức thảm hại.

Harry đặt tay trên nắm đấm cửa, hỏi hai người bạn:

- Sẵn sàng chưa?

Cả hai gật đầu. Harry mở cánh cửa.

Căn phòng tiếp theo tối đến nỗi chúng không nhìn thấy gì hết. Nhưng khi
chúng bước vào, ánh sáng đột nhiên tràn ngập, phơi bày một quang cảnh
lạ lùng:

Chúng đang đứng bên lề của một bàn cờ vĩ đại, đằng sau những quân
cờ đen, mà quân nào quân nấy đều cao hơn chúng và được đẻo khắc từ cái
gì đó giống đá đen. Đứng phía bên kia căn phòng, đối diện với những
quân cờ đen là quân cờ trắng. Harry, Ron và Hermione đều khẽ rùng mình:
những quân cờ trắng cao ngòng ấy đều không có mặt.

Harry hỏi nhỏ:

- Bây giờ chúng ta làm gì đây?

Ron nói:

- Qúa rõ rồi còn gì? Tụi mình phải chơi ván cờ để đi qua được căn phòng này.

Đằng sau những quân cờ trắng là một cánh cửa khác. Hermione lo lắng:

- Làm sao đây?

Ron nói:

- Mình nghĩ có lẽ mình phải đóng vai những quân cờ.

Nó đi tới gần một quân cờ hiệp sĩ đen, đưa tay chạm vào con chiến
mã của hiệp sĩ. Lập tức, đá hoá thành người sống. Ngựa gõ móng xuống
sàn và vị hiệp sĩ cúi cái đầu và mũ sắt xuống nhìn Ron.

- Chúng tôi… có… có cần chơi cờ để đi ngang qua phòng không? Ron lắp bắp.

Hiệp sĩ đen gật đầu. Ron quay sang hai người bạn, nói:

- Cái này cần suy tính đây… Mình cho là tụi mình cần thế chỗ ba quân cờ đen…

Harry và Hermione làm thinh nhìn Ron suy nghĩ. Cuối cùng Ron nói:

- Như vầy, đừng có tự ái hay gì hết, chỉ vì không ai trong hai bạn giỏi môn cờ cho lắm…

Harry nói nhanh:

- Tụi này không tự ái gì cả, cứ bảo tụi này phải làm gì là tụi này sẽ làm.

- Được, Harry, bồ thế chỗ của quân cờ giám mục, còn Hermione, bồ đi đến cạnh Harry, thế chỗ quân cờ tháp.

- Còn bạn?

- Mình sẽ là quân cờ hiệp sĩ.

Những quân cờ hình như lắng nghe từ nãy giờ, bởi vì Ron vừa dứt lời
thì các quân cờ tháp, giám mục và hiệp sĩ bèn quay lưng lại các quân cờ
trắng và bước ra khỏi bàn cờ, nhường ba ô trống cho Hermione, Harry và
Ron bước vào thay thế.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:15 pm

Ron ngóng cổ nhìn qua bàn cờ nói:



- Thường thì quân trắng đi trước. Đúng rồi… coi kìa…



Một con tốt trắng đi tới hai ô.



Ron bắt đầu điều khiển những quân cờ đen. Chúng lặng lẽ di chuyển tới
vị trí mà Ron phái chúng tới. Đầu gối của Harry run lập cập. Nếu phe
của tụi nó thua thì sao?



- Harry! Đi chéo bốn ô về bên phải.



Nỗi kinh hoàng thật sự làm chúng rúng động khi một quân cờ hiệp sĩ
khác của phe nó bị ăn. Bà Hoàng hậu của phe trắng quật ngã quân hiệp sĩ
đen xuống sàn và lôi hắn ra khỏi ván cờ, thảy hắn nằm sấp ở đó, im lìm,
mặt úp xuống sàn.



Ron cũng có vẻ run, nhưng vẫn bảo:



- Đành chấp nhận vậy thôi. Để tránh đường cho bồ ăn quân giám mục đó, Hermione, đi tới đi.



Mỗi lần phe đen mất một quân cờ nào, phe trắng chẳng bày tỏ một
chút xíu thương hại. Chẳng mấy chốc đã có một đống ngổn ngang những
quân cờ đen tàn phế nằm lăn lóc dọc theo bức tường. Hai lần, Ron suýt
đẩy Hermione và Harry vào tình thế nguy hiểm, may mà nó kịp nhận ra.
Bản thân nó cứ phòng khắp bàn cờ, ăn gần hết các quân cờ trắng, gần
bằng số quân cờ đen bị thuạ Bỗng nhiên nó lẩm nhẩm:



- Tụi mình gần chiếu tướng rồi. Để mình nghĩ xem… để mình nghĩ…



Con Hoàng hậu của phe trắng quay cái đầu không có mặt về phía nó. Ron nói khẽ:



- Đành vậy… chỉ còn cách duy nhứt đó… phải thí tôi thôi.



Harry và Hermione cùng hét:



- KHÔNG!



Ron ngắt lời chúng:



- Chơi cờ phải vậy. Phải chấp nhận vài sự hy sinh. Tôi sẽ đi một
bước tới và bị Hoàng hậu ăn – như vậy sẽ trống chỗ cho bồ chiếu tướng
quân cờ vua bên đó, Harry.



- Nhưng…



- Bồ có muốn chặn bàn tay lão Snape không?



- Ron…



- Nếu bồ không nhanh chân thì lão ấy sẽ lấy mất Hòn đá. Không còn cách nào khác nữa.



Mặt Ron hơi tái đi nhưng đầy vẻ kiên quyết. Nó hỏi:



- Sẵn sàng chưa? Tôi đi đây… Ờ, một khi thắng rồi thì đừng lẩn quẩn ở đây.



Nó bước tới trước, và bà Hoàng hậu vồ ngay nó. Bà đập lên đầu Ron
một cú nháng lửa bằng cánh tay đá, và Ron lăn đùng xuống sàn. Hermione
oà khóc nhưng vẫn đứng vững ở vị trí. Bà Hoàng phe trắng lôi Ron qua
một bên. Trông Ron như thể đã bị đo ván rồi.



Harry run rẩy đi ba ô về bên trái.



Ông vua phe trắng giở vương miện khỏi đầu và quăng xuống dưới chân
Harrỵ Bọn trẻ đã thắng. Những quân cờ dạt ra và cúi chào, mở lối đi
trống đến cánh cửa trước mặt chúng. Tuyệt vọng ngoảnh nhìn Ron lần
cuối, Harry và Hermione xông qua cánh cửa và lên tới hành lang kế tiếp.



- Biết làm sao nếu bạn ấy…



- Bạn ấy không sao đâu. Harry nói, cố gắng tự trấn an mình.



- Bồ nghĩ xem, sắp tới là cái gì nữa đây?



- Tụi mình đã vượt qua được chặn thử thách của thầy Sprout rồi, đó
là Tấm lưới quỉ Sa tăng; cái chìa khóa bay chắc là bị thầy Flitwich phù
phép; cô McGonagall hẳn đã biến những quân cờ thành người sống; vậy chỉ
còn lại bùa chú của thầy Quirrell, và thầy Snape….



Hai đứa đã đến một cánh cửa khác.



Harry thì thầm hỏi Hermione:



- Sao?



- Tới luôn!



Harry đẩy cánh cửa ra.



Một mùi thúi hoắc xộc vào mũi chúng, khiến cả hai đứa cùng kéo áo
lên bịt mũi. Qua làn nước mắt, chúng nhìn thấy một con quỷ còn to hơn
con quỷ khổng lồ hôm trước đụng độ, đang nằm thẳng cẳng trên sàn trước
mặt chúng, đầu u một cục to rướm máu. Hai đứa cẩn thận bước qua một
trong những cái chân ú na ú nần. Harry thì thầm:



- Thiệt mừng là chúng ta khỏi phả đánh nhau với con quỷ này. Đi lẹ lên. Tôi không thể hít thở được nữa rồi.



Nó mở cánh cửa kế tiếp nữa, và cả hai hầu như không dám nhìn xe, có
cái gì đang đợi chúng. Nhưng hoá ra không có gì ghê rợn ở trong căn
phòng này. Chỉ có một cái bàn với bảy cái chai hình dạng khác nhau đứng
thành một hàng.



Harry kêu lên:



- Trò của lão Snape đây. Chúng ta phải làm gì đây?



Hai đứa vừa bước qua ngưỡng cửa, một ngọn lửa lập tức bùng lên ngay
sau lưng chúng, bít lối ra vào. Không phải là lửa bình thường đâu nhé;
nó màu tím. Cùng lúc đó, trên lối đi đến cánh cửa đối diện lại bùng lên
ngọn lửa đen. Hai cánh cửa đều bị lửa chặn, chúng mắc kẹt rồi.



- Coi kìa!



Hermione chụp cuộn giấy da nằm cạnh mấy cái chai. Harry đọc ké qua vai của Hermione.



Trước mặt nguy hiểm, sau lưng an toàn,



Mi sẽ tìm được, hai chai hữu ích



Một chai uống vào, giúp mi tiếng tới



Một chai uống vào, mi sẽ quay lui



Hai trong số bảy, là rượu tầm ma



Trà trộn trong đó, ba chai độc dược.



Hãy chọn một chai, uống vào giải nguy,



Trừ khi mi muốn kẹt hoài ở đây.



Để giúp mi trọn, có bốn gợi ý:



Một là độc dược, dù giấu kỹ càng



Dễ dàng tìm được, bên trái rượu tầm ma;



Hai là hai chai đứng ở hai đầu



Khác nhau và không giúp mi tiếng tới;



Ba, như mi thấy, kích thước khác nhau



Tí hon, khổng lồ, không chứa cái chết



Bốn là hai chai thứ hai mỗi đầu



Nếm thì giống nhau, nhìn thì thấy khác.



Hermione thở phào một cái và Harry ngạc nhiên thấy cô bé mỉm cười,
trong tình thế này mà có cho vàng Harry cũng không cười được. Hermione
nói:



- Thông minh lắm! Cái này không phải pháp thuật – đây chỉ là thử
tài suy luận thôi: một câu đố! Nhiều phù thủy vĩ đại không có một tí
đầu óc lý luận nào, vì vậy họ có thể bị kẹt ở đây mãi mãi.



- Chúng ta cũng sẽ vậy thôi!



- Không đâu. Mọi thứ chúng ta cần đều có trong tờ giấy này rồi. Bảy
chai nhé: Ba chai độc dược, hai chai rượu, một chai giúp mình an toàn
vượt qua lửa đen, một chai để vượt qua lửa tím.



- Nhưng mà mình biết uống chai nào?



- Cho mình một phút.



Hermione đọc đi đọc lại tờ giấy nhiều lần. Rồi cô bé đi lên đi
xuống dọc mấy cái chai, chỉ vào chúng lẩm nhẩm một mình. Cuối cùng cô
bé vỗ tay:



- Biết rồi. Chai nhỏ nhất giúp chúng mình băng qua lửa đen, đi tới Hòn đá.



Harry nhìn vào bên trong cái chai tý hon. Nó nói:



- Chỉ còn một ngụm nhỏ mà thôi, không đủ cho cả hai đứa mình đâu.



Cả hai nhìn nhau, Harry hỏi:



- Chai nào giúp chúng ta vượt qua lửa tím để quay lại?



Hermione chỉ vào cái chai tròn đứng ở cuối hàng. Harry bảo:



- Bạn uống chai đó. Đừng cãi, nghe đây: bạn hãy trở lại cứu Ron.
Lấy chổi thần trong phòng chìa khoá bay để bay nhanh ra khỏi miệng bẫy,
qua mặt con Fluffy – đi thẳng đến chuồng cú và phái con Hedwig đến kêu
cứu thầy Dumbledorẹ Tụi mình cần thầy giúp. Tôi cò thể cầm cự chân lão
Snape một lát, nhưng quả thật tôi không phải là đối thủ của lão.



- Nhưng Harry… nếu Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai- đấy ở bên cạnh ổng thì làm sao?



- Thì… Đành trông vào hên xui thôi! Tôi đã may mắn một lần rồi, thấy không?



Harry chỉ vào cái thẹo trên trán nó, nói tiếp:



- Biết đâu lần này tôi lại may mắn nữa thì sao!



Môi Hermione run run, bất thình lình cô bé nhào tới ôm chầm lấy Harry.



- Hermione!



- Harry… bạn biết không, bạn là một phù thủy vĩ đại.



Harry hết sức bối rối khi cô bé buông nó ra.



- Tôi đâu có giỏi bằng bạn!



- Tôi hả?



Hermione nói:



- Tôi thì chỉ được cái đọc sách và thông minh thôi! Trong khi có
những điểu còn quan trọng hơn nhiều… như tình bạn và lòng dũng cảm… Ôi,
Harry… Nhớ cẩn thận nha!



Harry bảo:



- Bạn uống trước đi. Bạn chắc chắn biết chai nào, phải không?



- Chắc chắn.



Hermione cầm cái chai tròn ở cuối cùng, uống một hơi dài, rùng mình. Harry hồi hộp:



- Có phải độc dược không?



- Không – Nhưng nó lạnh như nước đá ấy.



- Mau đi đi, kẻo thuốc hết tác dụng.



- Chúc may mắn. Cẩn thận nha Harry!



- ĐI! ĐI!



Hermione quay gót, đi xuyên thẳng qua ngọn lửa màu tím.



Harry hít sâu, cầm chai nhỏ nhứt lên. Nó quay mặt về phía ngọn lửa đen:



- Tôi đến đây!



Chỉ bằng một hớp gọn, nó uống cạn cái chai.



Quả thật, dường như nước đá đang chảy trong châu thân nó. Harry đặt
cái chai xuống và bước tới trước. Nó tự động viên mình, cảm thấy ngọn
lửa đen đang liếm thân thể, nhưng không cảm thấy nóng hay bỏng gì cả.
Trong một khoảnh khắc, nó không thấy cái gì cả ngoài ngọn lửa đen thui.
Và rồi, “Húp!”, nó đã qua được phía bên kia – căn phòng cuối cùng.



Trong phòng đã có sẵn người – nhưng người đó không phải thầy Snapẹ Cũng không phải Voldemort.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:15 pm

Chương 17

NGƯỜI HAI MẶT

Đó là thầy Quirrell.



Harry há hốc mồm:



- Thầy!



Thầy Quirrell mỉm cười. Mặt ông lúc này lại không hề co giật một chút nào hết. Ông bình tĩnh nói:



- Chính tạ Ta đã tự hỏi liệu có phải gặp mi ở đây không, Harry Potter.



- Nhưng con tưởng… thầy Snape… cơ.



- Snape hả?



Thầy Quirrell bật cười to, không phải tiếng cười yếu ớt run rẩy như mọi khi, mà là một giọng cười sắc



lạnh.



- Ừ, lão Snape có vẻ là hạng người hiểm ác, đúng không? Thành ra dùng
lão để “giương Đông kích Tây” cũng được việc đó chớ. Giương lão ra thì
ai nỡ nghi ngờ giáo sư Quirrell cà-cà-cà lăm khốn-khốn-khốn khổ chứ?



Harry không thể nào tin được. Điều đó không thể là sự thật, không thể nào!



- Nhưng mà thầy Snape đã từng tính giết con mà!



- Không, không, không… Chính ta mới là người toan giết mi đấy! Ở
trận đấu Quiđitch ấy, cô bạn Hermione của mi trong lúc hấp tấp chạy đi
đốt lão Snape đã xô ngã ta, khiến ta bị đứt giao nhãn với mi, chứ không
thì chỉ vài giây sau mi đã rớt khỏi cán chổi rồi. Lẽ ra ta còn có thể
làm xong chuyện sớm hơn nếu lão Snape không liên tục đọc thần chú giải
lời nguyền của ta, để cứu mi.



- Thầy Snape đã tìm cách cứu con?



Thầy Quirrell nói tỉnh queo:



- Đúng vậy. Mi thử nghĩ xem tại sao lão đòi làm trọng tài trận đấu
sau nào? Lão muốn bảo đảm là ta không thể tái diễn chuyện đó. Buồn
cười. Thật ra thì… lão đâu cần mất công. Ta đâu có thể làm được gì khi
có lão Dumbledore ngồi đó xem. Tất cả các giáo viên khác đều tưởng rằng
lão Snape tìm cách trù dập nhà Gryffindor, mà lão quả là đã làm cho
mình thêm nổi tiếng xấu… và chỉ tổ mất thì giờ vô ích, bởi vì rốt cuộc
ta vẫn giết được mi, đêm nay.



Thầy Quirrell búng ngón taỵ Từ không trung xổ ra những sợi dây thừng tự động trói chặt Harry.



- Mi quá tò mò nên không thể để cho mi sống, Harry à. Sục sạo khắp
trường như trong đêm Hội Ma như thế, mi khiến cho ta biết mi đã nhìn
thấy ta đi đến chỗ con quái vật canh giữ Hòn đá.



- Thầy đã thả con quỷ khổng lồ ra hả?



- Chứ ai? Ta có biệt tài xử lý quỷ. Chắc là mi có nhìn thấy con quỷ
trong căn phòng đằng kia đã bị ta làm gì. Xui xẻo là hôm ấy trong khi
những người khác chạy khắp nơi kiếm con quỷ, thì lão Snape, lão đã ngờ
vực ta từ trước, lại đi thẳng lên tầng lầu ba trước tạ Và, không những
con quỷ của ta không giết được mi, mà con chó ba đầu cũng không cắn đứt
được giò lão Snapẹ Thôi, bây giờ thì làm thinh chờ một lát nhé, Harrỵ
Ta cần kiểm tra cái gương thú vị này.



Chỉ đến lúc đó Harry mới nhận thấy cái gì ở sau lưng thầy Quirrell. Đó là Tấm gương Ảo ảnh.



Thầy Quirrell vừa gõ gõ ngón tay quanh cái khung gương vừa làu bàu:



- Cái gương này là chìa khoá để tìm ra Hòn đá. Chắc là lão
Dumbledore bày ra cái trò này… nhưng lão đang ở Luân Đôn… Lão về tới
nơi thì ta đã cao chạy xa bay…



Harry không thể nghĩ ra mưu chước gì khác hơn là câu giờ, sao cho
Quirrell cứ nói hoài, khiến lão không thể tập trung vào tấm gương. Nó
vọt miệng:



- Con thấy thầy và thầy Snape ở trong rừng…



Quirrell hờ hững đáp:



- Đúng.



Lão đi vòng ra sau tấm gương để xem xét.



- Lão đi gặp ta lần đó, thử tìm hiểu xem âm mưu của ta tiến triển
tới đâu. Lão nghi ngờ ta suốt. Lão toan dọa ta – lão tưởng lão làm được
sao, khi mà bên cạnh ta còn có chủ của ta, ngài Voldemort…



Quirrell lại đi vòng từ đằng sau tấm gương ra đằng trước, chăm chú nhìn vào gương với vẻ hau háu.



- Ta nhìn thấy Hòn đá… Ta đang trao nó cho chủ của ta… nhưng mà nó ở đâu?



Harry cố gắng cựa quậy trong vòng dây đang trói chặt nó. Nhưng
không cách nào làm cho vòng dây nới ra. Nó phải làm sao cho Quirrell
không thể đặt hết tâm trí vô tấm gương.



- Nhưng thầy Snape luôn luôn tỏ ra ghét con lắm mà?



Quirrell thản nhiên đáp:



- Ờ, ổng ghét chứ. Quỷ thần chứng giám, mi không biết sao, cha mi
và lão Snape cùng học chung ở trường Hogwarts, cả hai ganh ghét nhau.
Nhưng thật lòng lão không hề muốn mi chết.



- Nhưng mà cách đây vài ngày, con nghe tiếng thầy khóc… Con tưởng thầy Snape đe dọa thầy…



Lần đầu tiên, một thoáng sợ hãi hiện trên gương mặt Quirrell, lão nói:



- Đôi khi ta thấy khó thực hiện chỉ thị của chủ tạ Ngài là một phù thuỷ quá vĩ đại, trong khi ta quá yếu ớt…

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:16 pm

Harry há hốc miệng:



- Thầy nói vậy là hắn đã ở trong phòng học với thầy lúc đó?



Quirrell lặng lẽ đáp:



- Ngài ở bên ta cho dù ta đi bất cứ đâu. Ta gặp ngài khi ta đang đi
vòng quanh thế giới. Hồi đó ta còn là một thanh niên ngốc nghếch, đầy
ắp những ý tưởng về cái tốt, cái xấu. Ngài Voldemort đã chỉ cho ta thấy
rằng ta đã sai lầm biết bao. Ở đời này, không có tốt mà cũng không có
xấu, chỉ có quyền lực, và những kẻ quá yếu sẽ không nắm được quyền lực…
Từ đó, ta đã trung thành phục vụ ngài, mặc dù nhiều phen ta làm cho
ngài thất vọng. Ngài đã phải rất nghiêm khắc với ta.



Bỗng nhiên Quirrell rùng mình.



- Ngài không dễ dàng bỏ qua lỗi lầm. Khi ta không đánh cắp được Hòn
đá ở Gringotts, ngài đã hết sức khó chịu. Ngài đã trừng phạt ta… ngài
quyết định giám sát ta chặt chẽ hơn…



Giọng Quirrell lạc đi. Harry đang nhớ lại chuyến đi mua sắm của nó
ở Hẻm Xéo. Sao mà nó có thể ngu dữ vậy? Nó đã nhìn thấy giáo sư
Quirrell vào đúng cái ngày đó, bắt tay với nó trong quán rượu Leaky
Cauldron.



Quirrell vẫn đang bực tức nguyền rủa:



- Ta không hiểu được… chẳng lẽ Hòn đá ở bên trong tấm gương? Ta có nên đập vỡ nó ra không?



Đầu óc Harry đang chạy đuạ Nó nghĩ:



- Lúc này, điều mà mình ao ước hơn mọi thứ trên đời này là tìm được
Hòn đá trước Quirrell. Cho nên nếu mình nhìn vô tấm gương thì mình sẽ
thấy mình tìm được nó – nghĩa là mình sẽ thấy nó được giấu ở đâu. Nhưng
mà mình làm sao nhìn thấy mà không để Quirrell nhận ra là mình thấy?



Nó cố gắng nhích qua bên trái, để đứng trước tấm gương mà không bị
Quirrell phát hiện. Nhưng dây thừng trói chân nó chặt quá: nó vấp và
ngã lăn quaỵ Quirrell mặc xác Harrỵ Lão còn đang lẩm bẩm một mình:



- Cái gương này dùng để làm quỷ gì đây? Xài nó như thế nào? Xin ông chủ giúp tôi với!



Một giọng trả lời làm Harry sợ rụng rời cả tay chân. Giọng nói đó dường như phát ra từ chính…



Quirrell.



- Dùng thằng bé… dùng thằng bé…



Quirrell bèn hướng về Harry.



- Vâng! Harry… Lại đây!



Lão vỗ tay một cái, sợi dây đang trói Harry bung ra rơi xuống. Harry chậm rãi đứng lên.



Quirrell lập lại:



- Lại đây! Nhìn vô gương và nói cho ta biết mi thấy cái gì.



Harry đi về phía lão. Nó tuyệt vọng suy tính:



- Mình phải nói dối. Mình phải nhìn và nói dối về cái mình thấy, vậy thôi.



Quirrell đứng sát sau lưng nó. Harry ngửi thấy mùi gì rất buồn
cười, hình như tỏa ra từ tấm khăn quấn đầu của lão. Nó nhắm mắt lại,
bước đến trước tấm gương và mở mắt ra.



Nó nhìn thấy hình ảnh của nó trong tấm gương, lúc đầu trong nhợt
nhạt, hoảng sợ đến không còn thần sắc. Nhưng chỉ một lát sau, cái ảnh
của nó mỉm cười với nó. Cái ảnh đút tay vào túi và lấy ra một hòn đá đỏ
như máu. Cái ảnh nháy mắt với nó rồi cất Hòn đá trở vô túi. Và khi cái
ảnh làm vậy, Harry cảm thấy có cái gì đó rơi vào cái túi thật của nó.
Vậy là bằng cách nào đó – không tin nổi – Harry đã lấy được Hòn đá.



Quirrell sốt ruột hỏi:



- Sao? Mi thấy cái gì?



Harry hom hết can đảm lại. Nó bịa:



- Con thấy con bắt tay với thầy Dumbledorẹ Con … con giành được Cúp Nhà cho Gryffindor.



Quirrell lại lầu bầu nguyền rủa.



- Tránh ra chỗ khác!



Khi Harry bước qua một bên, nó cảm thấy Hòn đá Phù thủy chạm vào bắp đùi mình. Nó sợ mình làm vỡ Hòn đá mất.



Nhưng nó đi chưa được năm bước thì một giọng nói the thé lại vang lên từ Quirrell, mặc dù môi lão không hề động đậy.



- Nó nói láo… nó nói láo…



Quirrell quát:



- Harry, quay lại đây. Nói thật cho ta biết, mi thấy cái gì?



Giọng the thé lại vang lên:



- Để ta nói chuyện với nó… mặt giáp mặt…



- Thưa ông chủ, ông chưa đủ khỏe mà.



- Ta đủ khỏe… để làm chuyện này…



Harry có cảm giác như Tấm lưới của quỷ sa tăng đang ghị chặt nó tại
chỗ. Nó không thể nhúc nhích tới một cơ bắp. Nó đứng như phỗng đá mà
nhìn Quirrell giơ tay lên tấm khăn quấn đầu, bắt đầu tháo khăn ra. Cái
gì đang diễn ra vậy? Tấm khăn quấn đầu rớt xuống. Không còn tấm khăn,
cái đầu Quirrell ngó nhỏ xíu . Lúc ấy lão mới từ từ quay lưng lại.



Lã ra Harry phải gào lên khiếp đảm, nhưng nó không thốt được một
lời nào. Phía sau sọ của Quirrell, lại là một gương mặt nữa – gương mặt
khủng khiếp nhất mà Harry từng nhìn thấy. Nó trắng như bột, với đôi mắt
đỏ rực và một cái mũi tét ra, trông như một con rắn. Cái mặt đó thì
thào:



- Harry Potter…



Harry cố gắng bước lùi lại nhưng chân cẳng nó không thể nào cục cựa nổi.



Gương mặt nói:



- Thấy ta ra nông nỗi này không? Chỉ là bóng là hơi… Ta chỉ có hình
dạng khi ta nhập vào xác của người nào đó… nhưng luôn có người sẵn lòng
để ta nhập vào tim vào óc họ… Máu bạch kỳ mã đã làm cho ta khỏe lên
trong mấy tuần qua… Mày đã nhìn thấy Quirrell trung thành uống máu dùm
ta trong rừng… Và một khi ta có được thuốc Trường sinh, ta sẽ đủ sức
sáng tạo cho ta một thân thể… bây giờ… Đưa ngay cho ta Hòn đá trong túi
mày.



Vậy là hắn biết. Cảm giác bỗng nhiên hồi sinh trong chân Harry, nó nhảy lùi lại.



Gương mặt gầm gừ:



- Đừng ngu nữa. Mày tốt nhứt là nên giữ cái mạng mày và đi theo phe
ta… Nếu không, mày sẽ phải kết thúc cuộc đời như cha mẹ mày… họ chết
trong khi van xin lòng thương hại của ta…

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:17 pm

- DỐI TRÁ !



Harry bỗng hét to.



Quirrell bước thụt lùi về phía Harry, để Voldemort vẫn có thể nhìn thấy
Harrỵ Gương mặt ác quỷ bây giờ lại mỉm cười, nhưng giọng hắn thì rít
lên:



- Nhạy cảm lắm… Ta luôn luôn đánh giá cao lòng dũng cảm… Phải đấy,
nhóc con ạ, cha mẹ mày rất dũng cảm… Ta giết cha mày trước, và y đã
dũng cảm kháng cự… nhưng mẹ mày thì thật ra không cần phải chết… mụ đã
chết vì muốn bảo vệ mảy… nếu mày không muốn cho cái chết của mẹ mày trở
nên vô ích thì hãy đưa ngay Hòn đá cho ta.



- KHÔNG BAO GIỜ !



Harry phóng nhanh về phía cánh cửa đang bừng cháy ngọn lửa đen, nhưng Voldemort gào lên:



- BẮT LẤY NÓ!



Và chỉ trong tít tắc, Harry cảm thấy bàn tay của Quirrell nắm chặt
cổ tay nó. Lập tức một cơn đau như kim đâm thấu vào vết thẹo trên trán
Harry; đầu nó đau như sắp bể làm đôi; nó gào thét vùng vẫy hết sức lực
của mình, và lạ lùng thay, Quirrell bỗng buông tay nó ra. Cơn đau trên
đầu Harry nguôi đi phần nào. Nó ngơ ngác nhìn quanh, thấy Quirrell bị
hất văng ra, đang quằn mình vì đau, mắt nhìn mấy ngón tay mình: chúng
đang phồng rộp lên.



Voldemort lại rít lên:



- Bắt nó! BẮT LẤY NÓ!



Quirrell lao tới, quật ngã Harry xuống, ngồi đè lên mình nó, cả hai
tay siết quanh cổ Harrỵ Vết thẹo của Harry làm nó đau đến nỗi hoa cả
mắt, nhưng nó có thể thấy Quirrell rú lên trong đau đớn:



- Ông chủ ơi, tôi không thể giữ được nó… Tay tôi… Ối, tay của tôi…



Và Quirrell, mặc dù kềm chặt Harry xuống sàn bằng hai đầu gối, vẫn
phải buông tay khỏi cổ nó. Lão kinh hoàng nhìn hai bàn tay - Harry có
thể thấy hai bàn tay của lão như bị đốt cháy, đỏ lên, bóng lưỡng.



Voldemort thét:



- Thì giết nó đi, đồ ngu, giết nó cho xong!



Quirrell giơ tay lên để thực hiện một lời nguyền chết người; nhưng
Harry, do bản năng sinh tồn, đã chồm lên chụp vào mặt Quirrell …



- AAAAAÁÁÁ.



Quirrell lăn ra khỏi mình Harry, mặt lão cũng phồng rộp lên; và
lucù ấy Harry chợt hiểu là Quirrell không thể nào đụng vào da trần của
nó mà không bị đau đớn khủng khiếp. Vậy cách duy nhất cứu nó là cố bám
lấy Quirrell, làm cho lão đau đớn đến nỗi không thể nào thực hiện được
ma phép giết người.



Harry đứng bật dậy, chụp cánh tay Quirrell và hết sức mình đeo cứng
lấy Quirrell đang kêu la thảm thiết, cố gắng hẩy Harry ra. Cơn đau trên
đầu Harry lại nổi lên dữ dội – nó đau đến nỗi không còn nhìn thấy gì
được nữa, chỉ còn nghe tiếng Quirrell rên la khủng khiếp và tiếng
Voldemort thét: GIẾT NÓ ! GIẾT NÓ! Cùng lúc, nó cũng nghe nhiều giọng
khác, có lẽ ở trong chính đầu nó, đang kêu: Harry! Harry!



Nó cảm thấy cánh tay Quirrell vặn thoát ra khỏi bàn tay nó đang níu
giữ. Nó biết tất cả vậy là đã mất, và nó rơi vào cõi tối đen thăm thẳm,
rơi xuống… xuống… xuống ….



Hình như cái gì vàng choé và lấp lánh đang vờn trước mặt Harrỵ Trái
banh Snitch! Nó cố gắng chụp bắt, nhưng hai cánh tay nó quá nặng nề
không giơ lên được.



Nó chớp mắt. Hoá ra không phải trái banh Snitch. Mà là một cặp mắt kính. Lạ lùng làm sao!



Nó chớp mắt lần nữa. Phía trên, trước mặt nó, là gương mặt tươi cười của cụ Albus Dumbledorẹ Cụ nói:



- Chào con, Harry!



Harry nhìn thầy đăm đăm. Rồi nó sực nhớ ra:



- Thưa thầy! Hòn đá! Chính thầy Quirrell! Thầy ấy đã đánh cắp Hòn đá! Thưa thầy, mau lên …



Cụ Dumbledore nói:



- Bình tĩnh nào, con trai ta, con hơi lạc hậu tình hình rồi. Quirrell không hề lấy được Hòn đá.



- Vậy thì ai? Thưa thầy, con …



- Harry, con hãy thư giản một chút, nếu không bà Pomfrey sẽ quẳng thầy ra khỏi đây.



Harry nuốt nước miếng và ngó quanh mình. Nó nhận ra mình đang nằm
trong bệnh thất. Nó được nằm trên giường bệnh trải trắng tinh, và kế
bên là một cái bàn đầy ắp những thứ trông như cả một nửa tiệm bánh kẹo.



Cụ Dumbledore rạng rỡ:



- Qùa của những người ngưỡng mộ và bạn bè con ấy mà. Những chuyện
xảy ra giữa con và giáo sư Quirrell dưới hầm là chuyện hoàn toàn bí
mật, cho nên đương nhiên là cả trường đều biết hết! Thầy tin cái bồn
cầu tiêu chính là của hai người bạn Fred và George Weasley của con ưu
ái gởi tặng. Nhứt định chúng nghĩ là con khoái lắm. Tuy nhiên, bà
Pomfrey cảm thấy nó không được hợp vệ sinh cho lắm, nên bà tịch thu mất
rồi.



- Con đã nằm đây bao lâu rồi thầy?



- Ba ngày. Ron và Hermione chắc là sẽ nhẹ người nếu biết rằng con đã tỉnh, hai đứa nó vô cùng lo lắng.



- Nhưng thưa thầy, Hòn đá…



- Thầy xem ra cũng khó làm cho con quên được… Tốt thôi, chuyện Hòn
đá. Giáo sư Quirrell đã không thể lấy được Hòn đá của con. Thầy đã đến
đúng lúc để ngăn chặn điều đó, mặc dù thầy phải nói là tự con đã làm
điều đó rất giỏi rồi.



- Thầy đã đến? Thầy nhận được cú của Hermione?



- Chính xác thì thầy gặp con cú giữa trời. Ngay khi đến Luân Đôn,
thầy biết ngay là cái nơi mà thầy nên có mặt chính là nơi thầy vừa rời
khỏi. Thầy đến vừa kịp lúc để kéo Quirrell ra khỏi con.



- Chính là thầy?



- Lúc đó thầy tưởng mình đã về quá trễ …



- Thầy trễ thật đó chớ, lúc đó con đã không thể giữ Hòn đá lâu hơn nữa…



- Không phải Hòn đá, con trai ạ, thầy đang nói về con – sức lực mà
con dốc ra suýt nữa đã giết chết con. Cái khoảnh khắc khủng khiếp đấy,
thầy e điều đó có thể xảy ra. Còn Hòn đá, nó đã bị tiêu hủy rồi.



- Tiêu hủy?



Harry thảng thốt hỏi:



- Nhưng còn bạn của thầy – cụ Nicolas Flamel…



- A, con cũng biết về Nicolas Flamel?



Giọng cụ Dumbledore nghe vui mừng lắm.



- Con đã tìmhiểu ra trò ra trống đấy chứ? Nicolas và thầy đã có
trao đổi tí chút rồi, và đã đồng ý là tiêu hủy nó đi thì tốt nhứt.



- Nhưng như vậy nghĩa là cụ Flamel và vợ cụ sẽ chết phải không ạ?



- Họ có đủ thuốc Trường sinh dự trữ để sắp đặt đâu đó việc của họ, rồi thì, ừ, họ sẽ chết.



Nhìn vẻ mặt hoang mang của Harry, cụ Dumbledore mỉm cười:



- Đối với một người trẻ tuổi như con, thầy chắc nghe điều đó thật
khó tin được, nhưng đối với Nicolas và Perenelle, nó thực ra cũng giống
như đi ngủ sau một ngày dài, rất, rất dài. Nói cho cùng thì đối với một
đầu óc tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu lưu vĩ đại
khác. Con biết không, Hòn đá không hẳn là một báu vật tuyệt vời. Có
nhiều tiền và sống lâu như mình muốn! Hai điều mà hầu hết người đời ưu
tiên chọn lựa – rắc rối ở chỗ là những con người có tài lại chọn đúng
những thứ tồi tệ nhứt cho họ.



Harry nằm đó, nín khẹ Cụ Dumbledore ngâm nga một chút và mỉm cười với cái trần nhà. Lát sau Harry nói:



- Thưa thầy! Con đang nghĩ … Thưa thầy, ngay cả nếu như Hòn đá đã bị tiêu hủy rồi, thì Vol… , ý quên, Kẻ-mà-ai-cũng…



- Cứ gọi hắn là Voldemort, Harry à. Luôn luôn dùng đúng tên để gọi
đúng sự vật. Sợ một cái tên có thể làm tăng thêm nỗi sợ chính vật đó.



- Dạ, thưa thầy. Vậy thì Voldemort sẽ tìm những cách khác để trở
lại, phải không thầy? Ý con muốn nói là ổng vẫn chưa chết, hở thầy?



- Không, hắn chưa chết, Harry à. Hắn vẫn còn lởn vởn đâu đó, có lẽ
đang tìm một thân xác khác để nhập vào… Hắn không sống đúng nghĩa, thì
hắn cũng không thể hật sự. Hắn thoát ra xác chết của Quirrell, chẳng
thương xót gì gã đồ đệ đó hơn một kẻ thù. Tuy nhiên, Harry à, trong lúc
con cản trở việc hắn nắm lại quyền lực, thì người khác chuẩn bị chiến
đấu cho trận kế tiếp, một trận sống mái – và nếu hắn bị cản trở lần
nữa, và lần nữa, thì ừ, hắn có thể không bao giờ lấy lại sức mạnh được
nữa.


Harry gật đầu, nhưng dừng lại ngay, vì cử động làm đầu nó đau lắm. Rồi nó nói:



- Thưa thầy, có vài điều con muốn … Thầy có thể nói với con sự thật… về những điều con muốn biết?…



Cụ Dumbledore thở dài:



- Sự thật. Đó là một điều đẹp đẽ và khủng khiếp, vì vậy phải cân nhắc
sự thật hết sức thận trọng. Tuy nhiên, thầy sẽ trả lời các câu hỏi của
con trừ khi thầy có lý do chính đáng không thể trả lời. Trong trường
hợp đó, thầy xin lỗi con, vì thầy không muốn nói dối, tất nhiên.



- Dạ… Voldemort nói là hắn giết má con chỉ vì má con đã cố ngăn,
không cho hắn giết con. Nhưng tại sao hắn lại muốn giết con cho bằng
được?



Lần này thì cụ Dumbledore thở một hơi còn dài hơn trước:



- Trời đất ơi, thầy không thể trả lời con cái câu hỏi đầu tiên mà
con nêu ra. Thầy không thể cho con biết hôm nay, không thể nói ra bây
giờ. Một ngày kia con sẽ biết… Còn bây giờ, hãy quên nó đi Harrỵ Khi
nào con lớn lên… thầy biết con ghét nghe điều này… nhưng con sẽ biết,
khi nào con đã sẵn sàng.


Bây giờ thì Harry biết có tranh cãi cũng chẳng lợi ích gì.



- Nhưng tại sao thầy Quirrell lại không thể chạm vào mình con?



- Má con đã chết để cứu con. Nếu có một điều mà Voldemort không thể nào
hiểu được, ấy là tình thương. Hắn đã không biết được, rằng sức mạnh của
tình thương như tình thương của má con đã để lại một vết tích. Không
phải là vết thẹo, không phải dấu hiệu thấy được nào cả… Được yêu thương
sâu sắc, cho dù người yêu thương mình đã qua đời, mình cũng sẽ được che
chở mãi mãi. Vì vậy Quirrell, kẻ đầy hận thù, tham lam, và tham vọng,
kẻ chung đụng linh hồn với Voldemort, không thể nào chạm tới con được.
Đụng đến một người được một điều cao cả như tình thương của má con phù
hộ, thì hắn sẽ đau đớn cực kỳ.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:22 pm

Tới đây cụ Dumbledore bỗng chú ý con chim nào đó đậu trên khung cửa sổ,
để Harry thừa lúc đó kéo tấm khăn trải giường chùi nước mắt. Kh nguôi
cơn xúc động, Harry hỏi:

- Còn tấm áo khoác tàng hình – thầy có biết ai đã gởi cho con không?

- À… Tình cờ ba con đã gởi tấm áo ấy cho thầy giữ, và thầy nghĩ có lẽ con thích nó.



Mắt của cụ Dumbledore lung linh:



- Nó hữu dụng lắm đó … Hồi ba con học ở đây, ba con vẫn dùng tấm áo tàng hình đó để lẻn xuống nhà bếp ăn vụng.



- Còn một điều nữa…



- Cứ nói.



- Quirrell và Snape…



- Con nên gọi là giáo sư Snape, Harry à!



- Dạ, giáo sư Snapẹ Quirrell nói thầy ghét con vì ghét ba con, có đúng không?



- Ờ, hai người đó ghét nhau cay đắng. Không khác gì con và Malfoy
vậy. Thế rồi ba con làm một điều mà thầy Snape không thể nào tha thứ
được.



- Thưa, điều gì ạ?



- Cứu mạng thầy Snape.



- Cái gì ạ?



Cụ Dumbledore mơ màng nói:



- Ừ… Cái đầu người ta suy nghĩ tức cười lắm. Giáo sư Snape không
thể chịu nổi ý nghĩ là ông ấy mắc nợ ba con … Thầy tin là thầy Snape
vất vả bảo vệ con như thế là để san bằng tỷ số với ba con. Để sau đó
thầy Snape có thể tiếp tục căm ghét ba con trong thanh thản …



Harry cố gắng hiểu điều này nhưng chỉ tổ khiến cho cái đầu nó thêm nhức bưng bưng, nên nó đành thôi.



- Thưa thầy, vẫn còn một điều nữa…



- Một thôi ư ?



- Làm thế nào mà Hòn đá từ trong gương rơi được vào túi con?



- A, đây rồi, thầy vui lòng nghe con hỏi câu này. Đó là một trong
những ý tưởng sáng suốt của thầy, và giữa thầy trò mình mà nói, kể ra
cũng haỵ Con coi, chỉ người nào muốn tìm Hòn đá – tìm nó chứ không phải
xài nó – thì mới có thể lấy được nó. Ngược lại, người ta chỉ thấy mình
đang chế ra vàng hay đang uống thuốc Trường sinh. Đôi khi bộ Óc của
thầy làm cho ngay cả thầy cũng phải ngạc nhiên … Thôi, hỏi nhiêu đó là
đủ rồi. Thầy đề nghị con bắt đầu ăn kẹo đi. Chà, kẹo dẻo đủ vị hiệu
Bertie Bott. Hồi nhỏ thầy thiệt là xui, ăn nhằm một viên có vị buồn ói,
rồi từ đó thầy e là thầy mất hết hứng với chúng rồi… Nhưng mà thầy cho
rằng một viên kẹo caramen ngon chắc không sao, phải không con?



Cụ mỉm cười và thảy viên kẹo nâu vàng vô miệng. Nhưng cụ mắc nghẹn và nói:



- Mèn ơi, nó là vị thối tai!



Bà Pomfrey, bà y tá ấy, là một người tử tế nhưng nghiêm khắc.



Harry năn nỉ bà:



- Chỉ năm phút thôi mà!



- Nhất định không.



- Nhưng cô cho thầy Dumbledore vào…



- Ừ, dĩ nhiên, chuyện đó thì khác, cụ là hiệu trưởng mà. Con cần nghỉ ngơi.



- Thì con đang nghỉ ngơi nè, cô thấy không, con nằm dài ra và không làm gì hết. Cô ơi, cho đi cô…



- Thôi được, nhưng mà chỉ năm phút thôi nha.



Vậy là bà cho Hermione và Ron vào.



- Harry!



Hermione có vẻ sắp ôm chầm lấy Harry lần nữa, nhưngh cô bé tự kềm chế được và Harry thấy mừng vì đầu nó hãy còn đau lắm.



- Ôi, Harry! Tụi này tưởng bồ sắp tiêu rồi… Thầy Dumbledore lo lắng dễ sợ.



Ron nói:



- Cả trường đang bàn tán về chuyện đó. Kể tụi này nghe coi, đúng ra mọi chuyện là như thế nào?



Hiếm có trường hợp nào mà câu chuyện thật còn lạ lùng và ly kỳ hơn
cả chuyện đồn đại hoang đường như trường hợp này. Harry kể cho hai bạn
nghe mọi thứ: Quirrell, tấm gương, Hòn đá, và Voldemort. Ron và
Hermione là những thính giả lý tưởng; chúng há hốc miệng ra nghe, nín
thở đúng lúc, và khi Harry kể tới lúc Quirrell giở tấm khăn quấn đầu ra
để lộ gương mặt của ai, thì Hermione rú lên.



Cuối cùng Ron nói:



- Vậy là Hòn đá bị tiêu hủy rồi? Cụ Flamel chỉ còn nước chết?



- Tôi cũng nói điều đó, nhưng thầy Dumbledore nghĩ là… cái gì nè?
Đối với một đầu có tổ chức tốt, cái chết cũng giống như một cuộc phiêu
lưu vĩ đại khác.



Trông Ron bị xúc động mạnh về sự điên rồ của thần tượng. Nó nói:



- Mình luôn luôn nói là cụ hơi điên mà.



Harry hỏi lại:



- Thế còn hai bạn, chuyện gì đã xảy ra vậy?



Hermione nói:



- À, mình quay trở lại an toàn. Mình lay tỉnh Ron – cũng mất một
thời gian. Rồi tụi này chạy ù tới chuồng cú để liên lạc với thầy
Dumbledore thì gặp ngay thầy ở lối vào Sảnh đường. Thầy biết cả rồi…
Thầy chỉ nói: Harry đuổi theo hắn hả? Xong thầy vội vã đi lên lầu ba.



Ron chợt hỏi:



- Bồ có nghĩ là thầy Dumbledore cố ý để bồ làm chuyện đó không? Thử
nghĩ coi: gởi cho bồ cái áo khoác tàng hình của ba bồ và những chuyện
khác nữa.



Hermione tức tối:



- Đời nào! Nếu thầy làm vậy – mình nói thật – kinh khủng quá… bồ có thể… chết là cái chắc!



Harry đăm chiêu:



- Không đâu. Thầy Dumbledore là người vui tính. Tôi nghĩ đại khái
thầy muốn tạo cho tôi một cơ hội. Tôi chắc thầy cũng biết ít nhiều mọi
chuyện xảy ra trong lâu đài Hogwarts. Tôi suy luận là thầy có biết
chuyện tụi mình định làm, nhưng thay vì cấm cản chúng ta, thầy chỉ dạy
chúng ta vừa đủ để xoay sở. Chắc không phải tình cờ mà thầy để cho tôi
khám phá ra tấm gương. Rất có thể thầy nghĩ tôi có quyền đương đầu với
Voldemort nếu tôi đủ sức…



Ron nói với vẻ tự hào:



- Đúng, thầy Dumbledore hơi điên, không sao. Bây giờ nghe đây: ngày
mai bồ phải lên dự bữa tiệc cuối năm học. Dĩ nhiên là nhà Slytherin
giành được điểm cao nhứt rồi – bồ đã bỏ lỡ trận Quiđitch cuối cùng,
không có bồ, đội bóng nhà mình bị đội Ravenlaw nghiền nát. Nhưng dù sao
thì đồ ăn vẫn ngon lành.



Vừa lúc đó Bà Pomfrey xông vô:



- Các con đã cà kê mất hết mười lămphút rồi. RA NGAY!



Sau một giấc ngủ say, Harry hầu như đã bình phục. Nó nói với bà Pomfrey khi bà sắp xếp dùm nó mấy hộp kẹo.



- Con muốn đi dự tiệc, con được phép đi không cô?



- Giáo sư Dumbledore nói con được phép dự.



Bà Pomfrey đáp với giọng bất đắc dĩ, như thể theo ý bà thì giáo sư
Dumbledore đã không ý thức hết những bữa tiệc nguy hiểm như thế nào.



- Con lại có thêm một người khách nữa.



- Ôi, hay quá. Thưa cô, ai vậy?



Harry vừa nói thì lão Hagrid rụt rè bước qua cánh cửa. Như thường
lệ, hễ lão vô căn phòng nào thì phòng ấy đâm ra chật chội. Lão ngồi
xuống cạnh Harry, nhìn nó rồi oà ra khóc. Lão úp mặt vào hai bàn
tay,thổn thức:


- Chỉ tại… sai lầm… ngu ngốc… của bác! Bác đã nói cho con quỷ đó biết
cách qua được Fluffy! Bác đã nói cho hắn biết! Đó là điều duy nhứt hắn
không biết, mà bác lại nói cho hắn biết! Suýt nữa bác đã giết con. Chỉ
vì một cái trứng rồng! Bác sẽ không bao giờ uống rượu nữa! Đáng lẽ bác
phải bị đuổi ra để sống như dân Muggle mới đáng!



- Bác Hagrid!



Harry hơi hoảng khi thấy lão Hagrid quá xúc động vì đau buồn và hối
hận. Những giọt nước mắt khổng lồ rơi lộp độp xuống chòm râu vĩ đại của
lão.



- Bác Hagrid ơi, đằng nào thì ông ấy cũng tìm ra cách thôi.
Voldemort mà. Cho dù bác không nói cho Quirrell biết thì Voldemort cũng
tìm cách khác thôi.



Lão Hagrid vẫn sụt sịt khóc:



- Suýt nữa con chết mất. Và đừng nhắc đến cái tên đó.



Harry gào lên:



- VOLDEMORT!



Lão Hagrid sợ hết hồn, nín cả khóc. Harry nói:



- Con đã giáp mặt hắn và đã gọi hắn đúng tên hắn. Bác Hagrid, vui
lên đi bác. Chúng ta đã ngăn chặn được hắn, đã tiêu hủy Hòn đá. Hắn
không thể xài nó để nắm quyền lực. Bác xơi sôcôla Ếch nhái nha, con có
cả đống…


Lão Hagrid dùng mu bàn tay quẹt mũi, nói:



- Chút nữa là quên. Bác cũng có quà cho con đây.



Harry hồi hộp hỏi:



- Bánh mì thịt chồn hả bác?



Lão Hagrid cười khẽ:



- Không.Cụ Dumbledore cho ta nghỉ ngày hôm qua để sửa soạn nó.Lẽ ra cụ
chỉ cần đuổi phứt bác là xong, dĩ nhiên… nhưng mà, đây, có cái này cho
con…



Trông móm quà của lão Hagrid giống một cuốn sáng bọc da xinh xắn.
Harry tò mò mở ra. Quyển sáng đầy những tấm hình phù thủy. Ở mỗi trang
đều có hình của ba nó và má nó mỉm cười vẫy tay với nó.



- Bác gởi cú tới tất cả bạn học cũ của ba má con để xin hình… Bác biết con không có tấm hình nào hết… Con có thích không?



Harry không thể nói nên lời, nhưng lão Hagrid hiểu.



Tối hôm đó, Harry một mình đi xuống dự bữa tiệc bế giảng cuối năm
học. Bà Pomfrey đã giữ nó lại để làm cái việc mà bà gọi là “kiểm tra
sức khỏe lần cuối”, thành ra khi nó tới nơi thì Đại Sảnh đường đã đầy
nhóc người. Phòng tiệc tràn ngập màu sắc của nhà Slytherin – màu xanh
lá và màu bạc – để biểu dương nhà Slytherin đã thắng giải Cúp Nhà bảy
năm liên tục. Một biểu ngữ to vẽ hình con trăn Slytherin được treo trên
bức tường đằng sau dãy bàn cao dành cho giáo viên.



Bỗng có tiếng “suỵt” khi Harry bước vào, và rồi cùng một lúc, hết
sức ồn ào. Harry chuồn đến một chỗ ngồi giữa Hermione và Ron ở dãy bàn
nhà Gryffindor, cố gắng không chú ý đến chuyện mọi người đều đang đứng
dậy để nhìn nó.



May thay, chỉ một lát sau là cụ Dumbledore đến. Tiếng rì rầm lắng xuống.



Cụ Dumbledore phấn khởi nói:



- Lại một năm học nữa đã qua! Và tôi lại quấy rầy quý vị bằng những
lời lảm nhảm rè rè của một ông già trước khi chúng ta cùng vục mỏ vô
bữa tiệc ngon lành này. Một năm học qua tuyệt biết nhường nào. Giờ đây,
hy vọng ban đầu của các con đã đầy hơn năm ngoái một tý… Các con có cả
một mùa hè chờ phía trước để đổ rác trong đầu ra và làm cho cái đầu
mình nó tử tế lại trước khi năm hoc tới bắt đầu…



- Bây giờ, theo tôi như biết, thì đã tới giờ trao Cup Nhà và điểm
số là như thế này: hạng tư là Gryffindor, 312 điểm; Hạng ba là
Hufflepeff, 352 điểm; Ravenclaw được 426 điểm; Và Slytherin được 472
điểm.



Một cơn bão reo hò và dậm chân bùng lên từ phía bàn của nhà
Slytherin. Harry có thể nhìn thấy Malfoy đang gõ cái cốc của nó xuống
bàn đắc thắng. Thiệt nhìn cảnh đó mà ứa gan.



Cụ Dumbledore nói tiếp:



- Được rồi, được rồi, Slytherin, thành tích tốt lắm. Nhưng mà những chuyện xảy ra gần đây cũng cần phải được tính điểm đấy.



Nghe tới đó, cả Đại Sảnh đường bỗng nhiên im phăng phắc. Nụ cười của học sinh nhà Slytherin héo đi một chút.



- E hèm! Có mấy điểm-giờ-chót tôi xin được công bố. Để coi. Đây rồi… Trước tiên là điểm cho Ron Weasley…



Mặt Ron đỏ bừng; trông nó giống y như một củ cải bị phơi nắng.



- … vì đã chơi ván cờ hay nhứt trường Hogwarts từ nhiều năm nay trở lại đây. Tôi thưởng cho nhà Gryffindor 50 điểm.



Học sinh nhà Gryffindor hò reo muốn long cái trần nhà đã được phù
phép; những ngôi sao trên cao dường như phát rùng mình. Đâu đó vọng
tiếng huynh trưởng Percy nói với những huynh trưởng khác:



- Mấy bồ biết không, em tôi đó! Thằng em út của tôi đó! Nó thắng được ván cờ khổng lồ của giáo sư McGonagall.



Sau cùng trật tự được lập lại, Sảnh đường lại lăn như tờ.



- Thứ hai – điểm cho Hermione Granger… vì đã dùng đầu óc suy luận khi đương đầu với lửa. Tôi thưởng cho nhà Gryffindor 50 điểm.



Hermione dụi đầu vào hai cánh tay; Harry tin là cô bé đang oà khóc.
Bên cạnh tụi nó là học sinh nhà Gryffindor nhảy cả lên bàn reo hò –
chúng ta đã tăng được một trăm điểm rồi.



- Thứ ba – điểm cho Harry Potter… giáo sư Dumbledore nói tiếp.



Đại Sảnh đường im đến nỗi không ai dám thở.



- … vì khí phách trong sáng và lòng dũng cảm xuất chúng. Tôi thưởng cho nhà Gryffindor 60 điểm.



Tiếng ầm ĩ trong Sảnh đường làm điếc cả tai. Những người đóng góp
tiếng hò reo và tiếng thét biết rằng Gryffindor giờ đây đã có 472 điểm
– bằng đúng số điểm của nhà Slytherin. Hai nhà đang đồng hạng trong
cuộc tranh giành Cúp. Trời, giá mà cụ Dumbledore cho Harry thêm một
điểm nữa thì có phải hay không!



Cụ Dumbledore giơ tay lên. Sảnh đường dần dần im lặng. Cụ Dumbledore mỉm cười nói tiếp :



- Có đủ loại dũng cảm. Đứng lên chống lại kẻ thùe đương nhiên cần
rất nhiều lòng dũng cảm, nhưng đấu tranh với bạn bè cũng cần lòng dũng
cảm không kém. Vì vậy tôi thưởng cho Neville Longbottom 10 điểm.



Nếu lúc ấy có ai đứng bên ngoài Đại Sảnh đường, người đó thế nào
cũng tưởng là bên trong có một vụ nổ khủng khiếp, vì tiếng hò reo bùng
lên từ dãy bàn của nhà Gryffindor. Harry, Ron và Hermione cùng đứng lên
hò hét hoan hô Nevillẹ Còn mặt Neville thì trắng bệch vì xúc động, và
biến mất trong vòng tay thân tình của bạn bè ôm lấy nó. Hồi nào giờ
Neville chưa từng kiếm được cho nhà Gryffindor nhiều điểm như vậy.
Harry, đang hết sức hào hứng, thụi vào sườn Ron một cái để chỉ cho bạn
nó thấy ma, đang hết sức hào hứng, thụi vào sườn Ron một cái để chỉ cho
bạn nó thấy Malfoỵ Nếu Malfoy có bị trúng Lời nguyền Trói thân bây giờ
cũng không thể nào ngây ra như phỗng và trông hãi hùng như vậy.



Cụ Dumbledore phải cao giọng trấn áp cơn bão hoan hô, bởi vì ngay
cả nhà Hufflepeff và Ravenclaw đều đang mừng sự mất chức vô địch của
nhà Slytherin.Cụ Dumbledore nói:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:23 pm

- Như vậy, chúng ta cần thay đổi cách trang trí một chút.



Cụ vỗ taỵ Trong nháy mắt, những giải trang trí màu xanh lá cây biến
thành màu tím, bạc hoá ra vàng; con trăn khổng lồ – biểu tượng của nhà
Slytherin – biến mất, và thế vào đó là con sư tử của tháp Gryffindor.
Thầy Snape đang bắt tay giáo sư McGonagall với một nụ cười khủng khiếp
mà thầy cố vặn ra. Thầy bắt gặp ánh mắt của Harry và Harry biết ngay
tình cảm của thầy đối với nó không hề thay đổi một xíu xiu nào hết.
Nhưng chuyện đó không làm cho Harry lo lắng. Có vẻ như cuộc sống ở
Hogwarts sẽ trở lại như bình thường vào niên học tới, như hồi nào tới
giờ.



Buổi tối ấy là buổi tối đẹp nhứt trong đời Harry, đẹp hơn cả ngày
nó thắng trận Quiđitch, hay đêm Giáng sinh, hay lúc đánh bại con quỷ
khổng lồ… Nó sẽ không bao giờ, không bao giờ quên được đêm nay.



Lúc ấy Harry gần như quên béng là nó chưa biết kết quả kỳ thi lên
lớp. Nhưng mà kết quả có ngay: cả bọn ngạc nhiên xiết bao – cả Harry và
Ron đều đậu điểm cao; Hermione thì dĩ nhiên hạng nhứt. Ngay cả Neville
cũng qua truông, nhờ đạt điểm cao trong môn Dược Thảo học mà đã bù được
cho điểm môn Độc dược dở tệ. Tụi nó từng hy vọng rằng Goyle, thằng bé
vừa ngu vừa nham hiểm không kém ấy, sẽ bị đuổi ra khỏi trường. Dè đâu
thằng ấy cũng đậu tuốt! Thật là nhục. Nhưng mà, như Ron nói, mình đâu
có thể có được mọi thứ trong đời!



Rồi bỗng dưng tủ quần áo của tụi nó trống rỗng, còn mấy cái rương
thì tự đầy ắp, con cóc của Neville tự nhiên được tìm thấy đang núp giữa
mấy cái bồn cầu; mỗi học trò đều nhận được thông báo, cảnh cáo chúng
chớ có dùng phép thuật vào những ngày hè (Fred Weasley rầu rĩ nói:
“Mình cứ luôn hi vọng là họ quên béng vụ này cho mình nhờ.”); Lão
Hagrid đã sẵn sàng đưa chúng xuống đoàn thuyền để lướt qua mặt hồ;
Chúng sẽ lại lên chuyến tàu tốc hành Hogwarts; tha hồ nói cười trong
khi cảnh trí thôn quê bên ngoài càng lúc càng xanh tươi và ngăn nắp
hơn; lại ăn kẹo dẻo đủ vị hiệu Bertie Bott khi xe chạy qua những khu
thành thị của dân Muggle; rồi cởi đồng phục phù thủy của HCogwarts ra
để mặc vào những cái áo gió và áo khoác; cuối cùng đến ga số Chín ba
phần tư ở nhà ga Ngã Tư Vua.


Bọn trẻ cũng mất nhiều thì giờ mới ra được khỏi sân ga: một lão gác ga
phù thủy đứng bên cạnh thanh chắn soát vé, cho mỗi lần chỉ hai ba đứa
đi ra, để chúng đừng gây chú ý. Dân Muggle có thể hoảng vía khi thấy cả
bầy trẻ con cùng lúc túa ra từ bức tường bê tông.



Ron nói:



- Hè này bồ phải đến nhà mình chơi nhạ Cả hai bồ. Mình sẽ gởi cú cho hai bồ.



Harry nói:



- Cám ơn bạn. Vậy là có chuyện để tôi mong ngóng rồi!



Những học sinh khác chen lấn tụi nó khi đổ xô về phía cánh cổng để trở về thế giới Mugglẹ Vài đứa gọi:



- Tạm biệt, Harry!



- Hẹn gặp lại, Potter!



Ron nhe răng cười với Harry:



- Bồ vẫn nổi tiếng nha!



Harry nói:



- Ở đây chứ không phải ở chỗ mà tôi sắp về, tôi cam đoan với bồ đấy.



Nó, Ron và Hermione cùng bước qua cổng một lúc.



- Kìa, ảnh kìa, má ơi, ảnh kìa, má nhìn kìa!



Ấy là tiếng reo rối rít của Ginny, cô em gái út của Ron, nhưng cô bé không chỉ vào anh mình. Cô bé ré lên:



- Harry Potter! Nhìn kìa, má! Con thấy…



- Yên coi, Ginny, chỉ chỏ người ta như thế là bất lịch sự!



Bà Weasley mỉm cười nhìn bọn trẻ. Bà ân cần hỏi:



- Một niên học vất vả quá hở các con?



Harry đáp:



- Dạ, vất vả lắm. Con cám ơn bác đã tặng con cái áo ấm và hũ kẹo.



- Ôi, có đáng gì đâu, cháu!



- Mày xong chưa?



Chính là giọng của dượng Vernon, vẫn gương mặt tim tím, vẫn hàng
ria mép, vẫn giận dữ nhìn Harry xách cái lồng cú giữa một sân ga đầy
nhóc người bình thường. Đứng đằng sau ông là dì Petunia và Dudley,
thằng anh họ này vừa thấy mặt Harry là chết khiếp đi được.



Bà Weasley nói:



- Ông bà đây chắc phải là gia đình của Harry?



Dượng Vernon đáp :



- Nói một cách nào đó thì đúng vậy. Mau lên, nhóc con, chúng ta không co cả ngày dài lần khân ở đây đâu!



Ông bỏ đi. Harry ngoái lại để nói lời chia tay với Hermione và Ron:



- Hẹn gặp lại các bạn khi hết hè nha!



Hermione nhìn theo dượng Vernon ngờ vực, kinh ngạc vì có người lại khó chịu đến thế. Cô bé nói với Harry:



- Chúc bạn… ơ… mùa hè vui vẻ.



Harry nhe răng cười khiến cho các bạn nó ngạc nhiên hết sức.



- Ừ, tôi sẽ nghỉ hè vui vẻ. Họ không biết là tôi không được phép
làm phép thuật ở nhà. Mùa hè này tôi sẽ tha hồ vui vẻ với Dudley…





Hết

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Today at 11:17 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 5 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5
 Similar topics
-
» Bói vui cùng chiếc mũ phân loại trong Harry Potter
» (Bakugan fanfic) Bakugan trong thế giới Hary Potter
» [One-shot Dịch] I hate Kudo Shinichi
» [HP + KHR] DISSIPABO ET RENOUARE (Destroy & Recreate)
» ♫~ Viết ngắn ~♫ (trang 2 có bài kiểm tra kiểu Vongola)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến