Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

Bn cảm thấy có nên post típ ko ?
Dĩ nhiên
75%
 75% [ 9 ]
Ko, mua truyện về đọc còn hơn
25%
 25% [ 3 ]
Tổng số bầu chọn : 12
 

Tác giảThông điệp
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Mar 23, 2008 2:31 pm

CHƯƠNG III

NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG XUẤT XỨ


Vụ đào thoát của con Boa Constrictor Brazin khiến cho Harry lãnh
một áng phạt lâu nhất từ trước đến giờ. Khi Harry được phép ra khỏi gầm
cầu thang thì kỳ nghĩ hè đã bắt đầu và Dudley làm bể tanh banh cái máy
quay phim mới của nó, làm tan nát cái máy bay điều khiển từ xa, và tông
vô bà Figg đang chống nạn băng qua đường trong dịp nó tập cỡi chiếc xe
đạp đua lần đầu tiên, làm bà cụ té chổng kềnh.


Harry rất mừng là năm học đã chấm dứt, nhưng cũng không thể hoàn
toàn thoát được băng của Dudley, tụi nó kéo đến nhà chơi mỗi ngày.
Piers, Dennis , Malcolm và Gordon đều có xác thân to lớn và đầu óc bé
tí, nhưng Dudley là đứa to nhất và đần nhất trong bọn, nên được làm thủ
lĩnh. Cả lũ rất khoái tham gia trò thể thao thích nhất của Dudley là
săn lùng Harry Potter.


Đây chính là lý do mà harry thường chuồn khỏi nhà, đi lang thang
đâu đó và nghĩ vẩn vơ về chuyện kỳ nghĩ sắp hết. Nghĩ tới đó, nó thấy
loé lên một chút tia hy vọng: tháng chín tới nó sẽ vô trường cấp hai và
lúc đó, lần đầu tiên trong đời, nó sẽ lhỏi phải 9I học chung với Dudley
Thằng đó đã được nhận vào trường trung học tư mà hồi xưa ông Dursley
từng học, trường Smelting, Piers cũng vô trường đó. Nhưng Harry thì
ngược lại, sẽ vô trường công lập địa phương, trường Tường Đạ Dudley cho
là như vậy thì đã lắm. Nó bảo Harry:


− Ở trường Tường Đá họ nhét đầu người ta vô cầu tiêu vào ngày nhập học. Mày có muốn lên lầu thực tập trước không?


− Không, cám ơn. Cái cầu tiêu thúi của mày làm sao có đủ những thứ
khủng khiếp như trong cái đầu của mày – cái đầu mày phát rồ rồi.


Nói xong, Harry chạy biến thiệt lẹ trước khi thằng Dudley kịp thực hiện ý đồ trong cái đầu của nó.


Một ngày vào tháng bảy, bà Dursley dắt Dudley đi Luân Đôn mua đồng
phục của trường Smelting cho nó. Harry được đem gởi cho bà Figg trông
chừng. Lần này bà Figg không đến nỗi nào. Hóa ra là mấy con mèo của bà
đã làm bà trượt té gãy giò, nên bây giờ bà dường như mất hết hứng với
bọn mèo. Bà để cho Harry được ngồi xem truyền hình và còn cho nó một
miếng bánh sô – cô – la có mùi vị như thể được làm từ nhiều năm trước.


Buổi tối hôm đó, Dudley trong bộ đồng phục mới toanh oai vễ đi diễu
quanh phòng khách cho cha mẹ nó ngắm. Nam sinh trường Smelting mặc áo
khoác có đuôi màu nâu sẫm, quần chẽn (cụt tới gối) màu cam, và đội một
cái nón rơm kêu là bôt – tợ Tụi nó cũng cầm gậy có mấu, dùng để nện
nhau khi thầy giáo không để mắt tới. Điều này có thể coi như một sự rèn
luyện tốt cho đời chúng sau này.


Ngắm nghía quý tử Dudley mặc quần chẽm mới, ông Dursley xúc động nói đây là giây


phút tự hào nhất đời ông. Bà Dursley thì bật khóc và nói bà không
thể tin là bé Dudley – đờ – tí – tẹo của bà đã lớn lên và đẹp trai đến
thế. Còn Harry thì tự cấm mình cho nó nói ra cảm tưởng. Nó biết hai be
sườn của nó dám bể vì nín cười lắm.


Sáng hôm sau, Harry vừa bước vô bếp thì ngửi thấy ngay một mùi
khủng khiếp. Hình như cái mùi ấy xuất phát từ một cái chậu lớn. Nó bước
tới gần để ngó một cái. Cái chậu ngâp đầy một thứ gì trông như nùi giẻ
ngập trong làng nước xám. Nó hỏi dì Petunia:


− Cái gì vậy?


Môi dì mím lại như mọi khi Harry dám đặt ra một câu hỏi. Dì nói:


− Đồng phục mới của mày.


Harry nhìn vô chậu lần nữa. Nó nói:


− Ôi con đâu dè nó phải bị nhúng ước dữ vậy.


Dì Petunia nạt:


− Đồ ngụ Tao đang nhuộm xám đồ cũ của Dudley cho mày. Tao nhuộm
xong thì thì trông nó cũng giống như đồ mới của những đứa khác thôi.


Harry rất nghi ngờ điều đó, nhưng nghĩ mình không cãi lại là tột
nhất. Nó ngồi xuống cạnh bàn ăn, cố gắng không nghĩ tới hình ảnh nó
trong bộ đồ khín đó, đi đến trường Tường Đá vào ngày khai giảng niên
học mới. Có lẽ trông nó sẽ giống một đứa đội lốt da voi già.


Bộ đồng phục mới của Harry làm cho Dudley và dượng Vernon nhăn mũi
ngay khi bước vô nhà bếp. Ông Dursley, như thông lệ, giở tờ báo ra đọc
và Dudley thì dộng cây gậy Smelting của nó lên bàn. Giờ đây đi đâu nó
cũng kè kè cây gậy đó.


Họ nghe tiếng mở rãnh bỏ thư trên cửa và tiếng những lá thư rơi xuống thảm chùi chân ở cửa.


Ông Dursley nói đằng sau tờ báo:


− Dudley ra lấy thư đi con.


− Kêu Harry lấy á.


− Harry, ra lấy thư.


− Kêu Dudley lấy á.


− Đập cho nó một gậy Smelting coi, Dudley.


Harry vọt lẹ né cây gậy Smelting và đi ra cửa lấy thự Có ba thư nằm
trên thảm: một bưu thiếp của em gái ông Dursley gởi, cô ấy đang ngao du
ở đảo Wight, một phong bì màu nâu giống như thư đòi tiền điện nước, và
– một bức thư gởi Harry.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Mar 23, 2008 2:32 pm


Harry cầm lên, nhìn bức thư chòng chọc, tim nó đập bưng bưng như đang
có một ban nhạc cao su khổng lồ đang chơi. Cả đời nó, từ hồi nào giờ,
chưa từng có ai viết thư cho nó. Ai mà viết chứ? Nó không có bạn bè,
không có bà con nào khác. Nó cũn không làm thẻ mượn sách thư viện, nên
ngay cả thư đòi sách mượn quá hạn nó cũng khỏi có. Vậy mà bức thư này
đây, ghi rõ ràng trên phong bì, không thể có sự nhầm lẫn nào hết:


Ông Harry Potter


Phòng xép dưới gầm cầu thang


4 Privet Drive


Phong bì dày và nặng, làm bằng giấy da vàng nhạc, và địa chỉ thì được viết bằng mực xanh biếc. Thư không dán tem.


Hai tay Harry run rẩy khi lật qua lá thư, thấy một dấu khằn sáp màu
tím mang huy hiệu: một con sư tử, một con ó, một quân hàm và một con
rắn quấn quanh mẫu tự H.


Ông Dursley từ trong nhà bếp quát ra:


− Lẹ lên, thằng kia. Mày còn làm gì ngoài đó, kiểm tra bom thư hả?


Ông khoái trá ra mặt về câu hài hước thú vị của mình.


Harry trở lại nhà bếp, vẫn vẫn đăm đăm nhìn lá thư gởi cho mình. Nó
đưa ông Dursley cái thư đòi tiền nước và tấm bưu thiếp, rồi nó ngồi
xuống, từ từ mở cái phong thư màu vàng.


Ông Dursley xé phong thư đựng hoá đơn, khịt mũi khinh bỉ, và liếc qua tấm bưu thiếp. Ông báo cho bà Dursley biết:


− Cô Marge bệnh. Ăn nhằm đồ dấm dớ…


− Ba.


Bỗng nhiên Dudley la lên.


− Ba thằng Harry có cái gì kìa.


Lúc đó Harry sắp mở lá thư của nó ra, một bức thư cũng viết trên
giấy da như cái phong bì. Nhưng bàn tay nải chuối sứ của ông Dursley đã
chộp lấy, giật phăng lá thự Harry la lên, cố giật lại bức thư:


− Thư của con mà.


Ông Dursley nạt:


− Ai viết thư cho mày?


Ông rũ lá thư bằng một tay và liếc đọc. Mặc ông từ đỏ chuyển sang
xanh còn nhanh hơn cả đèn đường. Mà không dừng lại đó. Trong vòng vài
giây, nó thành ra trắng bệch như bột. Ông lắp bắp:


− Pờ… pờ… Petunia…


Ông đang goi tên vợ. Dudley cố giành lá thư, nhưng ông Dursley đã
giơ nó cao quá tầm với của con trai. Bà Dursley lấy được thư, tò mò đọc
dòng đầu tiên. Bà xuýt té xỉu. Bà ôm ngực mình thở hổn hển:


− Anh Vernon ơi. Trời đất ơi – Anh Vernon ơi.


Họ trợn mắt nhìn nhau, dường như quên béng rằng Dudley và Harry vẫn
đang ngồi ở đó. Dudley đâu có chịu bị coi thường như vậy. Nó gõ đầu cha
bằng cây Smeltings, và la lớn:


− Con muốn đọc lá thư đó.


Harry tức tối kêu lên:


− Con muốn đọc lá thư đó, bởi vì đó là thư gởi cho con.


Ông Dursley nhét lá thư trở vô phong bì và càu nhàu:


− Hai đứa bây đi ra ngoài hết.


Harry không chịu động đậy nó hét:


− TRẢ BỨC THƯ CHO CON.


Dudley cũng hét:


− Cho con coi bức thứ đó.


Ông Dudley gầm lên:


− ĐI RA!


Ông túm cổ cả hai đứa quẳng ra ngoài hành lang, đóng sầm cánh cửa
nhà bếp. Dudley và Harry lập tức tranh nhau một cách lặng lẽ nhưng đầu
tức tối để giành lỗ khóa mà kê tai vô nghe lén. Dudley thắng cho nên
Harry đành nằm ẹp bụng dưới sàn để dỏng tai nghe qua khe cửa. Cặp kiếng
gảy của nó còn lòng thòng bên tai sau vụ đánh nhau vừa rồi với Dudley.


Bên trong nhà bếp, giọng của bà Dudley run run:


− Anh Vernon coi cái địa chỉ kìa – Làm sao mà họ biết cả chỗ thằng
nhỏ ngủ kia chứ? Anh có thấy họ đang rình mò căn nhà mình không?


Ông Dudley lẩm bẩm, hoang mang:


− Rình mò… do thám…, không chừng đang theo dõi chúng ta.


− Nhưng mình làm sao đây anh Vernon? Mình có trả lời thư không? Anh hãy viết cho họ là mình không muốn…


Qua khe cửa, Harry có thể nhìn thấy gót giầy đen của ông Dursley đi qua đi lại trên sàn nhà bếp. Cuối cùng ông nói:


− Không. Ta cứ kệ xác. Nếu họ không nhận được thư trả lời thì… Ừ, tốt nhất là đừng thèm trả lời, đừng làm gì cả…


− Nhưng…


− Petunia, anh không muốn có một… trong nhà này. Chẳng phải là
chúng ta đã thề là cấm cửa cái đồ điên khùng nguy hiềm đó khi chúng ta
nhận nuôi nó hay sao?


Chiều hôm đó, ông Dursley đã làm môt việc mà từ hồi nào giờ đố ông thèm làm: ông chui xuống gầm cầu thang gặp Harry.


Vừa thấy ông Dursley thò đầu vô, Harry hỏi ngay:


− Thư của con đâu? Ai viết cho con vậy?


Ông Dursley nói cộc lốc:


− Không ai viết. Nhầm địa chỉ. Ta đốt rồi.


Harry tức tối nói:


− Đâu có nhầm. Nó ghi rõ ràng phòng xép dưới gầm cầu thang mà.


− IM!


Ông Dursley quát khiến mấy con nhện hết hồn té từ trên trần xuống.
Ông hít vài hơi thở sâu rồi ép mình nhe răng cười, một nụ cười hết sức
đau khổ.


− Ờ phải rồi Harry à, cái phòng xép dưới gầm cầu thang này ấy mà.
Dì con và dượng đã suy nghĩ rồi… con bây giờ đã hơi lớn so với nó… dì
dượng thấy cũng được nếu con dọn lên phòng ngủ phụ của Dudley.


− Vì sao vậy?


Ông Dursley quạu:


− Cấm hỏi. Gom đồ đạc lên lầu ngay.


Ngôi nhà Dudley có bốn phòng: một phòng cho ông bà Dursley, một
phòng dành cho khách (thường thường là cô Marge, em gái ông Dursley),
một phòng để cho Dudley ngủ, và một phòng để cho Dudley cất tất cả đám
đồ chơi mà nó không chất hết được trong phòng ngủ của nó.


Đồ đạc của Harry thì chỉ cần ôm gọn lên lầu một hiệp là xong. Nó
ngồi trên giường, trong một căn phòng ngủ thực sự và chăm chú nhìn
quanh. Hầu như món gì cũng sứt càng gãy gọng. Cái máy quay phim mới sắm
chưa đầy tháng nằn chỏng chơ trên cái xe tăng mà Dudley có lần cán
trúng con chó của nhà hàng xóm. Trong một góc phòng là cái máy truyền
hình thứ nhất của Dudleỵ Nó đã đá lủng màn hình khi chương trình nó
khoái nhất ngừng chiếu. Có một cái chuồn chim, có lần nhốt một con két
mà Dudley đã đam vô trường đổi lấy cây súng hơi. Cây súng đó bây giờ
vắt vẻo trên kệ và cong vẹo vì bị Dudley ngồi đè lên. Trên kệ đầy sách,
và đó là thứ duy nhất trong phòng có vẻ như chưa từng bị đụng tới.


Phía tầng dưới vọng lên tiếng của Dudley đang vặc mẹ nó:


− Con không muốn nó ở đó… con cần cái phòng đó… đuổi nó ra đi…


Harry thở ra và duỗi người nằm dài trên giường. Ngày hôm qua nó sẵn
sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để được ở trong căn phòng này. Hôm nay nó
thà ở lại dưới gầm cầu thang với lá thư của nó, còn hơn được ở trên này
mà không có lá thư.


Vào bữa ăn sáng hôm sau, mọi người hơi yên lặng. Dudley còn bị sốc.
Nó đã gào khóc, đã phang cha nó mấy gậy Smelting, đã giả bệnh, đá cho
mẹ nó mấy phát, liệng con rùa của nó qua nón nhà kính, mà vẫn không đòi
lại được căn phòng. Harry đang nghĩ đến giờ phút này ngày hôm qua và
cay đắng tiếc là lúc đó đã không mở lá thư khi còn ở trong hành lang.
Dì và dượng nó vẫn còn đưa mắt nhìn nhau đầu uẩn tình…


Lại có thư đến, ông Dursley bảo Dudley ra lấy. Ông đang cố tỏ ra tử
tế với Harrỵ Họ nghe tiếng Dudley khua cây gậy Smelting ầm ĩ trong hành
lang. Rồi họ nghe tiếng nó la toáng lên:


− Lại một thư khác nữa nè ông Harry Potter, phòng ngủ nhỏ nhất, số 4 Privet Drive…


Ông Dursley thốt kêu một tiếng uất nghẹn, nhảy ra khỏi ghế, chạy ra
hành lang, có Harry bám sát gót. Ông Dursley phải vật thằng Dudley
xuống đất mới giành được lá thư một cách vô cùng khó nhọc, bởi vì Harry
cũng đeo cứng cổ ông phía lưng để giành cho được lá thư của nó. Sau một
phút vật lộn tay ba, nó cũng bị chọc cho vài gậy Smelting, ông Dursley
cuối cùng đứng thẳng lên được, hớp lấy không khi mà thở, tay nắm chặt
lá thư của Harrỵ Ông thở khò khè bảo Harry:


− Cút về gầm cầu thang – À, ý dượng nói là về phòng ngủ của con. Còn Dudley, đi… đi chỗ khác chơi.


Harry đi loanh quanh trong căn phòng mới của nó. Có ai đó cũng đã
biết là nó đã dọn từ phòng xép dưới gầm cầu thang lên căn phòng này và
dường như người ấy cũng biết nó đã không nhận được lá thự Chắc chắn là
họ sẽ quyết gửi lại búc thư đó. Lần tới nhất định Harry sẽ nhận được.
Nó nghĩ ra một kế hoạch.


Cái đồng hồ báo thức cũ kỹ hỏng hóc nhiều phen reo lên vào lúc 6
giờ sáng hôm sau. Harry ngắt chuông ngay rồi lặng lẽ mặc quần áo vào.
Nó cố gắng không làm cho gia đình Dursley thúc giấc. Nó len lén xuống
cầu thang, không bật ngọn đèn nào. Nó tính đi ra góc đường Privet Drive
đứng chờ ông phát thự Nhưng trong khi đang lò dò trong bóng tối của
hành lang ra cửa, nó dẫm phải một cái gì mềm mềm cứng cứng và nghe
tiếng rú:


− Á Á Á Á Á A A A A.


Harry nhảy bắn lên không trung. Cái đống bùng nhùng chắn ngang cửa đó là một thứ gì còn sống!


Nhờ ánh đèn từ trên lầu rọi xuống, Harry kinh hoàng nhận ra giữa
đống bùng nhùng ấy là gương mặt dượng Vernon. Ông Dursley đã nằm ngay
tại cửa ra vào và ngủ trong một cái túi ngủ suốt đêm qua, hiển nhiên là
để ngăn Harry thực hiện chính cái điều mà nó mưu toan làm. Ông quát
tháo Harry chừng nữa giờ rồi bảo nó vô nhà bếp pha trà.


Harry khốn khổ lê bước vô nhà bếp và khi nó quay trở ra thì thư từ
đã đến, nằm ngay trên đùi của ông Dursleỵ Harry có thề nhìn thấy 3 bức
thư có ghi địa chỉ bằng mực xanh biếc. Nó vừa mới nói:


− Con muốn…


Thì ông Dursley đã xé mấy lá thư thành trăm mảnh vụn ngay trước mặt
nó. Ông không thèm đi làm ngày hôm đó. Ông ờ nhà để đóng bít cái rãnh
bỏ thư tr6en cánh cửa. Ông giải thích cho vợ:


− Em hiều không? Họ mà không đưa thư được nữa thì họ phải bõ cuộc thôi.


Bà Dursley tán thành:


− Em chắc là thành công, anh Vernon à.


Vừa đóng một cây đinh , vừa ngoạm miếng bánh trái cây mà bà Dursley mới đem ra, ông Dursley vừa nói:


− Ôi, đầu óc của bọn đó kỳ quái lắm, chứ không như đầu óc của chung ta đâu.


Vào ngày thứ sáu, có tới một lá thư được gửi đến cho Harrỵ Bởi vì
thư không thể bỏ qua rãnh thư trên cửa nên chúng được chuồi vô qua kẽ
hở dưới cánh cửa, hai bên hông cửa, và vài lá thư còn được thảy qua cửa
sổ nhỏ trong phòng tắm ở tầng trệt.


Ông Dursley lại ở nhà một ngày nữa. Sau khi đốt hết các lá thư, ông
lấy búa và đinh đóng bít tất cả mọi khe hở vết nức quanh căn nha, kề cả
cửa trước và cửa sau, để không cho ai đi ra hết. Ông vừa làm vừa ngâm
nga bài “Nhón gót qua vườn bông tu – líp”, và hễ nghe có tiếng đông nhỏ
nào ông ũng nhảy dựng lên.


Đến thứ bảy thì sự việc bắt đầu vụt ra ngoài tầm tay của ông. Hai
mươi bốn lá thư gửi cho Harry được cuộn lại và dấu lẫn trong hai ta
trứng mà người giao hàng hết sức bối rối chuyền qua cửa sổ phòng khách
cho bà Dursley.


Ông Dursley điên cuồng gọi điện thoại đến sở bưu điện và tiệm bán
trứng để kiếm cho ra thủ phạm, hay kiếm cho ra người nào đó để phàn nàn
khiếu nại. Bà Dursley thì băm vụn những lá thư trong cái máy nghiền
thức ăn của bà.


Dudley ngạc nhiên hỏi Harry:


− Ai trên thế gian này lại muốn liên lạc với mày đến như vậy?


Sáng chủ nhật, ông Dursley ngồi vô bàn ăn sáng, trông mỏi mệt và
hơi bệnh, nhưng lại vui mừng. Ông phấn khởi nói với vợ con khi quẹt mứt
lên tờ báo:


− Bữa nay không phát thự Khỏi lo về mấy lá thư chết tiệc đó.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Mar 23, 2008 2:33 pm


Nhưng ông chưa dứt câu thì có cái gì đó rớt từ trên ống khói xuống lò
sưởi, dội lên và văng bắn vô gáy ông. Kế đến là ba bốn chục lá thư tuôn
ào ào theo ống khói xuống như những viên đạn bắn rào rào. Cà nhà
Dursley hoảng hồn kiếm chổ núp. Harry nhảy phóc lên có bắt cho được một
lá thự Nhưng ông Dursley đã túm lấy cổ tay nó và lẳng nó ra hành lang.



− RA CÚT RA!



Bà Dursley và quý tử Dudley cũng tay che đầu, tay bưng mặt chạy ra
ngoài. Ông Dursley đóng sầm cửa lại. Ở bên ngoài vẫn còn nghe tiếng
nhữgn lá thư đổ xuống rào rào, dội xuống sàng, văng vô tường.



Ông Dursley cố gắng giữ giọng bình tĩnh trong lúc phủi những mảnh tro bám bộ ria mép của ông.



− Kệ xác nó. Tất cả mọi người mau chuẩn bị trong năm phút để ra đi.
Chúng ta sẽ đi khỏi nơi đây. Chỉ gói gém quần áo thôi, không nói năng
gì hết.



Trông mặt ông lúc ấy hung tợn cực kỳ với một nửa bộ ria mép đã biến
mất, nên không ai dám hé răng nói nữa lời. Mười phút sau, họ lách qua
cánh cửa đã bị đóng nẹp để chui vào trong xe hơi, lái thật nhanh ra xa
lộ. Dudley đang thút thít khóc trên băng ghế sau; chẳng là cha nó đã
đụng phải đầu nó khi ông vụt bỏ những truyền hình, máy tính, đầu video
mà nó ráng nhét vô cái túi đựng đồ thể thao của nó.



Họ lái xe. Và cứ lái xe. Ngay cả bà Dursley cũng không dám hỏi là
họ đang đi đâu. Thỉnh thoảng ông quẹo bất tử và chạy ngược hướng đang
chạy một lúc. Mỗi lần làm vậy ông lại lầm bầm:



− Quẳng hết… quẳng hết…



Họ không ngừng để ăn hay uống suốt cả ngày. Đêm xuống, Dudley rống
lên. Trong đời nó chưa từng trải qua ngày nào thê thảm như thế. Vừa
đói, vừa bỏ lỡ năm chương trình truyền hình mà nó khoái nhất, và cả
ngày nay nó vẫn chưa làm nổ tung được địch thủ nào trong trò chơi trên
máy của mình.



Cuối cùng ông Dursley ngừng xe lại trước một khách sạn âm u ở ngoại
ô một thành phố lớn. Dudley và Harry ở chung một phòng có giường đôi và
những tấm vải trải giường ẩm mốc. Chẳng mấy chốc Dudley đã ngáy o o,
nhưng Harry thì cứ trăn trở, ngồi trên bệ cửa sổ đăm đăm nhìn xuống
những ánh đèn xe cộ chạy dưới đường.



Hôm sau họ ăn bánh bắp, cà chua đóng hộp và bánh mì nướng vào bữa
điểm tâm. Họ vừa ăn xong thì người chủ khách sạn đi tới bàn nói:



− Xin lỗi không biết có ông Harry Potter ở đây không? Tôi nhạn được hàng trăm lá thư như thế này ở quầy tiếp tân.



Bà giơ cao một lá thư để cho mọi người đọc được địa chỉ ghi bằng mực xanh biếc:



Ông Harry Potter



Phòng 17



Khách sạn cảnh đường sắt



Xứ Cokeworth



Harry giơ tay chụp lá thư nhưng bị Ông Dursley đánh bạt bàn tay nó
đi. Bà chủ khách sạn trợn mắt ngó. Ông Dursley nhanh chóng đứng dậy đi
theo bà chủ khách sạn:



− Tôi sẽ đi nhận hết thư.



Nhiều giờ sau, bà Dursley khép nép thỏ thẽ với chồng:



− Anh yêu, mình về nhà mình chẳng hơn sao?



Nhưng ông Dursley chẳng có vẻ gì là nghe bà vợ nói. Chính xác là
ông tiềm kiếm cái gì thì không ai biết. Ông cứ lái xe vô tuốt giữa
rừng, rồi lái ra, rồi lại chạy tiếp. Cứ như vậy, họ băng qua ruộng đang
cày, tới giữa cây cầu bỏ không, và lên tuốt trên tầng cao


nhất của bãi đậu xe nhiều tầng.



Xế trưa hôm đó, Dudley hỏi má nó:



− Ba điên rồi phải không má?



Ông Dursley đã đậu chiếc xe gần bờ biển, khoá xe nhốt mọi người bên
trong rồi biến mất. Trời bắt đầu mưa. Những giọt mưa to rơi lộp độp
xuống nóc xe. Dudley sụt sịt khóc. Nó tỉ tê với mẹ:



− Thứ hai rồi. Tối nay ti – vi chiếu chương trình Humberto vĩ đại. Con muốn ngừng ở đâu mà có một cái ti – vi.



Thứ hai, Harry sực nhớ ra. Có thể dựa vào Dudley với các chương
trình truyền hình của nó mà biết chính xác các ngày trong tuần. Nếu
đúng hôm nay là thứ hai thì ngày mai – thứ ba, là sinh nhật thứ mười
một tuổi của Harrỵ Đành rằng sinh nhật của Harry thì chẳng xôm tụ gì –
năm ngoái, gia đìn Dudley cho nó một cái móc treo áo khoác và một đôi
vớ cũ của ông Dursleỵ Cho dù vậy thì không phải ngày nào cũng là sinh
nhật thứ mười một tuổi của mình.


Ông Dursley đã trở lại với một nụ cười trên môi. Ông cầm theo một cái
gói gì dài dài, không thèm trả lời với vợ là ông đã mua cái gì. Ông
nói:



− Kiếm ra chỗ toàn hảo rồi. Nào mọi người ra đây.



Bên ngoài xe trời rất lạnh. Ông Dursley chỉ cho mọi người xem một
cái giống như một tảng đá lớn ở ngoài biển khơi. Nhô trên mỏm đá là một
cái lều con thảm hại nhất mà người ta có thể tưởng tượn ra. Điều chắc
chắn là ở đó không có ti – vi.



Ông Dursley xoa hai bàn tay với nhau phấn khởi nói:



− Dự báo có bão đêm naỵ Và ông đây đã tử tế đồng ý cho chúng ta mượn chiếc xuồng.



Một lão già không răng đang lừng lững tiến tới gần họ với nụ cười
hết sức quỷ quyệt. Lão giơ tay chỉ một chiếc xuồng cũ kỹ đang bập bềnh
trên làng sóng nước xám bạt phía dưới kia. Ông Dursley ra lệnh:



− Tất cả mọi người lên xuồng! Ta đã mua ít đồ ăn rồi.



Trên xuồng lạnh cóng người. Làn nước biển buốt giá văng toé lên
mình họ hiệp lực với làn nước mưa lạnh tê trên trời đổ xuống làm cho ai
nấy ngồi rụt cổ co rọ Thế mà vẫn bị những cơn gió quất vào mặt rát cả
dạ Sau một thời gian tưởng như dài mấy tiếng đồng hồ, xuồng có vẻ đến
được mỏm đá. Ông Dursley vừa loạng choạng chụp ếch vừa trượt pa – te
dẫn cả đám vô căn chòi tồi tàn duy nhất trên đảo.



Bên trong chòi thật là khủng khiếp: nồng nặc mùi rong biển, và gió
thì gào thét luồn qua những chỗ hở trên vách ván, bếp lửa ẩm ướt và
trống trợ Cái chòi được chia làm hai gian.



Đồ ăn mà ông Dursley đam theo chỉ là một túi khoai tây chiên cho
mỗi người và bấn trái chuối. Ông cớ nhóm lửa lò sưở bằng mấy cái bao
đựng khoai tây chiên, nhưng mấy cái bao rỗng này chỉ co rúm lại và bốc
khói mù mịt. Dù vậy ông Dursley vẫn xoa tay phấn khởi:



− Bây giờ thì đừng hòng thư với từ nữa.



Ông đang trong trang thái phấn chấn. Rõ ràng là ông tin tưởng tuyệt
đối là chớ hòng có người nào đến được nơi đây trong giông bão như vầy
để mà đưa thự Harry cũng thấy vậy, dù trong lòng chẳng vui chút nào với
điều đó.



Khi đêm xuống, cơn bão được dự báo trước nổi lên hung tợn quanh họ.
Những ngọn sóng cao quất ầm ầm vào vách chòi và cơn gió điên gầm gào xô
những cánh cửa sổ run lên bần bật.



Bà Dursley kiếm được một cái chăn mốc trong gian phòng bên, trải
lên cái ghế dài bị mối gặm để giả làm cái giường cho Dudley ngủ tạm. Bà
và ông Dursley thì ngủ trên cái giường ọp ẹp ở phòng bên. Còn Harry thì
bị bỏ mặc xác. Nó tự kiếm chỗ nào êm nhất trên sàn nhà, nằm cuộn mình
như con tôm khô dưới một mớ giẻ vụn coi như là mền.



Cơn bão càng lúc càng điên cuồn dữ dôi khi đêm khuya dần. Harry
không thể nào ngủ được. Nó cứ trăn qua trở lại, ráng tìm một thế nằm dễ
chịu hơn để vỗ về cái bao tử rỗng đang đánh trống trong bụng. Trong khi
đó Dudley ngáy như thể đang hoà ca với tiếng gió rú và tiếng sấm rền
ngoài trời. Cánh tay của nó buôn thõng bên cạnh ghế dài, những con số
dạ quang trên đồng hồ đeo tay của Dudley cho biết còn mười phút nữa thì
đến nữa đêm và Harry sẽ tròn mười một tuổi.



Harry nằm dài chờ đợi sinh nhật của mình đang nhích tới, băn khoăn
không biết ông bà Dursley có nhớ sinh nhật của nó không, rồi thắc mắc
không biết bây giờ người viết thư cho nó đang ở đâu.



Năm phút trôi quạ Harry nghe như có một tiếng rắc bên ngoài. Nó
mong sao mái chòi không sập xuống, mặc dù mái nhà mà sập xuống đắp lên
mình nó thì chắc sẽ ấm hơn. Còn bốn phút nữa là tới sinh nhật Harrỵ Có
thể khi cả bọn được trở về thì ngôi nhà ở số 4 Privet Drive đầy ắp
những lá thư, biết đâu Harry sẽ tìm cách chôm đượ một lá.



Còn ba phút nữa. Không biết có phải biển đang vả vào mỏm đá ầm ầm
ngoài kiả Và (còn hai phút nữa) cái tiếng ken két buồn cười ấy ấy là
cái gì? Hay là hòn đảo con này đang bị sóng đánh bể vụn chìm xuống
biển?



Còn một phút nữa và Harry sẽ mười một tuổi. Ba mươi giây… hai mươi
giây… mười… chín… Hay là nó đánh thức Dudley, chỉ để chọc tức nó chơi.
Ba giây… hai… một…



BÙM



Cả cái chòi bị chấn động run lên và Harry ngồi bật dậy, đăm đăm nhìn ra cửa. Có ai đó ở bên ngoài đang đập cửa đòi vào.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Mar 23, 2008 2:34 pm

CHƯƠNG IV- NGƯỜI GIỮ KHÓA



Bùm bùm! Người bên ngoài lại đập cửa lần nữa. Dudley bị đánh thức. Nó ngơ ngác hỏi:


- Đại bác ở đâu nổ vậy?


Đằng sau họ, cánh cửa rít ken két, ông Dursley bước ra, tay lăm lăm
khẩu súng – À thì ra cái gói dài dài mà mọi người thấy ông cầm theo ra
đảo là cây súng này.


Ông quát:


- Ai đó? Tôi cảnh cáo là tôi có súng đấy.


Yên một lúc. Rồi…


RRRR…RẦM.


Cánh cửa bị đấm mạnh đến nỗi nó long cả bản lề, kêu lên một tiếng điếc tai khi đổ sập xuống sàn.


Trên ngưỡng cửa, một người khổn lồ đã đứng sẵn. Gương mặt gần như
bị râu ria rậm rì và tóc tai bờm xờm che kín, nhưng sau đám tóc râu ấy,
lấp láy một đôi mắt đen huyền sáng long lanh.


Lão khổng lồ khum người đi vào chòi, hơi thu mình lại. Mái tóc của
lão đụng trần nhà, quét sạch đám mạng nhện trên đó. Lão cuối xuống dựng
tấm cửa lên, gắn nó vô lại khung cửa một cách dễ dàng. Tiếng giông bão
gầm rú bên ngoài nhờ vậy nguôi đi một chút. Bấy giờ người khách lạ mới
quay lại nhìn mọi người:


- Không có trà nước gì sao? Chà! Chuyến đi thiệt là vất vả.


Lão lắc cái ghế dài, nơi Dudley đang co vô một góc, sợ chết khiếp.


- Dậy đi chứ, đồ bị thịt!


Dudley hết hồn chạy ù lại ôm mẹ, và mẹ nó thì hoảng hốt ôm chặt con núp sau lưng chồng. Lão khổng lồ nói:


- À Harry đây rồi!


Harry ngước nhìn lên bộ mặt lông lá hoang dã hung tợn và bắt gặp
đôi mắt đen long lanh đang lấp lánh tia cười. Lão khổng lồ nói tiếp:


- Lần cuối ta gặp con, con hãy còn là một đứa bé sơ sinh. Con giống cha con lắm, nhưng đôi mắt của con thì lại giống mẹ.


Ông Dursley lên tiếng bằng giọng rè rè:


- Tôi yêu cầu ông ra khỏi nơi đây tức thì. Ông đang xâm nhập gia cư bất hợp pháp!


- Ê, im dùm nghe, ông Dursley!


Lão khổng lồ chồm qua cái ghế dài, giựt cây súng trên tay ông
Dursley, bóp vặn nó thành một cục như thể nó được làm bằng cao su, rồi
quăng vô góc phòng.


Ông Dursley lại thốt lên những tiếng gì đó, nghe kỳ cục như tiếng chuột bi mắc bẫy.


Nhưng lão khổng lồ quay lưng về phía ông bà Dursley, nói với Harry:


- Dù sao thì cũng chúc mừng con một sinh nhật vui vẻ nhé Harrỵ Có
chút quà cho con đây. Không chừng ta có đè mông lên nó một chút, nhưng
mà mùi vị nó vẫn ngon lành.


Lão móc từ túi áo khoác đen ra một cái hôp khá tọ Harry mở hộp ra
bằng những ngón tay run run rẩy. Bên trong là một cái bánh sô – cô – la
dẻo, bự ,với hàng chữ sinh nhật hạnh phúc được viết bằng kem màu xanh
lá cây.


Harry ngước nhìn người khổng lồ. Nó muốn nói cám ơn, nhưng mà lời
lẽ lạc đâu mất trên quãng đường từ đáy lòng lên tới miệng. Và thay vì
hai tiếng “cám ơn”, thì là câu hỏi:


- Bác là ai?


Lão khổng lồ chắc lưỡi.


- Ờ, ta chưa tự giới thiệu. Ta là Rubeus Hagrid, người giữ khóa và gác sân ở Hogwarts.


Lão giơ ra một bàn tay khổng lồ, nắm nguyên cánh tay Harry mà lắc. Rồi xoa hai bàn tay vào nhau, lão Hagrid nói:


- Ê, có trà không? Ta không từ chối món xi – cu – la đâu, nếu có thêm chút trà.


Lão Hagrid chợt ngó thấy mấy bao khoai tây chiên dúm dó trong lò
sưởi và khị mũi. Lão cuối xuống lò, mọi người không biết được lão đang
làm gì, chỉ thấy một giây sau đó, khi lão đứng lên thì lửa bùng cháy
trong lò sưởi. Ánh lửa làm cho cả cái chòi ầm ướt bừng sáng lên và
Harry cảm nhận được sự ấm áp tràn qua nó, ôm trùm lấy nó như thể nó vừa
chuồi mình vô một bồn tắm nước nóng.


Lão khổng lồ ngồi xuống cái ghế dài. Cái ghế kêu răng rắc dưới sức
nặng của lão. Từ trong túi áo khoát đen, lão lôi ra đủ thứ, một bao xúc
xích, một cái que, một bình pha trà, mấy cái tách con, và một chai đựng
nước màu hổ phách mà lão làm một ngụm trước rồi mới pha trà. Chỉ một
lát sau lả cả căn chòi thơm phứt mùi xúc xích.


Trong lúc lão khổng lồ bận pha trà, nướng xúc xích, không ai dám
nói năng gì cả. Nhưng khi lão bắt đầu gỡ sáu mẩu xúc xích bóng lưỡng no
tròn và hơi cháy một chut ra khỏi cái que thì Dudley nhích tới gần một
tí. Ông Dursley vội lạnh lùng nạt con:


- Dudley con không được đụng vô bất cứ thứ gì lão ấy đưa.


Lão khổng lồ xuýt xoa:


- Yên tâm ông Dursley ạ, Thằng con bị thịt của ông đâu cần thêm chút mỡ nào nữa.


Lão đưa xúc xích cho Harrỵ Nó đang đói cồn cào, mà trước nay chưa
từng được nếm thử món nào trông ngon lành như vậy, nhưng mắt nó vẫn ngó
trừng lão khổng lồ. Cuối cùng, vì thấy có vẻ không ai giải thích được
thêm điều gì, nó đành nói:


- Con xin lỗi… nhưng mà con vẫn không biết bác là ai?


Lão khổng lồ hớp một ngụm trà rồi chùi miệng bằng mu bàn taỵ Lão nói:


- Cứ gọi ta là bác Hagrid. Và như ta đã nói với con rồi đó, ta là
người giữ khóa ở Hogwarts – Dĩ nhiên là rồi đây con sẽ biết hết mọi thứ
về Hogwarts.


- Dạ… con không biết…


Lão Hagrid có vẻ sửng sốt. Harry vội nói:


- Con xin lỗi.


- Xin lỗi à?


Lão Hagrid nạt to quay sang ông bà Dursley đang co rúm lại trong góc tối.


- Chính bọn này mới phải nói xin lỗi! Ta biết con không nhận được
những lá thư, nhưng ta không thể ngờ con lại không biết gì về Hogwarts.
Con không bao giờ thắc mắc là cha mẹ của con học được tất cả từ đâu à?


- Tất cả cái gì?


Lão Hagrid nổi trận lôi đình, quát lên như sấm:


- TẤT CẢ CÁI GÌ ?Ừ Được, con chờ ta một chút.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Mar 23, 2008 2:38 pm


Lão đứng lên, cơn giận giữ phát tiết ra dường như ngập hết căn chòi.
Gia đình ông Dursley nép sát vô vách. Lão Hagrid quát bộ mặt vào ông bà
Dursley:



- Bộ Ông tính nói với tôi là đứa bé này – đứa bé này đây! – không biết chút gì về mọi chuyện, phải không?



Harry nghĩ là chắc có sự hiểu lầm. Nó có được đi học chứ, và điểm số của nó ở trường không đến nỗi dở. Nó bèn nói:



- Con có biết chút đỉnh chứ. Con biết làm toán và mấy môn thường thức khác.



Nhưng lão Hagrid chỉ phẩy tay nói:



- Biết về thế giới của chúng ta kìa. Ý ta nói là thế giới của con, thế giới của ta, thế giới của cha mẹ con.



- Thế giới nào?



Lão Hagrid có vẻ như sắp nổ tung ra. Và lão nổ:



- DURSLEY!



Ông Dursley vốn đã tái mét, giờ lại lắp bắp cái gì mà nghe như
“quạp quạp quẹo quẹo”. Lão Hagrid trợn mắt nhìn Harry chằm chằm. Lão
nói:



- Đáng lẽ con phải biết về cha mẹ của con. Ý ta nói họ rất nổi tiếng. Con cũng nổi tiếng.



- Dạ sao ạ? Con… ba con, má con đâu có nổi tiếng gì đâu?



Lão Hagrid lùa bàn tay vo đám tóc dầy rậm gãi sột soạt, còn đôi mắt lão thì dán chặt vô gương mặt cậu bé.



- Con không biết… vậy ra con không biết, không hề biết con là gì sao?



Đột nhiên ông Dursley tìm lại được tiếng nói của mình. Ông ra lệnh:



- Dừng lại! Dừng lại tại đây, thưa ngài. Tôi cấm ngài nói cho đứa bé biết đến điều gì.



Lão Hagrid quắt mắt nhìn ông Dursley giận dữ. Cho dù một người khác
dũng cảm hơn ông Dursley nhiều lần cũng phải co dúm lại trước cái nhìn
như vậy. Khi lão Hagrid thốt ra lời thì tiếng nói của lão đã run lên vì
cơn cuồng nộ.



- Thì ra ông chưa hề nói với nó? Chưa hề cho nó biết nội dung lá
thư mà cụ Dumbledore để lại cho nó? Lúc đó có ta mà! Ta thấ rõ ràng cụ
Dumbledore để lại lá thư mà, ông Dursley! Vậy là bao năm nay ông bưng
bít đứa nhỏ?



Harry nôn nóng hỏi:



- Bưng bít con cái gì?



Ông Dursley nổi điên lên hét:



- CHẤM DỨT! TA CẤM MI!



Bà Dursley há hốc miệng thở hổn hển vì sợ. Lão Hagrid lạnh lùng nói:



- Chà, cả hai ông bà trụng đầu mình vô nước sôi đi. Harry, con là một phù thủy.



Sự im lặng bỗng ngự trị khắp bên trong căn chòi. Chỉ còn nghe tiếng sóng gầm và tiếng gió hú bên ngoài mà thôi.



Cuối cùng Harry há hốc miệng hỏi:



- Con là cái gì?



- Phù thủy. Đương nhiên là phù thủy.



Lão Hagrid ngồi xuống chiếc ghế dài, lão ngồi hơi mạnh nên chiếc ghế rền rĩ to hơn và lún thêm.



- Và là một phù thủy xịn. Ta dám nói vậy, một khi con được huấn
luyện chu đáo, con sẽ là một phù thủy cao tay ấn. Là con nhà nòi của
những phù thủy xịn như ba má con, thì con nhất định phải trở thành phù
thủy xịn mà thôi. À, ta cho rằng đã đến lúc con phải đọc bức thư này.



Harry đưa tay nhận lá thư có phong bì vàng, địa chỉ ghi bằng mực xanh ngọc bích, đề:



Gởi Harry Potter



Sàn nhà



Chòi trên đá



Biển



Nó rút thư ra đọc:



HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS



Hiệu trưởng: Albus Dumbledore



(Huân chương Merlin đệ nhất đẳng, đại phù thủy, tổng Warlock, trọng nhân tối cao, Liên đoàn phù thủy quốc tế)



Kính gởi cậu Harry Potter,



Chúng tôi làm hân hạnh thông báo cho cậu biết rằng cậu đã trúng
tuyển vào học viện pháp tuật và ma thuật Hogwarts. Xin vui lòng xem
danh sách đính kèm về toàn bộ sách và trang thiết bị vần thiết.



Khóa học bắt đầu vào ngày 1 tháng 9. Chúng tôi đợi cú của cậu chậm nhất là ngày 31 tháng 7.



Kính thư,



Giáo sư McGonagall



Phó hiệu trưởng.



McGonagall



Trong đầu Harry bừng lên vô vàn câ hỏi y như pháo bông, đến nỗi nó
không biết hỏi câu nào trước. Mãi vài phút sau niềm hân hoan háo hức
của Harry mới tạm lắng, để nó nêu một thắc mắc cu thể:



- Đợi cú của con nghĩa là sao?



Hagrid vỗ tay lên trán một cái bốp.



- A, suýt nữa ta quên mất. Gorgons Nước – đại!



Từ trong một túi áo khác của cái áo khoát lão móc ra một con cú –
cú thiệt, lông xù, còn sống nhăn – và một cuôn giấy da cùng cây viết
lông ngỗng. Rồi lão thè lưỡi cặm cụi viết một lá thư mà Harry có thể
đọc tất cả các chữ nằm ngược như sau:



Kính thưa giáo sư Dumbledore



Đã đưa thư cho Harry Potter



Mai dắt nó đi đo



Thời tiết buồn so



Mong cụ đừng lo



Hagrid



Viết xong lão Hagrid cuôn lá thư lại, đưa cho con cú ra cửa và
quẳng nó vào giữa cơn bão giông mịt mùng. Xong lão Hagrid quay trở vào
ngồi xuống ghế, thản nhiên như lão vừa gọi xong một cú điện thoại.



Miệng Harry cứ há ra rồi ngậm lại.



Lão Hagrid lại vỗ trán:



- Ta đã dừng câu chuyện ở đâu nhỉ?



Chờ lúc đó ông Dursley, tuy vẫn còn xám ngoét như tro, nhưng tức
giận cực độ đã từ trong góc tối chuyển ra đứng ở chỗ có ánh lửa chiếu.
Ông cương quyết:



- Thằng nhỏ sẽ không đi học trường đó.



Lão Hagrid gầm giừ:



- Thiệt tình ta cũng muốn coi một Muggle bự như lão sẽ cấm cản thằng bé như thế nào?



Harry chen vào hỏi:



- Một gì bự ạ?



- Một Muggle.



Lão Hagrid gải thích.



- Đó là tên chúng ta gọi những người không có phép thuật, tức là
bọn phàm nhân. Thật không may là con được nuôi lớn lên trong một gia
đình Muggle điển hình nhất mà ta để mắt tới.



Ông Dursley nói:



- Khi nhận đứa bé về nuôi, ta đã thề là sẽ chấm dứt hết những trò
tà ma quỷ thuật, ta thề sẽ trục hết tà ám ra khỏi thằng nhỏ. Cái đồ phù
thuỷ!



Harry kêu lên:



Nghĩa là dượng biết từ trước? Dượng đã biết trước con là… là… phù thuỷ?



Bà Dursley bỗng ré lên:



- Biết chứ!Tất nhiên tao biết từ trước. Mày thế nào rồi cũng giống
như ba má mày. Hồi đó má mày nhận được một lá thư giống như vậy, liền
bỏ nhà vô cái trường quỷ đó, để rồi mỗi mùa hè lại tha về nhà cả túi
đầy nòng nọc, biến mấy cái tách trà thành chuột nhắc! Tao là người duy
nhất biết tỏng má mày là cài gì – Đồ đồng bóng! Chỉ có ông bà ngoại là
một điều Lily hai điều cũng Lily, lại còn tự hào có một con phù thủy
trong nhà nữa chứ!ù



Bà Dursley ngừng lại hớp hơi để lấy sức nói tiếp. Có vẻ như bà đã chờ đợi cơ hội này lâu rồi để thốt ra:



- Rồi má mày gặp cha mày ở cái trường quỷ đó, ra trường thì cưới
nhau, rồi đẻ ra mày, và dĩ nhiên tao biết mày cũng cùng một giuộc với
cha mẹ mày, cũng quái dị, cũng bất bình thường. Được rồi nếu mày muốn
biết tới cùng, thì tao nói luôn cho mà biết, ba má mày cứ làm ba cái
trò phù thủy nên đã bị nổ tung, để cho tụi tao phải lãnh cục nợ là mày.



Harry chết lặng, mặc tái dần. Khi nó bật ra được tiếng nói, nó hỏi:



- Nổ tung à? Dì từng nó với con là ba mẹ con đã chết vì tai nạn xe cộ mà.



- TAI NẠN XE CỘ!



Lão Hagrid gầm lên, giận giữ nhảy xổ tới, khiến cho ông bà Dursley lùi ngay vào góc tối. Lão Hagrid gầm gừ tiếp:



- Làm sao mà một tai nạn xe cộ giết được ông bà Potter? Thật là
đáng nổi điên lên! Một vụ xì – căn – đan chứ chẳng chơi! Hừ, đây: Harry
Potter không được biết chút gì về câu chuyện của mình, trong khi mọi
thằng nhóc trên thế giới đều biết rõ tên tuổi nó!



Harry khẩn thiết hỏi:



- Nhưng mà tại sao! Chuyện gì đã xảy ra?



Cơn giận dường như tắt đi trên gương mặt lão Hagrid. Bỗng nhiên lão có vẻ căng thẳng.



- Ta không bao giờ ngờ tới điều này. Khi cụ Dumbledore nói là ta sẽ
bị nhiều khó khăn mới tìm được con, rằng con không biết gì hết, ta vẫn
không thể nghĩ ra nông nỗi này. Harry à, ta không chắc là có đủ tư cách
để nói cho con biết – rồi sẽ có người nào đó làm điều này – nhưng con
không thể đến Hogwarts mà lại không biết gì về bản thân mình.

Lão quẳng một cái nhìn căm ghét vào ông bà Dursley.

- Thôi được, tốt nhất là ta nói cho con những gì ta biết. Nhưng mà
ta không thể nói cho con hết mọi thứ, đó là một bí mật ghế gớm, nhiều
phần trong câu chuyện…

Lão Hagrid ngừng lại, ngồi xuống ghế, đăm đăm nhìn vào ngọn lửa vài giây, rồi nói:

- Theo ta, chuyện bắt đầu từ một kẻ gọi là – Ta chắc con không biết
tên hắn, dù hết sức khó tin, ai ai trong thế giới của chúng ta cũng đều
biết…

- Ai vậy?

- Thôi ta không muốn nói đến cái tên đó. Không ai muốn cả.

- Tại sao không?

- Bởi vì thiên hạ vẫn còn sợ. Chuyện này khó giải thích lắm. Đại
khái là có một tên phù thủy… ác hóa. Hắn trở nên xấu xa độc ác. Càng
lúc càng xấu xa độc ác. Tên hắn là…

Lão Hagrid hạ giọng, không một lời nào được nghe thấy. Harry đề nghị:

- Hay là bác viết ra vậy.

- Không – không thể đánh vần tên hắn. Thôi được tên hắn là Voldemort.

Lão Hagrid rùng mình ớn lạnh.

- Đừng bảo ta lập lại tên hắn nữa. Cách đây hai mươi năm… hắn, tên
phù thủy ác hóa này, bắt đầu rù quến đệ tử. Cũng lôi kéo được một mớ.
Kẻ thì sợ, kẻ thì muốn dựa hơi để chấm mút quyền lực của hắn, bởi vì
hắn quả là có nhiều phù phép. Đó là thời kỳ đen tối, Harry à. Không
biết tin ai, không dám kết bạn với người lạ… toàn là chuyện hãi hùng
xảy ra. Hắn trùm hết. Dĩ nhiên có người chống lại hắn. Nhưng đều bị hắn
giết. Kinh hoàng. Nơi duy nhất còn an toàn là Hogwarts. Phải biết cụ
Dumbledore là người mà kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai - đấy còn
kiêng dè. Hắn chưa dám động tới Hogwarts, ít nhất là vào thời đó. Bây
giờ ta nói tới ba má của con. Họ là những phù thủy tử tế giỏi giang mà
ta từng được biết. Ba con giỏi nhất trong đám nam sinh và mẹ con thì
đứng đầu đám nữ sinh. Điều bí mật là tại sao kẻ – mà – ai – cũng – biết
– là – ai – đấy không rù quến được ba má con. Ta cho là vì ba má con
rất gần gũi và thân thiết với cụ Dumbledore nên không dính dáng gì tới
phe hắc ám. Có thể kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy muốn đe
dọa…, có thể hắn muốn gạt bỏ trở ngại trên đường đi của hắn. Không ai
biết chính xác, chỉ biết cuối cùng hắn đã đến làng của con vào đêm Hội
Ma cách đây mười năm. Hồi đó con còn nằm nôi. Hắn đến nhà con và… và…

Lão Hagrid bỗng rút ra một cái khăn tay nhăn nheo dơ hầy để hỉ mũi nghe rột một cái thật tọ Lão nói:

- Xin lỗi. Chuyện thương tâm quá. Ta quen biết ba má con, những
người tử tế hiền lương, những người mà con không bao giờ tìm lại được…

Lão sụt sịt rồi tiếp tục nói:

- Kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy đã giết họ và – đây
mới là bí mật của câu chuyện này – hắn toan giết cả con. Hắn muốn nhổ
cỏ tận gốc, hay chẳng qua hắn đang cơn hứng giết người, ta không rõ,
nhưng hắn đã cố giết con mà không được. Chắc con đâu biết sự tích cái
tia chớp trên trán con hả? Đó không phải la một vết thẹo bình thường.
Đó chính là vết tích kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy đã để
lại khi mà tất cả quyền phép và thần chú của hắn vô hiệu đối với con.
Hắn giết được cả ba má con, nhưng đối với con thì hắn không giết được.
Chính vì vậy mà con nổi tiếng đó Harrỵ Chưa từng có người nào bị hắn
kết án mà không chết, trừ con. Những phù thủy giỏi nhất của thời đạ như
McKinnon, Bones, Prewetts… mà còn chết dưới tay hắn. Vậy mà con, một
đứa bé thơ, vẫn sống.

Trong trí nhớ Harry bỗng nháng lên một điều gì đau đớn lắm. Lão
Hagrid càng kể, Harry càng nhìn thấy rõ tia sáng xanh lè chói lòa, càng
nhớ rõ hơn – và lần đầu tiên trong đời, Harry nhớ ra một điều khác: đó
là một giọng cười the thé ác độc, lạnh lùng.

Lão Hagrid buồn bã nhìn Harry.

- Ta đã vâng lệnh cụ Dumbledore đem con ra khỏi ngôi nhà bị tiêu hủy, đem con đến chỗ bọn Muggle này…

Ông Dursley chép miệng:

- Chuyện lảm nhảm!

Harry giật mình nhảy bắn lên. Nó hầu như quên béng gia đình Dursley
vẫn còn trong chòi. Ông Dursley chắc là đã lấy lại được lòng can đảm,
ổng đang nhìn trừng trừng Harry và hai bàn tay thì nắm chặt. Ông nói:

- Bây giờ thì nghe đây, thằng nhóc. Tao chấp nhận là có những
chuyện lạ lùng về mày, nhưng có lẽ gieo gió gặt bão mà thôi. Tất cả
những chuyện về ba má mày, những đồ quái quỉ, hừ, theo tao, thế giới
nào không có họ thì chỉ có tốt đẹp hơn mà thôi. Nhập nhằng với bọn tà
ma yêu thuật thì rồi cũng kết thúc y như tao đã nói thôi.

(theo MYE maiyeuem.net)

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Mar 23, 2008 2:45 pm


Ngay lúc đó, lão Hagrid nhảy ra kh3oi cái ghế dài, rút ra từ bên trong
chiếc áo khoác một cây dù. Lão Hagrid chĩa mũi dù vào ông Dursley như
thể đó là một thanh gươm.

Lão nói:


- Ta cảnh báo ông Dursley – Ta cảnh báo ông, chỉ nói thêm một tiếng nữa là…


Trước hiểm họa bị một lão khổng lồ đầy lông lá đâm bằng mũi dù, ông
Dursley đành để dũng khí của mình xẹp xuống. Ông lại dán sát mình vô
tấm vách ván.


- Vậy có phải tốt hơn không?


Lão Hagrid lầu bầu, hơi thở nặng nhọc, buông người ngồi xuống chiếc ghế dài. Lần này thì chiếc ghế hoàn toàn sụm bà chè.


Harry, lúc ấy vẫn còn một trăm điều thắc mắc, đã vọt miệng nêu lên một câu hỏi quan trọng nhất:


- Nhưng còn lão Vol…, ý quên, kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy, chuyện gì đã xảy ra cho hắn?


- Câu hỏi hay đó Harrỵ Biến mất. Tiêu tan. Đúng vào cái đêm mà hắn
giết con không được đó, hắn biến luôn. Điều này càng làm cho con nổi
tiếng thêm. Hắn biến đi – đó là điều bí mật lớn nhất. Con hiểu chứ? Lúc
đó hắn đang ngày càng hùng mạnh. Mắc gì hắn phải bỏ đi.


- Một số người cho là hắn đã chết. Ta cho là hắn đã bị tẩu hỏa nhập
mạ Ai biết hắn có còn đủ chất người để chết hay không? Một số người cho
là hắn vẫn còn đâu đó, luyện lại phù phép chờ thời cợ Nhưng ta không
tin. Người từng theo phe hắn bây giờ đã ngã về phe ta, một số đã bừng
tỉnh cơn mê, hắn có quay lại thì người ta cũng không thèm theo hắn nữa.


- Hầu hết bọn ta cho rằng hắn vẫn còn đâu đó, nhưng có lẽ đã mất
hết quyền phép. Hắn hết xí quách rồi. Chính phép lạ của con đã chấm dứt
đời hắn, Harry ạ. Có điều gì đó đã xảy ra vào đêm đó mà hắn không thể
nào ứng phó nổi. Ta không biết điều gì. Không ai biết cả. Nhưng chắc
chắn là cái điều làm tiêu biến kẻ – mà – ai –cũng – biết – là – ai –
đấy có liên quan đến con.




Lão Hagrid nhìn Harry bằng ánh mắt ấm áp và đầy kính trọng, nhưng
Harry thay vì cảm thấy vui sướng hay tự hào, lại đâm nghi ngờ có gì
nhầm lẫn trong chuyện này đây. Phù thủy? Nó ư? Làm sao có thể được? Nó
đã sống trong gia đình Dursley từ hồi nào đến giờ, bị Dudley chế giễu
nhục mạ, bị Ông bà Dursley hành hạ đày ải; nến mà nó có phép lạ thì tại
sao họ chưa bị biến thành cóc nhái mỗi lần họ nhốt Harry vô phòng xép
dưới gầm câu thang? Nếu nó từng khiến lão phù thủy hung ác nhất thế
giới bị đại bại, thì làm sao mà Dudley có thể đá nó lăn lóc trên sân
banh được?


Harry bình tĩnh nói:


- Bác Hagrid à, con con chắc là bác đã nhầm lẫn, con không tin con có thể là một phù thủy được.


Lão Hagrid ngạc nhiên xuýt xoa:


- Không phải là phù thủy hả? Con chưa từng làm ra phép lạ nào khi con nỗi giận hay sợ hãi sao?


Harry ngó chăm chăm ngọn lửa. Bây giờ nó bắt đầu suy nghĩ về chuyện
này… Mọi chuyện rắc rối từng xảy ra khiến cho dì dượng nó nổi cơn tam
bành đều xảy ra vào những lúc nó giận quá hay sợ quá. Khi bị băng của
Dudley rượt đuổi gần quá, bỗng nhiên nó thấy mình bức xa chúng… Lúc quá
sợ phải đi đến trường với cái đầu trọc lóc buồn cười, tóc nó bỗng mọc
dài trong một đêm… Và lần cuối cùng Dudley kiếm chuyện đánh nó thì bị
dần cho một trận te tua mà không hề có ý thức mình đã hành động ra sao.
Còn con rắn Boa constrictor, chẳn lẽ là do chính nó thả ra ư?


Harry nhìn lại lão Hagrid, mỉm cười và nhận lại được tia vui mừng tán thưởng trong mắt lão.


- Thấy chưa? Harry Potter, để rồi con xem, con không chỉ là một phù thủy, mà con sẽ nổi tiếng ngay ở trường Hogwarts.


Ông Dursley không chấp nhận thua mà không chiến đấu đến phút cuối cùng. Ông rít lên:


- Ta đã nói là nó sẽ không đi học trường đó. Nó sẽ hập học trường
Tường Đá, như vậy là tử tế lắm rồi. Ta đã đọc những lá thư và tất cả
những thứ nhảm nhí no cần có theo để học trường quỷ thuật đó, nào là
sách thần chú, cây đũa phép, và…


Lão Hagrid gầm gừ:


- Nếu Hagrid muốn, thì một Muggle bự như ông cũng không thể cấm cản
được nọ Chà cấm đứa con trai của nhà Potter đi học ở Hogwarts! Có điên
không đó? No mới sanh ra là được ghi danh vào trường đó rồi. Nó sẽ vào
học trường pháp thuật và ma thuật xịn nhất thế giới. Sau bảy năm học ở
đó nó sẽ thành người mà bây giờ không ai hình dung nổi đâu. Ở đó nó sẽ
học chung với những đứa trẻ cùng loại với nó và sẽ được chăm sóc bởi vị
hiệu trưởng vĩ đại nhất mà Hogwarts từng có, cụ Albus Dumbledore…


Ông Dursley kêu to:


- TA SẼ KHÔNG TRẢ ĐỒNG XU NÀO CHO LÃO NGỐC ẤY DẠY THẰNG NHỎ NHỮNG TRÒ QUỶ QUÁI!


Lão Hagrid bèn gầm lên như sấm nổ đồng thời múa tít cây dù trên đầu ông Dursley.


- ĐỪNG BAO GIỜ… XÚC PHẠM… ALBUS SUMBLEDORE… TRƯỚC… MẶT… TA!


Lão thu cây dù từ trên không xuống, chĩa mũi dù vào Dudleỵ Một tia
sáng màu tím nhá lên, cùng lúc vang lên một âm thanh éc éc nghe như
tiếng pháo xì. Và chỉ một giây sau, Dudley nhảy tưng tưng tại chỗ, hai
tay ôm bung mỡ, rên la với vẻ đau đớn lắm. Khi Dudley qua lưng lại,
Harry thấy một cái đuôi heo xoăn tít thò ra khỏi đũng quần Dudleỵ Ông
Dursley hết tướng lên, lôi bà vợ cùng cậu quý tử sang phòng bên, quăng
một cái nhìn ghê tởm vào lão Hagrid, rồi đóng sầm cánh cửa lại.


Lão Hagrid ngó xuống cây dù của lão, vuốt râu rầu rĩ nói:


- Lẽ ra ta không nên nổi giận. Nhưng dù sao thì phép thuật cũng
không linh nghiệm. Ý ta định biến thằng đó thành heo, nhưng ta thấy nó
vốn đã không khác heo mấy nên chẳng còn chỗ cho phép thuật của ta phát
tác.


Đôi mắt lão dưới đôi mày rậm né tránh nhìn thẳng vào Harrỵ Lão tằng hắng như sắp thương nghị điều gì quan trọng:


- Con đừng nói cho bất kỳ ai ở Hogwarts biết chuyện này nhé, ta
biết ơn con lắm. Ta… ờ… ta không được phép sử dụng phép thuật, nói
nghiêm túc đấy. Ta chỉ được làm một tí xíu khi tìm con để trao thư và
sắm sửa cho con. Vì vậy mà ta khoái làm nhiệm cụ này lắm.


Harry hỏi:


- Tại sao bác không được phép làm phép thuật?


- Ờ… Ta cũng từng là học sinh ở Hogwarts chứ chẳng chơi, nhưng mà
ta… ờ… ta nói thiệt cho con biết, ta bị đuổi học, năm thứ bạ Họ bẽ gãy
cây gậy phép của ta Nhưng cụ Dumbledore lưu ta lại làm người giữ khóa.
Cụ Dumbledore thiệt là người vĩ đại.


- Tại sao bác bị đuổi?


- Khuya dữ rồi nghen. Mai còn nhiều chuyện phải làm lắm, nào là dắt con xuống phố sắm sửa sách vở đồng phục và đủ mọi thứ nữa.


Lão cởi chiếc áo khoát đen dày thảy cho Harry:


- Con chui vào đó mà ngủ. Nó hơi sột soạt một tí nhưng không sao. Ta đoán chừng trong túi áo vẫn còn hai con chuột nhắt.


















































































theo MYE maiyeuem.net

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:32 pm

CHƯƠNG V - HẺM XÉO
Sáng hôm sau Harry thức dậy sớm. Mặc dù biết
là trời sáng rồi, nó vẫn nhắm tít mắt lại. Nó tự nhủ:
- Chỉ là một giấc mơ.
Mình mơ thấy một người khổng lồ tên là Hagrid đến bảo mình chuẩn bị đi học ở
trường pháp thuật. Mình mà mở mắt ra, mình sẽ lại ở trong căn phòng xép dưới gầm
cầu thang.
Bỗng nhiên có tiếng gõ rất to. Harry nghĩ: “Thôi rồi, dì Petunia
đang gọi cửa kêu mình dậy”. Tim nó thắt lại một cái. Nhưng nò vẫn chưa chịu mở
mắt ra. Giấc mơ đêm qua đẹp biết chừng nào.
Cạch. Cạch. Cạch
Harry lầm
bầm:
- Đành thôi. Dậy rồi nè.
Harry ngồi dậy, chiếc áo khoát đen của lão
Hagrid rời khỏi mình nó. Căn chòi tràn ngập ánh sáng mặt trời, cơn bão đã qua,
lão Hagrid nằm khoèo trên chiếc ghế dài đã sập mà ngáy khò kho, và ngoài kia,
một con cú đang gõ mỏ vào cửa sổ, trong mỏ nó ngậm một tờ báo.
Harry nhảy
cẩng lên, mừng vui hết xiết như thể trong người nó có một cái bong bóng to đang
phình ra. Nó chạy tới, mở toan cửa sổ. Con cú bay vào ngay, thả tờ báo trên đầu
Hagrid, nhưng lão vẫn ngủ say. Con cú bèn nhảy loanh quanh căn phòng, mổ chiếc
áo khoát cũa lão Hagrid. Harry cố gắng xua đuổi con cú:
- Đừng làm
vậy!
Nhưng con cú mổ vô mặt Harry một cách giận dữ, rồi cứ tiếp tục hành hạ
cái áo khoát. Harry bèn kêu:
- Bác Hagrid có một con cú…
Lão Hagrid cằn
nhằn trong cơn ngái ngủ:
- Boa nó đi!
- Dạ?
- Nó muốn được trả công
phát báo. Kiếm trong túi áo.
Harry lục túi, cái áo khoát của lão Hagrid dường
như làm toàn bằng những cái túi, trong đó vô số các thứ: mấy chùm chìa khoá,
những cuộn dây nhợ, kẹo bạc hà, những bịch trà túi lọc, … cuối cùng Harry kiếm
được một nắm bạc cắc lạ lùng. Giọng Hagrid ngái ngủ:
- Boa nó năm Knuts.
-
Knuts là cái gì?
- Là những tiền đồng nhỏ.
Harry đếm năm Knuts, con cú giơ
chân ra để Harry bỏ mấy đồng tiền xu vô một cái túi nhỏ cột bên chân. Rồi nó bay
qua cửa sổ đi mất.
Lão Hagrid ngáp ầm ĩ, ngồi dậy, vươn vai.
- Đi thôi
Harry, hôm nay còn nhiều chuyện phải làm lắm. Ta phải đưa con đi Luân – Đôn để
sắm sửa cho ngày tụ trường.
Harry vẫn còn lật qua lật lại xem xét mấy đồng xu
phù thủy. Nó đang nghĩ đến cái điều gì đó như cái bong bóng đã làm nó lâng lâng
khi tức dậy. Cái bong bóng hình như đang xì hơi. Nó ngập ngừng:
- Bác… bác…
Hagrid à…
- Hả?
Lão Hagrid đang xỏ chân vô đôi giầy ống to tướng. Harry
bối rối:
- Con… con không có tiền, không có xu nào hết. Mà bác nghe dượng con
nói rồi đó, ổng không chịu đóng học phí cho con đi học trường pháp thuật.
Lão
Hagrid đứng lên gãi đầu.
- Đừng lo chuyện đó. Chẳng lẽ ba má con không để lại
gì cho con sao?
- Nhưng nếu cái nhà đã bị tiêu hủy…
- Ba má con không cất
vàng trong nhà đâu. Để coi, trước tiên chúng ta ghé qua Gringotts, ngân hàng phù
thủy. Ăn một miếng xúc xích đi, cũng chưa đến nỗi nguội ngắt. Và nếu con mời ta
một miếng bánh sinh nhật của con, ta không chê đâu.
- Phù thủy cũng có ngân
hàng à?
- Có một cái thôi – Gringotts. Bọn yêu tinh điều hành.
Harry làm
rớt miếng xúc xích đang cầm, miện há hốc ra:
- Yêu tinh hả?
- Ừ. Cho nên
chỉ có đồ điên mới dám tính chuyện cướp nhà băng này. Harry, con đừng bao giờ
dây dưa lôi thôi với tụi yêu tinh. Ngoài Hogwarts ra, Gringotts là nơi an toàn
nhất thế giới để ký gởi tiền bạc của cải. Thật ra ta cũng có chuyện phải ghé qua
Gringotts. Theo lệnh của cụ Dumbledore. Chuyện công cán cho trường Hogwarts ấy
mà.
Lão Hagrid nói đến đây thì ưỡn ngực ra một cách tự hào:
- Cụ
Dumbledore thường giao cho ta những công tác quan trọng, như đi đón con, hay đi
ngân hàng. Con thấy rõ là cụ tín nhiệm ta lắm. Xong chưa? Thôi, đi
nào.
Harry theo lão Hagrid ra khỏi căn chòi,
đứng trên mỏm đá. Bầu trời bây giờ đã trong trẻo, biển lấp lánh muôn vàn tia
nắng. Chiếc xuồng của ông Dursley mướn vẫn còn dập dềnh trên sóng sau cơn bão.
Harry nhìn quanh tìm kiếm mà không thấy một chiếc xuồng khác. Nó hỏi:
- Làm
sao bác đến được đây?
Hagrid thản nhiên đáp:
- Bay.
- Bay hả?
- Ừ.
Nhưng mà bây giờ chúng ta sẽ vô bờ bằng chiếc xuồng này. Ta không được phép xài
phép thuật khi đi với con.
Hai người xuống xuồng, nhưng Harry vẫn nhìn chòng
chọc lão Hagrid, cố tưởng tượng xem con người khổng lồ này bay ra làm
sao?
Lão Hagrid lại né tránh cái nhìn của Harry, bảo:
- Ta mà phải chèo
tay thì thật là bôi bác. Nếu… ta làm phép cho xuồng chạy mau mau một chút thì
con cũng đừng nói gì khi đến Hogwarts nha!
Harry nói ngay, vì nôn nóng muốn
được xem phép thuật:
- Dạ, không đâu.
Lão Hagrid lại rút cây dù ra, đập nó
hai lần vô be xuồng, thế là vút một cái, cả hai đã ra khỏi hòn đảo, hướng vô đất
liền. Harry lại hỏi:
- Tại sao âm mưu cướp ngân hàng Gringotts lại là điên
rồ?
Lão Hagrid vừa giở tờ báo phù thủy ra vừa nói:
- Người ta nói ngân
hàng đó có những con rồng canh giữ kho bạc. Vói lại không dễ có lối thoát ra.
Gringotts nằm sâu dưới đáy Luân – Đôn mấy trăm dặm, hiểu không? Sâu tuốt dưới âm
phủ. Cho dù có rờ vô được kho bạc rồi cũng không có cách nào chui lên được mặt
đất, hoặc sẽ chết đói trước khi chui lên được.
Harry ngồi yên suy nghĩ về
điều này trong khi lão Hagrid đọ báo, tờ nhật báo tiên tri. Với kinh nghiệm ở
nhà ông Dursley, Harry biết là khi người ta đọc báo thì đừng dại dột quấy rầy.
Nhưng mà với hàng trăm câu hỏi “tại sao?”, “cái gì?” cứ ngọ nguậy trong đầu,
Hary khổ sở lắm mới ráng ngồi yên được. Lão Hagrid lật trang báo, chắc
lưỡi:
- Bộ trưởng pháp thuật lại làm mọi thứ tầy huầy ra!
Harry không tự
ngăn mình được, vọt miệng hỏi:
- Có bộ trưởng pháp thuật nữa à?
Lão Hagrid
nói:
- Dĩ nhiên là có. Người ta còn muốn cụ Dumbledore làm bộ trưởng nữa kìa,
nhưng cụ không chịu rời bỏ trường Hogwarts, cho nên lão Cornelius lãnh chức đó.
Lão là chuyên viên làm hỏng việc. Thành ra mỗi sáng lão lại quấy rầy cụ
Dumbledore bằng cách sai cú đến xin ý kiến cụ.
- Nhưng mà bộ trưởng pháp
thuật làm cái gì?
- À, công việc chính là làm cho dân Muggle không biết là
phù thủy vẫn nha nhản khắp nơi.
- Để chi vậy?
- Để chi hả? Harry ơi, người
đời ai cũng muốn nhờ phép mầu giải quyết dùm họ những rắc rối cuộc đời họ. Tốt
nhất là chúng ta nên được để yên thân.
Lún này chiếc xuồng đã nhẹ nhàng **ng
vào kè đá cảng. Lão Hagrid xếp lại tờ báo và cả hai bước theo những bậc đá mà
lên đến mặt đường.
Ai cũng trợn mắt ngó lão Hagrid trên đường đến ga xe điện
ở cái thị trấn tí tẹo này. Harry không thể trách họ. Lão Hagrid chẳng những cao
gần gấp đôi người bình
thường, mà lại còn chỉ trỏ lung tung những thứ đồ
hoàn toàn bình thường trên đường phố, như cái đồng hồ tính giờ đậu xe, nói oang
oang:
- Thấy cái đó không, Harry? Toàn là đồ nhảm nhí của bọn Muggle nghĩ
ra!
Để theo kịp bước đi của lão khổng lồ Hagrid, Harry phải vừa đi vừa chạy,
cho nên giọng nó hơi hổn hển:
- Bác Hagrid, bác nói là có rồng ở Gringotts
hả?
- Ờ nghe nói vậy. Nói có quỷ ma làm chứng, ta khoái rồng lắm.
- Bác
khoái rồng hả?


THEO vietdreamerz.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:34 pm

Từ hồi nhỏ ta đã muốn có một con rồng. Tới rồi
đây.
Họ đã tới ga xe điện. Chuyến xe điện từ đây đến Luân – Đôn sắp chạy
trong chừng năm phút nữa. Lão Hagrid chẳng biết xài tiền Muggle, tiếng lão dùng,
nên lão đưa tờ giấy bạc cho Harry mua vé.
Trên xe lửa, người ta còn ngó lão
Hagrid dữ hơn: Lão chiếm hết hai chỗ ngồi và ngồi đó đan móc một thứ gì đó trông
giống như lều xiếc mau vàng tươi. Vừa đếm mấy mũi đan lão hỏi:
- Còn giữ lá
thư của con không Harry?
Harry móc ngay lá thư bằng giấy da ra khỏi phong bì.
Lão Hagrid bảo:
- Tốt. Có một danh sách những thứ mà con cần trong
đó.
Harry mở tở giấy thứ hai kèm theo mà tối hôm qua nó chưa kịp chú ý. Tờ
giấy ghi:
HỌC VIỆN PHÁP THUẬT VÀ MA THUẬT HOGWARTS
ĐỒNG PHỤC
Học sinh
năm thứ nhất cần:
1. Ba bộ áo chùng thực tập (mau đen).
2. Một nón đỉnh
nhọn (đen) đôi ban ngày.
3. Một bộ găng tay bảo hộ (bằng da rồng hay tương
tự).
4. Một áo trùm mùa đông (đen, thắt lưng bạc).
Lưu ý là đồng phục của
tất cả học sinh đều mang phù hiệu và tên.
SÁCH GIÁO KHOA
Tất cả các học
sin đều phải có các sách kiệt kê sau đây:
- Sách thần chú căn bản (lớp 1) của
Miranda Goshawk.
- Lịch sử pháp thuật của Bathilda Bagshot.
- Lý thuyết
pháp thuật của Adalbert Waffling.
- Hướng dẫn biến hình dành cho người nhập
môn của Emeric Switch.
- Một ngàn thảo dược và nấm mốc có phép thuật của
Phyllida Spore.
- Đề cương phép lạ và độc dược của Arsenius Jigger.
- Quái
vật kỳ thú và nơi tìm ra chúng của Newt Scamander.
- Những lực lượng hắc ám:
Hướng dẫn tự vệ của Quentin Trimble.
TRANG THIẾT BỊ KHÁC
- 1 cây đũa
phép.
- 1 cái vạc (bằng thiếc, cỡ số 2)
- 1 bộ chai hũ ống nghiệm thủy
tinh.
- 1 kính viễn vọng.
- 1 bộ cân bằng đồng.
Học sinh cũng có thể
đem theo một con cú hoặc một con mèo hoặc một con cóc.
LƯU Ý PHỤ HUYNH LÀ HỌC
SINH NĂM THỨ NHẤT KHÔNG ĐƯỢC PHÉP CÓ CÁN CHỔI RIÊNG.
Harry không thể đừng la
to cái thắc mắc của nó:
- Có thể mua tất cả những thứ này ở Luân – Đôn
à?
Lão Hagrid nói:

- Nếu biết chỗ bán.
Từ trước đến giờ, Harry
chưa từng được đi Luân – Đôn. Còn lão Hagrid, tuy có vẻ biết rõ mình đang đi
đâu, nhưng rõ ràng là không quen với cái cách tới được chỗ đó bằng phương tiện
giao thông thường trong thế giới phàm nhân. Lão bị kẹt trong cái máy kiểm soát
vé xa điện ngầm, càu nhàu om xòm rằng ghế thì nhỏ, xe gì mà chậm rề rề.
Vừa
trèo những bậc thang sứt mẻ để lên đến mặt đường đầy xe cộ tiệm quán, lão
nói:
- Chẳng hiểu nổi làm sao bọn Muggle không có pháp thuật mà lại có thể
xoay xở được?
Lão to lớn đến nỗi có thể vẹt đám đông để lấy lối đi một cách
dễ dàng, Harry chỉ cần hộc tốc bám theo gót lão. Họ đi ngang qua tiệm sách và
tiệm nhạc, nhà hàng và rạp hát, nhưng không có chỗ nào trông có vẻ là có cây đũa
phép để bán cho Harry. Đó chỉ là một con phố bình thường, đầy nhóc những người
bình thường. Có thể nào nằm sâu dưới đó hàng ngìn thướt lại là hàng đống vàng
của phù thủy? Có thể nào có thực những tiệm bán sách thần chú và cán chổi thần?
Hay là tất cả những câu chuyện phù thủy ấy chẳng qua là một trò đùa độc ác khác
của gia đình Dursley? Nhưng những người mang họ Dursley không bao giờ biết đùa,
Harry biết chắc vậy. Vì vậy Harry không thể nào không tin lão Hagrid mặc dù
những gì lão nói không có chỗ nào có thể tin được.
Lão Hagrid bỗng dừng chân
bảo:
- Đây rồi. Leaky Cauldron. Một nơi nổi tiếng.
Đó là một quán rượu nhỏ
xíu trông nhếch nhác. Nếu lão Hagrid mà không chỉ thì Harry cũng không nhận ra
được là nó nằm ở đó.Người ta vôi vã đi ngang qua mà không hề liếc tới nó một
cái. Ánh mắt của họ trượt từ tiệm sách lớn bên này sang tiệm băng đĩa nhạc bên
kia như thể họ không hề thấy tiệm rượu Leaky Cauldron. Thật tình, Harry có cảm
giác rất ỳ quặc là dường như chĩ có nó và lão Hagrid là có thể nhìn thấy quán
rượu ấy. Nhưng nó chưa kịp nêu nhận xét này thì lão Hagrid đã đẩy cửa bước vô
trong tiệm.
Nơi nổi tiếng gì mà vừa tối tăm vừa nhớp nháp. Vài ba mụ già ngồi
trong góc, nhấm nháp mấy ly rượu nhỏ xíu, một người hút một ống píp dài. Một gã
đàn ông nhỏ thó đội một cái nón cao đang nói chuyện với người bán rượu ở bên
quầy. Ông bán rượu này có một cái đầu xói xọi trông giống như một hạt dẻ sún
răng. Tiếng rì rầm tán dóc khắp nơi chợt ngưng khi lão Hagrid và Harry bước vào.
Mọi người dường như biết Hagrid; họ vẫy tay chào và mỉm cười với lão, người bán
rượu thì cầm ngay một cái ly giơ lên hỏi lão:
- Như mọi khi chứ,
Hagrid?
Nhưng lão Hagrid từ chối:
- Không được đâu Tom. Ta đang đi công
cán cho trường Hogwarts.
Lão vỗ bàn tay bè của lão lên vai Harry, khiến thằng
bé suýt té sụm. Người bán rượu nhìn Harry ngờ ngợ:
- Quỷ thần ơi, đây là… có
thể nào đây là…
Cả tiệm Leaky Cauldron đột ngột trở nên im phăng phắc và lặng
ngắt. Người bán rượu thì thào:
- Ba hồn chín vía tôi. Đây đúng là Harry
Potter. Hân hạnh cho tôi biết bao!
Ông ta vội vã đi vòng qua cái quầy rượu,
nhào tới nắm tay Harry lắc lia lịa, nước mắt ràn rụa.
- Chúc mừng cậu trở về,
cậu Potter, xin đón mừng cậu.
Harry không biết nói gì. Mọi người đều đang
nhìn nó. Mụ già ngậm ống píp cứ bập bập mà không nhận ra là ống píp đã tắt rồi.
Lão Hagrid thì đang nở mày nở mặt.
Thế rồi họ bỗng rộ lên tiếng kéo bàn kéo
ghế rần rần, mọi người có mặt ở Leaky Cauldron xúm lại bắt tay Harry.
- Chào
cậu Potter. tôi là Doris Crockfort. Thật không thề tin là cuối cùng tôi đã gặp
được cậu.
- Thật là hân hạnh quá, cậu Potter, tôi lấy làm hân hạnh quá.
-
Luôn luôn muốn bắt tay cậu, tôi hoàn toàn ngưỡng mộ cậu.
- Vui sướng quá cậu
Potter ơi, vui đến nỗi nói không nên lời, tôi là Diggle, Dedalus
Diggle

Harry nói:
- Trước đây cháu có gặp bác
rồi. Có lần bác chào cháu trong siêu thị.
Cái nón cao nghệu của ông Diggle
suýt rớt ra vì hãnh diện. Ông nhìn mọi người chung quanh hồ hởi kêu to:
- Cậu
ấy nhận ra tôi, quý vị nghe thấy không, cậu ấy còn nhớ tôi!
Harry cứ phải bắt
tay đi bắt tay lại, Doris Crockfort cứ quay vòng lại bắt tay nó riết.
Một
người đàn ông nhợt nhạc chen tới chỗ Harry, trông ông có vẻ căng thẳng cực kỳ,
một trong hai con mắt của ông cứ giật giật liên tục.
Lão Hagrid chào ông ta
và giới thiệu:
- Chào giáo sư Quirrell. Harry, giáo sư Quirrell sẽ là một
trong những người thầy dạy con ở trường Hogwarts.
Giáo sư Quirrell lập cập
nói:
- PP… P… Potter, t… t…tta không thể bày tỏ được vui mừng như thế nào khi
gặp lại con.
- Thưa giáo sư Quirrell, thầy dạy môn pháp thuật gì?
- Ph…
ph… phòng chống nghệ thuật hh… h… hắc ám.
Giáo sư Quirrell lẩm bẩm như thể
môn đó không đáng cho ông nghĩ tới. Rồi ông cười vẻ kích động:
- Kh… kh…
không cần, con không cần tới môn đó đâu hả, P… P… Ppotter? Ta chắc là con đã
chuần bị mọi thứ để nhập học rồi hả. Ta vừa tự kiếm được một cuốn sách mới về ma
– cà – rồng.
Trông giáo sư có vẽ hải hùng với ý tưởng đó. Nhưng mấy người
khác không chịu để giáo sư Quirrell dành hết Harry Potter. Lão Hagrid mất cả
chục phút mới gỡ được Harry ra khỏi đám người vây lấy nó. Lão loay hoay một hồi
cũng lớn tiếng ác được sự ồn ào chộn rộn chung quanh.
- Phải đi thôi, còn
nhiều thứ phải mua. Harry, đi thôi.
Doris Crockfort bắt tay Harry lần cuối
cùng, và lão Hagrid dắt nó qua quầy rượu vào một cái sân nhỏ có tường bao bọc. Ở
đó không có gì cả ngoại trừ một cái thùng rác và mấy đám cỏ dại.
Lão Hagrid
nhe răng cười với Harry:
- Ta đã nói với con rồi, đúng không? Ta đã nó là con
nổi tiếng lắm mà. Ngay cả giáo sư Quirrell cũng xúc động khi gặp con. Nhân tiện
ta nói cho con biết luôn, tật giáo sư là hay run lắm.
- Lúc nào thầy cũng
căng thẳng như thế sao?
- Chớ sao. Tội nghiệp ổng. Một trí tuệ phi thường.
Ổng mà nghiên cứu sách vở thì sự đời vẫn ổn, nhưng ổn lại xin nghỉ một năm đi
thực tế… Nghe nói ổng đã gặp ma – cà – rồng ở Hắc Lâm, lại thêm chuyện lăng
nhăng vớ vẩn với một mụ dạ xoa nữa. Từ đó ổng không bao giờ lấy lại được phong
độ như xưa. Từ đó ổng đâm ra sợ sệt, sợ cả học trò của mình, sợ cả môn mình dạy.
Ủa, cây dù của ta đâu rồi?
Cái đầu của Harry đang quay mòng mòng. Ma – cà –
rồng? Mụ dạ – xoa? Lão Hagrid thì đang bận đếm những viên gạch bức tường sau
thùng rác. Lão lẩm bẩm:
- Ba dọc… hai ngang… Bên phải. Lùi lại, Harry.
Lão
dùng mũi dù gõ vào tường ba lần.
Những viên gạch lão sờ vào dường như rùng
mình – chúng co lại – và ở chính giữa hiện ra một cái lỗ nhỏ. Cái lỗ dần dần lớn
ra, lát sau trước mặt họ là một cái cổng lớn đến nỗi người khổng lồ như lão
Hagrid cũng có thể đàng hoàn bước qua. Cánh cổng này mở ra một con đường trải đá
cuội quanh co khúc khuỷu. Lão Hagrid nhe răng cười với Harry:
- Chào mừng quý
khách đến Hẻm Xéo.
Harry ngạc nhiên quá, bước qua cổng, và ngoái nhìn qua vai
thấy cánh cổng thu lại thành lỗ hổng nhỏ dần và cả bức tường liền lại, y nguyên,
vững chắc.
Mặc trời xoi chiếu rực rỡ trên hàng đống vạc chất bên ngoài cửa
hàng gần họ nhất. Những cái vạc – đủ cỡ – bằng đồng có, bằng thau có, bằng thiếc
có, bằng bạc cũng có. Một nhãn hiệu treo bên trên đống vạc cho biết: Tự khuấy –
Xếp gọn được. Lão Hagrid nói.
- Chà con sẽ cần một cái nhưng chúng ta hãy đi
lầy tiền trước đã.


theo vietdreamerz.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:37 pm

Harry ước sao mình có thêm chừng tám con mắt
nữa. Khi theo lão Hagrid bước lên phố, nó cứ quay ngang đầu, đảo dọc mắt, nhìn
khắp bốn phương tám hướng, để thấy hết mọi thứ: Tiệm quán, đồ đạc bày tràn ra
ngoài, người ta mua sắm tấp nập. Khi hai bác cháu đi ngang qua tiệm Apothecary
nghe một bà mập mạp đứng bên ngoài cửa tiệm le lưỡi lắc đầu:
- Gan rồng gì mà
những bảy mươi Sickles một cân, có mà điên…
Có tiếng còi rè phát ra từ một
tiệm âm u mang bảng hiệu Sở cú Eeylop – Tawny, Screech, Barn, Brown, và Snowy.
Rất nhiều trẻ con trạc tuổi Harry đang ịn mũi vào cửa sổ ngắm những cán chổi
thần bày bên trong. Harry nghe một trong đám trẻ nói:
- Coi kìa! Cán Nimbus
2000 mới toanh – nhanh nhất xưa nay…
Những tiệm khác, cái thì bán áo chùng,
cái thì bán kính viễn vọng và những trang thiết bị bằng bạc mà Harry chưa từng
nhìn thấy lần nào trong đời. Nhiều tiệm chất đầy nhóc những thùng đựng lá lách
dơi và mắt lươn. Và hàng núi sách thần chú, hàng súc to, hàng cuộn lớn giấy da,
rồi những chai quỷ dược, những trái cầu phép…
Cuối cùng hai bác cháu đến một
toà nhà trắng như tuyết, cao vượt trên những tiệm quán thấp lè tè. Lão Hagrid
thông báo:
- Gringotts.
Đứng bên cạnh tấm cửa đồng bệ vệ, trong đồng phục
màu tía và vàng, là…
- Đúng là yêu tinh đấy.
Lão Hagrid nói thầm với Harry
khi cả hai bước lên những bậc thềm trắng tiến về phía hắn. Tên yêu tinh lùn hơn
Harry cả cái đầu. Nhưng hắn có một gương mặt ngăm đem tinh quái, một chòm âu
nhọn, và Harry để ý thấy chân cẳng và ngón tay của hắn rất dài. Hắn cuối chào
khi hai bác cháu đi ngang qua. Bây giờ họ đối diện với hai
cánh cửa khác,
bằng bạc, với những dòng chữ này khắc trên cánh cửa:
Khách lạ, mời vào, nhưng
chú ý:
Hễ tham thì thâm.
Những ai hưởng mà không hiến,
Đến phiên thì
trả gấp nhiều lần vay.
Vậy cho nên nếu khám phá được.
Dưới sàn, kho tàn
không phải của mình.
Thì, quân trộm cắp, hãy coi chừng.
Cái mi lãnh đủ
không phải kho tàn đâu.
Lão Hagrid nhắc lại:
- Như ta đã nói rồi đó, chỉ
có điền rồ mới toan tính chuyện cướp Gringotts.
Hai tên yêu tinh lại cuối
chào hai bác cháu khi họ đi qua cánh cửa bạc. Đằng sau một cái quầy dài, hàng
trăm tên yêu tinh ngồi trên những cái ghế cao, hí hoáy viết những cuốn sổ cái,
chăm chú cân bạc cắc bằng những chiếc cân đồng, cẩn thận kiểm tra những viên đá
quý qua những con mắt kính. Có vô số cửa dẫn ra các hành lang, và nhiều yêu tinh
nhộn nhịp hướng dẫn khách ra vô các cửa ra này. Lão Hagrid và Harry đi tới cái
quầy. Lão nói với một tên yêu tinh đang rảnh:
- Chúc buổi sáng yên lành.
Chúng tôi đến để rút ít tiền trong tủ ông Potter.
- Ông có chìa khoá
chứ?
- Có chứ, ủa chắc nó đâu đây thôi.
Lão Hagrid bắt đầu lộn trái các
túi áo khoát, làm văng tung toé cả nắm thực phầm viên cho *** lên cuốn sổ của
tên yêu tinh. Hắn nhăn mũi. Harry thì mãi ngó tên yêu tinh bên phải đang cân một
đống hồng ngọc to như một **n than đá.
Cuối cùng lão Hagrid reo lên:
-
Kiếm được đây rồi.
Lão đưa một chiếc chìa khoá bằng vàng bé tí cho tên yêu
tinh. Tên này cầm lấy xem xét kỹ lưỡng rồi nói:
- Cái này trông đúng quy
định.
Lão Hagrid ưỡn ngực ra vẻ quan trọng nói thêm:
- Và tôi còn có một
lá thư của giáo sư Albus Dumbledore. Nó liên quan đến Cái – mà – ai – cũng –
biết – là – cái – gì – đấy ở trong hầm bạc bảy trăm mười ba.
Tên yêu tinh đọc
lá thư rất cẩn thận. Xong, hắn đưa lá thư cho lão Hagrid nói:
- Rất tốt. Tôi
sẽ cho người đưa quý vị xuống cả hai hầm bạc. Griphook.
Griphook là một tên
yêu tin khác. Hắn đợi cho lão Hagrid thu lượm mấy viên đồ ăn cho chó lại vô túi,
rồi mới đưa lão cùng Harry đi về phía một trong những cánh cửa mở ra hành
lang.[/size]


Harry hỏi:
- Cái – mà – ai – cũng – biết –
là – cái – gì – đấy ở torng hầm bạc bảy trăm mười ba là cái gì?
Lão Hagrid
làm ra vẻ bí mật:
- Không thể nói cho con biết được. Cực kỳ bí mật. Công tác
của Hogwarts. Cụ Dumbledore tin tưởng ta. Nói cho con biết ta mất việc như
chơi.
Griphook mở cửa cho họ. Lần này Harry hơi ngạc nhiên, vì nó tưởng sẽ
thấy những tường cẩm thạch nguy nghi như nãy giờ, nhưng lại chỉ thấy một lối đi
hẹp bằng đá được những ngọn đuốc chập chờn rọi sáng. Con đường khá dốc dẫn xuống
một cái sàn có những đường rầy xe lửa nhỏ xíu. Griphook thổi còi, một toa xe tự
hành cũng nhỏ xíu, lất cất chạy trên đường rầy về phía họ. Họ trèo lên – lão
Hagrid xoay trở hết sức vất vả – rồi toa xa vọ.
Ban đầu toa xe còn lất cất
chạy trong những hành lang quanh co. Harry cố nhớ, trái, phải, phải, trái, giữa
ngã ba, phải, trái, trái, phải… Nhưng rồi nó không thể nào nhớ được. Cái toa xe
cút – kít coi bộ tự nó biết rõ lộ trình của nó, bởi vì chẳng thấy Griphook điều
khiển gì cả.
Không khi lạnh dần, luồng khí lạnh làm nhức buốt mắt Harry,
nhưng nó không chịu nhắm mắt lại. Có một lần nó tưởng nó nhìn thấy một đốm lửa
bừng lên ở cuối con đường, khi toa xe chạy qua khúc quanh nó mới nhận ra đó là
một con rồng, nhưng không kịp nhìn kỹ.Họ càng xuống sâu, qua nhiều hồ ngầm dưới
mặt đất, nơi những vú đá và măng đá khổng lồ thòng từ trên trần xuống và mọc từ
dưới sàn lên. Cố nói to hơn tiếng ầm ầm của toa xe chạy, Harry hỏi lão
Hagrid:
- Vú đá với măng đá khác nhau ra sao hả bác Hagrid?
- Chữ măng dài
hơn chữ vú. Nhưng đừng có hỏi gì ta lúc này nữa. Ta cảm thấy say xe
rồi.
Trông lão quả là tái nhợt đi, thật ra là trông lão xanh lè. Cuối cùng
khi cái toa xe dừng lại bên cạnh một cánh cửa nhỏ trên tường của đường hầm, lão
Hagrid leo xuống và phải đứng tựa vào tường để cho chân cẳng bớt run lẩy
bẩy.
Griphook mở khoá cánh cửa. Khói xanh toả ra mù mịt, và khi khói tan,
Harry há hốc miệng nhìn. Bên trong là hàng **n vàng, hàng cột bạc, hàng đống
tiền đồng nhỏ. Lão Hagrid mỉm cười:
- Của con tất cả đó.
Tất cả là của
Harry? Không thể tin được. Ông bà Dursley hẳn là không biết gì về kho tàng này,
chứ nếu mà họ biết thì đời nào còn lại chút gì tới tay Harry? Biết bao nhiêu lần
ông bà Dursley than vãn là họ tốn biết bao nhiêu tiền nuôi báo cô nó. Vậy mà có
cả một kho tàng thuộc về nó nằm sâu phía dưới Luân – Đôn.
Lão Hagrid giúp
Harry hốt một mớ vàng bạc đồng vô một cái túi. Lão giải thích:
- Đồng vàng
gọi là Galleons, mỗi đồng vàng ăn mười bảy Sickle bạc, và mỗi Sickle ăn hai mươi
chín Knuts đồng, cũng dễ tính thôi. Xong, nhiêu đây là đủ cho hai học kỳ, phần
còn lại được giữ an toàn cho con.
Lão quay sang và nói với Griphook:
- Bây
giờ làm ơn đưa chúng tôi đến hầm bạc bảy trăm mười ba, và chậm chậm một chút cho
tôi nhờ.
Griphook nói:
- Chỉ có một tốc độ mà thôi.
Họ lại xuống sâu
hơn nữa, và càng lúc càng tăng tốc. Không khí càng lạnh khủng khiếp khi họ vượt
qua những khúc quanh chật hẹp. Lắc lư toa xe vượt qua một cái khe núi ngầm dưới
lòng đất, Harry chồm qua thành toa để coi thử phía dưới đáy sâu thẳm và tối om
ấy có gì, nhưng lão Hagrid nắm cổ áo nó kéo nó ngồi xuống và cự nự một
mách.
Hầm bạc bảy trăn mười ba không có ổ khóa. Griphook lúc này cũng tỏ ra
quan trọng hắn bảo:
- Lùi lại.

Rồi hắn gõ nhẹ nhàng lên cánh cửa bằng
một ngón tay dài, và cánh cửa chỉ việc tan chảy ra. Griphook gải thích:
- Nếu
người nào khác một yêu tinh Gringotts gõ lên cánh cửa thì hắn sẽ bị hút xuyên
qua cánh cửa và mắc kẹt trong đó vĩnh viễn.
Harry thắc mắc:
- Bao lâu các
ông mới kiểm tra những thứ bên trong một lần?
Khoảng mười năm.
Griphook
trả lời với một nụ cười quái dị.
Trong hầm bạc cực kỳ an toàn này ắt hẳn phải
là thứ gì cực kỳ phi thường. Harry chắc chắn như vậy, nên nó háo hức nhoái người
vô xem, tưởng sẽ thấy ít nhất cũng cả biển châu báu ngọc ngà. Nhưng thoạt đầu nó
chẳng thấy gì cả. Căn phòng hầu như trống rỗng. Rồi nó chú ý đến một cái gói nhỏ
bụi bặm gói trong một miếng giấy nâu nằm trên sàn. Lão Hagrid lập tức nhặt nó
lên nhét sâu vô túi trong của chiếc áo khoát.
Harry thèm biết cái đó là cái
gì hết sức, nhưng cũng biết là khôn hồn thì đừng hỏi.
Lão Hagrid nói:
- Đi
thôi, trở lại cái xe thổ tả này, và đừng có mà nói chuyện với ta trên đường về,
ta từ giờ ngậm chặc miệng là thượng sách.
Sau chuyến tàu lắc lư trở về mặt
đất, hai bác cháu đứng chớp mắt lia lịa trong ánh nắng rạng rỡ phía trước toà
nhà Gringotts. Với một túi đầy tiền, Harry không biết nên chạy đi đâu và làm gì
trước tiên. Nó không cần phải hỏi tỉ giá – một đồng Galleon ăn bao nhiêu đồng
bảng Anh – cũng biết là nó đang có trong tay nhiều tiền hơn bao giờ hết trong
đời nó. Nhiều hơn cả tiền mà Dudley từng có.
Lão Hagrid hất đầu về phía cửa
tiệm Trang phục cho mọi dịp của Phu nhân Malkin.
- Mua đồng phục trước
đã.
Harry tưởng lão Hagrid dẫn mình vô tiệm, nhưng lão lại nói:
- Harry
nè, con có phật ý không nếu ta ghé vô quán Leaky Cauldron làm một ly?
Mấy
toa xe Gringotts hành ta quá sức.
Trông lão có vẻ còn hơi say xe, cho nên
Harry đành đi vô tiệm của phu nhân Malkin một mình, trong lòng hết sức lo
âu.
Phu nhân Malkin là một mụ phù thủy mập lùn, cười toe toét và mặc đồ toàn
màu hoa cà. Harry vừa há miệng toan nói thì bà đã tươm tướp:
- Đồng phục
Hogwarts hả cưng? Ở đây có nhiều lắm, tha hồ cho con chọn. Như trong kia lúc này
có một quý ông trẻ tuổi đang thử đồ đấy.
Đằng sau cửa hàng, một thằng bé có
gương mặt nhọn nhợt nhạc đang đứng trên cái bục cho một mụ phù thủy khác lượt
thử cái áo chùng đen của nó. Phu nhân Malkin đặt Harry đứng trên một cái bục
khác bên cạnh, trùm một cái áo dài qua đầu nó, bắt đầu đánh dấu chiều dài để xén
bớt.
Thằng bé nhợt nhạc nói:
- Chào. Cũng vô Hogwarts à?
Harry
đáp:
- Ừ.
- Ba tao đang mua sách cho tao ở tiệm kế bên và má tao thì đã
lên phía đầu phố để kiếm mua một cây đũa phép.
Giọng thằng bé này có âm điệu
nhừa nhựa chán ngắt. Nó lại nói nhiều:
- Lát nữa tao kéo má tao đi coi chổi
đua. Thật không hiểu tại sao người ta lại không cho phép học sinh năm thứ nhất
có chổi thần. Tao tính làm nư với ba má tao để mua cho tao một cây rồi tao sẽ
lén đem vô trường.
Harry sực liên tưởng đến Dudley. Thằng bé vẫn tiếp tục
huênh hoang:
- Nè, mày đã bao giờ có chổi riêng chưa?
- Chưa.
- Biết
chơi Quidditch chớ?
- Không.
Harry vừa đáp vừa thắc mắc không biết
Quidditch là cái gì? Thằng bé vênh váo:
- Tao chơi xịn. Ba má tao nói tao mà
không được chọn vào đấu cho nhà tao thì đó
là một tội lỗi. Và tao phải nói,
tao đồng ý. Mày biết sẽ ở nhà nào chưa?
- Chưa.

[size=12]Harry trả lời mà cảm thấy mình cứ
ngu thêm từng phút một. Thằng kia gật gù:
- Thật ra không ai thực sự biết cho
đến khi chính thức nhập học. Nhưn mà tao thì biết là tao sẽ ở nhà Slytherin, tất
cả mọi người trong gia đình tao đều từng ở đó mà. Thử nghĩ tao mà bị tống vô nhà
Hufflepuff thì chắc tao nghỉ quá. Phải không?
Harry chẳng biết nói gì hơn là
phát ra một tiếng ậm ừ trong cổ họng, ước ao sao cho nó có được điều gì thú vị
để nói. Thằng bé nhợt nhạc bỗng kêu lên:
- Ê ngó lão già kia kìa.
Nó hất
đầu về phía cửa sổ. Lão Hagrid đang đứng ở đó. Lão nhe răng cười với Harry và
chỉ hai cây kem to tướng, ra hiệu lão không vào được. Harry mừng rỡ là giờ đây
nó có biết một hai điều mà thằng bé không biết.
- Đó là bác Hagrid bác làm
việc trong trường Hogwarts.
Thằng bé nói:
- A, tao có nghe nói về lão. Một
loại đầy tớ ấy mà, phải không?
Harry cảm thấy mình càng lúc càng bớt ưa thằng
bé.
- Bác ấy là người giữ khóa.
- Đúng y chang. Tao nghe nói ổng mọi rợ
lắm – Sống trong một cái chòi trong sân trường, thỉnh thoảng lại say xỉn, lại
còn tập tễnh làm phép thuật nữa chứ, nhưng rốt cuộc lại làm cháy cái giường của
mình.
Harry lạnh lùng nói:
- Tôi thấy bác ấy giỏi lắm.
Thằng bé khịt
mũi:
- Mày tưởng vậy hả? Mà tại sao mày dây dưa với lão? Ba má mày đâu?

theo vietdreamez.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+




Được sửa bởi lovely_panda ngày Sun Apr 13, 2008 7:41 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:40 pm

- Họ chết rồi.
Harry không muốn tiếp tục về đề tài đó với thằng bé này nữa.
Thằng đó tỏ ra thương hại:
- Tội nghiệp. Nhưng ba má mày cũng thuộc giới của
chúng ta, phải không?
- Ý cậu nói là ba má tôi có phải là phù thủy không
hả?
- Mày cũng biết là người ta đâu có thu nhận người thuộc giới khác vào
Hogwarts, đúng không? Họ không giống chúng ta, không được nuôi dạy theo cách của
chúng ta. Có đứa chẳng biết tí gì về Hogwarts khi nhận được giấy gọi nhập học,
tưởng tượng nổi không? Tao nghĩ người ta nên duy trì truyền thống gia đình phù
thủy xưa. À, mày thuộc dòng họ nào?
Harry chưa kịp mở miệng thì phu nhân
Malkin đã lại nói trước:
- Con xong rồi cưng ạ.
Harry chẳng hề tiếc cuộc
trò chuyện bị chấm dứt ngang xương, nhảy ngay khỏi cái bục. Thằng kia nói:
-
Thế chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Hogwarts đúng không?
Harry hơi có vẻ lặng lẽ
khi ăn que kem mà lão Hagrid mua cho nó (kem sô – cô – la có dâu và đậu phộng
nữa). Lão Hagrid hỏi:
- Có chuyện gì vậy?
Harry nói dối:
- Đâu có gì
đâu.
Họ dừng chân mua giấy da và viết lông chim. Harry phấn khởi lên một chút
khi tìm thấy bình mực tự đổi màu khi viết. Ra khỏi tiệm Harry hỏi:
- Bác
Hagrid, Quidditch là cái gì?
- Cô hồn các đảng ơi, ta cứ quên béng là chú nhỏ
này không biết chút gì hết về Quidditch!
- Bác đừng làm cháu thêm nản
lòng.
Harry kể cho lão Hagrid nghe chuyện nó gặp thằng bé nhợt nhạc trong
tiệm quần áo phu nhân Malkin.
- Nó nói những người sinh trưởng trong gia đình
người Muggle không được thu nhận vào Hogwarts.
- Nhưng con không thuộc gia
đình người Muggle. Nếu thằng nhóc đó mà biết con đã là ai – Mà nó nhất định phải
biết tên con nếu ba má nó thật sự là dân phù thủy. Con thấy đó, mọi người trong
quán Leaky Cauldron tỏ ra như thế nào khi họ gặp con. Nhưng dù sao đi nữa thằng
bé đó biết khỉ gì mà nói. Vì trong số những phù thủy giỏi nhất mà ta biết cũng
có một số người vốn xuất thân từ giới Muggle, nhưng họ có phép màu tự nhiên, như
má con là một thí dụ. Con nghĩ xem, má con có một người chị tầm thường như thế
nào!
- Vậy thì Quidditch là cái gì?



Là môn thể thao của chúng ta. Thể thao
phù thủy. Nó giống như… giống như bóng đá trong thể thao giới Muggle vậy – mọi
người đuổi theo Quidditch, chơi trên không nhé, cỡi trên cán chổi mà chơi, và có
tới bốn trái banh – Chà, cũng khó giải thích luật lệ.
- Còn Slytherin và
Hufflepuff là cái gì?
- Ký túc xá, tức nhà trong trường cho học sinh ở trọ.
Có bốn ký túc xá hết thảy. Người ta hay nói Hufflepuff chứa toàn đồ học dốt,
nhưng…
Harry rầu rĩ:
- Chắc là con sẽ bị cho vô Hufflepuff thôi.
-
Hufflepuff còn đỡ hơn Slytherin. Hồi nào giờ có tên phù thủy ác hoá nào mà không
ở lò Slytherin ra đâu? Một thí dụ là kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai –
đấy.
- Vol…, xí quên, kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy cũng từng
học ở Hogwarts sao?
- Ờ lâu lắm rồi.
Lão Hagrid mua sách cho Harry trong
một tiệm sách tên là Bổ – và – hại. Ở đó những quyển sách to như tảng đá lát
đường bọc da chất cao **ng trần nhà. Lại có sách nhỏ cỡ con tem bọc lụa. Có
quyển sách đầy những ký hiệu kỳ cục; có quyển lại không có chữ gì bên trong cả.
Đến như Dudley, một thằng bé không bao giờ đọc sách, chắc cũng khoái đưa tay vào
sờ thử vào những quyển sách lạ lùng này. Lão Hagrid phải kéo Harry bứt khỏi
những cuốn như Nguyền rủa và phản nguyền (Cứu bạn bè và trừng phạt kẻ thù bằng
sự phục thù mới nhất: rụng hết tóc, chân cà vẹo, lưỡi cà giựt, và nhiều nhiều
trò hay nữa) của giáo sư Vindictus Viridian.
Harry luyến tiếc:
- Con muốn
bữa nào thủ trừng phạt Dudley.
Lão Hagrid gật gù:
- Ta không nói như vậy
không hay. Nhưng đừng có giở phép thuật ra trong thế giới Muggle, trừ những
trường hợp thật đặc biệt. Với lại, con cũng chưa thể thực hiện được những lời
nguyền, con còn phải học tập nhiều mới đạt tới trình độ nguyền rủa người
khác.
Lão Hagrid cũng không cho Harry mua một cái vạc bằng vàng (trong danh
sách ghi là một cái vạc bằng thiếc), nhưng ông cho phép nó mua một bộ cân rất
xinh để cân các nguyên liệu chế biến quỷ dược, và mua cả một cái kính viễn vọng
bằng đồng thu gọn được. Rồi họ vô tiệm Apothecary, một nơi đủ nguyện liệu tuyệt
vời để tạo ra bất cứ thứ mùi kinh khủng gì, như mùi trứng thúi pha với mùi bắp
cải nhũn. Các thùng đựng nguyên vật liệu chất đầy trên sàn; những hũ dược thảo,
các thứ rễ khô, và những bao bột sáng để dựa sát tường. Những bó da, những xâu
mồi lửa, những móng vuố co quắp thòng từ trên trần xuống. Trong khi lão Hagrid
hỏi người đứng sau quầy về một số nguyên liệu cần thiết cho việc học của Harry,
thì tự Harry một mình đi xem xét mấy cái sừng kỳ lân bạc (giá hai mươi mốt
Galleons một cái), và những con mắt bọ cam đen nhánh, nhỏ ti tí (năm Knuts một
chung).
Ra khỏi tiệm Apothecary, lão Hagrid kiểm lại danh sách đồ cần có của
Harry.
- Chỉ còn cây đũa phép là chưa mua. À, phải rồi, ta còn chưa cho con
một món quà sinh nhật.
Harry cảm thấy hai má nó nóng bừng.
- Bác không cần
phải…
- Ta biết ta không cần phải làm vậy. Nhưng mà để coi, ta sẽ tặng con
một thứ gì nè? Nhất định không phải cóc rồi, cóc đã hết mốt từ lâu, chúng nó sẽ
cười nhạo con cho coi. Ta cũng không thích mèo, chúng làm cho ta sổ mũi hắt xì
hơi. Vậy ta sẽ sắm cho con một con cú. Loại này cực kỳ hữu ích, có thể chuyển
thư và đủ mọi thứ dùm con.
Hai mươi phút sau, hai bác cháu rời khỏi viện cú
Eeylops, một nơi âm u, đầy những tiếng thì thào, những giọng rít nóng, những đôi
mắt sáng như ngọc. Harry đã có trong tay chiếc ***g to, bên trong là một con cú
trắng như tuyết vô cùng xinh đẹp, đang vùi đầu trong cánh ngủ say sưa. Harry
không thể không lập lại câu cám ơn lão Hagrid, nghe đến gần cà lăm như giáo sư
Quirrell.


theo vietdreamerz.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:44 pm

Lão Hagrid gạt đi một cách thô lỗ:
- Ơn nghĩa gì! Ta chắc con làm gì mà có
được nhiều quà cáp khi ở nhà Dursley. Giờ thì ta chỉ cần đến một tiệm nữa thôi,
tiệm duy nhất bán đũa phép, tiệm Ollivanders để kiếm cho con cây đũa phép xịn
nhất.
Một cây đũa phép… chính là cái mà Harry nôn nóng muốn có nhất.
Tiệm
cuối cùng này nhỏ xíu, vừa hẹp vừa dơ, trên cửa tiệm có đẽo mấy chữ vàng:
Ollivanders nhà sản xuất đũa uy tín từ năm 382. Bên trong cửa sổ bám đầy bụi
bặm, có trưng bày một cây đũa duy nhất đặt trên một cái gối tím bạc màu.
Khi
hai bác cháu bước vô trong tiệm thì nghe có tiếng chuông leng keng vang lên đâu
đó ở sâu dưới sàn tiệm. Chỗ này thật là chật chội, nhưng trống trơn, ngoại trừ
một chiếc ghế đu đưa duy nhất đề cho Harry ngồi chờ. Nó cảm thấy lạ lùng như thể
nó vừa bước vào một thư viện rất ư nghiêm ngặt. Nó phải ráng nuốt vô rất nhiều
câu hỏi chỉ chựt vọt ra khỏi miệng, giương mắt ngó hàng ngàn cái hộp nhỏ và dài
chất khít rịt lên tới trần. Không biết tại sao bỗng dưng Harry cảm thấy như cổ
mình bị kim chích. Cái vẻ bụi bặm và lặng lẽ nơi đây dường như gây một cảm giác
kiến bò trong xương người ta bằng một thứ phù phép bí ẩn gì đó.
Chợt một
giọng nói dịu dàng vang lên:
- Chào cháu.
Harry đứng phắt dậy. Lão Hagrid
chắc là càng nhảy dựng lên vì nghe tiếng xô cái ghế của lão.
Một cụ già đứng
trước mặt hai bác cháu, đôi mắt cụ to và sáng như ánh trăng chiếu xuyên vẻ âm u
của cửa tiệm. Harry lúng túng nói:
- Cháu chào cụ ạ.
Cụ già nói:
- À,
phải, phải, phải rồi. Ta đã nghĩ là ta sẽ sớm gặp lại cháu. Harry Potter. Cháu
có đôi mắt của mẹ cháu. Ta tưởng như chỉ mới ngày hôm qua khi ta gặp chính mẹ
cháu trong tiệm này, mua đũa phép đầu tiên của mình. Để coi, cây đũa đó bằng gỗ
cây liễu, dài ba tấc, thanh nhã. Một cây đũa đẹp thích hợp cho việc luyện
bùa.
Cụ Ollivanders tiến đến gần Harry hơn. Harry chỉ mong cho cụ chớp mắt.
Đôi mắt bạc màu ánh trăng đó làm cho nó sởn tóc gáy.
- Ba của cháu, ngược
lại, thích một cây đũa phép bằng gỗ cây sao. Dài ba tấc mốt. Uống dẻo được.
Nhiều quyền lực hơn và xuất sắc hơn về khả năng biến hoá. Ừ, ta thấy ba của cháu
xứng đáng với cây đũa phép đó. Thực ra thì chính cây đũa phép chọn phù thủy, chứ
không phải phù thủy chọn đũa phép, đúng vậy.
Ông Ollivanders đã đến gần sát
Harry đến nỗi mũi cụ và mũi Harry suýt đụng nhau. Harry có thể nhìn thấy bóng
mình phản chiếu trong mắt cụ.
- Và đây là chỗ…
Ông Ollivanders đưa ngón
tay trắng bệch dài thòng sờ vào vết sẹo hình tia chớp trên trán Harry. Ông nói
nhẹ nhàng:
- Ta rất tiếc là chính ta đã bán ra cây đũa thủ phạm của vết sẹo
này. Bốn tấc mốt. Chà, cây đũa phép này rất, rất, rất nhiều quyền phép; Rất
quyền phép, mà lại ở trong tay một kẻ ác… A, giá như ta biết cây đũa phép ấy ra
đời để làm những chuyện…
Cụ lắc đầu, và rồi, may cho Harry, cụ quay sang lảo
Hagrid.
- Chào Rubeus Hagrid. Thật vui khi gặp lại anh… đũa của anh làm bằng
gỗ sồi, dài năm tấc, hơi cong, phải không?
- Đúng đó thưa cụ.
- Cây đũa đó
tốt lắm. Nhưng họ đã bẻ gãy vụn cây đũa của anh khi anh bị đuổi phải
không?
Giọng cụ Ollivanders bỗng nhiên đanh lại. Lão Hagrid bối rối:
- Ơ…
phải, họ đã làm như vậy. Nhưng mà tôi vẫn còn giữ những khúc gãy.
Cụ
Ollivanders vẫn lạnh lùng:
- Nhưng anh không sử dụng chúng?
Lão Hagrid vội
nói ngay:
- Không đâu thưa cụ.
Harry để ý thấy lão Hagrid ép chặt cây dù
bên trong cái áo khoát đen dày khi phân bua với cụ Ollivanders. Cụ ném cho lão
Hagrid một cái nhìn dữ tợn:
- Hừm, thôi được, bây giờ để ta xem, cây đũa nào
thích hợp với cậu Potter.
Cụ lấy từ trong túi ra một cuộn thướt dây có dấu
khắc bạc.
- Tay nào của cậu cầm đũa?
- Ơ… cháu thuận tay mặt ạ.
- Giơ
tay lên. Vậy đó.
Cụ đó từ vai đến ngón tay của Harry, rồi đo từ cổ tay đến
cùi chỏ, từ vai đến sàn, từ tay đến đầu gối, và vòng quanh đầu. Trong lúc đó cụ
nói:
- Mỗi cây đũa phép của hiệu Ollivanders đều có lõi bằng chất liệu pháp
thuật hùng mạnh, cậu Potter à. Chúng tôi dùng lông đầu bạch kỳ mã, lông đuôi
phượng hoàng, và gân rồng. Không có cây đũa Ollivanders nào giống cây đũa
Ollivanders nào, bởi vì không hề có hai con bạch kỷ mã, hai con phượng, hay hai
con rồng nào giống y như nhau. Và dĩ nhiên, cậu không thể nào tạo được quyền
phép tương tự khi sử dụng cây đũa của phù thủy khác.
Harry bỗng nhận ra cái
thước đo, đang đo khoảnh cách hai lỗ mũi của nó, tự động làm công việc một mình.
Cụ Ollivanders đã bỏ đi tới chỗ mấy cái kệ, lấy xuống vài cái hộp.
Khi cụ
nói:
- Xong rồi.
Thì cái thước đo tự động buông mình rớt xuống sàn.
-
Được rồi, cậu Potter, thử cái này xem. Gỗ sồi và gân rồng. Hai tất rưỡi, xinh
đẹp và linh hoạt. Cứ cầm nó lên vẫy một cái.
Harry cầm cây đũa và (cảm thấy
mình ngu ngốc) quơ một vòng nhỏ. Nhưng cụ Ollivanders giật lại cây đũa ngay tức
thì.
- Thử cây này. Gỗ thích và lông phượng. Hai tất ba. Khá lợi
hại.
Harry thử, nhưng nó chưa kịp giơ cây đũa lên thì lại bị cụ Ollivanders
tướt mất.
- Không, không. Thử cây này. Gỗ mun và lông kỳ lân. Hai tấc
tám.
Harry thử. Rồi thử. Nó chẳng hiều cụ Ollivanders có ý chờ đợi phép mầu
gì. Đống đũa nó đã thử vun thành đống trên chiếc ghế đu đưa, nhưng cụ
Ollivanders vẫn cứ đưa ra thêm nhiều cây đũa khác để thử. Mà càng thử cụ có vẻ
càng vui hơn.
- Tưởng ta bịp hả? Đừng lo. Chúng ta đang tìm một cây
phối hợp hoàn hảo nằm đâu đây trong đám đũa này. Ta đang tự hỏi, à phải, sạo lại
không thử một sự kết hợp khác thường. Cây nhựa ruồi và lông phượng. Hat tất
chín. Đẹp và dễ uốn nắn.
Harry câm cây đũa. Nó thình lình cảm nhận một luồng
hơi ấm truyền vào đầu ngón tay. Nó giơ cây gậy lên cao trên đầu, ngoắc một cái
giữa đám bụi lưu niên trong tiệm. Một chuỗi những tia lấp lánh vàng đỏ bắn ra từ
đầu đũa y như pháo hoa, tạo thành những điểm sáng nhảy múa trên tường. Lão
Hagrid vỗ tay hò reo, còn cụ Ollivanders thì bật khóc:
- Ôi, hoan hô. Đúng
rồi, ôi, hay quá. Ừ. Tốt. Tốt. Thật là kỳ lạ… Ôi kỳ lạ biết bao…
Cụ đặt cây
đũa của Harry trở vào cái hộp, gói trong một tờ giấy nâu, vẫn lẩm nhẩm:
- Kỳ
lạ… Kỳ lạ…
Harry hỏi:
- Cháu xin lỗi, nhưng mà cái gì kỳ lạ ạ?
Cụ
Ollivanders nhìn chằm chặp vào mặt Harry:
- Ta nhớ mọi cây đũa của ta bán ra,
cậu Potter à. Từng cây đũa một. Ngẫu nhiên làm sao là con phượng đã cho cái lông
làm thành cây đũa của cháu cũng cho thêm một chiếc lông – và chỉ một chiếc. Rất
kỳ lạ, nhưng đúng là chiếc lông phượng trong cây đũa của cháu, chính là anh em
của chiếc lông làm nên cây đũa đã để thẹo trên trán cháu.
Harry há hốc miệng,
trợn tròn mắt.
- Chuyện đời kỳ lạ làm sao. Nên nhớ, đũa phép chọn phù thủy.
Ta tin là chúng ta có thể trông mong nơi cháu những điều vĩ đại, Potter à… Nói
cho cùng, Người – mà – chớ – gọi – tên – ra quả đã làm những điều vĩ đại. Khủng
khiếp thật nhưng cũng vĩ đại.
Harry rùng mình. Nó không chắc là nó thích cụ
Ollivanders lắm. Nó trả cụ bảy đồng Galleons vàng để mua cây đũa, và cụ
Ollivanders cúi chào tiễn hai bác cháu ra tận cửa.
Xế chiều, mặt trời đã lơ
lửng phía chân trời khi Harry và lảo Hagrid quay trở lại Hẻm Xéo, xuyên qua bức
tường, trở lại quán rượu Leaky Cauldron, lúc ấy đã vắng hoe.
Harry không nói
gì cả khi cả hai đi xuống phố. Nó cũng không để ý người ta ngó ngoái hai bác
cháu nó như thế nào khi cả hai người xuống ga xe điện ngầm, tay xách, nách mang,
lưng vác những hộp những gói hình thù khôi hài, lại có một con cú trắng như
tuyến ngủ vùi trong chiếc lồng mà Harry ôm trong lòng.
Đến sân ga, khi lão
Hagrid vỗ vai Harry, nó mới nhận ra mình đang ở đâu. Lão Hagrid nói:
- Còn đủ
thì giờ đẻ ăn cái gì đó trước khi chuyến tàu của con chạy.
Lão mua cho Harry
một cái bánh mì nhân thịt và cả hai ngồi trên ghế đợi mà ăn. Harry cứ nhìn
quanh. Mọi thứ trông là lạ làm sao đó.
Lão Hagrid hỏi:
- Con có sao không
Harry? Sao bỗng nhiên con im lặng?
Harry không chắc là nó có thể giải thích
được. Nó đang trải qua một sinh nhật tuyệt vời nhất từ trước đến giờ. Nó vừa
nhai bánh mì thịt băm vừa kiếm vài lời để nói.
Cuối cùng nó cũng kiếm ra mấy
câu:
- Ai cũng nghĩ là con đặc biệt, tất cã những người ở tiệm Leaky
Cauldron, giáo sư Quirrell, cụ Ollivanders… nhưng mà thực tình con không biết
chút pháp thuật nào cả. Sao họ lại trông mong điều vĩ đại nơi con? Con nổi tiếng
mà con không thể nhớ mình nổi tiếng nhờ cái gì. Con không biết điều gì đã xảy ra
khi Vol…, xí quên, con muốn nói là vào cái đêm ba má con bị hại đó…
Lão
Hagrid chồm qua bàn, đưa cái mặt rậm rì râu tóc của lão đến gần mặt Harry, và
sau râu tóc ấy là một nụ cười hiền lành tử tế:
- Đừng lo lắng, con ơi. Con sẽ
học hành tấn tới mau lắm. Ai cũng bắt đầu từ chỗ bắt đầu ở Hogwarts. Con sẽ vượt
qua được hết, không sao đâu. Ta biết là sẽ kho khăn vất vả. Con sẽ phải một mình
phấn đấu vương lên, không dễ dàng gì. Nhưng con sẽ trải qua một quãng đời tuyệt
vời ở Hogwarts. Ta đã từng trải qua… Mà thực tê là ta vẫn đang trải qua đời ta ở
đó.
Lão Hagrid giúp Harry lên chuyến tàu điện ngầm sẽ đưa nó về lại ngôi nhà
dì dượng Dursley. Lão đưa nó một lá thư.
- Đây là vé của con đề đi Hogwarts.
Ngày một tháng chín. Ngã Tư Vua. Trong vé có ghi rõ. Nếu gặp rắc rối gì với gia
đình Dursley thì gởi cú cho ta. Con cú đó biết tìm ta ở đâu. Hen gặp lại con
nhé, Harry.
Chuyến tàu điện ngầm chuyển bánh ra khỏi ga. Harry muốn được nhìn
lão Hagrid cho đến khi lão khuất hẳn tầm nhìn. Nó đứng ịn mũi vào cửa sổ toa tàu
nhìn lại, nhưng chỉ chớp mắt một cái là lão Hagrid đã biến mất rồi.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:45 pm

Chương
06

HÀNH TRÌNH TỪ SÂN GA CHÍN – BA – PHẦN – TƯ

Tháng
hè cuối cùng Harry sống ở nhà ông bà Dursley không vui chút nào hết. Đúng là Dudley bây giờ sợ Harry đến nỗi không dám ở chỗ nào có
mặt Harry. Còn ông bà Dursley thì không còn nhốt Harry dưới gầm cầu thang nữa,
không bắt nó làm chuyện này chuyện kia nữa, cũng không quát thét nó nữa. Thực
tế là bây giờ họ không thèm nói chuyện với nó. Nửa sợ nửa giận, họ hành động
như thể không hề có sự tồn tại của Harry trong nhà họ. Mặc dù về nhiều mặt,
điều đó có thề coi như là một sự tiến bộ, nhưng như vậy hoài thì thật là căng thẳng.
Harry cứ rúc trong phòng mình, làm bạn với con cú. Nó đã quyết định đặt tên con
cú là Hedwig. Cái tên này nó thấy có trong cuốn Lịch sử pháp thuật. Hững cuốn
sách giáo khoa mới của nó đều rất thú vị. Nó cứ nằm dài trên giường đọc sách
đến khuya, con Hedwig cứ bay xẹt ra xẹt vô cửa sổ tùy hứng. Cũng may là bà
Dursley không còn vô phòng nó dọn dẹp nữa, bởi vì Hedwig cứ tha chuột chết về
phòng.
Mỗi đêm trước khi đi ngủ, Harry lại gạch bỏ đi một ngày trong miếng giấy nó dán
trên tường, đếm coi còn lại bao nhiêu ngày nũa thì đến ngày một tháng chín. Vào
ngày cuối cùng của tháng tám, nó nghĩ là dù sao cũng nên nói với dì dượng của nó
về chuyện nó phải ra nhà ga Ngã Tư Vua vào hôm sau. Nó đi vô phòng khách, nơi
cả nhà Dursley đang xem một chương trình đố vui trên ti – vi. Nó tằng hắng để
mọi người biết là nó có mặt ở đó. Dudley hết
lên một tiếng ghê tởm rồi co giò chạy ra khỏi phòng.
- Dạ… thưa dượng…
Ông Dursley ậm ừ để tỏ cho nó biết là ông đang nghe.
- Dạ… con cần phải đế nhà ga Ngã Tư Vua vào ngày mai để… để… đến trường
Hogwarts.
Ông Dursley lại ậm ừ.
- Dượng cho con quá giang tới nhà ga được không ạ?
Ậm ừ. Harry cho rằng như vậy là đồng ý.
- Cám ơn dượng.
Nó sắp đi trở về phòng thì dượng Dursley mở miệng nói:
- Đi học trường phù thủy mà đi bằng xe điện thì ngô thật à. Mấy tấm thảm thần
đem ngâm xà bông giặt chưa khô hả?
Harry không nói gì.
- Mà cái trường đó ở đâu?
Harry sực nghĩ ra điều này lần đầu tiên. Ừ, cái trường ở đâu?
- Con không biết.
Nó móc túi lấy tấm vé mà lão Hagrid đã đưa cho nó. Nó đọc:
- Con chỉ cần đi chuyến tàu rời sân ga số chín ba phần tư vào lúc mười một giờ.
Dì dượng nó trừng mắt hỏi:
- Sân ga số mấy?
- Chín – ba – phần – tư.
Dượng Dursley nói:
- Nói chuyện điên khùng! Làm gì có sân ga số chín – ba – phần – tư!
- Vé của con ghi như vậy mà.
- Nào hú, nào sủa, lũ bây có đủ thứ chuyện tào lao điên khùng. Để rồi mày xem.
Mày chỉ cần chờ đó mà xem. Được rồi, tao sẽ đưa mày tới nhà ga Ngã Tư Vua. Đằng
nào chúng ta cũng đi Luân Đôn ngày mai, chứ không ta chẳng hơi đâu mà phiền
lụy.
Cố tìm sự thân thiện, Harry hỏi:
- Mai dượng đi Luân Đôn có chuyện gì?
Dượng Dursley gầm gừ:
- Đưa Dudley đến bệnh viện để cắt bỏ cái đuôi quỷ
quái ấy trước khi nhập học trường Smelting.
Sáng hôm sau, Harry thức dậy lúc năm giờ. Nó hồi hộp háo hức đến nỗi không thể
ngủ lại. Nó dậy mặt quần jean vào, vì nó không muốn đi đến nhà ga trong bộ áo
chùng phù thủy. Khi nào lên tàu nó sẽ thay ra. Nó dò lại danh sách những thứ
cần thiết để nhập trường Hogwarts một lần nữa, để chắc là nó không hề sót một
thứ gì. Con Hedwig đã được nhốt cẩn thận trong lồng đóng kín. Xong, nó rinh đồ
xuống hành lang và chờ gia đình Dursley thức dậy.
Hai tiếng đồng hồ sau, cái rương khổng lồ nặng nề của Harry được chất lên xe
cua ông Dursley. Bà Dursley năn nỉ hết lời mới đem được Dudley
ngồi bên cạnh Harry. Và chiếc xe chạy.
Họ đến nhà ga Ngã Tư Vua lú mười giờ rưỡi. Ông Dursley chất cái rương của Harry
lên chiếc xe đẩy và đẩy vô sân ga cho nó. Harry đang suy nghĩ về về lòng tốt
đặc biệt này khác thường này thì ông Dursley đứng khựng lại. Ông ngó các sân ga
với nụ cười nham hiểm trên mặt.
- Tới rồi đó nhóc. Sân ga số chín…, số mười. Sân ga của mày chắc ở là ở đâu
khỏng giữa, nhưng chắc là người ta chưa xây xong hả?
Dĩ nhiên ông Dursley nói hoàn toàn đúng. Có một con số 9 rất lớn bằng nhưa ở
trên một sân ga, và một con số 10 cũng rất lớn ở trên một sân ga khác kế bên.
Và ở giữa hai sân ga đó không có cái gì khác.
Ông Dursley cười nham nhở hơn nữa:
- Đi học cho giỏi nghen.
Ông bỏ đi không thèm nói thêm tiếng nào nữa. Harry quay lại và thấy gia đình
Dursley đã lái xe đi, cả ba người ngồi trên xe cười ngất.
Miệng của Harry trở nên khô đắng. Nó phải làm gì nữa đây? Nhiều người bắt đầu
nhìn nó với ánh mắt trêu cợt, vì nó kè kè con Hedwig. Chắc là nó phải hỏi thăm
ai đó.
Nó đón đường một người bảo vệ để hỏi, nhưng không dám nói đến sân ga số chín –
ba – phần – tư. Người bảo vệ chưa từng nghe nói đến học viện Hogwarts, và vì
Harry không thể nói được là Hogwarts nằm ở vùng nào trên nước Anh, ông ta bắt
đầu bực mình, như thể Harry cố tình giả ngây ngốc.
Thất vọng, Harry hỏi xem chuyến tàu nào khởi hành lúc mười một giờ. Nhưng người
bảo vệ nói không có chuyến nào cả. Cuối cùng ông ta bỏ đi đâu, làu bàu chuyện
mất thì giờ. Harry cố gắng không phát hoảng vào lúc này. Theo như cái đồng hồ
to bành gắn trên tấm bảng thông báo tàu đến, nó còn mười phút nữa để lên chuyến
tàu đến Hogwarts, mà nó thì không biết làm sao lên được tàu. Nó bị kẹt cứng giữa
sân ga với cái rương to tổ nái mà nó không tài nào xoay xở nổi, trong túi chỉ
có tiền phù thủy, và bên cạnh chỉ có một con cú.
Lão Hagrid ắt là đã quên dặn nó điều gì đó, chẳng hạn như kiểu gõ lên viên gạch
thứ
ba tính từ bên trái để mở cánh cổng vào Hẻm Xéo. Nó đang băn khoăn không biết
có nên rút cây đũa phép ra, gõ vào quầy soát vé nằm giữa sân ga số chín và sân
ga số mười không…
Đúng lúc đó có một nhóm người đi tới sau lưng nó và nó nghe lóm được vài ba câu
họ đang nói.
- … đầy nhóc Muggle, biết ngay mà…
Harry quay phắt lại. Người nói là một người đàn bà béo múp míp. Bà đang trò
chuyện với bốn cậu con trai, tất cả đều có tóc đỏ hoe. Mỗi đứa cũng đẩy trước
mặt một cái rương giống như cái của Harry – và họ đều có cú.
Trống ngực đánh liên hồi, Harry lập tức đẩy cái rương theo họ. Họ dừng lại,
Harry cũng dừng lại, đủ gần để nghe rõ hơn những gì họ nói. Bà mẹ nói với đứa
con:
- Xem coi, sân ga số mấy?

- Chín – ba – phần – tư!
Một bé gái nhỏ xíu, cũng tóc đỏ nắm tay bà mẹ nài nỉ:
- Má ơi, con muốn đi…
- Con chưa đủ tuổi đi học mà Ginny. Yên nào. Được rồi, Percy, con đi trước.
Đứa con trai có vẻ là đứa lờn nhất trong bọn bèn đi thẳng về phía sân ga số
chín và sân ga số mười. Harry chăm chú nhìn, cẩn không chớp mắt lấy một cái để
không bị mất hút cậu ta. Nhưng vừa đúng lúc thằng bé đến được hàng rào ngăn hai
sân ga thì một đám đông du khách kéo tràn qua trước mặt Harry. Khi tên khách
đeo ba lô cuối cùng đi ra khỏi tầm nhìn của Harry thì thằng bé kia đã tan biến.
Người đàn bà múp míp nói:
- Fred, tới phiên con.
Một trong mấy đứa con trai còn lại nói:
- Con không phải là Fred, con là George. Thật tình, thưa bà, bà tự xưng là mẹ
của chúng con, vậy bà không thể phân biệt con là George sao?
- Xin lỗi con, George à.
- Đùa tí thôi, chứ con là Fred.
Thằng bé nói xong là chạy mất, người em song sinh của nó hối hả chạy theo gọi
ơi ới. Lẽ ra chúng đừng chạy nhanh quá như vậy. Chỉ nháng một cái là thằng chạy
trước mất tiêu. Nhưng mà mất tiêu đi đâu? Harry không thể hiểu được.
Bây giờ đến đứa con trai thứ ba đang rón rén về phía hàng rào. Nó gần tới rồi,
bỗng nhiên hết sức đột ngột, không thất nó đâu nữa.
Không có gì xảy ra cả.
Harry đành hỏi thăm người đàn bà múp míp:
- Xin phép hỏi bác…
Bà đáp.
- Chào con, lần đầu tiên đến Hogwarts hở? Thằng Ron nhà bác cũng mới toanh.
Bà chỉ vào đứa con trai nhỏ nhất của mình. Nó cao, gầy, lóng ngóng, mặc đầy tàn
nhan, bàn tay bàn chân to bè, và mũi thì dài sọc.
Harry đáp:
- Dạ nhưng mà… nhưng mà… con không biết làm sao… làm sao…
- Làm sao vô sân ga hả?
Người đàn bà múp míp tử tế tiếp lời, Harry gật đầu. Bà nói:
- Đừng lo, tất cả những gì con phải làm là đi thẵng vào hàng rào giữa sân ga số
chín và sân ga số mười. Đừng dừng lại và đừng sợ đâm đầu vào đó, điều này rất
quan trọng. Tốt nhất là cứ chạy nhanh một chút nếu con thấy sợ. Con đi đi, đi
trước Ron đi.
- Ơ… dạ.
Harry chào rồi đẩy cái rương của mình quay lại, đăm đăm ngó cái hàng rào. Trông
hết sức chắc chắn. Nó bắt đầu đi về phía đó. Người ta vượt qua mặt nó để đến
sân ga số chín hoặc số mười. Nó đi mau hơn. Nó sắp đụng vào hàng rào và thế nào
nó cũng bị rắc rối. Tựa người vô cần chiếc xe đẩy, nó dồn sức đẩy xe chạy tới
thật nhanh. Hàng rào gần hơn, gần hơn và gần hơn. Nó không thể nào ngửng được
nữa rồi. Chiếc xe đẩy chạy muốn vượt khỏi tay nó lôi nó theo. Chỉ còn cách hàng
rào một bước mà thôi. Nó nhắm nghiền mắt lại để khỏi thấy một vụ tông rào khốc
liệt.
Nhưng điều đó chẳng xảy ra… Harry cứ đẩy xe chạy hoài. Nó bèn mở mắt ra.
Trước mắt nó là một đầu máy hơi nước màu đỏ tươi đang nằm đợi trên đường rầy kế
bên sân ga đôn đúc hành khách. Một tấm bảng trên cao mang hàng chữ Tốc hành
Hogwarts, khỏi hành lúc mười một giờ. Harry ngoái nhìn lại phía sau và thấy một
cái cổng sắt thô ở đúng ngay chỗ cái hàng rào trước đó, trên cổng có ghi: Sân
ga số chín – ba – phần – tư.
Thế là Harry đã vô được sân ga chín – ba – phần – tư.
Khói từ đầu máy xe lửa bảng lảng trên đầu đám đông đang trò chuyện, trong khi
những con mèo lông đủ màu ưỡn ẹo quẩn chân người khắp đó đây. Bon cú vọ thì hí
hoé nhau theo phong cách cú vọ, giữa những tiếng loé xoé và tiếng rương hòm ken
két cạ vào nhau.
Những toa xe đầu đã đầy nhóc học sinh, có mấy đứa vẫn thò đầu ra cửa sổ nói
chuyện với gia đình, mấy đứa nữa đang cự cãi nhau giành ghế. Harry đầy chiếc xe
hành lý của mình xuống sân ga tìm một ghế trống, đi ngang qua một thằng bé mặt
tròn quay đang kêu:
- Bà ơi, con làm mất cóc nữa rồi!
- Ôi Neville! – Harry nghe tiếng thở dài của một bà già.
Góc kia, một thằng bé khác có mái tóc bết từng lọn đứng giữa một đám nhóc đang
nài nỉ:
- Cho coi chút đi, Lee. Coi chút thôi mà.
Thằng bé bèn hé nắp cái hộp nó đang ôm trong tay. Bọn nhóc chung quanh kêu thét
lên, hết hồn nhảy thối lui khi thấy một cái chân dài lông lá thò ra từ trong
hộp.




theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:46 pm

Harry chen lấn đám đông cho đến khi kiếm được một toa trống gần
cuối xe lửa. Nó đẩy cú Hedwig vô trước rồi mới bắt đầu vật lộn với cái rương
khổng lồ của mình, vừa nâng vừa đẩy cái rương về phía cửa toa xe. Harry cố sức
lê cái rương lên từng nấc một, nhưng không cách gì nhấc được một đầu rương lên,
đã vậy còn rớt trúng chân đau điếng hai lần. Trong khi đang loay hoay đau đớn
thì nghe có tiếng hỏi:
- Cần giúp một tay không?
Thì ra là một trong hai anh em sinh đôi tóc đỏ mà Harry đi theo từ ngoài quầy bán
vé. Harry hổn hển:
- Ôi! Cám ơn.
- Ê, Fred! Lại đây đỡ một tay coi!
Nhờ hai anh em sinh đôi giúp, cuối cùng Harry cũng đưa được cái rương vô một
góc toa tàu. Nó vừa vuốt mớ tóc đẫm mồ hôi trên trán nói:
- Cám ơn nha!
Bỗng nhiên, một trong hai anh em sinh đôi chỉ vào vết thẹo hình tia chớp trên
trán Harry, kêu lên:
- Cái gì kia?
- Á… cậu là…? – Đứa thứ hai lắp bắp.
- Đúng là cậu ấy rồi – Đứa sanh đôi đầu tiên lại nói – đúng không?
Harry ngơ ngác:
- Đúng cái gì?
Cả hai anh em sanh đôi đồng thanh nói:
- Harry Potter.
- Ờ, nó… - Harry vỡ lẽ ra – À, ý tôi nói, vâng, vâng…, là tôi đó mà.
Hai thằng bé kia đực mặt ra nhìn Harry khiến nó ngượng chín cả người. May sao
vừa lúc đó, bên ngoài cửa toa xe lửa cất lên một giọng nói dịu dàng làm Harry
bợt căng thẳng.
- Fred ơi? George à? Các con có trong đó không?
- Tới liền, má ơi.
Hai anh em nhìn Harry lần nữa rồi mới nhảy ra khỏi toa xe.
Harry ngồi xuống cạnh cửa sổ, hơi khuất nhưng cũng có thể nhìn thấy gia đình
tóc đỏ đứng trên sân ga và nghe tiếng họ chuyện trò. Người me rút ra một chiếc
khăn tay bảo:
- Ron, có cái gì dính trên mũi con kìa.
Thằng bé nhỏ nhất trong đám ngọ nguậy né tránh, nhưng bà mẹ đã tón lấy cổ nó và
dùng khăn tay chùi chóp mũi nó. Nó vùng vằn ngọ nguậy:
- Má… buông con ra.
Một trong hai đứa sinh đôi nói:
- Ý ẹ… Ronnie mũi thò lò…
- Im đi! – Ron hét.
Mẹ chúng hỏi:
- Percy đâu rồi?
- Ảnh đang tới kìa.
Đứa lớn nhất trong mấy anh em xuất hiện. Anh chàng đã thay bộ đồng phục đen
rộng lùng thùng của học sinh Hogwarts và Harry thấy trước ngực áo anh là một
phù hiệu bạc, trên đó có một mẫu tự P. Anh nói:
- Không ở đâu được má à! Con ở toa phía trên kia. Có hai toa danh riêng cho các
huynh trưởng.
Một trong hai đứa sinh đôi tỏ vẻ ngac nhiên:
- Uûa? Anh là huynh trưởng hả anh Percy? Lẽ ra anh phải nói chớ! Tụi em chẳng
biết gì cả.
- Có mà – Đứa sinh đôi thứ hai nói chen, - Khoan, tao nhớ có lần ảnh nói gì đó
về vụ huynh trưởng. Hình như có một lần…
- Hổng chừng hai lần…
- Để nhớ coi…
- Hình như nói suốt mùa hè…
Anh Percy huynh trưởng bảo:
- Thôi im nào!
Nhưng một trong hai anh em sinh đôi vẫn thắc mắc:
- Nhưng mà tại sao anh Percy vẫn có đồng phục mới?
Bà mẹ nói với vẻ trìu mến:
- Bởi vì anh con là huynh trưởng. Mà thôi, cục cưng, chúc các con một niên học
tốt. Nhớ gởi cú cho má khi tới nơi nghen!
Bà hôn lên má Percy tiễn anh đi. Rồi bà quay lại hai cậu song sinh dặn dò:
- Bây giờ, hai con… liệu mà cư xử, năm nay các con đã lớn rồi. Nếu má còn nhận
được cú báo là các con đã làm… làm những chuyện như… nổ bồn cầu tiêu hay…
- Nổ bồn cầu tiêu? Tụi con đâu có làm nổ bồn cầu tiêu bao giờ đâu? – một đứa
sinh đôi kêu lên.
Nhưng đứa sinh đôi thứ hai lại nói:
- Ý của má hay đó! Cám ơn má!
- Má không nói đùa đâu. Nhớ trông nom Ron với.
- Má đừng lo. Có tụi con thì đảm bảo nhóc Ron bé bỏng của má chẳng việc gì đâu.
- Im đi.
Ron lại la lên. Nó cao gần bằng hai ông anh sinh đôi và cái mũi vẫn còn hồng
hồng vì bị mẹ nó vò lúc nãy.
- A,Ø má đoán thử coi, đoán thử hồi nãy tụi con gặp ai trên xe lửa coi?
Harry vội dựa lưng sát ghế để gia đình tóc đỏ không thể nhìn thấy nó.
- Má nhớ thằng nhỏ tóc đen đứng gần mình ngoài ga không? Má biết nó là ai
không?
- Ai?
- Harry Potter.
Harry nghe giọng đứa con gái nhỏ:
- Ôi, má cho con lên toa xe nhìn ảnh một cái nha, má! Một cái thôi!
- Không được Ginny. Con đã nhìn thấy người ta rồi. Người ta không phải là thú
lạ trong sở thú cho con nhìn chòng chọc đâu. Mà có đúng là cậu ấy không, Fred?
Làm sao con biết được?
- Con hỏi nó. Con nhìn thấy cái thẹo của nó. Đúng là cái thẹo đó… y như tia
chớp.
- Tội nghiệp. Hèn gì má thấy nó đơn độc. Lúc nãy nó hỏi má cách vô sân ga mà
hết sức lễ phép, tội quá!
- Thôi, má! Theo má thì liệu nó có còn nhớ được kẻ – mà – ai – cũng – biết – là
– ai – đấy trông ra làm sao không?
Bà mẹ bỗng đanh mặt:
- Má cấm con hỏi nó điều đó. Liệu hồn. Chớ bao giờ đá động đến điều ấy. Bộ nó
cần nghe nhắc nhở đến điều khủng khiếp ấy vào ngày đầu tiên đến trường sao?
- Thôi được má cứ yên tâm.
Một tiếng còi tàu vang lên.
- Mau lên tàu đi các con!
Bà mẹ hối, ba đứa con trai vội trèo lên toa xe. Chúng nhoài người ra ngoài cửa
sổ cho mẹ hôn từ giã, và đứa con gái nhỏ nhất oà ra khóc.
- Đừng khóc Ginny. Bọn anh sẽ gởi nhiều, thật nhiều cú cho em mà.
- Bọn anh cũng sẽ gởi cho em một cái bồn cầu tiêu Hogwarts.
- George!
- Con nói giỡn mà má!
Tàu lửa bắt đầ chuyển bánh. Harry nhìn thấy bà mẹ đứng vẫy tay theo các con và
cô em gái utù vừa khóc vừa chạy theo đoàn tàu cho đến khi tàu tăng tốc độ bỏ xa
cô bé. Cô đành đứng lại cố vẫy tay theo.
Harry vẫn ngoái nhìn cố bé và bà mê mãi cho đến khi họ khuất sau những khúc
quanh của đoàn tàu. Qua cửa sổ toa tàu, những ngôi nhà lướt nhanh. Harry thấy
lòng sao mà hồi hộp. Nó không biết rồi sắp phải làm gì. Làm gì thì làm, chắc
cũng còn hay ho hơn những thứ mà nó bỏ lại sau lưng.
Cửa toa tàu nhẹ mở và thằng em út trong Đám anh em tóc đỏ thò đầu vào. No chỉ
vào chỗ đối diện với Harry hỏi:
- Có ai ngồi ở chỗ này không bồ? Mấy toa khác hết chỗ rồi.
Harry lắc đầu, thằng bé ngồi xuống. Nó liếc Harry rồi nhìn thật nhanh ra ngoài
cửa sổ, giả đò như không hề nhìn Harry. Trên mủi nó vẫn còn một vết đen.
- Ê, Ron.
Hai anh em sinh đôi quay trở lại, một đứa nói:
- Ron nè, tụi anh lên toa giữa nhe – Thằng Lee Jordan có một con nhện lông
khổng lồ ở trên đó.
Ron lầu bầu.
- Ừ.
Đứa sinh đôi thứ hai bảo:
- Harry hồi nãy tụi này quên giới thiệu. Tụi này là Fred và George Weasley. Còn
đây là Ron, em của tụi này. Hen gặp lại sau nha. Chào!
Harry và Ron cùng nói:
- Chào!
Hai anh em sinh đôi lách qua toa kế. Cánh cửa ngăn toa đóng lại sau lưng chúng.
Ron buột miệng hỏi:
- Bồ là Harry Potter thiệt hả?
Harry gật đầu.
- Thiệt hả? Ơ… vậy mà mình cứ tửng là anh Fred va George nói giỡn. Vậy đúng là
bồ có cái… a… cái…
Nó chỉ lên trán Harry.
Harry đưa tay vén mớ tóc rủ trên trán để lộ ra cái thẹo hình tia chớp. Ron nhìn
cái thẹo đăm đăm.
- Vậy ra đó là chỗ mà kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy đã…
- Phải. – Harry nói – Nhưng mà tôi chả nhớ được gì về chuyện đó cả.
- Không nhớ gì hết trơn?
- Ờ… có nhớ ánh sáng xanh lè, nhưng không nhớ thêm được gì nữa.
- Chà!
Ron ngồi nhìn chằm chằm Harry một lát, rồi như chợt nhận ra hành động của mình
là khiếm nhã, nó bèn quya mặt nhìn ra cửa sổ thật nhanh.
Harry cũng tò mò muồn biết về Ron không kém. Nó hỏi Ron:
- Cả nhà bồ đều là phù thủy hả?
Ron đáp:
- Ơ… phải. Mình nghĩ vậy… Hình như má mình có một người anh họ làm kế toán,
nhưng mà nhà mình không hề nhắc đến ông ấy.
- Vậy là bồ biết nhiều pháp thuật lắm hả?
Gia đình Weasley rõ ràng là một trong những gia đình phù thủy lâu đời mà thằng
bé nhợt nhạc Harry gặp ở Hẻm Xéo có nhắc tới. Ron hỏi:
- Mình nghe nói bồ sống với dân Muggle hả? Họ ra làm sao?
- Khủng khiếp! – À, mà không phải tất cả bọn họ đều xấu đâu. Chỉ có dì dượng và
thằng anh họ của tôi mới vậy thôi. Ước gì tôi cũng có ba người anh phù thủy như
bạn.
Ron đính chính:
- Năm người lận.
Ron nói vậy, nhưng mặt Ron bí xị:
- Mình là đứa thứ sáu trong nhà đi học ở Hogwarts. Bào nhiêu là áp lực đè lên
đầu: phải xứng đáng là em của mấy ông anh. Anh Bill và Charlie đã ra trường,
anh Bill đứng đầu bên nam sinh, còn anh Charlie là đội trưởng đội bóng
Quidditch. Bây giờ anh Percy là huynh trưởng. Anh Fred và anh George thì quậy
lắm, nhưng họ cũng luôn đạt điểm cao và ai cũng thích tính tiếu lâm của hai
ảnh. Ai cũng mong mình phải giỏi như những ông anh của mình, nhưng nếu có giỏi
thì cũng chẳng được tới đâu, vì những việc đó mấy ông kia làm trước rồi. Có tới
năm ông anh thì bồ không thể có cái gì mới được. Mình mặc áo dài cũ của anh
Bill, xài cây đũa phép cũ của anh Charlie, đến con chuột của mình cũng là con
chuột già của anh Percy không thèm chơi nữa.
Ron móc trong túi áo khoát ra một con chuột xám mập ú đang ngủ say.
- Nó tên là Scabbers, vô dụng hết chỗ nói. Hiếm khi thấy nó thức, lúc nào nó
cũng ngủ. Anh Percy được ba thưởng cho một con cú vì làm huynh trưởng. Nhưng mà
ba má không đủ tiền… Ý mình nói là mình xài đỡ con chuột của anh Percy cũng
được.
Hai tai của Ron ửng đỏ. Nó nghĩ nó đã nói quá nhiều. Nó bèn quay mặt đi, nhìn
chăm chăm ra ngoài cửa sổ. Harry lai thấy chẳng có gì đáng xấu hổ nếu người ta
không đủ tiền mua một con cú. Nói cho cùng, cả đời nó cũng đâu bao giờ có tiền,
cho mãi đến tháng trước. Thế là nó kể cho Ron nghe tất cả về chuyện nó phải mặc
quần áo cũ của thằng Dudley và chẳng khi nào có được món quà sinh nhật xứng
đáng. Câu chuyện của Harry có vẻ làm cho Ron vui lên.
- … mãi cho đến lúc bác Hagrid kể cho tôi nghe, tôi mới biết mình có nòi phù
thủy, mới biết về ba má tôi, về lão Voldemort…
Ron nghe nói tới đó thốt nhiên bụm miệng lại. Harry ngơ ngác hỏi:
- Chuyện gì vậy?
Ron thì thào, giọng vừa kinh hoàng vừa kính phục:
- Bồ vừa gọi tên cúng cơm của kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy. Trời
ơi, trong tất cả mọi người tơi nghĩ là chỉ có bồ…
- Ồ, tôi không có định tỏ ra can đảm hay anh hùng khi gọi thẳng tên hắn ra như
vậy đâu! Chẳng qua tại tôi không biết là không nên gọi như vậy. Bạn hiểu ý tôi
không? Tôi chắc là tôi còn phải học nhiều thứ lắm. – Rồi Harry nói thêm, giọng
lo lắng, về cái điều dạo gần đây làm nó bận tâm nhất:
- Tôi sợ mình đứng chót lớp quá!
- Không đâu. Có cả đống đứa xuất thân từ những gia đình Muggle mà vẫn học giỏi
như thường! Ron an ủi.
Trong lúc cả hai mãi trò chuyện thì chiếc xe lửa đã đưa họ ra khỏi Luân Đôn.
Bây giờ nó đang lao vun vút qua những cánh đồng nhởn nhơ những đàn cừu và bò
thong thả gặm cỏ. Cả hai đứa cùng im lặng ngắm cảnh vật lướt nhanh bên ngoài.




theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:49 pm

Khoảng mười hai giờ rưỡi, có tiếng xủng xoẻng bên ngoài hành
lang và một bà già má lúm đồng tiền, tươi cười đẩy cửa toa, bước vào hỏi:
- Dùng món gì hở các cháu?
Harry, vì chưa ăn sáng nên đứng phắt dậy. Nhưng Ron thì vẫn ngồi im, hai tai
lại ửng đỏ, cậu bé lúng búng nói mình có mang theo bánh mì ăn trưa rồi. Harry
bước ra ngoài hành lang.
Hồi ở nhà dược Dursley, Harry không hề có cắc bạc nào để mua kẹo, nhưng giờ đây
túi của nó rủng rỉnh những đồng vàng, đồng bạc, đủ để mua hết đống sôcôla Mars
Bars nhiều đến nổi nó ôm không xuể. Nhưng cái bà tươi cười này không bán Mars
Bars. Bà chỉ có kẹo dẻo các vị, hiệu Bertie Bott, kẹo cao su thượng hạng hiệu
Droooble, sôcôla Ếch nhái, bánh bí ngô, bánh bông lang, kẹo que cam thảo, và
nhiều thứ lạ lùng khác mà Harry chưa từng thấy bao giờ. Harry muốn biết hết các
món, nó, mua mỗi thứ một ít, và chỉ phải trả cho bà bán hàng có mười đồng bạc
Sickle và bảy đồng xu Knuts.
Khi Harry bưng tất cả vô toa, trút cả đống xuốn ghế ngồi thì Ron tròn mắt nhìn:
- Bồ đói lắm hả?
- Đói, muốn chết.
Harry vừa đáp vừa ngoạm một miếng bánh bí ngô to đầy miệng.
Trong lúc đó Ron móc trong túi áo ra một cái gói lùm lùm và bắt đầu mở. Bên
trong có bốn miếng bánh mì. Nó gỡ một miếng ra và nói:
- Má cứ quên là mình không thích thịt bò muối.
Harry cầm một miếng bánh đưa cho Ron mời:
- Đổi cho bồ miếng này! Thử đi…
Ron ngó miếng bánh của mình nói:
- Bồ không ăn được món này đâu! Khô queo hà! Má mình làm vội…
Rồi Ron nói nhanh lúng búng:
- Tại có tới năm đứa mà!
Harry trước đây chưa từng có cái gì để mời người khác, nay thiệt tình muốn chia
sẻ với bạn đồng hành.
- Ăn bánh này đi, ăn đi mà.
Thật là một cảm giác sung sướng dễ chịu được ngồi với Ron, cùng ăn hết cái bánh
của Harry, hết cả bánh ngọt, hết cả kẹo (chỉ có mấy miếng bánh mì kẹp thịt khô
là bị chừa lại).
Cầm một mớ sôcôla Ếch nhái, Harry hỏi Ron:
- Cái gì đây? Đâu phải ếch nhái thiệt hả?
Nó đã bắt đầu thấy bớt ngạc nhiên trước mọi việc.
Ron đáp:
- Không. Nhưng để coi cái thẻ bên trong là gì? Mình còn thiếu Agrippa.
- Là cái gì?
- Ờ, phải, bồ đâu biết hả? Mỗi gói sôcôla ếch nhái có giấu bên trong một tấm
thẻ để người ta sưu tầm chơi. Thẻ có hình của những phù thủy nổi tiếng ấy mà.
Mình sưu tầm được chừng năm trăm cái, nhưng còn thiếu Agrippa và Ptolemy.
Harry mở bao sôcôla ếch của mình, rút ra một cái thẻ. Trên thẻ có hình của một
người đàn ông. Ông đeo một cặp kiếng hình bán nguyệt, có cái mũi dài khoằm, râu
tóc dài bạc trắng xoã xuống như thác đổ. Phía dưới chân dung ông có ghi tên:
Albus Dumbledore. Harry nói:
- Vậy ra đây là cụ Dumbledore!
Ron nói:
- Phải rồi! Đừng có nói với mình là bồ chưa hề nghe đến cụ Dumbledore đấy! Cho
mình một con nhái đi, biết đâu trong đó có thẻ Agrippa… Cám ơn bồ…
Harry lật tấm thẻ lại, đọc ở mặt sau:
Albus Dumbledore đương kim hiệu trưởng của Hogwarts
Được coi là phù thủy vĩ đại nhất của thời hiện đại, Dumbledore đặc biệt nổi
tiếng nhờ đã chiến thắng phù thủy phe hắc ám Grindewald vào năm 1945; nhờ khám
phá ra mười hai công dụng của máu rồng, cùng công trình của ông với cộng sự
Nicolas Flamel về thuật giả kim. Giáo sư Dumbledore thích nhạc thính phòng và
trò chơi ném ki mười chai.
Harry lật lại trước mặt tấm thẻ, vô cùng kinh ngạc khi thấy chân dung cụ
Dumbledore đã biến mất.
- Oái cụ đi mất rồi!
- Chứ sao! Chứ bồ nghĩ cụ rãnh mà ngồi lê la với mình cả này ở đây à? Ron nói.
- Nhưng cụ sẽ quay về thôi… Oâi, chán quá, lại thẻ Morgana nữa rồi. Mình đã có
tới sau bà Morgana! Bồ có muốn giữ tấm thẻ này không? Bồ có thể bắt đầu sưu tầm
thẻ từ bây giờ.
Aùnh mắt của Ron không rời được mớ sôcôla ếch nhái chưa mở bao bì.
- Cứ tự nhiên. Harry mời. Nhưng mà bạn biết không, ở thế giới Muggles, chụp
hình rồi là người ta ở yên trong hình.
- Thiệt hả? Họ không nhúc nhích gì sao? Ron tỏ ra rất ngạc nhiên. Kỳ quái
thiệt!
Harry đăm đăm nhìn tấm thẻ. Nó thấy cụ Dumbledore đang khép nép bước trở lại
vào tấm thẻ và mỉm cười với nó. Ron thì xem ra khoái ăn sôcôla ếch nhái hơn là
ngắm nhìn những ông bà phù thủy lừng danh, nhưng Harry thì không sao rời mắt
khỏi họ được. Chẳng mấy chốc nó không chỉ sưu tầm được chân dung cụ Dumbledore
và bà Morgana, mà có cả ngài Hengist xứ Woodcroft, Alberic Grunnion, Circe,
Paracelsus, và Merlin. Cuối cùng là bà tu sĩ cổ giáo Aùi Nhĩ Lan Cliodna đang
gải mũi. Một hồi sau, Harry thôi không xem bà gải mũi trên hình nữa, chuyển sang
mở mấy gói kẹo dẻo hình hạt đậu đủ vị, hiệu Bertie Bott.
Ron nhắc nhở Harry:
- Phải cẩn thận với mấy món này đấy! Khi họ nói là đủ vị thì có nghĩa là đủ các
vị. Bồ biết, đủ các thứ vị có từ vị sôcôla, vị bạc hà, vị mứt, nhưng cũng có vị
rau dấp cá, vị thận heo, vị lông bò. Anh George có lần bị tẩu hoả nhập ma vì
các vị đó rồi!
Ron nhón một viên kẹo hình hột đậu xanh, nhìn ngắm cẩn thận, rồi phun vô một
góc.
- Ẹ! Đắng nghét! Vị rễ non.
Nhưng cuối cùng cả hai cũng thích thú nhấm nháp sạch món kẹo dẻo các vị. Harry
nếm được vị bánh nướng, dừa, đậu nướng, dâu, cà ri, cỏ, cà phê, cá mòi, và còn
nhấm thử một tí kẹo xám trông rất buồn cười mà Ron chẳng hề đụng đến. Cái đó
hoá ra có vị cay như tiêu.
Qua cửa sổ toa xe, phong cảnh nông thôn ngày càng trải rộng. Giờ thì không còn
thấy những thửa ruộng ngăn nắp nữa. Thay vào đấy là những cánh rừng hoang vu,
nhũng dòng sông uốn khúc, và những đồi núi xanh sẫm.
Có tiếng gõ cửa và thằng bé có gương mặt tròn mà Harry đã gặp ở sân ga chín –
ba – phần – tư bước vào. Trông nó như mếu. Nó hỏi:
- Xin lỗi, có ai thấy con cóc của tôi không?
Khi cả Harry và Ron đều lắc đầu thì thằng bé kêu lên tuyệt vọng:
- Tôi lại làm mất nó rồi. Nó cứ bỏ tôi mà đi hoài à!
Harry an ủi:
- Nó sẽ trở về mà.
Thằng bé rầu rĩ nói:
- Vâng… Nhưng các bạn có thấy nó…
Nói đến đó thằng bé bỏ đi. Ron nói:
- Không biết tại sao nó lại khổ sở như vậy nhỉ? Nếu mình mà có một con cóc thì
mình chỉ mong mất nó cho rồi, càng sớm càng tốt. Ôi nhưng mà…, cũng chẳng nói
được, mình cũng có con Scabbers tội nợ đấy thôi!
Con chuột vẫn ngủ li bì trên đùi Ron. Ron nhìn nó chán ghét.
- Không chừng nó chết rồi, mà chết hay không thì cũng chẳng phân biệt được. Hôm
qua mình đã thử đổi nó sang màu vàng để cho nó coi đỡ chán, nhưng niệm thần chú
hoài mà không được. Để mình chỉ cho bồ xem, coi nè…
Ron lục lọi trong rương, lấy ra một cái đũa phép, trông te tua, mẻ đầu mẻ đuôi,
đầu đũa lại dính phất phơ cái gì trắng trắng.
- Lông kỳ lân gần bong ra rồi. Nhưng còn xài được…
Ron vừa vẩy đũa phép một cái thì cửa toa lại mở. Thằng bé mất cóc lại bước vào,
nhưng lần này đi cùng nó là một đứa con gái. Cô bé mặc đồng phục Hogwarts mới
toanh, cất tiếng hỏi:
- Có ai thấy một con cóc không? Neville mất một con cóc.
Giọng cô bé oai như giọng bà chủ. Tóc nâu dày xù, lại thêm mấy cái răng cửa to
cồ cộ.
Ron nói:
- Hồi nãy tụi này đã nói với nó là không thấy rồi.
Nhưng cô bé không thèm nghe, chỉ nhìn chăm chú cây đũa phép trên tay Ron.
- A, đang làm phép hả? Coi nào!
Cô bé ngồi xuống. Ron hơi bị chựng lại:
- Ờ… được thôi.
Nó tằng hắng đọc thần chú:
Nắng trời, mật bơ, hoa cúc
Có con chuột ngu béo núc
Hãy biến nó ra màu vàng
Ron vẫy cây đũa phép, nhưng không có gì xảy ra. Con Scabbers vẫn màu xám ngoét
và tiếp tục ngủ li bì.
Cô bé nói:
- Bạn có chắc đó là câu thần chú thiệt không? Không ăn thua rồi chứ gì? Hồi
trước tôi cũng có mấy câu, để thực tập ấy mà! Mà câu nào cũng linh nghiệm hết.
Ở nhà tôi, không ai biết làm phép, thành ra lúc nhận thư gọi nhập học tôi ngạc
nhiên quá chừng. Nhưng mà tất nhiên là tôi thích lắm, vì tôi nghe nói đây là
trường phù thủy danh tiếng nhất. Tôi đã học thuộc lòng hết các sách giáo khoa
rồi. Hy vọng như vậy là đủ theo học. Nhân tiện xin tự giới thiệu, tôi là
Hermione Granger, các bạn là ai?
Con nhỏ nói tía lia rồi ngừng lại chờ đợi. Harry nhìn Ron cảm giác nhẹ cả người
khi thấy mặt Ron thộn ra, chứng tỏ cu cậu cũng không học thuột lòng hết mọi
cuốn sách trong chương trình học. Ron lầm bầm:
- Tôi là Ron Weasley.
Harry nói:
- Tôi là Harry Potter.
Hermione kêu lên:
- Thật hả? Tôi biết hết mọi chuyện về bạn, dĩ nhiên rồi! Tôi kiếm được vài cuốn
sách đọc thêm, chuyện về bạn có ghi trong cuốn Lịch sử pháp thuật hiện đại,
cuốn Thăng trầm của nghệ thuật Hắc ám và cuốn Những sự kiện phù phép lớn trong
thế kỷ hai mươi.
Harry cảm thấy bàng hoàng cả người:
- Tôi ấy hả?
Hermione lại kêu lên:
- Trời đất! Bạn không biết gì hết sao? Nếu như tôi là bạn, thể nào tôi cũng
phải tìm đọc tất cả những gì viết về tôi.
Thế rồi đột ngột cô bé chuyển giọng:
- À, mà có ai biết mình sẽ ở ký túc xá nào chưa? Tôi đã dọ hỏi cùng khắp rồi,
nghé nói nhà Gryffindor là chỗ tốt nhất, tôi hy vọng được vô đó. Nghe nói chính
cụ Dumbledore cũng từng ở Gryffindor. Nhưng mà nhà Ravenclaw cũng không đến nỗi
tệ… Thôi, bây giờ tụi tôi phải đi tìm con cóc cho Neville đã. Còn hai bạn, thay
đồ đi là vừa, sắp tới nơi rồi, biết không?
Cô bé nói rồi bỏ đi dắt theo thằng nhóc mất cóc.
- Cho dù mình ở nhà nào cũng được, miễn là đừng chung nhà với con nhỏ đó.
Ron nói. Nó quăng cây đũa phép vô rương, làu bàu:
- Câu thần chú ngu si! Chắc là anh George ghẹo mình, ảnh biết đó là trò bịp nên
ảnh mới dạy mình.
Harry hỏi:
- Mấy anh của bạn ở ký túc xá nào?
Ron nói, vẻ mặt tối sầm lại:
- Gryffindor. Ba má mình cũng từng ở nhà đó. Nếu mình không được chọn vô nhà đó
thì không biết ba má mình sẽ nói sao nữa. Mình nghĩ nhà Ravenclaw không đến nỗi
nào, nhưng mà thử tưởng tượng coi, nếu mình mà bị cho vô nhà Slytherin thì chết
mất!
- Có phải đó là nơi mà Vol – Xí quên, kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai –
đấy, từng ở không?
- Đúng rồi.





theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 13, 2008 7:49 pm

Ron đáp, nó ngồi phịch xuống ghế, mặt mày lo âu căng thẳng.
Harry muốn Ron quên vụ ký túc xá đi, nó tìm cách nói chuyện khác:
- Bạn biết không, tôi thấy mấy chót râu con Scabbers hình như có hơi trắng ra
một chút… Thế hai người anh lớn của bạn ra trường rồi làm gì?
Harry đang thắc mắc một phù thủy học hành xong thì làm gì. Ron đáp:
- Anh Charlie thì đi Ru – ma – ni nghiên cứu về rồng, còn anh Bill thì đến châu
Phi làm gì đó cho nhà băng Gringotts. À, bồ có nghe nói về Gringotts không? Tin
đăng đầy trên tờ nhật báo tiên tri ấy. Nhưng chắc là ở nhà dân Muggle không có
báo đó cho bạn đọc. Báo nói hôm rồi có kẻ tính cướp hầm bạc.
Harry sửng sốt.
- Thiệt hả? Rồi sao nữa?
- Không sao cả, chính vì vậy tin tức mới giật gân. Chưa bắt được tụi cướp. Ba
mình nói chắc lại là một tay phù thủy ghê ghớm của phe Hắc ám dính líu trong vụ
Gringotts này, Nhưng kỳ quặc nhất là tụi cướp vào mà không lấy gì. Ai cũng sờ
sợ, không biết kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy có đứng sau mấy
chuyện như vậy không.
Harry suy nghĩ mãi về cái tin cướp nhà băng Gringotts. Nó bắt đầu cảm thấy hơi
ớn khi nghe nói đến tên kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy. Nó thấy
hình như bước vào thế giới phù thủy là ai cũng có cảm giác sợ hãi đó. Nhưng
phải như được nhắc đến tên Voldemort mà không lèm theo sợ hãi thì dễ chịu hơn
biết bao nhiêu.
Ron hỏi:
- Bồ chơi cho đội bóng Quidditch nào?
- Ơ… tôi có biết gì đâu…
Câu thú nhận này của Harry làm cho Ron kinh ngạc:
- Cái gì? Để rồi bồ coi, đó là trò thể thao hay nhất thế giới.
Và Ron ra sức giải thích về bốn trái banh, về vị trí bảy cầu thủ, thuật lại
những trận đấu nổi tiếng mà nó từng đi xem với các anh nó. Ron còn nói về những
cán chồi thần mà nó ao ước mua đượ nếu một ngày kia rủng rẻng tiền. Đang dẫn
gải tới những điềm tinh vi hơn của trò chơi cho Harry nghe thì cánh cửa toa xe
lại mở ra, nhưng lần này không phải thằng bé mất cóc hay con bé Hermione lách chách
nữa. Bước vào lân này là ba thằng bé khác, Harry nhận ra ngay đứa đi giữa là
thằng bé nhợt nhạt nó đã gặp ở tiệm quần áo của bà Malkin trong khu Hẻm Xéo. Thằng
bé nhìn Harry có vẻ hứng thú hơn lần gặp gỡ trước. Nó hỏi:
- Đúng không đây? Tụi nó nói um khắp tàu là có Harry Potter đang ở trong toa
này. Vậy ra là mày đó hả?
- Phải.
Harry nói và nhìn hai đứa đi cùng. Cả hia trông chắc nịch và hung tợn. Tụi nó
đứng hai bên thằng bé nhợt nhạt trông như là vệ sĩ.
Thấy Harry nhìn hai đứa kia, thằng bé nhợt nhạt hờ hững giới thiệu:
- À, đây là Crabbe, còn đây là Goyle. Tao là Malfoy, Draco Malfoy.
Ron ho khẽ mấy tiếng, chắc là để ém tiếng cười khẩy. Draco Malfoy ngó Ron:
- Bộ thấy tên tao buồn cười lắm hả? Tên mày tao chưa thèm hỏi nha! Ba tao đã
nói cho tao biết hết về tụi tóc đỏ Weasley nhà mày rồi, mặt đầy tàn nhang, con
thì đông đến nổi nuôi không xuể chứ gì!
Nó quay lại Harry:
- Potter à, rồi mày sẽ thấy là có những gia đình phù thủy sang hơn. Mày đừng
vội kết bạn với đám tầm thường. Chuyện đó tao giúp mày được.
Nó giơ tay để bắt tay Harry, nhưng Harry không thèm nắm lấy. Harry chỉ lạnh
nhạt nói:
- Cám ơn. Tao nghĩ tự tao cũng biết được đứa nào tầm thường, đứa nào không rồi!
Nghe đến đó. Draco Malfoy không đến nỗi đỏ mặt, nhưng hai gò má nó cũng hơi đổi
màu. Nó chậm rãi nói:
- Nếu tao là mày, Potter, tao sẽ cẩn thận hơn một chút. Mày rồi sẽ đi vào vết
xe đổ của ba má mày nếu không biết lễ phép hơn. Tại ba má mày hồi đó cũng không
biết điều gì là tốt cho họ. Mày mà cứ giao du với đám giẻ rách như bọn Weasley
và lão Hagrid ấy thì có ngày cũng tiêu ma.
Cả Harry và Ron cùng đứng bật dậy. Mặt Ron đỏ ké như tóc trên đầu của nó.
- Mày nói lại coi!
Draco Malfoy khịt mũi nhạo báng:
- Chà muốn đánh lộn với tụi tao hả?
- Ừ, nếu mày không cút ra khỏi chỗ này ngay.
Harry nói, giọng can đảm nhưng trong lòng cũng có hơi run vì Crabbe và Goyle
đều bự hơn nó và Ron rất nhiều.
- Nhưng mà tụi tao chưa muốn đi ra, phải không tụi bây? Tụi tao ăn hết đồ của
tụi tao rồi, mà tụi mày ở đây có vẻ còn dư đồ ăn đấy.
Goyle thò tay định lấy mấy gói sôcôla Ếch nhái bên cạnh Ron. Ron nhảy tới
trước, nhưng trước khi nó chụp được Goyle thì thằng này đả rú lên một tiếng đau
đớn: con chuột Scabbers đang đeo lủnh lẳng nơi đầu ngón tay thằng Goyle, mấy
chiếc răng chuột nhọn hoắt cắm sâu vào da thịt Goyle. Goyle la hét, vun vẫy con
chuột vòng vòng, nhưng con chuột vẫn không chịu nhả ra. Cuối cùng, khi con
chuột văn ra và bay tới cửa sổ thì cả Crabbe và Malfoy đều hoảng hốt nhảy thối
lui. Cả ba thằng lập tức biến mất. Chắc chúng tưởng có cả bầy chuột đang chờ
sẵn trong mớ kẹo, hay có lẽ chúng nghe có tiếng bước chân, vì ngay sau đó cô bé
Hermione bước vào.
- Có chuyện gì vừa xảy ra ở đây vậy?
Cô nàng vừa hỏi vừa đưa mắt nhìn những gói kẹo vung vãi khắp sàn và Ron đang
nhón đuôi con chuột Scabbers kéo lên.
- Chắc nó tiêu rồi quá!
Ron nói với Harry. Nó nhìn kỹ lại con chuột.
- Ủa, không… thật không tin được, nó lại ngủ nữa rồi nè!
Đúng là con chuột đang ngủ li bì.
Ron hỏi:
- Hồi trước bồ có quen Draco Malfoy hả?
Harry giải thích vắn tắc cuộc gặp gỡ ở Hẻm Xéo. Ron nghe xong bảo:
- Mình có nghe nói về gia đình nó. Họ là những người đầu tiên quay về phe ta
sau khi kẻ – mà – ai – cũng – biết – là – ai – đấy biến mất. Họ nói họ bị bùa
mê. Ba mình không tin. Ba mình nói bố thằng Malfoy đúng ra không nên thanh minh
này nọ về chuyện đã theo phe hắc ám.
Quay về phía Hermione, Ron hỏi:
- Còn bạn, bạn cần gì?
- Mấy bạn nên thay đồng phục vào nhanh nhanh đi. Tôi vừa mới đi lên mấy toa đầu
và hỏi nhân viên kiểm soát tàu, ông ấy nói chúng ta gần đến nơi rồi. Bộ các bạn
vừa đánh nhau hả? Coi chừng gặp chuyện lôi thôi trước khi đến nơi đó.
Ron quắc mắt nhìn Hermione:
- Con Scabbers đánh nhau chứ không phải chúng tôi. Bạn có thể làm ơn đi ra cho
chúng tôi thay đồ được không?
- Được thôi. Tôi vô đây chẳng qua vì ở ngoài kia người ta chộn rộn như con nít,
chạy lên chạy xuống khắp hành lang. À, nhân tiện tôi xin lưu ý bạn là mũi bạn
dính lọ nghẹ đó, bạn biết không?
Ron trừng mắt nhìn theo cô bé khi cô đi ra ngoài. Harry thò đầu ra ngoài cửa
sổ. Trời đang tối dần. Nó có thể nhìn thấy núi rừng dưới bầu trời tím thẩm.
Đoàn tàu lửa dường như đang chạy chậm lại.
Harry và Ron cùng cởi chiếc áo khoát ra và trùm lên mình chiếc áo dài đen. Aùo
của Ron hơi ngắn một cút so với thân hình nó, để lộ cả đôi giày. Một giọng nói
vang lên khắp đoàn tàu: Chúng ta sắp đến Hogwarts trong vòng năm phút nữa. Hành
lý cứ để lại trên tàu, sẽ có người mang về trường sau.
Bụng dạ Harry nôn nao vì hồi hộp. Ron cũng vậy, dưới lớp tàn nhang, mặt nó tái
nhợt. Hai đứa nhét đầy túi những gói kẹo cuối cùng rồi nhập vào đám đông trong
hành lang tàu.
Đoàn xe lửa giảm tốc độ rồi cuối cùng dừng hẳn lại. Người ta xô đẩy nhau, ùn ra
cửa, đổ xuốn một sân ga nhỏ xíu, tối tăm. Harry rùng mình trong trời đêm lạnh
buốt. Chợt lúc ấy, một bóng đèn nhấp nháy lơ lửng trên đầu lũ học sinh, và
Harry nghe một giọng nói quen thuột:
- Học sinh năm thứ nhất! Năm thứ nhất lại đây! Harry, khoẻ không?
Gương mặt lông lá của lão Hagrid hớn hở trên biển đầu người.
- Lại đây, đi theo ta! Còn học sinh năm thứ nhất nữa không? Bước cẩn thận! Học
sinh năm thứ nhất, theo ta.
Mò mẫm, loạng choạn, bọn trẻ đi theo Hagrid xuống một lối đi có vẻ dốc và hẹp.
Hai bên đường tối đến đến nỗi Harry nghĩ là mình đang đi giữa những hàng cây
dày đặc. Cả đám im thin thít. Neville thằng nhỏ làm mất cóc, chi dám thút thít
một hai lần.
Hagrid ngoái đầu ra sau, nói:
- Chút xíu nữa là cháu sẽ nhìn thấy Hogwarts lần đầu tiên đây! Qua khúc quanh
này là thấy ngay.
Một tiếng Ô rất to đồng thanh vang lên.
Con đường hẹp bất ngờ mở ra một bờ hồ đen bao la. Bên kia bờ hồ, nằm trên đỉnh
núi cao là một toà lâu đài nguy nga đồ sộ với vô số tháp lớn nhỏ, và vô vàn ô
cửa sổ sáng đèn điểm xuyết bầu trời rực rỡ đầy sao.
Lão Hagrid chĩ một đoàn thuyền nhỏ chờ sẵn bên bờ hồ, kêu to:
- Lên thuyền. Mỗi thuyền không chở quá bốn người!
Neville cùng Hermione theo Harry và Ron lên thuyền. Harry, một mình một thuyền,
kêu to lần nữa:
- Mọi người lên thuyền hết chưa? Xong rồi thì… tiến lên!
Cả đoàn thuyền cùng rời bến một lúc, băng ngang mặt hồ phẳng lặng như mặt
gương. Mọi người đều im lặng, đăm đăm nhìn lên toà lâu đài trước mặt. Nó hiện
ra như một ngọn tháp khổng lồ, càng ngày càng hùng vĩ khi đoàn thuyền đưa chúng
chui qua một tấm màn, kết bằng những dây trường xuân rủ xuống, che phủ cả một
cái cửa rông thênh thang mở ra trên vách núi. Cửa này dẫn vào một đường hầm tối
om, có lẽ là con đường ngầm chạy dười chân lâu đài, đến một bến cảng cũng nằm
sâu dưới đất. Cập bến, bọn trẻ bèn lục tục trèo lên bãi đầy sỏi đá. Còn lão
Hagrid đi kiểm tra lại những chiếc thuyền xem còn sót thứ gì không. Lão kêu
lên:
- À, ra mày! Có phải con cóc của cháu đây không?
Neville mừng rỡ giơ tay ra:
- Trevor!
Cả đám lại tiếp tục trèo lên một lối đi trong núi đá, nhắm theo anh đèn của lão
Hagrid mà đi tới một con đường bằng phẳng hơn, dẫn tới bãi cỏ mịn màng đẫm
sương nằm ngay dưới bóng toà lâu đài.
Bọn trẻ hớn hở bước lên những bậc thềm đá và đứng túm tụm trước cánh cổng khổng
lồ bằng gỗ sồi.
- Mọi người đông đủ cả rồi hả? Cả con cóc của cháu vẫn còn đó chứ?
Nói xong, lão Hagrid giơ nắm tay khổng lồ lên, đấm mạnh vào cánh cửa toà lâu
đài ba lần.




theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Thu Apr 17, 2008 6:50 pm

Chương 7
CHIẾC NÓN PHÂN LOI


Cánh cử
a lâu đài tc thì m ra. Mt bà phù thy cao lêu nghêu, tóc đen mướt, mc áo dài màu xanh ngc bích đng sn ngay ca. Bà có mt gương mt nghiêm ngh, đến ni ý tưởng đu tiên ny ra trong đu Harry là chớ có mà lôi thôi vi bà.

Lão Hagrid giớ
i thiu:

- Các họ
c sinh năm th nht đây thưa giáo sư McGonagall.

- Cám ơ
n bác Hagrid. Bác đ chúng li cho tôi được ri.

Bà mở
toang ca. Snh trước rng ln đến ni có th rinh nguyên căn nhà của gia đình Dursley vào cũng lt. Nhng vách tường đá được chiếu sáng bằng nhng bó đuc to ging nhu nhà băng Gringotts. Trn lâu đài cao vòi vọi, và trước mt bn tr là mt chiếc cu thang cm thch đp lộng ly lên các tng trên.

Bọ
n tr theo giáo sư McGonagall băng qua mt tng lâu đài toàn đá phiến. Harry có th nghe âm âm tiếng ca hàng trăm ging nói vang sau cánh cửa bên phi – có l c trường đang tp trung đâu đây. Nhưng giáo McGonagall li đưa đám tr năm th nht vào mt căn phòng nh trng rỗng cui hành lang. Chúng đng túm vào nhau, nghnh c ngóng ch mt cách hồi hp lo âu.

theo MYE
*có ai thắc mắc vì sao em lại post ngắn vậy thì em sr. ko hỉu sao post cỡ nào nó cũng nói The posted message is too big ht1 dđoá. ai tút bụng edit giùm em nha


_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Thu Apr 17, 2008 6:55 pm

Giáo sư McGonagall ct li:

- Chào mừ
ng các con đến Hogwarts. Tic khai ging sp bt đu, nhưng trước khi nhn ch ngi trong đi snh đường, các con s được phân loại đ xếp vào các ký túc xá. Phân
lo
i là mt l rt quan trng, bởi vì trong thi gian các con hc đây, ký túc xá ca con cũng ging như gia đình ca con trong trường Hogwarts. Các con s cùng hc, cùng ngủ, cùng chơi… vi các bn chung mt ký túc xá.

- Có bố
n ký túc xá, đây gi là nhà, nhà Gryffindor,
nhà

Hufflepuff, nhà Ravenclaw và nhà Slytherin. Mỗ
i nhà đu có mt lch sử cao quý riêng và nhà nào
ng tng tao nên nhng nam phù thy và n phù thủy xut sc. Trong thi gian các con hc Hogwarts thì thành tích các con đạt được s được cng vào đim chung cho nhà mình . Cui năm, nhà nào có được nhiu đim nht s được nhn cúp nhà – mt vinh d cao cả. Ta hy vng mi người trong các con là mt thành viên xng đáng vi nhà mình sống, cho dù các con được chn vào nhà nào đi na.

- Lễ
phân loi s din ra trong vài phút ti, trước mt toàn thể giáo viên và học sinh trong trường. Ta đ ngh các con sa son cho tề chỉnh trong khi ch đi làm l.

Aùnh mắ
t bà chn ch trên chiếc áo choàng ct u tả của Neville; chót mũi nh nhem ca Ron cũng có v khiến giáo sư không hài lòng. Harry cố hết sc vut cho mái tóc bù xù ca mình nm p xung.

- Ta sẽ
tr li khi nào các con chun b xong.

Bà giáo sư
McGonagall nói.

- Giữ
trt t!



theo MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Thu Apr 17, 2008 6:58 pm

Bà đi ra khỏi phòng. Harry nuốt nước miếng khan. Nó hi Ron:

- Phân loạ
i vô các nhà là sao?

- Chắ
c là h cho mình làm kim tra gì đó. Anh Fred nói
đau l
m, nhưng chc là nh nói chơi.

Tim Harry bắ
t đu nhy lon x. Mt cuc kim tr Trước c trường? Mà nó thì không biết tí phép thut nào. Biết làm cái trò qu gì đây? Khi đặt chân đến trường, Harry đâu ng s phi qua mt cc kim tra như thế này. Nó la lng nhìn quanh và thy ai cũng có v hãi hùng không ai dám nói năng gì, ngoi tr con nh Hermione c lm nhm cả đống thn chú đã học thut lòng và đang tính xem hi na nên xài câu nào. Harry cố gng đ khi phi nghe. Nó chưa bao gi căng thng tt đ như vy, kể c cái ln mang s liên lc v cho dì dượng Dursley, mà trong đó có ghi cái tội ca nó là làm b tóc giả ca giáo sư tr nên xanh lè. Giở đây mắt Harry c dán cht xung sàn nhà. Ch vài giây nũa thôi, giáo sư McGonagall sẽ tr li và s nó ti đây chc là tàn.

Bỗ
ng nhiên có mt chuyn khiến Harry nhy bn lên không trung c ba tc, bn tr con xung quanh cũng kêu thét lên.

- Ố
i! Cái… cái gì…?
Harry há hốc mm ra. Tt c đám tr cũng đu há hc mm kinh hãi. Khoảng hai chc con ma va trường ra t bc tường phía sau, lướt ngang qua phòng, trò chuyện vi nhau, và không thèm đ mt ti bn hc sinhm thứ nht. Hình như chúng đang gây g nhau. Mt con ma trông ging một thy tu tròn trĩnh đang nói:

theo MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:40 pm

- Tha thứ và quên đi, hãy nghe ta nói, chúng ta hãy cho hắn một cơ hội thứ hai…



- Thưa huynh, chẳng phải chúng ta đã cho Peeves quá nhiều cơ hội sao?
Thế mà hắn vẫn đi bêu riếu chúng ta đủ điều và huynh cũng biết đấy, nó
đâu phải là một con ma thực sự… Ê, mà này! Cả lũ chúng bây làm gì ở đây
hử?



Con ma mặt đồ bó sát mình đang nói chợt nhận ra sự hiện diện của bọn trẻ. Nó hỏi nhưng không nhóc nào dám trả lời.



Con ma thầy tu mới nhìn quanh mìm cười:



- Học sinh mới đây. Chắc là sắp được phân loại phải không?



Vài đứa trẻ gật đầu nhưng vẫn im lặng. Thầy tu béo tiếp:



- Hy vọng gặp lại các em trong nhà Hufflepuff, nhà cũ của anh ấy mà.



Chợt vang lên một giọng sắc lạnh:



- Tiến tới trước lễ phân loại sắp bắt đầu.



Giáo sư McGonagall đã quay trở lại, Những con ma vội lặng lẽ trôi
tọt vào bức tường đối diện, từng con một. Giáo sư McGonagall ra lệnh:



- Bây giờ các con sắp hàng một và đi theo ta.



Lúng túng vụng về như thể hai chân đã hóa thành chì, Harry đứng vô
hàng, sau lưng một thằng bé tóc vàng. Ron đứng sau lưng Harry, và cả
bọn nối đuôi ra khỏi phòng, băng ngang hành lang, xuyên qua vài cánh
cửa đôi nũa rồi mới bước vào đại sảnh đường.



Harry chưa từng tưởng tượng nổi có một nơi nào lạ lùng và lộng lẫy
đến như vậy. Gian phòng rộng mênh mông được chiếu sáng bằng hàng ngàn
hàng vạn ngọn nến, lơ lửng trên không trung phía trên bốn dãy bàn dài,
nơi tất cả học sinh của trường đang ngồi. Trên mặt bàn là những dĩa
vàng và cốc vàng lóng lánh. Ở đầu đại sảnh đường là một cái bàn dài
khác dành cho giáo sự Giáo sư McGonagall dẫn đám học sinh năm thứ nhất
về phía chiếc bàn này, để chúng đứng thành hàng đối diện với những học
sinh khác, có các thầy cô ở sau lưng. Hàng trăm gương mặt chăm chú nhìn
chúng, trông giống như những chiếc đèn lồng mờ mờ với những ngọn nến
chập chờn thắp bên trong. Lẫn trong đám học sinh là đây đó những con ma
ẩn hiện như làn sương bạc. Để tránh những ánh mắt nhìn chằm chằm, Harry
ngước nhìn lên phía trên và thấy vòm nhà đen như nhung rắc đầy những vì
sao. Thật khó mà tin nồi phía trên cao kia lại là một cái trần nhà và
đại sảnh đường ắt hẳn phải ăn thông với bầu trời.



Harry nghe Hermione thì thầm:



- Nhìn ra ngoài trời sẽ bị hôn ám đó. Trong sách lịch sử Hogwarts có ghi như vậy.



Harry vội nhìn xuống, đúng lúc giáo sư McGonagall đặt một cái ghế
cao bốn chân trước mặt bạn trẻ năm thứ nhất. Phía trên cai ghế đó là
một chiếc nón phù thủy hình chóp. Cái nón te tua, vá chùm vá đụp, và dơ
cực kỳ. Dì Petunia mà thấy thì chắc là quẳng vô sọt rác ngay.



- Chắc họ sẽ phải bắt mình lôi ra được từ trong cái nón một con thỏ, hay trò gì đại loại vậy.



Harry hoang mang. Nó thấy mọi người đếu dán mắt vào cái nón đó. Nó
cũng chăm chú nhìn. Trong vài giây, không gian im lặng phăng phắc. Rồi
bỗng nhiên cái nón vặn vẹo, một miếng toạt gần vành nón mở ra như một
cái miệng, và cái nón bắt đầu hát:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:43 pm

này ta du không xinh

Như
ng mà ch xét ngoi hình

Xét về
thông minh, sc xo

Đố
nón nào qua mt ta

Các ngườ
i c đi nón hoa

ci, mũ ni tùy thích

Không sao, ta đây chấ
p hết

Nón ta: phân loạ
i Hogwarts

Nhữ
ng điu giu chng nói ra

Ta đọ
c được t trong óc

Hãy chả
i đu và vuc tóc

Đặ
t lên, ta nói cho nghe

Ngườ
i nào vô Gryffindor

Cái lò luyệ
n trang dũng cm

Ngườ
i nào vô Hufflepuff

i đào to k kiêng trung

Khó khă
n chng khiến ngi ngùng

Đ
áng tin, đúng người chín trc

Ai vào Ravenclaw đượ
c

i đào luyn trí tinh nhanh?

Vừ
a ham hc li chân thành

Hoặ
c Slytherin cũng thế

Dạ
y cho ta đa mưu túc trí

Làm sai miễ
n đt mc tiêu

Hãy độ
i lên! Hãy đi nào!

Đừ
ng s st, nghe ta nói

Nghe ta nói, ta phân loạ
i

Ngươi là ai, ở
nhà nào

Hãy bình tĩ
nh, đi lên nào

Trong vành nón như
tay m.




Theo MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:45 pm

Kết thúc bài hát ca chiếc nón, c snh đường n tung trong tiếng vỗ taỵ Cái nón nghiêng mình chào bn phương tám hướng ri đng yên.

Ron thì thào vớ
i Harry:

- Vậ
y là mình s đi th cái nón y. Phi đp Fred mt trn mi được, nh c nói như mình phi đánh nhau vi mt con qu khng l.

Hrry mìm cườ
i yếu t. thì đi nón d hơn đc thn chú làm phép màu, nhưng nó vn ước gì đng có ngn y khán gi chng kiến cnh nó đội nón. Cái nón dường như đòi hi hơi nhiu. Harry cm thy mình chng có gì dũng cm, thông minh, hay mưu trí gì vào lúc này. Giá mà cái nón kể thêm trong Hogwarts có mt nhà chuyên dành cho nhng người cm thy bồn chn đến phát bun nôn thì chc nơi đó thích hợp vi Harry nht vào lúc này.

Giáo sư
McGonagall bước ti trước vi mt cun giy da dày trong tay:

- Khi ta gọ
i tên người nào thì người đó ch vic đi nón và ngi lên ghế. Bt đu: Hannah Abbott!

Mộ
t c bé có đôi má hng hng và đôi bím tóc vàng hoe bước ra khi hàng, đội nón vào và ngi xung ghế. Chiếc nón che sp c mt cô bé. Yên lặng trong giây lát. Cái nón hô lên:

- Nhà Hufflepuff.

Nhữ
ng người ngi dãy bàn bên phi hoang hô và v tay chào mng. Hannah đi đến ngi dy bàn ca nhà Hufflepuff. Harry thấy con ma thy tu béo vui vẻ vy tay vi Hannah.

- Kế
tiếp, Susan Bones!

- Nhà Hufflepuff.




THEO MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:45 pm

Cái nón lại hô lên ln na, và Susan nhanh nhu ti ngi bên cnh Hannah.

- Terry Boot!

- Nhà Ravenclaw.

Dãy bàn thứ
hai bên trái v tay; nhiều thành viên nhà Ravenclaw đng dy bt tay Terry; cu bé đến nhp vào bàn ca h.

- Mandy Brocklehurst!

ng vô nhà Ravenclaw. Và:

- Lavender Brown!

Trở
thành người đu tiên được nhn vô Gryffindor. Dãy bàn cui bên trái bùng nổ tiếng reo hò và vỗ ta Harry thy hai người anh sinh đôi của Ron huýt sáo mng.

- Millicent Bulstrode!

Cậ
u này được phân v nhà Slytherin. Có th la do Harry tưởng tượng, hoặc gi do nó đã nghe nói v Slytherin nhiu quá, nhưng qu là nó thy đám nhà sk không dễ thương chút nào.

Bây giờ
Harry bt đu thy phát bnh ri. Nó nh ln chn cu thủ cho đôi thề thao trường cũ. Nó luôn luôn là người được chn cui cùng. Không phải vì nó chơi d, mà vì không ai mun Dudley nghĩ là mình thích Harry.

- Justin Finch – Fletchley!

- Nhà Hufflepuff.

Harry để
ý khi đi vào cái nón thông báo kết qu ngay, nhưng có mt số trường hp hình như cái nó do d mt lúc ri mi báo kết qu.

- Seamus Finnigan!

Là thằ
ng bé tóc vàng đng sp hàng cnh Harrphải ngi ch trên ghế gn c phút trước khi cái nón tuyên b nó được v nhà Gryffindor.

- Hermione Granger!

Cô bé chạ
y như bay li cái ghế và chp ngay cái nón lên đu. Cái nón hô lên:

- Nhà Gryffindor.

Ron nghe tớ
i đó nghiến răng trèo tro.

Mộ
t ý tưởng khng khiếp bng bt lên trong đu Harry: Nếu rt cuc mình không được chn vô nhà nào hết thì sao? S ra sao nếu mình phi ngồi đi lâu vô tn trên cái ghế đó, vi cái nón sp ti mt, ri giáo McGonagall đến d nón ra mà nói rng có s nhm ln và mi cu ra tàu lửa mà v đi thôi?


THEO MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:46 pm

- Nhà Gryffindor!

Neville nhả
y câng lên, quên c gi nón ra. Nó phi chy tr li trong tiếng cười m ĩ ca mi người đ đưa nón cho giáo sư McGonagall, mà nó lắp bp gi nhm là MacDougal… Morag.

Tớ
i lượt thng nht nht Malfo Nó bước đi khnh khng tới trước và đạt được điu ước nguyn ngay lp tc: Cái nón chưa kp chm vô đu nó đã tuyên bố lin:

- Nhà Slytherin!

Malfoy nhậ
p bn vi Crabbe và Goyle,
trông nó c
c k thoa? mãn.

Chẳ
ng còn li my người na.

- Moon!…,

- Nott!…,

- Parkinson!…

Rồ
i đến hai cô bé sinh đôi:

- Patil và Patil!…,

Rồ
i đến:

- Perks!…,

- Sally – Anne!…,

Và rồ
i cui cùng cũng đến:

- Harry Potter!


Khi Harry bước ti, nó nghe tiếng xì xm ni lên khp bn phía.

- Có phả
i cô giáo mi gi Potter không?

- Có phả
i cô giáo mi gi Harry Potter không?


Điu cui cùng mà Harry nhìn thy trước khi chiếc nón sp xung che mất đôi mt cu nó, là c snh đường đy nhóc người đu đang hướng mt nhìn về nó. Harry ch đi.

Nó nghe mộ
t ging nói bên tai:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:48 pm

- Chà! Khó đây! Rất khó. Can đm có tha… Trí tu cũng không kém… Lại có năng khiếu, ái chà, có tài đy qu thn ơi, và khát vng khng định chính mình na ch! Hay tht! Thế mi mun ta phân mi vô loi nào hả?

Harry nắ
m cht ghế mà nghĩ:

- Đừ
ng vô Slytherin. Đừng vô Slytherin!

- Không chị
u Slytherin h?

Giọ
ng nói bên tai li vang lên nho nh.

- Mi có chắ
c không đó? Vô đó mi có th tr thành vĩ đi, mi biết đấy, trong đu mi có tt c ri và Slytherin s giúp mi tr thành vĩ đại, chc chn như vy… Không h? Được thôi, nếu mi đã dt khoát thì tốt hơn là v… Gryffindor.

Harry nghe cái nón xướng lên t cui cùng đó tht ln cho c snh đường cùng nghe. Nó giở nón ra và bước v phía bàn ca Gryffindor, chân còn run. Nó đang lâng lâng cảm thy nh nhm khi không b chn vào Slytherin, đến ni không nhn thy tiếng reo hò c vũ cho nó ln hết thảy t nãy đến gi. Huynh trưởng Percy đng dy bt tay nó nng nhit, trong khi hai anh em sinh
đôi nhà Weasley gào lên:


- Tụ
i mình có Harry Potter ri! Ti mình có Harry Potter ri!

Harry ngồ
i cung, đi din con ma mc áo c xếp nếp mà nó đã thy trước đó. Con ma v lên cánh tay nó, khiến nó rùng c mình, cm thy như ai nm ly nó nhúng vô xô nước đá lnh cóng.


THEO MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Sun Apr 20, 2008 12:49 pm

Từ ch ngi này, bây gi Harry có th nhìn thy rõ cái bàn cao. Nó thấy lão Hagrid cui bàn, đang nhìn nó và giơ mt ngón tay cái lên ra dấu khen ngi. Nó nhe răng cười li vi Hagrid. Và kia, khúc bàn giữa, trên mt cái ghế to bng vàng, là c Albus Dumbledor Harry có thể nhn ra c ngay nh nhìn thy chân dung c trên tấm th trong gói sôcôla ếch. Mái tóc bc ca c Dumbledore là th duy nht trong snh đường này ta sáng ngang nga my con m Harry cũng nhn ra giáo sư Quirrell, người đã trò chuyn vi nó quán rượu Leaky Cauldron. Trông ông
khá kỳ
d vi cái khăn vành lớn màu tím đi trên đu.

Và bây giờ
thì ch còn ba đa hc trò chưa phân loai.

- Dean Thomas!

Là mộ
t thng bé da đen cao hơn c Ron, được vô Gryffindor đến ngi bên cnh Harry.

- Lisa Tupin!

Cô bé này về
nhà Ravenclaw.

Và cuố
i cùng ti lượt Ron. Nó xanh lét như tàu lá chui. Harry đt hai ngón tay chéo
nhau phía dướ
i bàn đ cu nguyn, và vài giây sau, cái nón tuyên bố:

- Nhà Gryffindor!

Harry vỗ
tay như điên khi Ron lê bước v phía nó và gn như đ gc vào chiếc ghế bên cnh.

- Giỏ
i lắm, Ron! Xut sc!

Huynh trưở
ng Percy – anh trai Ron, gào lên đc thng. Giáo sư McGonagall cun bn danh sách li và ct nón phân loi đi.
THEO MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Today at 3:28 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next
 Similar topics
-
» Bói vui cùng chiếc mũ phân loại trong Harry Potter
» (Bakugan fanfic) Bakugan trong thế giới Hary Potter
» [One-shot Dịch] I hate Kudo Shinichi
» [HP + KHR] DISSIPABO ET RENOUARE (Destroy & Recreate)
» ♫~ Viết ngắn ~♫ (trang 2 có bài kiểm tra kiểu Vongola)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến