Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : 1, 2  Next
Tác giảThông điệp
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:33 pm

ATUHOR: Quỳnh Dao
CATEGORY: Lịch sử- Tình yêu


HỒI 1: Lỡ Khóc Lỡ Cười



Bắc Kinh. Những năm thời vua Càn Long, Tử Vy cùng a đầu Kim Tỏa đến Bắc Kinh đã
gần tháng nay và hai người ngày nào cũng tới trước cổng Tử Cấm Thành, đứng ở đấy
chăm chú nhìn vào thành quách lộng lẫy vĩ đại nàỵ Những bờ tường đỏ cao lớn, với
những cánh cửa lớn khép kín, bên ngoài là lính canh áo giáp, vũ khí đầy đủ canh
chừng không thể lọt. Bên trên những mái ngói đỏ hình vẩy cá hết mái này đến mái
khác. Thành rất rộng lớn. Nhiều lúc Vy thắc mắc Hoàng cung là vùng đất Thánh,
một cấm địa, hay chỉ là một thứ ảo ảnh? Nơi chỉ có thể nhìn, mà không thể đến
được. Tử Vy đứng tần ngần. Nàng biết là chẳng có cách nào, chẳng có phương thức
nào để đi vào đấy, chứ đừng nói là gặp người mà mình muốn tìm.

Và như
vậy, nhiệm vị nàng phải thực hiện gần như vô vọng. Nhưng trước đó Vy đã lỡ hứa
với mẹ rồỉ Khi mẹ gần nhắm mắt, Vy đã trịnh trọng hứa, và cũng chính vì muốn
thực hiện lời hứa đó, mà Vy đã bán hết tài sản, nhà cửa ở Tế Nam, để đến chốn
Bắc Kinh hoa lệ nàỵ Vy không hối tiếc việc mình đã làm, vì lời hát buồn thảm, mẹ
thường hát cứ vẳng mãi bên taị

Núi xa vời vợi, sông vời vợị

Sông
và núi cùng xa lắc lơ...

Mãi đợi mãi chờ, chờ với đợi,

Ngày qua
ngày đợi đã mỏi mòn

Vậy thì... Không được! Ta nhất định phải bằng mọi
giá, mọi cách để vào đó cho được!

Lúc đó, Tử Vy mới tròn mười tám, cái
tuổi còn quá trẻ. Nên bao nhiêu suy nghĩ của nàng cũng đều rất vô tư giản dị.
Tuổi thơ của Tử Vy lại lớn lên trong vòng tay, trong tình yêu tròn đầy Vy được
mẹ nuôi, mẹ dạy và rất ít tiếp xúc với chung quanh, vì vậy tất cả kiến thức nàng
có gần như đều chỉ do mẹ truyền đạt, nên Tử Vy không có được một ý niệm gì về sự
phức tạp của cuộc đờị Con a đầu Kim Tỏa tuy là một đứa ở trung tín, nhưng nó kém
nàng gần một tuổi, vì vậy cũng chẳng giúp ích được gì. Cũng chính vì kiến thức
của Vy đều có được qua sách vở, nên Vy nghĩ mọi sự việc đều đơn giản. Một lần,
tình cờ đi ngang một cơ quan có tên là Thái Thường Tự nơi chuyên chủ quản lễ bộ
điển chế của triều đình. Là Vy nghĩ đây, đúng là nơi cần gõ cửa, để gặp được
người cần gặp rồi, chứ làm sao biết được, vị quan ở cơ quan này là một ông quan
chẳng ra quan, ông ta tên là Lương đại nhân. Một người gần như lúc nào cũng vắng
mặt ở cửa quan. Chính vì vậy mà mấy lần, Vy dẫn Kim Tỏa đến, xin vào đều được
lính gác cổng từ chối, nói là Lương đại nhân bữa nay bận việc đi vắng. Mãi đến
một bữa, Vy nghe nói kiệu của Lương đại nhân hôm nay sẽ đi qua cầu Ngân Đính.
Thế là nàng quyết tâm, phải ra chận kiệu để thực hiện ý định của
mình

Đường xá hôm đó cũng như mọi hôm rất tấp nập. Tử Vy cùng Kim Tỏa
đứng bên vệ đường, lóng ngóng nhìn. Trong tay nàng vẫn giữ chặt một tay đãỵ
Trong tay đãy đó có hai vật mà Vy quí hơn cả sự sống của mình. Vì nó mà có một
người đàn bà - mẹ Vy - phải sống bên bờ hồ Đại Minh suốt đời hoài phí cả một
thời xuân.

Tử Vy đứng đó ngóng đợi với nỗi bồn chồn bực dọc. Dòng người
cứ tất bật ngược xuôị Ai đi qua, cũng có cái đích đến có nơi chờ. Còn nàng, gần
như mù mịt.

Khách qua đường, có người đã qua rồi, vẫn quay lại nhìn hai
thầy trò Vy, vì thật ra Tử Vy khá xinh, dù trang phục nam nhi bình dị không cầu
kỳ. Nhưng cái đôi mắt to với hàng mi cong vút buồn buồn, cái nước da trắng như
sữạ Cái phong cách cao quí có cả con a đầu Kim Tỏa bên cạnh nữạ Hai thầy trò như
hai đóa hoa đang xuân. Làm sao chẳng khiến người chú ý?

Đường phố cứ tấp
nập, dòng người tiếp tục trôị Chợt cái tấp nập bình thường đó, như bị phá vỡ để
trở thành ồn ào hơn trước. Có tiếng ngựa dồn dập. Rồi đầu phố xuất hiện một tốp
kỵ mã với những lá phướng, có mấy chữ lớn Tránh xa - Nghiêm chỉnh, tiếp theo sau
là kiệu của của Lương Đại nhân với hai hàng cận vệ hai bên. Họ đang đi về hướng
nàng, rầm rộ. Đám ngựa đến đâu, bọn quan lại lớn tiếng hò hét:

- Tránh
ra! Tránh ra! Không ai được cản đường Lương Đại nhân! Tránh ra!

Tử Vy
phấn khởi, hồi hộp vì mục tiêu sắp đạt, nàng nói nhanh với Kim Tỏa:

- Cơ
hội của chúng ta đến rồi đấy! Kim Tỏa! Mi đứng đây chờ để ta ra cản kiệu
nhé!


theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+




Được sửa bởi lovely_panda ngày Thu Feb 28, 2008 6:37 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:37 pm

Tử Vy nói xong là chen người vào đám đông. Kim Tỏa chẳng yên tâm chạy theọ Bọn
kỵ binh đã trờ tới, vì đường phố đông người, nên họ phải đi chậm lạị Tử Vy và
Kim Tỏa thừa dịp chen vào, nàng đi nhanh đến trước kiệu quan quỳ xuống. Hai tay
nâng cao chiếc đãy:

- Lương Đại nhân! Lương Đại nhân! Tiểu nữ có chuyện
quan trọng, muốn thưa cùng Lương Đại Nhân! Mời Đại nhân xuống kiệu, dành cho
tiểu nữ một ít thời gian để tiểu nữ trần tình. Lương Đại nhân! Lương Đại
nhân!

Vì kiệu bị cản đường nên dừng lạị Viên quan trong kiệu có vẻ bực
dọc:

- Ai vậỷ Sao dám cả gan chận kiệu chứ? Kéo nó ra đi!

- Xéo
đi! Có chuyện gì ngày mai đến cửa quan mà trình!

Bọn quan quân tùy tùng
cũng lên tiếng. Điều này làm Kim Tỏa nổi nóng, nó nói lớn:

- Chúng tôi đã
đến cửa quan mấy lượt, nhưng ở đấy cứ bảo quan không có đến làm việc. Lương Đại
nhân không có mặt ở đấỵ Bọn tôi làm sao gặp được mặt chứ?

Một tay tùy
tùng trợn mắt:

- Lương Đại nhân của chúng ta ngày mai này cưới vợ cho con
trai, rất bận! Rất bận! Suốt tháng này sẽ không làm việc gì cả! Muốn gặp tháng
sau gặp!

Tử Vy nghe vậy càng lo, cô ta vừa nắm lấy kiệu, vừa nói
to:

- Lương Đại nhân! Lương Đại nhân! Nếu không có chuyện quan trọng, bất
đắc dĩ lắm tôi mới chận kiệu của ngài! Tôi làm chuyện phạm thượng này là có lý
dọ Xin người hãy nhín chút thời gian, nghe lời tôi trình bàỵ Xin người hãy xem
những vật này...

Vị quan trong kiệu thò đầu ra, lớn tiếng.

- Hừ!
Cái bọn vô lại nào dám cản kiệu của bổn quan vậỷ Mà còn lớn tiếng vô lễ. Không
muốn sống nữa ư?

Tử Vy vừa thấy Lương Đại nhân chịu lộ mặt ra, đã cố gắng
vùng quay lại:

- Lương Đại nhân! Lương Đại Nhân! Hãy nghe tôi nói, chắc
chắn là ngài nghe xong sẽ không thấy uổng công. Xin ngài hãy dành cho tôi một ít
thời gian, một ít thôi!...

Nhưng Lương Đại Nhân đã lạnh lùng
phán:

- Ai có thì giờ để nghe chuyện của ngươi chứ?

Và quay sang
đám tùy tùng, ông ta hét:

- Làm gì để mất thì giờ thế? Sao không "dọn
dẹp" để kiệu về phủ sớm đỉ

Rồi ông ta quay ngay vào kiệụ Kiệu được nâng
lên. Đoàn người ngựa lại tiếp tục hành trình. Tử Vy và Kim Tỏa bị đẩy ngã vào
trong lề đường. Đám đông đứng gần đấy thấy vậy, vội bước tới đỡ hai người lên.
Một ông lão lắc đầu, thở dài nói:

- Có chuyện oan ức mà ra cản kiệu thì
chẳng tác dụng gì đâụ Sao không kiếm người "lo" có phải dễ hơn không?

Tử
Vy được đỡ dậy, đầu óc còn choáng váng. Kim Tỏa đứng gần đấy, không giấu được
bất bình:

- Cái tay Lương Đại Nhân này chỉ lo chuyện con trai cưới vợ, mà
nghỉ việc cả tháng. Thế này thì bọn mình làm sao gặp được ông tả Tiểu thư. Tiền
của chúng ta ngày càng cạn kiệt, nếu cứ thế này chắc tiêu mất. Tay Lương Đại
Nhân này thật là vô nhân, không dám tin? Hay là chúng ta nhờ người khác giúp đỡ
đỉ

Một người khác đứng gần đó lắc đầu nói:

- Bọn đại nhân trong
cõi đời này đều một lứa như nhaụ Chẳng có tay nào tốt đâụ

Trong khi Tử Vy
cứ hướng mắt theo đoàn kiệu càng lúc càng xa dần mà thất vọng, nàng đưa tay ra
sau lưng thăm dò bị đãy xem còn hay mất, rồi thở rạ Nhưng một ý nghĩ thoáng qua
trong đầụ Vy phủi phủi lớp bụi bậm trên áo, nói với Kim Tỏa:

- Đừng sớm
nản như vậy, Kim Tỏa! Chắc chắn là rồi ta sẽ tìm được cách khác để gặp lại Lương
Đại Nhân. Chừng nào không gặp được, ta mới liệu phương thức khác.

Và rồi
như sực nhớ ra điều gì, Vy thích thú nói:

- Nghe nói ngày mai nhà Lương
Đại Nhân tổ chức tiệc cưới phải không? Chắc hẳn là phải mời rất nhiều
khách...

Kim Tỏa chưa hiểu chủ nói gì, hỏi:

- Tiểu thư, cô định
nói là...

Tử Vy gạt ngang:

- Mi cứ chuẩn bị giúp ta một phần quà
đi, mai bọn ta đến Lương phủ ăn cưới!

Tử Vy nào biết, quyết định đó của
nàng, cũng quyết định luôn cả vận mệnh. Bởi vì trong ngày lễ cưới kia nàng sẽ
gặp một người con gáị Đứa con gái đó có tên là Tiểu Yến Tử. Tiểu Yến Tử chẳng
phải nhân vật lớn lao của thành Bắc Kinh mà chỉ là một hạt cát bé xíu trong dòng
người đầy đặc ở kinh thành hoa lệ. Năm đó cô ta cũng vừa tròn mười tám tuổi .


theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:38 pm

Và trong cái ngày mà Tử Vy chận kiệu của Lương Đại Nhân, thì tối hôm ấy Yến Tử
đã trổ nghề trèo tường khoét vách. Đó là nghề nghiệp chính của cô. Lý do là mai
này nhà họ Lương sẽ tổ chức tiệc cướị Mà như vậy thì quà cáp lễ vật hẳn là không
nhỏ. Hôm nay Yến Tử phải đến nhà gái trước, thám thính tình hình, xem đồ đạc
đáng giá để đâụ Cất nơi nào, hầu hành động, Yến Tử nghĩ. Gả cho Lương phủ hẳn
phải có rất nhiều đồ sính lễ? Vì vậy Yến Tử thăm dò từng điểm một.

Nhưng
khi đến phòng cô dâụ Đột nhiên Yến Tử nghe có tiếng khóc rất bi thảm. Yến Tử tò
mò khoét một lỗ nhỏ nhìn vàọ Vừa dán mắt vào lỗ, cô nàng đã giật mình tái mặt.
Trời ơi cô dâu đang đứng trên ghế, thò đầu vào vòng định treo cổ. Và Yến Tử quên
phắt ngay ý định của mình, nàng đẩy cửa nhảy vào phòng. Vừa chạy về phía cô dâu,
vừa hét lớn:

- Bớ người ta! Vào ngay! Vào ngay! Cô dâu đang định treo cổ
này!

o0o

Hôm ấy Lương phủ đang tưng bừng tổ chức tiệc cướị Khách
khứa đông tấp nập. Bữa đó Tử Vy cũng có mặt, nhưng hóa trang thành một thư sinh.
Kim Tỏa thì biến thành Tiểu đồng. Chuyện hóa trang này với họ khá thường xuyên
nên cũng đã quen. Mặc dù cả hai không giống con trai lắm.

Lễ cưới tổ chức
rất rầm rộ, khách đông như lễ hội, nên sự hiện diện của thầy trò Vy, cũng không
khiến ai ngờ vực.

Giữa tiếng trống tiếng kèn nổi lên inh ỏi, kiệu cô dâu
được khiêng vào sảnh đường đàng traị Tử Vy vẫn ẩn nhẫn chờ đợị Đợi cô dâu chú rể
bái thiên, bái địa, bái tổ tiên rồi đi vào phòng động phòng xong mới
tính.

Và khi nghi lễ hoàn tất, khi Lương Đại Nhân từ chỗ Cao Đường bước
xuống, cùng cậu con trai, mặt mày hớn hở ra đón tiếp quan khách. Không bỏ lỡ dịp
may, Vy vội lẫn vào đám đông chen đến gần Lương Đại Nhân.

- Lương Đại
Nhân.

Tử Vy nắm lấy tay áo Lương Đại Nhân gọi, làm ông ta ngạc
nhiên:

- Cậu là...

Tử Vy vội nói nhanh:

- Dạ, tôi họ Hạ,
tên Tử Vy, có chút chuyện làm phiền Đại Nhân, ngài có thể giành cho tôi ít phút
được không?

- Bận quá! Để làm gì chứ?

Ngay lúc đó con trai của
Lương Đại Nhân đưa một lão già đến, đẩy Tử Vy qua một bên:

- Cha ơi!
Triệu Đại Nhân đến rồi nè!

Lương Đại Nhân hồ hởi bước tới đón khách,
nhưng Vy không buông tha, đeo theo phía sau, nói với một chút trách
móc:

- Lương Đại Nhân, đến cửa quan thì không gặp, mà đến tận nhà riêng,
thì cũng không được ông tiếp, chẳng lẽ ông không hề để tâm đến một chút nỗi đau
của bá tánh ư?

Lương Đại Nhân quay qua ngạc nhiên, càng ngạc nhiên hơn
khi nhìn rõ đây là cô gái giả traị

- Cô là con gái nhà ai mà ăn mặc kỳ
cục vậỷ Đi! Đi! Đi! Đi! Đi chỗ khác chơị Đám đàn bà con gái đều được đãi đằng
hoa viên đằng kiạ Cô cứ sang đấy, đừng lẽo đẽo sau lưng tôi phiền lắm.

-
Ngài không nhớ tôi là ai ư? Người con gái hôm qua chận kiệu ngài là tôi đấy! Hạ
Tử Vy này!

Lương Đại Nhân càng ngạc nhiên hơn:

- Cái gì? Ngươi lại
dám trà trộn vào tận đây à?

Ông ta chưa kịp phản ứng gì, thì một tình
huống đặc biệt xảy ra, làm không khí như đảo lộn cả. Ngay lúc đó có một chiếc
bóng đỏ chói từ đầu đến chân, phóng vọt ra từ trong nhà. Mọi người nhìn kỹ bỗng
giật mình. Sao lại là cô dâủ Mà cô dâu lại chẳng đội mũ phụng có rèm che mặt. Cô
dâu lạ hoắc có nét mặt khá thanh tú, không trang điểm. Trên lưng cô ta lại có
một chiếc bị to, có vẻ rất nặng. Đám phụ dâu, bà mai, gia đinh... thì đuổi theo
phía sau, họ vừa chạy vừa hét:

- Bắt cô ta lại! Giữ cô ta lại! Đó không
phải là cô dâu mà là một kẻ trộm!

Và kẻ trộm kia đúng là Tiểu Yến Tử cô
ta đang tả xung hữu đột, vừa chống trả vừa chạỵ Tình cờ chạy về phía Lương Đại
Nhân và... Ầm!... Tiểu Yến Tử đã húc ngã vị quan nàỵ Cảnh hỗn loạn càng hỗn loạn
hơn. Khách tham dự đổ xô đến, rồi tiếng la hét... Tử Vy và Kim Tỏa đứng ngẩn rạ
Nhưng cảnh trước mặt cũng khá nực cườị Cô dâu áo đỏ, bị đẫy trên lưng, nhảy tới
nhảy lui, đám đông thì rượt theo như chơi trò cút bắt. Đuổi mãi mà bắt không
được. Xem ra kẻ trộm cũng là kẻ biết nghề. Lương Đại Nhân vừa ngồi dậy lại bị
đụng ngã xuống, ông bực dọc hét:

- Chuyện gì kỳ cục thế này?

Bà mai
vừa chạy theo cô dâu, vừa hét:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:39 pm

- Cô dâu mất tích rồi! Cái cô này không phải cô dâụ Không phải tiểu thư nhà họ
Trình, mà là kẻ cắp! Hãy bắt giữ cô ta lại!

Cả phòng nghẹt khách. Chỉ
đứng nhìn, đứng hét. Lương Đại Nhân thấy vậy kêu lên:

- Cái gì? Cô dâu
mất rồi ư? Làm gì có chuyện đó? Tại sao để cô dâu đi mất?

Bà mai đứng
lại:

- Dạ, cũng không biết nữạ Tôi vừa bước vào phòng, thấy kẻ trộm mặc
áo cô dâu đang gom lấy đồ đạc, nó đã lấy hết đồ quí giá bỏ vào bị đãy sau lưng,
và phóng ra ngoàị

Lương Đại Nhân hét toáng lên:

- Người đâu! Hãy
mau bắt tên trộm cho ta!

Đám gia đinh được lệnh chạy ùa vào, gậy gộc trên
taỵ Tiểu Yến Tử như một chú khỉ nhảy từ hướng này sang hướng khác, đột phá vòng
vây mà vẫn không thoát được. Người lại đông quá. Bao đãy trên lưng cột miệng
không chặt, nên đồ đạc trong ấy mỗi lần Tiểu Yến Tử nhảy là rơi vãi tứ tung. Đám
thực khách có cơ hội chen nhặt. Thế là khung cảnh càng thêm hỗn
loạn.

Tiểu Yến Tử nhảy đến đâu còn nhặt châu báu trong đãy ném đến đấy,
để cản đường đám gia đinh và hù dọa:

- Các ngươi tránh ra, đến gần là ta
không nhân nhượng đâu! Hãy lo nhặt nữ trang đị

Tiểu Yến Tử nói, Lương Đại
Nhân bực tức:

- Cô dâu chắc chắn là đã bị con ăn trộm này bắt cóc. Bây
đâu, hãy bắt giữ nó lại, tra khảo chắc chắn sẽ ra ngay! Đứa nào bắt được có
thưởng!

Đám gia đinh được lệnh của chủ lại xông tới, hai bên đánh nhaụ
Tay trộm nữ này hình như cũng biết võ nghệ nên tránh đòn rất linh hoạt, đôi lúc
còn đánh trả. Nhưng rồi vì cái bao trên vai nặng quá, mà bọn gia đinh càng lúc
càng đông nên Tiểu Yến Tử yếu thế dần. Thấy tình hình càng lúc càng bất tiện,
Yến Tử quyết định ngay, thế là vừa cởi chiếc bị trên lưng xuống, mở ra ném tung
tất cả, nữ trang vàng bạc ra bốn hướng rồi nói lớn:

- Các người hãy xem
này, trong nhà tay Lương tham quan này, cái già cũng có. Mà tất cả đều là vật vơ
vét của nhân dân. Vậy mọi người cứ nhặt lấy đi, ai nhặt được thứ gì là của người
đó. Hãy nhặt đi, nhặt đi! Đừng để hắn ta góp nhặt được!

Đám khách đến dự
tiệc, nhìn thấy vàng bạc châu báu tung tóe khắp nơi, không ai không động lòng
tham, lúc dầu còn ngại, sau mạnh ai nấy nhặt, còn giành giựt nhau nữa, khung
cảnh càng hỗn loạn.

Tiểu Yến Tử thừa cơ chạy về phía Tử Vy và Kim Tỏạ Vy
và Kim Tỏa chẳng có chút cảm tình gì với Lương Đại Nhân, nên cố ý đứng che, để
Tiểu Yến Tử phá cửa sổ chạy thoát ra ngoài, mất dạng.

Thấy kẻ trộm đã
chạy trốn, Lương Đại Nhân nổi cơn thịnh nộ, dậm chân hét:

- Phản rồi!
Phản rồi! Giữa trời đất này sao có chuyện hoang đường thế nàỷ Toàn lũ ăn hạỉ Bây
đâủ Còn đứng đó làm gì? Phải đuổi theo bắt cho được tên trộm đó cho ta
chứ!

Đám đông trong phòng vẫn hỗn loạn. Người lo nhặt người sợ liên lụy
đẩy nhau bỏ đi, chỉ có kẻ có bổn phận là đuổi theo Yến Tử. Tử Vy thừa cơ này nắm
tay Kim Tỏa cũng bỏ ra ngoàị

Ra khỏi cổng nhà họ Lương, Tử Vy và Kim Tỏa
không hiểu sao lại thấy lòng phơi phơi, mặc dù việc không thành. Tử Vy
nói:

- Trong cõi đời này cái gì cũng có thể xảy ra cả, chuyện xảy ra
trong lễ cưới hôm nay, ta chưa thấy bao giờ!

- Cái tay ăn trộm nữ kia quả
là to gan, tiếc là võ công không thâm hậu lắm, nên phải bỏ về tay không, tiếc
thật! Tiếc thật!

- Về tay không còn đỡ, chỉ sợ sau này bị tóm lại đó mới
là khổ!

Giữa lúc đó trên đường có tiếng vó ngựa dồn dập. Hình như quan
binh nhà Lương phủ đang đuổi theo Tiểu Yến Tử. Một tay quan nói to:

- Bà
con bá tánh hãy tránh ra! Tránh ra! Đừng cản đường để bọn ta bắt trộm. Ở đây có
ai trông thấy một cô gái mặc áo đỏ không? Nếu ai thấy mà không chỉ hay chứa chấp
khi bắt được sẽ mang tội đồng lõạ Biết chưả Ai biết nói đi!

Đám đông đi
dường chỉ biết lắc đầu, rồi lảng tránh đi nơi khác. Mấy tay lính xuống ngựa tiến
tới Tử Vy và Kim Tỏa, nhìn mặt rồi khoát tay:

- Bọn ngươi đi đi, đứng đây
cản đường làm gì? Không đi thì đứng sang một bên!


theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:40 pm

Tử Vy và Kim Tỏa vội bước tránh lên lề, trên lề có một cái giỏ bội caọ Vy đang
đứng tần ngần chợt có cảm giác ai đó đang kéo lấy vạt áo mình, nàng giật mình
quay lại nhìn, và suýt kêu lên thành tiếng. Thì ra, tay trộm nữ ban nãy đang
trốn trong giỏ! Tiểu Yến Tử cũng đang ngẩng đầu lên nhìn Tử Vỵ Cái đôi mắt to
đen kia rất sáng. Vy nhìn lại và bất giác thiện cảm ngaỵ

Trong khi đám
quan quân đang tiếp tục lục soát. Tử Vy thấy họ đến gần, vội lanh trí ngồi lên
giỏ bội, rồi mở quạt ra quạt, như người đang đứng hóng mát ngoài đường. Đội quân
đến gần hai thầy trò Tử Vy dọ xét rồi lại bỏ đị Đợi cho tất cả đám quan binh đi
mất. Tử Vy mới đứng dậy nói:

- Nào bọn họ đi cả rồi, ra đi!

Tiểu
Yến Tử đứng dậy, vừa vò đầu vừ lẩm bẩm:

- Hôm nay xúi quẩy quá! Để cho
người ta ngồi trên đầu nãy giờ, chẳng xui cũng thành xui!

Kim Tỏa bất
bình nói

- Hừ! Chẳng biết điều tí nào cả! Nếu bọn ta xấu không che chắn
cho ngươi, thì chắc gì ngươi đã toàn mạng với đám quan binh kia chứ?

Tiểu
Yến Tử đứng thẳng, chấp hai tay lại giễu cơt:

- Vâng, Tiểu Yến Tử này
trong một ngày, được các ngươi cứu mạng những hai lần, nếu không biết ơn thì quá
bậỵ Vậy thì cảm ơn hai cô. Được rồi chứ?

Tiểu Yến Tử? Tức là con chim én
nhỏ. Cái tên hay thật! Tử Vy tò mò hỏi:

- Thế sao ngươi lại nhận ra bọn
ta là gái chứ?

Tiểu Yến Tử cười nói

- Lúc nãy ở lại tại Lương phủ,
vừa nhìn là ta biết hai người là gái ngaỵ Nếu không, tại sao ta cười với ngươỉ
Nhưng ta khuyên các ngươi, đừng có giả trai nữa với nước da trắng thế này, các
người có mặc thế nào cũng đâu có giống con traỉ Lần sau nếu có muốn hóa trang,
trai tráng hay ông lão, bà cụ, cứ nhờ ta, ta có tay nghề hết biết. Thôi, hẹn gặp
lại khi khác nhé! Bây giờ ta phải đi đâỵ Chào!

Tiểu Yến Tử vừa nói, vừa
vội cởi bộ áo cô dâu ra, cuộn lại thành một gói rồi khoát tay chào thầy trò Tử
Vy định bỏ đị Vy tò mò:

- Này khoan đã, hãy nói cho ta biết, ngươi đã đem
cô dâu người ta giấu nơi nào rồỉ

Tiểu Yến Tử cười:

- Chuyện này
xin miễn tiết lộ, hãy miễn thứ cho!

- Ngươi bắt cóc cô dâu, trộm cắp tiền
của, còn khuấy động cả đám cưới, khiến cho chuyện cưới hỏi của nhà Lương phủ bất
thành, như vậy không phải là quá đáng ư? Chẳng lẽ ngươi chẳng biết là đã gây họa
lớn? Đã phạm pháp, rất dễ bị ngồi tù?

- Tôi mà làm chuyện phạm pháp à?
Các người có lầm lẫn không? Chẳng qua Tiểu Yến Tử này "giữa đường thấy chuyện
bất bình chẳng tha" thôị Tôi đã vì nghĩa mà hành động cứu người đó, vậy thì làm
gì phạm pháp? Có phạm pháp chăng là hai cha con nhà họ Lương kia...

Tiểu
Yến Tử phùng mang trợn mắt biện minh, rồi nhìn cái mặt ngơ ngác của Vy cô ta như
hiểu ra, hạ thấp giọng:

- À!... Chắc hai người là người ở nơi khác mới
đến đây, phải không?

Tử Vy gật đầu, Tiểu Yến Tử nói:

- Vậy thì
không thể trách các ngươi được. Mấy ngươi đâu biết cha con nhà họ Lương kia họ
nào có phải người đàng hoàng, quang minh chính đạị Họ thấy con gái người ta xinh
đẹp, là bất chấp cái chuyện người ta đã đính hôn hay chưa, đồng ý hay không đồng
ý, cứ nằng nặc đòi cưới mà phải cưới cho bằng được. Ép nhà họ Trình phải gả
ngaỵ

- Làm sao ngươi biết được chuyện đó?

- Chuyện này quả là có
sự trùng hợp lạ lùng. Tối hôm qua, trong một phút cao hứng, ta đảo qua nhà họ
Trình định kiếm một mẻ nhỏ, không ngờ khi đến đấy, lại gặp chuyện tày trờị Ngươi
biết gì không? Ta gặp cô dâu đang đưa đầu vào dây thòng lọng, muốn treo cổ, nên
ta phải ra tay cứu sống và cái cô Trình tiểu thơ kia mới vừa khóc vừa kể cho ta
biết sự việc. Đấy ngươi xem, gặp chuyện như vậy Tiểu Yến Tử này không cứu người
sao được?

Tử Vy kinh ngạc:

- Có chuyện như vậy ư?

- Ta gạt
ngươi để làm gì chứ? Còn bây giờ ta đi được chưả

- Thế bây giờ Trình cô
nương kia ở đâủ

Tiểu Yến Tử nhìn quanh, thấy chẳng có ai để ý đến câu
chuyện của hai người, mới hạ thấp giọng tiếp:

- Cô ấy đã bỏ đi rồi, đi
ngày đi đêm, để thoát đến chỗ an toàn với người yêu rồị

Vy có vẻ lo
lắng:

- Liệu cô ta có thoát được không? Nhà họ Lương chắc chắn sẽ nghi
ngờ. Như vậy sẽ không buông tha, nhà họ Trình rồi sẽ gặp rắc rối!


bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:40 pm

Tiểu Yến Tử nói ra vẻ đắc ý:

- Chính vì vậy mà bọn này mới sắp xếp. Giờ
này ở nhà họ Trình chắc chắn là đang kiện Lương phủ. Họ đòi phải đi tìm con gái
cho họ. Tóm lại lẽ phải đang ở phía nhà họ Trình. Họ có thể đổ cho là Lương phủ
đã thủ tiêu con gái họ, được chứ?

Tử Vy lắc đầu:

- Ngươi đúng là
làm chuyện tày trờị Ngươi không sợ liên lụy ư?

- Sợ à? Chuyện bắt tôi đâu
có dễ? Mấy người xem thường tôi quá. Tiểu Yến Tử đây từng nổi tiếng là vô hình,
thoắt ẩn thoắt hiện nên chẳng sợ ai, mà cũng chẳng ai giữ được ta đâụ

Kim
Tỏa cười:

- Giờ chẳng có ai ở đây nên mặc tình mi muốn thổi phồng thế nào
mà chẳng được? Đúng không?

Tiểu Yến Tử cười theo, Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử,
cô có đôi mắt dài, mày sậm, trông ra cũng khí phách. Cô ta lại có nụ cười rất
ngọt, với hàm răng trắng đềụ Vy không ngờ rằng một nữ đạo tặc mà cũng xinh đẹp
như thế, nên sinh ra cảm tình.

Trong khi đó Tiểu Yến Tử cũng ngắm Tử Vỵ
Những người thiếu nữ con nhà khuê các hẳn đại loại như thế nàỵ Mặc áo giả trai
mà vẫn hết sức lôi cuốn, và cứ thế hai người nhìn nhaụ Cảm tình nhaụ Nhưng Tiểu
Yến Tử chẳng còn thời giờ nữạ Quanh quân họ đang lùng sục truy nã, phải tìm chỗ
lánh nạn ngay, nên Tiểu Yến Tử liếc nhanh xuống gói áo cô dâu cười nói:

-
Cũng may là còn được bộ áo đắt giá này, chắc bán cũng được vài quan tiền, không
phải về không. Thôi tạm biệt nhé!

Và Tiểu Yến Tử không chần chừ, quay
người đi ngaỵ Tử Vy nhìn theo, lạ lùng. Cái con người mà trước đây chưa bao giờ
Tử Vy gặp. Sao họ lại sống một cách vô tư, tự tin như vậỷ Mặc dù cuộc sống lúc
nào cũng cận kề nguy hiểm? Bất giác Tử Vy thấy khâm phục Tiểu Yến Tử
ngaỵ

Tử Vy đâu biết là sự gặp mặt đó giữa hai người như cái duyên tiền
định, vì Tiểu Yến Tử sau đó đã đóng một vai trò quan trọng trong quãng đời còn
lại của nàng, Tiểu Yến Tử và Tử Vỵ Hai người đến từ hai thế giới khác nhau, hai
giai cấp khác nhau nhưng định mệnh lại trớ trêu cứ cột chặt hai ngườị Phải chăng
đó là ý trời, để cho bao chuyện lỡ khóc lỡ cười xảy ra kế tiếp.


theo bennhac.com

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:42 pm

HỒI 2:HOÀN CHÂU CÁT CÁT

Tử Vy và Tiểu Yến Tử gặp nhau lần thứ hai, nửa tháng sau đó. Hôm ấy, Tử Vy đang
ở trạng thái chán nản. Bởi lẽ đến Bắc Kinh khá lâu rồi, mà công việc phải làm,
vẫn chưa thực hiện được. Tiền mang theo người càng ngày càng vơi mà mục đích tìm
thân nhân vẫn xa vời vợi, chắc chỉ có nước quay về Tế Nam, tìm ai đó tá túc qua
ngàỵ Kim Tỏa thấy cô chủ nhỏ của mình không vui, nên rủ Tử Vy ra Thiên Kiều dạo
mát. Đến Thiên Kiều, mới thấy hết cái tấp nập của thành phố Bắc Kinh. Trên phố,
quầy hàng san sát. Lụa là gấm vóc đủ loại hàng tiêu dùng thảy đều bắt
mắt.

Tử Vy, Kim Tỏa lúc này vẫn cải trang trong trang phục nam. Nhưng
lưng Tử Vy lúc nào cũng mang chiếc đãy quí hơn sinh mạng bản thân mình. Hai
người đang thả giễu trên đường phố, chợt thấy có đám đông người tụ tập bên một
gánh Sơn Đông, tiếng trống tiếng phèng la cuốn hút làm cả hai tấp vào
xem.

Thì ra đây là một cuộc tỉ thí, một đôi nam nữ đang khoa tay múa
chân, gần đấy trên mặt đất, cắm một lá cờ trắng chữ đen với mấy chữ “Mãi võ lấy
tiền chôn cha".

Cặp nam nữ đó trai thì mặc áo xanh, nữ mặc áo đỏ rất
giống con nhà võ. Họ đang đi nhừng đường quyền khá linh đông. Kim Tỏa chợt kéo
nhẹ áo Vy, nói:

- Tiểu thư nhìn xem, cái tay Tiểu Yến Tử quậy phá lễ cưới
cũng có mặt kìa, đó thấy không?

Tử Vy nhìn qua, phát hiện đúng là Tiểu
Yến Tử cũng đang có mặt trong hàng khán giả và bất chợt Tiểu Yến Tử cũng quay
lại, thế là bốn mắt gặp nhau nhưng cả hai chỉ cười, rồi tiếp tục theo dõi cặp
mãi võ.

Sau màn múa quyền. Cặp mãi võ vòng tay chào khán giả, rồi người
nam, với giọng Sơn Đông, nói với mọi ngườị

- Tại hạ họ Liễu tên Thanh,
người xứ Sơn Đông. Còn đây là em gái tại hạ tên Liễu Hồng. Cả hai anh em theo
cha lên Bắc Kinh buôn bán. Bất ngờ tiền của bị mất sạch. Cha tại hạ lại ngã bệnh
qua đời mãi đến giờ, không có tiền để táng mộ cho chạ Kính mong quý bà con, cô
bác, rộng lòng từ bi bố thí chút tiền để chúng tôi an táng cha già, nếu có dư
một ít tiền làm lộ phí về quê, chúng tôi nguyện kết cỏ ngậm vành cảm ơn quý
vị...

Trong khi thiếu nữ có tên là Liễu Hồng, nước mắt cũng ràn rụa, cầm
chiếc rổ đựng tiền đi vòng quanh khán giả. Khi múa võ, thì đám người đến xem
đứng bu đen nghẹt. Đến chừng xin tiền, thì ai cũng cho tay vào túi, bỏ đị Tiền
xin được chỉ lỉnh kỉnh vài đồng cắc. Tử Vy nhìn Kim Tỏa, xúc động nói:

-
Họ cũng là người Sơn Đông, đồng hương của ta đấy!

Kim Tỏa hiểu ý Tử Vy,
lắc đầụ Đưa tay giữ chặt túi tiền của Tử Vỵ Ngay lúc đó Tiểu Yến Tử nhảy vào
cuộc, cô nàng chụp lấy chiếc phèng la, gõ “Koong! Koong!” rồi dõng dạc
nói

- Các vị đang đứng đây, hãy nghe tôi nói này! Người xưa có câu "Ở nhà
nhờ cha mẹ, ra ngoài nhờ bạn bè" Các vị là người Bắc Kinh, hai người này là Sơn
Đông, nhưng tất cả chúng ta đều là người Trung Quốc. Hai người này cha chết, lại
không có tiền táng cha, về quê. Trời lúc nắng, lúc mưa, chứ đâu có nắng hoàị Họ
gặp chuyện thương tâm như vậy, tôi thấy cầm lòng không đậụ Tôi nghĩ là tất cả
mọi người hẳn cũng giống tôị Vì vậy, Tiểu Yến Tử này tuy cũng nghèo rớt mồng tơi
nhưng mà...

Rồi cô nàng móc trong túi ra mấy đồng bạc, ném vào rổ của
Liễu Hồng nói tiếp

- Có bao nhiêu tôi góp bao nhiêu, và nếu quí vị thấy
ban nãy họ biểu diễn chưa đáng đồng tiền của quí vị, thì tôi xin phép diễn thêm
vài đường võ, chỉ với mục đích giúp hai anh em nhà này sớm trở về Sơn Đông. Nào!
Liễu Đại Ca, chúng ta cùng đấu đi, để các vị đây xem rồi cho tiền! Nào!
Mời!

Và Tiểu Yến Tử đặt phèng la xuống, bái tổ, rồi nhắm ngay ngực Liễu
Thanh thoi một thoị Liễu Thanh vội vã ứng chiến. Hai người càng đánh càng hăng.
Võ nghệ của Tiểu Yến Tử tuy không bằng Liễu Thanh. Nhưng có lẽ vì Liễu Thanh quá
cảm động trước sự hào hiệp của cô gái nên chỉ đỡ chứ không đánh trả. Tiểu Yến Tử
là cô gái tinh nghịch, nên lúc đánh cứ hay pha trò. Khi thì giựt nón của Liễu
Thanh, khi lại nắm thắt lưng, lại bẹo má, làm cho Thanh lúng túng đỏ mặt. Tạo
nên những tràng cười nơi khán giả.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:42 pm

Liễu Hồng thừa dịp, mang rổ tiền đi khắp nơi xin tiền. Lúc bấy giờ thì Tử Vy
không còn dằn lòng được nữa, nàng thò tay vào túi áọ Kim Tỏa bối rối can
ngăn.

- Tiểu Thư, tiền chúng ta sắp cạn rồi, mà lại sắp phải đóng tiền
nhà nữa...

- Nhưng bọn họ là người Sơn Đông, không lẽ ta không giúp? Vả
lại, muội chẳng thấy Tiểu Yến Tử còn khẳng khái như vậy ư? Ta làm sao có thể
đứng yên nhìn cho được?

Tử Vy xúc động nóị Và đặt ngay một nén bạc vào rổ
của Liễu Hồng.

- Cái này ta cho các ngươị Cô nương, bọn ta cũng cầu trời
cho bọn cô, sớm được về quê nhà vậy!

Liễu Hồng nhìn nén bạc trong tay Vy,
hình như cô bé vừa ngạc nhiên vừa lo lắng. Cô ta lí nhí cám ơn, rồi vội vã đi
sang nơi khác. Sự kích động của Tiểu Yến Tử, rồi sự khẳng khái của Vy, bắt đầu
tạo tác dụng. Chỉ mấy chốc sau, đám khách xem đã cho anh em Liễu Hồng đầy một rổ
tiền.

Nhưng Tử Vy và Kim Tỏa đâu có ngờ cái hành vi cho tiền quá nới tay
ban nãy và chiếc túi phồng to trên lưng Vy đã khiến cho bọn lưu manh để ý. Thế
là có một gã đại hán, lẳng lặng tiến về phía hai người, nhẹ nhàng lấy dao ra cắt
đứt hai sợi dây treo đãy trên lưng Vy, rồi ôm đãy bỏ chạỵ

Cũng lúc đó,
Tiểu Yến Tử và Liễu Thanh đang biểu diễn đến màn quyết liệt. Bây giờ hình như
Liễu Thanh không còn nương tay với Tiểu Yến Tử nữa, nên khi Yến Tử vừa tiếp cận
thì đã bị Liễu Thanh chụp lấy thắt lưng đưa cao lên, xoay hai vòng. Tiểu Yến Tử
sợ quá thét lên:

- Ồ! Tuyệt chiêu! Tuyệt chiêu! Ta đã phục tài rồi xin
tha mạng, tha mạng!

Đám đông đứng chung quanh cười ồ vỗ taỵ Lúc Tiểu Yến
Tử bị đưa lên cao cũng là lúc Tử Vy bị cắt dây đãy, nên Tiểu Yến Tử đã trông
thấỵ Và khi tay trộm kia vừa lách người bỏ chạỵ Tiểu Yến Tử cũng hét
lên:

- Kẻ cắp! Kẻ cắp! Phải rượt bắt hắn lại!

Liễu Thanh lúc đó
cũng đã trông thấy, nên đặt vội Yến Tử xuống, rồi hai người đuổi theọ Tử Vy đến
khi đó mới phát hiện túi đãy của mình bị mất, tái mặt kêu lên:

- Trời ơi!
Chiếc túi của tôi bị mất rồi!

Kim Tỏa kéo tay Tử Vy:

- Vậy ta phải
đuổi theo kẻ cướp chứ!

Và cả hai cũng chạy về hướng kẻ cướp vừa bỏ chạy,
Liễu Thanh, Liễu Hồng, cả Tiểu Yến Tử đã chạy trước, vì vậy khi Tử Vy và Kim Tỏa
đuổi đến một con hẻm, thì đã thấy ba người này đang vây quanh một kẻ cướp. Tiểu
Yến Tử vừa xấn tới đánh, vừa hét:

- Nơi bọn tao đang biểu diễn võ mà mi
lại dám ra tay hành động thì thật là quá lắm. Ngươi có đem trả lại cái tay đãy
ban nãy không?

Liễu Thanh thì cũng lớn tiếng:

- Tên trộm này to
gan thật, dám trộm cả đồ đạc của khách ta, sự thật đáng chết!

Gã trộm cắp
một chọi ba đương nhiên là làm sao đánh lại, nên chẳng mấy chốc bị Tiểu Yến Tử
chộp cổ:

- Mi muốn trộm cắp gì mặc kệ ngươi, nhưng phải nhìn người, người
ta cũng là người tha phương, anh lấy hết của rồi làm sao người ta quay về nhà?
Thật là thứ vô lạỉ

Gã trộm cắp có vẻ bất bình:

- Tất cả bọn mình
đều là dân bàng môn tả đạo cả, tại sao các người lường gạt người khác được,
trong khi ta không có quyền trộm chứ?

Tiểu Yến Tử trừng mắt:

- Làm
sao so bì? Bọn ta để người ta tự nguyện móc túi ra, còn ngươỉ Giựt trên tay
người ta!

Liễu Thanh đưa nắm tay ra:

- Mi muốn chết ư? Sao không
đưa trả túi đồ cho người ta đi chứ?

Liễu Hồng cũng xấn tới:

- Chưa
ăn đòn chưa phục ư?

Tên trộm biết là chẳng thể cãi được nữa đành hậm hực
ném túi xách của Tử Vy lại, rồi chạy biến vào hẻm. Tiểu Yến Tử cầm túi đãy lên
ngắm nghía, Tử Vy nói:

- Xin cảm ơn chư vị, nếu không có các vị đuổi theo
lấy lại túi đãy, chắc tôi chẳng sống nổi đâu!

Tiểu Yến Tử nâng chiếc túi
lên ước lượng

- Chuyện nghiêm trọng như vậy à? Nhưng cái gì trong nàỷ
Châu báu vàng bạc? Đâu kiểm lại xem có mất mát gì không?

Lời của Tiểu Yến
Tử như một nhắc nhở. Tử Vy và Kim Tỏa vội vã nhận túi đãy, rồi mở ra xem. Tiểu
Yến Tử cũng tò mò nhìn vàọ Trong túi đãy có đến hai lớp túị Nhưng bên trong lại
chẳng có gì cả ngoài một bức tranh và một cây quạt tay

Tử Vy nhìn thấy
còn đủ hai món, thở dài nhẹ nhõm:

- May quá tất cả còn đầy
đủ!

Trong khi Tiểu Yến Tử tròn mắt ngạc nhiên:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:43 pm

- Trời đất! Tại sao trong bị này chẳng có vàng bạc châu báu gì cả? Chỉ có một
bức tranh cũ rách nàỷ Nếu sớm biết vậy, ta đã không giúp ngươi rượt bắt tên cướp
đó đâu, phí cả sức lực!

Kim Tỏa vội giải thích:

- Tại ngươi không
biết, chứ những thứ này đối với tiểu thư nhà tôi, nó còn quý hơn cả vàng bạc
châu báu, quý hơn cả sinh mệnh!

Trong khi Liễu Hồng cười với Tử
Vy:

- Cám ơn số tiền lớn ban nãy chị đã quyên góp cho bọn nàỵ À như vậy
thì chuyện rượt bắt cướp, lấy lại bức họa cho chị, coi như huề nhé?

Trong
khi Liễu Thanh quay qua Tiểu Yến Tử:

- Xong rồi, bây giờ chúng ta quay về
diễn tiếp màn kịch Mãi võ chôn cha hay là quay về nghỉ sớm đâỷ

Đến lúc
này Tử Vy mới biết Tiểu Yến Tử và hai anh em họ Liễu là cùng bọn, nàng tròn
mắt:

- Thì ra... Các người diễn cảnh mãi võ kiếm tiền chôn cha chỉ là giả
dối ư?

Tiểu Yến Tử cười hì hì, thản nhiên nói:

- Đóng như thật
vậy, phải không? Võ công tôi tuy không cao cường, nhưng nghề diễn xuất thì chẳng
kém một ai cả. Ngươi thấy có phục không?

Tử Vy nghe nói chỉ biết lắc đầu,
Tiểu Yến Tử nhìn hai thầy trò Tử Vỵ Ôi! những con người quá ngây thơ thật thà,
lòng chợt cảm thấy áy náy, lo lắng nên hào khí hỏi:

- Các ngươi đến Bắc
Kinh ở trọ nơi nào vậỷ Tôi cũng rảnh đây, để tôi đưa hai người về nhà
nhé?

Quay sang anh em nhà họ Liễu, Tiểu Yến Tử nói:

- Thôi hôm nay
bao nhiêu đó đủ rồi, về đi, một lát sẽ gặp lại!

Lúc Tiểu Yến Tử bước vào
phòng trọ của thầy trò Tử Vy, bất giác phải buột miệng kêu lên

- Hai
người ở chi phòng sang thế nàỷ Hẳn là tốn nhiều tiền lắm hả? Giàu quá!

Tử
Vy thở dài:

- Giàu gì mà giàu, bọn này cũng sắp cạn tiền rồi
đâỵ

Không muốn Yến Tử hỏi quanh co, Tử Vy nói:

- Xin cảm ơn cô một
lần nữa vì chuyện giúp ban nãỵ

- Cô cô cái gì? Gọi tôi là Tiểu Yến Tử
được rồi, lần trước các người đã giúp tôi, thì tôi giúp lại, chúng ta xem như
hòa vậỵ Thôi, tôi đi nhé!

Tử Vy gọi lại và thành khẩn nắm lấy tay Tiểu
Yến Tử, giọng nhẹ nhàng.

- Khoan, chờ đã! Tại sao phải bày trò lường gạt
người ta như vậỷ Xài đồng tiền đó, các bạn không thấy xấu hổ ư?

- Xấu hổ?
Cái gì mà xấu hổ? Bọn này đã phải làm trò biểu diễn cho mọi người xem, không
đáng đồng tiền ư?

Tử Vy nghe Tiểu Yến Tử ngụy biện, bất giác
cười:

- Từ nhỏ đến giờ tôi chưa bao giờ gặp được người như các bạn, đã
lường gạt người khác mà cứ tỉnh bơ. Tôi thấy các người đã lợi dụng sự động lòng
của người khác, là không quang minh chính đạị Bạn và anh em nhà họ Liễu, đều còn
trẻ, đều biết võ nghệ. Tại sao không làm việc lương thiện để sống chứ?

-
Ạ Chị là người Hàn Lâm Học Sĩ cỡ nào mà bày đặt lên mặt dạy người chứ? Chúng tôi
dựa vào tài nghệ mình để kiếm tiền thì có gì là sai trái đâủ

- Nhưng lừa
gạt người, đã là sai trái rồi!

- Vậy hai thầy trò cô đó, suốt ngày mặc áo
giả trai kia thì không phải là để gạt người khác ư?

Tử Vy chựng lại,
không biết trả lời thế nào:

- Vậy thì trên đời này làm gì có chuyện không
giả? Muốn làm người thật thà chẳng phải dễ. Hãy nghĩ lại đi, từ nhỏ đến lớn chị
có hoàn toàn nói thật chẳng nói dối không? Chắc là không! Chúng ta sanh ra trong
một thế giới lừa đảo thì chẳng nên có chuyện thật thà? Chị học nhiều quá nên
không thực tế. Ở trên đời này nếu ta không gạt người là sẽ bị người ta lường gạt
ngaỵ Gạt và bị gạt, hai thứ đó tôi thấy thì thà gạt hay hơn. Đúng không? Hì!
Hì!

Tử Vy tròn mắt ngạc nhiên nhìn Tiểu Yến Tử:

- Ồ! Sao lại lý
luận nhiều vậỷ Tôi chỉ nói có một câu, mà chị lại xổ ra một tràng. Lối lý luận
của chị làm tôi càng nghe, càng tưởng mình saị

- Tôi chỉ muốn nói là lý
thuyết là một chuyện, mà thực tế là chuyện khác. Sách vở chẳng làm ta no bụng
được đâu!

Tử Vy yên lặng nhìn Yến Tử một lúc nói:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:44 pm

- Chúng ta hai kẻ xa lạ tình cờ gặp nhau, nhưng như có sẵn nợ duyên, bằng chứng
là hai lần gặp, đều ở cảnh éo lẹ Vậy mà chẳng hiểu saọ Tôi với Yến Tử vẫn như có
một mối dây thân thiết nào đó. Tôi thích cái thái độ tự nhiên. Tự tin của Yến Tử
nên chẳng có chuyện gì mà giấu, cũng chẳng thể dửng dưng được. Nói thật, Yến Tử
đừng buồn, nhưng tôi thấy cuộc sống hiện tại của Yến Tử, nó có vẻ bàng môn tả
đạo làm sao đấy! Sao không chọn một cái nghề nào khác đàng hoàng hơn?

-
Kiếm công việc khác ư? Chị nói sao nghe dễ dàng vậỷ Đi đâu mà tìm chứ? Anh em
nhà họ Liễu và cả tôi cũng đã từng thử, nhưng họ có coi mình là con người đâủ Họ
chỉ muốn mình làm nô lệ, một con súc vật để sai khiến. Tức chết đi được. Họ còn
muốn mình ăn đói, mặc rét, đày đọa mình... sao bằng cứ ở tại Viện người nghèo
như hiện nay, ở đó tất cả những người không nhà không cửa đều được thu nhận,
tương trợ nhau, các người không biết, bọn tôi làm chuyện ban nãy cũng là để lấy
tiền giúp đỡ những người đó. Như vậy thì chuyện làm của bọn tôi nào có phải là
vô đạo đâủ

- Bàng môn tả đạo!

- À!... À! Bàng môn tả đạo, ta mới
học được một tiếng mớị Ta cũng biết điều ngươi ví cũng có nghĩa là làm chuyện
không tốt nhưng ta nghĩ chuyện múa võ để người ta cho tiền là chuyện làm đứng
đắn, không ép người khác phải đưa tiền mình xài thì cũng không sai lắm. Mà ngươi
cũng phải biết là ngươi có tiền cho người khác, thường họ là người có dư, họ
giàu hơn vạn người ở Viện người nghèo chúng tôị

Tử Vy tò mò:

- Ở
viện người nghèo các ngươi có bao nhiêu ngườỉ

- Nhiều lắm, họ vừa bệnh,
vừa đóị Bệnh không có tiền chạy thuốc, tội lắm! Mới tháng trước đâỵ Thím Quý
cũng bị vậy mà đi đong rồi!

- Ồ!

- Thôi đừng nói những chuyện đó
nữa, có nói ngươi cũng không hình dung ra được đâu!

- Được chứ! Được chứ!
Tôi biết hết mà!

- Biết cái khỉ gì? Cô có cha có mẹ, ăn mặc đầy đủ lại có
cả a hoàn phục vụ, thì làm sao biết thế nào là khổ? Là đóỉ Hở tiểu
thư?

Tử Vy thở ra:

- Tôi tuy không đến độ đói khát nghèo khổ,
nhưng sau khi mẹ chết rồi, tôi phải tha phương lưu lạc đến Bắc Kinh tìm chạ Cha
thì chưa tìm thấy nhưng cứ đụng hết việc này đến việc khác, toàn chuyện bực
mình, nhiều lúc chán nản cùng cực, tôi cũng thấm thía thế nào là khổ
chứ!

Tiểu Yến Tử ngạc nhiên:

- Thế ư? Vậy mà ta cứ tưởng mà mi lén
nhà dẫn a đầu lên Bắc Kinh chơi, chơi đã rồi quay về nhà chứ?

Tử Vy cười
đau khổ:

- Tôi không còn nhà cửa từ lâu rồi, quê đâu mà về?

Tiểu
Yến Tử nghi ngờ hết nhìn Tử Vy đến Kim Tỏa làm Kim Tỏa phải phân trần:

-
Tiểu thư của chúng tôi đến Bắc Kinh là để tìm người thân, trước khi rời Tế Nam,
đã bán hết nhà cửa ruộng đất, lấy tiền làm lộ phí, thì còn đâu mà quay về. Vậy
mà đến đây cả nửa năm trời, chẳng tìm được gì cả. Bây giờ tiền bạc đã cạn, nếu
sắp tới mà vẫn không tìm được cha, thì không biết sẽ sống thế nào
đâỵ

Tiểu Yến Tử có vẻ xúc động:

- Thì ra ngươi cũng không có mẹ,
lại chưa tìm được chạ Thế này thì cũng không hơn gì, nhưng ta thì... Đến mặt mày
cha mẹ ra làm sao còn không biết. Ta sống đời trôi dạt ngay từ nhỏ...

Tử
Vy và Tiểu Yến Tử lại nhìn nhau một cách đồng cảm.

Tử Vy định mở miệng
nói gì đó nhưng Kim Tỏa đứng cạnh sợ chủ tiết lộ bí mật, vội nói:

-
Chuyện tìm cha của tiểu thư tôi, không phải hoàn toàn là vô vọng. Có điều vì mất
liên lạc đã khá lâu, nên phải gắng sức một chút, chắc cũng sắp tìm được
rồị

Tiểu Yến Tử làm ra vẻ hào phóng:

- Nếu cần gì tôi cứ nói, tôi
sẵn sàng giúp hết mình. Cái chuyện thăm dò thám thính là nghề của tôi, mặc dù
đều bằng cách bàng môn tả đạo cả, mấy người nhớ nhé tôi hiện đang ngụ tại nhà số
mười hai hẻm Đuôi Chó đường Cây Liễu, hỏi Viện người nghèo là ai cũng biết. Cần
cứ đến đấy tìm tôi!

Tiểu Yến Tử nói và chìa tay ra cho Vy:

- Riêng
về tên tôi, các bạn đã biết rồi phải không? Tiểu Yến Tử? Còn bạn?

Tử Vy
cảm động, xiết chặt tay Yến Tử:

- Tôi họ Hạ, tên là Tử Vỵ

- Cái
tên đẹp lắm, đẹp như người vậỵ

- Yến Tử cũng đẹp vậỷ

Và cả hai
cùng cườị

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:44 pm

Yến Tử và Tử Vy tuy bối cảnh cuộc sống khác nhau, truyền thống giáo dục cũng
khác, nhưng chẳng hiểu sao tình bạn giữa hai người lại phát sinh chóng vánh. Và
cái lạ lùng này lại là nguyên nhân tạo nên sự việc xảy ra sau đó. Phải chăng đó
là ý trờỉ Giữa người với ngườị Sự huyền diệu lúc nào cũng có thể dễ xảy ra mà ta
không lường trước được

Và thế là Tử Vy và Tiểu Yến Tử trở thành bạn. Sự
kết bạn này đã làm thay đổi hoàn toàn cuộc đời của hai người sau đó.

Lần
thứ ba, Tử Vy và Tiểu Yến Tử gặp nhau là ở Viện dành cho người nghèo hẻm Đuôi
Chó. Hôm ấy, Tử Vy lần mò đến Viện người nghèo, tìm thăm Tiểu Yến Tử, trước sự
ngạc nhiên của rất nhiều ngườị Tiểu Yến Tử thì vui mừng quá sức, nắm lấy tay Tử
Vy hỏi:

- Saỏ Tìm không được cha nên đến tìm tôi phải không? Muốn nhờ tôi
dùng đòn Bàng môn tà đạo dể tìm dùm chứ gì?

Kim Tỏa chen vào:

-
Không phải đâụ Tiểu thư tôi không phải đến đây nhờ cậy, mà là muốn phụ giúp các
người đó!

- Cái gì?

Tiểu Yến Tử ngạc nhiên, Tử Vy cười và lấy
trong túi ra một số tiền, thật thà nói:

- Hôm trước nghe nói ở đây có
người không có tiền ăn, không có tiền chữa bệnh, rất tội nghiệp nên tôi có đem
đến đây một ít để nhờ Yến Tử gởi giúp họ.

Tiểu Yến Tử càng ngạc nhiên
hơn:

- Hôm trước nghe nói cô cũng đã gần hết tiền, vậy thì tiền
đâu...

Kim Tỏa lại chen vào:

- Tiểu thư vừa mới mang đôi bông tai
của bà để lại đem bán đó!

Liễu Thanh và Liễu Hồng ngại ngùng nhìn Tử
Vy

- Sao lại đem bán cả vật kỷ niệm của mẹ cô?

- Bởi vì để lại tôi
cũng nào có dùng? Mà mang mãi bên người thì cũng bất tiện vô cùng, tôi cứ đi mãi
nên dễ bị kẻ trộm lấy mất, vì vậy bán lấy tiền gọn hơn!

Tiểu Yến Tử tròn
mắt:

- Tôi chưa thấy ai như chị cả, mà tôi nghĩ trên đời này chắc cũng
không có ai như chị Không lẽ... Không lẽ... Chị lại không sợ bọn này nói dối một
lần nữa để gạt chị ư?

Tử Vy đưa mắt nhìn những người già và trẻ con đứng
ngồi đầy trong phòng, lắc đầu nói:

- Tôi biết là Tiểu Yến Tử không nói
dối với tôi lần này!

Tiểu Yến Tử nghe vậy có vẻ cảm động. Cô nàng đã mồ
côi cha mẹ từ lúc lọt lòng, sự sinh tồn là một chuỗi đấu tranh lọc lừa, đã trải
qua biết bao khó khăn, gian khổ, áp bức mới trưởng thành. Đây là lần đầu tiên
Yến Tử được một người ở giai cấp cao quý tin yêu, nên nắm tay Vy, vồn
vã:

- Hay là... Cô đến đây ở chung với chúng tôi đi! Có đủ chỗ cơ
mà!

Tử Vy ngần ngừ:

- Dọn đến đây ở à? Rồi ngủ ở đâủ Bất tiện
không?

- Không được ư? Hay chê ở đây bẩn thỉu, không hợp với tư cách tiểu
thư của cô?

- Làm gì có! Tôi đã nói với Yến Tử rồi, hiện tại hoàn cảnh
tôi nào có hơn gì cô đâủ Cô còn có nơi cư ngụ cố định, còn có bạn bè, còn tôi,
chẳng có cái gì cả.

- Vậy thì Tử Vy còn do dự gì? Hãy dọn đến đây, nơi
này tuy nghèo nhưng đất còn rộng. Có thêm hai thầy trò cô cũng không chật thêm
bao nhiêụ Cô cũng đã từng nói là không biết đến bao giờ mới tìm được cha và bây
giờ nữ trang còn lại cô cũng đã bán hết như vậy ở lại khách sạn làm sao chịu nổỉ
Kéo dài được bao lâủ Ngoài ra ngụ ở khách sạn cũng đâu có tốt lành gì, khách
khứa qua lại phức tạp, mà hai thầy trò lại quá thật thà. Coi chừng đấy, bữa nào
bị người ta gạt bán luôn thì khổ.

Tử Vy nhoẻn miệng cười:

- Bọn
này cũng đâu có ngu, làm sao để người ta bắt đi bán chứ?

Tiểu Yến Tử trợn
mắt:

- Sao lại không? Với những người thật thà như các người, làm gì cũng
cả tin, thì dễ vô cùng. Chính vì vậy mà nghe thầy trò hai người từ Tế Nam đến
Bắc Kinh bình an vô sự, chẳng có chuyện gì xảy ra tôi ngạc nhiên vô
cùng!

Tử Vy cười:

- Tại sao cô cứ nghĩ xấu cho mọi người vậỵ Cuộc
đời nào có phải hoàn toàn đen thủị Bằng chứng là Tiểu Yến Tử cũng có biết gì về
tôi, mà vẫn mời tôi đến, rồi rủ rê ở lại luôn, có phải là ở đâu tình người vẫn
còn không?

Tiểu Yến Tử lắc đầu:

- Tôi thì khác, tôi là loại anh
hùng hào kiệt, mấy người gặp tôi là gặp quý nhân, hên lắm đó!

- Vậy
ư?

Tử Vy cười hỏi làm Tiểu Yến Tử ngượng chuyển sang đề tài
khác:

- SaO ? Bây giờ mấy người quyết định thế nàỏ Có chịu dọn đến đây ở
không?

Tử Vy gật đầu:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:45 pm

- Đương nhiên là phải dọn để được ở chung với quý nhân chứ?

Và như vậy Tử
Vy và Kim Tỏa đã dọn đến Viện người nghèo ở chung với đám bần dân và kết bạn với
Tiểu Yến Tử.

o0o

Một tháng sau, Tử Vy và Tiểu Yến Tử đã ngụ chung
nhau trong một phòng của Viện dành cho người nghèo vô gia cư. Hai cô gái cùng
mười tám tuổi, nên cũng bắt chước các bậc giang hồ đàn anh, bái thiên bái địa
kết nghĩa làm tỉ muộị Huynh đệ nhà họ Liễu, Kim Tỏa và đám trẻ con mồ côi trong
Viện làm chứng. Tiểu Yến Tử quỳ trước bàn hương án tạm lập giữa trời, nhìn lên
trời, nói to:

- Trên có Ngọc Hoàng Thượng Đế, dưới đất có Diêm Vương và
tất cả những người chứng đang sống quanh đây, xin hãy chứng giám cho Tiểu Yến Tử
nàỵ Bắt đầu từ hôm nay xin thề với trời đất Thánh Thần nguyện cùng Hạ Tử Vy kết
nghĩa tỉ muộị Từ nay có ăn cùng ăn, có mặc cùng mặc, cư xử nhau như tỉ muội ruột
thịt. Nếu ai phản bội lời thề, phải chết thảm với gươm đao, hoặc bị đám ngựa
phanh thây!

Tiểu Yến Tử vái xong, quay qua Tử Vy:

- Tử Vy, bây giờ
đến phiên mi đấy!

Tử Vy cũng thành khẩn bái:

- Trên có trời dưới
có đất, tôi Hạ Tử Vy xin được cùng Tiểu Yến Tử...

Vừa nói đến đây, Tử Vy
chợt nhớ ra, quay lại hỏi:

- Tiểu Yến Tử mi họ gì vậỷ

Tiểu Yến Tử
lúng túng:

- À! À!... Lúc còn nhỏ, ta không có mẹ cha, được một ni cô
trong chùa nhặt nuôi, và hình như sư bá đó nói là... Ta họ Giang, nhưng không
chắc chắn lắm... Vì vậy thú thật, ta cũng không biết mình họ gì!

Tử Vy
nghe nói xúc động:

- Thế mi năm nay bao nhiêu tuổỉ Sinh tháng
nàỏ

- Ta chỉ biết mình sinh năm Nhâm Tuất, năm nay mười tám tuổi, còn
tháng mấy thì không nhớ.

- Tôi cũng sinh năm Nhâm Tuất, ngày sinh là mùng
hai tháng tám. Vậy giữa hai ta, ai tỉ, ai muộỉ

Tiểu Yến Tử vội vã giành
làm lớn, nói:

- Dĩ nhiên ta phải là tỉ rồi, muội sinh ngày hai tháng tám
thì ta chắc là sinh ngày một tháng tám vậỵ

- Sao lại chắc?

- Vậy
thì ta quyết định ta sinh ngày một tháng tám. Được chưả

Thế là Tử Vy bái
thiên bái địa, vái lại:

- Trên có trời, dưới có đất. Tôi Hạ Tử Vy và Tiểu
Yến Tử, cảm thấy tâm đầu ý hợp nên xin kết nghĩa tỉ muộị Bắt đầu từ đây, có
phước cùng hưởng, có nạn cùng chia, bất luận số mệnh của mỗi người thế nào, phúc
họa ra sao cũng không bỏ nhau! Lời thề này chung cho hai người, xin thánh thần
chứng giám.

Tử Vy khấn xong, Tiểu Yến Tử cũng quỳ xuống và hai người cùng
lạỵ Lễ kết nghĩa kết thúc, Tử Vy nhẹ nhàng nói với Tiểu Yến Tử:

- Tiểu
Yến Tử bây giờ chúng ta đã là tỉ muội rồi thì từ đây về sau, nếu có ai hỏi chị
họ gì thì đừng có bảo là không biết, mà hãy nói là mình họ Hạ, cùng họ với muội
nhé!

Tiểu Yến Tử cảm động rơi nước mắt, riu ríu nói:

- Họ Hạ ư?
Tuyệt vời! Hoa Tử Vy của mùa hạ! Cánh én nhỏ cũng của mùa hạ. Hay quá! Từ đây ta
đã có họ rồị Ta họ Hạ! Sinh ngày một tháng tám năm Nhâm Tuất, và ta cũng có
người thân, đó là muội!

Hai cô gái ứa lệ nhìn nhau, lòng ngập đầy tình
cảm. Những người đứng quanh cũng thấy vui lâỵ

Sau khi kết nghĩa tỉ muộị
Tử Vy xem Yến Tử như tỉ ruột của mình, nên không còn giấu gì cả. Nàng đem hết
chuyện bí mật đời mình ra kể lại cho Tiểu Yến Tử nghẹ Tử Vy đặt chiếc bị - Vật
bất ly thân của mình - lên bàn. Trong đó có một bức họa thủy mạc với hình mấy
cánh sen trong mưa, và một cây quạt giấỵ Bức họa được đặt tên là Yên Vũ Đồ và
bắt đầu nói:

- Tiểu Yến Tử nghe nàỵ Đây là cả một sự bí mật. Tỉ có nhìn
thấy bài thơ đề trên quạt không? Để muội đọc to lên cho tỉ nghe nhé.


Tử Vy chậm rãi đọc từng chữ một:

Sau mưa, sen đọng châu trên


Nắng ấm ban mai rạng bóng thành

Cảnh Đại Minh Hồ sao quá
đẹp

Đỉnh Thái Nhạc như nhuộm sắc thần

Tiểu Yến Tử cầm quạt lên tẩn
mẩn nhìn. Nhưng vì không biết chữ nên nào hiểu gì cả. Chỉ biết lắc đầu
nói:

- Chịu thua! Với bức tranh này tôi còn có thể biết được vẽ cánh hoa
sen nàỵ Còn chữ viết ư? Bó tay!

Tử Vy sợ Yến Tử ngượng nên nói:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:46 pm

- Biết hay không biết không thành vấn đề. Tỉ chỉ cần hiểu là cây quạt và bức
tranh này là di vật của cha muội để lạị Tranh và thơ trên quạt là nét bút của
cha vẽ tặng mẹ, ám chỉ tên mẹ. Vì mẹ muội tên là Hạ Vũ Hà tức là cánh hoa sen
trong mưạ

Tử Vy nói rồi chỉ hàng chữ dưới góc bức tranh đọc tiếp

-
“Tân Dậu niên Thu, bên bờ hồ Đại Minh, vẽ trong lúc mưa gió mịt mù" Phía dưới
lại có hàng chữ “Bảo Lịch vẽ - Tháng mười năm Tân Dậu”, rồi một dấu ấn to với
bốn chữ Trường Xuân cư sĩ

Tiểu Yến Tử ngồi chăm chú lắng nghe, chăm chú
nhìn nhưng nhìn mãi mà vẫn không hiểu gì, cô nàng không chịu kém, nên cố lẩm bẩm
cho thuộc điều Vy nói:

- Thì ra đây là bút tích của cha muội, ông ấy tên
là Bảo Lịch ư?

- Suỵt! Nói nhỏ một chút!

Tiểu Yến Tử ngạc
nhiên:

- Làm gì ra vẻ bí mật vậỷ Muội với cha muội chỉ thất lac nhau thôi
chứ đâu có gì? Mà thất lạc bao lâu rồỉ

- Muội chưa hề nhìn thấy mặt cha,
mà muội nghĩ cha muội cũng không biết là trên cõi đời này có một đứa con như
muội nữạ

- Sao lạ vậỷ Chẳng lẽ ba và mẹ muội vừa cưới nhau đã xa
nhaủ

- Cha và mẹ muội cũng chưa cưới nhau!

- Ồ!... Vậy thì... Vậy
thì... Không lẽ cha và mẹ muội... lén lút ăn ở với nhaủ

- Cũng không hẳn
như vậỵ Lúc bấy giờ ông và bà ngoại muội đều biết rõ chuyện đó. Muội nghĩ họ
cũng ngầm chấp nhận. Điều đó quả là hi hữu, vì ngoại muội lúc đó là một tú tài ở
Tế Nam. Nghe nói lần ấy, để tránh mưa, cha muội mới vào nhà, lúc đầu chỉ định ở
một chút, nhưng rồi gặp mẹ muội, thế là một chút đó biến thành mấy tháng trờị
Sau đó cha muội quay về Bắc Kinh, trước khi đi đã hứa với mẹ, là chỉ trong vòng
ba tháng, sẽ cho người đến rước mẹ đoàn tụ. Nhưng lời hứa của cha vì một lý do
gì đó không thực hiện, và sau đó có lẽ là người đã quên bẵng mẹ muộị

Tiểu
Yến Tử nghe nói bất bình:

- Sao vô lý vậỷ Đời con gái bao giờ cũng nhiều
thiệt thòị Đàn ông là chúa phụ bạc. Thế còn ngoại muộỉ Ông ấy chẳng cho người đi
tìm ư?

- Ngoại muội là người tính khí cao ngạo nên gặp chuyện xấu hổ như
vậy, đã uất ức mà chết, bà muội thuộc hạng tùng phu chẳng dám ý kiến gì, mấy năm
sau đó cũng qua đờị Mẹ muội thì vì không chồng mà có con, xấu hổ đâu dám tiếp
xúc với ai, thui thủi nuôi con. Mãi đến lúc sắp qua đời, mới hé lộ bí mật thân
thế cho muội biết, và bảo phải lên Bắc Kinh tìm chạ

Tiểu Yến Tử càng
nghe, càng bất bình:

- Thôi bỏ đi! Với một người cha như vậy, muội còn đi
tìm làm gì? Nếu ông ấy là người có tình nghĩa thì đâu có để mẹ con muội sống một
cuộc đời lận đận tai tiếng như vậỷ Mười tám năm bỏ mặc, không một lời hỏi thăm,
chăm sóc. Như vậy thì... Đâu phải người tốt? Đâu phải biết mấy cái chữ, làm được
mấy bài thơ, vẽ được tranh là ghê gớm lắm đâủ Muội hãy suy nghĩ kỹ đị Người cha
như vậy không thể tha thứ được, vì vậy không nên nói đến chuyện đi tìm. Tại sao
chẳng coi như chẳng có ông ta trên cõi đời này đỉ

Tử Vy buồn bã
nói:

- Nhưng mà mẹ muội rất yêu cha, lúc gần chết còn dặn dò mãi, là muội
phải đi tìm cha, và khi gặp hỏi người xem có còn nhớ Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh
không?

- Mẹ muội rõ thật là khờ khạọ Đương nhiên là ông ta không nhớ. Vì
nếu nhớ, thì sao lâu nay không quay về? Tỉ nghĩ cái điều đó, muội không cần hỏị
Tóm lại là cả muội lẫn tỉ đều có số khổ, vậy là cái họ Hạ của muội là họ mẹ chứ
không phải họ chả Và cha muội họ gì chắc muội cũng không biết?

Tử Vy lẳng
lặng nhìn Tiểu Yến Tử, một lúc sau mới nói:

- Làm sao muội không biết?
Ông ấy họ là Ái Tân Giác Lạ

Tiểu Yến Tử giật mình:

- Cái gì? Ái
Tân Giác La ư? Như vậy ông ấy không phải là người Hán mà là người Mãn. Thế thì
hẳn thuộc vào hoàng tộc. Vua hay thân vương vậỷ

Tử Vy chỉ vào cái tên
trên bức tranh:

- Tỉ có biết hai chữ Bảo Lịch trên đây có nghĩa gì không?
Bảo ở đây là Bảo Thân Vương còn Lịch là Hoằng Lịch. Chắc tỉ cũng biết hoàng đế
hiện nay của chúng ta có tên Hoằng Lịch và lúc chưa lên ngôi người là Bảo Thân
Vương.

Tiểu Yến Tử càng ngạc nhiên hơn:

- Cái gì? muội nói cái gì?

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:47 pm

- Đúng vậy, nếu lời của mẹ muội là thật, nếu những thứ này cũng là thật thì...
cha muội chẳng phải ai khác mà phải là đương kim hoàng thượng thôi!

Tiểu
Yến Tử giật mình cầm cây quạt lên xem, lúng túng thế nào lại để nó rơi xuống
đất. Tử Vy vội cúi xuống nhặt lên phủi lấy phủi để.

- Trời đất! Vậy là...
Vậy là... Tôi đã... Đã cùng công chúa kết nghĩa tỉ muội, tôi...
tôi...

Tiểu Yến Tử kêu lên. Làm Tử Vy phải ngăn lại:

- Muội van
tỉ... Van tỉ... Đừng nói lớn... người khác nghe được không tốt.

Tiểu Yến
Tử vẫn còn ngơ ngác. không tin:

- Vậy thì... không lẽ... cha muội lại làm
lớn như vậỷ Và lần trước muội muốn gặp Lương Đại Nhân, chẳng qua chỉ vì muốn gặp
mặt hoàng thượng ư?

Tử Vy gật đầu:

- Vâng, nhưng sau đó muội biết
được hắn chỉ là một tham quan, nên không tìm gặp hắn nữạ

- Nhưng mà...
Nhưng mà... Không có ai dẫn đường làm sao muội vào cung được? Làm sao để gặp
Hoàng thượng chứ?

- Cũng chính vì vậy mà muội đang bế tắc đâỵ Nếu được là
một con chim én nhỏ, hẳn là muội vào được trong hoàng cung rồi!

Tiểu Yến
Tử nghe nói nghĩ ngợi:

- Nếu muội không vào cung vua được, thì chỉ còn
nước chờ ông ấy đi ra ngoài...

Tử Vy nghe nói, mắt chợt sáng
lên:

- Hoàng thượng thường hay ra ngoài lắm ư! Ông ấy hay đi lắm
ư?

Tiểu Yến Tử nói

- Khỏi nói, ông ta là vị vua thích ra ngoài du
ngoạn nhất!

Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử mặt mày rạng rỡ hẳn.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:48 pm

HỒI 3 : HOÀN CHÂU CÁT CÁT

Vua Càn Long năm đó vừa tròn năm mươị Tuy đã đứng tuổi nhưng trông còn rất trẻ
và khỏẹ Lưng thẳng, mắt sáng, làm vua trên hai mươi năm trên một nước rộng lớn,
lại ở vào thời kỳ thanh bình thịnh vượng, nên ông rất tự tin. Tự tin đến độ cao
ngạo và cố chấp. Những gì ông đã quyết định là thánh chỉ, là mệnh lệnh và ông
rất ít khi hối tiếc về điều mình đã làm. Dĩ nhiên là làm vua nhưng vẫn là con
người, vẫn hỉ nộ ái ố, lục dục thất tình như bao nhiêu người khác. Nhưng đó là
vấn đề nội tâm, ông rất ít khi để lộ ra ngoàị

Thú vui của vua Càn Long là
đi du lịch và săn bắn. Đó cũng là những giây phút thư giãn sau những giờ lâm
triều mệt nhọc. Nhà vua có cả một thao trường, một khu săn bắn riêng. Nơi đây
rộng hàng trăm mẫu với rừng thông ngút ngàn, chứa đầy những thú nhỏ như nai,
mễn, thỏ, chồn... Dĩ nhiên là đôi khi cũng có những con thú lớn lọt
vàọ

Hôm nay là ngày vua đi săn ở trường bắn Tây Sơn.

Ngồi trên
ngựa, ông uy phong như một dõng tướng, lúc nào ông cũng chạy trước, nhưng thỉnh
thoảng cũng chậm lại để chờ đám tướng lãnh tùy tùng phía saụ Ông cổ võ:

-
Các khanh hãy trổ tài cho trẫm xem nàỏ Đừng quên sự nghiệp của Đại Thanh ta xây
trên yên ngựa nhé. Cưỡi ngựa bắn tên giỏi là thiên bẩm của người Mãn Thanh. Mỗi
người trong các ngươi đều phải bắn giỏị Vì vậy, hôm nay kẻ nào săn được nhiều
thú nhất sẽ được ta trọng thưởng!

Phía sau vua Càn Long có mấy thanh niên
rất trẻ. Trong đó có Vĩnh Kỳ, con trai thứ năm của vua Càn Long, mới mười chín
tuổi, giỏi văn lẫn võ, lại rất đẹp trai, rất được Càn Long yêu thích. Còn Nhĩ
Khang và Nhĩ Thái là hai huynh đệ ruột, con của Đại học sĩ Phước Luân, dáng dấp
thư sinh nhưng võ nghệ cao cường. Nhất là Nhĩ Khang được vua Càn Long tin yêu
phong làm Ngự Tiền Hành Tẩụ Nhĩ Thái thì tuổi xấp xỉ bằng Vĩnh Kỳ, nên đi đâu
vua Càn Long cũng đều cho ba người đi theọ Được sự khuyến khích của vua, Nhĩ
Khang thúc ngựa chạy tới nói:

- Xin hoàng thượng miễn thứ, hạ thần không
khách sáo nữa đâụ

- Ai bảo ngươi phải khách sáo chứ! Nhìn kìa phía trước
đang có một chú nai!

Nhĩ Khang cho ngựa phóng nhanh, tới trước còn quay
đầu lại nói:

- Hạ thần sẽ hạ con nai này!

Nhưng nghĩ sao Khang
quay lại Nhĩ Thái nói:

- Nhĩ Thái! Hai huynh đệ mình thi đua đi! Xem ai
bắt được nhiều nhất hôm nay nhé!

Nhĩ Thái cười lớn:

- Chắc chắn đệ
thắng cho mà xem!

Vĩnh Kỳ đi cạnh giật mạnh dây cương, nói:

- Các
ngươi đừng tưởng hạ Trên đời này đâu chỉ có các ngươi thôi saỏ

Thế là ba
người trẻ tuổi cùng thúc ngựa hướng về phía chú nai bất hạnh. Đại học sĩ Phước
Luân đến cạnh vua cười nói:

- Nhiệt huyết của bọn trẻ cao lắm, nhưng Nhĩ
Khang và Nhĩ Thái nên biết kính nhường Ngũ A Ca Vĩnh Kỳ mới phảị

Vua Càn
Long không đồng ý quay qua trừng mắt:

- Khanh nói vậy sao được! Ở tại
trường bắn này, tất cả phải bình đẳng, không được phân biệt quần thần lớn nhỏ gì
cả, mà là tài năng. Vì vậy ở đây con trẫm với con khanh đều như nhaụ Ai thắng là
anh hùng vậy!

Phước Luân cúi đầu thi lễ rồi nói:

- Hoàng thượng
anh minh nói vậy, chứ hai đứa con của thần làm sao bì được với Ngũ A
Ca!

Vua Càn Long cười lớn

- Ha ha! Ta rất yêu thích hai đứa con
của ngươi nên xem chúng như con mình. Bằng không trẫm nào cho chúng theo hầu mãỉ
Vì vậy khanh cũng đừng bận tâm. Hãy để bọn trẻ kia được thoải mái so tàị Đừng để
chúng có một chút gì áy náy không hay!

- Dạ thần xin vâng!

Phước
Luân đáp, lòng ngập đầy niềm vuị

Đoàn người ngựa càng lúc tiến sâu vào
trường săn bắn.

o0o

Cùng thời điểm đó ở phía đông của trường săn
bắn, có một vách đá thiên nhiên sừng sững áng ngữ, thì ở phía ngoài vách đá,
Tiểu Yến Tử, Tử Vy và Kim Tỏa đang ra sức cố gắng trèo, với mục đích là vượt qua
bên kia vách để vào trường bắn. Nhưng trèo vách đá đâu có dễ. Ngoài đá lởm chởm
ra, vách đá còn mọc đầy gaị Tử Vy với chiếc bị đãy trên lưng thở dốc theo sau,
lưng cô nàng đã ướt đẫm mồ hôi, cuối cùng là Kim Tỏạ Tử Vy vừa trèo vừa nhìn lên
đỉnh núi chót vót cao ước lượng, rồi hỏi:

- Tỉ Yến Tử, chúng mình sắp đến
nơi chưa ?

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:49 pm

Với Tiểu Yến Tử thì chuyện vượt vách tuy có gai go nhưng cũng không đến nỗi khó
khăn lắm, nên nói:

- Chỉ cần qua khỏi núi này là đến ngay thôị

-
Nhưng làm sao qua khỏi núi nàỷ

- Thì vượt vách núi vậy!

Kim Tỏa
nghe trợn mắt:

- Phải trèo qua vách núi này ư? Coi bộ chẳng dễ
đâu!

- Nhưng chỉ có cách duy nhất đó, chứ không có cách nào khác. Bởi vì
mỗi lần Hoàng thượng đi săn là bốn bên trường săn đều được phong tỏa nghiêm
ngặt. Lực lượng bảo vệ lên đến mấy ngàn người, làm sao chui vào cho được? Chỉ có
con đường này, bên sau vách núi là rừng là đến nơi săn bắn rồi nên ít người để
ý. Lúc trước tỉ cũng có lần tò mò đi vào một lần rồi!

Kim Tỏa lắc
đầu:

- Nhưng tỉ là khác, bọn muội chắc chắn không làm được. Chưa đi đến
đâu mà hai chân đã mỏi nhừ...

Tiểu Yến Tử khó chịu:

- Kim Tỏa,
muội phải cố gắng một chút, tiểu thư quá là sao được việc?

Trong khi Tử
Vy cũng thở dốc:

- Nhưng mà... Cả muội cũng vậy... muội nghĩ chuyện này
vượt quá khả năng của muội, muội không thể nào vượt qua được cái vách quá hiểm
trở nàỵ

Tiểu Yến Tử khuyến khích hai người

- Đừng lộn xộn! Dù
không vượt được muội cũng phải cố gắng mà vượt! Muội hãy lắng nghe thử đị Bên
kia vách núi có phải là đang có tiếng ngựa rượt đuổi không? Vậy là cha muội đang
có mặt ở đấy, muội chỉ cách cha muội có một vách núi nữa thôi!

Tử Vy nghe
vậy kề tai vào vách núi lắng nghe rồi buồn bã nói:

- Muội chẳng nghe được
gì cả ngoài tiếng tim của muội, nó như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.

-
Phải cố gắng chứ? Phải khắc phục! Nào! Leo lên! Leo lên! Không leo được thì làm
sao gặp được chả

Tiểu Yến Tử hét. Tử Vy không còn cách nào khác hơn đành
tiếp tục trèọ Tay Tử Vy bấu vào một tảng đá, trườn mình lên. Đột nhiên, tuột
chân một cáị Vy hét lên và lăn dài xuống. Tiểu Yến Tử nghe hét quay lại giật
mình, vội vã bay người theọ Hai người lăn thêm mấy vòng mới ngừng lạị Tử Vy ngất
đi hồi lâu mới tỉnh lạị Áo quần bị rách nhiều chỗ tay chân bị cào chảy máụ Vậy
mà Tử Vy không lưu ý đến ngay lại hỏi:

- Cái túi đãy của muội! Cái túi
đãy của muội đâu rồỉ

Tiểu Yến Tử giật mình vội kiểm tra cái túi đãy sau
lưng Tử Vy:

- Nó bị rách rồi! Cởi xuống soát lại xem sao!

Hai
người dìu nhau đến một tảng đá nhỏ, Tiểu Yến Tử phụ Tử Vy lấy túi đãy xuống, mở
ra thấy bức họa và cây quạt vẫn còn thì mới yên tâm

- Không sao, không
sao... Chưa bị rách gì cả. Thế còn thân thể muội có bị thương nơi nào
không?

Tử Vy nghe hỏi mới thấy đầu gối bị đau nhói, nhìn xuống máu đang
rỉ ra ống quần. Tiểu Yến Tử thấy vậy kêu lên:

- Chết rồi! Chẳng có mang
thuốc theo... Bây giờ phải làm sao đâỷ

Tử Vy nhìn Tiểu Yến Tử rồi ngước
mắt nhìn lên vách núi đá. Một ý nghĩ chợt nảy ra:

- Tỉ Yến Tử hãy nghe
muội nói nàỵ Cả ba chúng ta mà có leo lên núi này sợ là đến sáng mai vẫn chưa
sang được bên kiạ Còn nếu một mình tỉ chuyện sẽ đơn giản hơn nhiềụ Vì vậy, hay
là thế này muội sẽ giao vật tin này cho tỉ, tỉ hãy mang sang đấy giùm
muội

Tiểu Yến Tử kinh ngạc nhưng hiểu ngay:

- Có phải muội muốn tỉ
là người đưa thư?

- Vâng!

Tiểu Yến Tử nhìn lên đỉnh núi suy nghĩ
rồi gật đầu:

- Muội nói đúng. Nếu chậm trễ trời sụp tối đến nơi và như
vậy nếu có vào được trường săn bắn cũng không gặp được ngườị Vậy thì... thôi
được tỉ nhận lờị Vì muội đã tin tỉ thì tỉ phải coi việc này là việc của chính
mình, bằng mọi giá! Muội yên tâm! Tỉ sẽ không để những tín vật này rơi mất
đâu!

Kim Tỏa cũng vừa đến nơi, nghe nói vậy nó sụp lạy:

- Tỉ Yến
Tử, muội xin đại diện tiểu thư gởi tỉ một lạy này, gọi là cảm ơn nghĩa cử đẹp
của tỉ.

Tiểu Yến Tử đỡ Kim Tỏa dậy:

- Đừng làm thế! Tử Vy dù gì
cũng là muội ta, chuyện của Tử Vy cũng là chuyện của ta, nếu ta không làm thì ai
làm? Thôi chẳng sớm sủa gì nữa, để ta đi ngay cho kịp. Các ngươi hãy quay về
Viện nhà nghèo chờ... Ta đi lần này kết quả ra sao chưa biết, vì vậy tối nay ta
không về, thì cũng đừng lảng vảng quanh đây làm gì, cứ ở Bắc Kinh mà dò hỏi tin
tức.

Tử Vy gật đầu, nhưng vẫn không yên tâm:

- Tỉ Yến Tử nhớ cẩn
thận nhé!

- Đừng lo! Hãy lo cho bản thân đi!

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:50 pm

Tiểu Yến Tử đeo chặt túi của Tử Vy lên người nói, rồi ôm hôn Tử Vy một lần nữa,
mới bỏ trèo lên vách đá.

o0o

Bên trong trường bắn. Một chú nai
phóng nhanh vào bụi câỵ Đoàn người ngựa phóng nhanh đuổi theo, tiếng hò hét inh
ỏi:

- Con nai này đã bị chúng ta đuổi theo khá lâu, chắc cũng kiệt sức
rồị Ngũ A Ca! Xin lỗi, tôi ra tay trước vậy nhé!

Nhĩ Khang vừa giương
cung lên nhắm, vừa nói nhưng Nhĩ Thái như phát hiện điều gì, chỉ về phía tay
trái hét to:

- Ồ! Đằng kia kìa! Có một con gấu to, hãy qua đấy xem. Nhanh
lên! Nhanh lên! Trường bắn này lâu rồi đâu có còn gấu, sao lạ vậỷ

- Vậy
thì... Con gấu này là của tôi đấy nhé, không ai được bắn đấy!

Nhĩ Khang
nghe vậy lanh hơn vội chĩa mũi tên sang trái, rồi hỏi:

- Gấu hử? Ở đâủ Ở
đâủ

Vĩnh Kỳ thừa cơ, đắc chí giương cung về phía con nai ban nãy cười
nói:

- Cảm ơn Nhĩ Thái nhé! Nhờ ngươi giúp đỡ nên nai sẽ vào tay tạ Cảm
ơn! Cảm ơn!

Và buông tên... vút... Nhĩ Khang nhìn Nhĩ Thái chợt hiểu rạ
Đúng rồi, làm gì có gấủ Nhưng chuyện xảy ra lại vượt ngoài ý muốn mọi ngườị Một
người con gái... chẳng biết từ đâu chui rạ Nhĩ Khang và Vĩnh Kỳ chẳng hiểu gì
cả. Rõ là một chú nai tơ kia mà, làm sao khi họ đến nơi lại biến thành một thiếu
nữ? Chỉ thấy là mũi tên của Vĩnh Kỳ khi bay đi, họ lại nghe dội lại một tiếng
người "Ối!” Rồi thì...

Vĩnh Kỳ thấy mình đã bắn trúng một người, làm họ
bị thương. Vội vã nhảy xuống ngựa trước, cô gái bị thương nằm đó đang sợ hãi,
mắt mở to nhìn mọi ngườị Mũi tên trên ngực cô gái đầy máu đỏ.

Cô gái nhìn
Vĩnh Kỳ không chớp mắt, chỉ lắp bắp:

- Xin hãy cho tôi gặp ngay Hoàng
thượng! Nhanh lên!

Lúc Tiểu Yến Tử được đưa đến trước vua Càn Long, thì
hơi thở rất yếụ Vua Càn Long không ngớt kinh ngạc:

- Cái gì? Nữ thích
khách ư? Trường bắn này canh phòng rất nghiêm ngặt làm gì có nữ thích khách vào
được chứ?

Đại thân, tùy tùng và các quan lại đi theo xúm lại nhìn cô gái,
được đặt nằm trên bãi cỏ, Vĩnh Kỳ có vẻ bứt rứt nói:

- Hoàng thượng ơi,
Lý thái y có mặt đây không? Hãy mau khám thử xem có cứu sống được người không
chứ?

Vua Càn Long nhìn cô gái nằm bất động, hỏi:

- Nữ thích khách?
Cô gái này mà là nữ thích khách ư? Ai nóỉ

Vĩnh Kỳ lắc đầu:

- Con
không nghĩ như vậỵ Con thấy cô ta chỉ đi có một mình à? Phải chăng là dân thường
sống ở gần đâỷ Con thật ân hận, bắn lầm người không biết là có làm cô ta nguy
đến tính mạng không? Lý thái y! Lý thái y đâủ Mau lại đây cứu người đi
chứ?

Lý thái y là vị thầy thuốc lúc nào cũng có mặt trong đoàn săn bắn
của vua, vội vã chạy đến:

- Dạ có thần đây ạ!

Đại học sĩ Phước
Luân cũng xuống ngựa nói:

- Khoan đã! Ở đây có điều gì không hợp lý! Tại
sao một cô gái trẻ thế này lại đơn thân độc mã vào trường bắn. Phải điều tra lại
mới được!

Tiểu Yến Tử nằm thiêm thiếp trên bãi cỏ. Chỉ thấy một đám người
lố nhố đứng nhìn mình, còn Hoàng thượng? Ai là Hoàng thượng? Sống chết không là
vấn đề, nhưng vật tin của Tử Vy không để cho người ta tùy tiện lấy mất! Cố cựa
mình xem thử túi đãy sau lưng còn không? Miệng Yến Tử vẫn lẩm bẩm:

-
Hoàng Thượng... Hoàng thượng... Hoàng thượng...

Nhĩ Khang ngạc nhiên quay
qua Vĩnh Kỳ:

- Đệ có nghe cô ta nói gì không? Tại sao miệng cứ lẩm bẩm
hai chữ Hoàng Thượng? Có lẽ cô ta biết là Hoàng Thượng thường hay vào đây săn
bắn nên lẻn vàọ Có cái gì rất lạ ở đây!

Đại học sĩ Phước Luân nhìn xuống,
thấy Tiểu Yến Tử đang đưa tay sờ vào cái túi gì phía saụ Cảnh giác kêu
lên:

- Không được! Sau lưng cô ấy có cái gì, coi chừng vũ khí! Hãy đưa
hoàng thượng ra xa một chút!

Và thuận chân ông đá Tiểu Yến Tử lăn đi một
vòng, điều này làm vết thương ở ngực Yến Tử nặng thêm, trong khi một tướng tùy
tùng khác rút gươm rạ Vĩnh Kỳ la lên:

- Không được giết người!

Nhĩ
Thái cũng nói:

- Hãy đợi điều tra kỹ rồi ra tay cũng không
muộn

Vua Càn Long khoát tay:

- Hãy dừng tay lại, đợi
trẫm!

Tiểu Yến Tử vừ đau vừa sợ và bây giờ thì nàng biết là người đàn ông
cao lớn đang đứng trước mặt chính là vua Càn Long, vì vậy cố gom hết sức lực, cố
lập lại thật to lời của Tử Vy đã nói:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:51 pm

- Hoàng Thượng! Không lẽ người chẳng còn nhớ gì chuyện mười chín năm về trước?
Chuyện của Hạ Vũ Hà bên bờ hồ Đại Minh ư?

Sau khi nói được câu đó xong,
Tiểu Yến Tử hoàn toàn ngất lịm. Câu nói của Tiểu Yến Tử làm vua Càn Long bàng
hoàng.

- Cái gì? Cái gì? Ngươi vừa nói gì vậỷ Hãy lập lại một lần nữa
xem?

Vĩnh Kỳ, Nhĩ Khang, Nhĩ Thái cúi xuống. Nhĩ Thái nhìn lên
nói:

- Tâu Hoàng thượng, cô ấy đã bất tỉnh rồi!

Trong khi ông
Phước Luân vẫn cảnh giác:

- Coi chừng bẫy đấy! Hoàng thượng

Vĩnh
Kỳ đưa tay sờ lên túi đãy của Yến Tử nói:

- Suốt đường mang đến đây, cô
ấy cứ khư khư ôm lấy túi này, hẳn bên trong có chứa vật gì đó!

Và chiếc
túi được mở rạ Bức tranh và cây quạt được mang ra ngoàị Vĩnh Kỳ ngạc
nhiên

- Chỉ có cái này thôi ư? Bức tranh và chiếc quạt?

Vua Càn
Long nghe nói giật mình

- Đâu nàỏ Mang lại cho trẫm xem!

Vĩnh Kỳ
trình bức tranh và chiếc quạt lên, vua Càn Long mở rạ Càng nhìn mặt càng táị Ông
quay qua Tiểu Yến Tử, rồi quay sang Vĩnh Kỳ:

- Vĩnh Kỳ! Hãy mang cô gái
lại gần cho ta xem!

- Vâng!

Vĩnh Kỳ vội bước tới bế Tiểu Yến Tử
lên. Vua Càn Long có vẻ vô cùng xúc động, ông chăm chú nhìn khuôn mặt cô gái...
Và thật bất ngờ... Cuốn phim dĩ vãng từ lớp bụi mờ thời gian như quay ngược trở
lại ông run rẩy, lạc giọng nói:

- Lý Thái Y đâu! Lý Thái Y! Hãy mau mau
tìm cách cứu sống cô gái này! Nhanh lên! Trẫm muốn cô ta phải sống! Phải sống
bằng mọi cách không được chết! Cô ta mà có bề gì coi chừng cái đầu của nhà ngươi
đấy!

Sau đó, mấy ngày liền Tiểu Yến Tử vẫn nằm mê man. Và trong cái mê
man đó, Yến Tử có cảm giác bềnh bồng như ở trong mây, chung quanh nàng cái gì
cũng mềm mại cũng thơm ngát giữa cái trạng thái nửa mê nửa tỉnh đó. Yến Tử thấy
có rất nhiều thầy thuốc vây quanh mình. Họ châm kim vào người Yến Tử rồi đỡ dậy
cho uống thuốc. Cũng trong cơn mê đó, Yến Tử thấy có nhiều cô tiên bay lượn
chung quanh, trong đám tiên trên có một cô tiên hơi lớn tuổi, phúc hậu hơn,
thường có mặt thường xuyên bên cạnh, rồi một khuôn mặt đàn ông đầy nam tính, chỉ
xuất hiện sau khi có mấy tiếng tung hô “Hoàng đế giá lâm..."

Cứ thế Yến
Tử sống trong cái chập chờn hạnh phúc, được biết bao nhiêu người phục vụ và Yến
Tử đâu biết là trong lúc mình mê man, có một ông vua, đó là vua Càn Long, lại
phải sống trong sự bức xúc hối hận, tự trách mình.

Hôm ấy, vua Càn Long
cũng đến cạnh giường Tiểu Yến Tử, lúc Yến Tử đang sốt caọ Mồ hôi ướt đẫm ngườị
Cô gái cứ lảm nhảm:

- Đau... Đau quá... Chiếc quạt, bức tranh... Đừng...
Đừng có giật mất của tôi... Vật còn tôi còn vật mất tôi mất, tôi chết mất... Tôi
chết mất.

Vua Càn Long nhìn khuôn mặt đầm đìa mồ hôi, lòng chợt nhói đau,
người vuốt nhẹ lên khuôn mặt xinh xắn ngây thơ cô gái nói:

- Này...
này... Hãy tỉnh lại đi... Tỉnh lại đi... Có nghe lời trẫm nói không? Hãy nói cho
trẫm biết sự thật... Con năm nay bao nhiêu tuổi rồỉ

Trong cơn mê sảng,
Tiểu Yến Tử nhớ lại lúc mình làm lễ kết bạn với Tử Vy, nghe Tử Vy hỏi nên
đáp:

- Tôi mười tám, sinh năm Nhâm Tuất.

Vua Càn Long đưa tay lên
bấm:

- Thế... Thế con sinh vào tháng mấỷ

Yến Tử nhớ đã mừng rỡ nói
với Tử Vỵ Tôi đã có họ rồi... Tôi họ Hạ và tôi cũng có ngày sinh. Tôi sinh ngày
mùng một tháng tám. Tiểu Yến Tử lẩm bẩm:

- Tôi... mùng một tháng tám...
tôi sinh ngày mùng một tháng tám...

Vua Càn Long lại nghĩ ngợị Bất giác
giật mình:

- Đúng rồi...! Đây là con gái của Hạ Vũ Hà thôị

- Thế
con họ gì?

Tiểu Yến Tử mở mắt trắng bệch ra, thều thào:

- Không
có... tôi không có.

- Làm sao lại không có, mẹ con không nói cho con biết
sao ?

- Tử Vy nói... Vâng, không thể nói là không có. Vâng, tôi có họ chứ,
tôi có họ chứ, tôi có... tôi họ Hạ.

Lúc bấy giờ vua Càn Long như đã chứng
thực được điều mình đoán, ông run rẩy hỏi tiếp:

- Con... con tên
gì?

- Dạ, Tiểu Yến Tử.

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:51 pm

Điều này làm vua Càn Long ngạc nhiên. Cái tên gì kỳ vậỷ Con chim én nhỏ. Có gì
không phảị Vũ Hà chắc hận ta lắm? Không đến kinh đô để tìm ta, một mình cắn răng
nuôi đứa bé đến trưởng thành. Bây giờ, Vũ Hà ở đâu, tại sao lại có chuyện Tiểu
Yến Tử lại đột ngột xuất hiện thế nàỷ Có quá nhiều điều thắc mắc phải chờ Tiểu
Yến Tử hoàn toàn tỉnh táo mới có thể rõ được. Có điều, chắc chắn đây là con của
Vũ Hà, cũng có nghĩa là con của ta, chẳng nhầm lẫn được! Vua Càn Long ngắm nhìn
Tiểu Yến Tử, càng ngắm càng thấy cô bé xinh đẹp, ông lẩm bẩm:

- Tiểu Yến
Tử... Con chim yến nhỏ bé, đã bay từ bờ hồ xa đến đây... À, bây giờ thì ta đã rõ
rồi!

- Thôi được con cứ nằm đây mà dưỡng bệnh, đừng bận tâm gì cả... bằng
mọi cách trẫm sẽ cứu con mà...

Tiểu Yến Tử sau một thời gian dài mê man,
rồi cũng tỉnh lạị Vừa mở mắt ra, chợt phát hiện ra có vô số các nàng tiên vây
quanh, người đang lau mồ hôi, người đang quạt, người xoa bóp, đắp khăn, những
bàn tay tuyệt vời làm saọ Tiểu Yến Tử cứ nằm yên thụ hưởng và đến khi mở mắt ra
thấy tất cả đang nhìn mình cườị

- Ồ! Tỉnh rồi ư? Biết ta là ai không? Ta
là Lệnh Phi nương nương đây!

Lệnh Phi nương nương? À thì ra bà tiên đôn
hậu này có tên là Lệnh Phi nương nương. Tiểu Yến Tử lại quay sang phải, có mấy
ông tiên đầu tóc bạc phơ đang ngồi quanh bàn tính chuyện gì, hình như có liên
quan đến một người nào đang bệnh, quay sang trái thì đỉnh hương trầm đang nghi
ngút khóị Tiểu Yến Tử thấy thật dễ chịụ Vẫn nghĩ mình đang ở tạn thiên đàng.
Phòng đẹp lộng lẫy quá! Giường nệm êm quá, rồi các cô tiên nữ, hương trầm thơm
ngát, như vậy thì chắc là ta đã lên trời, thật không ngờ thiên đàng lại thoải
mái thế này, ta sẽ ở lại đây, ta không đi đâu nữạ

Tiểu Yến Tử hé mắt ra
rồi nhắm lạị Có tiếng thì thầm bên cạnh:

- Tỉnh rồi mà? Có phải các ngươi
thấy tỉnh rồi không?

- Hẳn vậỵ Đã mở mắt ra, con ngươi còn chuyển động
nữa mà!

- Vâng, con thấy cô ấy nhìn chúng tạ Chắc sắp tỉnh rồi đấy rồi
đấy nương nương ạ.

Đám tiên nữ đang bàn tán thì Tiểu Yến Tử nghe tiếng hô
từ xa:

- Hoàng hậu giá lâm! Hoàng hậu giá lâm!

Đám tiên nữ ban nãy
xì xào chợt im bặt, rồi Tiểu Yến Tử nghe tiếng hô đồng loạt:

- Hoàng hậu
nương nương kiết tường!

Cô tiên lớn tuổi nhất ban nãy quỳ xuống, kính cẩn
thưa:

- Lệnh Phi tham kiến Hoàng Hậu nương nương!

Tiểu Yến Tử nghe
vậy sợ hãi nhắm mắt lại, tự hỏi:

- Tại sao lại có Hoàng hậu ở đâỷ Như vậy
đây chưa phải là thiên đàng à? Vị Hoàng Hậu này có vẻ oai phong quá!

Tiểu
Yến Tử nghĩ ngợi, mở he hé mắt để ngắm. Bà Hoàng Hậu khoảng trên bốn mươi tuổi,
người mang đầy nữ trang, ngọc báụ Đôi mày lá liễu, mắt phụng uy nghi... Và không
hiểu tại sao vừa nhìn thấy bà ta, là Tiểu Yến Tử bỗng rùng mình sợ hãị Phải
chăng vì cái ánh mắt quá sắc, quá lạnh? Sau lưng bà ta còn có một bà lão khác,
sắc diện cũng thật lạnh lùng.

- Các ngươi hãy bình thân!

Giọng của
Hoàng hậu lạnh không kém. Và tất cả những tiên nữ hiện diện đều đứng dậỵ Hoàng
hậu đến trước giường của Tiểu Yến Tử, chăm chú quan sát, làm Tiểu Yến Tử chẳng
dám động đậỵ

- Đây là cô gái từ trường săn bắn mang về có phải
không?

- Vâng

Lệnh Phi nương nương trả lời:

- Sao rồỉ Vết
thương đã lành chưả

- Dạ kính bẩm Hoàng Hậu, mạch đã đều rồi, có thể nói
là qua cơn nguy kịch.

Một vị thái y vội bước tâụ Hoàng hậu gật
đầu:

- Thái y quả là có bàn tay vàng. Hay lắm!

- Dạ cảm ơn Hoàng
Hậụ Nhưng có lẽ mạng của cô gái này là mạng đại phước, nên được Hoàng thiên phò
hộ.

- Vậy ư? Mạng đại phước? Được Hoàng thiên phò hộ nữa ư?

Lời
của Hoàng hậu nghiêm khắc, làm người trong phòng đều yên lặng. Tiểu Yến Tử cũng
thấy căng thẳng. Lòng nghĩ ngợi:

- Bà ta đang nói về ai vậỷ Cô gái từ
trường bắn mang về? Ta đấy ư? Không lẽ... ta đã được mang vào cung vuả Thì ra,
nơi đây chẳng phải là thiên đàng mà chỉ là Hoàng cung. Tiểu Yến Tử dần dần tỉnh
táo, ký ức chầm chậm quay lạị Trời ơi! Như vậy là ta đã lọt vào trong cung vua!
Tử Vy tìm đủ mọi cách cũng không vào được, còn ta! Dự tính là vào được
ngay!

Hoàng Hậu phất tay với đám đông:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:52 pm

- Bọn ngươi ra cả bên ngoài, bao giờ ta lệnh mới được vào nhé!

-
Vâng!

Tất cả những người trong phòng đều rút lui, kể cả Lệnh Phi, nhưng
Hoàng Hậu lại ra lệnh:

- Lệnh Phi ngươi ở lại, ta có chuyện cần hỏi
ngươị

- Vâng.

- Ngươi đến đây!

Lệnh Phi nương nương bước
tới cạnh giường. Hoàng Hậu vẫn chăm chú ngắm nhìn Tiểu Yến Tử, hỏi:

-
Trong cung đang có những tin đồn, rằng là con bé này giống hoàng thượng như
khuôn đúc. Vậy mà sao ta ngắm vẫn không thấỵ Còn ngươỉ thế nàỏ Thấy nó có giống
Hoàng thượng không? Chỗ nàỏ

Lời của Hoàng hậu làm Lệnh Phi nương nương
lúng túng:

- Dạ... nghe Hoàng thượng nói là... là càng nhìn càng thấy
giống.

Hoàng hậu lại quay sang bà lão phía saụ

- Thế còn Dung ma
ma, bà thấy thế nàỏ

Bà lão được gọi là Dung ma ma bước tới ngắm kỹ Tiểu
Yến Tử.

- Kính bẩm Hoàng Hậụ Người ta nói rồng sanh ra đến chín loàị Hãy
nhìn các A ca và cát cát xem thì rõ, đâu có người nào giống người nào đâủ Vả lại
cô gái nằm thế này, thần cũng không trông rõ được.

Hoàng Hậu cười
nhạt:

- Vậy mà có người dám cả quyết, nói nào là chân mày, đôi mắt... của
cô ta đều giống Hoàng thượng như đúc.

Rồi quay sang Lệnh Phi nương nương,
Hoàng Hậu gằn giọng:

- Ngươi đừng có vì muốn lấy lòng Hoàng thượng mà cứ
nói tốt cho nó! Đứa con gái này lai lịch bất minh, xuất hiện một cách bất thần.
Làm sao một thân một mình có thể lọt vào trường bắn? Chắc hẳn là phải có nội
ứng. Ta đã nhìn kỹ, chẳng thấy giống Hoàng thượng của ngươi một chút nào cả!
Chắc chắn đây là giả mạo mà thôị Vì vậy ngươi đừng có ý kiến tới lui gì cả. Nếu
xét kỹ nó chẳng phải là giọt máu rơi của Hoàng thượng, thì không phải một mình
nó chết, mà cả ngươi cũng bị liên lụy đấỵ

Lệnh Phi nương nương có vẻ sợ
hãi:

- Hoàng hâu dạy phải, dạy phảị Thần thiếp chẳng dám lắm mồm nữa
đâu!

- Ngươi biết vậy là tốt. Chuyện này ta sẽ làm rõ mới được, chứ đâu
thể chỉ dựa vào một cây quạt, một bức tranh, là có thể kết luận đây là cát cát?
Thật đúng là hoang đường!

Lệnh Phi nương nương lại một lần nữa ứng
tiếng:

- Vâng! Vâng! Vâng!

- Thôi ta đã ngắm kỹ rồi, thấy rõ rồi!
Dung ma ma, mình về thôi!

Và Hoàng Hậu cùng Dung ma ma quay người bỏ đị
Lệnh Phi quỳ xuống:

- Thần thiếp xin được cung tiễn Hoàng hậu nương
nương.

- Khỏi cần! Chỉ cần ngươi gắng giữ khách quan một chút khi đứng
bên Hoàng thượng là được. Phải nhớ là huyết thống của Hoàng thất, không thể để
pha tạp, nếu có điều gì không hay, tội chém đầu chứ chẳng dung, ngươi biết rồi
chứ?

- Dạ thần thiếp hiểu ạ!

Rồi tiếng chân bước xa dần. Vậy là
Hoàng Hậu và Dung ma ma đã bỏ đị Tiểu Yến Tử mở hé mắt, thấy Lệnh Phi nương
nương khúm núm đưa Hoàng hậu và đám tùy tùng bước ra ngoàị Và bây giờ Tiểu Yến
Tử gần như tỉnh táo hoàn toàn. Nàng thấy sự việc không đơn giản như mình tưởng,
mà vô cùng rắc rốị Tiểu Yến Tử lẩm:

- Vậy là không hay rồi! Họ đã lầm
mình là cát cát, rồi nghi mình là hàng giả mạo định chém đầu nữa chứ, phải làm
sao đâỷ

Tiểu Yến Tử kêu khổ và than:

- Tử Vy ơi! Tử Vy mi đã hại
ta rồi!

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:53 pm

HỒI 4 : HOÀN CHÂU CÁT CÁT

Tiểu Yến Tử nào có biết là trong những ngày cô ta nằm mê man trong cung vua, thì
Tử Vy, Kim Tỏa, Liễu Thanh và Liễu Hồng ngày ngày sục sạo khắp thành phố Bắc
Kinh để tìm nàng. Nhưng Tiểu Yến Tử như một cánh diều đứt dây vút lên trời là
biến mất. Tử Vy cứ đi tìm với trái tim tuyệt vọng, hối hận, ân hận thì đúng hơn.
Có mấy lần Tử Vy đến trường bắn, thăm hỏi đủ chỗ, nhưng chẳng ai biết gì cả. Sự
mất tích của Tiểu Yến Tử lần này, Tử Vy còn phải ngậm bồ hòn, không biết phải
giải thích thế nào với anh em Liễu Thanh, bởi vì sự bí mật kia là bất khả tiết
lộ. Liễu Thanh không phải chỉ một lần, cứ lải nhải:

- Sao lại có chuyện
lạ lùng như vậỷ Cả ba người cùng rủ đi dâu không rủ, lại kéo nhau đến trường
bắn. Đến đấy làm gì? Sao Tiểu Yến Tử lại vô cớ thất lạc? Mất tích? Mà không phải
các ngườỉ Chuyện này có cái gì trong đó chứ chẳng chơi!

Tử Vy có miệng mà
không nói nên lời vừa khóc vừa nóí:

- Tôi sẽ rất cảm ơn các bạn nếu các
bạn đừng hỏi tại sao nữạ Chuyện chúng tôi đến trường bắn có lý do của nó, bây
giờ sự việc lỡ xảy ra như vâỵ rồi biết làm saỏ Tôi cũng khổ lắm!

Tử Vy
nhìn Liễu Thanh với ánh mắt van xin:

- Liễu Thanh, Liễu Hồng. Tôi xin hai
người, hai người có thể đến hoàng cung để dò xét xem có tin tức gì của Tiểu Yến
Tử, được không?

- Đến hoàng cung ư? Ai dám làm chuyện táo bạo vậy chứ?
Quấy rầy là phạm thượng, cô muốn tôi dò la bằng cách nào đâỷ

- Thế anh
chẳng quen một ông hay một bà nào trong triều saỏ

- Làm sao quen được? Ở
đấy... Đúng rồi, tôi biết Hoàng thượng và mấy ông thái tử thôị

- Cái
gì?

Tử Vy kinh ngạc, Liễu Thanh lại tiếp:

- Cô biết không? Những
lúc rảnh rỗi tôi thường hay đánh cờ với các thái tử cùng Hoàng thượng... Nhưng
trong mơ đấy!

Liễu Hồng dậm chân:

- Thanh huynh! Tại sao trong lúc
này mà huynh còn nói chơi được? Tử Vy khóc muốn hết nước mắt rồi sao không nghĩ
xem có còn cách nào giúp người ta được không chứ? Ở đó mà đùa mãị

Liễu
Thanh quay qua trừng mắt với em gái:

- Anh thế nào chẳng lẽ em không
biết? Làm sao ta lại quen với những người trong cung đình được? Nhưng mà ở đây
Tử Vy cũng có lỗi phần nàọ Nói thật, trước đây Tiểu Yến Tử ở với bọn mình, được
anh xem như là em gáị Làm bất cứ chuyện gì, nó cũng hỏi ý kiến anh. Vậy mà, khi
Tử Vy xuất hiện cả bọn họ kéo nhau đến trường bắn của vua, lại không cho mình
biết một tiếng, họ coi mình như người ngoài chứ đâu phải là bạn bè nữa đâủ Vì
vậy, em có thấy tức chết đi được không? Họ chẳng coi mình ra gì cả.

Tử Vy
nghe trách, nước mắt chảy dài:

- Vâng, tôi biết đó là lỗi của tôi, đúng
ra muốn làm gì phải thương lượng kỹ càng, chứ không nên hồ đồ như vậy, nhưng tại
vì... Tiểu Yến Tử nói là chắc chắn. Vì lúc nhỏ cô ấy thường đến đó, rất quen
thuộc đường đi nước bước.

Liễu Hồng dậm chân:

- Trời ơi! Tiểu Yến
Tử là người chúa nói dối, cô chẳng biết saỏ

Liễu Thanh tiếp lời:

-
Cô ấy can đảm có thừa, biết tính toán, nhưng võ công thì lại quá tồị Vậy mà
cô... cô đã kết nghĩa với cô ấy, mà vẫn không biết tính cô ấy saỏ Cô ta chỉ được
nước nhiệt tình thôị Đừng bao giờ nghe những gì cô ta nói cả.

Hai anh em
nhà họ Liễu nói và cứ trách, trong khi Vy chỉ có nước mắt. Ngày qua ngày, tin
tức về Tiểu Yến Tử cứ ít dần, sống trong nỗi hoang mang đó, có lần Tử Vy đã lo
lắng nói với Kim Tỏa:

- Hay là Tiểu Yến Tử đã chết rồỉ

- Đừng!
Đừng! Tiểu thư đừng nên nói điều xui xẻo vậy!

Kim Tỏa nhăn mặt, Tử Vy lại
nói:

- Nếu tỉ ấy chưa chết, sao chẳng tin tức gì? Mà tất cả tại tôi cả
thôị Tôi quá ích kỷ, chỉ nghĩ đến quyền lợi của mình mà chẳng nghĩ gì đến sự an
nguy của người khác nên mới đưa đến tình huống này!

- Tiểu thư đừng nên
tự trách mãi như vậy, bởi vì trong chuyện này mình nào có bức ép gì tỉ ấy đâủ
Tất cả chỉ là một sự tự chuyện.

- Chính vì vậy mà ta mới càng bứt rứt.
Cuộc đời ta ngoài mẹ ra nay gặp được người tri kỷ như chị ấỵ Những ngày tháng
sống chung vừa qua, cho thấy ta đã tìm lại được niềm vuị Nếu ta biết có làm thế
nào cũng không gặp được cha thì ta đã không để tỉ ấy làm những chuyện mạo hiểm
như vậy!

Kim Tỏa không đồng ý, nói:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:54 pm

- Tiểu thư không nên ngồi đấy mà tự trách mình. Bởi vì ta nào có tiên liệu trước
việc Tiểu Yến Tử sẽ gặp đâủ Ở đây có một điều quan trọng cần quan tâm hơn là hai
vật tín quí hơn sinh mệnh cô, đã bị mất tích theo Tiểu Yến Tử!

Tử Vy nghe
nhắc giật mình, hiểu ngay điều mà Kim Tỏa định ám chỉ. Nhưng nói:

- Trong
lúc này, sự sinh tử của Tiểu Yến Tử còn chưa biết ra sao, vậy mà muội cứ nghĩ
đến việc mất còn của vật báụ Muội định trách Tiểu Yến Tử nữa ư?

Kim Tỏa
bất bình:

- Cô còn nhớ lúc mẹ cô sắp mất, cô đã hứa gì không? Đó là mang
những tín vật kia đến gặp đựơc cha cô. Vậy mà bây giờ tín vật không còn, nếu có
gặp được cha cô đi nữa, thì lấy gì đối chứng cô là con ruột của cha cô chứ? Cô
nghĩ đỉ Mỗi lần nghĩ đến điều đó tôi thật thấy buồn!

Tử Vy đứng bật
dậy:

- Muội nói vậy là saỏ Muội nghĩ là Tiểu Yến Tử có thể làm chuyện xấu
xa được ư? Tiểu Yến Tử không thể nào bán đứng chúng ta được.

- Tôi không
hề có nghĩ đó, tôi chỉ thấy hối hận, thấy bứt rứt, là tại sao lúc đó không cản
ngăn, để cô đưa tín vật quí cho người tạ Đúng ra phải giữ nó lại chứ? Thật xấu
hổ, có chết xuống âm phủ, làm sao tôi còn mặt mũi nào để gặp lại bà
đâỷ

Lời của Kim Tỏa làm Tử Vy khóc òa lên, Kim Tỏa thấy vậy hối
hận:

- Tất cả tại tôi cả. Xin lỗi cô! Đúng ra tôi không nên nói chuyện đó
để cô buồn. Tỉ Tiểu Yến Tử là người có tình có nghĩa, chắc sẽ không phản bội
chúng ta đâụ Tôi tin chị ấy! Mà tôi cũng tin là ông trời có mắt chắc chắn ông ấy
rồi sẽ bảo vệ cho Tiểu Yến Tử sống và làm được việc cho tạ Thôi tiểu thư, xin
người đừng khóc nữa nhé?

Tử Vy cảm động ôm lấy Kim Tỏa:

- Muội tốt
lắm! Nhưng mà thật ra là ta cũng ân hận vô cùng. Vừa mất Tiểu Yến Tử, vừa mất
vật tin, không làm sao gặp được chạ Ta biết phải làm sao đâỷ

Kim Tỏa chỉ
im lặng, không biết nói gì để an uỉ cô chủ nhỏ.

Giữa lúc Tử Vy hoàn toàn
bế tắc, thì Tiểu Yến Tử lại đánh giấc ngon lành giữa cung son. Vua Càn Long nhè
nhẹ bước tới, đứng cạnh giường, lặng lẽ ngắm cô gáị Lệnh Phi nương nương là
người rất tế nhị, thấy vua chú tâm như vậy cũng không dám quấy rầy, chỉ đứng yên
một bên.

Một lúc sau, vua hỏi nhỏ Lệnh Phi:

- Hôm nay thế nàỏ Thấy
nó có đỡ hơn không?

- Dạ, vừa uống thuốc xong, nên ngủ đấỵ Theo lời thái
y thì tình trạng hồi phục tiến triển khá tốt. Sáng nay có tỉnh lại, nhưng có lẽ
vì sợ hãi, nên chỉ đảo mắt nhìn quanh, chớ không nói năng gì cả.

- Vậy
ư?

Vua Càn Long lại cúi xuống nhìn Tiểu Yến Tử lần nữạ Thấy trên trán cô
gái lấm tấm mấy giọt mồ hôi, không dằn lòng được, ông lấy khăn tay ra chậm bớt
mồ hôi cho Yến Tử. Hương thơm nhẹ nhàng từ chiếc khăn tay toát ra và thái độ ân
cần của vua đã làm cho Yến Tử thức tỉnh. Nhưng cô vẫn nằm yên đó bởi vì từ nhỏ
đến giờ, chưa bao giờ Yến Tử được ai chăm sóc như vậy, nàng nằm im để hưởng trọn
cái hạnh phúc nhỏ nhoi kiạ Lệnh Phi nương nương thấy vua có vẻ yêu quí Tiểu Yến
Tử nên nói:

- Sáng nay Hoàng Hậu có đến đây!

Vua Càn Long bình
thản:

- À, thế... bà ấy có nói gì không?

Lệnh Phi cúi
đầu:

- Thần thiếp không dám nói ạ!

- Ngươi cứ nói đi, chẳng sao
đâu!

- Hoàng hậu nói, chuyện của Tiểu Yến Tử chắc chắn là có chuyện gian
trá. Vì vậy nếu xét rõ ra được, thì thì...

Vua Càn Long quay
qua:

- Thì saỏ Bà ấy sẽ làm gì?

- Dạ... Dạ... Sẽ cho chém đầu Tiểu
Yến Tử và cả thần thiếp nữạ

- Hừ!

Vua có vẻ không hài lòng, Lệnh
Phi lại tiếp:

- Thật tình thiếp cũng không hề có ý nói thêm. Chẳng qua
mỗi ngày thiếp chăm sóc, nên có dịp ngắm. Mà càng ngắm thiếp càng thấy giống,
nhất là lúc cô ấy tỉnh ngủ. Khuôn mặt trông giống Hoàng thượng vô cùng... chớ
thiếp nào dám thêu dệt gì thêm.

Vua Càn Long vẫn chăm chú nhìn Tiểu Yến
Tử, nhưng hơi bực mình:

- Ai nói con bé này không phải là con ta, ta sẽ
chém đầu ngay! Chẳng phải đợi đến bây giờ, mà ngay từ lúc ở trường săn bắn, vừa
nhìn thấy là lòng ta đã nảy sinh một tình cảm khác thường. Nhất là khi thấy nó
nằm thiêm thiếp hỏi ta có còn nhớ Hạ Vũ Hà không? Ta làm sao quên được cái đôi
mắt có hình ảnh tuyệt vọng của con bé? Tình cảm thiêng liêng giữa cha với con,
làm sao có thể giả được chứ?

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:54 pm

Giọng nói của vua Càn Long hơi to làm cho mở choàng mắt rạ Vua Càn Long thấy
Tiểu Yến Tử mở mắt, mừng rỡ:

- Con tỉnh rồi à?

Tiểu Yến Tử nhìn
khuôn mặt nghiêm nghị của vua chợt sợ hãi:

- Ông... ông là aỉ

Lệnh
Phi nương nương vội bước tới, vỗ nhẹ lên tay Yến Tử:

- Này... Nói chuyện
với Hoàng thượng không được gọi bằng ông, biết không?

Tiểu Yến Tử sực nhớ
ra, định quỳ xuống, nhưng vừa lăn qua đã rơi xuống đất.

- Hoàng
thượng!

Vua Càn Long đã vội đỡ dậy:

- Đừng cử động! Thái y nói vết
thương con khá nặng, ra máu nhiều nên phải tịnh dưỡng thêm ít ngàỵ Ta miễn lễ
cho con đấy!

Bây giờ Tiểu Yến Tử mới có dịp nhìn kỹ nhà vuạ Đây là người
quan trọng nhất thiên hạ đây ư? Một người mà tất cả thần dân đều phải kính
trọng. Vậy mà... vậy mà...

Tiểu Yến Tử rụt rè:

- Ông là Hoàng
thượng? Thật sự là Hoàng thượng bây giờ đấy ư? Càn Long Hoàng thượng
chứ?

Lệnh Phi đứng gần nhắc nhở:

- Tại sao cứ gọi Hoàng thượng là
ông hoài vậỷ

Vua Càn Long gạt ngang:

- Đừng để ý cái chuyện xưng
hô. Cô ta sống giữa nơi dân dã làm sao biết được phép tắc triều đình
chứ?

Rồi ông quay qua Tiểu Yến Tử:

- Phải, ta chính là Hoàng
thượng đâỵ Cái hôm ở trường săn bắn, con đã từng nhìn thấy ta rồi
mà?

Tiểu Yến Tử rụt rè:

- Vâng, lúc ở trường săn bắn nhiều người
quá, con không nhìn rõ ai cả...

Rồi chợt nhiên Tiểu Yến Tử nhớ đến nỗi
khát khao của Tử Vy muốn gặp vua mà không gặp còn nàng thì... Tiểu Yến Tử ngồi
bật dây reo lên:

- Trời ơi! Tôi đã gặp được Hoàng thượng rồi!

Vua
Càn Long thấy buồn cười vội xoa đầu Tiểu Yến Tử và đẩy cô gái nằm
xuống:

- Đúng rồi! Con đã gặp được Hoàng thượng. Trẫm cũng biết là trên
đường đi con gặp lắm nỗi gian nan.

Thuận tay vua Càn Long sờ lên trán
Tiểu Yến Tử:

- Ồ! Thế này là tốt! Hết sốt rồi, con thấy đói không? Trẫm
bảo họ chuẩn bị bữa ăn cho con nhé?

Tiểu Yến Tử lặng lẽ nhìn vuạ Sự chăm
sóc của vua, những lời thăm hỏi nhẹ nhàng đó khiến Yến Tử cảm thấy được cái ấm
cúng gia đình. Cô nàng xúc động nói:

- Ngài... Ngài là Hoàng thượng. Vậy
mà lại quan tâm đến tôi như vậy làm tôi có chết cũng thấy vui lòng.

Lời
của Tiểu Yến Tử làm cho vua cảm động:

- Con đã được cứu sống thì không
thể nào chết được. Từ đây ta sẽ để con được hạnh phúc, và không cho ai sát hại
con nữa đâu!

Tiểu Yến Tử cảm động nhìn vua, không nói được lời nào cả.
Vua lại tiếp:

- Bây giờ con đã tỉnh táo rồi, trẫm có rất nhiều điều muốn
hỏi con!

Tiểu Yến Tử yên lặng, vua lấy trong người ra chiếc
quạt/

- Trẫm đã biết con tên là Tiểu Yến Tử, và chiếc quạt này tìm được
trên người con. Con đã vượt bao nhiêu nguy hiểm để đột nhập vào trường săn bắn,
có phải chăng là để mang lại những thứ này vào cho trẫm?

Tiểu Yến Tử gật
đầụ Vua Càn Long yên lặng một lúc tiếp:

- Trẫm cũng biết được là mẹ của
con có tên là Hạ Vũ Hà. Có phải là chính người đã đưa nó cho con? Thế nào, mẹ
con vẫn khỏe chứ?

Tiểu Yến Tử ngần ngừ, rồi lắc đầu:

- Không ư?
Thế nàng bây giờ ra saỏ Ở đâủ

- Dạ... Người... đã chết rồi, mất tháng sáu
năm ngoái tại Tế Nam.

Vua Càn Long có vẻ buồn.

- Nàng đã chết rồi
ư? Trẫm cũng đã đoán như vậy, trẫm chưa muốn tin. Và rõ ràng là nếu không chết
con không đến đây tìm tạ Thật đáng ân hận!

Vua Càn Long lại thở dài
tiếp:

- Những năm qua, trẫm đã làm khổ quá nhiều mẹ con
ngươi!

Tiểu Yến Tử thấy vua buồn vội vã nói:

- Hoàng thượng...
Hoàng thượng... Tôi không phải là...

Nhưng vừa nói đến đó, không hiểu sao
cảm thấy ngứa cổ bắt ho, ho luôn một hơi dài làm vua Càn Long hoảng
hốt:

- Lạp Mai! Đông Tuyết đâu! Mau mang nước lại đây!

Và ông vội
vàng cúi xuống, bế lưng Tiểu Yến Tử lên.

- Trẫm quên bẵng là con còn đang
bệnh nên hỏi quá nhiều thứ, chắc con mệt lắm hở Tiểu Yến Tử! Con đâu biết là, sự
xuất hiện của con khiến cho trẫm cảm thấy vừa vui vừa buồn. Trẫm rất ân hận. Bắt
đầu từ hôm nay, những ngày nghèo khổ của con đã qua rồị Con là đứa con lưu lạc
của trẫm trong dân gian. Bây giờ, đứa con đó đã được về đến nhà.

Tiểu Yế
Tử nghe vậy càng ho dữ hơn. Vừa ho vừa cố nói:

- Hoàng thượng... Con
con... Ngài ngài...

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:55 pm

Chưa nói được gì thì một đám cung nữ đã đổ ùa đến, người mang trà, người mang
thuốc, Lạp Mai vừa nâng thuốc lên bằng hai tay vừ kính cẩn nói:

- Cô
nương, xin dùng thuốc!

Nhưng Lệnh Phi đứng gần đấy đã gầm lên:

-
Mi nói gì vậỷ Chẳng biết lễ nghĩa gì cả. Mi nghe cho rõ đây này, phải gọi là cát
cát, biết không?

Lạp Mai nghe vậy vội vã quỳ xuống, dập đầu tâu:

-
Mời cát cát dùng thuốc!

Tiếp đó là đoàn cung nữ đi theo hô:

- Mời
cát cát dùng thuốc! Cát cát vạn tuế vạn tuế! Chúng tôi nguyện hầu hạ cát
cát!

Sự việc xảy ra khá bất ngờ làm Tiểu Yến Tử lúng túng kinh sợ. Còn
chưa biết xử trí ra sao, thì thấy vua Càn Long bưng chén thuốc, đích thân đỡ Yến
Tử dậy bảo:

- Để trẫm bưng thuốc cho con uống nhé, tội nghiệp! Sống tớ
mười tám năm mới gặp được cha, còn gặp tai nạn bị trọng thương nữa!

Bây
giờ Tiểu Yến Tử hoảng hốt, thật sự không thể như vậy được! Hoàng thượng! Người
đàn ông quyền uy nhất thế gian này lại đích thân bưng chén thuốc cho ta uống.
Chẳng ai trên đời này hơn ta nữả Không thể được! Không thể có chuyện như vậy
dược! Một đứa con gái dân dã, nghèo hèn, cơm thường bữa chẳng đủ nọ Vậy mà, bây
giờ... trước mặt Tiểu Yến Tử đầy người quỳ mọp. Rồi Hoàng thượng nuông chìu lo
lắng, cái vinh quang chợt như một cơn đại hồng thủy ụp tới vây lấy Tiểu Yến Tử
làm choáng ngợp, làm Yến Tử có cái cảm giác bay bổng lên mấy tầng mâỵ Nhưng thật
lòng Tiểu Yến Tử không muốn như vậỵ Tiểu Yến Tử muốn giải thích nhưng lại chần
chừ... Có lẽ vì không còn thời gian, có lẽ vì đang bận uống thuốc.

Uống
thuốc xong, lại uống nước. Vua Càn Long đặt ly trả lại mâm rồi lại đỡ Tiểu Yến
Tử nằm xuống.

- Này con, đừng có nhìn trẫm bằng đôi mắt đó. Trẫm biết là
mình không phải với mẹ con. Trẫm cũng biết con đang hận, nhưng hãy yên tâm, từ
đây về sau, trẫm sẽ tìm đủ mọi cách để đền bù cho con!

Lệnh Phi nương
nương bước tới bên vua, sụp xuống:

- Xin chúc mừng Hoàng thượng! Chúc
mừng Hoàng thượng, cha con được đoàn viên!

Tiểu Yến Tử há hốc mồm. Không
biết giải thích làm sao lỡ lên mây thì đành sống trên mây, còn hơn là sa xuống
địa ngục!

Lệnh Phi nương nương đứng dậy, quay qua Tiểu Yến Tử:

-
Này cô gái ơi, sao lại hiền vậỷ Còn ngẩn ra đó làm gì, sao không gọi vua là
Hoàng A Ma đỉ Ở trong cung, vua không gọi là cha mà phải gọi là Hoàng A Ma đấy
nhé!

Tiểu Yến Tử vẫn trừng trừng đôi mắt. Lòng đang giằng cọ Không được!
Không được! Làm như vậy là không phải với Tử Vỵ Ta không có quyền làm
thế!

Vua Càn Long thấy Tiểu Yến Tử chần chừ, nhẹ nhàng hỏi:

- Thế
nàỏ Có phải con không muốn nhận trẫm làm cha không?

Tiểu Yến Tử không dằn
được, buột miệng:

- Muốn! Muốn lắm chứ! Chỉ sợ là không xứng
thôi!

Vua Càn Long ngộ nhận lời của Tiểu Yến Tử, ông thấy chua xót thở
dài:

- Cái gì mà xứng hay không xứng? Nếu con mà không nhận trẫm là cha,
thì trẫm vẫn coi con là con. Hãy gọi trẫm một tiếng là Hoàng A Ma đi! Đó là
thánh chỉ, không được cãi lệnh!

Lệnh Phi nương nương đứng gần đấy hối
thúc:

- Mau lãnh chỉ đi! Gọi đi còn chờ gì nữa, bằng không Hoàng thượng
giận đấỵ Gọi đi! Gọi đi!

Tiểu Yến Tử nhìn lên, ánh mắt triù mến của vua
Càn Long làm nàng không cầm lòng được, khẽ gọi:

- Hoàng... A
Ma!

Tiếng gọi của Tiểu Yến Tử làm vua Càn Long mừng rỡ:

- À! Hay
quá! Hay quá! Ha ha ha! Con gái của ta ở chốn dân gian đã quay trở về! Đúng là
ông trời có mắt! Trời còn biết thương ta!

Và cũng cùng lúc đó toàn thể
đám cung nữ, đồng quỳ rạp xuống:

- Cát cát vạn tuế vạn tuế! Bọn nô tài
xin bái kiến cát cát!

Rồi đám thái giám bên ngoài cửa mừng rỡ bước vào
giữ kín tay áo quỳ xuống:

- Cung hỷ cát cát! Chúc mừng cát cát. Cát cát
vạn tuế vạn tuế!

Cái không khíc nhộn nhịp, cung kính đó lại đưa Tiểu Yến
Tử lên tận mâỵ Nàng nhắm mắt lại, hình ảnh Tử Vy chợt hiện quạ Tiểu Yến Tử lẩm
bẩm:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Thu Feb 28, 2008 6:56 pm

- Xin lỗi, Tử Vy! Tôi không cố tình, nhưng mà... Được làm cát cát sướng quá! Có
người cha là vua thật tuyệt vờị Ta chẳng làm sao chịu được sự cám dỗ, muội hãy
cho phép tỉ được làm cát cát ít ngày, có cha làm vua ít ngày đi nhé? Tỉ hứa với
muội khi nào tỉ khỏe hẳn, tỉ sẽ cho người rước muội vào cung và trả cha lại cho
muội ngay...

Và thế là... Tiểu Yến Tử đã nhập vai cát cát.

Mấy hôm
sau, Tiểu Yến Tử rời khỏi phòng của Lệnh Phi nương. Hôm ấy Tiểu Yến Tử mặc bộ
quần áo của Lệnh Phi nương nương đặc biệt may cho nàng. Chiếc áo dài màu hồng,
rồi được trang điểm, chỉ có dưới chân là vẫn mang đôi hài cũ. Lệnh Phi, Lạp Mai,
Đông Tuyết và đám cung nữ cũng dẫn Yến Tử đi tham quan Ngự Hoa Viên. Lệnh Phi
huyên thuyên giới thiệu các loại hoa quý trong vườn. Những loài hoa mà Tiểu Yến
Tử ít có dịp trông thấy:

- Hoàng cung nội viện ở đấy rất rộng lớn. Cát
cát không thể nào đi hết trong vòng một ngày đâụ Bao giờ Cát cát hoàn toàn khỏe
mạnh, chúng tôi sẽ đưa cát cát xem tiếp.

Đối với Tiểu Yến Tử, mọi thứ ở
đây, đều đẹp đều xinh:

- Có nghĩa là nãy giờ, chúng ta chỉ mới thăm một
khu vườn nhỏ thôi ư? Ở đây còn cả một thành phố nữa à? Ồ! nhà nhiều vô số kể.
Phía nào cũng có, rồi những hành lang dài thậm thượt.

Khi nhìn thấy ở mỗi
dãy nhà đều có treo biển tên. Tiểu Yến Tử thắc mắc:

- Sao chẳng phải là
tiệm buôn mà lại mang bảng hiệu chi vậỵ

Thật ra thì vì Tử Cấm Thành quá
rộng, nhà lại nhiều, nên phải phân khu, mỗi khu lại có nhiều cung điện, nên phải
mang biển mới dễ nhớ và không bị lạc.

Đến một cái đình treo ba chữ Ấp
Thủy Các Yến Tử muốn trổ tàị Nhưng vì chữ nghĩa chẳng biết bao nhiêu, nên tưởng
là Bá Thảo Viên cô ta hỏi:

- Tại sao cái đình này lại treo bảng Bá Thảo
Viên?

Lệnh Phi nương nương nghe hỏi ngạc nhiên. Thế này là thế nàỏ Nghe
nói người vợ dân dã của Hoàng thượng cũng học vấn cao siêu, vậy sao chẳng dạy
con học? Bà còn đang ngờ vực thì Tiểu Yến Tử lại thở ra nói:

- Tôi đến
đây như đến một cảnh tiên không có thật, sau này mà rời khỏi cung quay về nơi
dân dã, kể lại chắc chẳng ai tin đâụ

Lệnh Phi càng ngỡ ngàng hơn. Bất
chợt nghĩ đến điều Hoàng hâụ nói rồi chăm chú nhìn Tiểu Yến Tử, bà cảnh
giác:

- Cát cát này, tôi có một điều quan trọng muốn nói với Cát
cát.

Tiểu Yến Tử lơ đễnh:

- Chuyện gì vậỷ

- Cát cát nên nhớ
là bây giờ cát cát đã được Hoàng thượng công nhận rồi, tôi cũng chưa từng thấy
đứa con nào được Hoàng thượng yêu thích như vậy, mà đã được Hoàng thượng yêu
thích, thì đó là điều vô cùng vinh hạnh, nhưng cùng vô cùng nguy hiểm. Trong
cung chẳng phải ai cũng giống ai, người thương người ghét...

Và Lệnh Phi
nương nương hạ thấp giọng:

- Vì vậy tôi có lời khuyên cát cát, phải cẩn
thận, nếu không bị người ta nắm được sự sai trái, thì rất nguy hiểm, có thể mất
mạng như chơị

Tiểu Yến Tử không tin:

- Làm gì có chuyện nghiêm
trọng như vậỷ

Nhưng thái độ của Lệnh Phi rất nghiêm chỉnh:

- Cát
cát hãy tin tôi, tôi nói thật đấy!

Lời của Lệnh Phi làm Tiểu Yến Tử nhớ
lại lời của Hoàng hậu:

- Cái huyết thống của nhà vua không được pha tạp.
Vì vậy nếu có điều gì gian dối là mất đầu như chơi, ngươi có biết
không?

Tiểu Yến Tử rùng mình, sợ hãi nói:

- Nhưng mà... nương
nương... Rồi tôi cũng phải quay về nhà tôi chứ?

Lệnh Phi trợn mắt, bà dáo
dác nhìn quanh, rồi cắt ngang:

- Ồ không được! Chuyện này là phạm thượng!
Cái gì mà về nhà? Đây đã là nhà của cát cát rồỉ Từ đây về saụ Cát cát sẽ được
hưởng mọi phú quý vinh hoa trong đờị Nhưng cát cát không được quyền nói là muốn
trở về lại cuộc sống dân gian. Cũng như muốn trở về với ai đó. Bởi vì bây giờ
cát cát đã được vua nhận là con, thì cát cát là cát cát, không để ai nghi ngờ,
kể cả bản thân mình, nghe rõ chưả

Tiểu Yến Tử thấy sự việc trở nên nghiêm
trọng. Vậy thì... Vậy thì... Tử Vy sẽ ra saỏ Tiểu Yến Tử buột miệng
hỏi:

- Thế... Nếu tôi không phải là cát cát thiệt thì saỏ

Lệnh Phi
nghe hỏi giật mình, suýt tí đã vấp chân:

_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT   Today at 2:50 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Tiểu thuyết HOÀN CHÂU CÁT CÁT
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : 1, 2  Next
 Similar topics
-
» Thuyền và Bến
» 20 tiểu thuyết thiếu nhi hay nhất mọi thời đại
» Truyền thuyết hoa hồng xanh...gửi blue rose của em
» CÁC ẨN-SỐ CHÍNH-TRỊ trong Tiểu-thuyết Võ-hiệp Kim-Dung (Gs Nguyễn Ngọc Huy)
» Chèo thuyền kayak

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến