Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 0 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 0 Khách viếng thăm :: 1 Bot

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 The Godfather-Mario Puzo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
Tác giảThông điệp
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:30 am

- ông anh đúng là thần y. Xin bái phục ông anh đấy, - Giulơ cười.
Bác sĩ Kennơ nhăn nhó
- Trò trẻ ấy mà, cũng như chuyện phá thai của chú thôi. Nếu xã hội mà biết thực tế hơn thì tài ba như anh em mình còn làm được khối chuyện to tát chứ đâu phải chui rúc mãi thế này. à mà tuần tới tớ sẽ gửi cho chú một món xuy lắm. Các em càng xinh càng hay gặp nạn. thế là có đi có lại nhé.
Jiulơ bắt tay Kennơ:
- Cảm ơn ông anh. hôm nào mời ông anh sang chỗ thằng em chơi, thằng em xin đáp lễ đến nơi dện chốn.
Kennơ nhăn nhó cười:
- Tớ hôm đếch nào chả chơi, cần cóc gì cái bàn rulet với hội bài tây của chú em. Thua mãi đang điên cả đầu đây Ngồi đấy chú mày đến tàn mất thôi, Giulơ. Vài năm nữa chú mày quên tiệt món giải phẫu đấy, giải phẫu dàng hoàng kia. ở đấy cóc ăn giải gì đâu.
Nói đoạn Kennơ quay đi.
Giulơ hiểu rằng không phải Kennơ mắng mình mà chẳng qua chỉ báo động thôi. Anh ta hơi buồn. Luxi còn phải nằm trong buồng hậu phẫu ít nhất là mười hai tiếng nữa nên anh ta bỏ ra phố uống rượu. Một phần là uống mừng Luxi.
Sáng hông sau đến bệnh viện để thăm Luxi, Giulơ ngạc nhiên thấy phòng bệnh đầy hoa và có hai người đàn ông đang ngồi cạnh giường cô. luxi nửa nằm nửa ngồi tựa lưng trên đống gối, mặt mày tươi tỉnh hân hoan. Mới thoáng nhìn qua Giulơ đã nhận ra một người trong số họ mặc dù Luxi chưa kịp giới thiệu. Đại tài tử Giônni Phôntêin! Người thứ hai, to con, chắc khỏe, một gã ltalia nom dữ tướng, tên là Ninh Valenti. Hai người chìa tay ra bắt tay Giulơ - rồi quên phắt anh ta luôn.
Họ tranh nhau chọc ghẹo luxi, nhớ lại khu phố cũ ở Niu York, những câu chuyện ngộ nghĩnh thời nhỏ, những tên người quen xưa mà Giulơ chẳng biết mù gì cả Anh ta nói với Luxi:
- Anh qua đây gặp bác sĩ Kennơ một tí, chốc nữa quay lại
Nhưng Giônni Pllôntêin đã phô ra hết cỡ phép lịch sự đầy quyến rũ của mìnll:
- Xin bác sĩ một phút! Bác sĩ hãy ở lại đây, chúng tôi đi ngay bây giờ mà. Nhờ bác sĩ cố chữa giúp cô em tôi cho ngon nhé.
Chỉ cần nghe Giôni nói chừng ấy, đôi tai nghề nghiệp của Giulơ đã nhận ra nét khàn khàn khác lạ trong giọng nói của hắn. Anh ta chợt nhớ là Giônni Phôntêin thôi hát đã hơn một năm nay, giải Oscar hắn nhận được là dành cho vai diễn chứ không phải cho
giọng hát. Chẳng lẽ đến tuổi này rồi mà Giônni lại gãy giọng, còn các báo thì chẳng thấy viết gì hết. Và tất cả mọi người xung quanh cùng im lặng, không thấy ai bàn
tán gì? Giulơ rất khoái những chuyện bí ẩn sau hậu trường; anh ta lắng tai nghe giọng của Giônni Phôntêin một lúc, cố xác định vì sao mà nó lại thay đổi như vậy.
Có thể là do làm việc quá tải, hoặc có thể là vì uống quá nhiều; hút quá nhiều, chơi bời quá trác táng, bừa bãi. Giọng nói nghe rất khó chịu - với nó thì không thể nào lên sân khấu mà hát hỏng được.
Jiulơ thận trọng hỏi:
- Cổ họng anh... hình như bị cảm thì phải?
Giônni lịch thiệp đáp:
- Đâu có chẳng qua là làm việc quá nhiều thôi mà. Tối qua tôi thử hát... Có lẽ tôi không thể chấp nhận được một chân lí đơn giản: cùng với tuổi tác, giọng của mình cũng tàn tạ đi. Già rồi, chẳng trốn đi đâu được.
Hắn nở một nụ cười hồn nhiên, Giulơ hỏi:
Thế các bác sĩ đã khám cho anh chưa? Có lẽ cũng nên điều trị đi đấy.
Vẻ lịch thiệp của Giônni Phôntêin như giảm hắn đi.
Hắn lạnh mặt nhìn Giulơ:
Đó là việc đầu tiên của tôi đã làm cách đây hai năm. Toàn là các chuyên gia có cỡ cả. Trong số đó có ông bác sĩ riêng của tôi, mà ông ta được coi là đệ nhất hạng ở
Cahphonia này. Họ khuyên tôi phải nghỉ ngơi, không cố gắng quá sức. Chẳng có gì đáng sợ cả. Đến tuổi này là phải thế vậy thôi.
Nói rồi Giônni quay đi, tiếp tục câu chuyện đang bỏ dở với luxi, cố tìm cách làm vừa lòng cô, như vốn quen làm vừa lòng tất cả mọi phụ nữ trên đời. Giulơ lắng nghe chăm chú hơn. có lẽ là một khối u mới nẩy sinh ra trên các dây thanh quản. Nhưng tại sao, rõ của khỉ, mấy thằng.cha "chuyên gia có cỡ" lại bỏ qua nllỉ? Nó sờ sờ ra đấy kia mà? Hay là u ác tính và không thể mổ được? Nhưng nếu thế thì phải chữa bằng các phương pháp khác chứ
Giulơ cắt ngang lời Giôni Phôntin:
- Anh khám lần cuối hồi nào?
- Cách đây chừng năm rưỡi.
Giulơ thấy rõ là Giônni rất bực mình với những câu hỏi đó nhưng vì có mặt Luxi nên phải cố nén sự khó chịu của mình lại.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:31 am

- Thế ông bác sĩ riêng của anh... thỉnh thoảng có kiểm tra cho anh chứ
- Dĩ nhiên, - Giôni Phôntêin đáp với vẻ ngán ngẩm.
Kiểm tra thường..xuyên. Bộ anh muốn nói trắng anh hiểu biết rõ hơn ông ta phải không
ông ta tên là gì. - Giúlơ hỏi tiếp, giọng vẫn tỉnh bơ như không.
Phôntêin đã bắt đầu cáu:
Tackơ, bác sĩ Giâm Tackơ. Chắc anh biết cái tên này chứ
- Ai mà chẳng biết tên đó - nó gắn liền với các minh tinh màn bạc sáng giá nhất Hôliút, với một trại điều dưỡng chém đắt khủng khiếp. Giulơ cười khẩy, đáp: - Chứ sao nữa. Bác này có tiếng là máy cứa đấy.
Giônni Phôntêin lấn này không giấu giếm sự bực bội của mình nữa:
- Anh cho là anh giỏi hơn ông ta chắc?
Giulơ cười:
Thế anh hát hay hơn Carmen Lombardo chắc?
Anh ta ngạc nhiên thấy Ninh Valenti phá lên cười sằng sặc, đầu đập vào ghế côm cốp. Câu đùa chẳng lấy gì làm sắc sảo lắm. Mồm Ninô phả ra toàn mùi cô nhắc nên Giulơ thấy ngay rằng, tuy mới sớm sủa thế này nhưng mister Valenti đã chếnh choáng lắm rồi.
Phôntêin nhăn nhó nhìn bạn:
Lúc nào tao nói đùa, mày hãy cười nhé.
Luxi thò tay ra và kéo Giulơ lại gần mình, lên tiếng:
- Giônni, anh đừng qua bề ngoài mà xem thường anh ấy Trước mặt anh là một bác sĩ giải phẫu đại tài đấy, và nếu như anh ấy bảo rằng anh ấy giỏi hơn bác sĩ Tackơ của anh thì có nghĩa đúng là như vậy. Anh hãy nghe lời anh ấy đi, Giônni.
CÔ y tá vào phòng báo giờ thăm bệnh nhân đã hết. Bác sĩ điều trị cần làm vài việc và mọi người phải ra ngoài. Giulơ khoái chí thấy Luxi quay ngoắt đầu đi lúc Giônni Phôntêin và Ninh Valenti định hôn vào môi cô cô chìa má ra cho hai người, nhưng cả hai có vẻ không lấy làm lạ. CÔ để Giulơ hôn vào môi mình và thì thào:
Chiều anh lại đến nhé.
Giulơ gật đầu. Ngoài hành lang Valenti hỏi anh ta:
- Luxi có gì nghiêm trọng không? Tại sao nó lại phải mổ?
Giulơ lắc đầu:
Không có gì đâu. Chỉ là một vài khuyết tật bình thường của đàn bà thôi. Hoàn toàn vô hại Nhưng tôi phải lo nhiều hơn các anh chứ tôi định cưới cô ta mà.
Hai người nhìn Giulơ vẻ tò mò khi anh ta hỏi:
- Làm sao các anh biết Luxi nằm viện?
- Phrêđô nó gọi điện bảo bọn này đến thăm, - Phôntêin dáp.-Chỗ quen biết ngày xưa ấy mà. Luxi là phù dâu hôm con em chồng Phrêdô cưới.
- à - Giulơ tỏ vẻ hiểu. Anh ta không để lộ là mình đã biết hết chuyện đó rồi, có lẽ vì thấy bọn này xem chừng muốn giấu giếm việc Luxi đi lại với Xônni.
Khi họ đi dọc theo hành lang, Giulơ lại quay sang nói với Giônni Phôntêin:
- Tôi là người quen của bệnh viện này. Anh để tôi thử xem qua cổ họng anh một tí.
Giônni lắc đầu:
- Bây giờ tôi bận lắm.
Ninh Valenti cười khẩy:
Cái họng này đáng giá bạc triệu đấy. Giônni đâu có chịu để bọn lang vườn vớ vẩn sờ vào
Giulơ hiểu rằng Ninh chọc kháy Giônni, nên cười thân thiện đáp lại:
- Nhưng tôi đâu phải lang vườn. Nói nghiêm túc, tôi được coi là bác sĩ giải phẫu trẻ xuất sắc nhất và chuyên gia chuẩn bệnh giỏi nhất vùng bờ Đông trước khi tôi bị dính vào vụ phá thai dấy.
Đúng như Giulơ dự tính, việc anh ta công khai thú nhận vụ phá thai" đã làm cho hai người tin và nể hơn.
Điều đó có nghĩa là có thể tin vào lời huênh hoang về chuyên môn của tay bác sĩ trẻ này. Valenti đánh tiếng trước :
Thế anh cần bao lâu?
Chỉ mất chừng mười phút, - Giulơ đáp.
Hiển nhiên đây chỉ là nói dối, nhưng Giulơ là người tán thành việc nói dối nếu cần thiết. Chữa bệnh mà lại đi nói thật thì chỉ là trong các trường hợp cùng cực, và kể cả những khi đó không phải bao giờ cũng bắt buộc.
- Thôi được, tôi đồng ý, - vì quá lo lắng, giọng vốn đã khàn của Giônni lại nghe càng khàn hơn, lạc hẳn đi.
Giulơ nhờ cô y tá trực tìm hộ một phòng khám bỏ trống. Tuy ở đó không có đủ tất cả những dụng cụ cần thiết nhưng với lần khám đầu như thế cũng đủ. Sau mười phút, anh ta đã biết chắc chắn là có một khối u nhỏ mọc trên thanh quản - điều này xác định không khó. Giulơ quay số điện thoại nội bộ và mời một chuyên gia về thanh quản đến gặp mình. Rồi anh ta quay sang nói với Ninô:
việc này phải kéo dài dấy, anh chẳng nên đợi làm gì.
Giônni trừng trừng nhìn viên bác sĩ trẻ, như không tin ở tai mình nữa:
- Thế nào, ông mãnh, ông định bắt tôi ở lại đây à? Láo! ông tưởng tôi sẽ cho ông sờ vào cổ họng của tôi đây chắc?
Với một vẻ khoái trá bất ngờ với cả chính mình, Giulơ nói thẳng ra như quất roi vào mặt Giônni:
- Anh muốn làm sao, tùy, đó là việc của anh. Trong họng anh trên dây thanh quản có một khối u. Nếu anh muốn, anh có thể ở lại đây và chúng tôi trong vài tiếng đồng hồ sẽ xác định xem nó là loại u gì, lành tính hay ác tính. Tất cả chỉ cần vài tiếng đồng hồ . Nếu anh không muốn thì thôi. Có thể anh còn những việc quan trọng hơn.
Ninh Valenti bèn nói chen vào:
Ta ở lại đi, Giônni. Kệ mẹ chúng nó ở xưởng phim, chẳng việc quái gì đâu. Để tớ xuống gọi điện về cho chúng nó.
Cuộc khám nghiệm thực ra không phải vài tiếng đồng hồ mà mất cả buổi, nhưng mang lại kết quả tốt đẹp Chẩn đoán bước đầu của viên chuyên gia thanh quản đã được khẳng định qua kết quả chiếu tia Rơn ghen và phân tích tiêu bản. Trong thời gian đi khám nghiệm quay lại phòng, Giônni Phôntêin, miệng bê bết i ối, thở nặng nhọc, dã toan bỏ cuộc chạy trốn. Ninô Valenti phải túm lấy vai ấn hắn Ngồi xuống ghế bành. Khi mọi việc đã xong xuôi, Giulơ quay sang nheo mắt nhìn Giôni, vui vẻ tuyên bố:
- Mụn cóc!
Giônni không hiểu. Giulơ nhắc lại.
- Chỉ là mấy cái mụn cóc thôi mà. Chúng tôi sẽ bóc ra bằng hết như người ta bóc vỏ chuối ấy. Chỉ vài tháng nữa là cổ họng anh lại y như mới.
Ninô khoái chí hét ầm ĩ lên. Nhưng Giônni Phôntêin lại nhăn mặt hỏi:
Thế giọng có sao không Sao tôi có thể hát lại được chứ
Giulơ nhún vai:
- Chẳng ai dám bảo đảm. Nhưng dù sao thì bây giờ anh cũng có hát được đâu, vậy khác gì nhau?
Phôntêin cau có nhìn viên bác sĩ trẻ với vẻ khó chịu ra mặt:
- Này, ông mãnh, ông có biết ông đang nói cái gì không, quỉ tha ma bắt ông đi? Anh làm như báo cho tôi một tin mừng lắm đấy? Mặc dù nó có nghĩa là tôi sẽ không hát được nữa. Có đúng thế không Có đúng là tôi sẽ không hát được nữa không?
Giulơ phát cáu. Mình làm ơn cho hắn đến thế, mà hắn, đồ đểu giả, lại giở giọng trách móc gàn dở! Anh ta lạnh lùng nói:
- Nghe đây, mister Phôntêin? Thứ nhất, tôi không phải là "ông mãnh của anh. Tôi là bác sĩ và phiền anh gọi tôi là "bác sĩ . Tiếp nữa: đúng, tôi đã báo cho anh một tin đặc biệt đáng mừng. Khi đưa anh đến đây, tôi đã nghĩ rằng khối u trong họng anh là ác tính và nói chung sẽ phải cắt bỏ toàn bộ thanh quản đi. Nếu như việc đó là chưa quá muộn. Tôi đã lo sẽ phải nói với anh rằng anh là một người chết rồi. Vậy anh có biết tại sao tôi lại mừng khi báo với anh rằng đấy chỉ là mấy cái mụn cóc không? Bởi tôi khoái nghe giọng hát của anh, nó giúp tôi tán gái khi tôi còn trẻ, hơn nữa anh là một nghệ sĩ thực thụ. Nhưng mà anh thối lắm biết chưa?
Anh nghĩ rằng một khi anh là Giônni Phôntêin thì có nghĩa anh sẽ không bị ung thư Hay một khối u không thể giải phẫu được trong não? Hay chứng nhồi máu cơ tim? Anh nghĩ mình là bất tử sao? Anh tưởng trên đời này không gì bằng giọng hát họa mi chích chòe của anh chắc? Anh chưa phải nếm mùi đau khổ đấy thôi. Anh thử dạo qua các phòng của bệnh viên này thì anh sẽ biết điều ngay. Rồi anh sẽ còn hát bài tụng ca mấy cái mụn cóc của mình. Vì vậy, xin anh đừng nói năng ngớ ngẩn nữa và làm ngay những việc phải làm đi. Còn tay thần y danh tiếng của anh:nếu như hắn dám thò mặt vào phòng mổ thì tôi khuyên anh nên báo gấp cảnh sát là hắn mưu sát anh.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:32 am

Nói xong, Giulơ quay ngoắt người bước ra cửa. Ninô Valenti hét lớn sau lưng anh ta:
Hoan hô bác sĩ Với thằng Giônni này thì phải quạt vào mặt vậy mới được.
Giulơ quay lại nhìn Ninô, hỏi: .
Còn anh, sáng nào cũng nốc bí tỉ như thế này à?
- Có vậy thật - Ninô đáp với nụ cười thật dễ thương khiến Giulơ bất giác phải nói giọng nhẹ nhàng hơn là dự định:
Anh hãy nhớ là nếu cứ đà này thì quá lắm anh chỉ kéo được nărn năm nữa là chầu ông vải đấy.
Ninh Valenti ngẩng mặt lên trần, cười ha hả:
Những năm năm kia à? - Y cười sặc sụa.- Cha mẹ ơi, sao mà lâu thế

Một tháng sau, Luxi Manchini ngồi bên bể bơi của khách sạn, một tay cầm cốc rượu, tay kia vuốt ve mớ tóc của Giulơ đang năm gối đấu lên đùi cô. Anh ta chọc:
- Thế nào, định nhờ rượu trợ hứng chắc? Trên phòng đã có hai chai sâm banh rồi, khỏi lo!
- Thực chứ anh? Mà... có chắc bữa này mọi chuyện sẽ ổn không đấy?
ổn là cái chắc! Đêm nay sẽ là một đêm tuyệt vời?
Anh sẽ là nhà phẫu thuật đầu tiên trong lịch sử y học đích thân thử nghiệm công trình độc đáo của mình. Xem trước và sau có gì khác nhau, để còn viết thành sách
cho đời được biết. Anh sẽ viết là : "Trước khi mổ, bệnh nhân phải tìm cảm hứng nhờ nỗ lực tâm lí và thủ thuật tinh vi do phẫu thuật viên hướng dẫn, còn sau khi mổ thì việc ân ái thực sự là một phần thường cao quí nhờ..."
anh ta chợt kêu toáng lên, vì đang vuốt ve mớ tóc anh ta, Luxi bỗng bất ngờ xoáy mạnh một cú đau điếng. Rồi cô còn nhìn xuống mặt người yêu, dọa dẫm:
- Nếu tối nay không thấy gì... thì đừng có trách nhé?
- Tuyệt đối không thể có chuyện đó. Người ta đã làm ăn bảo đảm hết ý. "Không thấy gì" thế nào được! Có thấy hay không lát nữa sẽ biết liền.
Khi hai người dắt nhau lên phòng, Luxi ngạc nhiên thấy bàn ăn đã được dọn sẵn thật thịnh soạn, bên cạnh cốc sâm banh của cô còn có một hộp nhỏ rất đẹp. Mở ra, bên trong là chiếc nhẫn dính hôn với viên ngọc lớn.
Giulơ hào hứng:
- Thấy chưa... đủ biết anh chịu chơi đến mức nào. Giờ chỉ còn phải kiểm tra xem em có xứng đáng được hưởng hay không mà thôi.
ôi, cái đêm hôm đó chàng bác sĩ Giulơ Xêgan mới tuyệt vời chiều chuộng làm sao?
Lát sau Giulơ thì thầm:
Thấy anh làm búa bổ chưa?
Búa bổ lắm, búa bổ lắm.
Hai người cười vang và lại yêu nhau.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:34 am

Chương 23



Qua năm tháng sống cuộc đời của kẻ vong tẩu trên đất Xixili cuối cùng Mai cơn Côrleône đã hiểu ra được nhiều điều trong số phận và tính cách của cha mình. Anh hiểu những người như Luca Bradi hay lão caporegime Clemexa là từ đâu ra, tại sao mẹ anh nhẫn nhục cam chịu cái vai trò dành cho bà trong gia đình. ở Xixili, anh đã
thấy họ không còn cách nào khác là phải đứng lên đấu tranh để thay đổi cái số kiếp đã dành sẵn cho họ. Mai cơn hiểu vì sao don Côrleône thích nhắc lại rằng mỗi con người có một số phận riêng. Anh đã lần đến được các nguyên nhân của cái thái dộ coi thường chính quyền hợp pháp, coi thường chính phủ - những cội nguồn của sự căm thù dối với tất cả những ai vi phạm luật omerta.
Trong bộ áo quần xơ xác, đầu đội chiếc mũ lưỡi trai đã cũ sờn, Mai cơn xuống tàu ở Palermô; từ đó người ta đưa anh vào sâu trong đảo, đến tận trung tâm của một
tỉnh hẻo lánh, nơi mafia nắm quyền thống trị tuyệt đối, và ông trùm địa phương, tức capo - mafiaso, là người chịu ơn sâu don Côrleône vì một sự trợ giúp nào đó rất quan trọng trước đây. Chính ớ tỉnh lỵ có thị trấn Côrleône ( mà cha anh khi chạy sang Mĩ đã lấy tên đặt làm họ mới cho mình để kỉ niệm quê hương) nhưng không còn một ai trong số thân thích họ hàng của Bố Già này còn sống ở đây nữa - những người phụ nữ đều đã sớm qua đời khi tuổi già chưa kịp đến, còn đám đàn ông thì hoặc đã bỏ mạng trong các cuộc trả nợ máu kinh hồn, hoặc buộc phải rời bỏ quê cha đất tổ đi lập nghiệp ở nơi khác. Sau này anh còn được biết thêm rằng cái thị trấn này đứng đầu thế giới về giết người.
Mai cơn được bố trí ở trong nhà người chú của capo - mafiaso, một ông già độc thân đã ngoài bẩy mươi, là viên bác sĩ độc nhất của cả vùng. Còn chính capo - mafiaso, một người đàn ông lăm mươi lăm tuổi tên là Tômmadinô, vốn là Gabbelletto, trông coi cái lãnh địa khổng lồ của một trong những dòng họ có thế lực nhất Xixili. Nhiệm vụ của các gabbelletto như lão là chăm lo sao cho đám dân nghèo không xâm phạm đến đất đai bỏ không một cách vô ích của chủ đất, không để họ tự tiện khai khẩn gieo trồng hoặc lén lút săn bắn trộm.
Nói một cách ngắn ngọn, là bảo vệ tài sản của các ông chủ giàu có khỏi những sự xâm phạm cho dù là cực kì nhỏ đi nữa, cho dù là hợp pháp đi nữa, của đám dân đen. Nếu như một người nông dân nào đó dám nghĩ đến chuyện dựa vào pháp luật để kiếm một mẩu đất hoang nho nhỏ trong lãnh địa, thì gabbelletto liền đe dọa sẽ trừng trị thẳng tay và kẻ khốn khổ đáng thương không còn nào khác là đành phải từ bỏ ý định của mình.
ở trong tỉnh này, don Tômmadinô còn phụ trách việc phân phối nước và ngăn cản kế hoạch xây các con đập đã được chính phủ Rôm chuẩn y. Các con đập nếu được xây nên sẽ hạ giá nước ăn, gây nguy hại cho một ngành thương mại cực kì béo bở là nghề buôn nước giếng phun mà lão kiểm soát, phá vỡ toàn bộ các cơ sở cung cấp
nước mà ở đây đã mất bao công sức gây dựng nên qua bao nhiêu thế kỉ nay. Tuy nhiên, cần phải nói rằng đon Tômmadinô thuộc phái cổ, lão không dây dưa với việc buôn bán ma túy hoặc mãi dâm. Chính vì vậy mới nảy sinh ra những mâu thuẫn với cánh trẻ vừa nổi lên ở Palermô - đám này chịu ảnh hưởng của dân găngxtơ vừa bị Hoa kì trục xuất và dám làm bất cứ việc gì miễn là kiếm được tiền. Don Tômmadinô, như hầu hết các capo - mafiaso, người cao lớn, dữ dằn, rất có uy tín đối với đám thủ hạ thuộc quyền. Dưới sự bảo vệ của một người như thế Mai cơn có thể sống yên ổn chằng phải lo ngại gì hơn nữa tung tích của anh lại được giấu kín, phạm vi hoạt động của anh được giới hạn trong các hàng dậu của trang trại ông già bác sĩ Tada.
Bác sĩ Tada, có khổ người quá cao so với dân gốc Xixili, da dẻ hồng hào, tóc bạc trắng, tuy đã ngoại thất thập nhưng tuần nào cũng mò ra Palermo chơi điếm, càng trẻ càng thích. Là một người rất say mê đọc sách, ông ta đọc tất cả những gì vớ được và đem các vấn đề dã đọc ra thảo luận với hàng xóm, với các nông dân mù chữ và với những người chăn súc vật trong vùng, điều đó khiến ông ta nổi tiếng khắp nơi là một lão già cuồng chữ. Đám nông dân ở đây thì cần gì đến sách với vở?
Chiều đến, bác sĩ Tada, don Tômmadinô và Mai cơn lại ra ngồi trong khu vườn rộng lớn rải rác những pho tượng bằng đá cẩm thạch mà trên hòn đảo này dường như tự mọc lên bằng phép màu trong các khu vườn bên cạnh những chùm nho chát đen mọng. Bác sĩ Tada rất khoái kể những câu chuyện không bao giờ dứt về mafia, về những hoạt động của tổ chức này trong suốt mấy thế kỉ qua. Mai cơn say sưa ngồi nghe. Thỉnh thoảng, cả don Tômmadinô, ngây ngất bởi mùi hương đêm tươi mát và cốc rượu nho thơm nồng, bởi vẻ đẹp và cảnh tĩnh mịch của khu vườn huyền ảo, cũng cao hứng kể góp thêm những câu chuyện có thật của đời mình. Bác sĩ Tada là hiện thân của huyền thoại, còn don Tômmadinô là hiện thực của ngày hôm nay.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:35 am

Trong các khu vườn cổ đại này, trước mắt Mai cơn dần hiện lên cột rễ của những con người như cha anh. Mai cơn dược biết rằng, khởi đầu từ mafia có nghĩa là "nơi ẩn náu". Về sau, nó biến thành tên gọi của cái tổ chức bí mật được lập nên để chống lại các lãnh chúa đã hàng mấy trăm năm nay đè đầu cưỡi cổ dân chúng Xixili.
Lịch sử loài người chưa hề biết một xứ sở nào từng phải gánh chịu áp bức tàn bạo như ở đây. tòa án của giáo hội, như một cơn lốc khủng khiếp đã tàn phá khắp đảo, hủy diệt tất cả không kể giàu nghèo. Các chúa đất dòng dõi và những người cầm đầu nhà thờ Thiên Chúa giáo đã dùng cánh tay sắt để bắt nông dân và những người
chăn súc vật phải qui phục quyền lực của mình. Công cụ của cái quyền lực đó là cảnh sát. Dán chúng ở đây coi cảnh sát là đồng nhất với bè lũ thống trị, và họ căm thù bọn người này đến độ ở Xilxili không có gì nhục mạ hơn việc gọi một người nào đó "mày là đồ cớm".
Để tìm cách sống sót dưới gót giầy tàn bạo của chính quyền chuyên chế, những con người bị áp bức nơi đây đã học được cách không bao giờ để lộ ra ngoài mặt sự giận dữ hay lòng căm thù của mình. Không bao giờ được buông ra lời đe doạ, bởi vì đáp lại nó, sự trừng phạt sẽ đến ngay, trước khi lời đe dọa đó kịp thực hiện. Không được quên rằng xã hội là kẻ thù của anh: và nếu anh muốn tính sổ những bất công mà xã hội đã gây ra đối với anh, thì anh hãy đến với những tổ chức bí mật, đến với mafia. Để bảo toàn và phát triển lực lượng của mình, mafia đã đề ra luật omerta, luật im lặng. Tại các vùng quê của Xixili, khách lạ có hỏi thăm đường đến một làng, một thị trấn nào đó, thì sẽ chẳng bao giờ được trả lời Đối với các thành viên của mafia, một trong những tội nặng nhất là nói với cảnh sát, chẳng hạn, tên người đã bắn hụt anh ta. Omerta đã trở thành tôn giáo. Người đàn bà có chồng bị giết sẽ không đi báo với cảnh sát tên kẻ giết chồng mình, hay tên của kẻ đã làm tàn tật con trai nhỏ, hãm hiếp con gái mình. Người ta biết rằng không thể chờ đợi lẽ công bằng nơi chính quyền được, vì vậy họ đến cầu xin nó ở mafia.
Trong một chừng mực nhất định, cho đến ngày nay mafia vẫn tiếp tục thực hiện cái vai trò đó. Hễ có chuyện gì là người ta lại chạy đến gặp capo- mafiaso của địa phương. Đối với dân chúng trong vùng, capo - mafiaso giống như một người bảo trợ - nào là giúp kiếm việc làm, nào là cung cấp bánh mì khi trong nhà không còn cái gì để ăn, v.v...
Thế nhưng có một sự thật mà bác sĩ Ta da lại không hề hé ra một lời nào, nhưng Mai cơn đã dần dần tự mình hiểu được, đó là việc cùng với thời gian, mafia ở Xixili đã dần dần trở thành công cụ trong tay bọn người giàu có và trong ý nghĩa nhất định, nó là chỗ dựa bi mật của hệ thống chính trị hiện hành. Nó đã lột xác, biến thành một cơ quan phụ của chủ nghĩa tư bản, một tổ chức chống cộng sản, chống tự do, một hình thái kinh doanh bốc lột và ăn bám.
Lần đầu tiên Mai cơn Côrleône hiểu rằng tại sao những người như cha anh lại thà trở thành kẻ trộm cướp giết người còn hơn là làm những công dân thường ngoan ngoãn tuân thủ pháp luật. Tình trạng nghèo khổ, vô quyền, nỗi sợ hãi thường xuyên là quá khủng khiếp.
Những tính cách độc lập không thể chấp nhận những gì mà xã hội đưa đến cho họ. Đối với họ, tính tàn bạo, vô nhân dạo của chính quyền hợp pháp là quá rõ ràng, hiển nhiên cho nên cả khi đã sống trong lòng nước Mĩ, phần lớn họ vẫn không thay đổi quan niệm đó.
Cuộc đào tẩu vội vàng khỏi Niu York đã không cho phép Mai cơn kịp chạy chữa cái hàm bị vỡ đến nơi đến chốn, và cho tới tận bây giờ anh vẫn mang trên má trái của mình dấu vết kỉ niệm về gã đại úy Mac Cìôxki. Chỗ xương vỡ được gắn lại không khớp, do đó khuôn mặt khi nhìn nghiêng - đặc biệt là phía bên trái - mang những đường nét hung tợn như của một tên cướp. Bác sĩ Tada đề nghị chữa cho anh, nhưng Mai cơn từ chối.
Qua mấy tháng sống ở đây, anh đã kịp khẳng định rằng có lẽ khắp cả xứ Xixili này không có một bác sĩ nào tồi hơn Tada. Sách gì ông ta cũng vồ lấy đọc, chỉ trừ sách y học. Mà loại sách này có đọc thì chẳng chắc đã hiểu.
Chính ông ta cũng không phủ nhận điều đó. Thời trẻ may nhờ có sự giúp đỡ của một trong những thủ lĩnh mafia có thế lực nhứt Xixili, ông ta mới vượt qua nổi các kì thi và nhận tấm bằng bác sĩ. Đấy lại thêm một thí dụ chứng minh cho mức độ tác hại của các cơ quan phụ sống ăn bám trên cơ thể xã hội. Chẳng cần biết đến anh có ích hay không -Tài năng, sự mẫn cán cũng vô nghĩa. ở Xixili, ông trùm mafiaso có thể đem nghề nghiệp tặng anh như một món quà.
Sống ở đây, Mai cơn có thừa thời gian để ghiền ngẫm chuyện đời. Ban ngày, dưới sự bảo vệ thường xuyên của hai gã chăn cừu thuộc lãnh địa don Tômmađlô quản lí, anh lang thang dạo chơi quanh vùng. Mafia thường tuyển những người chăn súc vật địa phương làm lính đánh giết thuê, và họ sẵn sàng nhận làm việc đó chỉ bởi một lí do rất đơn giản là họ không còn con đường kiếm sống nào khác dễ hơn. Mai cơn không thể không suy nghĩ về cái tổ chức do bố anh lập ra ở Mĩ. Nếu như cái tổ chức đó tiếp tục phất lên như hiện nay, nó sẽ thành một khối ung thư, làm cho cả nước Mĩ cũng phải kiệt quệ, như điều đã xảy ra với cái hòn đảo này. Xixili đã trở thành một mảnh đất chết: những người đàn ông trai tráng thì bỏ quê đi khắp bốn phương trời để mong kiếm được kế sinh nhai hay đơn giản là để trốn khỏi bị trừng phạt vì đã dám thử sử dụng các quyền tự do về kinh tế và chính trị mà pháp luật cho phép
Điều khiến Mai cơn ngạc nhiên nhất, là thiên nhiên của xứ sở này tươi đẹp tuyệt vời. Đã không biết bao nhiêu lần anh đi lang thang qua những khu vườn cam sum sê tỏa bóng mát rượi như trong lòng hang đá, những giếng phun có từ trước ngày Chúa ra đời, nước vọt ra từ các tảng đá lớn tạc hình đầu rắn. Rải rác đó đây là những tòa lâu đài với mặt tiền rất rộng bằng đá cẩm thạch, các hàng cột hiên cao ngất theo kiểu la Mã giờ bỏ hoang cho lũ cừu lạc bầy đến nấp. Và những khu vườn, những thửa ruộng xanh mơn mởn như ngọc bích.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:37 am

Có những lần vui chân, anh cuốc bộ tới tận Côrleône, cái làng quê xưa của cha anh mà giờ đã trở thành một thị trấn mười tám ngàn dân, nhà cửa xây bằng đá tảng lấy từ ngọn núi gần đó. Năm vừa qua ở Côrleône đã xảy ra trên sáu mươi vụ án mạng, khắp nơi như lảng vảng mùi chết chóc. Khu vườn Phixada ở bên càng làm cho khung cảnh thêm ghê rợn dữ dằn.
Hai gã chăn cừu vệ sĩ khi đi theo Mai cơn luôn luôn mang kè kè bên mình hai khẩu lupara - loại súng trường Xixili mà bọn mafia rất ưa dùng. Dưới thời Muxôlini, người đã cố tìm mọi cách để triệt trừ tận gốc mafia trên đảo ai mang theo người súng lupara sẽ bị bắt và tống ngục ngay tức khắc. Sau khi quân đồng minh giải phóng Xixili các quan chức quân sự Hoa kì cho rằng bất cứ người nào là nạn nhân của chế độ phát xít thì đều là chiến sĩ đấu tranh cho nền dân chủ, nên thường cử những tên mafiaso vừa ngồi tù về giữ chức thị trưởng một thị trấn nào đấy, hoặc làm phiên dịch cho các uỷ ban quân quản. Các bước ngoặt lịch sử may mắn đó đã tạo ra cho mafia khả năng nhanh chóng khôi phục lại hàng ngũ của mình và biến nó thành một lực lượng hùng hậu còn đáng sợ hơn trước.
Sau những buổi dạo chơi lâu ngoài trời và bữa tối no căng- một ổ bánh nhân thịt đầy ú và chai rượu vang mạnh, - Mai cơn ngủ ngon lành mặc dù xương quai hàm về đêm vẫn nhức nhối. Bác sĩ Ta da không ngừng bám riết lấy anh, lải nhải rằng cần phải tiến hành phẫu thuật, không thể cứ để bộ mặt méo mó như vậy mà đi khắp nơi được nhất là vết thương ngày càng đau hơn và anh cứ phải liên tục hỏi xin ông ta thuốc giảm đau
Mai cơn dứt khoát từ chối. Khi cuối cùng ông bác sĩ già hỏi tại sao, anh nhăn nhó cười khẩy :"Dù sao thì đây cũng là một kỉ niệm về gia đình".
Cái cảnh điền viên êm đềm đó kéo dài được chừng bảy tháng. Rồi don Tômmadinô như có điều gì lo lắng, thường đi vắng rất lâu, hầu như không có mặt ở biệt thự của ông chú bác sĩ. ở Palermô xuất hiện "mafia mới" - đám thanh niên kiếm được rất nhiều tiền trong cơn sốt xây dựng sau chiến tranh và càng ngày càng táo tợn dẫm lên gót các thủ lĩnh địa phương đã trở nên lạc hậu. don Tômmadinô phải lo việc phòng thủ các trận địa của mình
Vào một buổi sáng đẹp trời, Mai cơn theo lệ thường đi lang thang dạo chơi qua cánh đồng cùng hai vệ sĩ trung thành của mình. Một gã tên là Calô, trông có vẻ cục mịch, ít nói, mặt luôn cau có, lãnh đạm như dân da đỏ. Người thứ hai trẻ và cởi mở hơn, nhưng đã kịp nếm trải nhiều trong đời. Thời gian chiến tranh gã trang phục vụ trong Hải quân, dấu tích của thời đó là những hình chạm trổ rối rắm mà gã đã kịp lo trang
điểm được cho mình trước khi quân Anh đánh chìm tàu và gã bị bắt làm tù binh. Không thể nói rằng Phabridio - tên của gã - đặc biệt tự hào trước dân làng về bức hình xăm trên ngực gã, mặc dù nó khá phù hợp với tinh thần các quan niệm của dân Xixili đương thời về "danh dự :
đức ông chồng cắm ngập con dao găm vào người cô vợ trẻ trần truồng đang trong vòng tay ôm ấp của một gã đàn ông khác.
Trong khi đi dạo chơi, chỉ có Phabridiô là hay hiếu kì hỏi đủ thứ chuyện về nước Mĩ. Tất nhiên, họ biết Mai cơn từ Mĩ sang và vì một lí do nào đó đang phải ẩn trốn nơi đây, nhưng họ không có quyền biết anh là ai, và không dám tò mò hỏi han về chuyện đó.
Ba người bước trên con đường làng lầm bụi, vượt qua những con lừa kéo các cỗ xe sơn màu sặc sỡ. Bốn xung quanh cây cối tốt tươi - những vườn cam, hạnh đào, ôliu
đang mùa nở hoa, những đồng cỏ mượt mà. Đây là điều bất ngờ đối với Mai cơn. Anh đã nghe quá nhiều về cảnh nghèo khổ cùng cực của dân Xilxili và nghĩ rằng sẽ trông thấy ở nơi này một hoang mạc khô cằn, thế mà giờ đây anh như đang rơi vào một vườn cảnh thiên đường. Con
người đối với nhau phải khủng khiếp đáng sợ đến mức nào để đến nỗi hàng loạt người phải bỏ một xứ sở như thế này mà đi tha phương cầu thực.
Mai cơn tính đến chiều sẽ tới được làng ven biển Marđala và từ đó trở về Côrleône bằng Ô tô buýt. Để ăn dọc đường, hai người chăn cừu đã mang theo trong cái túi khoác vai bánh mì và phô mát. Thế nhưng ngày hôm đó anh đã không ra đến biển. Đi được mười lăm dặm, họ dừng lại nghỉ dưới bóng râm mát của một vườn cam.
Phabridiô, mồm vẫn không ngừng ba hoa về việc sẽ có một lúc nào đó tìm cách sang nước Mĩ dể sống một cuộc đời sung sướng, lấy rượu và thức ăn từ trong các túi ra.
ăn uống xong, họ nằm dài trên mặt đất dưới bóng cây, Phabridiô mở phanh áo sơ mi, khéo léo cử động các cơ bắp để làm sống lại bức hình xăm trên ngực. Chính trong cái khoảng khắc đó , Mai cơn đã bị dính, như người ta thường nói ở Xixiii, "một cú sét động trời".
Vốn là, ở phía trên kia khu vườn cam có con đường lớn dẫn đến một biệt thự trang trọng với tòa lâu đài nhỏ có hàng hiên rộng bằng đá cẩm thạch. Từ phía sau những cột tròn kiểu Hi Lạp của hàng hiên đó đột ngột ùa ra một đàn thôn nữ. Có lẽ là theo những tục lệ phong kiến có từ thời rất xa xưa vẫn giữ đến nay, họ vừa dọn dẹp xong nhà cửa để đón chủ lãnh địa đến, và giờ kéo nhau đi hái hoa về cắm vào các phòng. Không nhìn thấy ba người đàn ông nằm dưới bóng cây,họ đuổi nhau chạy đến mỗi lúc một gần hơn. Một cô gái chạy tách ra phía trước, tay trái cầm chùm nho đen nhánh, còn tay phải ngắt từng trái ném trả vào người ba cô đuổi theo sau. Những vòng tóc quăn của cô cũng đen nhánh như những trái nho mọng chín.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:39 am

Đến ngay sát mép vườn cam, cô gái sững lại như trời trồng vì đột ngột nhận thấy giữa đám cỏ xanh ba mảng màu áo sơ mi đàn ông, gót chân nhón lên trong dáng đứng bất động, như một chú hoẵng non sẵn sàng tung vó chạy trốn bất cứ lúc nào. Từ một khoảng cách gần họ có thể trông thấy rất rõ từng đường nét của khuôn mặt rất trẻ như được tạc bởi những hình ôvan: cặp mắt to màu nâu biếc dưới hai hàng lông mi dài và rậm, đôi má có màu da ngăm ngăm rám nắng, vành môi mềm mại mọng ướt vì nước quả nho vừa ăn. CÔ xinh đẹp tuyệt trần, đến mức khó tin, khiến Phabridiô phải lẩm bẩm thốt lên: "Lạy đức Chúa Giêsus, hãy đón nhận lấy linh hồn của con, con chết mất". Vừa nghe tiếng nói đầu tiên cất lên, cô gái liền quay gót và chạy vút đến với các bạn của mình. Tới nơi, cô ngoảnh lại nhìn, giơ tay chỉ về phía vườn cam và cả đàn thôn nữ chạy biến mất cùng với tiếng cười trong trẻo.
Khi Mai cơn Côrleône bừng tỉnh lại được thì anh thấy mình đang đứng như ngây như dại, người khẽ lắc lư, tim đập điên loạn, máu chạy rần rật trong các huyết quản, dồn tụ lại nặng trịch đầu các ngón chân, ngón tay. Tất cả mọi mùi hương của hòn đảo như cùng một lúc dồn lên cùng cơn gió giật và đổ chụp xuống đầu anh:
hương hoa cam và chanh đang nở rộ, hương nho ngây ngất, nồng nàn. Anh thấy mình lâng lâng như dang bay bổng. Rồi anh nghe tiếng cười của hai gã chăn cừu:
Thế nào, dính sét rồi hả? - Phabridiô vỗ lên vai anh, hỏi. Cả đến gã Ca lô, thường ngày vốn lầm lì lãnh đạm, giờ cũng âu yếm cầm lấy khuỷu tay anh, nói:
không sao, anh bạn ạ. Điều đó không sao cả." Hệt như Mai cơn vừa bị Ô tô húc phải không bằng.
- Các anh lảm nhảm cái gì thế, hở lũ quỉ đầu lừa? - Mai cơn cáu kỉnh vặc lại. Anh khó chịu thấy tình cảm của mình dễ bộc lộ ra ngoài như vậy. Nhưng đây là lần đầu tiên trong đời với anh xẩy ra một chuyện như thế này. Kể từ khi buộc phải sống trốn tránh xa nhà, anh luôn luôn nghĩ đến Kêi, mặc dù hiểu rằng mọi con đường đến với cô đều đã bị cắt đứt, rằng thậm chí họ không còn có thể là bạn bè của nhau nữa. Nếu gọi các sự vật bằng đúng tên của mình, thì anh là kẻ giết người, một tên mafiaso. Nhưng kể từ giây phút này, mọi suy nghĩ về Kêi đã bay khỏi đầu anh.
Phabridiô băn khoăn gãi gáy:
- Hay là chúng ta vào làng lùng cô nàng? Nhỡ cô nàng dễ tính thì sao? Chỉ có cách ấy mới chữa được bệnh sét đánh thôi. Phải không Ca lô?
Bạn của gã, với vẻ mặt hết sức nghiêm túc liền gật đầu Không nói một lời, Mai cơn bước đi sau họ theo con đường dẫn vào làng.
ở giữa làng, cạnh bãi trống có đài phun nước mà ở xứ này nơi nào cũng gặp, là một quán ăn nhỏ. với ba chiếc bàn đứng cạnh nhau trên hàng hiên hẹp ở phía ngoài. Hai gã chăn cừu ngồi xuống cạnh một bàn, Maicơn cũng làm theo. Xung quanh vắng vẻ, một chú lừa thơ thẩn dạo quanh, mấy đứa trẻ đùa nghịch trong đám bụi cát mù mịt
Chủ quán từ phía sau cánh cửa bước ra. Đó là một người dàn ông vạm vỡ, đôi chân ngắn ngủn ông ta vồn vã chào hỏi khách:
- A, chào các chú ghé chơi? Các chú nếm thử vài li rượu nho nhà tôi nhé? Mấy thằng con trai tôi cất theo phương thức gia truyền ngon nhất Italia đó.
Ba người cùng gật đầu. Chủ quán liền đặt lên mặt bàn một đĩa đậu Thổ Nhĩ kì, mang ra hũ rượu nho tự cất mầu đỏ sẫm và nặng không kém gì cô nhắc.
Cabridiô bắt chuyện với ông ta:
- Chắc các ông ở đây đều quen nhau cả chứ, Chả là trên đường tới đây, chúng tôi có gặp một mĩ nhân và anh bạn đây bị dính một cú sét động trời, - gã hất về phía Mai cơn.
Mai cơn tiếp lời:
- CÔ ta tóc quăn, da ngăm ngăm và mắt rất to màu nâu. ông có biết người nào như vậy không
Lão chủ quán cau có nhát gừng:
- Tôi không biết. ở đây không có ai như vậy cả.
rồi ông ta biến vào nhà trong.
Ba người chậm rãi uống rượu vang. Hết hũ thứ nhất, họ gọi thêm hũ nữa. Không thấy ai đáp lại, Phabndiô đi vào nhà trong tìm chù quán. Một lát sau gã quay lại, lắc đầu với vẻ ngán ngẩm:
- Tôi đã biết ngay mà. Hóa ra cô nàng là con gái rượu của lão chủ quán. Lão ta đang sôi lên sùng sục. Theo tôi, ta cần mã hồi tắp lự về Côrleône thôi, kẻo rách việc đây.
Mai cơn ngạc nhiên nhìn hai vệ sĩ của mình đang tính bài chuồn. Mới hỏi thăm một câu như vậy thì đã có gì ghê gớm? Anh đâu biết phong tục Xixili là tối kị những chuyện trăng hoa thiếu nghiêm túc... Mà hỏi thăm con gái nhà người ta với cái điệu xấu hổ như vậy trông sao được Thấy Mai cơn vẫn ngồi lì, Phabriô nói tiếp :
- Lão già còn bảo rằng lão có hai thằng con trai lớn khỏe như trâu, chỉ cần huýt gió một tiếng là chúng chạy vào liền. Nào, ta cuốn gói thôi, anh em!
Mai cơn đáp lại lời gã bầng một ánh nhìn lạnh lùng.
Cho đến tận bây giờ trước mắt hai người, Maicơn chỉ là một thanh niên lịch sự, mềm mỏng và vô hại, một anh chàng Huê kì điển hình - mặc dù có lẽ cũng đủ gan làm
những việc xứng mặt đàn ông một khi đã phải đến ẩn mình ở xứ Xixili này. Hai gã chăn cừu đã ngây thơ trong việc đánh giá cậu chủ của mình - và họ đã đoán sai. Bộ
mặt tái nhợt, như hóa đá của anh phát ra và trùm lên người họ một luồng giận dữ hệt như tảng băng khổng lồ tỏa ra luồng khí lạnh giá. Dưới ánh nhìn xoáy lạnh lùng của anh, nụ cười trên mặt hai gã chăn cừu tất ngấm, vẻ suồng sã của họ lập tức biến mất. Mai cơn ra lệnh:
Dẫn ông ta ra đây.
Hai người tuân theo ngay tức khắc. Hất khẩu lupara lên vai, họ bước vào phòng trong tối mờ và mát mẻ của quán ăn. Nửa phút sau, họ dẫn chủ quán ra. Trông qua
cũng biết ngay rằng lão già người Xixili thấp lùn này không hề tỏ ra sợ sệt chút nào, trên mặt ông ta chỉ có vẻ ác cảm và đề phòng.
Mai cơn ngả người tựa lên lưng ghế và chăm chú nghiên cứu ông chủ quán trong một thoáng, rồi anh nói hết sức bình thản:
- Theo như tôi hiểu được, tôi đã làm ông bực mình bằng câu hỏi về con gái ông. Tôi xin lỗi ông về điều đó.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:40 am

Tôi là người lạ ở đây, chưa biết rõ có luật lệ tập tục của xứ này. Tôi chỉ muốn nói một điều: Tôi không hề có ý định xúc phạm đến ông cũng như con gái ông.
Hai gã chăn cừu hết sức ngạc nhiên. Đi theo Mai cơn đã bao lâu nay mà đây là lần đầu tiên họ thấy Mai cơn ăn nói chững chạc như thế này. Và nhất là tuy nói xin lỗi nhưng cái giọng tỏ ra thật đĩnh đạc, oai vệ.
Lão chủ quán lại càng rỏ ra cảnh giác hơn. ông ta đã hiểu ra rằng ngồi trước mặt mình không phải là một khách qua đường tình cờ từ một làng xa nào đó.
Anh từ đâu đến, và anh cần gì ở con gái tôi?
Mai cơn đáp không chút lưỡng lự:
- Tôi là người Mĩ, đến đây để trốn cảnh sát bên ấy. Tên tôi là Mai cơn. ông có thể đi tố cáo tôi với cảnh sát - người ta sẽ trả ông rất hậu, chỉ có điều là con gái ông vì vậy sẽ mất cha, mà đáng lẽ ra biết đâu lại có thể được một người chồng. Bất luận như thế nào, tôi muốn được làm quen với con gái ông. Tất nhiên là với sự đồng ý của ông, và trước mặt gia đình ông. Tôi là người đứng đắn, tôi không hề có ý định làm nhục con gái ông. Tôi muốn gặp gỡ, nói chuyện. Và nếu sau này thấy hợp nhau thì có thể kết thúc bằng một cuộc hôn nhân. Còn nếu không, ông sẽ chẳng bao giờ phải nhìn thấy mặt tôi nữa. Con gái ông có quyền chê tôi mà chẳng ai làm gì cô ấy cả Vả đến lúc cần, tôi sẽ nói rõ tình cảnh và gia đình tôi, tất cả những gì một ông bố vợ cần biết.
Cả ba người lại ngơ ngác nhìn Mai cơn. Gã Phabridiô lẩm bầm: "Đúng là dính sét thật rồi!" Gã chủ quán bối rối, muốn nổi giận cũng không còn cớ nữa. Cuối cùng lão hỏi:
Anh có phải là bạn của người mình không?
Mai cơn hiểu ngay ông ta muốn hỏi gì. Không thể công khai gọi tên "mafia" ra trước mặt mọi người, nên ông ta phải nói bóng gió như vậy và điều đó có nghĩa là "Anh có phải là dân mafia không/". Mai cơn liền đáp:
Không, ở đây tôi là người lạ.
Chủ quán lại đưa mắt nhìn Mai cơn: một vết sẹo lõm sâu trên má trái, đôi chân dài rất hiếm gặp ở dân xứ Xixili này. Rồi ông ta liếc sang phía hai gã chăn cừu - họ mang khẩu lupara của mình một cách công khai, thậm chí như cố ý phô ra. Hồi nãy hai người này chạy xộc vào nhà và nói như ra lệnh: "Mời ông ra gặp cậu chủ". Khi ông ta quát lại, rằng bảo thằng cha kia cuốn xéo khỏi quán ngay, thì một gã đáp: "Nếu ông muốn nói vậy . thì mời ông ra nói tiện hơn". Không hiểu sao ông ta ra. Giờ đây linh cảm như mách với Ô ng ta rằng không nên gây sự với cái tay thanh niên lạ mặt này. Chủ quán miễn cường nói: .
Mời anh đến vào chủ nhật này, buổi chiều. Tên tôi là Viteli, nhà tôi ở đằng kia, trên ngọn đồi phía sau làng. Nhưng anh cứ đến đây, tôi sẽ dẫn anh về nhà tôi.
Phabridiô toan nói một câu gì đó, nhưng Mai cơn lừ mắt nhìn và gã vội ngậm miệng lại , không dám cất tiếng.
Điều dó không qua được mắt lão chủ quán. Khi Mai cơn đứng dậy chìa tay ra bắt, chủ quán mỉm cười nắm lấy.
Cứ để xem. Từ nay đến chủ nhật còn chán thời giờ để dò hỏi tình hình. Nếu có chuyện gì không ưng ý thì ông ta cũng sẽ đón tiếp Mai cơn, nhưng dĩ nhiên là với hai
người con trai cùng hai khẩu lupara nạp sẵn đạn.
Đối với ông ta, việc dò hỏi ra tung tích của Mai cơn đâu có khó khăn gì, - ông ta quen biết rất nhiều "anh em mình Nhưng không hiểu sao Viteli linh cảm đây là một chuyện lành, một vận may tốt đẹp cho cả gia đình. ông ta ước rằng cô con gái xinh đẹp của mình về sau phải là một bà lớn để cả nhà còn được nhờ vả. Biết đâu đây chính là dịp trời cho. Mấy gã trai làng dạo này thấy hay lượn lờ xung quanh, cứ để cho anh chàng mặt vá này cho các chú biết điều mà tránh cho xa.
Khi ba người đứng dậy ra về, đích thân chủ quán đem ra biếu một chai rượu vang loại đặc biệt. ông ta còn nhận thấy là chỉ một gã mang súng móc túi ra trả tiền chung cho ba người. Thế kia đấy. Chỉ một việc này cũng chứng tỏ Mai cơn là cậu chủ thật sự của hai gã kia rồi.
Giờ thì Mai cơn không còn hứng ra biển để dạo chơi nữa. ở trạm thuê xe, họ tìm được một chiếc Ô tô con chở cả ba người về nhà. Đến trước bữa ăn tối, ông bác sĩ già
Tada đã được hai gã chăn cừu báo cáo đầy đủ mọi chuyện.
Khi don Tômmadinô vừa về, Tada đã nói ngay:
- Bữa nay anh bạn của chúng ta bị một cú sét đấy?
Don Tômmadinô không tỏ vẻ ngạc nhiên, chỉ lẩm bẩm:
Giá mà máy thằng ranh ở Palermo bị thì phúc cho tôi quá - lão vẫn đang có chuyện tranh chấp với đám trẻ trên đó, Mai cơn nói:
ông bảo với mấy người của ông là chủ nhật tới hãy đi chăn cừu chứ đừng theo chân tôi nữa. Tồi sẽ đến thăm nhà một cô gái, họ chẳng có việc gì để làm ở đấy cả.
Don Tômmadidô lắc dầu:
- Đâu có được Tôi đã lãnh tránh nhiệm về cậu đối với ông già nhà cậu rồi. Mà tôi nghe nói rằng cậu còn định cưới vợ nữa kia đấy. Cho đến khi tôi chưa cử được người đi xin ý kiến của don Côrleône, tôi không thể đồng ý để cậu làm việc đó được.
Mai cơn đáp, chọn từng từ rất kĩ lưỡng - dù sao thì ngồi trước mặt anh cũng là một con người đáng kính trọng và đầy quyền uy:
- Don Tômmadinồ ạ, ông cũng biết tính bố tôi đấy. Khi ông cụ muốn cái gì mà ai nói Không thì tai cụ sẽ điếc và không nghe thấy gì cho đến khi người ta phải nói "có" mới thôi. Vậy mà ông cụ đã phải nhiều lần nghe tôi nói "không " rồi. Về chuyện hai người bảo vệ - thôi thì cũng được, cứ để cho họ đi theo, nếu như thế ông yên tâm hơn. Còn việc lấy vợ, tôi xin nói trước, nếu tôi muốn là tôi sẽ làm. Đến ông già của tôi, tôi cũng không cho phép can thiệp vào việc riêng của tôi, thì liệu tôi có thể cho phép ông làm điều đó không. Như vậy sẽ là thiếu tôn trọng đối với ông cụ.
Capo - mafiaso thở dài:
-Thôi được. Tùy cậu. Nhưng cậu nên nhớ rằng cô bé đó là con nhà tử tế. Nó rất ngoan, nếu cậu thật sự muốn cưới nó làm vợ thì được, chứ lăng nhăng là không xong.
ông bố nó sẽ không tha cho đâu, chắc chắn là sẽ có đổ máu. Vả lại nhà ấy tôi quen, tôi không thể để có chuyện như vậy được.
- ông yên chí. Có thể cô ta sẽ chê tôi xấu trai và hơi già - anh thấy hai người tủm tỉm cười.- Vì vậy. tôi cần ít tiền để mua quà và một chiếc xe hơi.
Don Tômmadinô gật đầu:
- Được rồi. Thằng Phabridiô sẽ lo mọi việc lặt vặt cho cậu. Nó tháo vát, lại biết xe máy nữa. Tiền thì sáng mai tôi sẽ đưa. Nhưng dù sao tôi cũng phải thông báo việc này cho ông cụ nhà anh. Tôi có trách nhiệm phải làm việc đó.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:46 am

Mai cơn quay sang nói với ông già Tada:
- Còn bác có thứ thuốc gì giúp cháu được không ? Bên cạnh người đẹp mà cứ sụt sịt xỉ mũi hoài thật là bất tiện.
- Có ngay? Trước khi cậu đi, tôi sẽ nhỏ cho vài giọt. Mũi cứ gọi là khô rang, nhưng nó cũng sẽ làm vòng quanh đó kém nhậy cảm, hôn hít mất khoái. Nhưng chắc gì mới quen sơ sơ mà đã được hôn?
Trước ngày chủ nhật, Mai cơn đã đi Ô tô buýt đến Palermo dể sắm quà. Anh cũng dò hỏi được tên cô gái là Apôlônia, và đêm nào cũng thiếp di với cái tên quyến rũ đó cùng gương mặt tuyệt vời của cô trong mơ. Người ta cũng đã kiếm cho anh được một chiếc xe hơi An pha Rômêô bề ngoài đã cũ nhưng máy còn rất tốt, và vào sáng chủ nhật khi tiếng chuông nhà thờ vang ngân khắp xứ Xixili thì Mai cơn lái xe đến đỗ trước quán ăn cạnh bãi trống trong làng, Anh ra lệnh Ca lô và Phabridiô đang ôm súng lupara ngồi ở ghế sau ở lại ngoài hiên đợi anh. Lão chủ quán Viteh thấp lùn đã đứng trên lan can đón khách trước cửa quán. Sau khi bắt tay chào hỏi nhau, Mai cơn ôm ba gói quà biếu đi theo chủ quán leo ngược dốc về nhà ông ta. Ngôi nhà trông rộng rãi và khang trang hơn những ngôi nhà nông dân khác trong vùng, chứng tỏ gia đình Viteli chưa bị cái nghèo đói của xứ này chạm đến. Bà chủ nhà, một phụ nữ nhanh nhẹn, cũng chắc lẳn như đức ông chồng, bận lễ phục ngày chủ nhật, đứng đón ở bên ngoài bậc cửa. Phía trong cửa là hai thanh niên lực lưỡng, con trai của họ, cũng bận lễ phục màu đen. Không thấy cô gái trong phòng.
Mai cơn trao quà biếu cho hai vợ chồng Viteln: ông chồng một hộp đựng thuốc lá mạ vàng, bà vợ một cuộn lớn thứ vải tốt nhất có thể kiếm được ở Palermo. gói thứ ba là dành cho cô con gái vẫn để nguyên. Chủ nhà dè dặt, lạnh lùng cám ơn anh. Lệ ở dây phải đến thăm một hai lần rồi người ta mới tặng quà. - Không cần giữ ý tứ, Viteli nói thẳng với Mai cơn như cánh đàn ông vẫn thường nói với nhau:
- Anh đừng nghĩ rằng bất cứ người nào mới gặp chúng tôi cũng mời về nhà như thế này đâu. Đích thân don Tômmadillô đã có lời bảo đảm về anh, mà ở tỉnh này chúng tôi đều tin vào lời của ông ta. Anh thấy đãy, chúng tôi tiếp anh với cả một sự chân thành. Nhưng nếu như anh có những ý định nghiêm túc đối với con gái chúng tôi thì chúng tôi cũng cần biết rõ hơn về anh.
Mai cơn lịch sự nghiêng đầu, đáp:
- Tôi xin sẵn sàng, bất cứ điều gì, bất cứ lúc nào ông muốn...
Và anh bỗng im bặt, Thật lạ lùng dù lỗ mũi vừa mới nhỏ thuốc làm mất cảm giác anh vẫn ngửi được sự xuất hiện của Apôllônia: mùi hoa tươi mùi hương chanh ngây ngất. Anh quay phắt lại: cô gái đứng ở vòm cửa con dẫn vào nửa nhà trong, nhưng cả trên mái tóc quăn đen nhánh, cả trên bộ trang phục màu đen mặc trong ngày lễ không hề có hoa. CÔ liếc nhìn Maicơn thật nhanh, thoáng mỉm cười, rồi e lệ cụp mắt xuống, đến ngồi cạnh bà mẹ.
Cũng như lần gặp trước đó, Mai cơn lại cảm thấy hơi thở bị nghẹn lại, tim đập điên loạn, trong lòng như cồn cào nỗi khao khát kì lạ muốn chiếm ngay cô gái làm của riêng mình. Bây giờ anh mới hiểu ra thế nào là ghen tuông và tại sao người ta lại có thể có những cơn ghen khủng khiếp. Anh tưởng như mình sẵn sàng bóp cổ đến chết bất cứ ai dám chạm tay tới người cô, dám dẫn cô đi khỏi đây. Thậm chí anh không muốn để cho người khác nhìn cô. Khi Apôllônia quay sang mỉm cười với một người anh, thì Mai cơn, tự mình không nhận thấy đã ném cho anh ta một cái nhìn hằn học. Hình như cả nhà đều hiểu tâm trạng của anh, một kẻ bị "sét đánh" nên tỏ vẻ yên tâm hơn.
Hôm đi Palermô sắm quà, Mai cơn cũng đã mua cho mình một bộ đồ mới, nên giờ trông cũng khá ra dáng chứ không còn vẻ quê mùa bữa trước. Anh chỉ e vết sẹo lõm
bên má làm xấu trai. Nhưng thật ra ở cái xứ sở đau khổ này mấy ai để ý đến một chút thương tật vặt vãnh đó!
Anh đứng nhìn những đường nét hình ôvan tuyệt mĩ trên gương mặt cô muốn nói với cô mà không dám nhắc đến tên cô. Mãi sau anh mới thốt lên được một câu:
Hôm trước tôi có trông thấy cô ở chỗ vườn cam. Nhưng cô liền chạy mất. Chẳng lẽ tôi đã làm cho cô sợ?
CÔ gái vụt ngước mắt lên nhìn thật nhanh và lắc đầu.
Bà mẹ khẽ hích vào sườn con, nói với vẻ hơi giễu cợt:
- Apôllônnia, con nói một cái gì đi chứ. người ta phải đi không biết bao nhiêu đường đất chỉ để đến gặp con thôi đãy.
CÔ gái vẫn ngồi yên, hai hàng mi dài rủ xuống trông thật dễ thương. Mai cơn chìa cho cô gái gói quà bọc giấy vàng óng. Apôllônia cầm lấy đặt lên đùi. ông bố nói:
- Con mở ra xem đi, Apôllônnia.
Nhưng hai bàn tay nhỏ nhắn rám nắng của cô vẫn nằm yên. Bà mẹ cúi xuống với tay cầm lấy gói quà, thận trọng mở ra. Bên trong là một chiếc hộp nhung đỏ. Bà mẹ loay hoay một lúc, không biết làm cách nào để mở.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:47 am

Tình cờ, bà bấm vào một nút lò xo, và nắp hộp bật ra.
Trong hộp là một sợi dây chuyền lớn bằng vàng. Cả nhà sững sờ. Nhưng không phải chỉ vì món quà quá lớn.
ở đất nước này, một tặng phẩm bằng vàng còn có nghĩa là một lời tỏ tình chân thành, một xác định nghiêm túc về ý định tiến tới hôn nhân của người tặng mà không
ai dám tỏ ý ngờ vực.
Apôllônia vần không động đến món quà. Bà mẹ lấy sợi dây chuyền ra, hai tay cầm hai đầu nâng lên trước mặt con gái, và cô lại ngước cặp mắt nâu như mắt hươu sao lên nhìn anh, chớp chớp hàng mi dài, cám ơn anh:
"Grazia .
Đó là lần đầu tiên Mai cơn được nghe giọng của cô nói. Chỉ một từ "Grazia" mà dư âm của nó ngân mãi trong tai Mai cơn, vừa êm ái du dương, vừa e lệ thẹn thò.
Anh ngồi ngay trước mặt mà không dám nhìn thẳng vào mắt cô , bối rối trò chuyện với hai ông bà già. Nhưng anh không thể không nhìn thấy thân hình Apôllôma -
mơn mởn, tràn trề sức sống trong bộ y phục trang nghiêm ngày chủ nhật.
Cuối cùng Mai cơn đứng dậy, cả nhà cũng đứng lên theo. Sau những cái bắt tay tạm biệt, ông bố tiễn Mai cơn xuống tận xe ngỏ ý mời anh tới dùng cơm vào chủ nhật tới Mai cơn cảm ơn và nhận lời, tuy trong lòng anh biết là không thể nào đợi suốt cả một tuần lễ không trông thấy cô
Và Mai cơn không đợi được thật. Mới sáng ngày hôm sau anh đã một mình lái xe đến ngồi bên ngoài hàng hiên nói chuyện với chủ quán, cho đến khi Viteli thấy thương tình sai người lên gọi vợ và con gái xuống. Cuộc gặp gỡ lần thứ hai này không ngượng ngập như lần trước. Apôllônia tỏ vẻ dạn dĩ hơn, đã dám đáp lại vài ba câu. Tấm áo hoa sặc sỡ mặc thường ngày càng khiến cô trông có vẻ ngây thơ, quyến rũ hơn.
Hôm sau nữa, sự việc lại tái diễn. Chỉ khác một điều là lần này trên cổ Apôllônia dã lấp lánh sợi dây chuyền vàng của Mai cơn tặng. Anh mỉm cười, hiểu rằng đó là một dấu hiệu tốt lành. Anh tiễn cô gái di lên đồi, đến tận nhà, bà mẹ đi theo phía sau sát gót, không chịu tụt lại lấy một bước. Đến một khúc ngoặt dốc, cô bỗng trượt chân, và chắc là sẽ ngã nếu như Mai cơn không đỡ kịp.
Chỉ một sự đụng chạm ngắn ngủi như vậy đã làm cho anh nóng ran cả người. Anh không nhận thấy bà mẹ đi sau lưng cười thầm giễu cợt - con gái của bà vốn nhanh
nhẹn chẳng khác gì một con dê núi và từ thuở mới học đi đến giờ chưa bao giờ trượt ngã ở chỗ dốc này. Bà cười thầm, biết rằng nếu không anh chàng này sẽ không có
cách nào được chạm vào người con gái bà cho cho đến tận đêm tân hôn.
Cứ thế hai tuần liền, hôm nào Mai cơn cũng đến và mang theo quà tặng. Appôllônia đã hết e thẹn, ngượng ngùng, nhưng chẳng bao giờ hai người được ở riêng một mình với nhau để chuyện trò. CÔ đúng là con gái thôn quê chữ nghĩa chỉ vừa đủ để biết đọc, biết viết nhưng ngây thơ, chất phác, chuyện gì cũng ham học hỏi. Rồi phần vì Mai cơn hối thúc, phần vì thấy anh giàu nên sau nửa tháng lễ cưới đã được tổ chức vào một ngày chủ nhật.
Don Tômmadinô phải đứng ra lo liệu mọi việc. Tin từ Mĩ sang cho biết: không thể cản trở ý định của Mai cơn, chỉ cần bố trí sao cho không xảy ra những chuyện đáng tiếc. Capo - mafioso cũng làm đại diện cho họ nhà trai để tiện cắt đặt người bảo đảm an ninh. "Họ nhà trai từ Côrleône đều quá đủ - từ ông bác sĩ già đến hai gã chăn cừu kiêm vệ sĩ. Capo và Phabridiô. Đây chỉ là một đám cưới nhà quê bình thường. Dân làng đổ ra đứng hai bên đường ném hoa lên người cô dâu chú rể, và họ ném trả lại vào đám đông những nắm hạnh nhân bọc đường. Bữa tiệc kéo dài tới tận nửa đêm, nhưng cô dâu chú rể không đợi đến khi kết thúc đã lên chiếc xe "An pha - Rômêô phóng về biệt thự có hàng rào bằng đá bao quanh của bác sĩ Ta da gần thị trấn Côrleône.
Mai cơn ngạc nhiên khi thấy bà mẹ đẻ của cô dâu cũng lên xe để đi theo. Nhưng ông bố vợ Viteli đã giải thích ngay: cô dâu còn nhỏ quá, nên phải có bà mẹ đi theo để sáng hôm sau kịp thời sửa chữa ngay những trục trặc" của đêm tân hôn. Nhiều khi chuyện rắc rối vặt mà lại trở thành quan trọng chưa biết chừng! Nhưng vừa về đến nhà, bà chỉ ghé tai dặn dò mấy người làm của bác sĩ Taga, ôm hôn vỗ về cô con gái cưng rồi biến mất. Trong gian phòng rộng thênh thang chỉ còn lại đôi vợ chồng trẻ Mai cơn Côrleône.
Mai cơn đứng nhìn cô dâu vẫn mặc nguyên bộ đồ cưới lại còn choàng thêm một chiếc áo khoác bên ngoài. MấY chiếc hòm đựng quà cưới đã được khiêng từ xe xuống xếp ngay ngắn trong phòng. Trên mặt bàn con bày sẵn chai rượu vang và ổ bánh cưới, nhưng cả hai người chỉ mải ngắm nhìn chiếc giường tân hôn với bức màn che bên trên. Apôllônia đứng ngơ ngác giữa phòng, đợi anh Mai cơn khởi sự.
Thật lạ lùng, Mai cơn cứ ngỡ khi chỉ còn hai người trong phòng đã là vợ chồng không gì ngăn cách nữa thì anh sẽ chạy bổ tới mà ôm ghì lấy khuôn mặt, tấm thân bao ngày đêm anh hằng tơ tưởng. Thế nhưng thay vào điều đó, anh chỉ tần ngần đứng nhìn Apôlìônia chậm chạp gỡ tấm khăn cưới từ trên đầu xuống vắt lên lưng ghế, tháo vòng hoa đặt lên mặt bàn trang điểm rồi đứng ngắm những hộp dầu thơm, son phấn xếp đầy trên mặt bàn.
Mai cơn tắt điện để cô cởi áo quần đỡ ngượng, nhưng ánh trăng vàng lộng lẫy vẫn chiếu vào phòng rực rỡ qua Ô cửa mở rộng. Anh ra kéo tấm màn che bớt lại, nhưng
không quá kín để đỡ nóng bức. Thấy Apôllômà vẫn đứng nguyên tại chỗ, anh mở cửa bước sang buồng tắm. Chẳng lẽ bà mẹ chưa chuẩn bị dặn dò gì cho cô dâu mới cả sao?
Chẳng lẽ một cô gái ngây thơ, nhút nhát như vậy lại chờ chồng đến cởi quần áo cho?

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:47 am

Nhưng khi từ buồng tắm quay lại, anh thấy phòng tân hôn tối đen, cả tầm màn che cửa sổ lúc nãy để mở hé cũng đã được kéo lại kín mít. Mai cơn mò mẫm bước đến bên giường, nhìn mãi mới nhận thấy Apôllônia đã chui vào trong chăn, cuộn tròn lại như con tôm nép vào tận trong góc, quay lưng ra ngoài. Trong bóng tối, Mai cơn cởi áo quần, chui vào chăn, quờ tìm tay của Apôllônia. CÔ nằm hoàn toàn khỏa thân, không mặc cả bộ đồ ngủ. Anh âu yếm vuốt ve cánh tay trần của cô rồi nắm vai lật người cô lại. Apôllônia từ từ quay mặt về phía anh; và bàn tay Mai cơn chạm vào bộ ngực đầy đặn, ấm nóng và mềm mại của cô. Như bị điện giật, Apôllônia giúi đầu vào ngực anh. Mai cơn xiết chặt người cô vào lòng, ngây ngất hôn lên đôi môi căng mọng. Hai người như gắn chặt vào nhau tưởng như không bao giờ gỡ ra được nữa.
Đêm hôm đó và những đêm tiếp theo của cuộc sống vợ chồng đã khiến cho Mai cơn hiểu tại sao trong các tầng lớp bình dân, nơi vẫn giữ những tục lệ truyền thống cổ
xưa người ta lại coi trọng vấn đề trinh tiết của con gái đến vậy. Đấy là thời kì những cảm xúc đam mê đạt đến đỉnh cao trọn vẹn và hài hòa nhất: khi sự hiến dâng trinh
tiết đi kèm với tình yêu và lòng tin cẩn, nó tuyệt vời, ngọt ngào như trái mọng được hái từ trên cây đúng vào độ chín
Cùng với sự xuất hiện của Apôllôma, cái cảnh sinh hoạt đàn ông khá ảm đạm ở ngôi biệt trang của lão bác sĩ bỗng tươi mát hẳn lên. Bây giờ don Tômmadinô hôm nào cũng về ăn cơm ở nhà, bác sĩ Tada tối tối càng thêm hào hứng kể những sự tích ngày xưa bên cốc rượu vang trong khu vườn thấp thoáng những bức tường đá.
Còn đêm đến là hai vợ chồng trẻ lại quấn riết lấy nhau. Mai cơn càng ngày càng khao khát si mê cái thân hình tuyệt mĩ của Apôllônia, làn da ngăm ngăm dám sánh như mật ong, đôi mắt to màu nâu cháy rực của cô. Từ thịt da cô toát ra một mùi thơm ngọt ngào khêu gợi. Và sự đam mê ân ái của cô cũng không thua kém Mai cơn, đêm nào họ cũng mệt rã rời thiếp đi khi ngoài cửa sổ bình minh đã bắt đầu ửng đỏ. Mai cơn ra kéo màn che lại rồi ngồi lên bệ cửa sổ mải mê ngắm vợ mình khỏa thân nằm xoài chân tay say sưa ngủ. Khuôn mặt cô trong giác mơ yên lành thật đẹp - những đường nét
tuyệt mĩ như vậy trước đây anh chỉ thấy ở Đức Mẹ đồng trinh trong những bức tranh của các họa sĩ Italia.
Vào tuần trăng mật đầu tiên, hai người thường dẫn nhau đi dạo chơi quanh vùng, mang theo thức ăn cho bữa trưa, hoặc làm vài chuyến du lịch nhỏ trên chiếc "An pha Rômêô . Nhưng một hôm don Tômmadinô kéo riêng Mai cơn ra một chỗ và thông báo: nhờ đám cưới mà bây giờ tất cả mọi người quanh vùng đều đã biết anh là ai và từ đâu đến, vì vậy cần phải có những biện pháp đề phòng, kẻ thù của gia đình Côrleône có thể vươn cánh tay dài của mình đến tận cái xứ sở hẻo lánh này. Xung quanh biệt trang của bác sĩ Tada lão đặt người vũ trang canh gác cẩn mật, hai gã chăn cừu Capo và phabridiô được lệnh túc trực suốt ngày đêm ở trong nhà .
Từ đó Mai cơn và vợ không ra ngoài một bước nào nữa. Anh giết thời giờ bằng cách dạy cho Apôllônia học đọc và học viết tiếng Anh, lái xe đi dọc theo hàng rào phía
trong của ngôi biệt thự. Lão capo - Mafiaso cũng đi biệt suốt ngày.
Một buổi sáng, Mai cơn hay tin don Tômmadinô vừa được gọi lên Palermô rất gấp. Đến chiều lão về và lại kéo riêng Mai cơn ra một chỗ, cho biết:
- Vừa có người từ Mĩ sang thông báo một tin dữ mà tôi không muốn cho cậu biết. Xantinô Côrleône vừa bị bắn chết.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:48 am

Chương 24




Mặt trời Xĩlili buổi sáng rót ánh nắng chan hoà màu vàng chanh vào căn buồng ngụ Maicơn tỉnh dậy, cảm thấy bên bờ vai trần của mình làn da đàn bà nóng hổi vì giấc ngủ củ Apôllônia . Chỉ cần một đụng chạm nhỏ là hai người lại quấn riềt vào nhau . Sống liền bên nhau cả tháng mà ham muốn của anh vẫn không giảm - càng ngày Apôllônia càng tuyệt vời hơn, cô đáp lại anh bằng một niềm đam mê không kém phần cuồng nhiệt .
Sáng nay Apôllônia trở dậy trước, Maicơn lắng nghe tiếng bàn chân trần của cô bước về phía phòng tắm ở cuối hành lạng Anh vẫn nằm trên giường, đón ánh nắng ấm ban mai dội lên tấm thân trần, châm thuốc hụt Hôm nay là buổi sáng cuối cùng của họ ở ngôi nhà này , trong khu biệt trang nạy Don Tômmadinô đã bố trí cho Maicơn một chỗ ẩn khác, chuyển anh đến một thị trấn ở bờ Nam hòn đảo Xixilị Apôllônia đang mang thai tháng thứ nhất, cô muốn về chơi nhà bố mẹ đẻ và tuần rồi sau đó mới đến với anh ở chỗ trú mợi
Tối hôm trước, khi Apôllônia đã đi về phòng ngủ, Don Tômmadinô còn ngồi lại với Maicơn một lúc lâu trong vườn . Trông lão có vẻ lo lắng và mệt mỏi, nói rằng rất không yên tâm về sự an toàn của anh .
- Vì đám cưới mà cậu bị lộ tung tích - lão nói . - Và cũng lạ là làm sao ông cụ của cậu không nghĩ đến chuyện tìm cho cậu một chỗ ẩn khạc Dù sao thì tôi cũng ít nhiều ngại bọn ranh con ở đây . Tôi đã đề nghị chúng cùng làm mấy việc có ăn hơn nhưng chúng không nghe . Lạ thật, chẳng hiểu chúng muốn gì . Lũ oắt này đã thử thịt tôi mấy bận nhưng tôi đâu phải đứa trẻ dễ chơi . Chúng phải hiểu rằng những trò vớ vẩn ấy thì ăn thua gì với tôi . Nhưng bọn ranh con đứa nào cũng thế, chẳng biết lượng sức gì cả . Ngu quá, chúng chỉ muốn ăn cả cơ .
Lão nói thêm là hai gã chăn cừu Calô và Phabridiô sáng mai sẽ cùng đi xe với Maicơn để bảo vệ anh dọc đường, còn bản thân lão không thể đến chia tay với anh được vì đã có lệnh gọi lão lên Palermô từ sáng sớm . Còn với bác sĩ Tada thì tốt nhất là không nên nói hở chuyện về chuyến đi, vì tối nay ông già lắm lời này sẽ đến Palermô giải trí và có thể vô tình ba hoa, lộ ra điều gì đó thì không ổn .
Về việc Don Tômmadinô đang gặp phải những chuyện khó chịu thì chính Maicơn cũng đã thấy - trong thời gian gần đây không khi nào lão rời vũ khí, đêm đêm có mấy toán vũ trang tuần tiễu quanh nhà, ban ngày thì thủ hạ xách lupara đứng gác trong biệt thự, mỗi khi lão đi ra khỏi nhà đều có vệ sĩ mang súng ống theo hộ tống ...
Ánh nắng buổi sáng đã bắt đầu nóng rạt Maicơn dập tắt điếu thuốc đang hút, mặc bộ quần áo làm việc, chụp lên đầu chiếc mũ lưới trai đàn ông Xixili thường đội, chân vẫn để trần bước ra cửa sổ buồng ngủ và đưa mát nhìn ra ngoài . Dưới sân, Phabridiô đang ngồi ngả người trên chiếc ghế bện và chải đầu, tay chậm chạp đưa chiếc lược theo từng lọn tóc quăn đen và dày .
Maicơn huýt gió, Phabridiô ngẩng đầu lện
-Đánh xe ra đi, - Maicơn hét xuống với gã . Năm phút nữa xuất phát .
Calô ở đâu ?
Phabridiô đứng dậy, áo sơ mi trước ngực mở phanh để lộ nhưng hình xăm xanh đỏ . Gã đáp :
- Đang uống cà phê trong bếp . Cô nhà có cùng đi không ạ ?
Maicơn nhíu mạy Cái thằng Phabridiô này mấy bữa nay thường có cái nhìn kỳ cục sau lưng Apôllônia . Chắc chắn là hắn không dám chàng màng vợ của bạn capo-mafioso rồi - ở đất Xixili này chỉ có những kẻ nào coi rẻ mạng sống mình mới dám nghĩ đến điều đó - nhưng dù sao thì ... Maicơn lạnh nhạt đáp :
- Không . Cô ấy về nhà chơi ít bữa rồi đi sạu
Anh đứng nhìn theo Phabridiô hấp tấp bước về phía ngôi nhà nhỏ tường đá dùng làm gara tạm thời cho chiếc xe "Anpha Rômêô" của anh .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:49 am

Maicơn sang phòng tắm để rửa mặt . Không thấy Apôllônia ở đọ Chắc cô đã xuống bếp để lo bữa sáng cho anh trước lúc đi . Nhưng ở bếp cũng không thấy cô . Calô bước vào, nói :
- Xe đã sẵn sàng . Tôi mang vali ra nhé ?
- Không cần . Maicơn đáp . - Apôllônia đâu ?
Bộ mặt lầm lì của Calo rạng rỡ lên trong một nụ cười :
-Cô ấy đang ngồi sau tay lái trong xe . Có vẻ khoái chí lắm . Chưa biết nước Mỹ ở đâu mà đã ra vẻ một bà Mỹ lắm rồi .
Ở cái xứ Xixili này, phụ nữ lái xe là một chuyện chưa từng có bao giờ ! Maicơn ra lệnh :
- Đi gọi Phabridiô và đợi tôi ở ngoài xe .
Anh bước ra khỏi bếp và chạy theo cầu thang lên gác . Chiếc vali đã được xếp đặt từ hôm qua để trong phòng ngủ . Trước khi xách nó lên tay, Maicơn bước lại bên cửa sổ nhìn ra ngoại Xe đã được đưa ra khỏi gara , nhưng không đậu cạnh cửa phòng bếp, mà ở bậc thềm cửa chính .
Appôllônia ngồi đặt hai tay lên vô lăng, hệt một cô bé leo lên xe hơi để nghịch chơi . Calô đang loay hoay đặt chiếc giỏ đựng thức ăn dùng dọc đường lên ghế sau . Vừa lúc đó Maicơn chợt khó chịu nhận thấy Phabridiô đi vội ra ngoài cổng ngôi biệt thự, có lẻ là cần phải làm một việc gì đó vào ngày giây phút cuối cùng trước khi lên đường .
Tại sao trước đó hắn không làm , quỉ tha ma bắt hắn đi ! Phabridiô vừa bước vào vội vã vừa ngoái lại nhìn có vẻ lén lút . Rồi sẽ phải cho hắn một trận cho biết thân . - Maicơn nghĩ .
Anh xách vali bước ra bậc thềm cửa bếp , và lập tức mùi hoa chanh cùng với làn không khí buổi sáng ấm áp trùm bọc lấy người anh . Apôlônia vẫy tay rối rít . Anh hiểu rằng cô muốn tự mình lái xe đến cửa bếp - khoảng cách chừng mười bước chân - và bảo anh cứ chờ nguyên tại chỗ . Calô đứng bên cạnh, toét miệng cười , súng lupara cầm trong tay . Vẫn chưa thấy Phabridiô trở lại . Đúng vào khoảnh khắc đó , từ những chi tiết nhỏ nhặt tưởng như vô nghĩa vụt ghép vào trong đầu Maicơn thành một bức tranh hết sức rõ ràng .
- Đừng ! Anh hét lên với Apôllônia - Đừng em !
Nhưng tiếng hét của anh chìm lấp trong một tiếng nổ rất lớn : Apôllônia đã mở công tắc xe . Tấm cửa dẫn vào nhà bếp nát vụn thành từng mảnh . Maicơn bị bắn văng đến cạnh tường nhà . Những mảnh đá vụn từ trên mái nhà rơi xuống tới tấp vào vai anh . Một mảnh lớn rơi đúng đầu . Trước khi ngất đi, Maicơn còn kịp nhận thấy chiếc xe Anpha Rômêô đã biến mất , thay vào đó là bốn bánh xe bám vào hai trục cầu thép trần trụi - và không có gì hơn .
Maicơn tỉnh dậy trong một căn phòng tối . Anh nghe có tiếng người thì thầm nói chuyện, nhưng không phân biệt được từ nào . Theo bản năng, anh cố không tỏ ra rằng mình đã tỉnh, nhưng tiếng nói chuỵên chợt im bặt, và một người nào đó ngồi trên chiếc ghế đặt cạnh giường cúi xuống bên anh nói :
- Có thế chứ . Cuối cùng thì cũng tỉnh lại rồi !
Ánh đèn bật lên chói mắt, Maicơn vội ngoảnh mặt đi . Đầu nặng như chì, trí óc mụ mẫm . Một cái bóng trắng nhỏ nhỏ treo trước mặt anh, rồi dần hiện rõ thẳng nét khuôn mặt của bác sĩ Tada :
- Nào để bác xem qua cháu một chút rồi ta tắt đèn liền . - ông ta dịu dàng nói và chiếu ngọn đèn pin vào hai mắt Maicơn : - Thế không sao, ổn cả rồi . - ông ta đứng thẳng người lên quay sang nói với một người nào đó bên cạnh :
- Có thể nói chuyện được rồi !
Lần này thì Maicơn đã nhìn rõ Don Tômmadinô ngồi trên chiếc ghế cạnh giường anh . Lão cuối xuống, gọi :
- Maicơn, Maicơn, cậu nghe tôi nói đấy không ? Có thể hỏi cậu vài lời chứ ?
Để đáp lại, đơn giản nhất là giơ tay ra hiệu . Và Maicơn đã làm như thế . Don Tômmadinô liền hỏi khẻ :
- Ai đánh xe từ gara ? Phabridiô phải không ?
Thay cho câu trả lời, không hiểu sao Maicơn lại mỉm cười , một nụ cười nhợt nhạt giá băng . Don Tômmadinô nói tiếp :
- Thằng Phabridiô đã biến mất . Maicơn, cậu hãy nghe tôi nói đây . Cậu đã nằm bất tỉnh một tuần lễ nay, hiểu không . Tất cả mọi người đều nghĩ cậu đã chết, nên tạm thời mối nguy hiểm đe doạ cậu đã qua -
bọn chúng không còn theo dõi cậu nữa . Tôi đã báo tin sang Nữu Ước và ông Trùm đã gửi chỉ thị sang cho tôi . Cậu sẽ trở về Mỹ, chỉ phải đợi ít lâu nữa thôi . Còn bây giờ cậu hãy nằm thật im ở đây . Tôi có một ngôi nhà nhỏ trên núi, ở đó thì chẳng có ai động đến cậu . Khi cái tin cậu bị chết vừa loang ra, đám đối địch của tôi ở Palêrmô đã liền đề nghị giải hoà với tôi - nghĩa là ngay từ đầu người mà bọn chúng cần là cậu chứ không phải tôi . Chúng chỉ làm ra vẻ chống tôi để đánh lạc hướng . Trong khi đó lại chuẩn bị vụ ám sát cậu . Cậu hãy nhớ kỹ điều đó . Còn tất cả những chuyện khác để tôi lo liệu , cậu chẩng cần phải lo nghĩ gì cạ Cứ yên tâm mà bình phuc.
Bây giờ thì Maicơn đã nhớ lại mọi chuyện . Anh biết rằng thế là Apôllônia đã chết, rằng Calô cũng không còn sống nữa . Anh nặng nhóc mấp máy môi :
- Phabridiô . Thông báo với tất cả những người chăn cừu . Ai báo cho tôi biết thằng Phabridiô ở đâu, người đó sẽ được thưởng những bãi chăn tốt nhất Xixili .
Hai chú cháu Don Tômmadinô nhìn nhau thở ra nhẹ nhỏm - Maicơn đã tỉnh táo hẳn . ông bác sĩ già Tada bước sát bên giường, thốt lên với vẻ đăm chiêu .
-Thế là bây giờ cháu đã thành người goá bụa . Ở Xixili, đó là một điều hiếm gặp ở tuổi cháu - dường như ông ta muốn an ủi Maicơn băng cái điều đặc biệt đó .
Maicơn ra hiểu bảo Don Tômmadinô ghé lại gần . Lão ngồi sang mép giường và cúi tai xuống sát miệng :
- Nhờ ông chuyển lời cho bố tôi là tôi muốn về nhà gấp - anh nói khẻ nhưng rành rọt - ông hãy nói rằng tôi muốn làm đứa con nối nghiệp của bố tôi .
Thế nhưng phải mất một tháng sau Maicơn mới bình phục hẳn, và tiếp đấy mất hai tháng nữa mới lo được đủ các thứ giấy tờ cần thiết để bảo đảm an toàn tuyệt đối cho việc anh trở về nước Mỹ . Sau đó, anh đáp máy bay từ Palermô đến Rôma, rồi từ Rôma về Nữu ược Trong suốt thời gian đó tung tích của Phabridiô vẫn biệt tăm .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:50 am

Chương 25




Sau khi tốt nghiệp Đại học tổng hợp, Kêi Adamx về dạy ở ngay trường trung học của thị trấn Niu Hempsiơ. Trong suốt nữa năm đầu sau ngày Maicơn bỗng nhiên biệt tích, tuần nào cô cũng gọi điện tới bà mẹ của anh ở Long Bich để hỏi thăm tin tức. Lần nào bà Corleône cũng trả lời hết sức thân mật, và lần nào cũng kết thúc cuộc nói chuyện điện thoại bằng một câu :
-Cháu là một cô gái tốt, rất tốt. Cháu hãy quên thằng Maicơn đi và kiếm lấy một người chồng xứng đáng.
Kêi không giận bà vì những lời khuyên thẳng thắn đó, cô hiểu rằng mẹ Maicơn chỉ muốn điều tốt cho cô mà thôi.
Đến khi nghỉ hè, cô quyết định xuống Niu York để mua sắm một ít quần áo, thăm mấy cô bạn gái cùng học ở trường đại học trước đây. Tiện thể cũng muốn tìm chỗ làm kha khá ở Niu York. Đã gần hai năm nay, cô sống cô đơn như một bà giáo già, ngoài giờ lên lớp ra là nằm nhà đọc sách, không giao thiệp chơi bời với ai. Thời gian gần đây, dù không còn liên lạc với Long Bich nữa, cô vẫn sống tách biệt như vậy. Nhưng Kêi biết rằng mình không thể kéo dài cuộc đời theo cách đó được. Cô đã trở nên cáu kỉnh, rầu rĩ, nhưng Kêi vẫn tin rằng Maicơn sẽ viết thư hoặc nhắn tin cho cô bằng cách nào đó. Anh không thể bạc bẽo, coi thường cô đến như vậy được.
Lần này Kêi đi theo chuyến tàu sớm, và gần ba giờ trưa, cô đã ở trong buồng khách sạn của mình. Các bạn gái của cô đều đã đi làm và Kêi không muốn quấy quá họ, dự định để đến tối sẽ gọi điện tới. Sau quãng đường dài mệt mỏi, cô không muốn đến các của hiệu ngay để may sắm. Mà ngồi một mình trong phòng cũng buồn - đầu óc lại chìm vào những kỷ niệm về những ngày xưa, kh cô cùng Maicơn thỉnh thoảng đi thuê một phòng ở khách sạn nào đó để sống riêng với nhau vài ba ngày. Có lẻ chính những kỷ niệm đó càng làm Kêi thấy lẻ loi và đã thôi thúc cô quay số điện thoại gọi về Long Bich. Đã lâu lắm rồi cô không liên lạc với gia đình Maicơn.
Từ đầu dây đằng kia, một giọng lơ lớ của người Ý hỏi ai gọi. Bất chợt cảm thấy lúng túng, Kêi phải cố lấy giọng bình tỉnh đáp :
-Cháu là Kêi Adamx đây ạ, thưa bác Corleône, bác còn nhớ cháu chứ ạ ?
- Nhớ chứ, nhớ chứ - bà Corleône đáp – Sao lâu nay không thấy cháu gọi điện cho bác ? Cháu lấy chồng rồi à ?
- Ồ, không ạ, Kêi nói _ Tại cháu bận quá – cô ngạc nhiên thấy bà Corleône có vẻ phật ý vì cô không gọi điện nữa - Bác có tin gì về anh Maicơn không ạ ? Anh ấy hiện này ra sao ?
Ống nghe im lặng một lúc, rồi Kêi nghe vang lên giọng nói rõ ràng, tự tin của bà Corleône :
-Maicơn đang ở nhà đây. Nó không gọi điện cho cháu à ? Cháu chưa gặp nó sao ?
Ngực Kêi như có một cái gì đó đau nhói, những giọt nước mắt tủi nhục bất chợt trào lên cổ. Cô hỏi bằng giọng lạc hẳn đi :
- Thế anh ấy về đã lâu chưa ạ ?
- Nữa năm nay
- Thì ra thế, - Kêi thốt lên – Cháu hiểu rồi.
-
Đúng vậy, cô đã hiểu ra tất cả. Cô nóng rực người lên vì xấu hổ khi nghĩ rằng bà mẹ Maicơn thấy cô chẳng là cái gì đối với con trai của bà cả. Về đã nữa năm nay mà anh ta đâu có thèm cho cô biết. Rồi sự xấu hổ được thay bằng một nỗi tức giận. Giận Maicơn, giận bà Corleône, giận tất cả mọi người, nhất là những gã đàn ông người Ý, họ chẳng biết lấy một tí lịch sự tối thiểu nào. Chẳng lẻ không yêu nhau thì giữa hai người chẳng còn gì cả nữa sao, thậm chí là một tình bạn chân thành ? Chẳng lẻ Maicơn không biết rằng như một người bạn, cô vẫn quan tâm đến số phận của anh, kể cả khi anh không còn ăn nằm với cô , không muốn cưới cô làm vợ nữa ? Chẳng lẻ anh nghĩ cô cũng như đám con gái người Ý hễ bị lừa gạt, phản bội là vội tự sát hoặc phát điên lên sao ?
Kêi cố nói bằng một giọng bình thản :
- Cháu hiểu rồi. Cảm ơn bác nhiều. Cháu rất vui là Maicơn đã về và mọi chuyện của anh ấy đều ổn thoả. Cháu chỉ muốn biết có vậy thôi. Từ nay cháu sẽ không gọi điện thoại phiền bác nữa.
-
Bà Corleône hối hả, có vẻ như không nghe những lời của Kêi, nói :
- Nếu cháu muốn gặp Maicơn, cháu đến ngay đi. Chắc nó sẽ phải bất ngờ lắm đấy. Cháu gọi taxi mà đi, bác sẽ báo bọn gác cổng thanh toán cho. Cháu nói với tài xế là trả gấp đôi, nếu không họ chẳng chịu đi xa đến tận Long Bich này đâu.
- Cháu không đến được bác ạ, - Kêi lạnh nhạt đáp - Nếu như Maicơn muốn gặp cháu, anh ấy đã phải gọi điện cho cháu từ lâu rồi. Rõ ràng là anh ấy không muốn nối lại quan hệ với cháu.
Giọng bà Côrleône lại càng hối hả thêm :
- Cháu là một cô gái dễ thương, có đôi chân thật xinh đẹp, nhưng lại chẳng thông minh chút nào, - bà cười hì hì trêu cợt Cháu đến đây là để chơi với bác chứ đâu phải với thằng Maicơn ? Bác có chuyện muốn nói với cháu. Cháu gọi taxi và đến đây nhanh lên. Nhớ đừng trả tiền xe. Bác đợi cháu đấy .
Dứt lời, bà Côrleône cúp máy. Tất nhiên Kêi có thể gọi lại, nói rằng cô không thể đi được. Nhưng thực sự Kêi cũng thấy mình cần gặp Maicơn, nói với nhau vài lời – dù đó chỉ là câu chuyện xã giao như giữa những người quen cũ. Một khi anh đã về nhà, không phải trốn tránh nữa, thì nghĩa là cái chuyện khủng khiếp kia đã được thu xếp ổn thoả, anh đã trở lại với cuộc sống bình thường như mọi người. Kêi hấp tấp nhảy ra khỏi giường , sửa soạn cho buổi gặp mặt . Cô trang điểm mặt mũi thật kỹ lưỡng, chọn đi chọn lại màu áo, soi gương một lúc lâu trước khi ra khỏi phòng . Cô nghĩ không biết người ngợm mình dạo này so với trước đây thể nào, hấp dẫn hơn hay xấu xí đi. Có vẻ như phổng phao tròn trịa ra và nhiều nữ tính hơn. Hợp gu đàn ông Ý là cái chắc. Nhưng Maicơn lại thích kiểu người thanh mảnh kia. Mà thật ra điều đó đâu có ý nghĩa gì, một khi về nhà đã sáu tháng ròng mà anh chẳng thèm gọi điện cho cô.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:50 am

Ra đến đường, Kêi vẫy một chiếc taxi, nhưng quả nhiên như lời bà Côrleône nói ,tay tài xế không chịu đi Long Bich. Kêi hứa sẽ trả gấp đôi tiền. Phải một giờ sau xe mới đến Long Bich. Cô nhìn quanh và ngạc nhiên trước những thay đổi diễn ra nơi đây. Một hàng rào gang bao quanh khu cư xá của gia đình Côrleône, những cánh cổng sắt lớn chặn ngang lối vào. Một gã đàn ông mặc áo vét trắng và sơ mi đỏ đã đứng chờ sẵn, thò đầu qua cửa xe nhìn đồng hồ tính tiền, đếm mấy tờ giấy bạc trao cho tài xế taxi. Đợi anh ta hoan hỉ nhận tiền xong, Kêi mới bước xuống xe, đi qua cổng vào khu cư xá.
Bà Côrleône thân ra mở cửa, ôm hôn cô thật âu yếm, khiến Kêi phải ngạc nhiên. Rồi chăm chú ngắm cô từ đầu đến chân, bà thốt lên :
- Cháu xinh quá. Mấy thằng con của bác đúng là một lũ ngốc.
Bà nắm tay kéo Kêi vào nhà, và lại như những lần trước đây, dẫn cô xuống phòng bếp, nơi trên bàn đã bày sẵn thức ăn và ấm cà phê đang sôi trên bếp lò .
- Cháu ngồi xuống đi, Maicơn sắp về đấy. Chắc nó phải ngạc nhiên lắm.
Cô nhìn thấy anh qua ô cửa sổ phòng bếp. Một chiếc xe dừng lại trước nhà , hai người đàn ông từ trên xe bước xuống, và tiếp đó là Maicơn . Anh đứng lại nói một câu gì đấy với một trong hai người đàn ông . Phần bên trái của mặt anh hướng về ô cửa sổ của phòng bếp , phía dưới má hõm vào một vết sâu trông như mặt con búp bê nhựa bị một đứa bé nghịch ngợm dẫm lên . Và thật lạ lùng, Kêi không thấy điều đó làm mặt anh xấu đi, nhưng chẳng hiểu sao, những giọt nước mắt của cô lại ứa ra . Cô trông thấy anh đứng áp chiếc khăn tay trắng bong lên mũi một lúc rồi quay lưng vào nhà. Kêi nghe tiếng cửa ngoài mở, tiếng bước chân của Maicơn vang lên trong hành lang dẫn vào bếp . Anh bước vào và nhìn thấy cô . Trong mấy giây đầu tiên , anh đứng hoàn toàn bất động , rồi một bên mép anh nụ cười thóng hiện - vết lõm nơi má trái không cho phép anh cười rộng miệng. Và Kêi, đã hàng trăm lần thầm nhắc đi nhắc lại với mình những lời lãnh đạm : “À! chào anh, thế nào, khoẻ chứ ?”. Nhưng vừa thấy Maicơn cô đã nhảy chồm dậy khỏi ghế ôm lấy cổ anh, giấu khuôn mặt ướt đẩm nước mắt vào ngực anh. Anh hôn lên má cô, đợi cho cô bình tĩnh lại rồi ôm lấy vai cô, dẫn cô ra xe. Anh khoát tay đuổi gã vệ sĩ không cho đi theo . Họ ngồi vào xe, anh lái ra cổng . Kêi ngồi bên cạnh anh, rút khăn mùi xoa ra lau sạch bộ mặt phấn son lem luốc.
-Em không muốn thế, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra thôi, - cô nói, - Có ai bảo cho em biết anh bị chúng làm cho tàn tật đến mức này đâu .
Maicơn bật cười lớn, đưa tay sờ vết lõm :
- Em nói cái này ấy à ? Chỉ vặt vảnh thôi mà . Giờ đã về ở nhà rồi thì có lẻ anh cũng cần phải đại tu lại bộ mặt của mình…Anh đã không thể viết thư cho em….Anh không thể làm gì được. Trước nhất em phải hiểu cho anh điều đó.
- Em hiểu.
Xe chạy hướng Niu York. Hai người im lặng một lúc, rồi Maicơn hỏi :
- Em đã tốt nghiệp rồi chứ ?
- Rồi, bây giờ em dạy ở quê. Thế người ta đã tìm ra ai là kẻ giết chết tay đại uý cảnh sát rồi phải không anh ? Có phải vì thế anh mới được về nhà không ?
Maicơn im lặng một lúc rồi đáp :
- Phải, tìm ra rồi. Chẳng lẻ em không đọc báo à ? Tất cả các tờ báo Niu York đều đăng tin.
Nghĩa là Maicơn không phải là kẻ giết người ! Mặt Kêi vui mừng rạng rỡ lên :
- Nếu có đọc thì em đã gọi điện thoại cho mẹ anh từ lâu rồi…- Cô chợt bối rối –
Kể ra nghe thật kỳ, nhưng sau mấy lần nói chuyện với mẹ anh, em đã gần như tin rằng chính anh đã làm việc đó thật . Mà vừa đây thôi, lúc uống cà phê, cụ còn bảo cái anh chàng tự thú tội là điên .
Maicơn nói :
- Có thể lúc đầu mẹ anh cũng tin như thế.
- Sao ? Mẹ đẻ ra anh mà cũng nghĩ như vậy sao ?
Maicơn cười khẩy :
- Mấy bà có khác gì đám cớm. Bao giờ cũng tin vào những khả năng xấu nhất.
Đến đường Manbơri ở Niu York, Maicơn cho xe vào gara. Lão chủ gara chào hỏi anh như một người quen. Maicơn dẫn cô đi vòng ra góc phố, dùng chìa khoá riêng mở cánh cửa chính của một ngôi nhà trước đây rất bề thế, nhưng giờ đã tàn tạ nằm giữa một dãy nhà cũng hoang phế như thế. Nhưng bên trong nhà lại sạch sẽ và sang trọng đến đáng kinh ngạc - đồ đạc toàn loại chiến (de luxe), phải là người có bạc triệu mới sắm nổi. Maicơn dẫn Kêi đi theo cầu thang lên gác, vào một phòng khách sáng sủa rộng mênh mông, liền bên cạnh là giàn bếp lớn. Một cánh cửa khác được đóng kính, có lẻ là buồng ngủ. Trong góc phòng khách là một tủ rượu lớn. Maicơn lấy xuống mấy chai, pha cho mỗi người một ly rượu. Họ ngồi im lặng lúc lâu trên đi văng . Rồi Maicơn hất đầu về phía cánh cửa đóng kín, nói :
- Thế nào, ta vào chứ ?

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:51 am

Kêi mỉm cười, uống một ngụm rượu lớn, đáp :
- Thì vào.
Với Kêi, thất cả vẫn hệt như trước đây, chẳng có gì thay đổi. Chỉ có Maicơn là thô bạo hơn, nhập cuộc thẳng ngay chớ không dè dặt, dịu dàng như trước đây. Có vẻ như anh sợ mất cô - Kêi không muốn lý giải chuyện đó. Rồi sẽ qua đi thôi. Đàn ông thường nhạy cảm hơn trong những trường hợp kiểu này mà, kể cũng kỳ - Kêi nghĩ. Đã hai năm trôi qua, nhưng cô vẫn cảm thấy không có gì tự nhiên hơn là việc cùng nằm và ân ái với Maicơn trên giường. Hệt như họ chưa hề xa nhau lấy một ngày nào.
- Lẻ ra anh nên viết thư cho em, nên tin em mới phải, - cô nép sát mình vào người Maicơn hơn, nói – Em thừa sức thực hiện luật omerta ở cái đất Hoa kỳ này. Anh biết không, dân Yanki cũng biết im lặng chứ.
Maicơn cười khẻ trong bóng tối :
- Nhưng anh ….đâu có ngờ là em sẽ chờ anh. Anh đâu biết là em vẫn chờ anh sau chuyện đã xảy ra .
Kêi nói :
- Không một phút nào em tin là anh đã giết chết hai người ấy. Chỉ đôi lúc sau những lần nói chuyện với mẹ anh, em mới cảm thấy nghi ngờ . Nhưng thật trong lòng em vẫn không tin . Em đã biết anh quá rõ mà.
Cô nghe tiếng anh thở dài :
- Không quan trọng là ai đã giết họ, anh hay không phải anh. Em cần phải hiểu điều đó.
Kêi hơi sửng sốt trước giọng nói lạnh lùng của Maicơn. Cô hỏi :
- Thế thì anh cứ nói thẳng ra với em đi – có phải là anh hay không phải ?
Maicơn ngồi dậy trên giường, dựa lưng vào gối, bật diêm, châm lửa hút :
- Nếu anh hỏi cưới em, thì trước hết anh phải trả lời câu hỏi của em đã, phải không ?
Kêi nói nhanh :
- Em thì sao cũng được, em yêu anh, và việc đó không có nghĩa gì hết . Đừng sợ em đi báo cảnh sát. Đúng thế không nào ? Có đúng anh là găngxtơ không ? Hỏi thế thôi chứ em cũng chẳng cần biết. Cái em muốn biết là hình như anh không yêu em. Thậm chí anh không gọi điện cho em khi anh đã trở về nhà.
Maicơn ngồi rít thuốc. Một tia lửa nhỏ bỗng bắn vào tấm lưng trần của Kêi làm cô cong người lại xuýt xoa. Nhưng cô vẫn đùa :
- Sao, anh định tra tấn em đấy à ?
Nhưng Maicơn không cười, anh nói bằng giọng hơi bối rối :
- Em biết không … khi về gặp lại những người thân, bố, mẹ, Cônni, Tôm - anh chẳng cảm thấy một sự vu mừng đặc biệt . Tất nhiên là dễ chịu khi được trở về nhà, nhưng nói thẳng ra điều đó không làm anh xúc động mạnh. Thế nhưng hôm nay khi nhìn thấy em trong phòng bếp, anh đã vui mừng thật sự. Em cho như thế có phải là tình yêu không ?
- Với em thế cũng là quá đủ.
Và hai người lại yêu nhau. Lần này Maicơn tỏ ra dè dặt, dịu dàng hơn. Rồi anh ra phòng khách pha rượu, bưng vào và ngồi xuống chiếc ghế đặt cạnh giường. Maicơn hỏi, giọng nghiêm túc :
- Bây giờ ta nói chuyện đứng đắn. Em nghĩ sao nếu anh hỏi em làm vợ ?
Kêi cười, vẫy tay gọi anh lại gần. Anh cũng cười lại :
- Không, anh nói nghiêm túc đấy. Em đồng ý lấy anh nhé. Về những chuyện đã xảy ra, anh không thể nói với em biết điều gì hết. Bây giờ anh đang giúp việc ông già nhà anh . Người ta đang chuẩn bị cho anh nối nghiệp bố - gia đình anh, như em biết đấy, làm nghề nhập khẩu dầu ôliu. Nhưng gia đình anh, ông già nhà anh có nhiều kẻ thù. Nếu lấy anh, em có thể chịu goá chồng khi còn đang rất trẻ . Và còn một điều nữa . Tối tối anh sẽ không bàn luận, nói với em những gì thuộc về công việc của anh đâu. Em sẽ là vợ anh nhưng không phải là bạn của anh, như người ta thường nói. Em không thể sẽ là bạn với nghĩa bình đẳng với anh được.
Kêi ngồi nhỏm dậy, với tay bật chiếc đèn đầu giường, châm một điếu thuốc. Dựa người vào gối, cô hỏi bằng giọng thản nhiên :
- Nói một cách khác, anh muốn bảo với em rằng anh là găngxtơ chứ gì ? Rằng anh phải lo những vụ bắn giết nhau và em đừng hỏi những việc anh làm, đừng nghĩ đến nữa phải không ? Anh bảo là nói chuyện đứng đắn, thì em hỏi anh : nếu chúng mình lấy nhau, thì cuộc đời em sẽ như thế nào ? Con cái, nhà cửa, bếp núc - tất cả chỉ có vậy thôi sao ? Thế nếu như có chuyện gì xảy ra ? Những chuyện đó có thể kết thúc bằng nhà tù lắm …
- Không, - Maicơn đáp. - Chết thì có thể chứ nhà tù thì không.
Nghe vậy Kêi bật cười, vừa tự hào vừa thích thú.
- Nhưng làm sao anh nói chắc chắn thế ? – Cô hỏi .
Maicơn thở dài :
- Những chuyện đó anh không thể nói được. Anh không muốn nói cho em biết.
Kêi im lặng một lúc lâu.
- Nhưng sau bao nhiêu tháng trời không gọi điện cho em , tại sao giờ bỗng dưng anh lại muốn lấy em. Ngủ với em thích lắm à ?
- Đúng vậy, - anh đáp . - Nhưng anh lấy em không phải vì thế. Anh chưa muốn trả lời em ngay bây giờ. Chúng mình sẽ còn tìm hiểu nhau thêm. Em có thể nói chuyện với ba mẹ em. Nghe nói ông cụ sắt đá lắm mà. Em thử hỏi cụ xem.
- Nhưng anh chưa trả lời vì sao anh muốn lấy em.
- Thôi được, - Maicơn nói, - Anh sẽ trả lời em một lần này. Em là người duy nhất mà anh yêu quí, gắn bó. Còn anh không gọi điện cho em là vì, như anh đã nói lúc nãy, anh không thể ngờ rằng sau những chuyện xảy ra, em vẫn còn yêu anh. Phải, anh đã có thể tìm em, hỏi thăm về em, nhưng anh không muốn. Anh sẽ nói cho em biết một vài điều, nhưng với điều kiện là em không được nói lại với bất cứ một ai khác, kể cả ông già em. Sau năm năm nữa, nếu như mọi chuyện tiến triển bình thường, gia đình Côrleône sẽ ra làm ăn công khai hoàn toàn, không dinh vào những vụ mang tính chất bất hợp pháp nữa. Để làm được việc đó, cần phải thu xếp một vài chuyện khá nguy hiểm – chính lúc đó em có khả năng trở thành một bà goá trẻ tuổi. Còn tại sao anh lại muốn cưới em ư ? Tại vì anh cần em. Và vì anh muốn có gia đình, con cái, đã đến lúc rồi. Nhưng anh muốn các con anh không phải chịu ảnh hưởng của anh như anh đã phải chịu ảnh hưởng của bố anh.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:52 am

Anh phải nói ngay để em biết là bố anh không hề muốn anh chịu ảnh hưởng của mình, không muốn anh dính dáng gì đến việc nhà. Ông muốn cho anh ăn học nên người, thành một bác sĩ hay giáo sư gì đó. Nhưng một tình huống đặc biệt đã buộc anh phải hành động để cứu giúp gia đình. Anh phải làm điều đó vì lòng thương yêu và kính phục đối với bố anh. Theo anh, ông cụ là một người chồng tốt, một người cha hiền, một người bạn quý. Ông bao giờ cũng sẵn sàng giúp đỡ những ai không gặp may. Tất nhiên, cuộc đời của ông còn có những khía cạnh khác, nhưng là con, anh không có quyền hỏi đến, biết đến.
Anh không muốn các con anh phải lập lại hoàn cảnh của anh. Anh muốn chúng chịu ảnh hưởng của em, được em nuôi dạy, chăm sóc. Anh muốn chúng lớn lên thành người Mỹ chân chính, làm ăn đàng hoàng, không có lừa đảo. Biết đâu chính chúng…hay con cháu chúng lại sẽ lập thân bằng con đường chính trị, trở thành tổng thống ? Biết đâu đấy . Dạo ở Đartmuth học lịch sử chúng mình chẳng biết mấy ông tổng thống có cha hay ông mà không bị treo cổ đấy là gì. Nhưng anh chỉ muốn các con mình thành bác sĩ, giáo viên hay nhạc công. Anh sẽ bắt chúng tránh thật xa cái nghề của gia đình anh hiện nay. Vả lại, khi chúng lớn lên thì anh cũng đã giải nghệ rồi. Lúc đó anh và em sẽ về ở một nơi nào đó giữa lòng thiên nhiên, sẽ tham gia một câu lạc bộ địa phương – như thế cũng là sống chứ ? Giản dị và an nhàn. Một viễn cảnh như vậy em thấy thế nào ?
- Tuyệt vời- Kêi lắc đầu - Nhưng em chỉ không hiểu một điều, là anh lấy em để làm gì một khi không thể kể cho vợ nghe về cái điều quan trọng nhất của cuộc đời mình ? Làm sao anh có thể chung sống với một người đàn bà mà anh không tin ? Bố anh rất tin mẹ anh, em biết điều đó.
- Đúng thế, - Maicơn nói, - Nhưng tin chưa có nghĩa là kể hết mọi chuyện. Mà ông tin là phải. Đâu chỉ vì tình vợ chồng. Mà còn là lòng biết ơn nữa. Còn cả bốn đứa con vào cái thời chưa chắc gì đã nuôi nổi. Đã bao nhiêu lần bà chăm sóc bảo vệ ông trong những ngày đen tối. Bốn chục năm thuỷ chung với chồng. Em hãy làm được như mẹ anh đi, rồi anh sẽ nói cho em biết những chuyện mà chắc chắn là em sẽ không muốn nghe chút nào.
- Thế chúng mình sẽ cùng sống chung với bố mẹ à ?
Maicơn gật đầu :
- Chuyện đó không sao. Chúng mình sẽ có nhà riêng, một cuộc sống riêng. Bố mẹ anh không thích can thiệp vào chuyện của con cái. Nhưng cho đến khi mọi chuyện lắng xuống hẳn, anh cần phải sống trong cư xá của gia đình.
- Vì sống ở ngoài thì nguy hiểm chứ gì ? – Kêi nói.
Lần đầu tiên kể từ khi quen anh, cô cảm thấy trên người mình hơi thở giá băng của cơn giận Maicơn. Anh không biểu lộ nó ra ngoài bằng cử chỉ hay lời nói, mà từ người anh toát ra một sự lạnh lùng câm lặng phảng phất màu chết chóc, đến nỗi Kêi có cảm tưởng giá cô được quyền quyết định thì chưa chắc cô đã dám lấy anh. Maicơn nói :
- Em có những suy nghĩ không đúng về bố anh và về gia đình Côrleône. Em đã nhét vào đầu mình đủ thứ vớ vẩn từ chó má trong mấy cuốn phim và mấy tờ báo. Anh sẽ giải thích cho em lần cuối cùng – em hãy nhớ là lần cuối cùng đấy nhé ! Bố anh là một người làm ăn tháo vát, muốn kiếm đủ tiền để bảo đảm cuộc sống cho vợ con mình. Và giúp đỡ những người mà vào lúc khó khăn ông có thể phải cần đến. Ông sống không theo các luật lệ thông thường, vì các luật lệ của cái xã hội mà ta đang sống là không chấp nhận được đối với một con người mạnh mẽ, xuất chúng tầm cỡ như ông. Em phải hiểu rằng ông cho mình chẳng thua kém gì những kẻ làm lớn , từ Thống đốc đến Tổng thống, hoặc Thủ tướng, hay luật lệ do kẻ khác định ra – các luật lệ sẽ mang đến thất bại cho ông trong mỗi bước đi. Tuy nhiên, mục đích cuối cùng của ông vẫn là hoà nhập vào các xã hội đó, nhưng phải với một sức mạnh cần thiết. Vì một kẻ yếu đuối bất lực thì đâu có được xã hội bảo vệ. Còn bây giờ ông sống theo những luật lệ riêng, tuân theo những nguyên tắc riêng về đạo đức, và ông đặt chúng cao hơn những nguyên tắc được pháp luật của xã hội quy định.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:52 am

Sửng sốt, Kêi cố nhìn rõ khuôn mặt anh :
- Nhưng như thế thì man rợ quá ! Nếu như mọi người đều suy nghĩ như vậy thì sẽ ra sao ? Xã hội sẽ sụp đổ tan hoang và chúng ta sẽ quay về với thời kỳ ăn hang ở hốc. Maicơn, bản thân anh cũng không tin vào điều đó phải không ?
Maicơn cười khẩy :
- Đấy là anh trình bày các quan điểm của ông già nhà anh… Nhưng em nên nhớ rằng, dù có làm cái gì đi chăng nữa thì bố anh cũng phải là người vô trách nhiệm…ít nhất cũng không vô trách nhiệm ở trong cái “vương quốc” mà ông tạo lập nên với các luật lệ của mình. Ông không phải là loại tướng cướp bao giờ cũng lăm le bắn giết…như em vẫn tưởng lầm đâu. Ông là người thật sự có trách nhiệm, theo cách riêng của ông.
- Nhưng anh tin vào cái gì ? – Kêi hỏi khẻ .
Maicơn nhún vai :
- Anh tin ở em, anh tin ở gia đình của chúng mình sau này. Anh cũng không trông chờ vào xã hội sẽ bảo vệ chúng ta, không có ý định trao gửi số phận của mình vào tay những kẻ chỉ có một tài năng duy nhất là bằng mọi cách cố thu được thật nhiều lá phiếu trong các cuộc bầu cử. Ít ra thì tình hình hiện nay đúng là như thế. Nhưng thời đại của những người như bố anh đã qua rồi. Không thể hành động theo các phương sách của ông già được nũa, điều đó sẽ phải trả bằng những giá quá đắt. Muốn hay không muốn, gia đình nhà Côrleône sẽ buộc lòng phải chấp nhận xã hội và hoà nhập vào đó. Nhưng như anh đã nói, hoà nhập vào với một sức mạnh hùng hậu của bản thân, nói khác đi, nghĩa là phải có nhiều tiền và các thứ tài sản có giá trị khác. Anh muốn bảo đảm cho các con mình thật chắc chắn cho đến khi chúng chịu chung số phận như mọi người của xã hội .
- Nhưng chính anh đã tự nguyện đi chiến đấu để bảo vệ đất nước này, anh là cựu chiến binh, là anh hùng kia mà ? – Kêi ngạc nhiên – Làm sao anh lại thay đổi hẳn đi như vậy ?
- Mà có thể anh cũng như những đứa con của cái xứ sở này, thực chất là những kẻ bảo thủ, bám chằng chằng và các truyền thống cũ. Anh cho tự mình bảo vệ lấy mình là tốt nhất. Các chính phủ, nếu nhìn và ngẫm cho kỹ, có chăm lo cho dân được là bao nhiêu! Nhưng hiện nay vấn đề không phải ở đó. Hiện nay anh chỉcó thể nói một điều : anh phải giúp đỡ ông già nhà anh, phải đứng về phía ông. Còn em có đứng về phía anh không – đó là do em quyết định.- Anh cười, - Lấy chồng là khổ vậy đó.
Kêi vỗ vỗ tay xuống mặt nệm :
- Lấy chồng thì chưa biết thế nào, chứ thật sự hai năm trời xa anh, em không biết một người đàn ông nào khác. Bây giờ lại túm được anh…lẽ nào em lại để cho tuột khỏi tay. Lại đây mau nào, anh.
Tắt đèn, hai người nằm ôm ghì lấy nhau. Kêi thì thầm vào tai anh :
- Anh à, anh có tin rằng từ khi chúng mình xa nhau đến giờ, em không hề biết đến một người đàn ông nào khác không ?
Dĩ nhiên là Maicơn phải tin. Anh gật đầu ngay. Nhưng Kêi lại hỏi tiếp :
- Còn anh….thì có ai không ?
Khi Maicơn đáp “có”, - thì trong vòng tay của anh, Kêi cừng người lại, khiến anh phải vội tiếp : “ Trừ sáu tháng gần đây. “
Maicơn không nói dối. Kể từ sau khi Appôllônia chết đi, thì Kêi là người đàn bà đầu tiên anh gần gũi.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:53 am

Chương 26




Cửa sổ của căn phòng sang trọng nhìn xuống một quang cảnh đẹp như thiên đường do bàn tay con người tạo ra phía sau khách sạn: những cây cọ mang từ nơi khác tới được chiếu sáng bởi nhữn dây đèn da cam, hai bể bơi lớn ánh lên màu xanh đậm như hai tấm gương khổng lồ dưới những ngôi sao lẻ loi trong sa mạc . Thành phố Las Vegas chìm ngập trong biển đèn nêong sáng rực, chân trời bao quanh là những đụn cát và núi đá . Giônni Phôntein buông tay thả tấm rèm xám nặng nề thêu sặc sỡ xuống và quay vào phòng .
Ninô Valenti đang nửa nằm nửa ngồi trên đivăng, tay cầm một cốc uytxki, nhìn đám bồi phòng của sòng bạc - ba gã đàn ông và một ả ăn mặc hở hang - tíu tít chuẩn bị chiếc bàn chơi hình móng ngựa, mang ra sáu chiếc ghế bành êm .
- Ê, Giônni... lại đây, - Ninô gọi, giọng lè nhè, - Thật tiếc là mày không cùng chơi với tao, lột sạch mấy thằng khốn nạn này đi . Mày không thấy là tao hên như thế nào à ?
Giônni ngồi xuống chiếc ghế đối diện với đivăng, đáp:
- Tớ có chơi cờ bạc bao giờ đâu, cậu biết đậy Sức khoẻ cậu thế nào ? ổn chứ ?
- Tuyệt vời, - Ninô khịt mũi, - Nửa đêm sẽ có gái, chúng ta sẽ ăn tối rồi sau đó sẽ sát phạt chơi . Mày biết không, tao đã đớp của cái sòng này năm chục ngàn đô rồi đấy .
- Cha chả, - Giônni thốt lên, - Hay lắm . Nhưng khi cậu tịch thì tất cả những cái đó để cho ai ?
Ninô nốc một hơi cạn cốc rượu .
- Mày chán bỏ mẹ . Giônni . Chỉ được cái tiếng hão, chẳng có biết ăn chơi đếch gì hết . Nào, xả láng đi .
Ninô đã "xả láng" hai tiếng rồi, và bây giờ bắt đầu có kết quả .
Trước hết, y từ từ gục mặt xuống bàn, rùng mình một cái rồi đột ngột đổ người ra phía trước, và có lẽ đã ngã dập đầy xuống sàn nếu không có hai tay bồi bàn, vốn đã quen với những triệu chứng báo trước của màn kịch, kịp thời đỡ lấy và khiêng Ninô sang buồng ngủ . Gã bồi phòng thứ ba ngồi lại trên bàn, Giônni hỏi:
- Anh ấy có hay bi như thế này không ?
Gã bồi phòng nhún vai:
- Hôm nay ông ấy bị sớm đấy, mọi hôm thì còn lâu . Bữa đầu chúng tôi còn cho mời bác sĩ lên phòng chăm sóc, nhưng sau ông Ninô bảo đừng gọi làm gì mất công, chỉ việc quẳng đại ông ấy lên giường là xong, sáng mai đâu sẽ vào đấy cả . Chúng tôi theo lời . Có cái lạ là say sưa như vậy mà hôm nào ông ấy cũng ăn bài ... mà ăn lớn kia chứ . Hồi hôm đến giờ có ván sòng cũng đã mất khoảng ba ngàn đô . Không hiểu sao số ông ấy ma lạ !
- Thế hả ? - Giônni Phôntein nói - Anh đi goi ngay bác sĩ lên đây . Nếu cần thì tìm khắp cả sòng bạc, nhưng phải gọi được bác sĩ đến .
Khoảng mười lăm phút sau, Guilơ Xêgan bước vào phòng . Giônni khó chịu nhận thấy cho đến nay anh ta vẫn không có dáng một ông thầy thuốc chút nào . Cái túi cứu thương chuyên dùng bằng da đen sì trong tay anh ta trông lại càng có vẻ kì cục đến phi lí . Giulơ bước vào buồng ngủ, nơi Ninô đang nằm như chết . Vừa mở túi thuốc, anh ta vừa nói với Giônni:
- Cám ơn tấm séc anh gửi . Chỉ khám thôi mà thế là nhiều quá . Tôi chẳng đáng được ngần ấy .
- Đáng cái con khỉ, - Giônni nói, - Nhưng thôi, quên đi, tòan chuyện ngày xưa . Anh xem Ninô làm sao thế này ?
Bằng những động tác nhanh nhẹn và khéo léo, Giulơ khám cho Ninô: nghe nhịp tim, bắt mạch, đo huyết áp . Rồi anh ta rút từ trong túi cứu thương ra một bộ đồ tiêm, cắm phập đầu kim vào bắp tay Ninô, bơm thuốc . Trên gương mặt vô cảm của kẻ say rượu, vẻ tái nhợt dần dần biến mất, hai bên má bắt đầy hồng hào trở lại .
- Căn bệnh đã rõ rành rành, - Giulơ sảng khóai đáp .
- Khi Ninô gục xuống lần đầu tiên ở đây, tôi đã gửi anh ta vào bệnh viện, ở đó họ đã khám nghiệm kĩ . Bệnh đái đường . Còn nhẹ thôi - chỉ cần uống thuốc, ăn kiêng là có thể thọ đủ bách niên . Nhưng ông bạn quí của anh không thèm nghe . Cứ uống liên hồi kì trận . Gan gần như đã rã hết, bâ giờ đến lượt não . Còn vừa rồi là một cơn kích ngất nhẹ . Tôi bảo thật nhé - phải nhốt anh ta vào ...
Giônni thấy nhẹ cả người . Thế thì chưa có gì ghê gớm lắm, chỉ cần Ninô biết giữ một tí là ổn . Hắn hỏi:
- Nghĩa là cho nó vào bệnh viện chứ gỉ
Giulơ bước đến tủ rượu ở góc tường, rót một cốc uống cạn .
- Không, - anh ta nói, - Tôi bảo là nhốt anh ta vào . Giam anh ta vào nhà thương điên ấy, anh hiểu chửa
- Anh đùa đấy chứ ?
- Tôi không đùa, - Giulơ đáp, - Cái món thần kinh tôi không thạo lắm nhưng cũng biết ít nhiều, thầy thuốc mà . Anh bạn Ninô của anh còn có thể gượng được nếu như gan chưa bị hư nặng đến thế . Lúc nào mổ x ac anh ta khắc biết . Nhưng căn bệnh chính là ở trong đầu kia . Sự thực, sống chết anh ta có cần gì đâu, có khi còn muốn giết mình nữa là khác . Chưa chữa được bệnh đó thì chẳng nước non gì đâu . Vì thế nên tôi mới bảo nhốt anh ta lại, may ra anh ta mới chịu điều trị thần kinh ...
Có tiếng gõ cửa, Giônni đi ra mở . Luxi Manchini bước vào .
- Ô, Giônni ! - Cô ôm chầm hôn hắn . - Tuyệt quá, được gặp anh .
- Chà, đã lâu ta không gặp nhau rồi đấy nhỉ . - Giônni nhận thấy Luxi đã thay đổi nhiều . Thân hình cân đối thon thả ra, đã biết cách ăn diện, để tóc xinh đẹp, hấp dẫn hơn - khác hẳn với cái cô gái mà hắn đã biết trước đây . Giônni thoáng nghĩ rằng giá mà cặp bồ với cô ở Las Vegá này thì thú lắm . Nhưng chưa kịp tán tỉnh thì hắn đã chợt nhớ cô la người tình của tay bác sĩ đang đứng bên cạnh nên đành phải thôi ngay . Hắn tươi cười hỏi :
- Đêm hôm thế này em lên phòng Ninô làm gì đấy ?
Luxi đấm vào vai hắn một phát:
- Nói bậy . Em nghe Ninô mệt và anh Giulơ lên thăm bệnh rồi em mới lên đay chứ . Xem có cần gì em giúp không ? Ninô có làm sao không ?

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:54 am

- Không sao, - Giônni đáp, - Anh ấy khỏe rồi .
Giulơ nằm dài ra đivăng .
- Khỏe cái con khỉ, - anh ta văng tục, - Bây giờ bọn mình phải ngồi cả đây mà chờ anh ta dậy đã . Sau đó bàn việc nhốt anh ta lại . Luxi, anh ta khóai em, chắc em bảo anh ta chịu nghe đấy . Giônnni, nếu anh thực sự là bạn của Ninô, thì phải cố giúp anh ta với . Nếu không thì buồng gan của anh ta chỉ nay mai la được đem triển lãm trong phòng thí nghiệm của một trường y nào đó thôi .
Giônni bực mình với kiểu ăn nói của tay bác sĩ lắm . Cứ như bố người ta không bằng . Hắn định đáp lại thì bỗng nghe tiếng Ninô từ trong giường chõ ra:
- Ê, các tướng, cho tớ một cốc nào .
Ninô đã ngồi dậy lù lù trên gường . Nhìn thấy Luxi, y cười khóai chí:
- A, Luxi đấy hả ? Lại đây với anh nào .
Y vừa nói vừa vung ta ra, nhưng Luxi chỉ ngồi ghé bên giường, hôn lướt qua má . Thật kì lạ, trông Ninô giờ đây không có vẻ ốm yếu tí nào, có thể nói là hoàn toàn mạnh khoẻ . Y bật ngón tay, nói:
- Thế nào, Giônni ? Tao muốn một cốc uytxki mà . Chà, chúng nó dọn mất bàn chơi rồi, tiếc quá .
Giulơ đưa cốc lên miệng làm một ngụm lớn, nói:
- Anh không uống được . Bác sĩ không cho phép .
Ninô sầm mặt:
- Tao đếch cần bác sĩ với bác siếc nào hết, - Nói xong, y giả vờ như vừa trông thấy Giulơ, - Ô kìa, Giulơ đấy à ? Cậu là bác sĩ của tớ phải không ? Tớ không định nói cậu đâu . Nào, đưa đây, Giônni, không tao tự đứng dậy đi lấy đây .
Giônni nhún vai, bước về phía tủ . Giulơ thản nhiên buông lửng một câu:
- Tôi đã nói rồi, không được ...
Giọng Giulơ vẫn lạnh lùng bất cần . Giônni nổi cáu, rót một cốc rượu, dừng lại cạnh giường, hỏi:
- Một cốc thì liệu có thể chết được không ?
- Không, một cốc thì chưa chết, - Giulơ đáp bằng giọng thản nhiên . Luxi lo lắng nhìn anh ta như định nói điều gì nhưng lại thôi . Ninô cầm cốc rượu, dốc nó vào miệng . Giônni đứng nhìn y mỉm cười . Bác sĩ không cho phép cơ đấy! Cứ để cho hắn biết chỗ đứng của mình . Nhưng Ninô đột nhiên nghẹt thở, há mồm ra đớp không khí, mặt tím nghét, toàn thân co giật, uốn cong lại như con cá bị cần câu giật lên khỏi mặt nước, tròng mắt lồi ra trắng dã . Giulơ bước vòng ra phía sau, một ta giữ lấy người y, tay kia cắm một mũi tiêm vào vai, sát ngay cổ . Thân thể Ninô lập tức mềm nhũn ra, không co giật nữa . Một phú sau y đã tuột xuống, nằm thượt ra trên gối, mắt nhắm nghiền .
Giônni, Luxi và Giulơ lặng lẽ bước ra phòng khách, ngồi quanh bộ xa lông . Luxi nhấc ống nói điện thoại màu ngọc lam và gọi cà phê cùng vài món lót dạ . Giônni đến quầy rượu pha một cốc và hỏi Giulơ:
- Anh có biết là Ninô sẽ phản ứng như vậy sau khi uống cốc uytxki không ?
Giulơ nhún vai:
- Nói chung, có thể đóan được .
Thế sao không báo trước cho tôi ?
Tôi đã báo rồi .
- Người ta không ai báo như vậy cả, - Giônni cáu kỉnh nói, - Bác sĩ chó gì lại thế . Anh bảo tôi tống Ninô vào nhà thương điên, không tìm được từ nào dễ nghe hơn mà nói sao ? Có lẽ anh khoái trêu gan người ta lắm nhỉ ?
Luxi cúi gầm mặt . Giulơ vẫn thản nhiên mỉm cười nhìn Giônni .
- Anh đã muốn cho Ninô uống thì có cái quái gì ngăn anh nổi . Anh vênh váo không coi lời khuyên hay lệnh cấm của tôi vào đâu . Thử nhớ lần anh đề nghị tôi làm bác sĩ riêng cho anh sau cái vụ mổ họng ấy . Tôi đã gạt phắt đi vì biết tôi với anh không chịu được nhau . Thầy thuốc ai chẳng coi mình là chúa trời, là vị thánh tối cao trong xã hội hiện đại - đó la một trong những niềm vui của họ . Nhưng anh có chịu coi tôi như vậy đâu . Đối với anh tôi chỉ là thằng đầy tớ . Như cái bọn lang băm ở Hôlíut của các anh ấy mà, chẳng hiểu bọn chó ấy chui từ đâu ra ? Hoặc là dốt đặc cán mai, hoặc là chẳng thèm biết đến cái đếch gì cả ... Chẳng lẽ bọn họ không hiểu bệnh tình của Ninô à ? Cứ nhét cho anh ta đủ thứ thuốc vớ vẩn - được thêm ngày nào hay ngày ấy . Sống hay chết, họ đâu thèm quan tâm! Còn tôi, tôi có một cái thói kỳ quặc, không thể tha thứ được - tôi biết vậy - là cố giữ lấy mạng sống cho con người! Tôi không cản việc anh cho Ninô uống thêm một ngụm uytxki là vì muốn để cho tất cả thấy cái gì đang đợi anh ta trong những ngày sắp tới . Giulơ chúi người ra phía trước và nói tiếp vẫn bằng cái giọng lạnh lùng đều đều: Bạn anh gần như không còn hy vọng gì nữa . Anh có khả năng hiểu được điều đó không ? Áp huyết cao, đái đường, ăn nhậu bừa bãi ... có thể gây xuất huyết não bất cứ lúc nào . Đầu nó có ngày sẽ tự vỡ tung ra đấy . Chắc anh đã hiểu ra rồi chứ ? Đúng, tôi đã nói là phải vào nhà thương điên! Bởi vì nếu không có chế đọ điều trị bắt buộc và nghiêm khắc thì toi . Tôi nói thẳng ra như vậy đấy . Hoặc là anh cho thằng bạn gàn của anh vào bệnh viện tâm thần và cứu được anh ta, hoặc là vĩnh biệt anh ta được rồi .
Luxi lẩm bẩm :
- Giulơ, đừng nói ác thế anh . Anh cứ giải thích từ từ cho anh ấy hiểu .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:54 am

Giulơ đứng lên . Giônni Phôntein không phải không thích thú nhận thấy tay bác sĩ này không còn giữ được vẻ thản nhiên bất cần thường ngày nữa . Giulơ tiếp:
- Anh tưởng đây la lần đầu tiên tôi phải nói những chuyện tương tự trong hoàn cảnh tương tự sao ? Hết ngày này sang ngày khác, tôi phải nhai đi nhai lại với đủ loại người: "Đừng ăn nhiều như vậy - sẽ chết đấy, đừng hút thuốc nhiều như vậy, đừng uống rượu nhiều, đừng làm việc nhiều như vậy sẽ chết đấy!..." Chẳng ai chịu nghe cả . Mà tại sao, anh có biết không ? Tại tôi không nói thêm vào đó từ "ngày mai" . Thế cho nên bây giờ tôi hoàn toàn có cơ sở để nói với anh là: rất có thể ngày mai Ninô sẽ chết .
Giulơ bỏ ra quầy rượu tự pha cho mình một cốc nữa .
- Thế nào, Giônni, anh có định giam Ninô lại không ? - anh ta hỏi .
- Tôi cũng không biết nữa , - Giônni đáp .
- Anh biết đấy, bảo rằng hút thuốc nhiều đến chết đi, uống rượu đến chết, làm việc đến chết và thậm chí ăn đến chết - nghe có vẻ buồn cười . Nhưng tất cả mọi cái đều có thể lắm . Về mặt y học chỉ có một việc không làm đến chết được là đàn ông đàn bà yêu nhau, hơn nữa người ta còn đặt ra bao nhiêu thứ để ngăn cản, - anh ta dừng lại uống nốt cốc rượu, - Dù vậy vẫn chưa phải không còn lo gì, ít ra là đối với đàn bà . Tôi thường phải thăm bệnh cho các bà, trong đó lắm bà không nên đẻ thêm nữa . Tôi bảo họ: "Đừng đẻ mà chết đấy". Thế mà mới hết tháng họ đã lại mò vào, mặt mũi đỏ bừng, bảo: "Thưa bã sĩ, hình như tôi có thai thì phải" - đành phải nạo thôi . Tôi bảo: "Nhưng mà nguy hiểm đấy!" Dạo đó giọng tôi gây được ấn tượng cơ . Thế là các bà mới cười bẽn lẽn mà rằng:"Nhưng vợ chồng chúng em đều là người có đạo tử tế cả đấy ạ".
Có tiếng gõ cửa và hai cô chạy bàn đẩy một cái xe xếp đồ ăn và cốc tách vào . Họ lôi dưới gầm xe ra một cái bàn xếp và mở ra . Xong xuôi, Giônni bảo hai cô lui .
Cả bọn ngồi vào bàn ăn xănguych nóng và uống cà phê . Giônni ngả người trên ghế đốt thuốc lá, hỏi:
- Anh cứu người, nhưng tại sao lại làm nghề phá thai ?
Mãi đến giờ Luxi mới lên tiếng:
- Anh ấy muốn giúp bọn con gái lúc khó khăn nếu không thì người ta tự tử hay làm gì đó để tống thai ra, nguy hiểm đến tính mạng .
Giulơ mỉm cười với cô và thở dài:
- Không đơn giản thế thôi đâu . Nói cho cùng thì tôi là bác sĩ giải phẫu . Người ta bảo tôi có bàn tay vàng . Nhưng tôi rủa mình ghê lắm - tôi còn tử tế đấy . Tôi mổ bụng thằng cha nào đó và biết rằng hắn sắp chết . Tôi rạch chỗ này, cắt chỗ kia, biết rằng cái hạch hay khối u thế nào cũng lại tòi ra lại nhưng tôi cứ tươi cười tiễn họ ra về, cho thêm một đống thuốc . Có mụ đến tôi, tôi xẻo phăng một bên vú . Năm sau mụ đến nữa, tôi lại xẻo tiếp bên kia . Năm nữa tôi nạo hết ruột gan mụ như nạo hột dưa . Rốt cuộc rồi mụ cũng chết . Trong khi đó thì các ông chồng cứ hỏi đi hỏi lại:"Kết quả xét nghiệm thế nào ? Kết quả xét nghiệm thế nào ?" Tôi đã phải mướn một thư ký chuyên để nghe những cú điện thoại kiểu ấy . Tôi chỉ gặp người bệnh khi đã được chuẩn bị xong xuôi để xét nghiệm hoặc để mổ thôi . Tôi giành càng ít thời gian càng tốt cho nạn nhân vì dù sao tôi cũng là một người bận bịuu mà . Mãi lúc ấy tôi mới cho ông chồng gặp tôi trong hai phút . "Hết hi vọng rồi". Tôi bảo họ . Còn họ thì không bao giờ nghe ra mấy chữ ấy cả . Không phải họ không hiểu mà họ không nghe ra . Thoạt đầu tôi tưởng tôi nói không rõ nên cố gân cổ lên mã nói cho rành rọt . Nhưng người ta vẫn không chịu nghe ra . Một tay còn bảo tôi: "Anh nói cái chết tiệt gì thế, hết khí lỏng à ?" Giulơ cười, - Hết hi vọng, hết khí lỏng cái con khỉ . Thế là tôi xoay sang phá thai . Vừa đẹp vừa nhàn, ai cũng hài lòng, đại khái như rửa bát đĩa xong để chậu lại cho sạch sẽ gọn gàn ấy mà . Đó là chuyên môn của tôi . Tôi thích nó, thích thành thợ phá thai . Tôi không tin cái bào thai hai tháng là một nhân mạng cho nên ở đây chả có vấn đề gì hết . Tôi giúp các cô gái trẻ và những bà có chồng đang gặp khó khăn, tôi kiếm được nhiều tiền . Tôi khỏi phải ra trận . Khi bị tóm, tôi có cảm tưởng như mình đào ngũ bị bắt . Nhưng tôi vẫn còn may, thằng bạn đã nhờ được đúng cửa và kéo được tôi ra nhưng bây giờ các bệnh viện lớn không cho tôi cầm dao mổ nữa . Thế la tôi mới ở đây . Tôi lại khuyên người ta những câu hay ho và lại bị người ta bỏ ngoài tai hệt như ngày xưa .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:55 am

- Tôi đâu có bỏ ngoài tai, Giônni nói, - Tôi đang suy nghĩ .
Lợi dụng lúc hai người im lặng, Luxi chuyển đề tài câu chuyện:
- Giônni, anh xuống Las Vegas làm gì thế ? Có việc hay đi du hí một chầu để trốn tránh trách nhiệm ông chủ hãng phim Hôlíut ?
Giônni lắc đầu:
- Đâu phải . Chẳng hiểu Maicơn Cổleoone có việc gì cần gặp anh . Hôm nay anh ấy cùng Tôm Haghen sẽ bay đến đây . Tôm nói hai người sẽ gặp cả em nữa . Luxi, em có biết chuyện gì không ?
- Em chỉ biết đại khái thôi . Tối mai tất cả chúng ta sẽ dùng bữa cùng Maicơn và Tôm, có cả Phrêđô nữa . Theo em, chắc có việc liên quan đến chuyện khách sạn . Nghe nói thời gian gần đây thu nhập của sòng bạc bị giảm xuống, mặc dù hình như chẳng có nguyên nhân nào dẫn đến chuyện đó cả . Có thể don côleoone phái Maicơn xuống xem xét .
- Nghe nói Maicơn đã sửa lại mặt rồi, phải không ? Giônni hỏi .
Luxi cười:
- Chắc là do Kêi nài nỉ rồi . Dạo đám cưới anh ấy không chịu làm, em cứ lấy làm lạ . Nom sợ chết đi được, lại còn chảy nước mũi nữa . Nhẽ ra anh ấy phải làm sớm mới phải . Hôm tiến hành cuộc phẫu thuật tạo hình, Maicơn đã mời Guilơ đến làm cố vấn và theo dõi đấy .
Giulơ trầm ngâm nói:
- Thật là kì lạ, Maicơn chẳng tin tưởng ai hết . Anh ta bắt tôi phải theo dõi thật sát sao xem mấy ta bác sĩ làm có đảm bảo không . Mà ca mổ này thật ra rất đơn giản, bất kì tay phẫu thuật hạng trung nào cũng có thể làm được .
Có tiếng động trong phòng ngủ . Cả ba người quay đầu nhìn vào: Ninô đã tỉnh lại . Giônni chạy tới ngồi xuống bên cạnh, Giulơ và Luxi đến đứng ở phía cuối giường . Ninô mỉm cười yếu ớt :
- Thôi, giờ thì tôi sẽ không giấu các bạn nữa . Đời tôi sắp đi tong rồi . Giônni, mày còn nhớ chuyện hai co bé năm ngoái ở Palm Springs không ? Tao thề là tao không ghen với mày đâu . Tao mừng cho mày, Giônni ạ, mày có tin tao không ?
- Tất nhiên là tớ tin chứ . Cậu kì lắm .
Luxi và Giulơ nhìn nhau . Không đời nào lại có chuyện Giônni Phôntein tranh mất bồ của anh bạn nối khố Ninô . Thế thì tại sao Ninô lại bảo rằng y không ghen chuyện năm ngoái ? Hay là Ninô uống rượu để tự giết mình một cách thơ mộng chỉ vì bồ của y chạy theo Giônni Phôntein ?
- Tôi sẽ cho y tá đến đây với anh đêm nay . Phải nằm mất một vài hôm . Tôi nói nghiêm túc đấy .
Ninô nháy mắt với Guilơ:
- Tuân lệnh, ông đốc ạ , nhưng đừng cử cô em nào quá xinh đấy nhé!
Giulơ quay điện thoại gọi y tá đến, rồi cùng Luxi bỏ đi, để Giônni ở lại đợi . Ninô nằm im với vẻ mặt nhợt nhạt, đờ đẫn, dường như lại mê man đi . Giônni ngồi trên chiếc ghế cạnh giường và ngẫm nghĩ về những lời Ninô vừa nói . Chưa bao giờ hắn lại có ý nghĩ rằng Ninô lại có thể ghen với hắn .
Một năm trước đây, Giônni Phôntein ngồi trong văn phòng trang hoàng lộng lẫy của hãng phim do hắn đứng đầu và cảm thấy buồn bực tuyệt vọng . Chưa bao giờ hắn buồn như vậy,và điều này có vẻ lạ lùng khó hiểu, nếu như lưu ý rằng bộ phim thứ nhất do hắn sản xuất đã thành công lớn và mang lại những khoản tiền khổng lồ . Trong bộ phim này, Giônni thủ vai chính và Ninô đóng một vai cũng kha khá . Mọi việc đều diễn ra đúng như kế hoạch, toàn bộ chi phí gói trọn trong bản dự trù ít ỏi lúc đầu . Đến lúc này đã rõ ràng tất cả những ai tham gia vào việc làm bộ phim này đều kiếm được một khoản thu nhập đáng gía cả gia tài . Người duy nhất đau khổ trong chuyện đó là Giếc Uônt, lão bỗng chốc như già đi đến hàng chục tuổi .
Cuốn phim đầu vừa xong, Giônni liền quay tiếp hai phim một lúc, hắn và Ninô mỗi người thủ một vai chính . Ninô đúng là phát hiện lớn của điện ảnh: một tay chơi bạt mạng mà lại thật dễ thương . Thế là y phất, đụng vào đâu cũng ra tiền . Thông qua nhà băng, Bố Già cũng nhận được phần lãi khá lớn, và chính điều này làm cho Giônni hoan hỉ nhất . Hắn đã không phụ lòng tin của ông Trùm . Các em xinh xẻo lại xô hắn như điên, tuy lần này là buôn bán nhiều hơn . Hắn có máy bay riêng, sống hoang tàng hơn, lại được chiếu cố về khoản thuế má . Vậy thì lý do gì bắt Giônni phải dằn vặt và buồn phiền ?
Lý do thì Giônni biết rõ: cổ họng buôn buốt, vòm miệng ngứa, mũi ngứa . Chỉ có hát mới làm đỡ đi cơn ngứa không chịu nổi . Nhưng hắn không dám hát . Sau khi mổ lấy hạt cờm ra khỏi thanh quản, Giônni gọi điện cho Giulơ Xêgan hỏi bao giờ có thể hát thử ? Tay bác sĩ đáp: vào bất cứ lúc nào, ngay bây giờ cũng được . Giônni thử liền, nhưng sau đó lại hối tiếc - giọng vang lên khàn khàn, khó nghe . Ngày hôm sau cổ họng lại đau - nhưng lần này khác so với trước khi mổ . Tồi tệ hơn . Như có cái gì cọ xát, đốt lửa trong đó . Từ đấy hắn không dám thử nữa .
Nhưng nếu như từ nay Giônni không thể hát được nữa thì tất cả những cái khác hắn cần để làm gì ? Hát ca là sự nghiệp, là công việc của đời hắn . Là cái nghề duy nhất mà Giônni biết làm thật sự, cho đến hôm nay không có ai sánh kịp . Chỉ tới giờ hắn mới hiểu ra điều đó . Sau bao nhiêu năm qua, hắn đã trở thành một ca sĩ nhà nghề . Thế mà bỗng dưng tất cả thành vô nghĩa .
Hôm đó là ngày thứ Sáu . Hắn gọi điện cho cô vợ cũ như mọi bận nhưng trong lòng vẫn thầm mong cô từ chối . Cô không bao giờ từ chối trong suốt những năm hai đứa bỏ nhau . Bỡi lẽ không bao giờ cô từ chối để bố con hắn có dịp gặp gỡ . Cô ả gớm thật, Giônni nghĩ thầm . Trước đây hắn đã từng hạnh phúc với Virginia . Tuy hắn quan tâm đến cô nhiều hơn bất cứ người đàn bà nào khác, nhưng hắn thừa biết rằng hai người không thể quan hệ xác thịt với nhau được nữa . Có thì cũng phải đợi đến năm sáu mươi lăm tuổi, đại để cũng như cả hai đều cùng về hưu, bỏ lại hết mọi thứ trên đời .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:55 am

Nhưng thực tế đã đánh tan những ý nghĩ ấy . Khi đến nơi, hắn thấy Virginia đang hơi bực mình và bọn trẻ con không mừng hắn lắm . Số là hai đứa đã hẹn đi nghỉ với các bạn tại một trang trại ở California và sẽ cưỡi ngựa chơi .
Hắn bảo Virginia cho bọn trẻ đi và tươi cười hôn từ biệt chúng . Ai chứ bọn nhóc này thì hắn biết quá rồi . Đứa trẻ nào lại chả thích cưỡi ngựa hơn là quanh quẩn bên ông bố cau có cứ mở mồm ra là dạy dỗ ? Hắn bảo Virginia:
- Anh uống vài chén rồi cũng chuồn thôi .
- Cũng đượ, - cô đáp .
Hôm nay là một ngày buồn của cô, tuy hiếm hoi, nhưng rõ ràng là thế . Sống cái kiểu như cô đây đâu có dễ . Cô thấy hắn làm một cốc tướng .
- Hôm nay làm sao mà anh phải lấy hứng ghê thế ? - cô hỏi, - công việc của anh tốt đẹp cả mà . Em không bao giờ nghĩ rằng anh lại làm ăn giỏi vậy .
Giônni cười .
- Khó quái gì, - hắn nói .
Nhưng trong bụng hắn đang nghĩ xem có gì không ổn . Hắn hiểu đàn bà và hắn biết lúc này Virginia đang bực vì thấy hắn đã có những gì hắn muốn . Đàn bà bao giờ chả ganh ghét những người đàn ông của mình ăn nên làm ra . Cái đó làm họ tức tối . Nó làm họ bớt lòng tin vào sức kìm nén mà họ dùng để chống lại sự lôi cuốn những thú vui xác thịt và những ràng buộc hôn nhân . Giônni đành phải giải thích để làm cô vui . Hắn nói:
- Anh mà không hát được thì tốt đẹp mà làm quái gì .
Giọng Virginia vẫn khó chịu:
Ồ, Giônni, anh có còn là trẻ con nữa đâu! Chả gì cũng ba nhăm tuổi rồi chứ ít à ? Anh cứ phiền não về chuyện hát hỏng mãi làm gì ? Dù sao làm phim cũng lắm tiền hơn cơ mà .
Giônni nhìn cô dò hỏi, sau đó hắn nói:
- Anh là ca sĩ . Anh muốn hát . Chuyện tuổi tác thì có can hệ gì ?
Virginia nóng nảy:
- Tôi không bao giờ thích anh hát cả . Bây giờ anh đã chứng tỏ là anh biết làm phim rồi . Tôi rất mừng thấy anh không hát được nữa .
Cả hai người cùng ngẩn người ra khi Giônni nổi cáu:
- Mày ăn nói cái kiểu gì bà bạc bẽo thế, hả ?
Người hắn run lên . Sao Virginia lại thế, sao cô ta ghét hắn đến thế ?
Virginia khoái chí cười thấy hắn bị ăn một cú đau đến nỗi hắn phải phát cáu lên với cô, cô nói:
- Thế anh bảo tôi cảm thấy thế nào khi cái bọn mèo mả gà đồng cứ lượn quanh anh, mê mẩn nghe anh hát ? Anh sẽ nghĩ thế nào nếu tôi vừa ra đường là có trăm thằng chạy theo ? Đó là vì chuyện hát hỏng của anh đấy . Bao lâu nay tôi đã cầu cho anh mất giọng không hát được nữa . Nhưng đó là chuyện trước khi ta ai đi đường nấy kia .
Giônni uống nốt cốc rượu .
- Cô chẳng hiểu cái cóc khô gì hết .
Hắn xuống bếp quay điện gọi Ninô . Hắn quyết định hai đứa sẽ đi Palm Springs chơi và đưa cho Ninô số điện của một em cực xinh mà hắn muốn gọi đến du dương .
- Nó sẽ gọi bạn nó cho cậu, - Giônni bảo, - Một giờ nữa tới sẽ đến .
Virginia lạnh nhạt chào hắn . Hắn thây kệ . Hắn cứ xả láng một trận cho sướng thân cái đã .
Ở Palm Springs mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả thôi . Với hai cô bé, còn rất trẻ, chưa kịp biến thành tham lam, lọc lõi - cuộc vui thật thú vị . Một vài người quen cũng đánh xe tới, và cả bọn tập trung lại bên bể bơi vui chơi cho đến tối . Rồi Ninô kéo một em lên phòng và hai người yêu nhau khi da thịt còn chưa kịp nguội nắng . Nhưng Giônni thì lại chẳng cảm thấy ham muốn chút nào - từ lâu nay y nhận thấy cứ mỗi lần có chuyện gây gổ với cô vợ cũ Virginia là y như lại mất hứng! Giônni bảo cô gái thứ hai là Tina vào buồng tắm một mình, còn hắn đi lên căn phòng lộ thiên ở phía sau bốn bề lắp kính, nơi đặt một cây đàn dương cầm . Hắn ngồi xuống, rồi vừa tự đệm đàn vừa cất tiếng khe khẽ hát một bài quen thuộc ngày xưa của mình .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:56 am

Những nốt nhạc đầu tiên vang lên tuy hơi khàn nhưng thật chuẩn xác và rõ ràng . Giônni nhìn quanh . Tina đang tha thẩn ngoài ban công ngắm bể bơi, không thể nghe thấy . Cánh cửa kính vẫn đóng kín . Không hiểu sao hắn không muốn để cho người khác nghe mình hát lúc này . Giônni lại cất giọng - lần này là một bản tình ca . Hắn lên hết giọng, như đang biểu diễn trước công chúng, lo lắng chờ một cú nhói rát trong cổ họng nhưng không có gì xảy ra cả . Giônni lắng nghe kỹ - giọng hát hơi lạ, dường như không phải của mình, nhưng hắn lại thích như vậy . Trầm lắng, hào hùng hơn - Giônni nghĩ . Hắn hạ giọng hát hết bài, rồi ngồi lặng yên bên chiếc đàn dương cầm, ngẫm nghĩ về điều vừa xảy ra .
Một giọng nói sau lưng khiến Giônni giật bắn mình: "Chà, khá lắm, khá lắm!" Quay phắt lại trên chiếc ghế quay, Giônni nhìn thấy Ninô đứng cạnh cửa ra vào, một mình, không có cô bồ . Hắn thở ra nhẹ nhõm . Một mình Ninô thì đươc .
- Thế cậu nghĩ sao ? - Giônni nói, - Mà này, cậu tống khứ hộ hai con bé cho tớ với . Bảo chúng về nhà đi .
- Mày đi mà bảo, - Ninô đáp - Hai con nhỏ ngon đến vậy, tại sao tao phải đuổi đi kia chứ ? Vả lại tao vừa xơi cô nàng của tao hai phát liền, nỡ nào để nó nhịn đói mà về ?
"Thôi đươ, mặc chúng, - Giônni nghĩ, - Cứ để chúng ở lại . Hai con nhỏ chẳng phiền gì đến ai". Rồi hắn gọi điện cho tay bầu ban nhạc quen ở Palm Springs mượn một cây đàn mandolin .
Ăn tối xong, Giônni bắt tay vào việc ghi âm sau khi đưa cho Ninô một cây mandolin nhờ đệm nhạc, hướng dẫn hai cô gái cách điều khiển máy ghi, Giônni bắt đầu hát . Hắn hát tất cả những bài mình biết . Hát thật tự nhiên, thật khoẻ, chẳng cần giữ giọng . Cổ họng không hề hấn gì . Như vậy là tha hồ mà hát, hát mãi, hát đến vô tận . Đã bao nhiêu lần trong những tháng phải im lặng vừa qua, hắn thầm biểu diễn những bài hát này, nghĩ cách thể hiện từng lời, từng câu sao cho diễn cảm, tinh tế hơn . Và thế là bây giờ hắn hát thật . HÁT THẬT SỰ, Giônni nghĩ . Hắn không còn kiểm tra xem giọng nghe có chuẩn không, mà chỉ tập trung vào cách thức thể hiện . Với nhịp điệu cũng không thật ổn lắm, nhưng đó chỉ là tại chưa quen, nghỉ hát quá lâu mà thôi . Luyện tập ít lâu là đâu lại vào đấy cả .
Cuối cùng, Giônni ngừng hát . Tina, với cặp mắt long lanh, chạy đến ôm hôn hắn thật lâu, thật chặt, nói :
- Bây giờ thì em mới hiểu là tại sao bà già nhà em ngày xưa không chịu bỏ qua buổi nào có Giônni Phôntêin hát .
Gặp lúc khác thi ăn nói kiểu ấy là bỏ mẹ ngay, nhưng lần này cả Giônni lẫn Ninô chỉ cười .
Rồi họ quay lại băng . Bây giờ Giônnni có thể đánh giá mình một cách khách quan . Giọng hát có thay đổi, thay đổi nhiều, nhưng rõ ràng vẫn là giọng của Giônni Phôntêin . Nhưng giờ đã trở lên nhiều sắc thái, đa dạng hơn . Còn nói về kỹ thuật, nghệ thụât thể hiện âm thanh, thì ở đây Giônni đã lên đến đỉnh cao mà trước đây chưa từng bao giờ đạt được . Mà đó là sau một khoảng thời gian nghỉ dài . Chắc sẽ còn tiến xa hơn nữa . Hắn cười hết cỡ miệng, nhìn Ninô, hỏi:
- Thật sự là khá chứ, hay là tớ ngỡ như vậy ?
Ninô đăm chiêu nhìn bộ mặt hí hửng của Giônni:
- Khá ... từ đó chưa đúng . Nhưng đợi ngày mai xem thế nào đi .
Giônni như bị dội một gáo nước lạnh :
- Hừm, đồ chó đẻ, - hắn cáu kỉnh nói, - cậu có thể không phải lo về chuyện ngày mai .
Tối hôm đó Giônni không hát thêm nữa . Cả bốn người rủ nhau đi dạo chơi, rồi khuya về Giônni vui thú ôm ấp em bé Tina . Về mặt hát phải công nhận là Giônni cừ thật, nhưng khoản làm tình thì hắn biết Tina hơi cụt hứng . Nhưng biết làm sao được . Chẳng nhẽ trong một ngày làm chuyện gì cũng ngon lành ?
Sáng ra Giônni tỉnh dậy trong nỗi lo lắng - hắn sợ rằng chuyện xảy ra tối qua chỉ là một giấc mơ . Khi đã chắc chắn đấy không phải là mơ, hắn sợ giọng mình lại bị mất . Vẫn mặc nguyên bộ quần áo ngủ, Giônni chạy xuống phòng đặt đàn dương cầm, thử cất giọng ca khe khẽ . Cổ khong đau, họng không rát . Hắn hát to hơn . Âm thanh tuôn chảy nhẹ nhàng, tự nhiên . Hắn hát rất thoải mái . Thời đen tối đã qua rồi - cuộc sống lại bắt đầu! Bây giờ nếu có thất bại với tư cách là chủ hãng phim thì cũng đếch cần, cô em Tina mất hứng cũng chẳng sao . Virginia có căm hắn đến đâu cũng mặc . Tất cả đều không quan trọng . Chỉ hơi tiếc một điều - là hai đứa con gái không có mặt lúc hắn lấy lại được giọng hát, là hắn không phải cho hai đứa con của mình nghe . Giá được thế thì khoái biết mấy!
Cô y tá đẩy chiếc xe nhỏ bước vào phòng . Giônni đứng dậy và cúi xuống nhìn Ninô đang nằm ngủ - hay đã chết rồi, chẳng biết nữa . Không, Ninô không ghen tị với việc bạn của mình đã lấy lại được giọng hát . Ninô ghen tị với chuyện khác - giờ thì Giônni đã hiểu ra . Ninô ghen tị với việc bạn mình quá hạnh phúc vì đã hát lại được . Điều đó có nghĩa là Giônni còn rất tha thiết với tiếng hát của mình . Trong khi đó, Ninô Valenti không còn tha thiết đến cái gì nữa hết, không còn cái gì có thể giúp y muốn sống trên cõi đời này .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:57 am

Chương 27




Mãi tận tối hôm đó Maicơn Côrleône mới bay đến Las Vegas. Đã được lệnh trước, nên không ai ra sân bay đón anh. Đi theo Maicơn chỉ có hai người : Tôm Haghen và gã vệ sĩ mới tên là Anbert Nêri .
Maicơn và hai người cùng đến đã được dành sẵn mấy buồng tốt nhất trong khách sạn. Những người anh cần gặp đã đứng đợi đầy đủ nơi phòng khách.
Phrêđô thân mật ôm hôn người em út . Hồi này trông cậu hai nhà Côrleône béo mập ra, trên mặt lộ vẻ mãn nguyện, ăn diện thật bảnh bao, mày râu nhẵn nhụi, tóc tai và móng tay tỉa tót cẩn thận. Một con người khác hẳn , không còn dấu vết gì của cái kẻ ngơ ngác bốn năm trước được đưa từ Niu York xuống đây lánh nạn .
Lùi lại một bước, Phrêđô âu yếm ngắm nghía Maicơn :
- Bảnh trai lắm . Vết thương trước không còn tí dấu vết nào nữa . Kêi thế nào ? Bao giờ thì cô ấy xuống đây chơi được?
Maicơn mỉm cười :
- Anh mới đúng là bảnh trai, hệt như được lột sác ấy . Đáng ra Kêi cũng xuống thăm anh, nhưng vì đang có bầu, lại phải trông đứa nhỏ . Vả lại, tôi xuống đây là có việc gấp, tối mai hoặc cùng lắm sáng ngày kia phải bay về rồi.
- Nhưng trước hết chú phải ăn cái gì đã . Thằng bếp trưởng ở khách sạn này cực kỳ . Nó mà nấu thì cứ là nuốt cả lưỡi. Chú đi tắm rửa, thay quần áo, để tôi cho dọn bàn ra ở đây . Những ai chú cần gặp đã đợi sẵn ngoài kia cả rồi, khi nào chú gọi là có ngay .
Maicơn cười :
- Tốt lắm. Nhưng nhớ để Mau Grin lại sau chót nhé . Còn bây giờ anh nói giùm Giônni Phôntêin đến ăn tối với chúng ta . Cả Luxi cùng anh chàng bác sĩ của cô ấy nữa. Nhân thể nói chuyện luôn . Này Tôm, ngoài mấy người đó ra, ta có cần gặp ai nữa không nhỉ ?
Tôm Haghen lắc đầu . Từ lúc xuống đến giờ, Tôm thấy Phrêđô có vẻ lạnh nhạt với y . Phrêđô bị ông Trùm ghét, tước mọi thứ ân huệ, nên cứ nhằm người cố vấn (consigliori) mà oán . Thật ra Tôm cũng muốn giúp Phrêđô ít nhiều, nhưng Bố Già đâu có chịu . Không hiểu sao don Côrleône ghét nó đến thế, mặc dầu không thấy ông nói ra miệng bao giờ .
Khi cả bọn ngồi vào bàn ăn thì đã quá nửa đêm . Trong suốt bữa ăn, Maicơn là trung tâm chú ý chung của mọi người . Trông anh giống hệt như ông Trùm , từ cử chỉ dáng điệu đến lời ăn tiếng nói . Cũng đáng nể và đáng sợ như Bố Già , nhưng anh hành động tự nhiên , ăn uống chuyện trò thân mật vui vẻ với mọi người . Tôm Haghen, như thường lệ, vẫn kín đáo nấp sau hậu trường . Còn tay vệ sĩ mới Anbert Nêri chưa ai gặp bao giờ, gã cũng tỏ vẻ rất khiêm nhường, lặng lẽ . Viện cớ không muốn ăn , gã đến ngồi trong chiếc ghế bành đặt cạnh cửa ra vào và chúi đầu vào đọc một tờ báo địa phương .
Một lúc sau đám hầu bàn được lệnh ra khỏi phòng , Maicơn quay sang nói với Giônni Phôntêin :
- Tôi nghe nói anh đã lấy lại được giọng và giờ hát còn hay hơn trước đây nữa phải không ? Người ta bảo những người hâm mộ lại quây lấy anh đông nghịt . Xin chúc mừng anh .
- Cảm ơn chú, - Giônni đáp, cố đoán xem Maicơn gọi mình đến đây để làm gì . Người ta cần gì ở hắn ?
Maicơn nói tiếp, lần này thì với tất cả mọi người ngồi quanh bàn :
- Gia đình Côrleône quyết dời địa bàn hoạt động đến chỗ mới , xuống Las Vegas . Sẽ bán các cơ sở làm ăn ở Niu York và chuyển tất cả xuống đây . Ông già đã thảo luận vấn đề này với tôi và Tôm Haghen , và chúng tôi đi đến kết luận rằng tương lai của gia đình Côrleône là ở Nêvađa. Tất nhiên, đây không phải việc hôm nay hay ngày mai là xong . Để chuẩn bị , thu xếp mọi việc có thể phải mất đến hai, ba hoặc bốn năm . Nhưng đây là kế hoạch có tính chiến lược . Trong khách sạn và sòng bạc này bạn bè của chúng ta chiếm một số cổ phần khá lớn , vì vậy chúng ta chọn đây làm bạn đạp xuất phát . Mau Grin sẽ bán số cổ phần của hắn cho chúng ta, và lúc đó bạn bè gia đình chúng ta sẽ nắm hết quyền điều hành ở đây .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Today at 11:15 pm

Về Đầu Trang Go down
 
The Godfather-Mario Puzo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 7 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
 Similar topics
-
» Super Mario Run cũng sẽ có mặt trên Android trong tương lai
» Nintendo giới thiệu game Super Mario Run cho iOS và Pokémon GO cho Apple Watch

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến