Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next

Bn cảm thấy có nên post típ ko ?
Dĩ nhiên
75%
 75% [ 9 ]
Ko, mua truyện về đọc còn hơn
25%
 25% [ 3 ]
Tổng số bầu chọn : 12
 

Tác giảThông điệp
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:50 pm

Chương 9

CUỘC GIAO ĐẤU NỬA ĐÊM

Trước đây Harry vẫn nghĩ rằng trên đời này chắc không còn thằng
nào đáng ghét hơn Dudley, cho đến khi nó gặp Draco Malfoỵ Tuy nhiên lúc
đầu, học sinh năm thứ nhất của nhà Gryffindor chỉ phải học chung với
học sinh nhà Slytherin mỗi môn Độc Dược, nên Harry cũng không đụng chạm
nhiều với Malfoỵ Hya ít nhất thì cũng không có chuyện gì gay go, cho
đến lúc có thông báo dán trong phòng họp của nhà Gryffindor khiến mọi
người kêu trời: Những bài học Bay sẽ bắt đầu vào thứ năm – và đám nhà
Gryffindor sẽ học chung với đám nhà Slytherin.


Harry rầu rĩ:


- Sao mà khéo sắp đặt! Mình sẽ lại bị biến thành một thằng đần trước mặt thằng Malfoy cho mà coi!


Thế mà hồi trước Harry đã nôn nóng, trông mong được học Bay hơn bất cứ môn nào khác. Còn bây giờ…


Ron an ủi nó:


- Đừng nghĩ đần độn như vậy chứ! Thằng Malfoy lúc nào cũng khoe
khoang là nó giỏi môn Quiđitch. Nhưng mình biết thằng ấy chỉ giỏi nói
thôi!


Còn Malfoy, hẳn nó phải khoái môn Bay lắm. Lúc nào nó cũng nói về
chuyện baỵ Nó còn lớn tiếng phàn nàn rằng trường này sao không bao giờ
tuyển học sinh năm thứ nhất vô đội bóng bay Quiđitch, rồi kể đi kể lại
những chuyện bịa đặt, lúc nào cũng kết thúc bằng cảnh nó thoát hiểm
trong gang tấc khi bị bọn Muggle [(những người không có phép thuật)]
săn đuổi bằng trực thăng. Nói nào ngay, Malfoy không phải là đứa duy
nhất khoác lác. Đến thằng Seamus cũng hay kể rằng hồi bé nó vẫn thường
ngao du vùng thôn quê trên cán chổi. Thậm chí thằng Ron cũng sẵn sàng
kể cho bất cứ ai chịu nghe rằng có lần nó suýt đụng phải tàu lượn khi
bay trên cây chổi cũ của anh Charlie.


Mấy đứa con nhà phù thủy nòi là hay bàn tán về trò chơi Quiđitch
nhất. Ron từng cãi nhau tưng bừng với Dean, bạn cùng phòng, về trò bóng
đá. Ron nói nó chẳng thấy có gì hay ho cái trò chơi chỉ có một trái
banh và người chơi không được phép bay khỏi mặt đất. Có lần Harry bắt
gặp Ron đang lấy que chọc vào tấm áp-phích đội bóng đá West Ham, hình
như nó cố tìm cách làm cho các cầu thủ bay lên.


Còn Neville, cả đời nó chưa bao giờ được cỡi lên một cán chổi, bởi
vì bà nó không đời nào để nó mon men tới gần một cây chổi phù thủy.
Harry thì thấy chuyện cấm đoán như thế hoàn toàn có lý, bởi vì Neville
đi bằng chân không cũng đã luôn hết gặp tai nạn này đến tai nạn kia,
nói gì đến chuyện bay bổng chân trên cán chổi.


Hermione cũng háo hức muốn học bay như Nevillẹ Đây không phải là
môn có thể học thuộc lòng trước trong sách, nhưng Hermione vẫn cứ đọc
sách trước. Vào bữa điểm tâm ngày thứ năm, con bé làm mọi người ngấy
lên khi trích dẫn ra đủ mẹo vặt về thuật bay mà nó đọc được từ một cuốn
sách mượn ở thư viện có tựa là “Quiđitch qua các thời đại”. Chỉ có
Neville là nuốt từng lời của con bé, nó tha thiết với bất cứ thứ gì có
thể giúp nó sau này đeo được cán chổi. Cho nên mọi người đều khoái chí
ra mặt khi thầy bài giảng của Hermione bị cắt ngang vì có thư đến.


Ngoài lá thư trước đây của bác Hagrid, Harry không hề nhận thêm
được bức nào. dĩ nhiên Malfoy cũng có để ý đến chuyện này. Khi con ó
của nó mang đến những bọc kẹo từ nhà gửi, nó háo hức bày ra đầy cả bàn
nhà Slytherin. Ngày hôm ấy, con cú của Neville mang tới cho nó một gói
quà nhỏ của bà gửi. Thằng bé hồi hộp mở gói ra: một quả cầu thủy tinh
to bằng hòn bi ve lớn, bên trong mù mịt khói…


Neville giải thích:


- Đây là trái cầu Gợi Nhớ. Bà biết mình hay quên nên bà gởi cho
mình. Trái cầu này sẽ nhắc mình những chuyện mình quên làm. coi nè,
mình chỉ cần nắm chặt nó như vầy, nếu nó chuyển màu đỏ… Oái!


Mặt Neville bí xị, bởi vì trái cầu đang đổi sang màu đỏ tía:


- … chắc mình lại có chuyện gì quên làm rồi…


Neville đang cố nhớ xem mình đã quên mất cái gì thì Draco Malfoy đi
ngang qua bàn của nhà Gryffindor và đưa tay chộp lấy trái cầu Gợi Nhớ
trên tay Neville.


Harry và Ron đứng phắt dậy. cả hai đang chờ cơ hội để “dần” cho
Malfoy một trận ra trò. Nhưng lúc ấy giáo sư McGonagall, người phát
hiện ra rắc rối nhanh hơn hết thảy các giáo viên khác, đã có mặt trong
nháy mắt.


- Chuyện gì đó?


- Thưa cô, Malfoy giựt mất trái cầu Gợi Nhớ của con.


Malfoy đành cau có bỏ trái cầu xuống.


- Con chỉ coi thôi mà.


Rồi nó chuồn đi, Crebbe và Goyle lẽo đẽo theo sau.


Trưa hôm đó, vào khoảng ba giờ rưỡi, Harry, Ron và những đứa khác
trong nhà Gryffindor vội vã chạy xuống sân để học bài đầu tiên của lớp
Baỵ Trời hôm ấy, trong xanh, gió nhẹ, cỏ dợn dưới chân khi bọn trẻ bước
qua sân đến bãi cỏ đối diện khu rừng cấm. Bóng cây đu đưa trong khu
rừng âm u ẩn hiện phía xa xa.


Đám trẻ của nhà Slytherin đã có mặt đông đủ. Người ta đã sắp sẵn
trên mặt đất hai mươi cán chổi thành hàng ngay ngắn. Harry từng nghe
Fred và George Weasley phàn nàn về những cán chổi của trường, rằng một
số cây cứ run lên bần bật khi mình bay quá cao, và một số cán bay hơi
bị lệch sang bên trái.


Giáo viên môn Bay, bà Hooch, đã đến. Bà có mái tóc xám, ngắn, và đôi mắt vàng rực như mắt chim ưng.


Bà quát:


- Nào, còn chờ gì nữa? Mỗi trò tới đứng kế một cây chổi, nhanh lên nào!


Harry liếc xuống cây chổi cạnh chân mình, thấy nó lởm chởm, cũ kỹ làm sao.


Bà Hooch đứng phía trước ra lệnh:


- Tay phải đặt trên cán chổi và hô: LÊN.


Mọi người gào to:


- LÊN.


Cây chổi của Harry lập tức nhảy tõm vô tay nó. Trong lớp, chỉ có
vài giây làm được như vậy. chổi của Hermione chỉ lăn nhẹ trên mặt đất,
còn chổi của Neville thì không hề nhúc nhích. Harry nghĩ, có lẽ những
cây chổi cũng giống như những con ngựa, chúng biết lúc nào người ta
đang sợ. Chắc nghe giọng hô “Lên” run run của Neville, cán chổi cũng
biết tỏng là Neville hoàn toàn không dám giở hổng chân lên.


Bà Hooch bấy giờ mới chỉ cách cho chúng trèo lên cán chổi mà không
bị tuột xuống. Bà đi qua đi lại để sửa thế cho lũ học trò. Harry và Ron
khoái chí cực kỳ khi nghe bà Hooch mắng Malfoy là học mấy năm rồi mà
sao cứ làm trật.


- Bây giờ, khi tôi thổi còi, các trò đạp mạnh chân xuống mặt đất.
Nắm cán chổi cho chặt, bay lên chừng một thước, rồi hạ xuống bằng cách
chồm tới trước một chút. chú ý tiếng còi. Ba… hai…


Neville, do nhấp nhỏm vì quá lo lắng, lại sợ bị rớt lại đằng sau,
nên đã hấp tấp đạp chân lấy đà phóng lên, trước cả tiếng còi của bà
Hooch. Bà Hooch quát:


- Quay lại, trò kia!


Nhưng Neville đã phóng lên như cái nút chai rượu bị khui bật ra. Nó bay lên gần một thước rồi ba thước.


Harry nhìn thấy gương mặt trắng bệch vì sợ hãi của Neville hướng
xuống mặt đất đang trôi tuồn tuột ra sau. Neville há hốc miệng hớp hơi,
tuột khỏi cán chổi, và…


RẦM!!!


Thằng bé rớt xuống đất một cái uỵch, kèm theo tiếng xương gãy răng
rắc, nằm một đống, úp mặt trên cỏ. Cây chổi của nó vẫn cứ bay mỗi lúc
một cao, và bắt đầu trôi một cách lười nhát về phía khu rừng cấm, rồi
cuối cùng biến mất.


Bà Hooch cúi xuống bên Neville, gương mặt bà cũng trắng bệch như mặt thằng bé. Harry nghe bà lẩm bẩm:


- Gãy cổ taỵ Dậy nào, con trai. Không sao cả, con ngồi dậy xem nào.


Bà quay lại nói với cả lớp:


- Trong khi tôi đưa trò này xuống bệnh xá thì không ai được nhúc
nhích đấy. Đặt chổi xuống chỗ cũ, nếu không sẽ bị đuổi khỏi Hogwarts
trước khi nói tới Quiđitch hay cái gì khác. Nào, con trai, đứng dậy.


Neville, nước mắt ràn rụa, ôm lấy cổ tay, cà nhắc lê bước theo bà Hooch. Bà quàng cánh tay qua vai Neville để dìu nó đi.


Cả hai vừa đi khỏi là Malfoy phá lên cười:


- Tụi bây thấy vẻ mặt thằng đần đó không?


Những đứa khác trong nhà Slytherin cười vang hưởng ứng.


Parvati Patil quát:


- Im đi, Malfoy!


Một con bé nhà Slytherin mặt mày đanh đá huýt háy:


- Uûả Parvati bênh thằng Mông Vểnh đó hả? Không ngờ mày lại khoái mấy em bé mập khóc nhè đó, Parvati!


Chợt Malfoy kêu to:


- Nhìn nè!


Rồi nó chồm tới trước, giơ tay chụp cái gì đó trên cỏ.


- À, của bà thằng Mông Vểnh gửi cho nó đây mà!


Trái cầu Gợi Nhớ nằm trong tay Malfoy, sáng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Harry điềm tĩnh nói:


- Đưa nó đây, Malfoy!

source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:51 pm


Mọi người ngưng nói chuyện để theo dõi.


Malfoy cười nhăn nhở:


- Để tao nghĩ xem nên để chỗ nào cho thằng Mông Vểnh dễ tìm. Trên ngọn cây kia được không?


Harry hét lên:


- Đưa nó đây!


Nhưng Malfoy đã nhảy lên cán chổi của nó và bay vút lên. Thì ra nó
không nói khoác, nó biết bay thật. Lượn lờ trên vòm cây cao, nó gọi
vọng xuống:


- Lên đây mà lấy nè, Potter!


Harry túm lấy chổi. Hermione kêu lên:


- Đừng! Bà Hooch đã bảo không được rời chỗ. Bạn làm cho tụi này bị vạ lây bây giờ!


Harry không đếm xỉa gì đến lời cô bé. Máu nóng đã bừng bừng xông
lên đầu, nó trèo lên cán chổi, đạp mạnh xuống đất và phóng vọt lên
không trung. Gió lùa qua tóc nó, thổi phồng tấm áo dài của nó bay phần
phật ra sau; và một niềm vui dâng trào trong lòng Harry khi nhận ra có
những điều không cần đợi thầy dạy nó cũng làm được. Bay xem ra cũng dễ,
và thật là tuyệt. Nó kéo cán chổi chếch lên một chút để bay cao hơn,
nghe tiếng kêu la xuýt xoa của bọn con gái dưới đất, cả tiếng hò reo
đầy thán phục của Ron.


Harry đột ngột xoay cán chổi hướng về Malfoy, đối diện với Malfoy trong không trung. Mặt Malfoy đanh lại. Harry bảo:


- Đưa nó đây. Nếu không tao sẽ đấm mày văng khỏi cán chổi đó.


- Chắc không?


Malfoy cố giữ giọng chế nhạo, nhưng trông nó có vẻ lo lắng rồi.
Harry biết phải làm gì. Nó chồm tới và nắm chặt cán chổi bằng cả hai
tay, phóng thẳng tới Malfoy như một ngọn lao. Malfoy chỉ kịp né tránh
trong tích tắc. Harry xoay lại tức thì và nắm cán chổi thật chắc. Phía
dưới mặt đất, tiếng vỗ tay rào rào. Harry hét:


- Ở đây chẳng có thằng Crabbe, thằng Goyle để cứu mày đâu!


Chắc là Malfoy cũng vừa nghĩ tới điều đó nên mặt nó tái đi. Nó hét to:


- Trả cho mày nè, ráng mà chụp đi!


Nó quăng mạnh trái cầu lên trời rồi vội vàng hạ xuống mặt đất.


Harry nhìn theo trái cầu. Y như một cảnh phim quay chậm, nó bay vút
lên trời rồi bắt đầu chúi xuống. Tất cả chuyện này chỉ diễn ra trong
chớp mắt: nó chồm tới, chúc cán chổi, lấy đà lao xuống hết tốc lực để
đua với trái cầu đang rơi. Gió rít qua lỗ tai, cùng những tiếng rú kinh
hãi của đám người dưới mặt đất đang ngước nhìn lên. Khi trái cầu thủy
tinh chỉ còn cách mặt đất ba tấc thì Harry vói tay chụp được. Vừa kịp
để nó kéo ngay cán chổi lại, đáp nhẹ nhàng xuống mặt cỏ với trái cầu
Gợi Nhớ trong tay.


- HARRY POTTER!


Một tiếng quát làm tim Harry tuột xuống còn nhanh hơn cả lúc nó lao
xuống theo trái cầu. Giáo sư McGonagall đang hối hả chạy tới. Chân
Harry run rẩy đến nỗi nó đứng không vững.


- Cả đời ta ở Hogwarts… thật chưa bao giờ…


Giáo sư McGonagall thảng thốt đến nỗi gần như không nói nên lời. Mắt bà vằn lên giận dữ:


- Sao con dám… cả gan… ai cho… Con có thể gãy cổ như chơi…


- Thưa cô, không phải lỗi của bạn ấy đâu ạ…


- Tôi không hỏi trò, trò Parvati!


- Thưa, nhưng mà tại Malfoy…


- Đủ rồi, trò Weasley! Potter, đi theo ta ngay.


Harry nhìn vẻ mặt vênh vang đắc thắng của bọn Malfoy, Crabbe và
Goyle, rồi tê tái bước theo giáo sư McGonagall về phía tòa lâu đài. Nó
cầm chắc mình sẽ bị đuổi học. Nó muốn nói đôi điều để tự biện hộ, nhưng
dường như tiếng nói của nó cũng bị làm sao rồi. Giáo sư McGonagall xấp
xải đi một mạch không thèm nhìn tới Harry lấy một lần. Nó phải vừa đi
vừa chạy theo mới kịp. Thế là xong. Nó mới vào học trường Hogwarts chưa
đầy hai tuần, thế rồi đã phải cuốn gói ra đi trong mười phút. Biết ăn
làm sao, nói làm sao với dì dượng Dursley lúc quay về bây giờ?


Nó lếch thếch đi theo giáo sư McGonagall trèo lên những bậc thềm,
bước bào trong lâu đài, đợi mãi vẫn không nghe giáo sư nói với nó một
tiếng nào. Bà giận dữ mở toang cánh cửa đi vào hành lang, Harry lại tất
tả theo sau một cách khốn khổ. Có lẽ bà bắt nó tới gặp cụ Dumbledorẹ
Harry nghĩ đến lão Hagrid, lão cũng bị đuổi học nhưng được giữ lại làm
người giữ khóa. May ra thì nó xin làm phụ tá được cho lão Hagrid. Ruột
nó quặn thắt khi tưởng tượng đến cảnh cả đời đeo cái bị của Hagrid đi
loanh quanh sân trường, trong khi Ron và những đứa khác trở thành những
phù thủy tài ba.


Giáo sư McGonagall dừng bước trước một phòng học. Bà mở cửa và thò đầu vào trong.


- Xin lỗi giáo sư Flitwick, làm ơn cho tôi mượn Wood một chút.


Wood? Là cái gì? Harry suy nghĩ, hoang mang. Nó là cây củi giáo sư McGonagall mượn để phạt nó?


Hóa ra, Wood là một con người, một học sinh năm thứ năm to con khỏe mạnh. Anh bước ra khỏi lớp với vẻ bối rối.


Giáo sư McGonagall bảo:


- Cả hai theo tôi.


Họ đi dọc hành lang, Wood tò mò nhìn Harry.


- Vào đây!


Giáo sư McGonagall chỉ vào một phòng học trống. Trong phòng, chỉ có con yêu tinh Peeves đang viết tục tằn lên bảng. Giáo sư rầy:


- Peeves, đi ra ngoài.


Peeves liệng viên phấn vô sọt rác, vừa bay sà ra khỏi phòng vừa làu bàu chửi rủa.


Giáo sư McGonagall đóng mạnh cánh cửa phòng rồi quay lại nhìn hai đứa học trò:


- Potter, đây là Oliver Wood. Wood, cô đã phát hiện ra một Tầm thủ.


Vẻ mặt đang bối rối của Wood bỗng trở nên rạng rỡ.


- Thiệt hả cô?


Giáo sư McGonagall cười giòn giã:


- Thiệt hoàn toàn. Thằng bé này là một Tầm thủ bẩm sinh. Cô chưa
từng thấy ai được như nó. Đây là lần đầu tiên con cỡi cán chổi đó hả
Potter?


Harry lặng lẽ gật đầu. Nó hoàn toàn không hiểu hai người kia đang
nói gì, nhưng có vẻ là nó sẽ không bị đuổi học. Thế là hai chân thằng
bé bắt đầu có cảm giác trở lại.


Giáo sư McGonagall nói với Wood:


- Nó lao xuống từ độ cao mười sáu thước, chụp được trái cầu, vậy mà
không trầy xước chút xíu nào. Đến Charlie Weasley cũng không làm vậy
được.
source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:51 pm


Vẻ mặt Wood nở ra như thể từ đây giấc mơ của anh đã thành sự thực. Anh xúc động hỏi Harry:


- Có coi Quiđitch lần nào chưa, Potter?


Giáo sư McGonagall giải thích:


- Wood là Thủ quân của đội bóng Quiđitch nhà Gryffindor.


Wood đi vòng quanh Harry ngắm nghía và nói:


- Harry đúng là sinh ra để làm Tầm thủ. Nhẹ nhàng… nhanh nhẹn… Thưa cô,
chúng ta phải sắm cho Harry một cây chổi xịn. Em đề nghị một cây Nimbus
2000 hay một cây Cleansweep 7, được không ạ?


- Cô sẽ nói chuyện với giáo sư Dumbledore để xem chúng ta có thể
phá lệ nhận học sinh năm thứ nhất không. Quỷ thần ơi, chúng ta cần có
một đội banh mạnh hơn năm ngoái! Kỳ thua Slytherin trong trận đó, ta
thiệt tình chẳng còn mặt mũi nào mà nhìn lão Snape trong mấy tuần liền.


Rồi giáo sư McGonagall nhướn mắt qua cặp kính để nhìn Harry, nghiêm nghị nói:


- Cô muốn con phải luyện tập chuyên cần, Potter, nếu không cô sẽ đổi ý phạt lại con nặng đấy!


Rồi bà nhoẻn miệng cười, nói tiếp:


- Ba con mà còn sống chắc ổng tự hào lắm. Bản thân ba con cũng là một cầu thủ Quiđitch xuất sắc mà.


Giờ ăn tối. Harry vừa ăn vừa thuật lại cho Ron nghe những gì đã xảy ra khi đi theo giáo sư McGonagall vào trong tòa lâu đài.


- Bồ nói giỡn hả? Ron đang cắn dở một miếng thịt bò và bánh cật,
quên béng cả nhai thịt khi nghe Harry báo là đã được chọn làm Tầm thủ.


- Tầm thủ?… Nhưng đời nào học sinh năm thứ nhất… không đời nào… Bồ sẽ là cầu thủ trẻ nhất từ…


- … một thế kỷ naỵ – Harry vừa thồn bánh vô miệng vừa tiếp lời Ron – Anh Wood nói với mình như vậy.


Nó cảm thấy đói ngấu sau những chuyện ly kỳ xảy ra ban chiều. Ron
thì quá ngạc nhiên và thán phục, đến nỗi nó cứ ngồi há hốc miệng mà
nhìn Harry.


- Mình sẽ bắt đầu luyện tập vào tuần tới. Nhưng đừng nói cho ai biếtt nhe! Anh Wood muốn giữ bí mật.


Đúng lúc ấy, Fred và George bước vô phòng ăn. Vừa nhìn thấy Harry, họ vội vã bước tới.


- Giỏi lắm!


George nói nhỏ vào tai Harry:


- Anh Wood nói cho tụi anh biết rồi. Tụi anh cũng ở trong đội banh mà – Tụi anh là Tấn thủ.


Fred nói:


- Anh nói cho em biết nhé, chắc chắn năm nay chúng ta sẽ giành được
cúp Quiđitch. Từ hồi anh Charlie ra trường, chúng ta mất luôn chức vô
địch, nhưng năm nay đội nhà mình sáng láng cho coi. Em phải chơi cho
giỏi nhe Harrỵ Lúc nãy anh Wood thiếu điều nhảy cẫng lên khi báo cho
tụi này hay tin em được tuyển vô đội.


George nói:


- Thôi, tụi anh phải đi đây. Lee Jordan nói là nó vừa phát hiện được một con đường bí mật drẫn ra khỏi trường.


Fred bảo:


- Tao dám cá đó là con đường phía sau bức tường Gregory Khả Aùi mà
hồi mới đi học tuần đầu tụi mình đã mò ra. Thôi, hen gặp lại sau nha!


Fred và George vừa đi khuất thì xuất hiện cái đám khó ưa: Malfoy với cặp Crabbe và Goyle kè theo.


- Chén bữa cuối hả Potter? Chừng nào mày phải lên tàu quay về với tụi Muggle?


Harry mát mẻ đáp lời


- Trông mày có vẻ hùng dũng hơn nhiều rồi đấy! Xuống tới đất rồi mà, lại có mấy chú nhỏ vo ve bên cạnh.


Dĩ nhiên là Crabbe và Goyle không nhỏ chút nào, mà cũng không ưng
động từ vo ve cho lắm. Nhưng bởi vì ở dãy bàn cao đằng kia đang có các
giáo sư ngồi ăn, nên “mấy chú nhỏ nhỏ vo ve” không dám làm gì hơn là
ngầu mặt lên và bẻ ngón tay răng rắc.


Malfoy thách:


- Rồi! Mày dám đấu tay đôi với tao không, bất cứ lúc nào. tối nay
cũng được. Đấu tay đôi kiểu phù thủy, chỉ dùng đũa phép, không xáp lá
cà. Sao? Chắc chưa bao giờ được nghe tới đấu tay đôi kiểu phù thủy chứ
gì?


Ron chen vào:


- Harry biết chứ sao không! Tao là đệ nhị nhân của nó. Còn đệ nhị nhân của mày là ai?


Malfoy nhìn Crabbe và Goyle ước lượng xme nên chọn đứa nào, rồi quyết định:


- Ê Crabbe, nửa đêm được không mày?… Rồi! Gặp nhau ở phòng truyền thống, phòng đó không khi nào khóa.


Khi Malfoy đi rồi, Ron và Harry nhìn nhau. Cuối cùng Harry hỏi:


- Đấu tay đôi kiểu phù thủy là sao? Còn đệ nhị nhân là cái gì vậy?


- À, đệ nhị nhân là người sẽ thay thế bồ trong trường hợp bồ bị giết chết.


Giọng của Ron thản nhiên, nó bắt đầu ăn tới món bánh tráng miệng. Bắt gặp cái nhìn hoang mang của Harry, Ron vội thêm:


- Nhưng giao đấu thực sự mới chết, tại lúc đó mới có phù phép thật
của phù thủy thật. Còn bồ với thằng Malfoy bất quá bươu đầu sứt trán là
cùng chứ gì. Cả bồ với nó, có đứa nào đủ phép để hại nhau đâu mà lo!
Mình cá là nó thách vậy cho bồ từ chối, cho mất mặt bồ chơi.


- Nhưng nếu tôi giơ đũa phép lên mà không ra được phép lạ nào hết thì sao?


- Thì liệng đũa phép đi, dộng vô mũi nó.


Chợt một tiếng nói:


- Xin lỗi.


Cả hai cùng ngẩng đầu lên. Thì ra Hermionẹ Ron bực mình:


- Muốn yên thân ăn uống mà cũng không được sao ta?


- Tôi đã nghe lén câu chuyện của mấy bạn với Malfoy…


- Ai bắt bạn nghe! – Ron lầm bầm.


- … Mà mấy bạn biết rồi đấy, mấy bạn không nên đi lang thang trong
trường vào ban đêm. Các bạn thử nghĩ đến chuyện nhà Gryffindor sẽ bị
trừ điểm nếu các bạn bị bắt mà coi! Mà thể nào mấy bạn cũng bị bắt. Mấy
bạn không nên chỉ biết đến mình như vậy chớ!


- Chuyện này không mắc mớ gì tới bạn.


Harry đáp và Ron “bồi” thêm:


- Thôi nhé, chào.


Luôn luôn là như vậy, không ngày nào là không có chuyện để lọ Harry
nằm thao thức và suy nghĩ trong khi Dean và Seamus đã ngáy o ọ (Còn
Neville nằm trạm xá vẫn chưa về.) Suốt buổi tối Ron đã ra sức cố vấn
cho Harry:


- Nếu nó nguyền rủa bồ, thì bồ cứ né là tốt nhất, bởi vì mình không nhớ chắc lắm phép đỡ lời nguyền.


Đây là cơ hội tuyệt vời cho ông giám thị Filch hay con mèo của ông
– Bà Norris – tóm được hai đứa. Harry cảm thấy hình như mình đang làm
một việc liều lĩnh, dám vi phạm thêm một nội qui của trường ngày hôm
naỵ Nhưng cứ nghĩ tới cái mặt vênh váo của Malfoy ẩn hiện trong bóng
tối là nó lại hăng tiết lên – đây là cơ hội có một không hai để nó đánh
tay đôi với thằng Malfoy cho biết mặt nhau. Một cơ hội như vậy Harry
thấy khó mà bỏ qua được.


- Mười một giờ rưỡi rồi. Tụi mình đi là vừa.


Ron thì thầm gọi Harrỵ Hai đứa mặc quần áo vào, cầm cây đũa phép và
bò qua căn phòng trên tháp cao, lần xuống từng bậc thang, đi vào phòng
sinh hoạt của nhà Gryffindor. Ơû đó, trong lò sưởi, vài hòn than còn le
lói, khiến cho những chiếc ghế bành trông như những khối đen lù lù. Hai
đứa sắp tới được cái cửa ẩn sau bức chân dung, thì bỗng một giọng nói
vang lên từ chiếc ghế bành gần nhất:


- Tôi không ngờ hai bạn lại dám làm như vậy đó, Harry!


Một ánh đèn dầu lập lòe. Đó là Hermione – cau mày giận dữ, trong bộ áo ngủ màu hồng.


Ron tức giận bảo:


- Mày hả! Đi ngủ đi!


Hermione nạt lại:


- Tôi tính nói cho anh của bạn biết rồi đó chớ! Anh Percy, ảnh là Huynh trưởng, thể nào ảnh cũng ngăn vụ này lại.


Harry không thể nào tin được là trên đời có một người nhiều chuyện như vậy. Nó bảo Ron:


- Đi thôi!


Harry đẩy bức chân dung của Bà Béo qua một bên rồi chui qua cái lỗ, ra ngoài.


Hermione không dễ gì bỏ cuộc. Con bé cũng chui ra theo, rít lên sau lưng Ron như một con ngỗng đang nổi khùng:


- Mấy bạn không biết nghĩ gì đến danh dự của Gryffindor hết. Mấy
bạn chỉ biết đến mình thôi. Tôi không muốn tụi Slytherin lại giành được
Cúp Nhà. Công tôi trả lời đúng mấy câu thần chú trong giờ giáo sư
McGonagall, được điểm nào cho nhà Gryffindor là mấy bạn làm mất hết.


- Đi chỗ khác!


- Cũng được. Nhưng tôi báo trước, rủi như ngày mai mấy bạn phải lên
tàu về nhà thì ráng mà nhớ những gì tôi đã nói… Mấy bạn thật là…


Nhưng cả bọn đã không ngờ được tình thế lại ra nông nỗi này: khi
Hermione quay lại bức chân dung của Bà Béo để trở về phòng ngủ thì bức
tranh đã trống trơn. Bà Béo đã đi chơi đêm và thế là Hermione bị nhốt
bên ngoài tháp Gryffindor. Cô bé la the thé:


- Bây giờ tôi biết làm sao đây?


Ron nói:


- Đó là việc của bạn. Tụi này phải đi đây, trễ giờ rồi.


Hai đứa đi tới cuối hành lang thì Hermione đuổi theo kịp. Cô bé nói:


- Tôi đi với các bạn.


- Không được.


- Chứ bạn muốn tôi đứng chờ ở đây cho thầy Filch đến bắt tôi à? nếu
thầy bắt được cả ba thì tôi sẽ khai thật là tôi đã cố ngăn mấy bạn, khi
đó nhớ bênh tôi nhe!


































































































































































source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:52 pm


Ron la lên:


- Bạn khùng rồi đó…


Harry cắt ngang:


- Cả hai im đi. Tôi nghe có tiếng gì kìa!


Tiếng gì đó nghe như tiếng khịt mũi. Ron hồi hộp, lấm lét nhìn vô bóng tối:


- Phải Bà Norris không?


Không phải Bà Norris, mà là Nevillẹ Nó đang cuộn tròn trên sàn nhà, ngủ
gà ngủ gật, chợt giật thót mình khi ba đứa kia bò tới gần.


- Ôi, may phước quá, các bạn ra tìm tôi hả? Tôi bị kẹt ngoài này cả
giờ đồng hồ rồi. Tôi không sao nhớ được mật khẩu để vào phòng ngủ.


- Nói nhỏ nhỏ thôi Nevillẹ Mật khẩu là “Mõm heo”, nhưng bây giờ có mật khẩu cũng chẳng làm gì được, Bà Béo đã đi đâu mất rồi.


- Tay bạn sao rồi? – Harry hỏi.


- Khỏe rồi. – Neville vừa nói vừa chỉ cho bọn nhỏ xem – bà Pomfrey gắn xương liền lại trong có một phút.


- Tốt… À, Neville này, tụi này có chuyện đi đây một chút. Lát nữa gặp lại sau nhé!


- Đừng… Đừng bỏ tôi một mình ở đây. – Neville vừa kêu vừa lồm cồm
bò dậy – Tôi không muốn ở đây một mình đây. Nam tước Đẫm Máu đi qua đi
lại chỗ này hai lần rồi.


Ron liếc nhìn đồng hồ rồi tức giận nhìn Hermione cùng Neville:


- Nếu hai đứa bay làm cho tụi tao bị bắt, thì ta sẽ không tha đâu.
Ta sẽ học Lời nguyền Bogies mà hồi đó giáo sư Quirrell có nói để nguyền
rủa tụi bây.


Hermione há miệng, có lẽ định đọc cho Ron nghe chính xác cách sử
dụng Lời nguyền Boggies, nhưng Harry đã suỵt bảo cô bé im lặng, rồi dắt
cả đám đi.


Chúng nép sát những bức tường được ánh trăng lọt qua song cửa chiếu
sáng thành từng sọc, len lén đi dọc hành lang. Mỗi lần quẹo ở khúc
quanh, Harry đều lo đụng đầu ông Filch hay Bà Norris; nhưng may cho cả
bọn, chúng không gặp ai. Bọn trẻ vội vã leo cầu thang đến tầng thứ ba
rồi nhón gót đi vào phòng truyền thống.


Malfoy và Crabbe chưa có mặt ở đó. Những tủ kiếng đựng cúp pha lê
lấp lóa ánh trăng. Những chiếc cúp, khiên, giáo, áo giáp, dĩa, tượng
vàng, tượng bạc long lanh trong bóng tối. Bọn trẻ đi men theo tường,
mắt canh chừng cửa ở hai đầu phòng. Harry cầm sẵn cây đũa phép, phòng
hờ trường hợp Malfoy nhảy xổ ra tấn công bất thình lình. Thời gian chậm
chạp trôi.


Ron thì thầm:


- Nó tới trễ. Hay coi chừng nó chuồn rồi?


Bỗng một tiếng động vang lên ở phòng kế bên khiến cả bọn giật thót
người. Harry vội giơ cây đũa phép lên khi nghe thấy tiếng nói. Nhưng đó
không phải là giọng của Malfoy:


- Đánh hơi chung quanh đi cưng, chắc tụi nó núp trong góc nào đó thôi!


Đó là giọng của ông Filch nói với Bà Norris. Cực kỳ kinh hoàng,
Harry vẫy tay như điên, ra hiệu cho ba đứa kia phóng chạy thật nhanh.
Chúng chuồn êm về hướng cánh cửa không có giọng nói ông Filch. Tấm áo
của Neville vừa kịp khuất góc thì ông Filch vào đến phòng Truyền thống.


Harry thì thào với mấy đứa kia: “Lối này!”. Cả bọn điếng hồn bò dọc
một phòng triển lãm dài thoòng, chất đầy những bộ áo giáp. Giọng ông
giám thị Filch vang lên càng lúc càng gần. Neville bỗng ré lên hoảng
hốt rồi ù té chạy. Nó bị trượt, hai chân vội bám lấy eo Ron và thế là
cả hai té nhào vào một bộ áo giáp. Tiếng kim loại va nhau loảng xoảng
đủ đánh thức cả lâu đài dậy.


“CHẠY!” Harry gào lên, và cả bốn đứa nhắm mắt mà chạy tuôn ra khỏi
phòng triển lãm, không dám ngoái cổ lại một lần xem ông Filch có đuổi
theo hay không. Chúng cứ chạy thục mạng, ngoặt qua trụ cửa, lao xuống
hành lang, Harry dẫn đầu, không cần biết mình đang ở đâu, hay đang chạy
đi đâu. Chúng chui ra sau một tấm thảm treo tường và thấy mình đang
đứng trước một lối đi bí mật. Lần theo lối đó mà đi dần tới phòng học
Bùa mê, cách phòng Truyền thống khá xa, cả dặm.


Harry dựa lưng vào bức tường lạnh, quẹt mồ hôi trán, thở hổn hển:


- Chắc thoát ổng rồi.


Neville gập đôi người lại, thở khò khè, phun phì phì. Hermione hổn hển, ôm lấy ngực:


- Tôi… đã… bảo…


Ron nói:


- Mình phải quay về tháp Gryffindor ngay, càng nhanh càng tốt.


Hermione nói với Harry:


- Malfoy nó lừa bạn! Bạn thấy chưa? Nó không hề đến chỗ hẹn. Chắc
nó bắn tin cho thầy Filch nên thầy mới biết có người trong phòng Truyền
thống.


Harry nghĩ có lẽ Hermione nói đúng, nhưng nó không chịu thừa nhận chuyện đó với cô bé.


- Thôi, đi nào! – nó nói.


Nhưng mọi việc không dễ dàng như vậy. Chúng vừa mới đi được vài
bước thì cái nắm đấm cửa bỗng rung cành cạch, rồi một vật gì đó nhào vô
phòng, chắn ngay trước mặt chúng.


Đó là Peeves. Nó liếc nhìn cả bọn, tỏ ra khoái trá cực kỳ, rồi bật cười the thé.


- Làm ơn im đi Peeves. Anh làm tụi này bị đuổi học mất!


Peeves cười sằng sặc:


- Nửa đêm mà đi lang thang hử, bọn lính mới tò tẻ Chà… chà… chà, quậy quá, quậy dữ à nghe! Tụi bây bị bắt cho mà coi!


- Xin anh, nếu anh đừng bán đứng tụi này thì tụi này sẽ không bị bắt.


Peeves lên giọng thánh thiện, nhưng ánh mắt lại long lanh tinh quái:


- Phải báo cho thầy Filch biết chớ. Phải báo thôi. đó là làm việc tốt cho tụi bây đó, có biết không?


Ron nổi quạu:


- Tránh ra!


Nó xô Peeves ra, và đây là một sai lầm khủng khiếp. Peeves rống lên:


- HỌC SINH TRỐN NGỦ! CÓ HỌC SINH TRỐN NGỦ TRONG HÀNH LANG BÙA MÊ!


Chuồi qua cánh tay Peeves, cả bốn đứa chạy bán mạng, thẳng tới cuối
hành lang thì đâm đầu vào một cánh cửa. Cửa khóa. Cả bọn đẩy cánh cửa
một cách tuyệt vọng. Ron rên rỉ:


- Tiêu rồi. Tụi mình hết cách rồi. Thế là xong!


Từ đây, bọn chúng có thể nghe tiếng bước chân thầy Filch đang chạy thật nhanh về hướng có tiếng la của Peeves.


- Tránh ra một bên coi! – Hermione gắt. Nó giật cây đũa phép trên tay Harry, gõ vào ổ khóa, thì thầm: “Alohomora”.


Tức thì ổ khóa bung ra, cánh cửa mở toang. Cả bọn nhào vô, đóng sập lại, rồi áp tai vào nghe ngóng.


Bên kia cánh cửa, chúng nghe thầy Filch hỏi Peeves:


- Chúng đi đường nào hả Peeves? Nói cho ta biết mau lên.


- Ông phải nói “Làm ơn, Peeves!”.


- Đừng lôi thôi nữa, Peeves! Nói ngay, chúng ở đâu?


Giọng Peeves ngân nga nghe thật nóng máu:


- Không nói “Làm ơn” thì khỏi trả lời!


- Thôi được… Làm ơn.


- Ha ha ha!!! Không thèm nói. Đã bảo là không trả lời nếu không nói “làm ơn” mà. Ha ha haaaa!!!


Cả bọn nghe tiếng Peeves bay vù qua, kế đó là tiếng thầyFilch điên tiết xỉ vả.


Bên này cánh cửa, Harry thì thầm:


- Oång nghĩ là cánh cửa này khóa. Chắc tụi mình thoát rồi… Buông ra nào, Neville!


Cho đến lúc ấy, Neville vẫn túm chặt tay áo của Harrỵ Nó lắp bắp:


- Cái gì kìa?


Harry xoay người lại và thấy rõ ràng “cái gì” lá cái gì. Trong tích
tắc ấy, nó tin chắc là mình đang trong cơn ác mộng. So với tất cả những
gì đã xảy ra, đây mới là điều kinh khủng nhất: Cả bọn hiện đang ở trong
hành lang, chứ không phải một căn phòng như chúng tưởng. Và đây chính
là cái lang cấm ở tầng thứ bạ Chính lúc này chúng biết được tại sao
hành lang ấy lại cấm.


Trước mặt bốn đứa là một con chó quái vật, tấm thân lấp hết khoảng
không từ sàn tới trần. Nó có ba đầu, ba cặp mắt điên dại long sòng sọc,
ba cái mũi nhăm nhúm chun về ba hướng, ba cái mõm đầy răng nhọn hoắt,
nước dãi nhễu lòng thòng từ những chiếc răng nanh vàng khè.


Nó đứng yên, sáu con mắt trừng trừng nhìn bọn trẻ, và Harry đoán ra
lý do duy nhất mà chúng vẫn còn chưa hết, ấy là vì chính con quái vật
cũng hoàn toàn bất ngờ trước sự xuất hiện của bọn trẻ. Nhưng phút bất
ngờ ấy qua nhanh, con quái vậy gầm gừ một tràng dài như sấm dậy, và ai
cũng hiểu được những tiếng gầm gừ đó có ý nghĩa gì.


Harry vặn ngay nắm đấm cửa. Giữa ông Filch và cái chết, thì thà chọn ông Filch vậy.


Cả bọn nhào ra cửa và Harry đóng sập cửa lại sau lưng. Bốn đứa lại
chạy tóe khói ngược lên hành lang. Thầy Filch hẳn là đang bận lùng kiếm
chúng ở chỗ nào khác, bởi vì chẳng thấy bóng dáng thầy đâu nữa. Nhưng
mà cũng chẳng đứa nào còn hồn vía để xem ông ở đâu. Lúc này, chúng chỉ
muốn chạy thật xa, càng xa con quái vật càng tốt. Và chúng cứ chạy miết
cho đến khi đối diện với chân dung Bà Béo trên tầng bảy. Bà Béo sửng
sốt nhìn chúng: áo ngủ vắt vai, mồ hôi đầm đìa, mặt mày thất thần thất
sắc, hơi thở hổn hà hổn hển.


- Các cháu ở đâu ra thế này?


- Bà đừng quan tâm. Mõm heo. Mõm heo. – Harry hổn hển đọc mật khẩu.


Bức tranh Bà Béo xịch ra và bọn trẻ chen nhau chui vào, run rẩy, lăn kềnh ra mấy cái ghế bành.


Phải mất một lúc sau chúng mớ mở miệng ra được. riêng Neville thì quả thật, trông nó như á khẩu mất rồi.


Ron mở lời trước tiên:


- Không biết họ nghĩ sao mà để một con quái vật trong trường học. Con chó đó phì nộn quá, chắc phải cho đi tập thể dục.


Hermione đã lấy lại được hơi thở lẫn tánh khí khó chịu. Nó gắt:


- Mấy bồ không có mắt hả? Có thấy con chó đứng trên cái gì không?


- Thì nó đứng trên sàn! – Harry nói – Lúc đó ai mà ngó chân nó làm gì, tôi còn mải lo cái đầu nó.


- Không! Nó không đứng trên sàn. Nó đứng trên một cái miệng bẫy. Rõ ràng là nó đang canh giữ cái gì đó.


Cô bé đứng lên, nguýt cả ba đứa con trai.


- Mấy bạn thỏa mãn rồi chưa? Suýt nữa thì chết toi cả lũ. May mà
chưa bị đuổi học, chừng đó mới tệ! Giờ, xin phép mấy ngài, tôi đi ngủ
đây.


Ron trợn mắt nhìn theo cô bé, miệng nó há ra:


- Nó làm như lúc nãy mình kéo nó theo không bằng!


Tuy vậy, những lời của Hermione đã làm Harry trằn trọc không ngủ.
Nó suy nghĩ mãi, con chó đang canh giữ cái gì đó… Bác Hagrid đã nói gì
nhỉ: Gringoots là nơi an toàn nhất thế giới – ngoài Hogwarts – để cất
những thứ mà mình muốn.


Và dường như Harry đã tìm ra nơi đang cất giấu cái gói giấy nhỏ bụi bặm lấy ra từ hầm bảy trăm mười ba.

Source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:54 pm

Chương 10

LỄ HỘI MA HALOWEEN

Malfoy không thể nào tin được vào mắt mình khi sáng hôm sau vẫn
thấy Harry và Ron nhởn nhơ trong sân trường Hogwarts, trông có vẻ bơ
phờ một tí nhưng hoàn toàn phấn khởi. Thật lòng, buổi sáng, khi thức
giấc, cả Harry và Ron đều cho là cuộc chạm trán với con quái vật ba đầu
đêm qua là một cuộc phiêu lưu cực kỳ lý thú, đến nỗi hai đứa thiết tha
lao ngay vào một cuộc phiêu lưu khác.



Harry cũng đã kể cho Ron nghe về cái gói hình như được mang từ
Gringotts về Hogwarts. Cả hai đứa tốn bao nhiêu thì giờ chỉ để thắc mắc
là tại sao cái gói ấy lại cần được bảo vệ cẩn thận đến thế.



Ron nghĩ:



- Hoặc là nó rất quí hoặc là nó rất nguy hiểm.



Harry suy luận:



- Có thể nó vừa quí vừa nguy hiểm.



Chúng chỉ biết mỗi một điều là cái gói bí mật ấy dài vỏn vẹn chỉ có
nửa tấc, ngoài ra chịu, không có bằng chứng gì thểm để mà phỏng đoán
này kia.



Cả Neville lẫn Hermione đều không tâm lắm tới chuyện cái gì nằm
trong bẫy, dưới chân con quái vật. Điều mà Neville quan tâm nhất bây
giờ là tránh thật xa con quái vật đó, càng xa càng tốt. Hermione thì
sau vụ đó không thèm nói chuyện với Ron và Harry nữa. Nhưng vì Hermione
ưa làm ra vẻ hiểu biết nhiều, nên với Ron và Harry, không nói chuyện
như thế lại càng haỵ Bây giờ hai đứa chỉ mong có cách nào để trả đũa
Malfoỵ Và chúng hân hoan xiết bao khi cơ hội đó đến trong đợt phát thư
khoảng một tuần sau.



Như mọi khi, đàn cú túa vào Đại sảnh. Lần này, ai cũng đặc biệt chú
ý tới một bưu kiện dài ngoẵng, phải cần tới sáu con cú to mới khiêng
nổi. Cũng như mọi người, Harry rất háo hức muốn biết có gì bên trong
cái gói đó, và nó vô cùng kinh ngạc khi những con cú thả cái bưu kiện
ấy xuống ngay trước mặt nó. Bầy cú kia chưa kịp bay đi thì một con cú
khác đã bay đến, thả xuống một phong thư, ngay trên bưu kiện.



Harry vội mở lá thư ra trước. Rất may là nó đã làm như vậy, bởi vì thư viết:



ĐỪNG MỞ BƯU KIỆN Ở BÀN ĂN



Trong đó có cây Nimbus 2000 mới toanh của con, nhưng cô không muốn
mọi người biết là con có một cây chổi thần, kẻo tất cả đều vòi cho được
một cây. Oliver Wood sẽ gặp con ở sân bóng Quiđitch vào 7 giờ tối nay
để bắt đầu đợt huấn luyện thứ nhất.



Giáo sư McGonagall.



Harry khó mà kiềm chế được niềm vui khi đưa lá thư cho Ron xem.



Ron rên nhẹ lên ghen tỵ:



- Cán Nimbus 2000! Mình còn chưa từng được sờ vô nữa là…



Qúa háo hức muốn được mở gói nhìn cây chổi thần trước khi vào lớp,
hai đứa vội vã rời khỏi Sảnh đường. Nhưng vừa đi được nửa hành lang
chính, chúng đụng phải Crabbe và Goyle đứng chặn ngay lối lên cầu
thang. Malfoy giựt cái gói trong tay Harry mà sờ nắn. Nó nói:



- Một cây chổi!

Rồi quăng trả lại cho Harry, trên mặt không giấu nổi sự ghen tức lẫn khó chịu:



- Lần này thì mày tiêu rồi Potter ơi, học sinh năm thứ nhất không được phép có chổi riêng.



Ron không nhịn được. Nó nói:



- Đây không phải là cây chổi cùn vớ vẩn nào nha, đây là cây Nimbus
2000! Ở nhà mày có cây gì nào Malfoỷ Cùng lắm một cây Comet 260 chứ gì?



Ron nhe răng cười với Harry:



- Comet trông cũng bóng bẩy đó, nhưng sao đọ được với Nimbus 2000 phải không?



Malfoy quát tháo vào mặt Ron:



- Mày biết gì mà nói? Mặt mày không mua nổi nửa cái cán chổi quèn,
chứ đừng có mà nói hiệu này hiệu kia. Mày với mấy thằng anh mày tao
chắc là phải chắt bóp từng xu, từng xu một ấy!



Ron chưa kịp đáp lại thì giáo sư Flitwick đã xuất hiện ngay bên cạnh Malfoỵ Ông nói rin rít qua kẽ răng:



- Cãi vã nhau chuyện gì đó?



Malfoy nhanh nhẩu:



- Thưa giáo sư, có người gởi cho Harry cây chổi ạ!


- À, à, phải rồi. – Giáo sư Flitwick tươi cười với Harrỵ – Giáo sư
McGonagall có nói với tôi về trường hợp đặc biệt này, Potter à. Thế
chổi hiệu gì đấy?


- Thưa thầy, Nimbus 2000.


Harry thực tình phải cố nín cười khi thấy Malfoy thộn mặt ra. Nó nói thêm:


- Và thực ra là nhờ Malfoy đây mà con có được cây chổi mới này.


Ron và Harry đi tiếp lên cầu thang, tha hồ cười ngã nghiêng ngã
ngửa vì biết Malfoy đang điên lên vì đố kỵ. Lên hết các bậc thang cẩm
thạch, Harry tươi cười:


- Đúng vậy. Nếu mà nó không cướp trái cầu Gợi Nhớ của Neville thì mình đâu có cơ hội được tuyển vào đội bóng?


Bỗng một giọng nói mỉa mai phát ra từ phía sau:


- Vậy hóa ra đó là phần thưởng cho việc vi phạm nội qui sao?


Thì ra là cô nàng Hermione đang bước đùng đùng lên cầu thang. Harry trêu:


- Tôi tưởng bạn không thèm nói chuyện với tụi tôi nữa mà?


Ron bồi thêm:


- Cứ đừng nói nữa đi. Như vậy tốt cho cả hai bên nhiều lắm đó.


Hermione bỏ đi với cái mũi hỉnh lên trời.



























source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:55 pm


Ngày hôm đó Harry khó mà tập trung đầu óc vô bài học được. Lúc thì trí
óc nó lảng vảng trong phòng ngủ, nơi cây chổi mới nằm dưới gầm giường;
khi thì tâm hồn nó lang thang ngoài sân bóng, nơi nó sẽ học cách chơi
Quiđitch tối naỵ Nó ăn thật nhanh bữa ăn tối mà không để ý mình ăn
những gì. Rồi ba chân bốn cẳng cùng Ron chạy về phòng ngủ để ngắm nghía
cây Nimbus 2000.


- Chà.


Ron suýt xoa khi cây chổi được mở ra, nằm sáng choang trên giường
Harrỵ Ngay cả Harry, đứa chẳng hề phân biệt được các loại chổi, vẫn
thấy cây Nimbus 2000 thật là tuyệt vời. Cán chổi bóng loáng, tay cầm
bằng gỗ nâu đỏ, đuôi chổi gọn gàng, hàng chữ Nimbus 2000 bằng vàng nằm
gần chót đuôi.


Gần bảy giờ, Harry rời tòa lâu đài đi ra sân bóng Quiđitch.


Trước đây, nó chưa bao giờ đặt chân vô sân bóng. Các khán đài vây
quanh nhô lên cho hàng trăm chỗ ngồi đủ cao để khán giả có thể theo dõi
trận đấu diễn ra trên không. Ơû hai đầu sân có ba cây cột vàng, đầu cột
có những vòng tròn. Những cây cột đó khiến Harry nhớ đến những cái que
thổi bong bóng keo mà trẻ con Muggle thường chơi. Chỉ có điều những cây
cột này cao những mười sáu thước.


Trong khi chờ đợi Wood, Harry nôn nóng muốn bay quá nên nó trèo lên
cây chổi và đạp mạnh một cái xuống đất. Véo một cái, nó bay tuốt lên
không. Thật là một cảm giác tuyệt vời. Nó lượn vòng quanh mấy cây cột
gôn, tăng tốc, rồi bay sà xuống sân. Chỉ cần đụng nhẹ một cái là cây
chổi có thể quẹo bất cứ hướng nào mà Harry muốn.


- Ê, Potter. Xuống đây!


Oliver Wood đã đến. Anh mang theo một cái thùng gỗ khá lớn. Harry đáp xuống bên cạnh Wood. Mắt Wood hấp háy:


- Giỏi lắm. Giáo sư McGonagall nói quả không sai. Em đúng là cầu
thủ Quiđitch bẩm sinh. Tối nay anh chỉ cần hướng dẫn em luật chơi, rồi
em bắt đầu luyện tập với cả đội luôn, mỗi tuần ba buổi.


Wood mở cái hộp ra, bên trong là bốn trái banh khác cỡ nhau. Anh giải thích:


- Thế này nhé, luật chơi Quiđitch rất dễ hiểu mặc dù chơi thì không
dễ. Mỗi bên có bảy cầu thủ, trong số đó có ba người được gọi là Truy
thủ.


- Truy thủ.


Harry lập lại trong lúc Wood lấy ra một trái banh đỏ to bằng trái banh da của môn bóng đá. Anh nói:


- Trái banh này gọi là Quafflẹ Các truy thủ sẽ ném banh này cho
nhau, làm sao cho nó chui qua những cái vòng để lấy điểm. Mỗi lần banh
Quaffle lọt qua vòng là được mười điểm. Hiểu kịp không?


Harry lập lại:


- Truy thủ ném Quaffle cho nhau và đưa nó vô vòng để lấy điểm. Vậy
thì cũng đại khái như chơi bóng rổ trên cán chổi nhưng có tới sáu cái
lưới, đúng không?


Wood tò mò hỏi lại:


- Bóng rổ là cái gì?


Harry nói ngay:


- Ồ, quên nó đi!


- Bây giờ, mỗi bên có một cầu thủ gọi là Thủ quân. Anh là Thủ quân
của đội Gryffindor. Anh phải bay vòng vòng quanh những cái vòng của đội
mình để ngăn không cho đối phương ghi điểm.


Harry quyết tâm ghi nhớ tất cả:


- Ba Truy thủ, một Thủ quân. Chơi với Quafflẹ Hiểu rồi. Còn mấy cái này để làm gì?


Harry chỉ mấy trái banh còn lại. Wood nói:


- Anh sẽ hướng dẫn cho em. Cầm cái này.


Wood đưa cho Harry một cái dùi cui, hơi giống cây gậy đánh bóng chày.


- Giờ anh chỉ cho em cách chơi Bludger. Hai trái banh này là Bludger.


Đó là hai trái banh đặc biệt màu đen và hơi nhỏ hơn Quaffle một
chút. Harry để ý thấy chúng cứ nhấp nha nhấp nhổm muốn thoát ra khỏi
hộp. Wood bảo Harry:


- Đứng lùi lại!


Anh cúi xuống và thả một trái Bludger ra. Lập tức trái banh đen bay
lên cao và nhắm thẳng vào mặt Harry mà lao tới. Harry phải dùng dùi cui
gạt nó ra để khỏi bị bể mũi, và vừa chạy zích zắc vừa né banh. Trái
banh cứ xoay trên đầu họ rồi lao thẳng vào mặt Wood. Anh hụp xuống né
banh rồi tìm cách chụp nó lại. Vừa vất cả vật lộn với trái banh để nhét
nó trở vô hộp, anh vừa nói:


- Nhìn vậy hiểu chưa? Mấy trái Bludger sẽ phóng chung quanh các cầu
thủ, tìm cách hất văng họ ra khỏi cán chổi. Vì vậy mỗi đội cần có hai
Tấn thủ. Anh em sinh đôi nhà Weasley là tấn thủ của đội Gryffindor nhà
mình. Công việc của họ là bảo vệ cầu thủ đội nhà khỏi bị Bludger tấn
công, rồi làm sao cho chúng quay sang tấn công các cầu thủ đội đối
phương. Em hiểu kịp không?


- Ba Truy thủ tìm cách ghi điểm bằng banh Quaffle, Thủ quân bảo vệ gôn, Tấn thủ đuổi theo bọn banh Bludger ra khỏi đội mình.


- Giỏi lắm.


Harry ra vẻ am tường, hỏi:


- Ừm… Hồi nào giờ, có ai bị chết vì banh Bludger chưa?


- Ở Hogwarts thì chưa. Cũng có vài người bể hàm trật tay, nhưng
chưa có ca nào nặng hơn. Rồi! Bây giờ tới cầu thủ cuối cùng trong một
đội Quiđitch. Tầm thủ. Đó chính là em. Em sẽ không cần phải để ý đến
Quaffle hay Buldger.


- … trừ khi chúng tông bể đầu em hả?


- Đừng lọ Anh em nhà Weasley dư sức bảo vệ cả đội. Anh muốn nói là hai người đó là một cặp Bludger bằng xương bằng thịt.


Wood lấy trong hộp ra trái banh thứ tư, cũng là trái banh cuối
cùng. so với Quaffle và Bludger thì nó bé tí, bé bằng cái hạt dẻ lớn
thôi. Nó màu vàng chóe và có những cái cánh bạc nhỏ xíu. Wood nói:


- Đây là banh Snitch vàng, và nó là trái banh quan trọng nhất. Nó
rất khó bắt vì bay quá nhanh lại khó nhìn thấy. Nhiệm vụ của Tầm thủ là
bắt trái banh này. Em phải len lỏi giữa các Truy thủ, Tấn thủ, Thủ
quân, giữa những trái Quaffle, Buldger… để bắt nó trước khi Tầm thủ của
đối phương giành lấy, bởi vì bất cứ Tầm thủ nào bắt được nó là đội mình
được hưởng thêm một trăm năm mươi điểm. Và như thế là gần thắng. Cũng
chính vì thế mà bọn Tầm thủ hung hăng vô cùng. một trận đấu Quiđitch
chỉ kết thúc khi có một đội tóm được banh Snitch. Vì vậy trận đấu có
thể kéo dài vô tận. Hình như trận kỷ lục là ba tháng ròng rã. Người ta
phải có người thay thế để cầu thủ chợp mắt một chút… Rồi! Em có thắc
mắc gì không?

Source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:56 pm


Harry lắc đầu. Nó hiểu nó phải chơi cho ra trò, chơi sao cho ra chơi
mới là vấn đề. Wood lại nói, trong khi cất cẩn thận Snitch vào hộp.


- Mình không nên tập bằng banh Snitch vào lúc này. Trời tối quá, mất banh như hơi. Mình tập với mấy cái này đỡ vậy.


Anh lấy trong túi ra mấy trái banh thường vẫn để chơi gôn, và chỉ
vài phút sau, hai anh em đã bay lơ lửng trên không, Wood cố gắng quăng
banh đi khắp mọi hướng thật mạnh, thật xa cho Harry chụp.


Harry không để hụt trái nào. Wood rất hài lòng. Nửa giờ sau, sương
đêm xuống lạnh, cả hai không thể tập thêm được nữa. Trên đường về lâu
đài, Wood hớn hở nói:


- Cúp Quiđitch năm nay nhất định sẽ về tay nhà Gryffindor tụi mình.
Em mà có giỏi hơn Charlie thì anh cũng không ngạc nhiên. Anh ấy mà
không theo đuổi mấy con rồng thì đã vào đội tuyển Anh quốc rồi.


Có thể vì bây giờ bận quá, ba buổi tập Quiđitch mỗi tuần, rồi hàng
đống bài tập, khiến cho Harry lu bu đến nỗi không ngờ mình đã theo học
ở Hogwarts được hai tháng rồi. Lâu đài giờ đây đã trở nên thân quen như
nhà nó, quen hơn cả ngôi nhà ở đường Privet Drivẹ Những bài học cũng
ngày càng thú vị hơn, sau khi nó đã nắm vững phần cơ bản.


Vào buổi sáng ngày lễ Hội Ma, mọi người thức dậy trong mùi bánh bí
nướng thơm ngào ngạt khắp Sảnh đường. Đời càng đẹp hơn khi giáo sư
Flitwick thông báo trong lớp học Bùa mê là thầy sắp dạy đến mục điều
khiển đồ vật bay, điều mà lũ học trò ao ước bấy lâu naỵ Chẳng là có lần
chúng đã trông thấy thầy Flitwick làm cho con cóc của Neville bay vòng
vòng khắp căn phòng.




Giáo sư Flitwick chia lớp thành từng đôi để thực tập. Harry bắt cặp
với Seamus (cũng may, bởi vì Neville nãy giờ cứ tha thiết nhìn nó).
Ron, xui xẻo sao, bị chia cặp với Hermionẹ Cũng khó mà nói được là
trong sự hợp tác bất đắc dĩ này thì giữa Ron và Hermione ai là người
tức giận hơn. Cô bé đã không thèm nói chuyện với cả Ron và Harry kể từ
ngày Harry có cây chổi.


Giọng giáo sư Flitwick rin rít, và ông vẫn phải kiễng chân trên đống sách, như mọi khi:


- Đừng quên rằng các trò đang thực tập cử động cổ tay cho nhẹ
nhàng. Điệu và nhẹ. Nhớ, điệu và nhẹ. Nhớ rằng đọc đúng lời từng câu
thần chú là cực kỳ quan trọng. Các trò đừng quên cái gương lão phù thủy
Baruffio, chỉ vì phát âm nhầm “f” thành “s” mà rốt cuộc bị cả một con
trâu đè lên ngực, ngã lăn đùng ra sàn.


Quả là khó. Harry và Seamus đã lắc mãi cổ tay, thật điệu và thật
nhẹ, nhưng mấy cái lông chim chúng muốn làm cho bay lên cứ nằm ỳ trên
sàn. Seamus mất hết cả kiên nhẫn, rút cây đũa phép ra, chọc vào làm
nhúm lông chim cháy đùng đùng; đến nỗi Harry phải vội lấy nón mà dập
lửa.


Ơû bàn bên cạnh, Ron cũng không may mắn gì hơn. Nó vung vẩy cánh
tay như cánh quạt gió, đọc to “Wingardium Leviosa”. Harry nghe Hermione
càu nhàu:


- Bạn đọc sai rồi. Phải đọc là Wing-garđium Levi- O-sa, kéo dài chữ “gar” một cách duyên dáng.


Ron quạu:


- Bạn giỏi thì sao không làm đi?


Hermione nổi nóng, xắn tay áo lên, phẩy nhẹ cây đũa phép của mình, đọc:


- Win… gar… dium… Levi… o… sa…


Mấy cái lông chim trên bàn bỗng bay lên, chập chờn lơ lửng trên đầu chúng cả thước.


Giáo sư Flitwick vỗ tay:


- Giỏi lắm. Làm đạt lắm! Mọi người xem này, trò Hermione đã thành công!


Cuối buổi học đó Ron mang tâm trạng ủ ê chưa từng có.


Khi hai đứa đi ra khỏi lớp học, Ron nói với Harry:


- Thiệt tình không ai chịu đựng con nhỏ đó. Nó đúng là một cơn ác mộng.


Bỗng một người nào đó vội vã vượt qua mặt hai đứa, xô mạnh vào cả
Harrỵ Thì ra là Hermionẹ Harry liếc nhanh, nó ngạc nhiên thấy Hermione
ràn rụa nước mắt.


- Chắc tại Hermione nghe bạn nói xấu nó.


- Rồi sao?


Ron hơi áy náy một chút, nhưng vẫn nói:


- Lẽ ra nó phải nhận thấy vì sao nó không có bạn bè chứ!


Tiết học sau đó không thấy Hermione trở vô lớp. Buổi trưa nó cũng
không thấy bóng dáng cô bé đâu. Trên đường đi xuống Đại Sảnh đường để
dự buổi tiệc lễ Hội Ma, Ron và Harry nghe lóm Parvati nói với cô bạn
Lavender rằng Hermione đang khóc trong phòng vệ sinh nữ, và muốn mọi
người hãy để mình yên.


Ron càng cảm thấy khổ tâm về vụ này, nhưng chỉ được một chút; khi
cả bọn bước vào Đại Sảnh đường trang hoàng rực rỡ, thì hình ảnh
Hermione tự động mờ nhạt đi trong đầu hai thằng con trai.


Hàng nàng con dơi đeo lủng lẳng trên trần và tường, trong khi hàng
ngàn con khác sà xuống các dãy bàn như những đám mây đen nghịt, làm cho
những ngọn nến thắp trong ruột những trái bí ngô chập chờn và tắt ngấm.
Đồ ăn đột ngột hiện ra trên những chiếc dĩa vàng, y như trong bữa tiệc
khai giảng hồi đầu năm học vậy.


Harry vừa mới ăn tới món khoai tây nướng thì giáo sư Quirrell chạy
hớt hải vào Sảnh đường, chiếc khăn vành đội đầu xổ bung ra và nét hãi
hùng hiện rõ trên mặt.


Mọi người tròn mắt nhìn theo ông chạy đến bên ghế của cụ Dumbledore, tựa bệt vào đó mà nói lắp bắp:


- Quỷ… Quỷ khổng lồ… sổ hầm ngục… thiết tưởng ngài nên biết…

source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:57 pm


Nói chưa dứt câu, ông đã ngã xuống sàn chết giấc.


Tiếng ồn ào xôn xao dậy lên. Cụ Dumbledore phải dùng cây đũa thần của
mình vẩy ra một tràng pháo bông đỏ tía mới giữ được trật tự. Cụ ra
lệnh:


- Các Huynh trưởng, dẫn học sinh của nhà mình về phòng ngủ ngay lập tức.


Percy thi hành lệnh ngay:


- Học sinh năm thứ nhất, nắm tay nhau, đi theo anh. Các em cứ theo
đúng hướng dẫn của anh thì không sợ con quỷ khổng lồ. Đứng sát sau lưng
anh nhé… Xin tránh đường cho học sinh năm thứ nhất… Xin lỗi, tôi là
Huynh trưởng đây.


- Làm sai con quỷ khổng lồ lại sổ hầm ngục được? – Harry thắc mắc khi cả bọn leo lên cầu thang.


Ron đáp:


- Đừng có hỏi mình. Đúng ra mấy con quỷ đó ngu ngốc lắm. Có lẽ yêu tinh Peeves thả nó ra để nhát người ta trong đêm Hội Ma.


Bọn trẻ đi qua những đám người đang vội vã ngược xuôi đủ mọi hướng.
Khi đang chen qua một đám toàn học sinh bấn loạn nhà Hufflepuff, Harry
chợt níu tay Ron:


- Mình sực nhớ ra… Còn Hermione.


- Con bé ấy làm sao?


- Nó không biết con quỷ khổng lồ đã sổ hầm ngục.


Ron cắn môi suy tính.


- Phải đi kiếm nó thôi. Nhưng tốt nhất là đừng để cho anh Percy biết.


Hai đứa bèn tụt lại cuối hàng, lẩn vào đám nhà Hufflepuff, chạy ra
một hành lang vắng, hấp tấp lao xuống nhà vệ sinh nữ. Vừa kịp vòng qua
một góc tường thì chúng nghe tiếng bước chân vội vã đằng sau lưng. Ron
kéo Harry vào chỗ nấp sau mấy cột đá lớn, nói nhỏ:


- Anh Percy.


Nhưng ngoái đầu nhìn lại, chúng không thấy Percy, mà thay vào đó là
ông thầy Snapẹ Ông băng ngang qua hành lang rồi biến mất. Harry thì
thầm:


- Oång đang làm gì vậy? Tại sao ổng không xuống hầm với những giáo sư khác?


- Chắc là ổng đi tìm tụi mình.


Cả hai đứa chờ tiếng bước chân giáo sư Snape xa rồi mới len lén bò dọc theo hành lang. Harry nói:


- Oång đi lên tầng lầu ba.


Nhưng Ron đã giơ tay ra dấu:


- Bổ ngửi thấy mùi gì không?


Harry hít hơi và một mùi hôi thối xộc thẳng vô mũi. Một cái mùi hỗn
hợp của vớ cũ và nhà vệ sinh công cộng lâu ngày không chùi rửa.


Và rồi chúng nghe – chậm rãi nhưng nặng nề – tiếng giẫm thình thịch
của những bước chân khổng lồ. Ron chỉ về phía cuối hành lang bên trái.
Một cái gì to lớn khủng khiếp đang di chuyển về phía chúng. Hai đứa nép
vào bóng tối theo dõi cái vật đó hiện dần ra dưới anh trăng.


Thật là một cảnh tượng hãi hùng: cao gần bốn thước, da xám ngoét và
dầy cui, thân hình thô kệch xù xì như một tảng đá nhám với cái đầu hói
nhỏ xíu nhô lên như trái dừa khộ Chân con quỷ khổng lồ này ngắn ngủn và
mập ù như những gốc cây với bàn chân dẹt ra lởm chởm gai. Cái mùi phát
ra từ con quỷ tởm lợm không tả được. Cánh tay dài quá cỡ của nó cầm một
khúc cây, kéo lê trên sàn.


Con quỷ khổng lồ dừng chân bên ngưỡng cửa và nhòm vào. Nó nhúc
nhích vành tai, bắt cái đầu nhỏ xíu suy nghĩ một lát, rồi quyết định
chậm rãi bước vô.


Harry thì thầm với Ron:


- Chìa khóa còn gắn trong cửa. Mình khóa cửa nhốt nó lại?


- Phải đó.


Hai đứa đi lần về phía cửa, miệng khô đắng, cầu khấn sao cho con
quỷ đừng quay ra. Bằng một bước nhảy phóng tới cửa, Harry đóng sầm cánh
cửa lại, khóa đánh cạch, rút chìa ra.


- Xong.


Mừng rỡ với chiến thắng này, hai đứa nhảy cẫng lên và toan chạy ra
hành lang. Nhưng vừa đến khúc quanh, bỗng một tiếng kêu thét làm trái
tim chúng rụng rời. Tiếng kêu đó phát ra từ căn phòng mà chúng vừa khóa
lại.


- Chết rồi!


Mặt Ron tái mét như mặt Nam tước Đẫm Máu. Harry há hốc miệng:


- Đó là phòng vệ sinh nữ!


Cả hai đứa cùng thốt lên:


- Hermione!


Chẳng đứa nào muốn cả, nhưng không còn lựa chọn nào khác. Chúng
phải quay trở lại ngay cánh cửa, cuống cuồng mở khóa, run rẩy trong cơn
hoảng sợ dựng tóc gáy. Harry giật tung cửa và cả hai chạy vào.


Hermione đang co rúm ở một góc tường, vẻ mặt như sắp chết giấc tới
nơi. Con quỷ khổng lồ đang bước tới trước mặt cô bé, tay chân nó đập đổ
những bồn cầu chung quanh. Harry tuyệt vọng nói với Ron.


- Làm cho nó rối lên đi!


Rồi nó vớ lấy những ống nước vụn, lấy hết sức bình sinh chọi mạnh
vô tường. Con quỷ dừng lại, cách Hermione một thước. Nó ngúc ngoắc đầu
nhìn quanh, chớp mắt một cách ngu ngốc, tìm hiểu xem tiếng động đó từ
đâu phát ra. Đôi mắt ti hí của nó nhìn thấy Harrỵ Nó ngập ngừng, rồi
đổi hướng, đi về phía Harry, tay vung cây gậy khổng lồ.


- Ê, óc bã đậu!


Ron gào lên từ bên kia góc phòng, vung mạnh tay liệng một ống sắng
vào con quỷ. Oáng sắt trúng vai con quỷ, nhưng nó có vẻ không thèm để
ý. Tuy nhiên, nghe tiếng gào, nó dừng bước, xoay cái đầu cực kỳ xấu xì
về phía Ron. Thế là Harry có đủ thì giờ chạy vòng qua con quỷ.


- Chạy đi! Chạy mau lên!


Harry hét gọi Hermione, cố gắng kéo con bé ra phía cửa.




Nhưng cô bé không nhúc nhích được nữa. Nó dán sát người vô tường, miệng há hốc kinh hoàng.


Tiếng hét của Harry dường như làm con quỷ kích động. Nó rống lên đáp
lời Harry và hướng về Ron, đứa đứng gần nó nhất, và không có lối thoát.

Source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 8:59 pm

Lúc ấy, Harry làm một điều vừa dũng cảm vừa ngu ngốc: nó phóng lên lưng
con quỷ, dùng cánh tay nhỏ xíu mà xiết cổ con quỷ khổng lồ. Con quỷ có
thể không cảm thấy có Harry bé tí đang đeo trên cổ, nhưng dù có là một
con quỷ khổng lồ thì cũng phải biết đau nếu bị ai đó chọc một cây gậy
vô mũi. Mà tay Harry lúc đó lại đang lăm lăm cây đũa phép. Nó bèn thọc
luôn cây đũa vô mũi con quỷ.



Rú lên đau đớn, con quỷ quằn quại và vung khúc cây trong tay lên.
Harry bám chặt cổ con quỷ, liều cái mạng con để níu lấy sự sống: bất cứ
giây nào, con quỷ cũng có thể túm được nó và đập nó chết tươi bằng khúc
gỗ chày kia.



Hermione đã sụm xuống sàn vì kinh hãi. Ron rút cây đũa phép của nó
ra – đang cũng không biết để làm gì thì nó nghe chính nó đang đọc câu
thầ chú chợt nảy ra trong đầu:


- Wingardium Leviosa.



Khúc gỗ chày bỗng nhiên vuột khỏi tay con quỷ, bay lên cao, tuốt trên
không trung, rồi quay lại, nện cật lực xuống đầu chủ nhân của chính nó.
Nện mạnh đến nỗi cả căn phòng rúng động. Con quỷ xây xẩm mặt mày, từ từ
đồ xuống sàn một cái rầm, nằm úp xuống, im re.



Harry lồm cồm đứng dậy. Nó run lẩy bẩy và gần như đứt hơi. Ron còn
đứng chết lặng với cây đũa thần trên tay, tròn mắt nhì kết quả cái việc
nó vừa làm.



Cuối cùng, chính Hermione là người lên tiếng trước.



- Nó… chết chưa?



Harry đáp:



- Chắc là chưa. Nó mới bị đánh xỉu thôi.



Harry cúi xuống, rút cây đũa phép ra khỏi mũi con quỷ. Cây gậy dính chất gì lầy nhầy như keo.



- Ghê…, nước mũi của quỷ.



Nó chùi chiếc đũa phép vô ống quần con quỷ.



Bỗng có tiếng cửa đóng mở rầm rầm và tiếng chân người dồn dập. Ba
đứa trẻ nhìn ra. Trong lúc đánh nhau, chúng đã không để ý đến tiếng ồn
do chúng gây ra, nhưng hẳn nhiên người trên lầu đã nghe thấy tiếng con
quỷ rống và tiếng va đổ. Chỉ trong tích tắc, giáo sư McGonagall chạy ào
vô phòng, theo sát bà là giáo sư Snape và giáo sư Quirrell. Vừa nhìn
thấy con quỷ là ông Quirrell phát ra một tiếng kêu yếu ớt và ngồi gục
xuống cạnh một cái bồn cầu, ôm lấy ngực.



Thầy Snape cúi xuống xem xét con quỷ. Giáo sư McGonagall nhìn Ron
và Harrỵ Chưa bao giờ Harry nhìn thấy một cơn giận dữ như vậy trong mắt
bà. Môi bà trắng bệch. Niềm hy vọng kiếm năm mươi điểm cho nhà
Gryffindor của Harry tiêu tan trong nháy mắt.



- Các con nghĩ ra cái trò gì vậy hả?



Giọng bà lạnh băng. Harry nhìn Ron, nó vẫn đứng như trời trồng với cây đũa phép trong tay.



- May mà các con chưa bị nó giết chết. Tại sao không chịu ở trong phòng ngủ?



Thầy Snape nhìn Harry bằng ánh mắt dữ tợn, Harry nhìn xuống sàn nhà. Nó chỉ mong cho Ron hạ cây đũa phép xuống.



Lúc đó, một giọng nói nhỏ nhẹ thốt ra từ trong bóng tối.



- Thưa cô McGonagall, làm ơn đừng phạt họ. Họ chỉ đi tìm con mà thôi.



- Phải Hermione không?



Hermione đã đứng dậy được.



- Dạ, con đi tìm con quỷ khổng lồ… bởi vì… con tưởng mình con có
thể đương đầu được với nó… con… cô cũng biết mà… con đã đọc hết các
sách về quỷ...

Ron làm rơi cả cây đũa phép. Hermione mà dám nói dối trắng trợn với chính giáo viên chủ nhiệm sao?



- Nếu mấy bạn ấy không tìm thấy con thì con đã chết rồi. Harry thọc cây
đũa phép vô mũi con quỷ, còn Ron thì nện con quỷ bằng chính khúc cây
của quỷ. Mấy bạn ấy không kịp chạy đi kêu cứu ai cả. Lúc mấy bạn ấy
chạy tới là lúc con quỷ sắp giết con.



Harry và Ron cố làm ra vẻ đã biết chuyện này rồi, chẳng có gì mới cả.



- Thôi được, trong trường hợp này… - Giáo sư McGonagall chăm chú
nhìn ba đứa trẻ, - Hermione , con bé ngu ngốc, sao con có thể nghĩ là
một mình con đối đầu nổi với một con quỷ to như trái núi, hả?



Hermione cúi gằm. Harry không thốt được lời nào cả. Hermione là học
sinh ngoan nhất trường, vậy mà bây giờ cô bé cố tình làm đã vi phạm nội
quy để cứu bồ cho hai đứa con trai. Chuyện này cũng quái dị ngang ngửa
với chuyện giáo sư Snape vô lớp mà phát kẹo cho học trò vậy.



Giáo sư McGonagall quyết định:



- Hermione, vì con mà nhà Gryffindor mất năm điểm. Ta rất thất vọng
về con. Nếu con không bị thương tích gì thì hãy nhanh chóng trở về tháp
Gryffindor. Học trò đang tiếp tục ăn tiệc trong từng ký túc xá.



Hermione bước ra. Giáo sư McGonagall quay lại Harry và Ron:



- Thôi được, cũng còn may cho hai con đó, ít có học sinh năm thứ
nhất nào có thể đọ sức với một con quỷ khổng lồ như vầy. Mỗi đứa được
năm điểm cho nhà Gryffindor. Ta sẽ báo chuyện này cho giáo sư
Dumbledorẹ Các con đi về được rồi đó.



Hai đứa vội vã ra khỏi phòng, không nói tiếng nào cho đến khi trèo
lên hết hai tầng lầu. Thật là nhẹ cả người khi xa được cái mùi của con
quỷ, cái mùi mới kỳ dị làm sao!



Ron làu bàu:



- Đáng ra tụi mình phải được những hơn mười điểm!…



- Có năm điểm thôi. Hermione làm mất năm điểm rồi còn gì? – Harry chỉnh lại.



- Cũng phải thừa nhận là trong vụ giúp mình thoát ra khỏi rắc rối
thì nó cũng tốt thiệt. Nhưng mà, chính tụi mình đã cứu nó đấy thôi!



- Nếu mình đừng nhốt con quỷ chung với nó trong phòng vệ sinh thì nó đâu cần tới mình cứu mạng. – Harry nhắc Ron.



Hai đứa đã đến trước bức chân dung Bà Béo. Chúng đồng thanh nói:



- Mõm heo. – rồi bước vào phòng sinh hoạt chung.



Căn phòng đông đúc và ồn ào. Mọi người đang ăn uống những thứ được
đưa lên từ Đại Sảnh đường. Chỉ có Hermione vẫn đứng một mình cạnh cửa,
đợi Ron và Harry về. Một chút bối rối. Rồi, tất cả cùng nói mà không ai
nhìn mặt ai:



- Cám ơn!



Sau đó cả ba vội vã bưng dĩa đi lấy đồ ăn.



Kể từ đó, Hermione trở thành bạn của Ron và Harrỵ Có những chuyện
mà một khi đã cùng trải qua rồi, người ta không thể không mến nhau. Và
đánh gục một con quỷ khổng lồ cao bốn thước là một trong những chuyện
loại đó.
source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Tue May 06, 2008 9:01 pm

Chương 11

QUIDDITCH

Tháng mười một đã tới. Trời trở nên lạnh căm. Những ngọn núi quanh
trường đổi màu xám xịt và mặt hồ se lại như tấm gương thép lạnh băng.
Sáng sáng, sương giá phủ khắp sân trường. Từ cửa sổ trên lầu có thể
nhìn thấy lão Hagrid quấn mình trong chiếc áo da lông chuột chũi, đeo
bao tay da thỏ và mang đôi giày khổng lồ bằng da hải lỵ Lão đi rũ băng
bám trên mấy cây chổi thần ngoài sân bóng Quiđitch, xong việc, lão bó
chúng lại.



Mùa bóng Quiđitch đã bắt đầu. Thứ bảy này Harry sẽ đấu trận đầu
tiên, trận Gryffindor gặp Slytherin. Nếu nhà Gryffindor mà thắng trận
này thì sẽ được đôn lên hạng hai trong vòng tranh cúp vô địch.



Không một ai được coi Harry luyện tập, bởi vì anh Wood đã quyết
định rằng phải giữ bí mật về Harry, như một vũ khí tuyệt mật của đội
nhà Gryffindor. Thế nhưng chẳng biết bằng cách nào mà tin tức cũng xì
ra được, rằng thì là Tầm thủ của đội Gryffindor chính là… Harry! Dư
luận chia làm hai phe, (mà Harry thì không biết nghe theo phe nào sẽ bi
đát hơn): phe thì tin chắc Harry sẽ chơi sáng chói, phe thì bảo là họ
sẽ phải xách chiếu chạy vòng vòng dưới sân để… hứng Harry.



Cũng may là bây giờ Hermione đã trở thành bạn của Harry và Ron. Nếu
không có cô bé thì Harry không biết xoay sở ra sao với cả đống bài tập,
vì hở ra phút nào là anh Wood lại réo nó đi tập luyện. Hermione còn cho
Harry mượn cuốn Quiđitch qua các thời đại, một cuốn sách hóa ra đọc
cũng rất hấp dẫn.



Nhờ sách mà Harry biết rằng có bảy trăm cách ăn gian trong Quiđitch
và cả bảy trăm cách đó đều đã từng xảy ra trong kỳ tranh Cúp Thế giới
năm 1473; rằng trong Quiđitch Tầm thủ thường là cầu thủ nhỏ con nhất và
lanh lợi nhất, cũng như thường gặp những tai nạn hiểm nghèo nhất; rằng
tuy không ai bị chết khi chơi Quiđitch nhưng từng có vài trọng tài biến
mất tăm sau trận đấu để rồi vài tháng sau mới thấy tái xuất hiện ở sa
mạc Sahara.



Hermione đã phần nào bớt căng thẳng về chuyện vi phạm nội quy kể từ
khi được Harry và Ron cứu mạng khỏi tay con quỉ khổng lồ. Cô bé nay dễ
thương hơn nhiều. Hôm trước ngày Harry đấu trận Quiđitch đầu tiên, cả
ba đứa chạy ra ngoài sân trường vào giờ ra chơi. Trời lạnh nên Hermione
phù phép ra một ngọn lửa xanh sáng rực có thể để trong hũ đựng mứt mà
mang theo người. Ba đứa đang túm tụm đứng đâu lưng vào ngọn lửa để sưởi
thì thầy Snape đi ngang qua sân. Harry để ý thấy chân thầy đi cà nhắc.
Cả ba vội vàng đứng sát vào nhau hơn để che bít ngọn lửa, bởi vì vụ này
hiển nhiên là vi phạm nội quị Xui xẻo là những bộ mặt… tội lỗi của
chúng làm thầy Snape để ý. Thầy cà nhắc lê chân tới. Thầy không nhìn
thấy ngọn lửa, nhưng có vẻ như thầy đang cố tìm ra một chuyện gì đó để
mà la rầy bọn nhỏ.



- Trò cầm cái gì đó, Potter?



Đó là quyển Quiđitch qua các thời đại. Harry đưa cuốn sách ra. Thầy Snape bảo:



- Ai cho trò mang sách ra khỏi thư viện! Đưa đây cho tạ Trừ Gryffindor năm điểm về chuyện này.



Khi thầy Snape khập khiễng đi khỏi, Harry tức tối làu bàu:



- Oång mới chế ra cái qui định này đây! Không biết cái chân ổng bị sao vậy?



Ron cay độc:



- Hổng biết. Nhưng mà mình cầu cho ổng đau thiệt đau!



Đêm đó, căn phòng chung của nhà Gryffindor vô cùng náo nhiệt.
Harry, Ron và Hermione ngồi cạnh nhau bên cửa sổ. Hermione đang dò lại
bài tập cho Ron và Harrỵ Cô bé không đời nào cho hai đứa nó quay bài.
(Mỗi lần xin quay bài, Hermione lại hất mặt lên hỏi: “Làm vậy sao mấy
bạn hiểu bài?”). Nhưng từ khi nghĩ ra cách nhờ cô bé dò bài tập giùm,
hai đứa yên chí thể nào cũng có được đáp số đúng.



Harry cảm thấy bồn chồn quá. Để quên đi nỗi lo về trận đấu ngày
mai, Harry nghĩ đến chuyện đòi lại cuốn Quiđitch qua các thời đại. Tại
sao nó phải sợ thầy Snape chứ? Ừ, có gì mà sợ? Nó đứng dậy, nói với Ron
và Hermione là nó sẽ đi gặp thầy Snape, hỏi xin thầy xem lấy lại cuốn
sách có được không. Cả hai nói:



- Bồ đi thì đi, tụi này thì không dám đâu.



Harry nghĩ, phải như có một giáo viên khác chứng kiến màn đòi sách
này thì chắc thầy Snape sẽ khó mà từ chối. Thế là, nó bèn chạy thẳng
xuống phòng giáo viên và gõ cửa. Không ai trả lời. Harry gõ lần nữa.
Cũng không nghe gì hết.



Hay là thầy Snape bỏ quyển sách trong phòng và chạy đi đâu đó? Vậy
sao lại không thử xem sao… Harry đẩy cửa phòng và rón rén bước vào
trong. Một cảnh dễ sợ đập ngay vào mắt nó.



Thầy Snape đang ở trong phòng, chỉ một mình với ông giám thị Filch.
Tay thầy Snape nắm vạt áo chùng kéo lên quá gối, để lộ một cái đầu gối
be bét máu, sưng vù; còn ông Filch đang băng bó cho thầy Snape.



- Đồ trời đánh quỷ vật! – Thầy Snape gầm gừ. – Sao ông nói là ông canh được ba cái đầu một lúc?



Harry nhẹ nhàng khép cánh cửa lại, nhưng:



- POTTER!



Mặt thầy Snape nhăn nhúm lại vì giận dữ. Thầy buông tay cho vạt áo chùng rơi xuống che phủ vết thương trên đầu gối. Harry ú ớ:



- Con… con chỉ… muốn xin lại quyển sách.



- CÚT RA! CÚT!



Harry cút ngay, trước khi thầy Snape kịp trừ của nhà Gryffindor thêm mấy điểm nữa. Nó vọt lên lầu. Ron hỏi:



- Có lấy được không?… Chuyện gì vậy?

Harry hạ giọng, thì thào kể cho Ron và Hermione nghe những gì nó thấy. Nó nói không ra hơi khi kết thúc câu chuyện:



- Các bạn biết vậy nghĩa là sao không? Oång tìm cách vượt qua con chó
ba đầu vào đêm lễ Hội Ma! Lúc tụi mình thấy ổng là ổng đi lên đó, nhớ
không? Vậy là ổng muốn đánh cắp cái gói mà con chó đang canh giữ. Tôi
dám lấy cây chổi của tôi ra cá với mấy bồ là, chính thầy Snape đã thả
con quỷ khổng lồ ra để đánh lạc hướng.



Hermione trợn tròn mắt. Cô bé nói:



- Không. Thầy Snape… không lẽ nào… Mình biết tánh thầy khó chịu,
nhưng không lý gì thầy lại tìm cách đánh cắp cái vật mà cụ Dumbledore
đang cất giữ.


Ron cự nự:



- Hermione à, thiệt tình mà nói, bạn tưởng các thầy cô giáo đều là
thánh hết sao? Mình tin Harrỵ Mình không bỏ qua nhất cử nhất động nào
của lão Snape đâu. Nhưng mà ông ấy định ăn cắp cái gì vậy tả Còn con
chó canh giữ cái gì mới được chứ?


Câu hỏi đó cứ lởn vởn trong đầu Harry ngay cả khi nó đã lên giường.
Neville đã ngáy như sấm trong khi Harry thì mắt cứ mở thao láo. Nó cố
xua hết mọi thứ ra khỏi đầu. Nó cần ngủ. Nó phải ngủ. Chỉ còn mấy tiếng
đồng hồ nữa là Harry bước vào trận Quiđitch đầu tiên trong đời. Vậy mà
vẻ mặt thầy Snape lúc bị nó bắt gặp vết thương trên đầu gối – cái vẻ
mặt giận dữ lạ lùng ấy – làm Harry không dễ gì quên.



Sớm ra, bình minh rạng rỡ mà lạnh lẽo. Đại Sảnh đường ngào ngạt mùi
xúc xích chiên và um sùm tiếng đấu láo của bọn trẻ con đang háo hức chờ
coi một trận Quidditch hay ra trò.


- Bồ phải ăn một chút gì đi chứ !



- Tôi không muốn ăn gì hết.



- Một miếng bánh mì nướng vậy?



Mặc cho Hermione nài nỉ, Harry vẫn lắc đầu :



- Tôi không đói mà.


Nó cảm thấy hãi hùng quá. Chỉ một tiếng đồng hồ nữa thôi là nó phải ra sân bóng.


- Harry, bồ cần phải ăn cho có sức! Seamus nói, Tầm thủ lúc nào cũng là đứa bị đối phương dập cho te tua nhất.


Harry nhìn Seamus quệt nước chấm lên xúc xích mà nói:


- Cám ơn cậu, Seamus !








source:MYE

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:36 pm

Đúng mười một giờ, dường như cả trường đều đổ ra đứng quanh sân bóng
Quiđitch. Nhiều học sinh còn mang theo ống dòm. Mặc dù ghế ngồi đều đã
được nâng cao lên trời, nhưng thỉnh thoảng cũng khó theo dõi một vài
diễn biến của trận đấu. Ron và Hermione, cùng nhập bọn với Seamus,
Neville và Deam, ngồi cổ động ngay hàng ghế đầu. Và Harry vừa ngạc
nhiên vừa cảm động hết sức khi thấy cả đám giương lên một tấm biểu ngữ
cổ động thiệt lớn, làm từ tấm khăn trải giường đã bị con chuột Scabbers
cắn nát. Trên tấm biểu ngữ, Harry Potter được gọi là Thống soái và cậu
Dean khéo tay đã vẽ hẳn một con sư tử to, biểu tượng của nhà Gryffindor
ngay dưới tên Harrỵ Đã vậy, Hermione còn ra tay làm một phép thuật nho
nhỏ, khiến cho nước sơn cứ chốc chốc lại đổi màu.


Trong khi đó, ở phòng thay đồ, Harry và cả đội đang mặc vào những chiếc
áo chùng Quiđitch màu đỏ thẫm. (Đội Slytherin mặc áo xanh lá cây ).


Wood tằng hắng để mọi người yên lặng :



- Nào, nghe đây anh em!



- Và chị em nữa chứ! – Truy thủ Angelinabổ sung.



Wood đồng ý:



- Vâng. Nào, các anh chị em! Đây là trận đấu của chúng ta.



- Một trận đánh lớn – Fred nói leo.



- Một trận mà tất cả chúng ta hằng mong đợi – George thêm vào.



Fred nói nhỏ với Harry:



- Tụi anh thuộc lòng bài diễn văn của Wood rồi. Năm ngoái cũng ở trong cùng một đội mà!



Wood bảo :



- Hai đứa bây có im đi không?… Thưa các anh chị em, đây là đội hình
tuyệt vời nhất của nhà Gryffindor từ nhiều năm trở lại đây. Lần này
chúng ta sẽ chiến thắng. Tôi biết chắc như vậy.


Rồi anh nhìn trừng trừng cả đám như muốn nói: Mà tụi bây phải thắng, nếu không thì…



- Thôi. Tới giờ rồi. Chúc tất cả may mắn.



Harry theo gót Fred và George ra khỏi phòng thay đồ, mong sao cho đầu
gối mình đừng sụm xuống khi bước ra sân trong tiếng hò reo cổ vũ.



Bà Hooch cầm còi trọng tài. Bà đứng giữa sân chờ hai đội tiến ra, một tay bà đã cầm sẵn cây chổi.



Khi tất cả các cầu thủ đã đứng chung quanh, bà Hooch nói:



- Tất cả các trò nghe đây, ta muốn tất cả phải chơi một trận thật hay thật đẹp.



Harry nhận thấy dường như bà Hooch đặc biệt gửi những lời ấy đến
cho đội trưởng của đội Slytherin – Marcus Flint, một học sinh năm thứ
sáu. Nhìn Flint, Harry cảm giác như trong người anh chàng ấy có lẫn máu
của con quỷ khổng lồ. Nhưng khi ngước lên thấy tấm biểu ngữ phất phơ
trên bể người, với dòng chữ “Harry Thống soái”, trái tim Harry như muốn
nhảy nhót trong lồng ngực. Nó cảm thấy có thêm can đảm.


- Lên chổi!



Harry trèo lên cây cùng Nimbus 2000. Bà Hooch thổi một hồi còi chói tay
bằng cái còi bặc. Mười lăm cây chổi vọt lên không trung, càng lúc càng
cao. Trận đấu bắt đầu.


- Và ngay lập tức, Angelina của đội Gryffindor giành được banh Quafflẹ
Chà, cô gái này quả là một Truy thủ xuất sắc, mà lại hấp dẫn nữa chứ…



- Jordan!



- Dạ, em xin lỗi!



Bị giáo sư McGonagall nhắc nhở, anh chàng Lee Jordan cụp tai lại.
Anh là bạn của hai anh em sinh đôi nhà Weasley, và được làm bình luận
viên trận bóng ngày hôm nay, dưới sự giám sát chặt chẽ của giáo sư
McGonagall.


- Còn bây giờ, thưa quý vị, cô ấy đang vượt lên cao, một đường chuyền
chính xác cho Alicia Spinnet, một phát hiện mới của Oliver Wood, mà năm
ngoái còn ngồi ghế dự bị… Bóng được chuyền về cho Angelina… Ồ, không,
đội Slytherin đã giành được Quafflẹ Vâng, đội trưởng Slytherin là
Marcus Flint đã giành được Quaffle và bay vọt đi… Flynt đang bay như
một con ó… Anh sắp s… s… Không, thủ quân của Gryffindor là Wood đã xuất
sắc chặn đường bóng của Flint và giành lại được banh Quaffle… Đằng
kia,Truy thủ Katie Bell của đội Gryffindor có mặt kịp thời, lặn tuyệt
khéo quanh Flint, rồi vút lên trở lại… Ối… Có lẽ chấn thương rồi, một
trái Bludger đâm vô ót… Banh lại về tay Slytherin… Adrian Pucey đang
tăng tốc bay đến cột gôn, nhưng một trái Bludger thứ hai đã cản đường
anh… Trái Bludger này do Fred hay là George phát ra đây? Thiệt khó mà
nói chính xác được… Dù sao các tấn thủ nhà Gryffindor đã chơi rất ngoạn
mục, và Angelina một lần nữa chiếm được Quaffle, trước mặt cô hoàn toàn
trống trãi và… vút… Phải nói đúng là cô đang bay… Tránh được một trái
Bludger đang lao tới… Cột gôn trước mặt rồi… Cố lên nào, Angelina… Thủ
quân Bletchley lao xuống… Hụt rồi… GRYFFINDORS GHI BÀN!



Học trò nhà Gryffindor bùng lên hoan hô làm sôi cả bầu khí lạnh, trong khi phe Slytherin la ó, rên rỉ.



- Cho qua nào, cho lên kia với!



- Ồ bác Hagrid!



Ron và Hermione ngồi xích lại, lấy chỗ cho lão Hagrid ngồi nhập
bọn. Lão vừa vỗ cái ống dòm to đùng, đeo lủng lẳng quanh cổ, vừa nói:



- Nãy giờ ngồi coi ngoài chòi. Không thể nào vui bằng ngồi giữa đám
đông như vầy. Tới giờ vẫn chưa thấy tăm hơi của banh Snitch hả?



Ron đáp:



- Chưa ạ! Nãy giờ Harry chưa có việc gì làm cả!



- Cứ tránh va chạm đã… Ê, có chuyện rồi kìa.



Lão Hagrid giương ống dòm, hướng lên bầu trời cao nơi Harry đang lơ lửng, trông chỉ như một cái chấm con.



Tuốt trên đó Harry đang lượn quanh, theo dõi sít sao trận đấu và nheo mắt tìm



kiếm tung tích trái banh Snitch.



Đây là chiến lược của Wood. Anh đã dặn dò Harry:



- Em cứ việc né cho tới khi nào phát hiện ra banh Snitch. Tụi này không muốn em tấn công khi chưa cần phải ra tay.



Lúc Angelina ghi bàn, Harry đã luyện vài vòng từ cột gôn này sang
cột gôn khác để xả ga vui sướng. Giờ đây nó đã tỉnh táo lại, tập trung
tìm kiếm banh Snitch. Có lúc nó thoáng nhìn thấy một ánh vàng xẹt qua,
nhưng đó chỉ là ánh phản chiếu của chiếc đồng hồ đeo taycủa hai anh em
sinh đôi nhà Weasleỵ Rồi có lần một trái Bludger lăn xả vô Harry, chọi
nó lia lịa, hung hãn như đại bác thần công, và Fred đã kịp thời đến
đuổi trái banh đi. Vừa giận dữ đấm cho trái banh Bludger một phát văng
về hướng Marcus. Fred vẫn còn kịp hỏi :



- Em không sao chứ, Harry?



Trên khán đài, Lee Jordan vẫn hăng hái bình luận :



- Đội Slytherin đang có banh, Truy thủ Pucey đã lặn xuống, né được
hai trái Budger, qua được hai anh em Weasley, vượt nốt Truy thủ Bell,
anh đang tăng tốc về hướng… Khoan đã… để coi có phải banh Snitch không




Tiếng rì rầm nổi lên rồi lan khắp đám đông, khi Adrian Pucey buông
rơi trái Quaffle vì mãi ngoái nhìn theo một ánh vàng thoáng nhá lên,
vút ngang qua tay trái nó.


Harry đã nhìn thấy banh Snitch. Nó phóng người xuống có ánh vàng lóe
sáng ấy trong một cơn kích động dữ dội. Tầm thủ của Slytherin là
Terence Higgs cũng đã nhìn thấy banh. Cả hai kè cổ nhau lao vào tranh
trái Snitch. Tất cả Truy thủ hai đội dường như quen béng nhiệm vụ của
mình, cứ ngẩn ra, lửng lơ bất động giửa không trung.


Harry đã nhanh hơn Higgs. Nó nhìn thấy trái banh nhỏ xíu với đôi cánh
chấp chới, đang bay chếch lên cao, ở phía trước. Harry dồn sức làm một
cuộc đột phá tốc độ để vọt lên …



ẦM !



Rồi một tiếng gầm căm phẫn nổi lên từ phía cổ động viên nhà
Gryffindor: Marcus Flint đã cố ý ngáng chổi của Harry, khiến cây chổi
bật khỏi đường bay, hất văng Harry, và nếu Harry không cố lỳ bám được
cán chổi thì có thể đã toi mạng như chơi.


Cổ động viên Gryffindor gào vang:



- Phạt.



Bà Hooch tức giận phê bình Flint và cho Gryffindor được hưởng một trái phạt



đền. Nhưng sau phút giây rối loạn ấy, trái Snitch đã lại biến đâu mất tăm.



Trên khán đài, Dean tức tối gào lên:



- Đuổi ra sân! Trọng tài, xài thẻ đỏ đi chứ!



Ron lấy làm lạ hỏi:



- Mày nói cái gì vậy Dean ?



Dean vẫn bừng bừng phẫn nộ:



- Thẻ đỏ! Trong bóng đá thì lỗi đó phải lãnh thẻ đỏ mà ra khỏi sân rồi.



- Nhưng đây đâu phải bóng đá? Quiđitch không có luật đuổi cầu thủ khỏi sân.



Tuy nhiên bác Hagrid về phe với Dean :



- Đúng ra người ta phải đổi luật. Chứ thằng Flint suýt nữa là hất Harry văng ra giữa trời rồi còn gì!



Lee Jordan thấy về phe nào cũng khó. Nó đành bình luận kiểu nước đôi:



- Thế là… sau vụ gian luận rõ ràng và tệ hại …



Giáo sư McGonagall hầm hè:



- Jordan!



- À, ý tôi nói là… sau vụ phạm lỗi công khai và tệ hại …



- Jordan, ta cảnh cáo em đấy! – giáo sư McGonagall gằn giọng.



- Dạ, dạ… Flint suýt giết chết Tầm thủ của đội Gryffindor, nếu là ai
khác thì chắc chết rồi, tôi bảo đảm,và thế là… phạt đền cho đội
Gryffindor… Spinnet thực hiện… Anh làm một cách gọn gàng. Trận đấu tiếp
tục, Gryffindor vẫn đang giữ bóng …



Đúng vào lúc Harry né một trái Bludger khác đang lao xoáy qua đầu
nó cực kì nguy hiểm thì sự cố xảy ra. Cây chổi của nó bỗng như bị chấn
động, chao đảo dễ sợ. Trong nháy mắt, Harry tưởng mình sắp té nhào
xuống. Nó nắm chặt cán chổi bằng cả hai tay và kẹp chặt hai đầu gối
lại. Trong đời, nó chưa bao giờ cảm thấy khủng khiếp như vậy.


Cây chổi lại chấn động lần nữa, dường như nó muốn hất Harry ra. Nhưng
xưa nay, có bao giờ cây Nimbus 2000 lại quyết định hất người cỡi một
cách thình lình như vậy? Harry cố gắng quay về phía những cột gôn của
đội nhà. Nó lưỡng lự, nửa muốn kêu Wood xin tạm dừng trận đấu, nửa
không. Và đúng lúc đó, Harry nhận ra cây chổi của mình đã trở nên bất
trị: nó không quay trở nổi cán chổi. Cũng không lái được. Cây chổi cứ
ngúa ngoắc chĩa thẳng lên trời, thỉnh thoảng lại quất mạnh một cái,
khiến Harry sắp té nhào.


Lee vẫn đang bình luận trận đấu:



- Đội Slytherin đang giữ banh… Flint đang có banh Quaffle… anh vượt qua
Spinnet… qua cả Bell… Một trái Bludger tống mạnh vào anh, chắc là bể
mũi quá… Dạ, em giỡn chút mà cô… Đội Slytherin GHI BÀN… Ồ không…



Phe Slytherin bùng lên hoan hộ Dường như không ai để ý thấy cây
chổi của Harry đang cư xử hết sức kỳ lạ. Nó đang đưa Harry lên cao dần.
Cao dần, tách ra khỏi trận đấu, vừa bay vừa vùng vằng, giật ngược.


Lão Hagrid lẩm bẩm:



- Không biết thằng Harry đang làm cái trò gì kia?



Lão chăm chú nhìn qua ống dòm.



- Phải như ta không biết rõ về thằng nhỏ, thì ta sẽ cho rằng nó đã không điều khiển được cây chổi… Nhưng vô lý…



Thình lình, mọi người trên khán đài đều chỉ về phía Harry, tít mít trên
cao. Cây chổi của nó đang bắt đầu xoay tròn, xoay tròn, còn nó thì chỉ
cố bám cho được cán chổi. Thế rồi cả đám đông há hốc mồm ra: Cây chổi
của Harry vừa giật ngược một cách man dại, hất văng Harry ra ngoài. Giờ
đây, Harry chỉ còn bám được có một tay vào cán chổi, đeo tòn ten trên
không.


Seamus thì thào:



- Hay lúc thằng Flint cản phá, nó đã làm gì cây chổi?



Lão Hagrid run run giọng, nói:



- Không thể được… Chỉ có một phù thuỷ mạnh phe Hắc ám mới phù phép nổi
cây chổi… Chứ đứa con nít… con nít làm sao ám được một cây Nimbus 2000
?



Nghe tới đó, Hermione vội giật lấy cái ống dòm của lão Hagrid, nhưng thay vì



hướng lên Harry, cô bé lại chĩa ống dòm vào đám đông tìm kiếm.



Ron, mặt mày xám ngoét, rên rỉ:



- Bạn đang làm gì vậy?



Hermione thở hổn hển :



- Biết ngay mà… Thầy Snape… Coi kìa!



Ron chụp ống dòm. Thầy Snape ở giữa đám đông, trên khán đài đối
diện. Mắt ông đăm đăm nhìn Harry và môi thì lẩm nhẩm liên tục không kịp
thở. Hermione nói:



- Ổng chắc chắn đang làm cái gì đó… đang phù phép cây chổi!



- Mình phải làm sao bây giờ?



- Để tôi giải quyết!



Ron chưa kịp nói thêm tiếng nào thì Hermione đã biến mất. Ron bèn
chĩa ống dòm về phía Harrỵ Cây chổi của Harry vẫn đang run bần bật.
Harry gần như không bám nổi vào cán chổi nữa. Cả đám đông đều đã đứng
dậy, chăm chú nhìn theo, hoảng sợ, trong khi anh em Weasley bay lên, cố
gắng kéo Harry qua tỵ nạn trên cây chổi của họ, nhưng chẳng được tích
sự gì: cứ mỗi lần họ xáp lại gần Harry thì cây chổi điên lại nhảy dựng
lên cao hơn nữa. Họ đành tụt xuống thấp, bay vòng vòng bên dưới Harry,
hy vọng là nếu thằng bé có té xuống thì họ cũng hứng được nó.


Marcus Flint thừa lúc đó tóm được quả Quaffle, ghi liên tiếp năm bàn mà chẳng ai thèm chú ý.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:36 pm

Ron lẩm bẩm một cách tuyệt vọng:



- Hermione, mau lên chứ !…



Hermione lúc đó đương xông pha trong đám đông, bươn bả lao về chỗ thầy
Snapẹ Cô chạy băng qua hàng ghế sau lưng ông; hối hả đến nỗi không dừng
lại xin lỗi khi đâm sầm vào thầy Quirrell khiến thầy ngã lăn quay xuống
hàng ghế trước mặt. Đến được chỗ thầy Snape đứng, Hermione thụp người
xuống, rút cây đũa phép của mình ra, lẩm nhẩm mấy lời đã được chọn lọc.
Một tia sáng xanh phóng ra từ đầu đũa xẹt tới vạt áo chùng của thầy
Snape và bắt cháy.


Có lẽ thầy Snape mất chừng ba mươi giây mới nhận ra mình đang bị… hoa?
hoạn. Nghe thầy la “oái” lên một tiếng, Hermione biết là mình đã làm
được việc. Thu ngọn lửa vào cái lọ nhỏ xíu mà cô bé giấu trong túi áo,
Hermione bò trở về hàng ghế sau, đinh ninh là thầy Snape không bao giờ
biết chuyện gì đã xảy ra.


Nhưng nhiêu đó cũng đủ. Tuốt trên cao kia, Harry bỗng nhiên gượng lai được, trèo lên cây chổi vững vàng như trước.



Ron bèn lay gọi Neville:



- Neville, bây giờ coi được rồi đó.



Chẳng là nãy giờ, cậu bé hiền lành này đã úp mặt vô áo khoác của lão Hagrid mà khóc thút thít gần năm phút.



Ngay lúc đó, đám đông thấy Harry lao nhanh xuống đất, bụm tay vỗ vào
miệng như thể sắp sửa nôn thốc nôn tháo. Nó đáp xuống đất bằng cả tứ
chi, ho khạc ra, và một cái gì màu vàng choé rơi tõm trong lòng bàn
tay.


Nó giơ cái vật ấy lên cao khỏi đầu, hét to:



- Tôi bắt được banh Snitch rồi!



Trận đấu kết thúc trong tình cảnh cực kỳ bối rối.



Hai mươi phút sau, Flint vẫn còn la ó là “Nó đâu có bắt được, nó nuốt phải trái banh mà.”



Đằng nào thì kết quả vẫn vậy thôi. Harry không hề vi phạm luật lệ, và
Lee Jordan vẫn còn hồ hởi gào kết quả trận đấu khản cả cổ: Gryffindor
đã thắng với tỷ số 170 – 60. Tuy nhiên, Harry không nghe được những
tiếng la này: nó đang làm một tách trà nóng trong căn nhà của lão
Hagrid, cùng với Ron và Hermione.


Ron giải thích:



- Chính lão Snapẹ Hermione và mình nhìn thấy lão đang ếm cây chổi của
bồ, miệng lão lẩm nhẩm liên tục, mắt thì không rời khỏi bồ một giây nào
hết.


Nhưng lão Hagrid gạt đi:



- Nhảm nhí! Việc gì mà thầy Snape phải làm như vậy?



Harry, Ron và Hermione nhìn nhau, xem nói sao với lão Hagrid đây. Cuối cùng Harry quyết định nói sự thật:



- Tụi con đã khám phá ra bí mật của ổng. Ổng tìm cách vượt qua con chó
ba đầu trong đêm lễ Hội Mạ Ổng bị chó cắn. Tụi con nghĩ là ổng muốn
đánh cắp cái mà con chó ba đầu đang canh giữ.


Lão Hagrid làm rớt tách trà:



- Làm sao các cháu lại biết về con Fluffy?



- Fluffy hả?



- Ờ… nó là con chó của ta… Mua của một thằng cha người Hy Lạp mà ta gặp
ở quán rượu hồi năm ngoái… Ta cho cụ Dumbledore mượn để nó canh giữ
cái…



Harry nôn nóng:



- Cái gì ạ?



Lão Hagrid bỗng đổi giọng cáu kỉnh:



- Thôi, đừng hỏi ta nữa. Đó là chuyện tối mật, ừ, tối mật.



- Nhưng mà lão Snape đang định đánh cắp nó mà?



Lão Hagrid lại gạt đi:



- Nhảm nhí! Thầy Snape là giáo sư trường Hogwarts, đời nào ổng lại đi làm mấy chuyện đó!



- Vậy thì tại sao ổng cứ tìm cách giết Harry?



Hermione kêu lên. Những biến cố hồi trưa dường như đã làm thay đổi nhận định của cô bé về thầy Snape.



- Bác Hagrid, cháu nhìn là biết cây chổi bị ếm mà, cháu đã đọc hết
sách vở về đề tài đó rồi. Khi muốn ếm ai thì phải chăm chú nhìn không
rời mắt khỏi người đó, mà cháu thấy ông Snape không chớp mắt!



Lão Hagrid nóng nảy bảo:



- Ta nói với tụi bây là tụi bay nhầm rồi! Ta không biết tại sao cây
chổi của Harry đâm giở chứng như vậy, nhưng thầy Snape không đời nào
tìm cách giết học trò! Này, nghe đây, cả ba đứa tụi bay… tụi bay đang
xía vô chuyện không dính dáng gì tới mình cả. Nguy hiểm lắm. Tụi bay
quên con chó đi, quên luôn chuyện nó đang canh giữ cái gì đi. Đó là
việc của cụ Dumbledore và cụ Nicolas Flamel mà thôi.


Harry reo lên:



- A! Vậy là có ai đó tên là Nicolas Flamel liên quan đến vụ này, phải không bác?



Nghe tới đó. Lão Hagrid liền trông như nổi điên lên với chính mình.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:37 pm

Chương 12

TẤM GƯƠNG ẢO ẢNH

Sắp đến lễ Giáng sinh. Vào một buổi sáng giữa tháng mười hai, cả
trường Hogwarts choàng tỉnh giấc, thấy khắp nơi đã bị tuyết trắng phau
phủ dày cả thước. Mặt hồ đông cứng, và hai em sinh đôi nhà Weasley vừa
bị phạt vì đã phù phép cho mấy trái cầu tuyết cứ lăn tròn theo giáo sư
Quirrell, rồi cho nẩy lên đằng sau tấm khăn vành của ông. Bọn cú xông
pha trong bão tuyết để đưa thư đã được lão Hagrid điều dưỡng cho lại
sức trước khi có thể bay đi tiếp.


Ai ai cũng nôn nóng trông mong cho sớm đến kỳ nghĩ lễ. Những ngày này,
căn phòng sinh hoạt nhà Gryffindor và Đại Sảnh Đường vang lép bép tiếng
than củi cháy trong lò sưởi, nhưng các hành lang lại lạnh cóng, Những
cơn gió cắt da cứ rung lắc cửa kiếng các phòng học. Thê thảm nhất là
chuyện lớp của thầy Snape lại nằm ở dưới tầng hầm. Ở đó bọn trẻ thở ra
khói mịt mờ, và cố đứng càng sát cái vạt nóng của mình càng tốt.


Một hôm, trong lớp học Độc dược, Draco Malfoy lên tiếng:



- Tao thấy thiệt là tội nghiệp cho mấy đứa phải ở lại trường, gia đình không thèm đón tụi nó về ăn Giáng sinh.



Khi nói cái câu đó, nó hướng về Harry Potter. Crabble và Goyle cười
khúc khích. Harry lúc ấy đang cân bột xương sống của cá sư tử nên chẳng
bận tâm đến bọn chúng. Kể từ trận Quiđitch mà Gryffindor chiến thắng
Slytherin, Malfoy càng ngày càng khó chịu hơn. Cay cú về chuyện
Slytherin thua trận, Malfoy đã tìm cách chọc cười thiên hạ bằng cách kể
chuyện bịa là một con ếch mồm to sẽ thay thế Harry ở vị trí Tầm thủ
trong trận đấu kế tiếp như thế nào. Rồi khi thấy chẳng ai thèm cười,
bởi vì ai cũng phục lăn vụ Harry trị được cây chổi giở chứng, thì nó
càng tức giận và đố kỵ, quay ra châm chọc Harry về việc cậu bé không có
một gia đình riêng.


Đúng là Harry sẽ không quay về nhà số 4 đường Privet Drive để ăn lễ
Giáng sinh. Tuần trước, giáo sư McGonagall đã thăm dò, rồi lập một danh
sách những học sinh sẽ ở lại trường trong kỳ nghĩ. Harry đăng ký ngay
lập tức. Nó chẳng thấy có gì để gọi là tội nghiệp cả. Biết đâu đây sẽ
là mùa Giáng sinh đẹp nhất mà nó từng có trong đời. Ron và mấy ông anh
cũng ở lại trường, bởi vì năm nay ông bà Weasley đi thăm anh Charlie ở
tận Rumani.


Sau buổi học Độc dược, lúc rời căn hầm, bọn trẻ phát hiện có một cây
thông to đứng ở cuối hành lang. Nhưng nhờ hai cái chân khổng lồ thò ra
dưới gốc cây và giọng nói ồm ồm mà tụi nhỏ biết ngay là lão Hagrid đang
đứng đằng sau.


Ron nhanh nhảu thò đầu vào đám cành lá, hỏi:



- Chào bác Hagrid. Bác có cần tụi cháu giúp một tay không?



- Khỏi, bác xoay sở được mà, cám ơn cháu, Ron.



Chợt có tiếng Malfoy lạnh lùng cất lên phía sau lưng:



- Có tránh đường ra không thì bảo? Tính đứng đó kiếm mấy đồng tiền lẻ,
hở Ron? Tao thấy mầy coi bộ có triển vọng trở thành tay gác cổng sau
khi học xong Hogwarts lắm đó. Mà thật ra, đem so cái chòi của lão
Hagrid với cái ổ của nhà mày chui rúc, thì cũng như cung điện rồi hén?



Ron vừa nhào vô Malfoy thì thầy Snape xuất hiện ở cầu thang:



- WEASLEY!



Ron đành buông cổ áo Malfoy ra.



Lão Hagrid thò đầu ra khỏi đám cành lá rậm rạp như râu tóc lão, nói:



- Thưa giáo sư Snape, chính Malfoy gây sự trước. Malfoy xúc phạm gia đình trò Ron Weasley.



Thầy Snape nói ngọt ngào:



- Cho dù vậy, bác Hagrid à, đánh nhau vẫn là vi phạm nội quy trường
Hogwarts… Nhà Gryffindor bị trừ năm điểm. Còn trò Ron Weasley, may
phước cho mi là ta chỉ trừ nhiêu đó. Thôi, giải tán, cả lũ chúng bay!



Malfoy, Crabbe và Goyle bèn xông ào qua cây thông làm rơi rụng vô số lá kim khắp nơi, và chúng lấy làm khoái trá lắm.



Ron nhìn theo bọn Malfoy, nghiến răng trèo trẹo:



- Tao sẽ đập nó. Có ngày tao sẽ đập nó!



Harry nói:



- Tớ ghét cả hai: cả thằng Malfoy lẫn lão Snape.



Lão Hagrid bảo:



- Thôi, vui lên đi, sắp đến lễ Giáng sinh rồi. Ta định nói với các
cháu cái gì nhỉ… À, đi theo ta vô Đại Sảnh đường ngó một cái đi!



Cả ba đứa bèn theo lão Hagrid cùng cây thông của lão vô Đại Sảnh
đường. Giáo sư McGonagall và giáo sư Flitwick đang bận bịu trang hoàng
trong đó.


- À, bác Hagrid! Bác đặt cái cây cuối cùng ấy vô góc kia được không?



Sảnh đường trông thật lộng lẫy. Những tràng hoa và dây tầm gởi giăng
mắc khắp tường và có không dưới một tá cây thông chóp nhọn đứng khắp
phòng, một số cây lấp lánh như trái cầu nhỏ, một số khác lung linh hàng
trăm ngọn nến đã được thắp lên. Lão Hagrid hỏi Hermione:



- Còn mấy ngày nữa thì cháu về nhà nghỉ lễ?



Hermione đáp:



- Ngày mốt cháu đi rồi… À, bác hỏi cháu mới nhớ ra … Harry! Ron! Còn nửa giờ nữa mới ăn trưa, vậy tụi mình vô thư viện đi!



- Ờ, đúng rồi đó.



Ron cố lắm mới dứt được mắt khỏi giáo sư Flitwick: Ông đang dùng
một cây đũa phép, làm tuôn ra một đống quả cầu bằng vàng, rồi treo
chúng lủng lẳng lên cành cây thông mới đem đến.


Lão Hagrid theo bọn trẻ ra khỏi Sảnh đường.



- Vô thư viện hả? Nghĩ lễ tới nơi mà còn vô thư viện. Tụi bay chăm dữ à nghen.



Harry tươi cười giải thích:



- Đâu phải tụi con vô đọc sách học bàa8 Tại vì từ khi bác nói đến cái
tên Nicolas Flamel, tụi con đâm tò mò muốn biết ông ấy là ai.


Lão Hagrid có vẻ sửng sốt.



- Tụi bay… cái gì?… Nghe đây nè…Ta dặn tụi bay rồi… dẹp cái vụ đó đi.
Con chó có canh giữ cái gì thì cũng không dính dáng tới tụi bay hết!



Hermione nói:



- Tụi con chỉ muốn biết Nicolas Flamel là ai thôi mà!



Harry đế thêm:



- Nếu mà bác nói cho tụi con biết thì có phải đỡ mất công rắc rối
không? Tụi con đã tra cứu hàng trăm quyển sách rồi mà vẫn không tìm
thấy ông ấy ở đâu cả… Bác chỉ cần gợi ý một tí xíu thôi… Con nhớ là con
có đọc thấy tên ông ấy ở đâu rồi thì phải.


Nhưng lão Hagrid vẫn lạnh nhạt :



- Ta sẽ không nói gì cả.



- Vậy thì tụi con đành phải tự lần mò thôi!



Ron nói rồi kéo các bạn vội vàng đến thư viện, bỏ lại lão Hagrid trông đang hết sức cáu kỉnh.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:37 pm

Kể từ lúc lão Hagrid lỡ lời thốt ra cái tên Flamel đến giờ, bọn trẻ quả
thật đã miệt mài tra cứu sách vở, bởi, không lần từ manh mối này, thì
còn biết hy vọng vào đâu để tìm ra tông tích cái vật mà ông thầy Snape
định đánh cắp? Rắc rối nằm ở chỗ không biết phải bắt đầu tra cứu từ
đâu, rồi liệu ông Flamel đã từng có thành tích gì để ghi vào sách vở
chưa mà còn tra cứu. Không có tên ông ấy trong “Những phù thủy vĩ đại
của thế kỷ hai mươi”, cũng không có trong “Những tên tuổi huyền bí đáng
chú ý của thời đại chúng ta”. Trong cuốn “Những khám phá pháp thuật
hiện đại quan trọng” không có tên Flamel, và “Một nghiên cứu về những
phát triển gần đây trong pháp thuật “cũng vậy.


Dĩ nhiên là còn hàng đống sách khác để tham khảo trong thư viện: hàng
vạn quyển sách, hàng ngàn giá sách, hàng trăm dãy kệ sách cao ngất tạo
thành những lối đi hẹp.


Hermione lấy danh mục sách phân chia theo chủ đề và tựa sách để tra
cứu, trong khi Ron chui vào những dãy kệ, vớ cuốn nào lôi cuốn ấy ra
hàng đống sách. Harry thì lang thang vô khu vực Hạn chế. Nó đã ngờ ngợ
rằng có thể cái tên Flamel nằm đâu đó trong khu vực này. Không may là
cuốn “Danh mục Sách Giới hạn” cần phải có giấy giới thiệu đặc biệt của
một trong các giáo viên mới được dùng, mà Harry biết thừa là mình không
thể nào xin được tờ giấy ấy. Những sách trong khu vực Hạn chế bao gồm
những quyển viết về ma thuật Hắc ám cao cường mà trường Hogwarts không
bao giờ dạy trẻ con. Chỉ những sinh viên lớp lớn mới được phép tham
khảo khi làm nghiên cứu chuyên sâu về Phòng chống nghệ thuật Hắc ám.


- Đang tìm kiếm cái gì đấy, trò kia?



- Dạ, không có gì ạ.



Bà Pince quản thủ thư viện vung cây chổi gà phủi bụi về phía Harry.



- Trò liệu hồn ra khỏi chỗ này, mau! Ra!!!



Harry đau khổ rời khỏi khu vực Hạn chế, vừa nghĩ bụng phải chi mình đủ
nhanh trí bịa ra một cái cớ gì đó. Hermione, Ron và nó đã thống nhất
với nhau là tốt hơn hết sẽ không hỏi bà Pince về Flamel. Bà Pince thì
chắc là phải biết về ông Flamel rồi, nhưng nếu chuyện này mà đến tai
thầy Snape, rồi thầy đoán ra việc tụi nó đang làm thì thật là nguy.


Harry đành đứng ngoài hành lang chờ xem Ron và Hermione có tìm ra được
manh mối gì không, mặc dù nó không hy vọng lắm. Nói cho cùng, tuy đã
tìm tòi suốt hai tuần lễ nay, nhưng chỉ là vào những khoảng thời gian
ngắn ngủi, giữa các buổi học hay giờ ra chơi, nên nếu tụi nó có không
tìm ra điều gì thì cũng đáng lấy đó làm lạ. Tụi nó cần có một cuộc tra
cứu dài hơn và không bị bà Pince dòm chừng sau gáy.


Năm phút sau, Ron và Hermione bước ra, lắc đầu. Cả bọn kéo nhau đi ăn trưa. Hermione nói:



- Trong thời gian mình vè nhà nghỉ lễ, hai bạn cứ tiếp tục tìm đi. Nếu
tìm ra cái gì thì nhớ gởi cú báo tin cho mình biết với nha!



Ron đề nghị:



- Bạn cũng thử hỏi ba má bạn xem họ có biết Flamel là ai không. Hỏi họ thì chắc là an toàn hơn.



- Dĩ nhiên rồi, vì ba má mình đều là nha sĩ.



Kỳ nghỉ lễ bắt đầu, Harry và Ron có ngay những ngày tuyệt vời, đếân
nỗi tụi nó gần như quên béng mất cái tên Flamel. Cả ký túc xá giờ chỉ
còn hai đứa. Phòng sinh hoạt trở nên rộng rãi, trống trải hơn ngày
thường, nên chúng có thể kéo hai cái ghế chúng khoái nhất tới cạnh lò
sưởi. Hai đứa ngồi hàng giờ, ăn bất cứ cái gì mà đầu nĩa của chúng xỉa
tới: bánh mì, bánh nướng xốp Aêng-lê, hạt quỳ… vừa ăn vừa vạch kế hoạch
làm sao cho Malfoy bị đuổi học. Đó là chuyện chúng khoái bàn nhất cho
dù không thể thực hiện được.


Ron cũng bắt đầu dạy Harry chơi môn cờ phù thủy. Môn này giống y như
môn cờ vua của dân Muggle, chỉ khác là các quân cờ… sống, khiến cho
chơi một ván cờ phù thủy cũng tựa như đang chỉ huy hai đội quân ngoài
trận chiến.


Bộ cờ của Ron đã cũ lắm và mòn vẹt cả. Thì cái gì của Ron mà chẳng vậy,
chẳng từng thuộc về một người nào đó trong gia đình! Còn bộ cờ này vốn
là của ông nội Ron. Các quân cờ tuy có lụ khụ, nhưng điều đó không hề
gây bất lợi: Ron hiểu rõ chúng đến nỗi không hề gặp chút xíu khó khăn
nào trong việc điều binh khiển tướng.


Harry thì dùng những quân cờ của Seamus cho mượn, mà mấy quân cờ này
lại có vẻ không tin tưởng nó chút nào. Nói nào ngay, Harry cũng chưa
phải là một tay chơi cờ giỏi, nên các quân cờ của nó cứ thi nhau hò
hét, biểu nó đi quân này, ăn quân kia, loạn xị cả lên:



- Đừng có bắt tôi đi nước đó, bộ anh không thấy có tưóng nó chặn
bên đó sao? Đi thằng kia ấy, mình có mất thằng ấy cũng không sao!



Vào đêm Giáng sinh, Harry lên giường ngủ với nỗi háo hức trông cho
đến sáng mai, để lại được ăn ngon và chơi vui, nhưng thực tình nó không
hy vọng có quà cáp gì cả. Vậy mà, khi thức giấc vào tờ mờ sáng hôm sau,
thứ đầu tiên nó nhìn thấy là một đống nho nhỏ, đủ các gói quà đặt ngay
dưới chân giường.


Harry vừa phóng ra khỏi giường, tròng áo vô, thì Ron cất lời chúc mừng bằng giọng ngái ngủ:



- Chúc Giáng sinh vui vẻ.



- Chúc Giáng sinh vui vẻ.



Harry đáp lại và xúc động nói thêm:



- Dậy mà xem nè: Tôi cũng có quà!



- Bồ nghĩ đó là quà gì ? Củ cải hả? – Ron vừa nói vừa quay lại nhìn đống quà của nó, to hơn đống của Harry nhiều.



Harry cầm cái gói trên cùng lên. Cái gói được bọc bằng một lớp giấy nâu
dày, trên đó ghi ngoằn ngoèo mấy chữ của Hagrid, tặng Harrỵ Bên trong
là một ống sáo bằng gỗ, được đẽo khắc thô thiển. Rõ ràng là lão Hagrid
đã tự chế ra món quà này cho Harrỵ Nó đưa lên miệng thổi – tiếng sáo
vang lên nghe như tiếng cú kêu đêm.


Món quà thứ hai rất nhỏ, có kèm theo một bức thư:



Chúng tôi đã nhận được lời chúc của cháu



Gởi kèm theo đây món quà Giáng sinh cho cháu.



Dượng Vernon và Dì Petunia.



Đính kèm theo lá thư là một đồng tiền cắc năm mươi xu.



Harry ghi nhận:



- Vậy là thân tình lắm rồi.



Ron khoái đồng năm mươi xu này lắm. Nó nói:



- Kỳ quái thiệt! Hình dạng gì mà lạ lùng! Đây mà là tiền hả?



Thấy Ron khoái đồng bạc cắc ấy, Harry cười vui nói:



- Bạn giữ nó mà chơi. Vậy là bác Hagrid và dì dượng tôi tặng quà rồi, còn ai tặng cho tôi nữa đây?



Ron chỉ một cái gói to lùm lùm, mặt hơi ửng hồng:



- Mình biết món quà đó của ai tặng rồi. Má mình ấy. Mình nói với má
mình là bồ không mong có được quà Giáng sinh, thế là… Ối, quỷ thần ơi…
Má đan cho bồ một cái áo ấm Weasley!



Harry đã xé cái gói, lôi ra một chiếc áo ấm đan tay rất dày, màu
xanh ngọc bích, cùng một hộp kẹo bơ to cũng do một tay bà Weasley chế
biến.


Ron cũng đang mở cái gói áo ấm của mình, nó nói:



- Năm nào má cũng đan áo ấm cho tụi này. Mà năm này áo của mình cũng màu rượu chát!



- Má bồ thật là tốt bụng.



Harry vừa nói vừa ăn kẹo, mấy cái kẹo thật là ngon.



Gói quà kế tiếp của Harry cũng là kẹo: một hộp sôcôla Eách Nhái thật to, của Hermione gởi tặng.



Chỉ còn lại một gói quà. Harry cầm lên tay sờ nắn. Nó rất nhẹ. Harry mở gói quà cuối cùng này ra.



Một cái gì đó màu xám bạc và mềm mại như nước, tuột xuống sàn, nằm yên đó với những nếp gấp óng ả. Ron há hốc mồm:



- Mình từng nghe nói về cái này!



Nó đánh rơi hộp kẹo dẻo đủ mùi vị mà Hermione gởi tặng, nó lấp bấp vì xúc động:



- Nếu … nếu đây đúng là cái mình nghĩ … thì … nó hiếm lắm… và thật sự có giá trị.



- Cái gì vậy?



Harry nhặt tấm vải óng ánh như bạc từ sàn nhà lên. Cảm giác thật là lạ, tựa như nó được dệt bằng những sợi nước vậy.



Vẻ mặt của Ron đầy kinh ngạc. Nó nói:



- Cái áo tàng hình!Mình chắc chắn là cái áo đó… Mặc thử vô đi!



Harry choàng cái áo qua vai và Ron hét lên:



- Đúng là nó rồi! Ngó xuống chân bồ coi!



Harry nhìn xuống chân, nhưng chẳng thấy chân mình đâu nữa. Nó chạy lại
tấm gương soi. Giờ thì không nghi ngờ gì nữa: trong gương là hình ảnh
của nó, nhưng chỉ có một cái đầu lơ lửng trong không trung, còn toàn
thân thì hoàn toàn vô hình.


Nó kéo áo khoác trùm lên đầu, và thế là nó biến mất hẳn.



Bỗng Ron kêu lên:



- Có một cái thư! Có một cái thư rớt ra khỏi áo!



Harry cởi áo ra, chụp ngay lá thư đọc. Nét chữ viết tay nghiêng nghiêng, mảnh dẻ mà trước đây nó từng nhìn thấy. Thư viết:



Cha của con để lại cái này cho ta giữ trước khi qua đời. Đã đến lúc nó
được trả về cho con. Hãy biết cách tận dụng nó. Chúc con một Giáng sinh
vui vẻ.


Chẳng có chữ ký nào cả. Harry đăm đăm nhìn bức thự Còn Ron thì ngưỡng mộ tấm áo khoác tàng hình. Nó nói:



- Mình sẵn sàng đánh đổi bất cứ thứ gì để có được cái áo khoác này. Bất cứ thứ gì. Ủa? Bồ có sao không vậy?



- Không sao!



Harry đáp, giọng nó nghe rất lạ. Ai là người gởi cho nó tấm áo khoác này? Tấm áo này đã từng là áo của ba nó ư ?



Nhưng nó chưa kịp nói gì thì cánh cửa phòng ngũ đã bị mở tung, rồi hai
anh Fred và George ào vộ Harry vội giấu cái áo đi. Nó cảm thấy không
muốn chia sẻ kỷ vật của cha mình với bất kỳ ai khác nữa.


- Chúc Giáng sinh vui vẻ!



- Ê, coi kìa! Harry cũng có một cái áo ấm Weasley!



Fred và George đều đang mặc áo ấm xanh lơ, nhưng một cái có thêu chữ F vàng, còn cái kia thì thêu một chữ G.



Fred cầm cái áo ấm của Harry len săm soi:



- Cái áo của Harry đẹp hơn áo của tụi mình. Đan cho người khác coi bộ má tốn nhiều công sức hơn là đan cho lũ con à!



George hỏi:



- Sao em không mặc áo vào, Ron? Mặc vô đi, áo đẹp và ấm lắm đó.



Ron vừa tròng áo qua đầu vừa than vãn, vẻ bất đắc dĩ:



- Em ghét màu rượu chát lắm!



George quan sát cái áo của em rồi nói:



- Má không thêu tên em lên áo. Chắc là má không sợ em quên béng tên
mình như tụi anh. Nhưng mà tụi anh đâu đến nỗi đần vậy chớ:Tụi anh cũng
biết mình tên là Fred và George mà!



- Chuyện gì ồn ào vậy ?



Huynh trưởng Percy thò đầu qua cửa, nhìn anh có vẻ không vui lắm.
Hẳn là anh cũng mới khui gói quà của mình ra, bởi vì trên tay anh cũng
đang có một cái ấm to sụ. Fred chộp lấy ngay cái áo ấy:



- Đấy! Có chữ P, chắc là tượng trưng cho chữ huynh trưởng Percỵ Mặc
vô đi anh Percy!Tất cả chúng ta mặc áo của mình vô đi !Cả Harry cũng có
một cái đấy.


Hai anh em sinh đôi lập tức tròng cái qua đầu Percy, làm sút cặp kính, vì anh cứ vùng vằng:



- Anh… không… muốn…



George nói:



- Bữa nay anh đừng có ở lỳ bên phòng huynh trưởng nữa nhạ Lễ Giáng sinh là dịp để gia đình sum họp mà!

Đoạn hai anh em sinh đôi xốc ngay nách ông anh huynh trưởng nhảy cóc ra khỏi phòng.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:44 pm

Trong đời Harry chưa từng được ăn một bữa tiệc đêm Giáng sinh nào như vậy: hàng trăm con gà tây quay béo ngậy; hàng núi thịt nướng và khoai tây nướng; hàng đĩa xúc xích mỡ màng; rồi những mâm đậu bơ tú hụ; lại có những chiếc thuyền chở khẳm nước sốt thịt béo ngậy, nước sốt dâu thơm bùi. Dọc theo bàn ăn, cứ cách chừng một thước lại có cả một đụn
pháo phù thủy. Những cây pháo tuyệt vời này hoàn toàn khác với những
thứ pháo loàng xoàng của dân Muggle mà gia đình Dursley vẫn mua, với
mấy món đồ chơi vặt vãnh bằng nhựa và vài cái mũ bằng giấy ọp ẹp bên
trong. Harry cùng với Ron kéo một cây pháo phù thủy. Nó nổ, nhưng không
phải chỉ”bùm”một cái, mà thành một tiếng to như tiếng đại bác và bao
phủ cả hai đứa trong làn khói xanh dầy đặc như mây;rồi từ trong ruột
pháo lộ ra một cái nón hải quân với nhiều thật nhiều những chú chuột
bạch-chuột sống hẳn hoi nhé!



Phía trên dãy bàn cao dành cho các giáo viên, cụ Dumbledore đang gạ
đổi cái nón phù thủy chóp nhọn để lấy một cái nơ hoa, và cụ vui vẻ cười
hinh hích khi nghe câu chuyện tiếu lâm mà giáo sư Flitwick vừa đọc cho
cụ.


Bánh kem Giáng sinh được dọn ra ngay sau món gà tây. Percy suýt gãy
răng vì một đồng sickle bạc giấu trong miếng bánh của anh. Harry ngó
gương mặt lão Hagrid, càng lúc càng đỏ nhừ, vậy mà lão vẫn gọi thêm
rượu. Rồi lão hôn lên má giáo sư McGonagall, hai má giáo sư liền ửng
hồng e thẹn và – Harry ngạc nhiên xiết bao – giáo sư cười khúc khích,
chiếc nón chóp nhọn lệch hẳn qua một bên.


Cuối cùng, khi Harry đứng lên rời bàn ăn, nó loạng choạng vì những món
đã thu nhặt được chất đầy mình: mấy thứ văng ra từ ruột pháo, vài trái
bong bóng lấp lánh, một bộ Tự Cấy Mụt Cóc, một bộ cờ phù thủy mới toanh
cho chính nó, và cả một băng pháo lép. Mấy con chuột bạch đã chạy mất
ngay sau khi pháo nổ, và Harry có cảm giác rờn rợn, dám bây giờ tụi nó
đã biến thành bữa tiệc Giáng sinh cho Bà Norris – con mèo của thầy giám
thị Filch.



Harry cùng mấy anh em nhà Weasley đã cùng trải qua một buổi trưa
vui vầy: đánh nhau một trận chí tử trong sân trường bằng những trái cầu
tuyết. Sau đó, vừa lạnh, vừa ướt, và mệt đứt hơi, cả bọn kéo về căn
phòng sinh hoạt chung ấm áp trong nhà Gryffindor. Ở đó, Harry mở bộ cờ
mới của mình ra và thua Ron một ván xiểng liểng. Nó cứ nghĩ, biết đâu
nó chẳng đến nỗi thua đau như vậy, nếu anh Percy đừng ra sức giúp nó
tận tình đến thế.


Sau bữa ăn xế gồm bánh mì gà tây, bánh xốp, bánh kem, bánh bông lan. Ai
cũng cảm thấy quá no nê và buồn ngủ, đến nỗi không thể làm gì khác hơn
là ngồi đó mà nhìn Percy rượt đuổi Fred và George chạy vòng vòng khắp
tháp Gryffindor, vì hai đứa đã chôm cái phù hiệu huynh trưởng của anh.


Đó là ngày Giáng sinh đẹp nhất mà Harry từng được hưởng từ xưa đến giờ.
Nhưng vẫn có một điều vương vấn mãi trong đầu nó suốt cả ngày. Cho tận
đến khi nó lên giường, nó vẫn không thôi suy nghĩ về chuyện đó: chiếc
áo tàng hình, ai đã gởi cái áo cho nó.


Ron, sau khi nhét đầy bao tử gà tây và bánh ngọt, lại không có bí mật
nào chi phối tâm trí, thì lăn ra ngủ khò, chỉ kịp kéo tấm màn quây
quanh giường. Harry nhoài mình qua một bên thành giường kéo tấm áo tàng
hình từ dưới gầm giường ra.


Kỷ vật của ba nó… Cái áo này từng là của ba nó. Nó để làn vải mượt như
nước chảy qua tay mình, mượt mà hơn cả lụa, nhẹ tênh như không khí. Hãy
tận dụng chiếc áo. Bức thư nhắn nhủ như vậy.


Giờ đây nó thử mặc áo vào người. Nó tuột xuống giường, quấn áo quanh
mình, nhìn xuống dưới chân chỉ thấy ánh trăng vằng vacë và mấy cái
bóng. Thiệt là tức cười hết sức!



Hãy tận dụng chiếc áo.



Bỗng nhiên Harry tỉnh cả người. Với chiếc áo khoác tàng hình này
thì toàn bộ ngôi trường Hogwarts sẽ không còn gì là bí mật hay “hạn
chế” đối với nó. Harry đứng đó, im lặng trong bóng tối, nhưng cảm xúc
dâng trào khắp châu thân. Trong chiếc áo khoác tàng hình này, nó có thể
đi bất cứ nơi đâu. Mà thầy Filch vẫn không thể nào biết được.


Ron ọ ẹ mơ ngủ. Có nên đánh thức nó không nhỉ? Bỗng có điều gì đó ngăn
Harry lại. Chiếc áo tàng hình của ba nó. Nó cảm thấy rằng lần này – lần
đầu tiên – nó muốn chỉ một mình sử dụng chiếc áo mà thôi.


Harry lẳng lặng ra khỏi phòng ngủ, xuống cầu thang, băng qua căn phòng sinh hoạt chung, chui qua cái lỗ chân dung Bà Béo.



- Ai đó?



Bà Béo quát. Harry không nói gì. Nó chỉ lo đi thật nhanh xuống hành lang.



Nên đi đâu bây giờ? Harry dừng chân, tim đánh bình bịch, suy nghĩ. Và ý
tưởng nảy ra. Phải rồi, Khu vực Hạn chế của thư viện. Trong chiếc áo
tàng hình này nó có thể đọc bao nhiêu tùy ý. Đọc cho tới chừng nào tìm
ra được Flamel là ai thì thôi. Harry bèn nhắm hướng thư viện mà bước
tới, tay túm chặt lấy vạt chiếc áo khoác tàng hình.


Thư viện tối như hũ nútvà đầy vẻ kỳ bí. Harry thắp một ngọn đèn dầu để
thấy lối đi dọc theo những giá sách. Ngọn đèn trông như trôi bồng bềnh
trong không trung, và mặc dù chính tay Harry cầm ngọn đèn, thế mà nhìn
cái đốm sáng chờn vờn giữa khoảng không tối đen, chính nó cũng ớn xương
sống.


Khu vực Hạn chế nằm ở cuối thư viện. Vừa cẩn thận bước qua sợi dây
thừng ngăn khu vực này với phần còn lại của thư viện, Harry vừa giơ cao
ngọn đèn để đọc các tựa sách.


Những cái tựa ấy chẳng cho Harry được gì thêm. Những mẫu tự mạ vàng đã
phai tróc, lại bằng những thứ ngôn ngữ mà Harry chẳng hiểu gì cả. Có
những quyển sách thậm chí chẳng còn tựa nữa. Một quyển lại vấy một vết
ố trông giống vết máu thật kinh khủng. Tóc gáy Harry dựng đứng cả lên.
Nó nghe như có tiếng thì thầm yếu ớt phát ra từ những quyển sách. Cũng
có thể đó chỉ là tưởng tượng, mà cũng có thể là nó nghe thấy thật:
dường như những cuốn sách biết là có người đang ở đây, mà người đó lẽ
ra không được bén mảng tới chỗ này.


Phải bắt đầu tra cứu từ đâu chứ! Cẩn thận đặt cây đèn xuống sàn, Harry
nhìn dọc theo hàng sách chót trên kệ, kiếm thử một cuốn nào trông có vẻ
thú vị. Một bộ sách to màu đen và ánh bạc hút lấy ánh mắt Harrỵ Nó kéo
cuốn sách ra một cách vất vả, bởi vì cuốn sách rất dày. Đặt được cuốn
sách thăng bằng trên đầu gối rồi, Harry bắt đầu mở sách ra.


Một tiếng rít đau đớn dữ tợn xé tan sự im lặng – cuốn sách đang gào
thét! Harry gấp mạnh quyển sách lại, nhưng tiếng gào rít vẫn vang vang,
ngày càng lớn, thành một giọng eo éo, chói tay, không dứt. Harry sợ hãi
nhảy lui, đụng phải cây đèn khiến nó tắt ngấm. Có tiếng chân đi tới ở
hành lang bên ngoài. Harry kinh hoảng quá, nhét vội cuốn sách đang rú
rít lên kệ, rồi cắm cổ chạy. Nó chạy băng ngang thầy giám thị Filch ở
lối ra vào. Đôi mắt nhạt màu dài dại của thầy Filch nhìn xuyên qua
Harrỵ Harry luồn dưới cách tay thầy Filch đang giơ ngang mà thoát ra
hành lang, trong tai vẫn còn vọng tiếng rên la gào khóc của quyển sách
mít ướt.


Bỗng dưng Harry đứng khựng lại trước một bộ áo giám cao lêu đêu. Mải
miết lo tránh xa cái thư viện, Harry đã không để ý xem mình đang chạy
về hướng nào. Mà cũng có thể vì trời tối quá, nên nó hoàn toàn không
xác định được mình đang ở đâu. Nó vẫn biết có một bộ áo giáp ở gần khu
nhà bếp. Nhưng mà nhà bếp thì phải ở phía dưới ít nhất là năm tầng lầu
ấy chứ.


- Thưa thầy, thầy dặn tôi hễ có ai đi lêu bêu trong đêm thì phải đến
báo trực tiếp ngay cho thầy. Nay tôi xin báo cho thầy hay là có kẻ vừa
ở trong Khu vực Hạn chế của thư viện.


Harry mặt cắt không còn hột máu. Nó thấy dù có trốn ở đâu chăng nữa,
thầy giám thị Filch thể nào cũng tìm ra đường tắt để đến thộp cổ nó
ngay, bởi vì cái giọng eo éo, rin rít của thầy đang càng lúc càng gần
hơn. Nhưng đáng hãi hùng hơn cả là giọng thầy Snape đáp lại:



- Khu vực Hạn chế à? Hừm, nó chưa chạy xa đâu, chúng ta sẽ bắt được nó.



Harry đứng như trời trồng tại chỗ khi thầy Filch và thầy Snape xuất
hiện ở góc tường phía trước. Dĩ nhiên là họ không nhìn thấy Harry,
nhưng hành lang ấy rất hẹp, họ mà bước tới gần hơn nữa thì thế nào cũng
đụng phải nó. Aùo tàng hình chỉ làm cho Harry không bị nhìn thấy chứ
thân mình nó vẫn chắc nguyên. Harry lập tức phải trở lui, càng nhanh
cành tốt. Đó là hy vọng duy nhất. Nó lẻn qua cửa, nín thở, thóp người
lại để khỏi phải đẩy rộng cửa ra, kẻo cách cửa mà kêu lên thì tai họa
giáng xuống ngaỵ May sao Harry lọt được vô phòng một cách bình an. Nó
thở phào nhẹ nhõm. Hai người kia đi ngang qua mà chẳng phát hiện được
điều gì. Harry đứng dán sát lưng vào tường, hít thở sâu, lắng nghe
tiếng chân của họ xa dần. Trời, hồi nãy tiếng chân sao mà gần quá!



Chỉ vài giây sau là Harry đã bắt đầu chú ý đến căn phòng mà nó đang trốn bên trong.



Căn phòng giống như mọt lớp học bỏ hoang. Lờ mờ bóng bàn ghế dồn
đống để sát tường, và có cả một cái thùng rác úp ngược xuống. Nhưng dựa
vào bức tường đối diện Harry là một vật trông không có vẻ gì là đồ đạc
của căn phòng này. Trông nó như một đồ vật được người ta đẩy vô chỉ để
trống đường đi.


Đó là một tấm gương khổng lồ, cao đụng tràn nhà, khung bằng vàng chạm
khắc, đặt trên hai cái chân có vuốt. Một dòng chữ khắc phía trên gương:
ERISED STRA EHRU OYT UBE CAFRU OYT ON WOHSỊ [(Đây chỉ là câu viết ngược
lộn xộn của: “I show not your face but your heart's desirẹ” Câu này có
thể dịch rồi đảo ngược, sẽ thành ra như sau: “Tim trong muốn ước điều
soi mà mặt gương soi không tôi”.)].


Nỗi kinh hoàng đã nguôi đi khi không còn nghe tiếng động tĩnh gì của
thầy Filch hay thầy Snape nữa, Harry bạo gan đi tới gần tấm gương, định
ngó mình một cái, tuy chẳng thấy gì cả, dĩ nhiên. Harry bước tới gần
hơn, ngay trước tấm gương, và lập tức giơ tay bụm miệng để không vuột
ra tiếng kêu hoảng hốt. Nó xoay mình nhìn quanh. Tim đập loạn xạ hơn cả
khi cuốn sách mít ướt khóc than. Bởi vì nó không chỉ nhìn thấy chính nó
trong gương, mà còn thấy cả một đám người đứng ngay đằng sau nó.


Nhưng nhìn lại, căn phòng hoàn toàn trống vắng. Harry thở hổn hển, chầm chậm quay lại nhìn vào tấm gương.



Kìa, cái cảnh của nó trong gương, trắng bệch và trông khiếp đảm hết chỗ
nói; bên cạnh đó là hình bóng của ít nhất một chục người khác.


Harry ngoái đầu ra sau: sau lưng nó có ai đâu! Hay là họ cũng tàng hình nốt?



Chẳng lẽ nó đang ở trong một căn phòng đầy ắp những người tàng hình cả
sao? Và tấm gương này chơi khăm họ bằng cách phản chiếu hết, dù tàng
hình hay không tàng hình?



Harry lại nhìn vào gương lần nữa. Một người đàn bà đứng ngay sau
lưng đang mỉm cười và vẫy tay với nó. Nó giơ tay ra sau, quơ vào không
khí. Nếu bà ta ở đó thì ắt là nó phải chạm được bà, trong gương, bà
đứng sát cạnh nó mà. Nhưng Harry chỉ quờ thấy không khí. Người đàn bà
ấy và những người khác chỉ hiện hữu trong tấm gương mà thôi.


Bà là một phụ nữ đẹp. Mái tóc của bà màu hung sậm, và đôi mắt của bà,
sao mà giống mắt mình quá! Harry thầm nghĩ, vừa nhích tới gần tấm gương
thêm chút nữa. Xanh biếc long lanh – khuôn mặt cũng y chang, nhưng
Harry chợt nhận ra bà đang khóc. Môi bà đang mỉm cười, nhưng mắt bà lại
khóc! Người đàn ông cao, gầy, tóc đen, đứng cạnh, quàng một cánh tay
qua người bà. Ông đeo kiếng, tóc bù xù, dựng đứng lên phía sau, y hệt
tóc Harry.


Giờ thì Harry đã đến rất sát tấm gương, đến nỗi mũi nó gần chạm cái mũi của thằng Harry trong gương. Nó thì thầm:



- Má?… Ba?



Họ chỉ nhìn nó mỉm cười. Và Harry từ từ nhìn đến gương mặt của những
người khác trong gương, bắt gặp những cặp mắt xanh biếc khác giống y
như mắt nó. Có người lại có mũi giống y như mũi nó, thậm chí nó thấy
hai đầu gối của một cụ già cũng lẻo khoẽo y như đầu gối nó. Nó – Harry
– đang nhìn thấy gia đình mình, lần đầu tiên trong đời.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:45 pm

Đại gia đình Potter vẫy tay mỉm cười với Harry trong khi Harry nhìn lại
họ một cách khát khao. Hai tay nó ép sát mặt kính như thể hy vọng nếu
tấm kính rơi ra, nó sẽ lọt được vào bên trong, để ngã vào vòng tay của
những người ruột thịt. Trong lòng nó, một cơn đau mãnh liệt quặn lên:
nửa vui nửa buồn kinh khủng.


Nó đã đứng đó bao lâu, nó cũng không biết nữa. Những hình ảnh trong
gương không mờ đi và nó cứ đứng nhìn mãi nhìn mãi, cho đến khi có tiếng
động từ xa xa vọng lại, mang nó trở về với thực tế. Nó không thể đứng ở
đây hoài. Phải kiếm đường quay trở về phòng ngủ thôi. Đành dứt mắt ra
khỏi gương mặt của mẹ, Harry thì thầm:



- Con sẽ quay lại.



Rồi vội vả rời khỏi căn phòng.



- Lẽ ra bồ phải đánh thức mình dậy.



Ron hờn dỗi nói. Harry phân trần:



- Tối nay tôi còn quay lại đó mà. Bồ có thể đi với tôi đêm nay, tôi muốn chỉ cho bồ coi tấm gương.



Ron háo hức lắm:



- Mình muốn nhìn thấy ba má của bồ.



- Tôi cũng muốn nhìn thấy dòng họ nhà bồ – tất cả những người thuộc
gia tộc Weasleỵ Tối nay bồ nhớ chỉ cho tôi xem hai người anh khác của
bồ, với tất cả những người khác trong gia đình nữa nha!



Ron bảo:



- Bồ muốn gặp họ thì có khó gì? Cứ đến nhà mình vào mùa hè là gặp
đủ hết. À, mà không chừng tấm gương chỉ hiện ra những người đã chết…
Nhưng mà chán quá, mãi vẫn không tìm ra tung tích của Flamel. Bồ ăn
thịt ba rọi xông khói hay cái gì đỉ Sao bồ không ăn gì hết vậy?



Harry không thể nào ăn nổi. Nó đã gặp ba má no ùvà tối nay sẽ lại
gặp được họ. Nó hầu như quên béng Flamel. Điều đó dường như chẳng còn
quan trọng nữa. Nó cần biết cái mà con chó ba đầu canh giữ là gì để mà
làm gì? Thầy Snape có chôm mất đi thì mắc mớ gì đến nó đâu? Nó chỉ cần
gặp được ba má nó.


Ron lo lắng hỏi:



- Bồ có sao không, Harrỷ Ngó mặt bồ… kỳ quá.



Điều mà Harry lo sợ nhất là nó có thể không tìm lại được căn phòng có
tấm gương nữa. Đêm sau, nó và Ron cùng trùm kín trong chiếc áo khoác
tàng hình, đi từng bước một. Hai đứa cố gắng dò đường từ thư viện, đi
vòng vèo qua những hành lang tăm tối gần cả tiếng đồng hồ.


Ron nói:



- Mình lạnh cóng rồi. Thôi về đi, đừng tìm nữa.



- Không! Harry gắt. Tớ biết nó ở đâu đây thôi.



Hai đứa đi ngang qua bóng ma của một phù thủy lướt về hướng ngược lại,
ngoài ra chẳng thấy ai. Vừa đúng lúc Ron sắp than vãn là chân cẳng nó
chết tê chết cóng đến nơi rồi thì Harry nhìn thấy bộ áo giáp cao.


- Đây rồi. Chính chỗ này đây… Đúng rồi!



Hai đứa đẩy cánh cửa ra. Harry cởi vội tấm áo tàng hình, chạy ngay lại tấm gương.



Họ còn đó. Má nó và ba nóđứng nhìn nó với ánh mắt mừng vui.



- Thấy gì không?



Harry hỏi nhỏ Ron. Nhưng Ron đáp:



- Mình chẳng thấy gì cả.



- Nhìn kỹ đi! Nhìn tất cả họ kìa… đông lắm…



- Mình chỉ thấy có mỗi bồ mà thôi.



- Nhìn thẳng vào gương ấy, lại đây, đứng ở chỗ tôi đứng nè.



Harry bước nhích qua một bên, nhưng khi Ron đứng trước tấm gương thì
Harry không còn nhìn thấy gia đình mình nữa. Chỉ thấy mỗi thằng Ron
trong bộ đồ ngủ nhăn nheo.


Nhưng Ron thì tròn mắt nhìn đăm đăm vào hình ảnh trong gương. Nó la lên:



- Nhìn mình kìa!



- Bạn có thấy cả gia đình đứng chung quanh bạn không? Harry hỏi.



- Không. Thấy mỗi mình mình… nhưng mà coi ngộ lắm… Ê, mình già hơn… Ôi! Mình đứng đầu tụi nam sinh!



- Cái gì?



- Mình ấy mà… Coi, mình đeo phù hiệu như anh Bill hồi đó… Ồ, mình đang
cầm Cúp Nhà và Cúp Quiđitch… Ố, coi kìa, mình còn là đội trưởng
Quiđitch nữa!



Ron dứt mắt ra khỏi những hình ảnh tuyệt vời trong gương để quay lại nhìn Harry háo hức.



- Bồ có nghĩ đây là tấm gương báo tương lai không?



- Làm sao thế được ? Tất cả gia đình tôi đã chết rồi mà… Để tôi nhìn lại lần nữa xem.



- Bồ đã xem suốt cả đêm qua rồi, bây giờ cho mình xem thêm chút nữa đi mà.



- Nhưng ảnh của bạn thì có gì đâu mà hay, bạn chỉ cầm cái Cúp Quiđitch. Còn tôi thì nhìn thấy ba má tôi.



- Đừng đẩy mình mà…



Một tiếng động thình lình vang lên bên ngoài hành lang. Hai đứa
chấm dứt cãi cọ ngaỵ Chúng chợt nhận ra nãy giờ đã nói năng to tiếng om
xòm biết chừng nào.


- Nhanh lên!



Rom quăng tấm áo tàng hình trùm lên cả hai đứa, vừa đúng lúc Bà Norris
với đôi mắt quắc như… mắt mèo, đi lởn vởn tới cửa. Ron và Harry đứng
yên một lúc, cả hai cùng có chung một ý nghĩ: không biết mắt mèo có
thấy được áo tàng hình không? Sau một hồi lâu như cả thế kỷ, con mèo bỏ
đi.


- Không xong đâu. Biết đâu nó đi tìm thầy Filch? Mình cá là nó đã nghe tiếng tụi mình. Chạy thôi.



Ron kéo Harry chạy ra khỏi phòng.



Sáng hôm sau, tuyết vẫn chưa tan. Ron hỏi:



- Chơi cờ không, Harry?



- Không.



- Hay là mình xuống sân thăm bác Hagrid?



- Không… Bạn đi đi…



- Harry, mình biết bồ đang nghĩ đến cái gì, tấm gương phải không? Tối nay đừng quay lại đó nữa.



- Tại sao đừng?



- Mình không biết. Mình chỉ có một cảm giác không hay về nó. Với lại,
bồ đã có quá nhiều hung tin chiếu cố rồi. Thầy Filch, thầy Snape, và cả
Bà Norris nữa, lúc nào cũng lảng vảng chung quanh. Nếu mà họ bắt gặp bồ
thì sao? Đành rằng họ không thấy bồ, nhưng nếu họ đụng vô bồ chẳng hạn?
Hay nếu bồ đụng vô cái gì đó?



- Bạn nói y giọng của Hermione.



- Mình nói nghiêm túc đó, Harry, đừng đi nữa.



Nhưng trong đầu Harry lúc ấy chỉ có một ý nghĩ, đó là trở lại trước tấm gương. Và Ron không thể nào ngăn cản được.



Đêm thứ ba đó, Harry tìm được lối đến căn phòng có tấm gương nhanh
hơn trước. Nó bước thật nhanh và cũng biết là mình đang dại dột gây ra
quá nhiều tiếng ồn. Nhưng may là không gặp ai hết.


Và kia, ba má nó vẫn đứng đó nhìn nó mỉm cười, và một người trong đám
đông, bà cố còn vui vẻ gật đầu với nó. Harry ngồi sà xuống đất trước
tấm gương. Chắc là nó sẽ ngồi ở đó suốt đêm với gia đình, tưởng như
không điều gì có thể dứt nó ra khỏi tấm gương. Không điều gì. Ngoại
trừ…



- Thế… cháu trở lại đấy hả, Harry?

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:46 pm

Harry giật mình, nghe toàn thân đông cứng như băng. Nó nhìn ra sau
lưng. Chẳng ai khác hơn cụ Albus Dumbledore đang ngồi ở một cái bàn kê
sát tường. Hẳn là Harry đã đi ngang qua cụ mà không haỵ Nó đã quá tha
thiết chạy lại tấm gương đến nỗi không chú ý đến gì cả.


- Thưa… thưa thầy, con đã không nhìn thấy thầy.



Cụ Dumbledore bảo:



- Thiệt lạ là khi tàng hình rồi người ta đâm ra cận thị nặng.



Cụ Dumbledore mỉm cười và Harry thở phào ra.



Cụ rời chiếc bàn, ngồi bệt xuống sàn với Harry.



- Thế là con… Con – cũng như hàng trăm người khác trước con, đã khám phá ra niềm vui của Chiếc Gương Ảo Ảnh.



- Thưa thầy, con không biết nó tên là vậy.



- Nhưng giờ đây ta mong con đã nhận ra nó có công dụng gì.



- Nó… Dạ, nó… Nó hiện ra gia đình của con…



- Và nó hiện ra cho thằng Ron bạn con thấy chính mình đứng đầu nam sinh?



- Làm sao mà thầy biết chuyện đó?



Harry há hốc mồm kinh ngạc, nhưng cụ Dumbledore ôn tồn bảo:



- Ta không cần một tấm áo khoác để thành tàng hình. Nào, con đã hiểu được tấm gương ảo ảnh cho chúng ta nhìn thấy cái gì chưa?



Harry lắc đầu.



- Để ta giải thích cho con. Người hạnh phúc nhất thế gian này là người
có thể sử dụng tấm gương ảo ảnh như một tấm gương bình thường, nghĩa là
anh ta có thể nhìn vào gương và thấy mình đúng y như mình vậy. Con hiểu
chưa?



Harry suy nghĩ. Rồi nó chậm rãi nói:



- Tấm gương cho ta thấy cái mà ta muốn… Bất cứ điều gì ta muốn…



Cụ Dumbledore trầm giọng nói:



- Cũng đúng mà cũng sai. Nó cho ta nhìn thấy chính xác cái điều ước
ao tha thiết nhất trong tim, không hơn không kém. Như trường hợp của
con chẳng hạn, con chưa từng biết gia đình mình, nên con nhìn thấy
những người thân đứng quanh con trong gương. Còn Ron Weasley, đứa luôn
bị những cái bóng cây đa cây đề của anh nó che khuất, thì thấy mình
đứng một mình, giỏi hơn tất cả những người khác. Tấm gương này, dù vậy,
không hề mang lại cho ta kiến thức hay một sự thật nào cả. Có người
từng lãng phí cả cuộc đời ngồi trước nó, bị những gì họ thấy trong
gương làm cho mê muội, hoặc phát điên lên, chỉ tại không hiểu rằng ảo
ảnh có nghĩa là không thực. Không thể nào thành hiện thực. Harry à, tấm
gương này sẽ được dời qua phòng khác vào ngày mai. Và ta yêu cầu con
đừng đi tìm lại nó. Nếu sau này con có ngẫu nhiên gặp lại nó, thì con
đã được chuẩn bị từ hôm nay rồi. Tấm gương ảo ảnh không nhằm để cho
người ta mê đắm trong nững giấc mơ và quên sống đi, Hãy nhớ điều đó.
Thôi, con hãy khoác chiếc áo tàng hình tuyệt vời mà về phòng ngủ nhanh
lên.


Harry đứng dậy.



- Thưa thầy… Thưa giáo sư Dumbledore… Con có được phép hỏi thầy một điều không ạ?



- Hiển nhiên là con đã hỏi ta mấy điều rồi. Tuy nhiên, con có thể hỏi ta thêm một điều nữa.



- Khi thầy nhìn vào gương thì thầy thấy cái gì ạ?



- Ta ư? Ta thấy mình đang cầm một đôi vớ len dầy.



Harry tròn mắt nhìn thầy. Cụ Dumbledore nói tiếp:



- Ta là người không bao giờ có đủ vớ cả. Một mùa Giáng sinh nữa đã đến
và đi mà ta vẫn chẳng có lấy một đôi vớ. Người ta cứ tống mãi cho ta
toàn sách là sách.


Chỉ khi đã về phòng và trèo lên giường rồi, Harry mới nghĩ ra là có thể
câu trả lời của cụ Dumbledore không hoàn toàn… thật. Nhưng mà, nó suy
luận khi đuổi con Scabbers ra khỏi cái gối của mình, tại câu hỏi mà nó
đặt ra cho cụ Dumbledore kể cũng hơi riêng tư.


Chương 13

NICOLAS FLAMEL


Cụ Dumbledore thuyết phục được Harry không đi tìm tấm gương ảo ảnh
nữa, và những suốt ngày còn lại của kỳ nghỉ Giáng sinh, chiếc áo khoác
tàng hình được xếp gọn dưới đáy rương. Harry mong cho mình quên đi
những gì mình đã thấy trong gương, nhưng nó không thể quên được. Những
cơn ác mộng bắt đầu hành hạ giấc ngủ của thằng bé. Nó cứ mơ đi mơ hình
ảnh ba má nó tan biến trong một ánh chớp xanh chói lòa, cùng lúc một
giọng cười hiểm độc trỗi lên the thé.



Khi Harry kể cho Ron nghe về giấc mơ của mình, Ron bảo:



- Bồ thấy chưa? Thầy Dumbledore nói đúng quá: tấm gương đó có thể làm cho bồ phát điên.



Trước ngày bắt đầu học kỳ hai, Hermione trở lại trường và nhìn mọi
thứ bằng con mắt khác. Cô bé kinh hãi khi nghe chuyện Harry bỏ giường
ngủ đi lang thang trong trường suốt ba đêm liền ( Nhỡ thầy Filch mà bắt
được bạn!…). Mặt khác Hermione cũng hết sức thất vọng là Harry đã chẳng
tìm ra được ai là Nicolas Flamel.



Cả bọn hầu như toan bỏ cuộc tìm kiếm tông tích Flamel trong sách vở
thư viện, cho dù Harry vẫn đoan chắc là mình từng đọc thấy cái tên
Flamel ở đâu rồi. Bước vào học kỳ mới, tụi nhỏ chỉ có thể sục đầu vô
lục lọi đống sách chừng mười phút trong giờ ra chơi. Harry còn có ít
thời gian hơn hai bạn, bởi vì các buổi tập Quiđitch cũng đã bắt đầu.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:46 pm

Wood bắt đội nhà luyện tập chuyên cần hơn bao giờ hết. Mặc dù hết tuyết
thì trời lại mưa liên miên, nhưng anh chàng không hề nao núng. Anh em
nhà Weasley than thở là Wood đang trở thành một thằng điên, nhưng Harry
lại bênh Wood. Bởi vì nếu mà thắng được trận đấu với nhà Hufflepeff sắp
tới thì, lần đầu tiên trong suốt bảy năm qua, họ sẽ giành lại được
giành lại được danh hiệu Vô địch Nhà từ nhà Slytherin. Ngoài ý chí muốn
chiến thắng, Harry lao vào luyện tập còn vì phát hiện ra, rằng tập đến
kiệt sức như thế thì đỡ bị ác mộng hơn bởi vì chỉ còn nước ngủ vùi.



Thế rồi, trong một buổi luyện tập mà ai cũng ướt lướt thướt và bê
bết bùn sình, Wood thông báo cho cả đội biết một hung tin. Lúc ấy anh
đang giận điên lên vì hai thằng sinh đôi nhà Weasley cứ lao vào dội bom
nhau, rồi làm bộ bật té khỏi cây chổi của mình. Wood gào lên:



- Hai đứa bay có thôi cái trò quậy đó không? Đội này chắc đến nước
thua vì cái trò đó thôi! Trận này thầy Snape làm trọng tài, ổng chỉ
canh me kiếm cớ trừ điểm đội Gryffindor cho mà coi!



Mấy lời đó làm George bật té thật khỏi cây chổi của nó. Nó phun phì phì bùn sình trong miệng ra:



- Thầy Snape làm trọng tài hả? Hồi nào tới giờ, có khi nào ổng làm
trọng tài một trận Quiđitch nào đâu? Ổng thiên vị Slytherin như vậy thì
làm sao ổng cầm còi vô tư công bằng được?



Cả đội cùng đáp xuống đất cạnh George để hè nhau kêu cạ Wood nói:



- Đó không phải là lỗi của anh. Chúng ta chỉ còn nước cố gắng đấu
một trận thật trong sáng, sạch sẽ, để thầy Snape không vịn được cớ nào
mà “bụp” chúng ta.



Cũng chẳng còn cách nào khác, đành vậy thôi, nhưng Harry còn có một
lý do khác khiến nó không mong thayà Snape lại gần, khi nó đang chơi
Quiđitch …



Cả đội bây giờ xúm lại tán dóc với nhau như thường lệ sau cả buổi
luyện tập, nhưng Harry thì đi thẳng về phòng sinh hoạt chung của nhà
Gryffindor để kiếm Ron và Hermionẹ Hai người đang chơi cờ. Môn cờ là
môn duy nhất Hermione mà chịu thua, và cả Ron và Harry đều cho như vậy
thì tốt cho cô bé hơn.



Harry vừa ngồi xuống bên cạnh, Ron nói ngay:



- Lúc này đừng có nói chuyện với mình nha, mình đang tập trung…



Nhưng ngay lúc nhìn thấy nét mặt của Harry, Ron kêu lên:



- Có chuyện gì vậy? Trông bồ hãi hùng quá đi.



Bằng giọng thầm thì để cho những người khác khỏi nghe thấy, Harry
kể cho hai bạn nghe chuyện thầy Snape bỗng dưng giở chứng nham hiểm
muốn làm trọng tài Quiđitch.



Hermione nghe xong nói ngay:



- Đừng đấu nữa!



Ron tán thành:



- Nói là bồ bị bệnh đi!



Hermione đề nghị:



- Hay là giả đò bị gãy chân?



Ron xúi:



- Hoặc là làm cho gãy chân thiệt…



Nhưng Harry nói:



- Tôi không thể làm vậy. Không có Tầm thủ dự bị trong đội. Nếu tôi rút lui thì cả đội không thể thi đấu được.



Vừa lúc đó Neville bỗng đổ nhào vô phòng sinh hoạt chung nhà
Gryffindor. Không hiểu làm cách nào mà nó chui qua được chân dung Bà
Béo, vì hai chân của nó bị dính chập vào nhau, và mọi người nhận ra
ngay là Neville đã bị trúng Lời nguyền trói giò. Chắc là nó đã chụm
chân nhảy suốt quãng đường trở về tháp Gryffindor. Mọi người ồ ra cười,
ngoại trừ Hermionẹ Cô bé nhổm ngay dậy, thực hành phép giải lời nguyền.
Chân của Neville được tách ra và nó đứng lên, vẫn còn run rẩy.



Hermione dắt Neville đến ngồi bên cạnh Ron và Harry, hỏi:



- Chuyện xảy ra làm sao?



Neville lắp bắp:



- Malfoy… mình gặp nó bên ngoài thư viện. Nó nói nó đang kiếm người để thử thực hành lời nguyền.



Hermione khuyên Neville:



- Đi thưa cô McGonagall đi!



Nhưng Neville lắc đầu. Nó nói lí nhí:



- Mình không muốn có thêm rắc rối.



Ron bảo:



- Bồ phải biết kháng cự lại nó chứ, Neville! Dù nó quen thói bắt
nạt dẫm đạp người ta, nhưng mình không việc gì phải nằm ẹp trước mặt
nó, để nó thêm dễ dàng dẫm đạp lên mình.



Neville nghẹn ngào:



- Thôi, đừng có mắng nhiếc là mình không đủ dũng cảm để làm thành viên của nhà Gryffindor nữa mà, Malfoy nó cũng nói vậy rồi.



Harry lục tìm trong túi áo của mình, lấy ra một thỏi sôcôla Ếch,
thỏi cuối cùng trong cái hộp mà Hermione đã tặng cho nó vào dịp Giáng
sinh. Nó đưa sôcôla cho Nevillẹ Thằng bé trông như sắp oà khóc tớ nơi,
Harry nói:



- Bạn đáng giá gấp mười hai thằng Malfoy ấy chứ. Chẳng phải chiếc
nón phân loại đã chọn bạn vào nhà Gryffindor sao? Nó bị cho vô cái nhà
Slytherin dỏm.



Môi Neville nhệch được một nụ cười yếu ớt khi nó mở giấy bao thỏi sôcôla:



- Cám ơn Harry… Chắc mình phải đi ngủ đây… Bạn muốn giữ cái thẻ không? Bạn đang sưu tầm thẻ mà!



Khi Neville đi rồi, Harry nhìn tấm thẻ những Phù thuỷ nổi tiếng. Nó nói:



- Lại là cụ Dumbledore! Thẻ đầu tiên mình có cũng là cụ…



Bỗng nhiên Harry há hốc miệng ra. Nó nhìn chừng chừng mặt sau tấm thẻ. Rồi nó ngước lên nhìn Ron và Hermione, thì thầm:



- Tôi tìm ra ổng rồi. Tôi tìm ra Flamel rồi! Tôi đã nói với mấy bạn
là cái tên này tôi đã từng đọc ở đâu mà. Hà… Tôi đã đọc thấy nó trên
chuyến xe lửa đến Hogwarts. Nghe nè: cụ Dumbledore đặc biệt nổi tiếng
nhờ đánh bại phù thuỷ Hắc ám Grindelwald vào năm 1945; khám phá ra mười
hai cách sử dụng máu rồng, và nhờ tác phẩm của cụ về thuật giả kim soạn
chung với người cộng tác là Nicolas Flamel!



Hermione đứng phắt dậy. Kể từ lần cả đám lấy lại điểm cho nhà
Gryffindor nhờ làm mấy bài tập về nhà xuất sắc, cô bé chưa bao giờ
trông có vẻ kích động đến như thế này.



- Chờ đây!



Hermione vừa nói xong là chạy biến lên cầu thang về phòng ngủ của
nữ sinh. Harry và Ron còn chưa kịp trao đổi với nhau cái nhìn đầy ẩn ý,
thì cô bé đã phóng như bay trở lại, trong tay cầm một cuốn sách vĩ đại.



Cô bé hồi hộp giải thích:



- Mình không hề nghĩ tới tra cứu cuốn này. Mình mượn của thư viện mấy tuần trước, định đọc giải trí nhẹ nhàng thôi.



- Thế này mà nhẹ nhàng?



Ron thắc mắc, nhưng Hermione bảo nó im đi, cho đến khi cô bé dò tìm
ra được cái gì đó, thoăn thoắt lật trang, lẩm bẩm một mình. Cuối cùng
cô bé có vẻ đã tìm được cái cần tìm:



- Mình biết rồi! Mình biết được rồi!



Ron hờn dỗi nói:



- Tụi này được phép nói chưa?



Nhưng Hermione vẫn không chú ý đến Ron. Cô bé nói với giọng đầy kịch tính:



- Nicolas Flamel là tác giả duy nhất của Hòn đá Phù thủy!



Cả Ron và Harry đều không lộ vẻ xúc động như Hermione mong đợi. Hai đứa hỏi lại:



- Hòn gì?



- Ôi, thiệt tình, sao hai bạn không đọc dùm… nè, đọc đi.



Cô bé đẩy quyển sách về phía hai bạn, Ron và Harry cùng đọc:



Thuật nghiên cứu giả kim cổ điển chú trọng đến Hòn đá Phù thủy, một
vật chất huyền thoại có những sức mạnh lạ kỳ. Hòn đá có thể đổi bất cứ
thứ kim loại nào thành vàng ròng. Hòn đá cũng tạo ra thuốc Trường sinh
làm cho người uống bất tử.



Trong nhiều thế kỷ qua đã có nhiều báo cáo về Hòn đá Phù thủy,
nhưng hòn đá đang tồn tại hiện nay thuộc về cụ Nicolas Flamel, một nhà
giả kim xuất sắc và cũng là một người say mê ca kịch. Cụ Flamel vừa
mừng sinh nhật thứ 665 của mình. Cụ đang hưởng một cuộc đời ẩn dật ở
Devon cùng với vợ là Perenelle (cụ bà 658 tuổi.)



- Hiểu chưa?



Hermione hỏi, khi Ron và Harry đọc xong.



- Nhất định là con chó ba đầu đang canh giữ Hòn đá Phù thuỷ của cụ
Flamel! Mình chắc là cụ đã nhờ cụ Dumbledore giữ dùm, bởi vì hai người
là bạn bè, vả lại cụ biết có người muốn cướp nó. Chính vì vậy mà Hòn đá
đã được đem ra khỏi ngân hàng Gringotts!



Harry vỡ lẽ:



- Một hòn đá làm ra vàng và khiến người ta bất tử. Hèn gì thầy Snape muốn chiếm nó. Ai tất cũng muốn có nó.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:47 pm

Ron cũng nhận ra:



- Sở dĩ tụi mình không tìmthấy tên Flamel trong cuốn “Nghiên cứu về
những phát triển gần đây trong pháp thuật, là bởi vì cụ đã 665 tuổi
rồi, chứ có phải gần đây đâu!



Sáng hôm sau, trong lớp học Phòng chống nghệ thuật Hắc ám, Harry và
Ron vừa chép lại những cách chữa trị khác nhau khi bị ma sói cắn, vừa
tán hươu tán vượn về những chuyện chúng sẽ làm nếu chúng có Hòn đá Phù
thủy trong taỵ Khi Ron nói là nó sẽ sắm riêng một đội Quiđitch, thì
Harry sực nhớ ra trận bóng sắp tới và, dĩ nhiên, cả thầy Snape nữa.



Nó nói với Ron và Hermione:



- Tôi sẽ thi đấu. Nếu tôi không tham dự thì cả Slytherin sẽ cho là
tôi chết nhát, không dám đương đầu với thầy Snapẹ Tôi sẽ chứng tỏ cho
họ thấy… Tôi mà thắng thì họ hết cười nổi.



Hermione nói:



- Chỉ e là chính tụi này sẽ hết cười nổi khi phải hốt dọn bạn trên sân đấu.



Nhưng dù Harry nói cứng như thế nào với Ron và Hermione, nó vẫn cảm
thấy càng lúc càng lo âu khi càng gần đến ngày thi đấu. Cả đội nhà
Gryffindor cũng lo lắng không kém. Giành lại chức Vô địch Nhà mà
Slytherin giữ rịt suốt bảy năm nay là một ý tưởng tuyệt vời, ai cũng
háo hức và quyết tâm, nhưng mà giờ đây với một trọng tài thiên vị, liệu
họ có làm được hay không?



Harry chẳng biết có phải do mình tưởng tượng nhiều quá hay không,
chứ sao mà nó có cảm giác là nó cứ phải chạm trán thầy Snape hoài cho
dù nó ở đâu, đi đâu. Thậm chí là nó còn nghi ngờ là thầy Snape đang
theo dõi nó, đang cố tìm cách bắt lỗi nó tại trận. Những buổi học về
Độc dược trở thành những cuộc tra tấn hàng tuần đối với Harrỵ Thầy
Snape đối xử nó tàn tệ. Có khi nào thầy biết được là ba đứa tụi nó đã
tìm ra bí mật về Hòn đá Phù thủy không? Chắc là thầy không thể biết
được đâu, Harry nghĩ thầm – nhưng nghĩ thầm cũng không an tâm, đôi khi
Harry có cảm giác là thầy Snape có thể đọc được ý nghĩ của người khác.



Chiều hôm sau, trước khi Harry bước vào phòng thay đồ dành cho các
cầu thủ, Ron và Hermione chúc Harry may mắn. Harry nhận ra trong giọng
nói và vẻ mặt của hai người bạn nỗi hoang mang là liệu nó có còn sống
sót để gặp lại bạn bè hay không. Không thể coi đó là sự động viên hay
an ủi. Nó hầu như không nghe lọt một tiếng nào trong bài diễn văn
thường lệ của đội trưởng Wood, lúc nó tròng chiếc áo cầu thủ Quiđitch
vào và cầm lấy chiếc Nimbus 2000.



Khi ấy, Ron và Hermione đã tìm được một chỗ trên khán đài bên cạnh
Nevillẹ Cậu bé này không thể hiểu tại sao mà hai đứa bạn mình lại tỏ ra
ủ rũ mà lo lắng như vậy. Cũng không thể hiểu nỗi tại sao đi xem
Quiđitch mà chúng lại mang theo cây đũa phép như lính mang theo vũ khí
ra trận vậy. Cả Neville lẫn Harry đều không biết là Ron và Hermione đã
bí mật luyện tập Lời nguyền Trói giò. Được gợi ý từ trò chơi ác của
Malfoy đối với Neville, Hermione quyết định sẽ áp dụng chiêu này nếu có
dấu hiệu nào chứng tỏ thầy Snape muốn hại Harrỵ Ron đút cây đũa phép vô
ống tay áo, còn Hermione thì lẩm bẩm:



- Bất ly cục kịch. Đừng quên đấy.



Ron cằn nhằn:



- Mình biết mà. Đừng lèo nhèo nữa!



Trong phòng thay đồ, Wood kéo Harry ra nói riêng:



- Anh không có ý tạo thêm áp lực cho em, nhưng chính lúc này, hơn
bất cứ lúc nào khác, chúng ta cần bắt được trái Snitch càng nhanh càng
tốt. Phải sớm bắt cho được nó để kết thúc trận đấu trước khi thầy Snape
cho Hufflepeff quá nhiều điểm.



Fred Weasley thò đầu ra cửa quan sát và thông báo:



- Cả trường đều có mặt ngoài sân bóng… Chà! Cả thầy Dumbledore cũng đến xem nữa kìa.



Tim Harry đập rộn lên:



- Thầy Dumbledore?



Nó chạy ào ra cửa để nhìn tận mắt. Fred nói đúng. Bộ râu tóc bạc phơ ấy thì



không thể lầm lẫn với ai cả.



Harry giờ có thể cười to để thư giãn một tý. Vậy là nó an toàn. Đơn
giản là thầy Snape không đời nào dám giở trò ám hại Harry ngay trước
mắt thầy Dumbledore cả.



Chắc tại vì vậy mà thầy Snape giận dữ ra mặt khi quan sát hai đội
bóng bước vào sân. Ngay cả Ron cũng nhận thấy điều đó. Nó nói với
Hermione :



- Mình chưa bao giờ thấy thầy Snape quạu như bữa naỵ Coi kìa… Họ bắt đầu… Ối!



Ai đó nện gậy vô sau đầu của Ron. Chính là Malfoy.



- À, xin lỗi Ron nhé. Không thấy mày ngồi đó.



Malfoy toét miệng cười với Crabbe và Goyle:



- Không biết lần này cái thằng Potter có thể bám được cán chổi trong bao lâu? Có ai dám cá không? Mày sao hả, Ron?



Ron không thèm trả lời. Thầy Snape vừa thưởng cho đội Hufflepeff
một quả phạt đền chỉ vì George Weasley đã đấm một trái Bludger trúng vô
thầy. Hermione thì ngay phút đầu của trận đấu đã bắt tréo hai ngón tay
cầu may trên đùi mình, mắt thì không rời Harrỵ Nó đang lượn vòng vòng
như một con chim ưng bên trên trận đấu, ra sức tìm trái Snitch.



Vài phút sau, thầy Snape lại thưởng cho đội Hufflepeff một quả phạt đền mà không cần lý do gì hết. Malfoy nói to:



- Biết tao nghĩ gì về việc họ chọn cầu thủ cho đội Gryffindor
không? Ấy là họ chọn những người đáng thương hại. Thử nghĩ coi, một
thằng Potter không cha mẹ, rồi đến hai thằng Weasley không tiền bạc… Ê,
Neville Mông Vểnh. Mày cũng xứng đáng vô đội bóng Gryffindor lắm: mày
không có não!



Neville đỏ mặt xoay người trên ghế ngồi để nhìn thẳng mặt Malfoỵ Nó khẳng định:



- Tao đáng giá mười hai thằng như mày đó Malfoy.



Cả Malfoy, Crrabbe và Goyle cùng phá ra cười ầm ĩ. Nhưng Ron, vẫn không dám dứt mắt ra khỏi trận đấu, tán thưởng:



- Neville, bạn dám nói thẳng vô mặt nó, giỏi lắm!



Malfoy lải nhải:



- Ê Mông Vểnh. Nếu óc người ta là vàng thì mày cầm như nghèo hơn cả thằng khố rách áo ôm Weasleỵ Nội chuyện đó cũng đủ nói lên…



Thần kinh Ron đang căng thẳng cực độ vì nỗi lo âu cho Harrỵ Nó quát:



- Malfoy, mày nói thêm một lời nào nữa thì hãy coi chừng…



- Ron!



Hermione bỗng thét lên:



- Xem Harry kìa!



- Cái gì? Ở đâu?



Harry bỗng nhiên lao xuống một cách ngoạn mục, đám đông nín thở
theo dõi rồi hoan hộ Hermione đứng hẳn lên, hai ngón tay trỏ bắt tréo
cầu may của cô bé đặt trên miệng. Harry đang lao thẳng xuống đất như
một viên đạn.



Malfoy chế giễu:



- May cho mày đó Ron. Chắc là thằng Potter ngó thấy bạc cắc rớt dưới đất nên mới lật đật lao xuống lượm.



Ron bật dậy. Malfoy chưa kịp biết chuyện gì sắp xảy ra thì Ron đã
nhảy lên mình nó, vật nó lăn xuống đất. Neville hơi ngần ngừ, nhưng rồi
cũng trèo qua chỗ ngồi và tiếp sức với Ron. Hermione gào lên:



- Cố lên, Harry!



Cô bé trèo lên đứng trên cả ghế ngồi để cổ vũ Harry lúc ấy đang
vượt qua mặt thầy Snapẹ Hermione thậm chí không hay biết Malfoy và Ron
đang ôm nhau lăn lộn dưới ghế, hay ở góc kia, một cuộc ẩu đả xà quần
khác đang vang lên những tiếng hự, hực, bịch, bịch giữa Crabbe, Goyle
và Neville.



Tuốt trên cao kia, thầy Snape chỉ kịp xoay cán chổi đúng lúc có một
vật màu đỏ tươi xẹt ngang qua thầy, chỉ cách vài phân. Một giây sau,
thầy mới nhận ra đó chính là Harry, vọt ngược lên sau cú lao xuống vừa
rồi, tay giơ cao trong chiến thắng: trái Snitch nằm gọn trong bàn tay
nó.



Khán đài tưởng như sập xuống vì sửng sốt: Chưa ai từng chứng kiến có trận Quiđitch nào mà trái Snitch bị chụp nhanh đến như vậy.



Hermione nhảy xuống ghế, ôm chầm Parvati ngồi ở hàng ghế trước, múa may quay cuồng và hò hét inh ỏi:



- Ron! Ron ơi! Trận đấu kết thúc rồi! Harry đã chiến thắng! Chúng ta đã chiến thắng! Gryffindor đứng đầu bảng!



Harry nhảy ra khỏi cán chổi của mình khi nó hạ xuống cách mặt đất
ba tấc. Chính nó cũng không tin nổi. Nó đã hoàn thành nhiệm vụ. Trận
đấu đã kết thúc. Chưa kéo dài quá năm phút đã kết thúc! Trong khi các
cổ động viên nhà Gryffindor đang đổ ra đầy sân bóng để chúc mừng, thì
Harry nhận thấy thầy Snape cũng đáp xuống gần nó, mặt trắng bệch và môi
mím chặt. Thế rồi bỗng nhiên Harry cảm thấy có một bàn tay đặt lên vai
mình. Nó vội ngước đầu nhìn lên thì bắt gặp gương mặt tươi của cụ
Dumbledore.



Cụ Dumbledore nói nhỏ, để chỉ mỗi mình Harry nghe thôi:



- Giỏi lắm. Ta mừng thấy con không còn ủ ê mê đắm với tấm gương… Cố gắng chăm chỉ nhé… Giỏi lắm!



Thầy Snape cay đắng khạc một cái xuống đất.



Một lát sau, Harry rời khỏi phòng thay đồ một mình, đem chiếc
Nimbus 2000 của mình cất vào nhà để chổi. Nó không thể nhớ nổi là trong
đời nó có lần nào lại vui được như hôm naỵ Nó thật sự đã làm được một
việc đáng tự hào. Giờ đây không ai có thể nói là nó chỉ có hư danh. Làn
gió chiều hôm chưa bao giờ ngọt ngào thơm mát như thế đối với Harrỵ Nó
dẫm chân trên cỏ ướt, hồi tưởng lại những giây phút vừa qua mà nghe
trong lòng rộn rã niềm hân hoan. Harry nhớ lại những cổ động viên
Gryffindor ùa tới công kênh nó trên vai họ, Ron và Hermione đứng tít
đằng xa, nhảy tưng tưng reo mừng; Ron hò reo với cái mũi chảy máu ròng
ròng.



Harry đã đến nhà để chổi. Nó đứng tựa lưng vào cánh cửa gỗ và nhìn
về phía trường Hogwarts. Những cánh cửa sổ bằng kính đang rực đỏ lên vì
ánh phản chiếu của hoàng hôn. Gryffindor đã đứng đầu bảng. Harry đã
hoàn thành nhiệm vụ. Nó đã chứng tỏ cho thầy Snape…



À, nói tới thầy Snape…



Một bóng người trùm kín đang bước nhanh xuống bậc thềm trước cửa
tòa lâu đài. Cái bóng đó bước thật nhanh về phía khu rừng cấm, hiển
nhiên là không muốn cho ai nhìn thấy. Vinh quang chiến thắng nhòa đi
trong mắt Harry, khi nó quan sát cái bóng người đó. Nó nhận ra tướng đi
khệnh khạng của cái bóng đó. Chính là thầy Snapẹ Thầy lẻn ra khu rừng
cấm trong lúc mọi người đang tụ tập ăn cơm tối… Có chuyện gì thế này?



Harry lập tức nhảy lên chiếc Nimbus 2000 và bay vút lên. Lặng lẽ
lướt vòng qua lâu đài, Harry nhận ra thầy Snape đang chạy nhanh vào
rừng. Nó lập tức bay theo.



Cây cối mọc rậm đến nỗi Harry không thể nhìn ra thầy Snape đã đi
đâu. Nó bay vòng vòng, hạ thấp dần, khẽ lướt chạm những ngọn cây, cho
đến khi nó nghe ra giọng nói của thầy.



Nó lướt về hướng đó, nấp vào một cây sồi sừng sững không một tiếng
động. Rồi cẩn thận bò dọc theo một cành cây, tay nắm chặt cán chổi, cố
gắng nhìn xuyên qua tàn lá.



Phía dưới, trong một khoảng trống râm bóng nhỏ xíu, thầy Snape đứng
đó, nhưng không chỉ có một mình thầy. Giáo sư Quirrell cũng có mặt.
Harry không nhìn rõ mặt thầy Quirrell lúc này, nhưng giọng thầy lắp ba
lắp bắp hơn bao giờ hết.



- … Kh… kh… không… không biết… thầy… hết chỗ sao mà muốn… muốn gặp tôi… ở đây, thầy Snape…?



Giọng thầy Snape đáp, lạnh băng:



- Ta muốn giữ cho chuyện này có tính riêng tư thôi. Với lại, không nên để cho học sinh biết về Hòn đá Phù thủy.



Harry chồm tới cố lắng nghe. Thầy Quirrell lắp bắp gì đó, nhưng thầy Snape cắt ngang:



- Ông đã tìm ra cách vượt qua con quái vật ba đầu của lão Hagrid chưa?



- Nh… nhưng… nhưng mà, thầy Snape, tôi…



Thầy Snape bước dấn tới một bước, nhìn sát vào mặt thầy Quirrell:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:49 pm

- Ông đâu muốn trở thành kẻ đối địch với ta hả, ông Quirrell?



- T… tôi… tôi không biết… anh muốn cái… gì…?



- Oâng quá biết ý ta đấy chứ!



Một con cú chợt rúc to, làm Harry suýt ngã khỏi cành cây. Nó giữ được thăng bằng thì vừa lúc thầy Snape bảo:



- … Câu thần chú bịp bợm của ông. Ta đang chờ đây.



- N… nh… nhưng… t… tôi không…



- Thôi được rồi.



Thầy Snape cắt ngang.



- Chúng ta sẽ bàn lại chuyện này sau, khi ông đã đủ thì giờ và suy nghĩ
lại và quyết định nên đặt lòng trung thành của ông ở đâu.



Thầy Snape tung áo khoác trùm qua đầu và bước nhanh ra khỏi khu
rừng. Trời bây giờ gần tối hẳn, nhưng Harry vẫn còn có thể nhìn thấy
thầy Quirrell đứng chết lặng hồi lâu tại chỗ, như thể đã hoá đá rồi
vậy.



- Harry, bạn đi đâu nãy giờ?



Hermione cự nự khi thấy Harry bước vào tháp Gryffindor. Ron thì nhào đấm thùm thụp lên lưng của Harry và gào to:



- Chiến thắng! Chúng ta chiến thắng rồi! Bồ đã chiến thắng! Và mình
cũng đập cho thằng Malfoy một trận ra trò, sưng vù con mắt! Neville
cũng một mình quần cho hai thằng Crabbe và Goyle một trận. Nó bây giờ
có hơi rêm, nhưng bà Pomfrey bảo không sao hết… Cho tụi Slytherin biết
tay! Mọi người đang chờ bồ trong sinh hoạt chung ấy. Tụi mình đang mở
tiệc, anh Fred và George đã chôm được mấy cái bánh ngọt và đồ ăn khác
trong nhà bếp.



Harry cố lấy lại hơi thở, hổn hển nói:



- Dẹp chuyện đó qua một bên đi. Bây giờ không phải lúc. Tụi mình đi kiếm một phòng trống đi, tôi sẽ kể cho các bạn nghe…



Nó đóng cánh cửa lại sau lưng, kiểm tra để chắc chắn là con yêu tinh Peeves không lén lút trốn đâu đó trong phòng.



- Tụi mình đã đoán đúng. Chính là Hòn đá Phù thủy. Thầy Snape đang
o ép thầy Quirrell giúp ổng lấy Hòn đá. Ổng hỏi thầy Quirrell có biết
cách vượt qua con chó ba đầu Fluffy không. Rồi ổng nói gì đó về trò câu
thần chú bịp bợm của thầy Quirrell. Tôi đoán là ngoài con Fluffy ra,
còn có những thứ khác canh giữ Hòn đá, nhiều thứ khác. Có thể, những
câu bùa chú chẳng hạn. Và thầy Quirrell chắc biết một số lời nguyền
chống Nghệ thuật Hắc ám mà thầy Snape cần có để qua truông…



Hermione thầm nghĩ:



- Vậy là chừng nào thầy Quirrell còn cầm cự được với thầy Snape thì Hòn đá vẫn an toàn?



Ron nói:



- Chắc thứ ba tới là Hòn đá tiêu thôi!

Chương 14

TRỨNG RỒNG ĐEN


Giáo sư Quirrell hóa ra can đảm hơn bọn trẻ tưởng. Trong những
tuần lễ sau, thầy có vẻ xanh hơn và gầy hơn, nhưng không có vẻ gì là đã
bị đánh gục.



Mỗi lần đi ngang hành lang tuần thứ ba, bọn Ron, Harry và Hermione
đều ép tai mình sát cánh cửa để kiểm tra xem con Fluffy vẫn còn gầm gừ
bên trong không. Thầy Snape vẫn nổi cơn tam bành thường xuyên, điều này
chứng tỏ Hòn đá có thể vẫn còn nguyên vẹn. Những ngày này, mỗi lần
Harry có dịp đi ngang thầy Quirrell, nó đều tìm cách nhìn thầy, nở một
nụ cười có thể hiểu ngầm là nụ cười động viên khích lệ, còn Ron đã bắt
đầu biết mắng bạn bè: “Im đi”, mỗi khi có đứa nhái giọng cà lăm của
thầy Quirrell.



Tuy nhiên, Hermione lại hkông dành hết tâm trí cho Hòn đá Phù thủy.
Cô bé đang bận lập kế hoạch học tập với một thời khóa biểu được ghi
trong sổ tay, chi chít dấu chì đỏ. Harry và Ron không hơi đâu làm trò
đó, nhưng Hermione cứ lải nhải bên tay chúng suốt, đến phát ngấy lên.



- Hermione ơi, còn cả thế kỷ nữa mới tới kỳ thi mà!



Hermione cự lại:



- Còn có đúng mười tuần lễ, chứ không phải là cả thế kỷ nha! Chưa kể đối với cụ Flamel thì đó chỉ là một giây thôi đó!



- Nói làm gì cụ Flamel, cụ sống tới 665 tuổi lận. Với lại, bồ học làm gì khi mà bồ biết hết ráo rồi?



- Tôi học làm gì hả? Bạn có điên không? Bạn có hiểu được là chúng mình
phải qua được các kỳ kiểm tra mới được lên năm thứ hai không? Các kỳ
thi là cực kỳ quan trọng, lẽ ra phải chuyên tâm vào ôn thi cả tháng nay
rồi mới phải. Chẳng biết tôi mắc phải cái gì mà để tới bây giờ mới…



Thiệt rủi ro là các giáo viên cũng có cùng suy nghĩ như Hermionẹ Họ
ra hàng núi bài tập cho học sinh. Bài vở chất chồng đến nổi những ngày
lễ Phục Sinh không có chút gì vui, nhất là so với kỳ Giáng sinh vừa
rồi. Mà làm sao vui nổi cơ chứ, khi mà bên cạnh lúc nào cũng có con bé
Hermione lải nhải liên tục mười hai cách sử dụng máu rồng hay thực hành
những động tác với cây đũa thần. Harry và Ron phải dành hết thời gian
rảnh để vô thư vện ôn bài với con bé đó, vừa than vãn vừa ngáp sái quai
hàm, nhưng vẫn phải cố gắng làm cho xong cả núi bài tập làm thêm.



Cho đến một buổi trưa thì Ron hết chịu nổi, bùng nổ. Nó tức giận
quẳng cây viết lông ngỗng xuống đất, ngó ra ngoài cửa sổ thư viện một
cách khao khát:



- Không thể nào nhớ nổi ba cái mớ tùm lum này!

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:50 pm

Hôm đó là một ngày đẹp trời, một ngày thật sự đẹp trời sau nhiều tháng
âm u lạnh lẽo và mưa dầm. Bầu trời trong xanh, hoa Đừng-quên-tôi nở
xanh ngát,và hương vị mùa hè dường như cũng đã thoảng đâu đó trong gió.



Harry mải tìm kiếm mục “Rau húng “ trong cuốn Một ngàn thảo dược và
nấm mốc pháp thuật, nên không ừ hử gì khi nghe Ron than. Nhưng nó lập
tức ngẩng đầu lên khi nghe Ron hỏi:



- Bác Hagrid, bác làm gì trong thư viện vậy?



Lão Hagrid lù lù hiện ra, giấu giấu giếm giếm cái gì đó sau lưng.
Khoác cái áo da lông chuột chũi lù xù, trông lão thật là lạc lõng trong
cái chốn “hàn lâm” gọi là thư viện này. Lão nói, với giọng ranh mãnh
khiến bọn trẻ hứng thú ngay:



- Chỉ tạt qua ngó chút thôi! Ờ… mà cả lũ tụi bay làm gì ở đây? Tụi bay còn tra cứu tìm tòi về Nicolas Flamel nữa thôi, hả?



Lão đổi giọng ngờ vực. Nhưng Ron nói với giọng hết sức “ấn tượng”:



- Ối, tụi cháu đã tìm ra cụ ấy là ai từ khuya rồi. Mà tụi cháu còn
biết con chó ba đầu của bác đang canh giữ cái gì nữa kia. Đó là H…



- Suỵt!



Lão Hagrid dáo dác nhìn quanh coi có ai đang rình nghe không.



- Đừng có mà hét toáng lên về chuyện đó, tụi bay mắc chứng gì vậy?



- Thật ra có vài chuyện tụi cháu muốn hỏi bác, về chuyện canh giữ Hòn đá ấy mà, ngoài con Fluffy ra…



- SUỴT! Lão Hagrid phải bảo bọn trẻ nói nhỏ thôi bằng một cái suỵt to hơn.



- Các cháu nghe đây – Lát nữa các cháu hãy đến gặp ta, ta hứa là sẽ
nói cho các cháu nghe bất cứ điều gì. Nhưng phải tuyệt đối cẩn thận.
Đừng có bép xép ở chốn này. Học sinh không được phép biết cái đó. Kẻo
người ta lại tưởng ta tiết lộ cho các con biết…



Harry bèn nói:



- Vậy hẹn gặp bác sau vậy!



Lão Hagrid lê chân ra khỏi phòng.



Hermione có vẻ đăm chiêu:



- Bác ấy giấu cái gì sau lưng vậy ta?



- Bồ nghĩ cái đó có dính dáng gì đến Hòn đá không?



- Để mình đi xem lại, coi bác ấy đã tìm sách ở những kệ nào là biết ngay.



Ron vừa nói vừa đứng lên. Nó đã ê mông vì ngồi học rồi nên sẳn sàng
kiếm cớ đi lại cho giãn gân cốt. Chỉ vài phút sau, nó trở lại với một
đống sách trên taỵ Thảy đống sách lên bàn, nó thì thầm:



- Rồng. Bác Hagrid tra cứu toàn sách nói về rồng! Coi nè: “Các
giống rồng ở nước Anh và Aùi Nhĩ Lan” , “Từ trứng đến khạc lửa-hướng
dẫn dành cho người nuôi rồng”.



Harry nói:



- Xưa nay bác Hagrid vẫn thích có một con rồng, bác có nói với mình như vậy hồi mình gặp bác ấy lần đầu tiên.



- Nhưng chuyện đó là phạm pháp! Ron kêu lên. Ai cũng biết là Hội
nghị Warlocks vào năm 1709 đã cấm nuôi rồng. Nếu mà chúng ta cứ nuôi
rồng trong vườn nhà thì thể nào dân Muggle cũng để ý, rồi phát hiện ra
chúng ta ngaỵ Với lại, mình cũng đâu thể thuần hoá rồng, nguy hiểm lắm.
Mấy bồ mà nhìn thấy mấy vết phỏng của anh Charlie vì để sổng mấy con
rồng hoang ở Rumani kìa! Kinh lắm!



Harry thắc mắc:



- Nhưng mà ở Anh có rồng hoang không?



- Dĩ nhiên là có chứ. Lục long và Hắc long. Nhưng mà mình nói cho
mấy bồ biết: Bộ trưởng Pháp thuật có nhiệm vụ bưng bít thông tin về mấy
con rồng. Cho nên lính của ổng cứ phải canh chừng, hễ dân Muggle nào mà
lỡ nhìn thấy rồng là họ phải nguyền ếm ngay, cho người ta lú đi mà quên
mất là đã thấy rồng.



Hermione nêu lại vấn đề:



- Thế thì bác Hagrid giấu giếm cái gì?



Một giờ sau, bọn trẻ gõ lên cánh cửa của túp lều người giữ khóa.
Chúng rất ngạc nhiên khi thấy tất cả cửa sổ, cửa cái đều kéo màn kín
mít. Từ trong nhà, lão Hagrid hỏi vọng ra:



- Ai đó?



Rồi lão mới mở hé cửa cho chúng vào, xong vội vàng đóng kín lại ngay.



Bên trong nóng bức vô cùng. Mặc dù hôm ấy ngoài trời khá ấm, nhưng
trong nhà lão Hagrid vẫn đốt lò sưởi. Lão pha trà và mời bọn trẻ ăn
bánh mì thịt chồn. Bọn trẻ bây giờ đã quá thân thiết với lão Hagrid nên
lập tức từ chối ngay món bánh mì “chọi chó, chó lỗ đầu” hôm nọ.



- Sao, các cháu muốn hỏi ta cái gì nào?



Không việc gì phải vòng vo tam quốc nữa, Harry nói ngay:



- Dạ. Tụi con đang thắc mắc, không biết bác có thể nói cho tụi con
biết ngoài con Fluffy ra, còn có cái gì khác đang canh giữ Hòn đá
không?



Lão Hagrid nhăn mặt nhìn Harrỵ Lão nói:



- Dĩ nhiên là ta không thể nói được. Thứ nhất, bản thân ta cũng
không biết. Thứ hai, con đã biết quá nhiều rồi, nên ta mà có biết thì
cũng không thể nói gì thêm với con nữa. Người ta có cất giữ cẩn mật Hòn
đá ở đây là cũng có lý do chính đáng. Suýt nữa là nó bị đánh cắp khỏi
Gringotts. Ta đoán là con cũng đã tìm hiểu về chuyện đó rồi hén? Còn
chuyện con Fluffy thì ta thua!



- Bác Hagrid ơi, bác nói vậy thôi, vì bác không muốn nói cho chúng cháu biết. Chứ bác biết hết mọi chuyện xảy ra ở đây mà.



Giọng cô bé Hermione dịu dàng, ấm áp, và nịnh nọt nữa chứ, khiến
chòm râu của lão Hagrid rung rinh nhè nhẹ, chứng tỏ là lão đang mỉm
cười. Cô bé nói tiếp:



- Chúng cháu chỉ thắc mắc là, ngoài bác ra, cụ Dumbledore còn có thể tin cậy ai để nhờ canh giữa Hòn đá nữa chứ?



Ngực của lão Hagrid dường như nở phòng lên khi nghe những lời nói phỉnh mũi này. Harry và Ron nháy mắt với Hermione.



- Ờ… ta thấy cũng không hại gì nếu ta nói cho các cháu biết rằng…
để coi… à… Cụ mượn con Fluffy của ta… bùa chú của một số giáo sư khác…
Giáo sư Sprout… giáo sư Flitwick… giáo sư McGonagall…



Bác điểm tên các giáo sư trên đầu ngón tay.



- Giáo sư Quirrell… Và tất nhiên chính giáo sư Dumbledore cũng có
bùa của cụ. Để coi, chờ ta một chút, ta quên mất một người. À, phải
rồi, giáo sư Snape.



- Thầy Snape?



- Ừ… Coi bộ các cháu vẫn chưa hiểu hả? Thế này, thầy Snape góp sức bảo vệ Hòn đá, nên chắn chắn ông sẽ không đánh cắp nó rồi!



Harry biết chắc rằng Ron và Hermione đều đang cùng có một suy nghĩ
như nó. Nếu thầy Snape ở trong nhóm bảo vệ Hòn đá, thì ông ấy lại càng
dễ dàng khám phá ra những cách thức mà các giáo sư khác dùng để canh
giữ Hòn đá. Có lẽ ông ấy đã biết mọi điều, ngoại trừ (có vẻ như vậy),
lời nguyền của thầy Quirrell và cách vượt qua con chó ba đầu.



Harry nôn nóng nói với lão Hagrid:



- Bác là người duy nhất biết cách trấn áp con Fluffy, phải không
bác Hagrid? Và bác hứa đừng bao giờ nói cho ai biết cả, nhé bác? Ngay
cả các giáo sư, bác cũng đừng nói nha?



Lão Hagrid tự hào đáp:



- Không một ai có thể biết được, ngoại trừ ta và cụ Dumbledore.



Harry thì thầm với hai đứa bạn:



- Thôi, vậy cũng được.



Rồi nó nói với lão Hagrid:



- Bác ơi, cháu mở cửa sổ ra một chút được không? Cháu đang nóng chảy cả mỡ ra nè!



- Rất tiếc là không được, Harry à!



Lão Hagrid vừa nói vừa liếc chừng ngọn lửa trong lò sưởi, khiến cho Harry tò mò ngó theo.



- Cái đó là cái gì vậy, bác Hagrid?



Nhưng nó đã biết ngay cái đó là cái gì. Chính giữa ngọn lửa, phía dưới cái ấm đun nước, là một cái trứng to màu đen.



Lão Hagrid vò bộ râu với vẻ căng thẳng:



- À… đó là… ơ… là…


Ron xê đến gần ngọn lửa để nhìn cái trứng cho rõ hơn.



- Bác kiếm nó ở đâu ra vậy, bác Hagrid? Chắc là bác phải tốn khối của mới mua được nó hả bác?



Nhưng lão Hagrid bảo:



- Không phải là mua được, mà là ta thắng được.Tối hôm nọ, ta xuống làng
để làm vài ba ly và chơi vài ván bài với người lạ. Hắn đem cái trứng ra
đặt cược, thành thực mà nói, ta thấy hắn cũng có vẻ vui mừng khi tống
được cái đó cho ta.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:52 pm

Hermione hỏi:

- Nhưng mà bác sẽ làm gì một khi cái trứng nở ra?

- Thì… bấy lâu nay ta đã phải đọc mấy cuốn sách…

Lão lôi từ dưới gối ra một cuốn sách to.

- Ta mượn quyển này trong thư viện để tham khảo đây – “Nuôi rồng để
giải trí và kinh doanh” – sách cũng có phần lạc hậu rồi, đành vậy thôi,
nhưng trong này vẫn có đủ những chỉ dẫn căn bản. Coi, phải để trứng
trên ngọn lửa, bởi vì mẹ rồng thường phà hơi vào trứng… Để coi nào, khi
trứng nở, cứ nửa giờ lại cho nó uống một xô rượu mạnh trộn với tiết gà.
Còn đây nữa này… “Làm thế nào phân biệt các loài trứng khác nhau”… À,
cái trứng mà ta đang có đây là một hậu duệ của Hắc long Na uỵ Giống này
hiếm lắm đó!

Lão Hagrid có vẻ rất hài lòng với chính mình. Còn Hermione thì không. Nghe tới chuyện ấp trứng trên lửa, cô bé “khuyến cáo”:

- Bác Hagrid, bác đang sống trong một căn nhà gỗ!

Nhưng lão Hagrid chẳng buồn nghe. Lão đang cời than lửa, khoái chí ngâm nga một mình.

Thế là từ đây ba người bạn có thêm một nỗi lo: nếu mà có ai đó biết
được bác Hagrid đang giấu một con rồng bất hợp pháp trong căn chồi của
bác thì chuyện gì sẽ xảy ra cho bác đây?



Đã thế, ngày nào cũng có bài tập thêm để làm. Vật lộn với hàng đống bài tập từ đêm này qua đêm khác, Ron phát ngán:



- Không biết một đời sống thanh bình thì như thế nào ta?



Hermione đã bắt đầu soạn thời khóa biểu ôn tập cho cả Ron và Harry, khiến hai đứa phát điên lên được.



Một buổi sáng, vào giờ điểm tâm, cú Hedwig mang đến cho Harry một
bức thư nữa của lão Hagrid. Thư viết chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Đang nở”.



Ron đòi trốn buổi học Dược Thảo để chạy ngay xuống căn chòi, nhưng Hermione khăng khăng không chịu.



- Hermione ơi, trong đời người có bao nhiêu lần mình được coi trứng rồng nở nào?



- Chúng mình có giờ học. Và nếu có người biết chuyện bác Hagrid
đang làm, chúng mình sẽ gặp rắc rối. Mà rắc rối của chúng mình sẽ chẳng
thấm vào đâu so với tai hoa. mà bác Hagrid phải lãnh chịu…



- Im đi, Hermione!



Harry thì thào khi thấy Malfoy đi tới cách đó vài bước. Nó đã đứng
lặng tại chỗ để nghe lóm; không biết nó đã lén nghe được bao nhiêu.
Harry không thể nào ưa nổi cái vẻ mặt của Malfoy.



Trên đường đến lớp Dược Thảo, Ron và Hermione cãi nhau miết, cuối
cùng Hermione cũng đã đồng ý sẽ cùng hai thằng bé chạy xuống căn chòi
của lão Hagrid vào giờ ra chơi.



Khi tiếng chuông vừa vang lên cuối buổi học, ba đứa lập tức buông xẻng, vội vã chạy băng qua sân



trường về phía bìa rừng.



Lão Hagrid đón chúng, trông hí hửng và hồi hộp lắm. Lão dẫn tụi nó vô bên trong:



- Nó gần chui ra rồi!



Cái trứng đang nằm trên bàn. Trên vỏ trứng có vết nứt sâu. Có cái
gì đó bên trong đang ngọ nguậy. Nó phát ra tiếng lách cách nghe hết sức
buồn cười.



Mọi người kéo ghế ngồi quây quanh cái bàn, nín thở quan sát.



Thình lình có tiếng rào rạo nghe như tiếng cào bời bên trong vỏ
trứng, và cái trứng vỡ banh ra. Chú rồng con bước lạch bạch trên bàn.
Tuy nó còn bé con nhưng trông chẳng xinh tí nào. Harry nghĩ nó giống
như một cái dù đen te tuạ Những cái cánh lởm chởm rai của nó quá to so
với thân hình thuôn đẹt giơ xương. Mõm nó lại quá dài với những cái lỗ
mũi quá to, lại thêm đôi mắt lồi màu cam, và những sừng non nhu nhú
khiến cái đầu nó lồi lõm mấp mô.



Nó khịt mũi. Vài ba tia lửa xẹt ra từ mõm nó.



Vậy mà lão Hagrid xuýt xoa:



- Thấy nó đẹp chưa?



Lão giơ tay vỗ nhẹ vào đầu con rồng. Nó nhe mấy răng nanh nhọn hoắt, táp ngay ngón tay lão. Lão Hagrid nói:



- Coi kìa, nó nhận má nó đó!



Hermione hỏi:



- Bác Hagrid ơi, chính xác thì con Hắc long sẽ lớn nhanh đến cỡ nào?



Lão Hagrid vừa định trả lời thì bỗng nhiên mặt biến sắc. Lão đứng bật dậy và chạy tới cửa sổ.



- Có chuyện gì vậy, bác?



- Có kẻ nào đó rình bên ngoài, nó lén nhìn qua khe hở của tấm màn… Một đứa con nít… Nó chạy về trường rồi.



Harry phóng ra cửa nhìn quanh. Dù khoảng cách đã khá xa, nó vẫn không thể nào lầm được:



Vậy là Malfoy đã nhìn thấy con rồng.



Trong suốt tuần sau, vẻ mặt Malfoy luôn mang một nụ cười vờ vĩnh,
ẩn chứa điều gì đó làm cho Harry, Ron và Hermione lo lắng hết sức. Có
bao nhiêu thì giờ rảnh, tụi nó dành hết để ở trong căn nhà tối tăm của
lão Hagrid, cố gắng thuyết phục lão. Harry năn nỉ:



- Thả nó đi, bác Hagrid!



Nhưng lão Hagrid không chịu:



- Bác không thể làm như vậy được. Nó còn nhỏ quá. Nó chết mất!



Họ cùng ngắm con rồng. Chỉ trong một tuần mà nó đã lớn lên, dài hơn
trước gấp ba lần. Lỗ mũi nó cứ phì phèo thở ra những cuộn khói. Lão
Hagrid cũng đâm chểnh mảng nhiệm vụ canh giữ sân trường vì luôn bận bịu
với con rồng ấy. Trên sàn nhà lão, vỏ chai rượu mạnh và máu gà vung vãi
cùng khắp.



Lão Hagrid nhìn con rồng với đôi mắt mơ màng:



- Ta đã quyết định đặt tên nó là Norbert. Bây giờ nó đã biết nhận ra ta, thiệt mà, coi nè. Norbert! Norbert! Má đâu hả?



Ron thì thầm vào tai Harry:



- Bác ấy u mê rồi.



Harry nói to:



- Bác Hagrid. Hai tuần nữa thì Norbert sẽ dài bằng căn nhà của bác,
không thể giấu nó vô đâu đựơc nữa. Mà Malfoy thì có thể đi méc thầy
Dumbledore bất cứ lúc nào.



Lão Hagrid cắn môi suy nghĩ:



- Ta… ta biết ta không thể giữ nó mãi, nhưng ta không thể quẳng nó đi, thí mặc nó được. Làm sao ta có thể…



Harry bỗng quay qua Ron, reo lên:



- Charlie!



Ron nói:



- Bồ cũng lú lẫn rồi sao? Mình là Ron mà, không nhớ hả?



- Không… mình không nói bạn, mà là anh của bạn – anh Charlie ấy,
ảnh ở Rumani, đang nghiên cứu về rồng. Chúng mình có thể gởi Norbert
cho ảnh, nhờ ảnh chăm sóc nó cho đến khi đủ cứng cáp thì thả nó về với
thiên nhiên.



Ron reo lên:



- Sáng suốt thiệt! Bác thấy sao hả bác Hagrid?



Lão Hagrd rốt cuộc cũng phải đồng ý cho bọn trẻ gởi cú tới Charlie để hỏi ý kiến của anh về con rồng.



Một tuần nữa dài lê thê, trôi qua trong phập phồng. Đêm thứ tư,
trong phòng sinh hoạt chung chỉ còn lại Hermione và Harry ngồi bên cạnh
nhau, lâu thật lâu sau khi mọi người đã đi ngủ. Chiếc đồng hồ trên
tường vừa gõ mười tiếng thì cái lỗ trên bức chân dung treo tường đột
nhiên mở ra. Ron xuất hiện đột ngột như vừa từ sàn nhà trồi lên, khi nó
cởi tấm áo khoác tàng hình của Harry ra. Nó vừa đi xuống căn chòi của
lão Hagrid, giúp lão cho con Norbert ăn. Con rồng nhí này bây giờ đòi
ăn tới món chuột chết và ăn cả thúng lận.



- Nó cắn cả mình nữa!



Ron chìa cho các bạn xem bàn tay nó quấn trong cái khăn tay đẫm máu.



- Không biết làm sao mình cầm viết được trong tuần tới đây? Nói cho
mấy bồ biết, con rồng nhí đó là con vật kinh khủng nhất mà mình từng
gặp, vậy mà cái kiểu bác Hagrid đối xử với nó thì cứ như thể nó là thỏ
ngọc bé bỏng tinh khiết dễ thương trên cung Hằng không bằng! Nó cắn
mình mà bác Hagrid còn bảo mình đi ra đi, đừng làm nó sợ! Rồi khi mình
đi xong thì bác ấy lại còn hát ru nó ngủ…



Chợt có tiếng gõ lạch bạch trên cánh cửa sổ tối đen.



- Hedwig đó. Chắc là nó đem thư hồi âm của anh Charlie.



Harry vội vàng mở cửa sổ cho Hedwig bay vào. Ba đứa cùng chụm đầu lại đọc lá thư:



Ron yêu quí,



Em khoẻ không? Cám ơn em đã viết thư cho anh. Anh rất vui lòng nhận
con Hắc long Norbert, nhưng đem nó tới đây không phải là chuyện dễ đâu
nhé! Anh nghĩ cách tốt nhất là nhờ mấy người bạn của anh mang nó theo,
vì họ sẽ đến thăm anh trong tuần tới. Việc phức tạp nhất là làm sao cho
không ai nhìn thấy họ “vận chuyển” một con rồng bất hợp pháp.



Em có thể đem con rồng lên tòa tháp cao nhất vào nửa đêm thứ Bảy
không? Các bạn của anh sẽ gặp em ở đó và đem con rồng đi khi trời còn
tối.



Trả lời cho anh biết càng sớm càng tốt.



Thương em,



Anh Charlie.



Ba đứa nhìn nhau. Harry nói:



- Có cái áo tàng hình rồi thì chuyện này cũng không đến nỗi khó
đâu. Hy vọng tấm áo khoác đủ rộng để trùm hết hai đứa mình và cả con
Norbert nữa.



Hermione và Ron đồng ý ngay với kế hoạch này, bởi vì mấy tuần qua
cứ phập phồng về chuyện con rồng nhí khiến thần kinh cả bọn mệt quá
rồi. Ai đưa ra bất cứ cách nào để thoát được con rồng – và thằng Malfoy
nữa – tụi nó đều đồng ý một cái rụp.



Nhưng có một chuyện bất ngờ. Sáng hôm sau, bàn tay Ron bị rồng cắn
bỗng sưng vù, to gấp đôi bàn tay bình thường. Nó không biết là nên đến
gặp bà Pomfrey hay không? Liệu bà có nhận ra đó là vết rồng cắn hay
không? Nhưng đến trưa thì nó hết chịu nổi, không còn cách nào khác
ngoài ôm cái tay sưng tấy xuống bệnh xá. Vết cắn đã chuyển thành màu
xanh lá cây. Rất có thể là răng nanh của rồng có nọc độc.



Cuối ngày hôm đó, khi Hermione và Harry chạy ù tới bệnh xá thăm
Ron, hai đứa gặp Ron ở trong tình trạng thê thảm chưa từng thấy. Ron
thì thào:



- Tay của mình đau như sắp rụng ra vậy, nhưng cái tay đau không tức
bằng chuyện này: thằng Malfoy nói xạo với bà Pomfrey là nó muốn mượn
một cuốn sách của mình. Thế là bà cho nó vô đây cười nhạo mình. Nó còn
dọa sẽ khai ra là con gì đã cắn mình… Mình nói với bà Pomfrey là chó
cắn mình, nhưng chắc bà không tin đâu… Lẽ ra mình không nên đập thằng
đó trong trận Quiđitch hôm trước mới phải, bây giờ nó làm vậy là để trả
thù mình mà!



Harry và Hermione ra sức vỗ về Ron. Hermione nói:



- Sau nửa đêm thứ bảy là mọi chuyện sẽ qua thôi.



Nhưng điều đó không làm cho Ron thấy nhẹ nhàng, ngược lại, nó ngồi bật dậy và toát cả mồ hôi:



- Nửa đêm thứ bảy? Thôi rồi! Chết rồi! Mình nhớ ra rồi! Lá thư của
anh Charlie kẹp trong cuốn sách mà thằng Malfoy mượn. Nó sẽ biết chuyện
mình định tống tiễn con rồng nhí!



Harry và Hermione chưa kịp phản ứng gì trước cái tin động trời ấy
thì bà Pomfrey đã xuất hiện đúng lúc để đuổi cả hai đứa ra, nói là Ron
cần phải nghỉ ngơi.



Harry nói vớ Hermione:



- Bây giờ đã quá trễ, không kịp đổi kế hoạch nữa đâu. Chúng mình
không còn thì giờ để gởi cú cho anh Charlie nữa. Mà mình cũng không còn
cơ hội nào khác để tống khứ con rồng Norbert. Đành phải liều thôi. May
mà còn có tấm áo tàng hình. Malfoy không biết gì về bí mật này.



Hai đứa đi kiếm lão Hagrid để bàn bạc, gặp con Fang ngồi chong ngóc
ngoài cửa chòi với cái đuôi quấn băng, còn lão Hagrid thì chỉ dám hé
cửa sổ ra để nói chuyện với tụi nó. Lão thở phì phì:



- Bác không cho các cháu vào được. Bé Norbert đang quấy, bác chẳng làm sao dỗ được nó.



Khi nghe nội dung lá thư của Charlie, mắt bác ứa lệ. Nhưng cũng có
thể bác ứa nước mắt vì đau, tại “bé” Norbert vừa ngoạm “yêu” một cái vô
ống quyển của bác.



- Ái…! Ờ… không sao! Bé chỉ cắn trúng ống giầy của bác thôi – bé
nghịch ấy mà… Nói cho cùng, nó chỉ là một đứa bé sơ sinh, phải không
các cháu?



Cái “đứa bé sơ sinh” đó đập đuôi lên vách chòi ầm ầm, làm cửa sổ
run lên bần bật. Harry và Hermione quay về tòa lâu đài, cầu mong cho
đêm thứ bảy đến thật nhanh.



Phải như Harry và Hermione không nhìn thấy quá nhiều phiền toái do
con rồng nhí này gây ra, thì tụi nó đã phải mủi lòng trước cảnh chia
tay của lão Hagrid với “bé Norbert”. Đêm ấy trời đầy mây, tối đen như
hủ nút, Harry và Hermione tới chỗ lão Hagrid hơi trễ một chút vì phải
chờ cho con yêu tinh Peeves cút khỏi hành lang dẫn ra cửa chính. Con
yêu tinh cứ đứng đó nhẩn nha chơi đánh quần vợt với bức tường. Lão
Hagrid đã đặt “bé Norbert” trong một cái thúng tọ Lão nghẹn ngào nói:



- Ta đã gói ghém cho bé đủ chuột chết và rượu mạnh để ăn vặt dọc
đường. Ta cũng có để trong thúng một con gấu nhồi bông để bé đở thui
thủi một mình.



Từ trong thúng vọng ra tiếng gì đó rẹt rẹt, bựt bựt, mà Harry nghe
như thể tiếng một con gấu nhồi bông đang bị xé rách bụng hay bứt đứt
đầu.



Lão Hagrid không ngăn được nỗi lòng thổn thức:



- Tạm biệt con yêu nhé, Norbert. Má sẽ không bao giờ quên con đâu.



Harry và Hermione vội trùm tấm áo tàng hình lên cái thúng, rồi trùm
lên cả tụi nó. Chính hai đứa đó cũng không hiểu làm cách nào đã xoay
sở, khiêng được cái thúng to ấy vô tòa lâu đài. Sắp nửa đêm rồi mà
chúng vẫn còn ì ạch đẩy cái thúng lên những bậc thang đá hoa cương, rồi
kéo lê nó trong hành lang, rồi lại lên cầu thang, rồi lại một cầu thang
khác nữa. Đến như mấy lối đi tắt của Harry cũng không giúp được bao
nhiêu.



Cuối cùng hai đứa cũng đến được hành lang phía dưới tòa tháp cao nhất. Harry thở hổn hển:



- Gần tới rồi!



Bỗng một tiếng động phía trước làm chúng hết hồn, suýt làm rớt cái
thúng. Quên mất là mình đang tàng hình, hai đứa nhỏ hốt hoảng nép vào
bóng tối, trừng mắt nhìn một cái bóng mờ mờ nhỏ bé đang vùng vẩy vì một
cái bóng khác lớn hơn túm lấy. Cả hai chỉ cách chúng có ba thước. Một
ngọn đèn lóe sáng.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:56 pm

Đó là giáo sư McGonagall trong bộ váy ngủ và lưới bịt tóc đang véo tai Malfoỵ Giáo sư quát:



- Phạt cấm túc! Trừ của Slytherin hai mươi điểm. Dám lang thang trong lâu đài lúc nửa đêm hả?



- Thưa cô, cô không hiểu rồi! Harry Potter sắp đến đây, nó mang theo một con rồng!



- Nói tầm xàm bá láp! Sao trò dám nói dối trắng trợn vậy hả? Trò Malfoy, ta sẽ đến gặp thầy Snape!



Giáo sư McGonagall giải thằng Malfoy đi rồi, Harry và Hermione mới thấy
cái cầu thang dốc đứng dẫn lên đỉnh tháp cao nhất tòa lâu đài cũng
không còn cao lắm. Vừa ngóc đầu lên được tới nơi, chúng lập tức lột tấm
áo tàng hình ra để được hít thở thoải mái làn khí đêm mát lạnh.
Hermione thậm chí còn dám nhảy tung tăng.



- Malfoy bị cấm túc rồi! Mình tha hồ hát nhé!



Harry khuyên:



- Đừng…



Con rồng đang cựa quậy trong cái thúng. Trong lúc chờ đợi, hai đứa
nói cười khoái trá về chuyện Malfoỵ Khoảng mười phút sau, từ trên trời
cao, bốn cây chổi cùng hạ xuống trong bóng đêm. Bạn của anh Charlie là
những người rất vui tính. Họ cho Harry và Hermione xem những dây cương
và xích mõm dùng để chế ngự con rồng. Mọi người xúm lại trói gô con
rồng một cách gọn ghẽ. Harry và Hermione bắt tay những người khách, cám
ơn họ lia lịa rồi chia tay.



Sau rốt, “bé Norbert” khởi hành… Ra đi… đi mất.



Harry và Hermione trượt xuống cầu thang dốc, không còn cái thúng
nặng trên tay, đầu óc cũng nhẹ tênh và cõi lòng thanh thản. Không còn
lo âu về con rồng nữa. Malfoy thì đã bị cấm túc! Còn cái gì có thể làm
hỏng được cuộc vui của bọn trẻ chứ?



Cái đó đang đợi sẵn ngay dưới chân cầu thang. Hai đứa vừa thò đầu xuống thì chạm ngay cái mặt sắt đen sì của thầy giám thị Filch



- Thôi rồi. – Harry thì thầm, - tụi mình tiêu rồi.



Hai đứa đã bỏ quên chiếc áo tàng hình trên đỉnh tháp.

Chương 15

KHU RỪNG CẤM


Không còn gì tồi tệ hơn được nữa, thầy Filch giải hai đứa nhỏ
xuống văn phòng của giáo sư McGonagall ờ tầng một. Ở đó, chúng ngồi thu
lu chờ đợi và không nói với nhau một lời nào. Hermione run rẩy, còn
trong đầu Harry thì đang lộn xộn, cố sáng tác ra những lý do hết sức
xạo, những câu chuyện bịa đặt hoang đường, những lời xin lỗi không tin
được, và những chứng cớ ngoại phạm vô lý, càng nghĩ thì càng đuối lý
hơn. Lần này thì quả là Harry không thấy chút ánh sáng nào le lói cuối
con đường hầm tai vạ này. Hai đứa bị dồn vô chân tường rồi. Sao mà
chúng có thể ngu ngốc đến mức bỏ quên tấm áo tàng hình kia chứ ? Kiếm
đâu ra trên cõi đời này một lý do để cho giáo sư McGonagall chấp nhận
được việc chúng trốn ngủ, lẻn đi lung tung trong trường lúc nửa đêm
khuya khoắt, lại còn leo tuốt lên đỉnh tháp thiên văn cao nhất, một nơi
thuộc khu vực hạn chế đi lại, chỉ khi có lớp học mới được phép vào?
Không khéo để lộ ra chuyện của Norbert và tấm áo tàng hình thì chúng
chỉ còn nước sớm cuốn gói ra khỏi trường.



Harry tưởng đến nước này thì không còn gì bi đát hơn được. Nhưng mà
nó đã lầm. Khi giáo sư McGonagall xuất hiện, thì lẽo đẽo theo bà là …
Nevillẹ Vừa nhìn thấy Harry và Hermione là nó kêu lên:



- Harry! Mình đang đi kiếm bồ để báo cho bồ biết, mình có nghe Malfoy nói là nó sẽ đi bắt quả tang bồ. Nó nói bồ có một con r…



Harry lắc đầu lia lịa ra hiệu cho Neville ngậm miệng lại, nhưng
giáo sư McGonagall đã nhìn thấy. Bà quay lại nhìn bọn trẻ, bừng bừng
như sắp thở ra lửa, trông còn khiếp hơn cả con rồng Norbert:



- Ta không thể tin được đứa nào trong bọn bây lại dám làm chuyện
này. Thầy Filch nói hai đứa bay leo lên tháp thiên văn. Lúc một giờ
khuya… Tự giải thích ta xem!



Đó là lần đầu tiên Hermione không thể trả lời một câu hỏi mà giáo
viên nêu ra. Cô bé nhìn đăm đăm xuống đôi dép xẹp của mình, đứng yên
như bức tượng.



Giáo sư McGonagall nói tiếp:



- Ta đã nghĩ ra đầu đuôi câu chuyện rồi. Cũng không cần phải là
thiên tài mới suy ra được:hai đứa bay vẽ vời ra câu chuyện nhảm nhí về
một con rồng cho Draco Malfoy nghe, cốt dụ nó ra khỏi giường để gặp rắc
rối. Và nó gặp rắc rối rồi! Ta đã tóm được nó. Ta chắc tụi bay cũng đã
dàn cảnh cho Neville nghe lóm được câu chuyện nhảm nhí của tụi bay, cho
nó tin sái cổ chuyện này để tụi bay cười chứ gì?



Harry bắt gặp ánh mắt Neville đang nhìn sửng sốt và tổn thương. Nó cố
gắng dùng mắt nói với Neville là không đúng như vậy đâu. Tội nghiệp cậu
bé Neville thật thà. Harry biết là Neville đã phải vất vả lắm để lần mò
trong đêm tối, tìm cho được bọn chúng mà cấp báo.



Giáo sư McGonagall chì chiết:



- Kinh hoàng! Bốn học sinh trốn ngủ trong một đêm! Trước giờ ta
chưa từng thấy! Hermione, ta cứ tưởng con là người có ý thức nhất chứ?
Còn Harry, ta cũng tưởng con là đứa biết coi trọng danh dự nhà
Gryffindor hơn những trò nhảm nhí này chứ! Cả ba đứa sẽ bị cấm túc…
Đúng cả Neville nữa. Không ai co thể viện bất cứ lý do gì để đi lang
thang trong lâu đài vào ban đêm, đặc biệt là trong những ngày này, rất
nguy hiểm… Gryffindor bị trừ năm mươi điểm.



Harry há hốc mồm:



- Năm mươi điểm?



- Phải, mỗi đứa bị trừ năm mươi điểm.



Giáo sư McGonagall thở nặng nhọc qua cái mũi dài ngoằn và nhọn hoắc của bà.



Cầm như mất toi vị trí đầu bảng! Bao nhiêu điểm nhờ thắng Quiđitch mới có được giờ mất sạch.



- Thưa cô… xin cô…



- Thưa cô, cô không thể trừ…



- Đừng có nói ta có thể hay không thể cái gì hết. Bây giờ, tất cả
về giường ngủ. Chưa bao giờ ta xấu hổ về học sinh Gryffindor như lần
này.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 1:56 pm

Một trăm năm chục điểm mất toi. Gryffindor vậy là tuột xuống hạng chót.
Chỉ trong một đêm mà chúng ta làm tiêu tan hết cái triển vọng
Gryffindor đoạt được Cúp Nhà. Harry có cảm giác như gan ruột nó rớt hết
ra khỏi bụng rồi. Làm sao nó co thể vớt vát được điểm nào cho nhà
Gryffindor nữa?



Suốt đêm đó Harry không tài nào ngủ được. Nó nằm nghe tiếng Neville
thổn thức trên gối hồi lâu, có vẻ như cả giờ đồng hồ. Harry không thể
nghĩ ra được điều gì để an ủi Nevillẹ Nó biết neville, giờ chắc cũng
như nó, nghĩ đến bình minh mà hãi hùng. Sáng mai, tất cả các thành viên
trong nhà Gryffindor sẽ phản ứng thế nào khi biết được những chuyện
chúng đã làm?



Buổi sáng hôm sau, khi đi qua những đồng hồ cát khổng lồ dùng để
ghi điểm của các nhà, thoạt tiên dân Gryffindor cứ tưởng là có sự nhầm
lẫn chi đó. Làm thế nào mà mình bỗng dưng mất hết một trăm năm mươi
điểm nội trong một đêm? Nhưng rồi câu chuyện bắt đầu lan truyền: Harry
Potter; thằng Harry Potter nổi tiếng ấy, vị anh hùng của mọi người
trong hai trận đấu Quiđitch ấy, đã làm mất hết điểm của nhà Gryffindor.
Chính hắn, cùng hai đứa ngốc khác của năm thứ nhất.



Từ chỗ là một trong những học sinh được ngưỡng mộ nhất trường,
Harry thoắt cái trở thành đứa bị ghét nhất. Đến bọn học sinh nhà
Ravenclaws và Hufflepuff cũng ngoảnh mặt không thèm nhìn nó. Chẳng là
ai cũng đang mong cho nhà Slytherin mất Cúp Nhà. Chỗ nào Harry đi qua,
người ta cũng chỉ trỏ, thậm chí không cần hạ thấp giọng chê bai chỉ
trích nó. Ngược lại, khi nó đi ngang bọn Slytherin thì lại được chúng
vỗ tay, huýt gió, và hoan hô:



- Cám ơn Harry nha! Tụi tao nhờ mày phen này đó!



Chỉ có Ron vẫn luôn ở cạnh Harry:



- Vài tuần nữa họ sẽ quên hết chuyện này đấy mà! Anh Fred với anh
George từng làm cho nhà Gryffindor mất cả đống điểm, nhưng mà rồi hai
anh ấy vẫn được mọi người yêu mến đó thôi!



- Nhưng mà hai anh ấy chưa bao giờ làm mất một trăm năm mươi điểm ngay một lúc, đúng không?



Harry khổ sở hỏi lại, và Ron thừa nhận:



- Ờ … chưa ….



Có muốn sửa chửa lỗi lầm thì cũng muộn rồi. Nhưng Harry thề với
chính mình là từ giờ trở đi không đời nào dính mũi vô những chuyện
không phải của nó nữa. Từ nay xin đủ với những trò lẩn lút quanh quẩn
và rình rập do thám. Nó cảm thấy xấu hổ về mình , đến nỗi quyết định
gặp Wood để xin rút lui khỏi đội Quiđitch. Wood nổi trận lôi đình:



- Rút lui hả? Thì được tích sự gì cơ chứ ? Thử nghĩ coi, nếu không
thắng trận Quiđitch nào nữa thì liệu chúng ta có lấy lại được những
điểm đã mất không?



Nhưng ngay đến Quiđitch, Harry cũng hết vui nổi. Cả đội chẳng thèm
nói năng gì với Harry suốt buổi luyện tập, mà mỗi khi có chuyện gì phải
nhắc đến Harry, họ cũng không gọi nó bằng “Harry” như mọi khi nữa; họ
chỉ gọi nó là “Tầm thủ”.



Hermione và Neville đương nhiên cũng rất đau khổ. Hai đứa không đến
nỗi điêu đứng như Harry, bởi vì tụi nó không nổi tiếng lắm. Nhưng cũng
chẳng có ai thèm nói chuyện với chúng. Hermione đã thôi trò chơi nổi
trong lớp, giờ chỉ dám cúi đầu lặng lẽ học hành.



Kỳ thi chẳng còn bao xa nữa, và Harry lấy đó làm vui. Nhờ cặm cụi
học hành mà nó quên được phần nào tấn bi kịch. Ba đứa – Harry, Ron và
Hermione – vẫn gắng bó với nhau, cùng thức khuya ôn bài, cố gắng nhớ
những công thức pha chế các chất độc phức tạp, học thuộc lòng bùa chú
và các lời nguyền, nhớ kỹ ngày tháng xảy ra những khám phá pháp thuật
và những cuộc nổi dậy của bọn yêu tinh …



Thế rồi, còn chừng một tuần lễ nữa là đến kỳ thị Lòng quyết tâm của
Harry không dính mũi vô những chuyện không liên quan đến mình bỗng
nhiên bị thử thách gay go:lúc ấy nó đang một mình đi từ thư viện về
phòng. Chợt nghe có tiếng khóc nghẹn ngào vọng ra từ một phòng học phía
trước. Harry bước đến gần hơn và nhận ra đó là giọng của thầy Quirrell:



- Không … không … làm ơn đừng… đừng làm lần nữa….



Nghe như thể có ai đó đang dọa nạt thầy Quirrell. Harry bước tới gần hơn. Nó nghe thầy Quirrell thổn thức:



- Thôi được … thôi được ….



Một giây sau, thầy Quirrell lật đật đi ra khỏi phòng học, tay sửa
sang tấm khăn vành trên đầu. Trông thầy xanh xao và có vẻ như sắp oà
khóc đến nơi. Thầy vội vã đi khuất tầm mắt Harrỵ Có lẽ thầy đã không để
ý thấy nó. Đợi tiếng chân thầy Quirrell xa hẳn, Harry thò đầu vào phòng
học. Phòng trống vắng, nhưng cánh cửa cuối phòng hé mở. Harry bước tới,
được nửa chừng đường, sắp tới gần cánh cửa thì sực nhớ ra cái quyết tâm
không dí mũi vô chuyện của người khác nữa.



Dù vậy, Harry vẫn dám cá mười hai Hòn đá Phù thủy là thầy Snape vừa
mới rời khỏi phòng qua ngả đó. Và căn cứ vào những gì nó vừa nghe thì
hẳn là thầy Snape vừa đi vừa nhảy múa, bởi vì thầy Quirrell cuối cùng
hình như đã chịu khuất phục



Harry trở lại thư viện, nơi Hermione còn đang khảo bài Ron môn
Thiên văn học. Harry kể cho hai bạn nghe chuyện mới xảy ra. Ron nói:



- Vậy là thầy Snape sắp đạt được mục tiêu rồi. Nếu thầy Quirrell
tiết lộ cho ổng cách giải những lời nguyền Chống thế lực Hắc ám….



Hermione nói:



- Nhưng vẫn còn con Fluffy canh giữ mà!



Ron ngước nhìn hàng ngàn vây quanh mình:



- Biết đâu thầy Snape đã tìm ra cách vượt qua con quái vật ba đầu
mà không cần phải hỏi lão Hagrid? Thể nào trong đây cũng có một cuốn
nào đó chỉ cách chế ngự một con chó ba đàu. Vậy bây giờ mình phải làm
gì đây, Harry?



Máu phiêu lưu lại trào dâng làm ánh mắt Ron loé sáng. Nhưng Hermione đã nhanh nhẩu trả lời:



- Đi thưa với thầy Dumbledorẹ Đúng ra tụi mình phải làm chuyện này
lâu rồi. Bây giờ mà mà mấy đứa tụi mình còn tự tiện làm chuyện gì nữa
thì sẽ bị đuổi ra khỏi trường ngay.



Harry nói:



- Nhưng mà tụi mình không có bằng chứng gì hết. Thầy Quirrell thì
khiếp đảm quá rồi, không thể làm chứng cho tụi mình được. Thầy Snape
chỉ cần nói là ổng không biết gì hết về chuyện con quỷ khổng lồ sổng
khỏi hầm ngục vào đêm Lễ Hội Ma, rồi ổng nói là không hề lảng vảng ở
tầng ba; thì lúc đó, các bạn thử nghĩ xem người ta tin thầy hay tin
chúng tả Chuyện chúng ta ghét thầy Snape, ai cũng biết. Thầy Dumbledore
sẽ nghĩ là chúng ta chỉ bịa ra những chuyện đó để thầy Snape bị cho
thôi việc. Thầy giám thị Filch cũng không đời nào giúp chúng ta đâu, vì
chuyện đó đâu ích lợi gì cho thầy? Ổng quá thân với thầy Snape, với
lại, càng có nhiều học trò bị đuổi thì thầy Filch càng khoái. Và đừng
quên điều này nữa nhe: chúng ta đâu có được phép biết về Hòn đá Phù
thuỷ hay về con Fluffỵ Lại phải giải thích dài dòng lôi thôi thêm.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Mon Jun 16, 2008 2:03 pm

Sự phân tích của Harry có vẻ thuyết phục được Hermione, nhưng Ron thì không.

- Nếu mình chỉ để ý thăm dò chung quanh đây thôi ….

- Không. Harry dứt khoát: Chúng ta xen vô chuyện này quá nhiều rồi.

Nó kéo tấm bản đồ sao Mộc về phía mình và bắt đầu học tên các mặt trăng của sao này.

Ở bàn ăn điểm tâm vào sáng hôm sau, Harry, Hermione và Neville cùng nhận được thông báo giống nhau như sau:

Trò sẽ thi hành hình phạt của mình vào lúc 11 giờ đêm nay.

Hãy gặp thầy Filch ở tiền sảnh.

Giáo sư McGonagall.

Harry quên béng là ngoài chuyện làm mất điểm của nhà Gryffindor, tụi nó
còn bị phạt cấm túc. Nó cứ đoán là Hermione sẽ phàn nàn thế là mất toi
một buổi tối ôn bài, nhưng Hermione không nói một lời nào cả. Cũng
giống như Harry, cô bé cảm thấy mình đáng bị phạt lắm.

Đêm đó, lúc 11 giờ khuya, Harry và Hermione tạm biệt Ron trong
phòng sinh hoạt chung rồi đi xuống sảnh đường với Nevillẹ Thầy Filch đã
đợi sẵn ở đó. Có cả Malfoy nữa. Harry quên mất là Malfoy cũng bị phạt
như tụi nó.



Thầy Filch thắp một ngọn đèn lên rồi dẫn bọn trẻ ra ngoài. Thầy nói:



- Đi theo tạ Ta cam đoan là từ đây về sau các trò sẽ biết cân nhắc
hơn khi định vi phạm nội qui nhà trường. Mà phải, theo ý ta, đau đớn,
nhọc nhằng mới chính là những người thầy giỏi nhất… Thật đáng tiếc là
ngày nay người ta không còn dùng những hình phạt như xưa nữa… như trói
tay các trò rồi treo lên trần nhà vài ngày chẳng hạn. Trong văn phòng
ta vẫn còn dây xích và lòi tói ấy… ta vẫn thoa dầu mỡ để phòng khi cần
có sẵn… Thôi, chúng ta đi. Này, đừng có hòng mà chạy trốn, làm vậy chỉ
tổ khốn khổ thêm mà thôi!



Thầy dẫn bọn trẽ băng qua sân trường tối đen, Neville bị sổ mũi, cứ
khụt khịt miết. Harry thắc mắc không biết hình phạt mình sắp lãnh chịu
là gì. Chắc là khủng khiếp lắm. Nghe giọng hoan hỉ của thầy Filch là đủ
biết.



Trăng sáng, nhưng mấy cụm mây lang thang thỉnh thoảng bay qua che
mất mặt trăng, khiến mọi người đi lọ mọ trong bóng đêm. Harry nhìn tới
trước thấy ánh đèn ấm áp phát ra từ cửa sổ căn chòi của lão Hagrid. Rồi
mọi người nghe một giọng nói to ở xa xa:



- Thầy đó hả, thầy Filch? Mau lên. Tôi muốn bắt đầu cho rồi.



Tim Harry như muốn nhảy múa trong lồng ngực. Nếu tụi nó phải làm
việc với lão Hagrid thì sẽ không đến nỗi tệ lắm. Vẻ mừng rỡ của nó chắc
là lộ ra cả trên nét mặt, nên thầy Filch nói:



- Trò tưởng trò sắp được vui chơi với lão già hậu đậu ấy hử? Này,
nghe cho kỹ nhóc à: các trò sẽ phải vô rừng làm việc, rồi sau đó có về
được toàn thây thì lúc đó hãy mừng vui! Ta đố đấy!



Nghe vậy, Neville rên lên một tiếng khe khẽ còn Malfoy thì đứng chết lặng giữa đường.



- Vô rừng hả?



Malfoy lập lại, giọng nghe không còn chút hách dịch nào như thường khi.



- Không thể vô rừng vào ban đêm được… Có đủ thứ ở trong đó… tôi nghe nói, có người sói ….



Neville níu cánh tay áo của Harry, nấc cục một cái.



Thầy Filch nói, giọng đắc thắng rõ ràng:



- Đó là lỗi của các trò, đúng không? Sao cái hồi quậy phá các trò không nghĩ đến đám người sói?



Lão Hagrid từ trong bóng tối tiến ra, bước lại gần, theo chân là
Fang, con chó săn to đùng. Lão mang theo một cây cung lớn và đeo một
giỏ tên vắt vẻo trên vai. Lão nói:



- Trễ rồi. Ta đã đợi ở đây gần nửa giờ rồi. Khoẻ không, Harry, Hermione?



Thầy Filch lạnh lùng nhắc nhở:



- Ta không nên quá thân mật vớ chúng, anh Hagrid à! Dù sao tụi nó cũng đang bị phạt.



Lão Hagrid nhăn mặt với thầy giám thị Filch:



- Có phải tại vậy mà thầy tới trễ không thầy Filch? Giảng đạo đức
với tụi nó xong rồi chưa? Đó đâu phải là nhiệm vụ của thầy. Tới đây
xong phần của thầy rồi, chỗ này trở đi là phần của tôi.



Thầy Filch nói, giọng độc địa:



- Sáng sớm tôi sẽ quay lại, lãnh di thể của chúng.



Rồi thầy quay mình đi trở về phía tòa lâu đài, ngọn đèn trên tay đung đưa trong bóng đen.



Malfoy quay sang lão Hagrid:



- Tôi không đi vào khu rừng đó đâu!



Harry rất khoái trá khi nghe giọng nói của nó có nỗi sợ hãi kinh hoàng. Lão Hagrid nói:



- Nếu trò còn muốn tiếp tục học ở trường Hogwarts thì trò phải đi. Trò đã làm quấy thì trò phải trả giá cho việc làm đó.



- Nhưng mà đây là công việc của đầy tớ chứ không phải của học sinh.
Tôi tưởng chúng tôi chỉ phải chép phạt hay những chuyện tương tự như
vậy. Nếu ba tôi mà biết tôi bị bắt làm cái vệc này, ông ấy sẽ…



- … cho trò biết, Hogwarts là như vậy đó!Lão Hagrid lạnh lùng đáp.
Chép phạt! Chép phạt thì ích lợi gì cho ai chớ? Trò phải chuộc tội bằng
một việc gì hữu ích kìa, nếu không trò sẽ bị đuổi. Nếu trò nghĩ là cha
trò không muốn vậy, mà muốn thà trò bị đuổi còn hơn phải theo ta đi
làm, thì cứ việc quay trở lại lâu đài và cuốn gói cho lẹ. Đi! Đi!…



Malfoy không nhúc nhích. Nó nhìn lão Hagrid một cách cực kỳ tức tối, nhưng rồi vội cụp mặt xuống.



Lão Hagrid nói:



- Vậy thì, được rồi , nghe cho kỹ đây: bởi vì công việc chúng ta
sắp làm đêm nay rất ư là nguy hiểm, mà ta thì không muốn cho ai liều
lĩnh hết, cho nên tụi bay đi theo ta lại đây một lát.



Lão dẫn bọn trẻ đến bìa rừng. Giơ cao ngọn đèn trong tay, lão
Hagrid chỉ cho bọn trẻ thấy một con đường mòn, hẹp và quanh co, khuất
sau một lùm cây rậm đen hù. Bọn trẻ con căng mắt nhìn vào rừng sâu. Một
làn gió nhẹ thoảng qua làm tóc cả đám dựng đứng trên đầu.



Lão Hagrid bảo:



- Nhìn kìa! Thấy cái gì lấp loáng trên mặt đất không? Cái loang
loáng như bạc ấy. Đó là máu bạch kỳ mã. Trong rừng có một con bạch kỳ
mã bị thương nặng. Đây là lần thứ hai trong có một tuần. Hôm thứ tư vừa
rồi ta đã phát hiện ra một con bị chết. Chúng ta sẽ phải tìm cho ra con
vật tội nghiệp ấy. May ra giúp được nó thoát khỏi số phận thê thảm như
con kia.



Malfoy hỏi lại, không giấu được nổi sợ hãi trong giọng nói:



- Nhưng lỡ như cái đã làm con mã lân bị thương quay lại tấn công chúng ta trước thì sao?



Lão Hagrid đáp:



- Nếu trò đi theo ta, hay có con Fang bên cạnh, thì không có con
vật nào trong rừng hại được trò. Và đừng đi ra khỏi lối mòn. Được rồi.
Bây giờ chúng ta chia thành hai nhóm và đi theo hai hướng ngược nhau.
Chỗ nào cũng có vết máu, chắc là con vật lê lết quanh đây, ít nhất là
từ đêm qua đến giờ.



Malfoy nhìn hàm răng trắng nhởn nhọn hoắc của Fang, nói nhanh:



- Tôi đi với Fang.



- Được thôi. Nhưng ta báo trước, nó là đồ chết nhát. Vậy thì ta,
Harry, Hermione sẽ đi theo một hướng; còn Malfoy, Neville và Fang sẽ đi
theo hướng khác. Nếu như ai tìm ra được con kỳ mã trước thì sẽ phát ra
tia sáng xanh để báo tin, được không? Rút đũa thần ra mà thực tập đi…
Ừ, như vậy đó… Còn nếu như ai bị tai nạn hay rắc rối gì đó thì phóng ra
tia sáng đỏ, tất cả chúng ta sẽ chạy đến giúp… Cẩn thận đó… Đi thôi!



Khu rừng đen thui và im vắng. Họ đi theo lối mòn một lát thì đến
ngã ba, nhóm lão Hagrid, Harry và Hermione quẹo trái; còn Malfoy,
Neville và Fang thì đi theo con đường bên phải.



Mắt nhìn lom lom xuống mặt đất, họ bước đi trong im lặng. Thỉnh
thỏang ánh trăng xuyên qua cành lá bên trên rọi sáng một vũng máu màu
xanh bạc trên đám lá mục.



Harry nhận thấy lão Hagrid có vẻ lo lắng. Nó hỏi:



- Có khi nào là người sói giết mấy con bạch kỳ mã không?



Lão Hagrid đáp:



- Người sói không lẹ được như vậy. Đâu có dễ gì bắt được một con
bạch kỳ mã! Chúng là những sinh vật đầy mãnh lực và rất huyền bí. Trước
đây ta chưa từng nghe đến vụ bạch kỳ mã bị sát hại như vầy bao giờ.



Họ đi vòng qua một gốc cây phủ rêu. Harry nghe có tiếng nước chảy,
chắc là có một dòng suối gần đây. Dọc theo con đường quanh co thỉnh
thoảng lại thấy những dấu máu bạch kỳ mã. Lão Hagrid hỏi nhỏ:



- Hermione, cháu có sao không? Đừng lo, nó bị thương nặng như vầy
thì không đi xa đâu, chúng ta tìm ra nó ngay thôi mà rồi có thể… Ê!
TRÁNH RA SAU GỐC CÂY!



Lão Hagrid vội túm lấy Harry và Hermione, lôi chúng nấp sau một cây
sồi cao ngất. Lão rút ra một mũi tên, đặt vào cay cung, giương cung
lên, sẳn sàng buông tên. Cả ba lắng nghe động tĩnh. Có cái gì đó đang
trườn lết trên lá khô gần đó: nghe như tấm áo choàng dài quết tren mặt
đất. Lão Hagrid dáo dác ngó suốt con đường mòn tối đen, nhưng chỉ vài
giây sau, tiếng động lịm dần, xa dần, Lão Hagrid thì thầm:



- Ta biết… Có con gì đó ở đây… nhưng nó không được có mặt ở đây mới phải.



Harry đoán:



- Người sói hả bác?



Lão Hagrid bỗng nhiên đổ quạu:



- Không có người sói mà cũng chẳng có kỳ mã kỳ lân gì ráo. Thôi, đi theo ta, bây giờ phải cẩn thận đó!



Họ đi chậm lại, tai dỏng lên, cố lắng nghe, không bỏ sót bất kỳ
tiếng động yếu ới nào. Đột nhiên cả đám nghe thấy ở đằng trước, rõ ràng
có tiếng con gì đang cử động.



Lão Hagrid hô to:



- Ai đó? Ra đi… Ta có vũ khí đấy!



Và thế là trước mặt họ xuất hiện ngay một sinh vật, không biết phải
gọi là người hay là ngựa: Từ eo trở lên thì đó là một con người với râu
tóc đỏ au; nhưng từ eo trở xuống thì lại là một con ngựa với thân hình
thon thả màu hạt dẻ và chòm lông đuôi dài màu đỏ thắm. Harry và
Hermione cứ há hốc miệng mà ngó trân trân.



Lão Hagrid thở phào:



- Thì ra chú mày, Ronan! Khoẻ không?



Lão bước tới để bắt tay con nhân mã ấy.Ronan nói:



- Chào bác Hagrid. Bác tính bắn tôi sao?



Giọng con nhân mã này nghe buồn sâu sắc.



Lão Hagrid vỗ vỗ vào cây cung, nói:



- Dù sao cũng phải cẩn thận chứ Ronan. Đang có chuyện không ổn
trong rừng mà. Nhân tiện giới thiệu: đây là Harry Potter và Hermione
Granger. Học sinh của trường. Và đây là Ronan. Anh ấy là một nhân mã.



Hermione nói yếu ớt:



- Cháu thấy rồi…



Ronan nói:



- Chào. Các em là học sinh à? Chắc học được nhiều thứ ở trường lắm hả?



- Ừm…, Harry ậm ừ.



Hermione thì bẽn lẽn đáp:



- Một chút xíu thôi ạ.



Ronan thở dài, ngả đầu ra sau, ngước nhìn lên bầu trời:



- Một chút xíu. Ừ, thế cũng được rồi. Đêm nay sao Hỏa sáng quá.



Lão Hagrid liếc mắt nhìn lên trời, đáp:



- Ừ. Nghe đây, Ronan, ta mừng là gặp chú mày ở đây, bởi vì hình như
trong rừng đang có một con bạch kỳ mã bị thương… Chú mày có thấy gì lạ
không?



Ronan không trả lời ngaỵ Nó cứ ngước nhìn trời không chớp mắt, rồi lại thở dài. Sau cùng nó mới nói:



- Những kẻ ngây thơ luôn luôn là những nạn nhân đầu tiên. Đời vẫn thế, trãi qua bao nhiêu thời đại rồi, và bây giờ vẫn thế.



Lão Hagrid nói:

- Ừ. Nhưng mà chú mày có thấy gì khả nghi không? Có gì bất thường không?

Ronan vẫn lập lại:

- Đêm nay sao Hoả sáng quá. Sáng một cách bất thường.


_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ   Today at 3:31 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Harry Potter và Hòn đá phù thuỷ
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 4 trong tổng số 5 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5  Next
 Similar topics
-
» Bói vui cùng chiếc mũ phân loại trong Harry Potter
» (Bakugan fanfic) Bakugan trong thế giới Hary Potter
» [One-shot Dịch] I hate Kudo Shinichi
» [HP + KHR] DISSIPABO ET RENOUARE (Destroy & Recreate)
» ♫~ Viết ngắn ~♫ (trang 2 có bài kiểm tra kiểu Vongola)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến