Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 The Godfather-Mario Puzo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
Tác giảThông điệp
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:57 am

Bộ mặt sung mãn của Phrêđô lộ vẻ lo lắng :
- Maicơn , nhưng chú có chắc là sẽ như vậy không ? Tôi không thấy Mau Grin nói gì cả . Hắn mê cái khách sạn này lắm, tôi nghĩ là hắn không chịu bán đâu .
Maicơn thản nhiên :
- Tôi sẽ đưa ra với hắn một đề nghị mà hắn không thể từ chối .
Nghe những lời được nói ra bằng một giọng thản nhiên này, những người ngồi sau bàn cảm thấy lạnh gáy . Có thể vì đây là câu nói quen thuộc của Bố Gìa. Maicơn lại quay sang nói với Giônni :
- Anh Giônni, bố tôi muốn rằng anh sẽ giúp đỡ chúng tôi trong thời kỳ khởi sự làm ăn này . Người ta nói biện pháp tốt nhất để thu hút khách của khách sạn, sòng bạc là ca nhạc thật xôm . Chúng tôi tính sẽ ký hợp đồng với anh một năm về đây biểu diễn chừng năm lần, mỗi lần một tuần lễ . Hy vọng rằng các bạn bè của anh trong giới điện ảnh cũng sẽ sẵn lòng giúp chúng tôi . Anh đã làm rất nhiều cho họ, bây giờ đến lượt họ …
- Cái đó thì chú cứ yên tâm, - Giônni đáp, - Vì Bố Già, tôi sẵn sàng làm tất cả mọi việc trên đời . – Tuy nhiên, trong giọng nói của hắn vẫn lộ vẻ nghi ngờ . - Nhưng chú biết không, hiện nay ở Las Vegas người ta đang xây thêm hàng chục khách sạn và sòng bạc mới . Chỉ sợ khi chúng ta đang rục rịch chuẩn bị thì họ đã chiếm mất thị trường rồi . Với một sự cạnh tranh như vậy chúng ta dễ bị chậm chân lắm đấy .
Tôm Haghen lần đầu tiên cất tiếng :
- Cái đó khỏi lo . Ít nhất ba trong số các khách sạn đó thuộc về bạn bè của gia đình chúng ta .
Giônni hiểu ra ngay . Như vậy có nghĩa là ba khách sạn cùng hệ thống kinh doanh cờ bạc mới cũng là của nhà Côrleône . Cộng với một hiện có là bốn . Giônni gật đầu :
- Được, tôi sẽ vào cuộc ngay.
Maicơn quay sang phía Luxi và Giulơ :
- Tôi còn mang ơn anh một việc, - anh nói với Giulơ. - Nghe bảo anh muốn trở lại với nghề giải phẫu, nhưng các bệnh viện lớn không chấp nhận vì cái vụ phá thai dạo nọ . Tôi muốn được nghe chính anh nói ra : anh vẫn còn muốn như vậy chứ ?
Giulơ cười khẩy :
- Có lẻ thế . Nhưng anh biết quá ít về các luật lệ trong ngành y đấy. Dù anh có thế lực bao nhiêu thì điều đó cũng không có tác dụng gì đối với y học . Tôi e là anh không thể giúp gì được tôi .
Maicơn lơ đãng gật đầu :
- Đúng, anh nói phải . Nhưng anh biết không, hiện nay có một số người quen có thế lực của tôi định xây dựng một bệnh viện lớn ở Las Vegas này . Thành phố đang phát triển, cần phải có một cơ sở y tế lớn . Nếu như ta khôn khéo một tí, họ có thể cho phép anh trở lại bàn mỗ . Thật ra đâu có dễ kiếm được các bác sĩ lành nghề ở cái xó sa mạc này . Cho nên anh cứ làm tạm ở đây đợi dịp . Tôi nghe nói anh và chị Luxi định làm đám cưới phải không ?
Giulơ nhún vai :
- Còn phải xem tương lai có khá hơn không đã …
Luxi chen vào một câu :
- Maicơn, nếu anh không xây cái bệnh viện đó thì chắc tôi trở thành gái già mất .
Mọi người phá ra cười , nhưng Giulơ vẫn ngồi im thin thít . Anh ta quay sang Maicơn :
- Nếu tôi nhận thì cũng không có điều kiện điều kiếc gì đâu đấy .
Maicơn lạnh giọng đáp :
- Không điều kiện gì đâu . Chẳng qua ơn anh tôi trả mà thôi .
Luxi nhẹ nhàng ngăn :
- Đừng cáu nào, Maicơn .
Maicơn mỉm cười với cô :
- Tôi không cáu đâu .
Anh lại quay sang Giulơ :
- Anh nói dở lắm . Gia đình Côrleône tạo điều kiện cho anh thì có . Anh tưởng tôi ngu mà đi nhờ anh làm những việc anh không thích làm hay sao ? Nhưng nếu tôi cứ nhờ thì thế nào ? Lúc anh kẹt có thằng nào chịu động ngón tay giúp anh chưa ? Khi nghe nói anh muốn trở lại làm phẩu thuật gia thực sự tôi đã phải nghĩ mãi xem có giúp được gì anh không ? Tôi giúp được . Tôi không đòi hỏi gì ở anh hết . Nhưng ít ra anh có thể gìn giữ mối thâm tình của chúng ta nên tôi mới nghĩ rằng có những việc anh có thể làm cho tôi như bất kỳ người bạn nào khác chứ . Đó là điều kiện của tôi đấy . Nếu anh không thích thì cứ từ chối .
Tôm Haghen cúi đầu cười thầm . Ngay cả ông Trùm chắc gì đã nói ác hơn .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:58 am

Giulơ đỏ bừng mặt :
- Maicơn, tôi không định nói thế đâu. Tôi rất biết ơn anh và ông cụ nhà . Xin anh bỏ qua lời tôi vừa nói đi .
Maicơn gật đầu, nói tiếp :
- Thế là chúng ta đã thoả thuận với nhau . Trong khi bệnh viện chưa xây dựng xong, anh cứ phụ trách khoản y tế trong bốn khách sạn ở đây . Anh cứ chọn thêm người đi . Dĩ nhiên, lương anh cũng sẽ được tăng thêm, chuyện đó Tôm Haghen sẽ nói với anh sau . Luxi, tôi muốn giao cho chị một việc gì đó quan trọng hơn . Chẳng hạn, chị phụ trách về tài chính tất cả các cửa hàng, cửa hiệu đủ loại sẽ mở ra ở tầng một các khách sạn . Hoặc là tuyển thêm các cô gái vào làm ở sòng chơi . Cho nên nếu như Giulơ không cưới chị, thì chị cũng vẫn là một bà gái già giàu có .
Từ nãy đến giờ Phrêđô ngồi rít xì gà một cách nôn nóng . Mãi số phận của nó vẫn chưa được đả động tới . Cuối cùng, Maicơn quay đầu về phía nó, ôn tồn nói :
- Tôi chỉ là thằng chạy việc của bố thôi, anh Phrêđô ạ . Bố sai làm gì, tôi làm nấy . Bố sẽ đích thân báo cho anh biết anh sẽ làm gì . Tôi không được biết cụ thể, nhưng chắc anh sẽ hài lòng . Ở nhà mọi người nghe nói anh làm ăn dưới này khá lắm .
- Thế thì bố còn giận tao nỗi gì nữa ? - Phrêđô hỏi bằng giọng ấm ức, như sắp khóc. - Chỉ vì chuyện sòng bạc bị lỗ ư? Nhưng tao đâu có phụ trách chuyện này . Đây là việc của thằng Mau Grin . Bố còn muốn cái khỉ gì ở tao nữa ?
- Thôi, anh đừng nghĩ quẩn thế, - Maicơn trấn an ông anh ruột, rồi lại quay sang Giônni Phôntêin : - Thế còn Ninô đâu ? Tôi muốn gặp anh ấy .
Giônni đáp :
- Nó đang nằm liệt giường trong phòng, phải có y tá trông chừng . Chú biết không, bác sĩ bảo phải đưa nó vào nhà thương tâm thần, dường như nó chán sống lắm . Nó không còn thiết một cái gì nữa hết . Tiền bạc không thiếu, công việc cũng không thiếu, muốn hát thì hát, muốn đóng phim thì đóng phim. Một phim giờ cũng được năm mươi ngàn chứ ít ỏi gì . Thế mà nó đâu có thèm . Vinh quang cũng không thiết nữa Chơi với nhau cả đời tôi chẳng thấy nó làm một việc gì bậy bạ . Thế mà giờ thằng chết dẫm ấy lại đi mượn rượu để tự sát !
Giulơ vừa muốn nói một điều gì đó thì có tiếng gõ cửa . Anh ta ngạc nhiên thấy gã vệ sĩ trong ghế bành cạnh cửa vẫn ngồi yên tiếp tục đọc báo . Tôm Haghen ra mở cửa . Và ngay lập tức Mau Grin chạy xô vào, gạt Tôm sang một bên . Theo sau hắn là hai gã vệ sĩ .
Mau Grin to con, đẹp trai, nhưng có một quá khứ thật bất hảo - hắn bắt đầu lập nghiệp bằng nghề giết thuê ở Bruklin. Chính hắn là người đầu tiên đã nhận thấy những khả năng to lớn của một vùng đất như Las Vegas , và là một trong những người đầu tiên xây khách sạn kiêm sòng bạc ở đây. Cho đến tận bây giờ ai đụng phải hắn lúc đang lên cơn thịnh nộ cũng thật nguy hiểm , tất cả mọi người trong khách sạn đều sợ hắn, tìm cách tránh xa, kể cả Phrêđô, Luxi và Giulơ Xêgan . Giờ đây hắn bước vào phòng với bộ mặt tối sầm như mây giông . Maicơn chưa kịp mở mồm , hắn đã hầm hè :
- Maicơn, tôi còn phải đợi anh bao nhiêu lâu nữa ? Mai tôi bận nhiều việc, nên phải gặp anh ngay hôm nay . Chúng ta nói chuyện với nhau chứ ?
Maicơn làm bộ mặt ngạc nhiên thân thiện :
- Rất sẵn lòng . – Anh quay sang ra hiệu cho Tôm Haghen . - Tôm, rót mời quý ngài Grin một chén rượu đi chứ .
Giulơ nhận thấy anh chàng có tên là Anbert Nêri chẳng coi hai gã vệ sĩ của Mau Grin ra gì, cứ thản nhiên ngắm ngó ông chủ của chúng một cách chăm chú . Mau Grin ngoảnh lại ra lệnh cho hai thủ hạ của mình :
- Tụi bây đưa các bạn này xuống sòng, biếu ít phỉnh cho họ chơi, bao nhiêu tao bao hết .
“Các bạn” ở đây là tất cả những người không cần có mặt trong phòng – Giulơ, Luxi, Giônni Phôntêin và gã vệ sĩ Anbert Nêri của Maicơn . Tuy nhiên, Nêri vẫn ngồi nguyên không nhúc nhích cho đến khi Maicơn gật đầu tán thành :
- Phải, ý kiến hay lắm !
Bấy giờ Anbert Nêri mới đứng dậy, theo mấy người khác đi ra ngoài . Trong phòng chỉ còn lại Phrêđô, Tôm Haghen, Mau Grin và Maicơn .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:59 am

Grin dằn mạnh ly rượu lên mặt bàn, cố kìm cơn điên khùng lại, nói ngay :
- Từ đâu ra cái tin đồn rằng gia đình của Côrleône định mua số cổ phần của tôi ở khách sạn này ? Người mua phải là tôi , tôi sẽ mua cổ phần của các anh, chứ không phải các anh mua của tôi !
Maicơn đáp với vẻ ôn tồn :
- Sòng bạc của anh đang lỗ vốn một cách rất vô lý . Trong công việc làm ăn của anh hẳn phải có một cái gì đó không ổn . Biết đâu vào tay chúng tôi việc làm ăn sẽ khá hơn .
Grin cười hô hố :
- Các người nói cái gì lạ thế, hở lũ ngợm Xixili ? Khi các người gặp nạn, ta đã ra ơn với các người, cho thằng Phrêđô đến đây trú, còn bây giờ các người lại tính chuyện đá đít ta à ? Nhưng các người lầm rồi . Ta đâu phải thằng dễ bị đá đít - bạn bè thiếu gì đứa giúp ta !
Với vẻ ôn tồn như cũ, Maicơn nói :
- Nhưng anh đâu có lo không cho Phrêđô . Anh để Phrêđô trú ở đây là vì gia đình Côrleône đã chi tiền cho anh mua sắm trang thiết bị khách sạn . Và để mở sòng bạc . Một khoản tiền lớn . Còn gia đình Môliari ở Duyên Hải thì bảo đảm an ninh cho Phrêđô và sòng bạc của anh . Như vậy nghĩa là gia đình chúng tôi với anh coi như đã sòng phẳng với nhau . Tôi không hiểu anh còn kêu ca trách oán cái gì nữa ? Anh sẽ bán cho chúng tôi với bất cứ giá phải chăng nào do anh đề nghị - như vậy có gì là xấu ? Có gì là không công bằng ? Có thể nói là chúng tôi giúp anh nữa ấy chứ, vì sòng của anh đang thua lỗ mà .
Grin lắc đầu :
- Đừng vội, hãy nghe ta nói đây . Gia đình Côrleône đâu còn sức lực như trước nữa . Bố Gìa thì đang ốm. Bị Ngũ Đại Gia chèn ép bật ra khỏi Niu York, các người tưởng rằng xuống đây ăn cướp dễ dàng lắm sao ? Ta có một lời khuyên , Maicơn, chớ có nhắm mắt làm liều !
- Ra thế. Có phải vì vậy nên anh mới bạt tai hạ nhục Phrêđô trước mặt mọi người không ?
Nghe Maicơn hỏi câu đó vẫn bằng một giọng nhẹ nhàng, Phrêđô đỏ nhừ mặt , ấp úng :
- Maicơn, chẳng có chuyện gì đâu . Grin có những lúc quá nóng, nhưng nói chung mọi việc giữa chúng tôi đều ổn thoả . Phải vậy không, Grin ?
Trong giọng nói của Mau Grin lộ vẻ cảnh giác :
- Đúng thế. Tôi là người cai quản khách sạn này, phải cứng rắn chứ không thì loạn . Lần ấy tôi điên lên vì Phrêđô chơi loạn bậy … con chiêu đãi viên nào nó cũng quất bừa hết . Có chuyện rồi tụi nó nghỉ ngay , lấy đâu ra người làm . Như vậy sao không điên lên được, phải sửa não cho Phrêđô một trận …
Maicơn ngoảnh bộ mặt lầm lì về phía anh trai :
- Thế nào, não của anh giờ đã được sửa tốt rồi chứ, anh Phrêđô ?
Phrêđô lấm lét nhìn em , không dám trả lời .
Grin cười hô hố, nói :
- Thằng chó dái này mỗi lần quất là quất hai con một lúc, gọi là kiểu bánh mì kẹp ấy mà . Phrêđô, tớ phục chú mày thật đấy, hễ đã qua tay mày là các em cấm có thèm ai nữa .
Lời tố cáo bất ngờ của Mau Grin về Phrêđô làm cho Maicơn sửng sốt . Anh nhìn sang phía Tôm Haghen . Y cũng nhìn lại anh, không nói gì . Đúng, có lẻ chính vì thế mà ông Trùm mới không ưa Phrêđô . Vốn là một người thủ cựu , rất ghét các chuyện tình ái lăng nhăng , nên những trò của Phrêđô là không thể chấp nhận được đối với ông . Việc nó động cỡn nhảy hai con một lúc ông còn coi là chuyện hư hỏng , chứ để một thằng như Mau Grin hạ nhục trước đám đông thì quá lắm . Hỏi còn đâu danh dự của gia đình Côrleône nữa ? Như vậy là đã rõ tại sao ông Trùm lại ghét Phrêđô thậm tệ đến vậy .
Maicơn đứng dậy , lên tiếng với vẻ rõ ràng là cố ý tống khách :
- Mai tôi phải về Niu York sớm . Vậy anh nên suy nghĩ về chuyện giá cả …
Mau Grin gầm lên :
- Đồ chó đẻ, các người tưởng dễ xỏ mũi tao như vậy sao ? Tao có bị tùng xẻo thì cũng phải khối đứa đi theo . Tao sẽ lên Niu York , đích thân nói chuyện thẳng với ông Trùm .
Phrêđô lo lắng nói với Tôm Haghen :
- Tôm, anh là cố vấn (consigliori) , anh về nói với bố tôi, giải thích cho ông rõ …
Ngay tức khác, dường như với một luồng gió lạnh buốt thổi qua , Maicơn Côrleône để lộ bộ mặt thật của mình :
- Ông Trùm hiện nay coi như đã nghỉ hưu . Mọi công việc của gia đình chủ yếu do tôi quyết định . Tôi đã cho Tôm thôi giữ chức cố vấn (consigliori) . Từ nay Tôm chỉ phụ trách các vấn đề liên quan đến pháp lý ; vài tháng nữa Tôm sẽ đưa vợ con xuống Las Vegas , và bắt đầu làm việc ở đây với tư cách cố vấn pháp luật riêng của tôi . Vì vậy , ai có việc gì cần , cứ nói thẳng với tôi .
Không ai lên tiếng đáp lại . Maicơn lạnh lùng nói tiếp :
- Phrêđô , tôi quý mến anh vì anh là anh ruột tôi Anh đừng có dại dột theo người ngoài để đi ngược lại quyền lợi gia đình một lần nữa . Tôi sẽ bỏ qua chuyện trước đây , không nói lại với bố … Còn anh, Mau Grin, anh không nên đối xử như vậy với những người đã giúp đỡ anh . Thật sự tôi xuống đây không phải để hiếp đáp gì anh , mà chỉ muốn giúp anh một lối thoát . Nếu anh không thèm nhờ đến sự giúp đỡ của tôi thì tuỳ anh . Tôi không còn gì để nói thêm nữa .
Haghen đứng lên, bước đến bên cửa, mở ra . Không bắt tay chào hỏi, Phrêđô và Mau Grin bước ra khỏi phòng .
Sáng hôm sau, Phrêđô thông báo cho Maicơn biết quyết định của Mau Grin : hắn nhất định không bán số cổ phần của mình với bất cứ giá nào . Maicơn nhún vai, rồi nói với Phrêđô :
- Trước khi về, tôi muốn gặp Ninô .
Trong phòng của Ninô , Maicơn gạp Giônni Phôntêin đang ngồi ăn sáng trên chiếc đi văng có gối đầu . Tấm màn che dẫn vào buồng ngủ khép kín : bác sĩ đang khám bệnh trong đó . Một lát sau Giulơ Xêgan bước ra . Maicơn sửng sốt trước vẻ ngoài của Ninô - cả người y như sắp tan vữa ra . Hai con mắt đờ đẫn , miệng chảy xệ , dường như các cơ bắp trên mặt đã bị nhão ra hết . Maicơn ngồi xuống cạnh giường , nói chuyện thăm hỏi khoảng năm phút . Khi chuẩn bị ra về, Maicơn hỏi :
- Anh có gì muốn nhắn với bố tôi không , Ninô ? Ông cụ cứ hỏi thăm anh luôn đấy .
Ninô mỉm cười , trong một thoáng trở lại con người thủa trước :
- Nói với ông cụ rằng tôi sắp chết . Rằng cái nghề ca kịch này là một nghề nguy hiểm . Nguy hiểm hơn cả nghề nhập khẩu dầu ôliu …
- Rồi anh sẽ khỏi thôi , - Maicơn nói. - Gia đình có gì giúp được anh cứ cho tôi biết .
Ninô lắc đầu :
- Chẳng có quái gì đâu .
Maicơn từ biệt rồi ra về . Phrêđô đưa em trai và đoàn hộ tống ra sân bay . Khi đã cùng Tôm Haghen ngồi vào chỗ bay , Maicơn quay sang hỏi gã vệ sĩ :
- Thế nào, Anbert, anh đã chụp xong hình Mau Grin chưa ?
Anhbert Nêri gõ gõ tay lên trán mình :
- Đã chụp , in , tráng và đánh số hẳn hoi trong này rồi

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 10:59 am

Chương 28




Ngồi trong ghế máy bay trên đường về NewYork, Maicơn Côrleoone cố chợp mắt đẻ thư dãn đầu óc một lát, nhưng không thể . Anh đang sắp bước vào một quãng đời khủng khiếp nhất, có thể quyết định cả mạng sống của anh . Giờ thì không còn có thể ngăn chặn hoặc lẩn tránh nó được nữa . Toàn bộ công việc chuẩn bị đã hoàn thành, tất cả đã được tính toán, mọi biện pháp phòng bị đã được tiến hành . Để làm những cái đó mất hai năm . Không thể kéo dài hơn nữa . Tuần trước, khi ông Trùm triệu tập các caporegimes cùng một số thành viên thân tín của gia đình và tuyên bố mình nghỉ việc, Maicơn đã hiểu ý Bố Già muốn gì . Giờ quyết định đã điểm .
Kể từ ngày anh về nước đến nay đã gần ba năm và lập gia đình với Kêi cũng đã hơn hai năm . Ba năm anh tiến hành chuẩn bị, chăm chỉ tìm hiểu nghề nhà, ngồi hàng buổi hàng giờ liền với Tôm Haghen, với ông Trùm . Anh kinh ngạc rằng gia đình mình giàu có và hùng mạnh đến vậy . Riêng bất động sản cũng đã có một loạt nhà chọc trời ở trung tâm New York, chiếm cả nửa khi phố rộng . Đứng tên người khác nắm cổ phần của hai văn phòng chuyển nhượng chứng khoán ở phố Uôn, các hiệp hội nhà băng ở Long Island, các hãng may mặc thời trang . Đó là chưa kể một mạng lưới rộng lớn các sòng bạc hoạt động bất hợp pháp khắp nơi .
Trong khi tìm hiểu lịch sử các họat động kinh doanh của gia đình mình, Maicơn phát hiện ra một điều thú vị . Có một thời, khi thế chiến vừa chấm dứt, gia đình Côrleoone đã thu được khoản tiền khá lớn nhờ việc bảo trợ một nhóm những kẻ láu cá chuyên sản xuất và tiêu thụ đĩa hát lậu . Bọn này in lại những đĩa hát của những ca sĩ nổi tiếng , bỏ bao dán nhãn các hãng thứ thiệt và bán chạy như tôm tươi . Họ làm ăn rất kín miệng và lại được dân Côrleoone bảo vệ che chở, nên chẳng bao giờ bị túm gáy . Tất nhiên, là các tác giả, nhạc công chẳng được xơ múi gì trong kiểu "kinh doanh" đĩa hát này . Maicơn nhận thấy rằng các mánh khóe đó đã làm cho Giônni Phôntêin thiệt một khoản đáng kể, bởi vì vào thời kỳ này - thời kỳ trước khi hắn bị mất giọng không lâu - các đĩa hát của hắn được chuộng nhất trong số các danh ca cùng thời .
Nhưng làm sao Bố Già có thể cho phép bọn đàn em gian lận này ăn chặn đứa con đỡ đầu của mình ? Maicơn hỏi Tôm Haghen điều đó . Tôm nhún vai . Thứ nhất, đấy là chuyện làm ăn . Thứ hai, hồi đó Giônni đang bị Bố Già ghét vì tội bỏ con vợ cũ vốn là bạn với nhau từ ngày bé để lấy Margô Estơn .
- Thế tại sao về sau lại ngừng ? Bọn nó bị cảnh sát khui ra à ?
Haghen lắc đầu:
- Không, tại ông Trùm không bảo trợ cho chúng nữa . Ngay sau đám cưới của Cônni .
Về sau Maicơn còn gặp không chỉ một lần những trường hợp tương tự : nhiều người được Bố Già làm phúc cứu giúp ra khỏi những tai nạn, rắc rối do chính tay ông góp phần, hoặc nhiều hoặc ít, tạo nên . Chắc chẳng phải ông cố tình làm như vậy, đặt bẫy để rồi gỡ dùm, mà chỉ vì ông có nhiều quyền lợi ở nhiều lĩnh vực khác nhau . Mà cũng có thể cuộc đời là thế, cái tốt cái xấu tồn tại bên nhau, đụng chạm nhau là chuyện tự nhiên .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:00 am

Một năm sau khi Maicơn về nước, đám cưới của anh được tổ chức ở nhà Kêi, ngoài gia đình ra chỉ có một vài bạn thân được mời tới dự . Rồi hai vợ chồng về sống trong một căn nhà ở Long Bich . Kêi rất mau chóng trở nên thân thiết với bố mẹ chồng và những người xung quanh . Rồi đứa con đầu lòng của họ ra đời đúng ngày đúng tháng, thoả mãn sự mong muốn của bất kỳ một gia đình Italia nào . Và bây giờ, mới gần hai năm sau khi cưới, cô đã lại sắp sửa sinh đứa thứ hai .
Mỗi lần Maicơn đi xa về, Kêi lại ra tận sân bay đón anh . Cô rất vui được gặp lại chồng . Và Maicơn cũng vậy . Nhưng riêng lần này thì anh không thể nào vui nổi . Bởi vì chuyến đi kết thúc là mở đầu cho những hành động mà anh đã kỳ công kỹ lưỡng chuẩn bị ba năm ròng . Bố Già đang đợi anh . Các caporegimé cũng đang đợi anh . Và anh, Maicơn Côrleoone, sẽ phải chỉ huy, phải đưa ra những mệnh lệnh, những giải pháp quyết định toàn bộ vận mạng của anh và của cả gia đình .
Mỗi buổi sáng, dậy cho con ăn lần đầu, hôm nào Kêi Adamx Côrleone cũng thấy bà mẹ chồng đi ra khỏi nhà, ngồi vào xe và được một tên tài xế kiêm vệ sĩ chở đi đâu đó một giờ sau mới về . Hỏi ra, cô mới biết là sáng nào bà cũng đến nhà thờ . Thỉnh thoảng đi lễ về, bà ghé vào nhà cô uống tách cà phê, chơi với đứa cháu nội . Một lần, gặp lúc thụân tiện, Kêi hỏi bà có phải nhà thờ công giáo bắt buộc tất cả các con chiên sáng nào cũng phải đi lễ không . Nghĩ răng điều đó làm Kêi ngại không muốn cải đạo, bà Trùm đáp:
- Không . Để làm gì kia chứ ? Có những người theo công giáo mà suốt năm chẳng ló mặt đến nhà thờ ngoài hai buổi lễ Phục sinh và Giáng sinh .
Kêi mỉm cười hỏi tiếp:
- Thế tại sao sáng nào mẹ cũng đi, không bỏ sót một ngày nào ?
Bà mẹ chồng giải thích một cách vô cùng giản dị :
- Mẹ đi là vì bố, - bà chỉ tay xuống sàn nhà, - để cho ông ấy khỏi sa xuống địa ngục . Ngày nào mẹ cũng cầu nguyện để cứu rỗi linh hồn ông ấy, để ông ấy được lên thiên đường, - bà chỉ tay lên trần nhà . Bà vừa nói vừa mỉm một nụ cười tinh quái, dường như bằng cách đó bà có thể chống lại được ý chí của ông chồng vậy . Và hễ không có ông ở đó thế nào bà cũng buông ra vài câu chế giễu ông .
- Thế bố nghĩ sao về việc ấy hở mẹ ? - Kêi lễ phép hỏi .
- Từ ngày bị bắn đến nay ông ấy đổi khác nhiều rồi . Giao hết việc cho thằng Maicơn để rảnh rang làm vườn, trồng mấy cây cà chua, ớt, tiêu . Cứ hệt như một ông nông dân nguyên gốc vậy . Mà coi bộ đàn ông ai cũng như thế hết!
Muộn hơn một chút, Cônni dẫn hai đứa con nhỏ sang chơi . Kêi thích cô em chồng vì tính tình sôi nổi và Cônni tỏ ra rất quí anh trai Maicơn của mình . Hôm nay, theo thói quen, cô ta lại tìm cách hỏi dò Kêi về thái độ của Maicơn đối với chồng mình là Carlô .
Đã từ lâu Kêi nhận thấy cứ mỗi lần có chuyện nói về quan hệ của gia đình Côrleone đối với Carlô, là y như Cônni lại nôn nả mong được nghe những lời khen về chồng mình . Cô ta lo lắng, gần như là sợ hãi, tìm cách thăm dò xem Maicơn có ưa Carlô không . Một tối, Kêi đem chuyện đó hỏi chồng, cô còn nói thêm là không hiểu tại sao mà không thấy ai nhắc đến, ít ra là trước mặt cô, về cái chết của Xônni . Maicơn miễn cưỡng kể cho vợ nghe về chuyện xảy ra vào buổi tối Xônni bị bắn chết . Hôm đó Cônni bị chồng đánh đã gọi điện về cho bố mẹ, Xônni nghe điện đã nổi khùng lên phóng xe đi để bênh em gái và bị hạ sát . Vì vậy cho đến nay Carlô và Cônni thường xuyên lo sợ: không biết trong gia đình mọi người có coi họ là những kẻ đã gián tiếp gây nên cái chết của Xônni không . Nhưng sự thật không phải như vậy . Không ai buộc tội họ cả . Chứng cớ là hai vợ chồng Cônni đã được chuyển về đây ở cùng khu cư xá với ông Trùm, Carlô lại được giao một chức vụ quan trọng trong nghiệp đoàn . Gia đình Côrleone hài lòng với công việc và tư cách của hắn trong hai năm gần đây . Không ai trách móc gì hắn cả .
- Nếu đã thế thì tại sao anh không mời hai vợ chồng cô ấy qua đây chơi và nói rõ cho họ yên tâm ? Thật tội nghiệp, cô ấy có vẻ lo lắng không biết anh nghĩ thế nào về Carlô, - Kêi nói với chồng, - Hay là anh muốn để em kể lại với Cônni những lời anh vừa nói ?
Thật lạ lùng, một câu trả lời có vẻ hiển nhiên như vậy mà Maicơn suy nghĩ lúc lâu . Cuối cùng anh nói:
- Theo anh, không cầm . Vô ích thôi . Dù em có làm gì, có nói gì thì con bé vẫn cứ lo sợ .
Kêi ngạc nhiên quá . Cô nhận ra rằng Maicơn luôn luôn lạnh nhạt với em gái mình hơn bất cứ ai khác, mặc dù Cônni đã hết sức lấy lòng .
- Nhưng anh thật không nghĩ cô ấy có lồi trong cái chết của anh Xônni chứ ?
Maicơn thở dài:
- Tất nhiên là không . Nó là em gái út, anh rất thương nó . Và buồn cho nó nữa . Carlô, mặc dù gần đây có khá hơn, nhưng vẫn không phải là thằng chồng mà nó cần . Thôi, ta không nói về chuyện này nữa .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:01 am

Tính Kêi không thích kèo nhèo - cô cho qua luôn . Vả lại cô biết Maicơn không phải hạng người chịu để người ta co kéo, không chừng anh mà phật ý thì ớn lắm . Cô biết cô là người duy nhất trên đời buộc được anh phải chiều mình, nhưng cô cũng biết không nên lạm dụng để khỏi làm suy chuyển sức mạnh đó của mình . Qua hai năm chung sống với anh, cô lại càng yêu anh hơn, đâu dễ liều lĩnh thế đươc .
Cô yêu anh vì anh luôn luôn tốt với cô . Cái đó khỏi phải nói . Nhưng anh cũng luôn luôn tốt với những người khác, không bao giờ độc đoán với ai trong bất cứ chuyện gì dù nhỏ nhặt nhất . Cô để ý thấy dạo này anh có vẻ là một người rất quyền thế, ai cũng đều hỏi ý kiến hoặc nhờ vả, ai cũng kính nể . Nhưng có một việc làm cô sung sướng hơn hết .
Ngay từ dạo Maicơn mới từ Xixilli về với bộ mặt vá víu, cả nhà ai cũng xui anh đến bác sĩ làm lại mặt . Bà mẹ cứ bám theo anh chằng chằng . Trong một bữa tối chủ nhật lúc cả nhà xum họp đông đủ, bà mắng Maicơn té tát:
- Mày cứ như thằng kẻ cướp trong phim chớp bóng ấy thôi, Maicơn . Mày có mau mau đi nặn lại cái mặt cho vợ mày nó mừng không thì bảo . Với lại mũi dãi suốt ngày lòng thòng như thằng Irland say rượu ấy, chướng lắm .
Ông Trùm ngồi đằng đầu bàn theo dõi mọi việc, lúc ấy mới hỏi Kêi:
- Thế con thấy có chướng không ?
Kêi lắc đầu . Ông Trùm quay sang bảo bà vợ:
- Bà có còn cai quản nó đâu nào . Việc của nó bận gì đến bà ?
Bà già lập tức làm lành . Chẳng phải bà sợ gì ông, chẳng qua cãi nhau với chồng trước mặt mọi người thì không hay ho gì thôi .
Nhưng Cônni lúc ấy đang nấu nướng dưới bếp, mặt mũi đỏ phừng phừng, chạy lên nói góp:
- Con nghĩ anh Maicơn phải đi mà sửa cái mặt đi mới được . Trước kia anh ấy đẹp trai nhất nhà đấy . Maicơn, anh hứa là anh sẽ đi sửa đi nào .
Cônni là con cưng của ông Trùm nên cô chẳng nể ai cả . Maicơn lơ đãng nhìn em như thể không nghe thấy gì . Anh ngồi im, không đáp .
Cônni chạy lại bên bố, nhõng nhẽo:
- Bố bảo anh ấy làm đi, bố .
Cô quàng hai tay lên vai ông, cọ đầu vào cổ ông . Chỉ có cô mới dám làm nũng ông Trùm như thế thôi . Từ bé đến giờ cái gì ông Trùm cũng chiều con gái . Ông vỗ nhẹ vào tay cô, bảo:
- Cả nhà đói cả rồi, mày xuống đem spaghetti lên rồi hẵng hót .
Cônni bèn quay sang nói với chồng:
- Carlô, anh bảo anh Maicơn sửa lại cái mặt đi . Biết đâu anh ấy nghe anh đấy .
Nghe cô nói cứ tưởng Maicơn với Carlô Ritdi thân nhau nhất trên đời không bằng .
Carlô, da dẻ rám nắng đẹp trai, tóc vàng cắt gọn chải chuốt, hớp một ngụm rượu nhà cất, rồi thong thả lên tiếng:
- Anh Maicơn thi đố ai ép anh ấy làm gì được .
Từ ngày về cư xá này, Carlô đã thành người khác hẳn . Hắn biết thân biết phận của mìn lắm, đâu dám chơi trèo .
Có chuyện gì đó ở đây mà Kêi không hiểu nổi, một chuyện gì cô không sao thấy được . Là đàn bà, cô thấy Cônni cố ý lấy lòng ông già mặc dù cô ta làm việc đó rất khéo và thậm chí rất thành thật . Tuy vậy không phải là không có thâm ý . Câu trả lời của Carlô nghe có vẻ vừa ấm ức, vừa cam chịu . Maicơn bỏ ngoài tai hết .
Kêi không ngại chồng mình xấu xí, nhưng chỉ lo cho xoang mũi của anh bị ảnh hưởng thôi . Giải phẫu chỉnh hình chỗ mặt bị vỡ có thể chữa luôn được khoản này . Chính vì thế mà cô muốn Maicơn vào viện để chữa bệnh cho hẳn hoi . Tuy vậy, cô biết chồng cô lại khóai để cái mặt như vậy - dở hơi thật . Cô tin là ông Trùm cũng hiểu điều đó .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:02 am

Nhưng sau khi Kêi sinh đứa con đầu lòng, cô rất ngạc nhiên khi một hôm Maicơn hỏi cô:
- Em có muốn anh làm lại mặt không ?
Kêi gật .
- Anh biết đấy, con nó mà trông thấy mặt anh thế này, lúc lớn lên một tí để hiểu rằng như vậy là không bình thường thì nó sợ đấy . Em không muốn con nó trông thấy, chứ em thì thế nào cũng được, anh yêu ạ .
- Tốt, - anh mỉm cười - Anh sẽ đi sửa .
Anh chờ cô sinh nở xong rồi mới sửa soạn vào viện . Ca mổ đã thành công . Chỗ gồ trên má anh đã không còn nữa .
Cả nhà ai cũng mừng, nhưng Cônni mừng nhất . Hôm nào cô cũng ra nhà thương thăm anh Maicơn, lôi cả Carlô đi theo nữa . Lúc Maicơn về, cô ôm anh thật chặt, hôn thật kêu, rồi nhìn anh trầm trồ:
- Ông anh em lại đẹp trai như xưa rồi .
Chỉ duy có ông Trùm không lộ vẻ gì . Ông nhún vai, buông một câu:
- Có khác gì đâu ?
Nhưng Kêi thi mát ruột lắm . Cô biết rằng Maicơn tuy rất không thích, nhưng vẫn làm thế để chiều ý cô . Cô biết rằng cô là người duy nhất trên đời có thể buộc anh làm trái ý mình .
Vào ngày Maicơn từ Las Vegas trở về, Rocco Lampône đánh xe đến cổng cư xá để đưa Kêi ra sân bay đón chồng . Mỗi lần anh đi xa về, cô đều ra đón, chủ yếu là vì sống trong pháo đài Long Bich cô thấy lẻ loi mỗi khi vắng anh .
Cô nhìn thấy anh từ trên máy bay bước xuống cùng với Tôm Haghen và gã vệ sĩ mới Anbert Nêri . Kêi không ưa con người này vì ở gã có một cái gì đó nhắc cô nhớ lại Luca Bardi . Gã trông thấy Kêi trước nhất và chạm khẽ vào vai Maicơn, chỉ cho anh thấy phải nhìn đi đâu .
Kêi chạy đến bên chồng, ôm choàng lấy anh . Maicơn hôn nhanh vợ rồi đẩy ra ngay . Cùng với Tôm Haghen, hai người ngồi vào xe . Kêi không nhận thấy Nêri đã chui vào chiếc xe đi sau, trong đó có hai gã vệ sĩ khác ngồi chờ sãn, và chạy bám sát xe của Maicơn cho đến cổng cư xá ở Long Bich .
Không bao giờ Kêi hỏi chồng là chuyến đi của anh có thành công không . Họ ngầm thoả thuận với nhau rằng cái câu hỏi sáo rỗng đó cũng không đúng chỗ như một vi phạm vào vùng cấm kị, như một việc nhắc lại những chuyện họ không được biết trong cuộc sống chung với nhau . Mặc dù nếu như Kêi có hỏi, thì cô cũng sẽ nhận ngay một câu trả lời lịch sự nhưng cũng sáo rỗng . Kêi không còn để tâm đến điều đó nữa, cô đã quen rồi . Nhưng khi Maicơn nói rằng tối nay anh phải đến gặp bố để báo cáo về kết quả chuyến đi, Kêi bất giác cau mặt lại .
- Em đừng buồn, - anh nói thêm, - Để đến mai chúng mình sẽ đi chơi, lên New York, vào nhà, đến tiệm ăn . Anh xoa nhẹ tay lên bụng Kêi, - cô có thai tháng thứ bảy - không thì em sinh rồi lại bận bịu việc nhà . Không ngờ em sản xuất mắn đến thế . Đúng là dân Italia đứt đuôi rồi, sòn sòn năm một thế mà cũng gọi là Yanki!
Kêi châm chọc cự lại:
- Còn anh đúng là một ông chồng mỹ đặc . Chưa kịp về đến nhà đã chúi đầu vào công việc . Thế mà cũng gọi là dân Italia - cô nhìn anh, cười, - Nhưng anh không về quá muộn chứ ?
- Trước mười hai giờ . Em đừng đợi anh, nếu buồn ngủ, cứ ngủ trước đi .
- Em sẽ đợi anh, - Kêi đáp .
Cuộc họp tối hôm đó diễn ra trong văn phòng của don Côrleone ở đầu nhà, những người tham dự gồm có: ômg Trùm, Maicơn, Tôm Haghen, Carlô Ritdi và hai lão caporegímes Clemenxa và Texio . Không khí lần này không có vre nhất trí thanh thản kiểu gia đình như thời Bố Già còn cầm cương . Kể từ ngày ông Trùm tuyên bố nghỉ hưu, chuyển giao công việc lại cho Maicơn, người ta cảm thấy một sự căng thẳng kéo dài . Trên nguyên tắc, chức vụ ông Trùm không phải cha truyền con nối . Ở các gia đình khác, một caporegime cỡ như Clemenxa hoặc Texio đều có thể trở thành người kế vị ông Trùm . Hoặc ít ra là họ cũng có quyền tách ra để thành lập một cách riêng .
Thêm vào đó còn một thay đổi nữa cũng ảnh hưởng đến tình hình chung: kể từ ngày ký hiệp ước hoà bình với Ngũ Đại Gia theo đề nghị của Bố Già, thế lực cánh Côrleone đã giảm sút trông thấy . Hùng mạnh nhất hiện nay trong giới giang hồ New York rõ ràng là gia đình Bardini: liên minh của họ với cánh Tataglia hiện đang giữ cái địa vị giống như địa vị trước đây của gia đình Côrleone . Hơn thế nữa, họ tiếp tục ngấm ngầm phá hoại lực lượng của cánh Côrleone, từng bước từng bước lấn đất của Bố Già: lúc đầu cho một tay chân đến thử mở rộng sòng bạc làm ăn trên lãnh thổ của ông, và khi thấy không gặp phản ứng gì đặc biệt, liền phái thêm quân mới tới .
Việc don Côrleone nghỉ hưu đối với Bardini và Tataglia là một ngày hội lớn . Maicơn sẽ còn phải chứng minh mình có thể làm được gì, nhưng dù sao thì trong vòng năm mười năm tới vẫn chưa thể so sánh được với ông bố về tầm nhìn xa mưu lược và phạm vi ảnh hưởng thần thế . Gia đình Côrleone đang gặp vận suy, điều đó đã rõ như ban ngày .
Mà quả thật cánh Côrleone đã phải chịu những thất bại nghiêm trọng . Qua thử thách, rốt cuộc mới vỡ lẽ ra là Phrêđô khá lắm cũng chỉ làm được một chân quản lý khách sạn . Cái chết của Xônni là thảm hoạ thật sự đối với cả gia đình . Xônni là một sức mạnh đáng sợ buộc kẻ đối địch phải tính đến, phải gờm nể . Tuy nhiên hắn đã phạm một sai lầm khi phái thằng em Maicơn đi khử Sôlôdô và viên đại uý cảnh sát Mac Clôxki . Mặc dù về mặt chiến thuật, việc đó là cần thiết, nhưng xét về chíên lược lâu dái thì đây là một sai lầm nghiêm trọng . Kết quả là Bố Già đang nằm trên giường bệnh phải gượng dậy điều hành công việc, còn Maicơn thì phải trốn đi biệt xứ hai năm không được ông Trùm rèn cặp bảo ban . Cả việc ông Trùm lấy một gã người Irlend giữ chức consigliori cũng là một sai lầm không thể chấp nhận .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:02 am

Một thằng Irlend làm sao có thể ranh ma tinh khôn bằng dân gốc Xixili được ?... Các phe nhóm khác đại khái nghĩ như vậy và do đó họ coi trọng, đánh giá liên minh Bardini - Tataglia cao hơn gia đình Côrleone . Về Maicơn thì tất cả mọi người đều thống nhất nhận định rằng nói chung ảnh hưởng không thể bằng Xônni được, mặc dù Maicơn có thể thông minh hơn các anh trai của mình, nhưng vẫn còn kém xa ông bố . Tóm lại, Maicơn chỉ là một thủ lĩnh trung bình, không có gì đáng để phải gờm .
Thêm vào đó, mặc dù tất cả mọi người đều khâm phục cái tai ngoại giao mà Bố Già đã thực hiện để đạt được một thoả thuận hoà bình, nhưng việc ông không trả thù cho Xônni bị giết chết đã khiến uy tín của ông bị giảm sút . Theo ý kiến chung, trong trường hợp này chẳng qua vì yếu thế mà Bố Gìa buộc phải dùng đến thủ thụât ngoại giao mà thôi .
Tất cả những người có mặt trong văn phòng của don Côrleone tối nay đều biết các dư luận kể trên, thậm chí có người còn đồng tình với những quan điểm đó . Carlô thực lòng qúi mến Maicơn, nhưng không phục, run rẩy trước mặt anh như trước mặt Xônni trước đây . Và cả Clememxa tuy đánh giá cao Maicơn qua vụ hạ tên Thổ và gã đại úy cảnh sát, nhưng trong thâm tâm vẫn cho rằng anh chưa đủ sức đảm nhận chức trách ông Trùm . Clememxa hy vọng được phép tách ra khỏi gia đình Côrleone để thành lập một vương quốc riêng của mình, nhưng Bố Già đã tỏ ý cho lão biết đừng hy vọng hão, và Clemenxa, vì lòng kính trọng đối với don Côrleone, đã ngoan ngoãn tuân theo . Nhưng cũng chỉ đến một thời điểm nào đó mà thôi . Tạm thời vậy .
Người đánh giá Maicơn cao hơn cả là Texxio . Dường như lão đã đánh hơi thấy ở chàng thanh niên trẻ tuổi này cái gì đó khác thường - một sức mạnh thật sự được khéo léo giấu kín, một nghệ thuật không để lộ cho người ngoài biết những gì mình có . Anh theo đúng được điều Bố Già vẫn dạy: "Tốt nhất là làm sao cho bạn bè không đánh giá hết chỗ mạnh của ta, còn kẻ thù lại phóng đại những điểm yếu của ta".
Còn bản thân ông Trùm và Tôm Haghen thì dĩ nhiên họ phải biết đích thực giá trị của Maicơn . Nếu không tuyệt đối tin tưởng vào khả năng của Maicơn sẽ đưa gia đình Côrleone trở lại địa vị và vinh quang cũ, thì Bố Già đã chẳng bao giờ trao trách nhiệm của mình cho anh . Còn Haghen, sau hai năm làm người hướng dẫn cho Maicơn, thật sự kinh ngạc trước khả năng dễ dàng nắm bắt mọi bí mật của nghề nghiệp gia đình của anh, thì tin tưởng và thán phục Maicơn hết lòng . Đúng là con nhà tông, có nòi!
Hai lão caporegimes Clemenxa và Texio không bằng lòng với việc Maicơn giảm bớt số người trong các regimes của họ, và giải tán regime của Xônni trước đây . Cả một lực lưỡng hùng hậu của gia đình Côrleone ngày trước giờ chỉ còn lại hai regimes chiến đấu, mà quân số cũng đã bị bớt đi . Hai lão caporegimes cho rằn chủ trương đó chẳng khác gì tự sát, đặc biệt là khi liên minh Bardini - Tataglia đang lăm le tranh cướp lãnh thổ làm ăn của họ . Clemenxa và Texio hy vọng rằng ông Trùm triệu tập cuộc họp này chính là để sửa chữa những sai lầm đó .
Maicơn bắt đầu cuộc họp bằng thông cáo về chuyến đi đến Las Vegas và về sự từ chối quyết liệt của Mau Grin không chịu bán cổ phần của mình ở khách sạn và sòng bạc .
- Nhưng chúng ta sẽ đưa ra cho hắn một đề nghị mà hắn sẽ không thể từ chối được, - Maicơn nói tiếp, - Như chúng ta cũng đã biết, gia đình Côrleone dự định sẽ chuyển việc làm ăn sang miền Tây . Cơ sở kinh doanh chính sẽ là bốn khách sạn kiêm sòng bạc . Nhưng những cái đó không thể có ngay bây giờ, phải có thời gian . Anh ngừng lời, nhìn thẳng vào mặt lão caporegime Clemenxa, rồi tiếp: Chú và chú Texio nữa, tôi chỉ xin một điều: trong vòng cả năm tới, xin hai chú tận tình, sát cánh cùng tôi, không thắc mắc, hỏi han gì hết . Sau một năm, hai chú có thể tách ra thành lập cánh riêng của mình . Tất nhiên chúng ta vẫn sẽ là bạn bè của nhau . Hai chú đừng ngại điều gì hết . Những vấn đề mà các chú cho lò không thể giải quyết được, sẽ được giải quyết - để nhằm mục đích đó hiện nay đã tiến hành một số cuộc thương thuyết cần thiết . Hiện thời xin các chú chịu khó kiên nhẫn .
Texxio lên tiếng trước:
- Nếu Mau muốn nói chuyện với ông Trùm, sao anh không để cho lão gặp thử ? Don Côrleone đủ sức thuyết phạt bắt hắn kia mà ?
Maicơ chưa kịp đáp thì Bố Già đã lên tiếng giải thích .
- Hiện nay tôi không còn giải quyết những vấn đề như vậy nữa . Nếu tôi can thiệp vào, thì tôi sẽ làm giảm sự tin của Maicơn trong con mắt mọi người . Vả lại, hắn không phải là người tôi muốn nói chuyện .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:03 am

Texxio thầm liên hệ câu nói của Bố Già vừa buông ra với tin đồn rằng có lần vào một buổi tối nào đó Mau Grin đã tát Phrêdô trước mặt tất cả mọi người . Thế là rõ rồi . Có thể coi Mau Grin giờ đã là một xác chết . Gia đình Côrleone không muốn thuyết phục hắn ta nữa . Tốt hơn là ngồi im mà nghe .
Bây giờ đến lượt Carlô Ritdi lên tiếng:
- Như vậy có nghĩa là gia đình Côrleone sẽ ngừng mọi họat động làm ăn ở New York ?
Maicơn gật đầu:
- Đúng thế . Sẽ bán cơ sở nhập cảng dầu Oliu . Tất cả những gì còn lại nếu có thể được sẽ chuyển hết cho Texxio và Clemenxa . Nhưng Carlô, chú đừng lo, chú sẽ không thất nghiệp đâu . Chú lớn lên ở Nevada, biết rõ tình hình địa phương xứ đó . Tôi hy vọng rằng khi xuống Las Vegas, chú sẽ trở thành cánh tay đắc lực của tôi .
Carlô đỏ mặt sung sướng . Như vậy là đã đến thời vận may của hắn, hắn cũng sẽ được nhập vào tầng lớp những người có quyền hành thật sự . Maicơn nói tiếp:
- Còn một vấn đề cuối cùng . Tôm Haghen không giữ chức consigliori của gia đình nữa . Tốm sẽ là cố vấn pháp lý của chúng ta ở Las Vegas . Sau hai tháng nữa, Tôm sẽ cùng vợ con xuống ở hẳn dưới đó và chỉ làm công việc của một luật sư thuần tuý . Kể từ giờ phút này trở đi sẽ không một ai trao đổi bàn bạc với Tôm về một vấn đề gì khác . Xin mọi người đừng dị nghị gì về chuyện này, đơn giản là tôi muốn vậy mà thôi . Còn nếu như tôi cần một ý kiến giúp đỡ nào đó, thì thử hỏi có consigliori nào tốt hơn là ông già của tôi ?
Mọi người đều cười vui vẻ . Nhưng câu nói đùa đó vẫn không làm thay đổi được thực chất của sự việc . Tôm Haghen đã bị gạt ra khỏi trò chơi, từ nay không còn quyền hành gì nữa . Không ai bảo ai, tất cả cùng đưa mắt nhìn Haghen, xem phản ứng của y ra sao . Haghen vẫn thản nhiên như không .
Clemenxa lại lên tiếng:
- Anh nói là sau một năm các caporegime được tự do hành động ?
- Vâng, đúng vậy . Mà cũng có thể không cần tới một năm . Tất nhiên nếu muốn thì các chú vẫn có quyền ở lại cùng gia đình Côrleone . Chỉ có điều lúc đó chúng tôi chuyển hết xuống Las Vegas, vì vậy tốt nhất là hai chú nên có sẵn lực lượng để tổ chức riêng .
Texxio bình tĩnh tiếp:
- Như vậy thì phải cho chúng tôi kiếm thêm người vào regime chứ ? Cái lũ súc sinh Bardini hồi này liên tục lấn đất . Theo tôi, cần phải cho chúng một bài học ra trò .
Maicơn lắc đầu:
Không, không được . Các chú cứ neo kín tại chỗ . Tôi sẽ thu xếp mọi chuyện ổn thoả trước khi chuyển xuống Nevada .
Câu trả lời của Maicơn có lẽ chưa thuyết phục nổi Texio . Đành liều mất lòng ông Trùm mới, lão nói thẳng với Bố Già:
- Tôi nói điều này, xin Bố Già thứ lỗi, nhân danh tình bạn mấy chục năm qua . Nhưng tôi nghĩ rằng ông với Maicơn đã tính sai nghiêm trọng . Làm sao có thể làm ăn lớn ở Nevada trong khi không có lực lượng hậu thuẫn sau lưng, tức là ở đây ? Phải trấn cả hai nơi, làm thành thế ỷ gốc chứ . Và nữa . Nếu các ông bỏ New York thì tôi với Clemenxa không đương nổi Bardini và Tataglia đâu - bọn chúng qúa mạnh . Sớm muộn, chúng tôi sẽ bị nuốt sống . Mà tôi thì không ưa thằng Bardini chút nào . Theo tôi, gia đình Côrleône phải hành động trên thế mạnh, chứ không thể ở thế yếu được . Trước hết, cần phải củng cố các băng chiến đấu của chúng ta, chiếm lại những khu vực đã bị tranh mất ở Staten Ailend ...
Don Côrleoone lắc đầu:
- Anh quên là tôi đã ký hoà ước với họ rồi sao ? Tôi không thể vi phạm lời hứa .
Texxio vẫn chưa chịu thôi .
- Nhưng mấy lâu nay bọn Bardini có chịu hoà đâu ? Ai chẳng thấy chúng cứ khiêu khích hoài ? Vả lại, hiện nay người điều hành trong gia đình là Maicơn . Mà Maicơn có cam kết gì đâu, chẳng có gì trói buộc cả .
Maicơn lập tức đáp lại bằng một giọng không cho phép phản đối:
- Những lo lắng của chú rồi sẽ được giải quyết ổn thoả . Hiện đang có những cuộc thương lượng . Đúng vậy, nếu chú chưa tin, cứ hỏi thẳng bố tôi .
Là người khôn ngoan, đời nào Texxio lại đi hỏi như vậy . Để khỏi mất lòng Maicơn thêm, lão nhún vai:
- Thì tôi nói vậy là vì quyền lợi chung của cả gia đình thôi mà .
Maicơn cười:
- Chú Texxio ạ, tôi luôn luôn tin tưởng nơi chú . Vậy giờ đây xin chú cũng hãy tin tôi . Tôi tự biết trong việc làm ăn tôi chưa thể tính toán bằng hai chú, nhưng còn bốt tôi đây kia mà . Tôi tin là mọi chuyện sẽ tốt đẹp cả .
Buổi họp chấm dứt . Điều mới mẻ quan trọng nhất là Clemenxa và Texxio được phép tách ra và trên cơ sở các regimes của mình thành lập cánh làm ăn riêng . Texxio sẽ được quyền nắm trọn các sòng bạc và khu bến tàu ở Bruelin, còn phần Clemenxa là các sòng bạc khu Manhatan và cơ sở của gia đình Côrleone tại các trường đua ở Long Ailend .
Thế nhưng hai lão caporegime ra về chưa thật yên lòng, trong thâm tâm vẫn còn nghi ngại . Carlô Ritdi cố ý nún lại với hy vọng là cuối cùng rồi gia đình bên vợ cũng chấp nhận hắn là người "trong nhà", nhưng chỉ một lát sau hắn đã nhanh chóng hiểu ra rằng Maicơn không có ý định làm điều đó . Anbert Nêri đưa hắn ra đến cửa ngoài; và khi đi ngang qua quãng sân sáng rực đèn pha của khu cư xá, Carlô nhận thấy gã vệ sĩ vẫn còn đứng ở bậc thềm nhìn theo hắn rất lâu .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:07 am

Cuối cùng, trong căn phòng chỉ còn lại Bố Già, Tôm Haghen và Maicơn . Bầu không khí căng thẳng lập tức biến mất - cả bộ ba này đã sống với nhau qúa lâu dưới cùng một mái nhà, gắn bó thân thiết với nhau . Maicơn tự tay rót một ly rượu mời Don Côrleone và một ly khác cho Haghen . Uống xong, Haghen hỏi:
- Maicơn, tại sao anh gạt tôi ra như vậy ?
Maicơn làm bộ ngạc nhiên:
- Ơ, anh là nhân vật số một của tôi ở Las Vegas kia mà ? Chúng ta sẽ chuyển sang làm ăn hợp pháp, và anh là người nắm pháp luật của chúng ta . Thử hỏi còn chức vụ nào cao hơn nữa kia chứ ?
Haghen mỉm cười với vẻ buồn buồn:
- Nhưng tôi không nói về chuyện đó . Tôi nói về việc Roccô Lampône được giao lập một băng bí mật mà không cho tôi biết, về việc anh điều khiển trực tiếp Nêri mà không thông qua tôi cũng như không thông qua một câporegime nào .
- Làm sao anh biết Lampône lập băng ?
Haghen nhún vai:
- Yên tâm . Ngoài tôi ra không ai biết nữa đâu . Vì còn giữ chức consigliori thì tôi còn phải biết chứ . Muốn có hồ sơ thằng nào mà chẳng phải qua tay tôi ? Nhưng anh chọn Lampône là không nhầm . Hắn ta làm ăn đúng là lý tưởng đấy .
Maicơn nhăn mặt:
- Nếu đã để anh biết hết thì nghĩa là không lý tưởng lắm đâu . Nhưng không phải là tôi, mà ông già chọn đó .
- Cái ấy không quan trọng, - Tom Haghen nói, - Nhưng tại sao anh lại cho tôi ra rìa ?
Maicơn nhìn thẳng vào mắt Haghen, đáp:
- Tôm ạ, anh không phải là consigliori thời chiến . Mà không loại trừ khả năng tình hình sẽ trở nên căng thẳng, chúng ta sẽ buộc phải choảng nhau . Cho nên ngoài những lý do khác, tôi muốn đưa anh ra khỏi chỗ súng đạn nguy hiểm .
Haghen đỏ bừng mặt . Gía như ông già nói câu ấy thì đã đi một nhẽ . Đằng này Maicơn mà cũng độc ác thật .
- Thôi đươc, cứ cho là như vậy . Ta nói sang chuyện khác . Tôi đồng ý với nhận định của Texxio . Anh đang hành động ở thế yếu chứ không phải thế mạnh . Mà như vậy bao giờ cũng nguy hiểm . Bardini là một con sói, và khi hắn bắt đầu thịt chúng ta thì sẽ không có ai trong số các gia đình khác đến cứu giúp đâu .
Đến giờ ông Trùm mới lên tiếng:
- Tôm, chuyện này đâu phải chỉ do mình Maicơn quyết định . Đó cũng là ý của bác nữa . Rất có thể rồi đây chúng ta sẽ phải áp dụng những biện pháp mà trong bất kỳ trường hợp nào bác cũng không đứng ra chịu trách nhiệm được . Bác chưa bao giờ coi cháu là một consigliori tồi, cho nên cháu đừng có mặc cảm . Bác tin thằng Maicơn cả trăm phần trăm, và bác tin cháu cũng như thế . Nhưng có những lý do bác không thể nói ra không cho phép cháu tham gia vào những việc có thể sẽ diễn ra ở đây . Mà cháu biết không, chính bác đã nói với Maicơn rằng việc Lampône lập băng bí mật sẽ không lọt qua nổi mắt cháu đâu . Đó là một bằng chứng bác rất tin cháu .
Haghen hiểu rằng người ta đang cố tìm c ach vỗ về an ủi y .
- Mà biết đâu cháu vẫn có thể giúp được ... - Y nói .
Maicơn quả quyết lắc đầu:
- Không . Anh phải thôi, Tôm ạ .
Tôm Haghen uống nốt ly rượu . Trước khi về, y còn cố móc Maicơn một câu:
-Tôi nói điều này không phải để trách anh, Maicơn . Anh gần như chẳng kém bố chút nào trong mọi chuyện . Chỉ có một điều anh còn cần phải học thêm .
- Điều gi, anh nói nghe, - Maicơn nhã nhặn hỏi .
- Cách nói "không" với người khác .
Maicơn nghiêm trang gật đầu .
- Anh nói đúng . Tôi sẽ lưu ý đến điều đó .
Khi Haghen đi khỏi, Maicơn nữa đùa nửa thật nói với bố .
- Vậy là bố đã dậy con đủ mọi chuyện . Bây giờ chỉ còn học cách nói "không" sao cho người khác khỏi mất lòng nữa thôi .
Don Côrleone đứng dậy, bước đến ngồi vào sau chiếc bàn viết đồ sộ:
- Với những người ta yêu thương thì không thể nói "không" được, ít ra là không thể nói thường xuyên . Đó là toàn bộ bí quyết . Còn khi buộc phải nói, thì cần nói sao cho cái từ "không" của ta nghe như "có". Hoặc làm sao để chính người khác phải nói với ta cái từ "không" đó . Nhưng con nghe bố làm gì - con là người hiện đại, mà bố thì suy nghĩ theo lối cổ .
Maicơn cười:
- Nhưng bố đồng ý là Tôm phải đứng ngoài cuộc chứ ?
Bố Già gật đầu:
- Tất nhiên . Nó không nên dính vào .
Maicơn hạ thấp giọng nói:
- Có lẽ đã đến lúc con phải nói với bố rằng con quyết định làm việc này không phải chỉ để báo thù cho Apôlônia và Xônni . Đây là một biện pháp cần thiết và cấp bách . Về lão Bardini, Texxio và Tôm đã nói đúng .
Don Côrleone lại trầm ngâm gật đầu:
- Sự trả thù là một món ăn càng để nguội lại càng ngon, ông nói - Bố chắc chắn là đã không hoà hoãn với bọn kia như không biết rằng làm khác đi là con chẳng thể để về đây . Nhưng bố không hiểu tại sao đã như vậy Bardini vẫn tìm cách hạ con vào giờ chót ? Do lệnh đã ban ra từ trước, rút lại không kịp chăng ? Nhưng con chắc là chúng không nhằm Tôm đấy chứ ?
- Chắc, chúng làm hệt như mưu hại Tômmadinô thật, có đến bố ở đấy cũng lầm . Tất cả đều dĩên ra như chúng dự tính, chỉ có một điều chúng không gặp may - cuối cùng con vẫn còn sống . Chính mắt con đã trông thấy thằng Phabiridio vội vã chạy ra khỏi cổng . Thêm vào đó, con đã cho đìều tra kỹ rồi .
- Có tìm ra hắn không ? - Ông Trùm hỏi .
- Con đã tìm ra, - Maicơn đáp, - một năm trước đây . Bây giờ hắn là chủ một tiệm cà phê ở Baphalâu . Đổi tên họ, mang giấy tờ giả mạo . Cái thằng chăn cừu Phabirdio ấy sống đàng hoàng lắm .
Don Côrleone cúi thấp đầu xuống:
- Có nghĩa là không còn lý do gì phải đợi nữa . Bao giờ con định bắt đầu ?
- Con muốn cho Kêi sinh xong đã . Để đề phòng lỡ có chuyện gì . Và đợi cho Tôm Haghen bám hẳn ở Las Vegas, không còn dính dáng gì tới vụ này . Nghĩa là chừng một năm nữa .
- Con đã tính kỹ mọi chuyện rồi chứ ? - Ông Trùm hỏi, mắt vẫn không nhìn lên .
Giọng Maicơn trở nen dịu dang, ấm áp hơn:
- Con đã tính kỹ . Bố không can dự gì vào đây hết . Con chịu toàn bộ trách nhiệm mà . Thậm chí con có thể không cho bố quyền phủ quyết nữa kia . Nếu bố không chịu, con sẽ phủi tay bỏ đi ngay .
Don Côrleone im lặng một hồi lâu, rồi thở dài, nói:
- Thôi được, đành vậy . Có lẽ cũng chính vì thế mà bố thôi công việc, giao toàn quyền lại cho con . Trách nhiệm của đời bố, bố đã làm xong, tâm sức của bố không thể cáng đáng gì thêm được nữa . Có những trách nhiệm mà đến người xuất chúng nhất cũng không gánh vác nổi . Con cứ thế mà làm .
Ít lâu sau, đủ chín tháng mười ngày, Kêi Adamx sinh con trai thứ hai . Cả gia tộc nhà chồng đón cô từ bệnh viện về như đón một bà hoàng . Cônni mừng cháu tấm nệm lớn bằng lụa dệt nhập từ Italia qua . Cô ta khoe ầm ĩ lên rằng đó là vất vả lắm Carlô mới tìm mua được, cố ý làm cho Maicơn phải để ý đến "thành tích" của chồng mình .
Rồi tiếp đó, Ninô Valenti chết vì chứng xuất huyết não . Mấy tờ báo New York đưa tin này lên trang nhất vì chỉ mới mấy tuần trước đó Giônni Phôntêin đã cho phát hành bộ phim Ninô đóng vai chính, và sự thành công của bộ phim đã tức khắc đưa Ninô lên hàng những đại minh tinh màn bạc . Trong một bài trả lời phỏng vấn, Giônni Phôntêin cay đắng tự nguyền rủa mình có lỗi trong cái chết của bạn, nói rằng đáng ra hắn phải buộc Ninô vào bệnh viện chữa chạy . Không ai để ý một cách nghiêm túc đến những lời đó . Bởi vì ai chẳng biết chính Giônni đã giúp Ninô Valenti thành một ngôi sao điện ảnh ? Còn có bằng chứng nào nói lên tình bạn thân thiết giữa hai người một cách hùng hồn hơn ?
Đám tang của Ninô được cửa hành ở California nên gia đình Côrleone không ai đến được, trừ Phrêdô . Ông Trùm đã định đi, nhưng bị một cơn đau tim phải nằm liệt giường mất vài tháng . Anbert Neri được cử mang một vòng hoa khổng lồ tới viếnt với tư cách là đại diện chính thức của gia đình Côrleone .
Hai ngày sau đám tang, Mau Grin bị bắn chết trong nhà người tình là một nữ diễn viên Hôlíut nổi tiếng . Anbert Neri từ Hôliút bay sang biển Caribê nghỉ mát .
Sau ba tuần phơi nắng gió đến đen bóng, gã mới quay trở lại New York . Maicơn Côrleone đón gã bằng một nụ cười và vài câu khen ngợi ngắn gọn, trong đó thông báo rằng từ nay Anbert Neri ngoài số lương ra, còn được hưởng phần trăm của một "điểm" bao xổ số rất lời lãi ở Ixt Xaidơ . Chào cậu chủ ra về, Neri rất hài lòng rằng gã được sống trong một thế giới công bằng, người nào làm việc tốt đều được thưởng xứng đán với công lao của mình .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:08 am

Chương 29




Maicơn Côrleône tiến hành việc chuẩn bị hết sức kỹ lưỡng , tất cả đã được tính toán đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất , mọi biện pháp phòng bị đã được trù liệu . Anh dự định sẽ bắt đầu hành động sau một năm nữa , hy vọng thời gian đó đủ để hoàn tất toàn bộ công việc chuẩn bị . Nhưng thực tế anh đã không được sử dụng cả một năm dự tính đó . Số phận chơi anh một vố bất ngờ : không phải ai khác, mà chính Bố Già, chính ông Trùm hùng mạnh, đã phá vỡ kế hoạch của Maicơn .
Vào một buổi sáng chủ nhật trời nắng đẹp, khi đám đàn bà trong gia đình đã đến nhà thờ xem lễ , don Vitô Côrleône khoác vội lên người bộ quần áo làm vườn thường ngày - Chiếc quần dài xám đã sờn gối , áo sơ mi xanh bạc phếch , chiếc mũ nĩ cũ nhàu với một dãi băng lụa cáu bẩn . Mấy năm gần đây ông béo mập ra , tăng cân nhiều . Ông bảo với mọi người rằng phải tích cực làm vườn, trồng cà chua để giữ gìn sức khoẻ . Nhưng ai cũng đều biết rằng không phải như vậy .
Sự thật là ông rất thích làm vườn , vui sướng mỗi buổi sáng sớm được ngắm những luống cà chua , rau quả tự tay mình trồng . Chúng nhắc ông nhớ lại quê hương Xixili , nhớ lại tuổi thơ chưa bị những nỗi kinh hoàng , đau khổ và cái chết của người cha làm cho vẫn đục nặng nề . Giờ đây những luống đậu đã trổ hoa trắng ngọn , những luống hành đã mọc lá xanh rờn . Cuối vườn , sừng sững một thùng phân chuồng lớn đã ủ thật ải - thứ phân bón tốt nhất cho các loại rau cỏ . Cũng ở phía đó còn có các giàn gỗ do tự tay ông Trùm làm , những ngọn cà chua mơn mởn bám vào giàn leo dần lên cao được buộc chắc chắn bằng những nút dây đay .
Ông Trùm đang vội . Cần phải tưới xong vườn trước khi mặt trời lên cao - lúc đó mỗi một giọt nước sẽ biến thành một chiếc kính hội tụ ánh nắng đốt thủng lá non như một tờ giấy mỏng . Nước và nắng đều cần , tuy vậy hai thứ ấy mà kết hợp với nhau một cách khinh suất thì tai hại không biết đâu mà lường .
Cũng may là vừa kịp . Khi ông tưới xong thì nắng sớm đã bắt đầu chói chang . Ông Trùm thầm nhắc mình : “Thôi, đủ rồi , hôm nay thế là đủ rồi “ . Chỉ còn phải cắm vài cây cọc đỡ cho mấy mầm cà chua non . Ông lại cúi xuống luống rau . Đi hết hàng này nữa là vào nhà .
Mặt trời bỗng đột ngột hạ xuống thấp , treo ngay sát mặt ông . Hàng ngàn đom đóm lửa bay tán loạn trước mặt . Thằng cháu nội, đứa con đầu của Maicơn, từ đâu hiện ra, chạy dọc luống rau đến nơi ông Trùm đang quỳ trên mặt đất .- và đột nhiên đứa bé bị che khuất trong một ngọn lửa vàng chói mắt . Thế này là không ổn rồi , ông Trùm biết ngay là trái tim lại trở chứng . Phía sau ngọn lửa vàng kia là thần chết đang rình sẵn sàng nhảy ra vồ bắt ông đi . Bố Gìa xua tay đuổi đứa cháu đi chỗ khác , chỉ một giây nữa là chậm mất , không nên để thằng bé nhìn thấy cảnh này . Liền đó, ông nghe như bị một cú búa tạ nện vào ngực , họng tắc lại , nghẹt thở , don Côrleône đổ chúi người xuống phía trước .
Khi Maicơn cùng mấy gã vệ sĩ chạy tới, ông Trùm nằm úp mặt lên luống rau, hai tai duỗi ra bám chặt xuống đất . Họ đỡ ông dậy, khiêng vào chỗ râm sát tường nhà . Maicơn quỳ xuống cạnh bố, nắm chặt lấy tay ông , mấy người khác chạy bổ đi gọi bác sĩ và xe cấp cứu .
Ông Trùm gắng hết sức mở mắt ra nhìn đứa con trai lần cuối . Cơn nhồi máu cơ tim nặng đã làm cho khuôn mặt hồng hào rám nắng của ông tím tái . Bắt đầu những phút tuyệt vọng cuối cùng . Ông cố hít sâu vào ngực mùi hương mát của các luống rau . Ngọn lửa vàng lại bùng lên trong mắt ông . Bố Gìa thì thào : “ Ôi, cuộc đời đẹp quá !”
Số phận đã giúp ông Trùm ra đi khỏi phải chứng kiến những giọt nước mắt đàn bà – ông chết trước khi vợ và các con dâu , con gái của ông từ nhà thờ trở về , trước khi bác sĩ và xe cấp cứu kịp đến . Ông qua đời giữa những người đàn ông đứng xung quanh, tay vẫn nắm chặt tay đứa con út ông yêu nhất nhà .
Đám tang của Bố Già được tổ chức thật trọng thể. Tất cả các ông trùm và các ‘lãnh tụ’ (caporegime) của Ngũ Đại Gia đều có mặt . Gia đình Texxiô và Clemenxa dĩ nhiên là đông đủ . Bất chấp lời khuyên ngăn của Maicơn , đại tài tử điện ảnh Giônni Phôntêin cũng về dự tang Bố Gìa , và tin này đã được các tờ báo lá cải không bỏ qua dịp làm rùm beng lên khắp nước . Thậm chí , trong một bài trả lời phỏng vấn , Giônni còn xác nhận don Côrleône là cha đỡ đầu của mình , và trong đời chưa hề gặp một người nào tốt bụng , quân tử như ông . Được về dự lễ tang ông Trùm là một hân hạnh lớn , còn mọi người muốn nghĩ sao thì hắn nhổ bọt .
Lễ viếng, theo lục lệ Xixili, được tổ chức trong nhà người quá cố . Amêrigô Bônaxêra đảm trách việc khâm liệm , tống táng . Lão tự tay tắm rửa , săn sóc thi hài Bố Gìa thật chu đáo , kỹ càng . Một bà mẹ trang điểm cho đứa con gái cưng về nhà chồng cũng chỉ đến thế là cùng . Và ai đến nhìn mặt Bố Già đều nhận thấy là chết rồi mà ông Trùm Lớn vẫn không mất đi vẻ uy nghi , oai vệ như khi còn sống . Amêrigô Bônexêra đắc ý được phồng mũi - chỉ một mình lão biết được cái chết đã để lại những dấu vết khủng khiếp như thế nào trên bộ mặt ông Trùm .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:08 am

Tất cả bạn bè cũ, tất cả những người thân cận , đã từng chịu ơn Bố Già đều đến viếng . Ông bà chủ lò bánh từng chịu ơn Bố Già đều đến viếng . Ông bà chủ lò bánh Nadôrin cùng vợ chồng đứa con gái và đám cháu ngoại . Từ Las Vegas có Luxi Manchini và Phrêđô , Tôm Haghen cùng gia đình . Các ông trùm của bốn vùng Xan Phrenxixcô, Los Angeles, Boxton và Clivlơnđ . Khiêng linh cữu cùng hai con trai của người quá cố là những người thân thiết bậc nhất : hai bạn già Texxiô và Clemenxa , hai thủ hạ mới Rôccô Lampône và Anbert Nêri . Những vòng hoa tươi từ khắp nơi gửi đến chất khắp nơi trong cư xá .
Ngoài cổng lớn, các nhà báo, nhiếp ảnh chen chúc nhau . Xa hơn một chút , các cá chìm cá nổi của FBI đứng trên nóc một chiếc xe hơi với máy quay phim trên tay đang vội vàng ghi lại diễn biến của sự kiện lịch sử này . Chốc chốc một tay nhà báo nào đó lại cố tìm cách vượt qua hàng rào , nhưng ngay tức khắc như từ dưới đất mọc lên một gã trong đội bảo vệ đòi xuất trình giấy tờ và thiếp mời. Tuy bọn gác cửa cư xử cực kỳ lịch thiệp nhưng có năn nỉ đến rả họng vẫn không ai được phép lọt vào trong . Một số khác thử hỏi tin qua những người từ trong cổng đi ra , nhưng họ chỉ vấp phải những bộ mặt lạnh lùng như tiền và những cái miệng câm lặng tuyệt đới .
Maicơn Côrleône gần như ở lì suốt trong văn phòng ở cuối nhà cùng với Tôm Haghen và Phrêđô . Những người đến chia buồn được lần lượt mời vào . Maicơn tiếp từng người với một vẻ lịch sự không thay đổi , kể cả những người xu nịnh đã bắt đầu gọi anh là “Bố Già” hay “Ông Trùm Maicơn” . Chỉ riêng Kêi nhận thấy mỗi lần như thế cặp môi anh khẽ mím lại khó chịu .
Một lát sau Clemenxa và Texxiô đến ; Maicơn tự tay rót rượu mời từng người . Nhân câu chuyện nói về việc làm ăn, Maicơn thông báo rằng khu cư xá của họ cùng toàn bộ công trình nhà cửa ở đây sẽ được bán cho một công ty xây cất . Giá hết sức hời . Mọi người đều hiểu rằng sau cái chết của Bố Gìa, việc di chuyển toàn bộ đế quốc Côrleône sang miền Tây sẽ được thúc đẩy nhanh hơn . Gia đình Côrleône sẽ rút hết lực lượng ra khỏi Niu York.
Đã đến lúc đi ra nghĩa trang, trả di hài ông Trùm Lớn về cho đất mẹ, Maicơn nắm tay Kêi bước xuống vườn . Ở đó đã đông đủ những ai tới đưa tiễn ông Trùm đến nơi yên nghỉ cuối cùng - bạn bè, thuộc hạ, những con người nhỏ bé đã được Bố Già che chở lúc sinh thời . Đây đó thấp thoáng các khuôn mặt của cả những người vốn là kẻ thù của ông - giờ đây họ cũng đến để từ biệt ông lần chót .
Maicơn nhìn cảnh đó với một nụ cười nửa miệng lịch sự và lạnh lùng . Anh không chú ý đến chung quanh . Anh đang mải nghĩ về việc khác . Giá mình khi chết, - anh nghĩ, - cũng nói được những lời “Ôi, cuộc đời đẹp quá!”, thì tất cả những cái khác đều hoá thành vô nghĩa. Có được một lòng tin như vậy vào bản thân mình, thì mọi chuyện trên đời đều trở nên không quan trọng . Anh sẽ noi theo gương bố . Anh sẽ gắng chăm lo cho con cái , gia đình mình – cho cái thế giới mà anh được sinh ra để sống . Nhưng các con của anh sẽ lớn lên không phải trong cái thế giới này . Anh sẽ gắng sức để các con anh được hoà nhập vào một cộng đồng có trật tự và quy mô khác - cộng đồng xã hội loài người . Chúng có thể sẽ là bác sĩ, nghệ sĩ, kỹ sư, nhà khoa học . Là Thống đốc, Tổng thống, là bất kỳ một ai chúng muốn . Và anh, một người cha khôn ngoan và đầy uy lực, đến lúc đó vẫn theo dõi sát sao cái đại gia đình ấy .
Vào buổi sáng ngày hôm sau lễ tang, toàn bộ những người có chức sắc trong gia đình Côrleône tập trung tại nhà của ông Trùm. Họ được Maicơn Côrleône mời đến lúc gần trưa .
Mọi người lần lượt bước vào căn phòng làm việc ở cuối nhà : hai lão ‘lãnh đạo’ (caporegime) Clemenxa và Texxiô, Rôccô Lampône trầm tĩnh và tháo vát, Carlô Ritdi rất khiêm tốn, biết thân biết phận mình … Tôm Haghen, do hoàn cảnh đột xuất nen buộc phải tạm thời rời bỏ các công việc mang tính chất pháp lý thuần tuý. Và Anbert Nêri bám theo Maicơn khắp nơi như một cái bóng, khi thì châm thuốc, khi thì rót rượu cho Maicơn, như cố ý trưng bày sự trung thành không gì lay chuyển nổi của mình .
Bố Già mất đi là cả một tai hoạ đối với cánh Côrleône . Theo những nhận định tỉnh táo và sáng suốt, cái chết của ông Trùm đã mang đi quá nửa lực lượng của gia đình, làm mất hẳn tư thế của họ trong những cuộc thương thuyết với liên minh Barđini- Tataglia hợp nhất với nhau. Những người có mặt trong phòng đều biết điều đó và đợi xem Maicơn sẽ nói gì . Đối với họ, Maicơn không phải là ông Trùm mới – anh chưa đủ tư cách đó trong thực tế lẫn trên nguyên tắc. Giá như don Côrleône sống lâu hơn ít nữa, chắc ông sẽ đào tạo được anh thành người kế vị xứng đáng . Còn bây giờ thì vấn đề đó còn cần phải xem xét .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:09 am

Đợi đến khi Nêri rót rượu mời hết lượt mọi người, Maicơn mới cất tiếng nói khẻ :
- Tôi chỉ muốn nói rằng tôi rất hiểu tình cảm của mọi người . Tôi biết các chú và các anh em kính trọng bố tôi như thế nào, nhưng bây giờ ai cũng đang lo lắng cho hoàn cảnh, cho số phận của chính mình và những người thân của mình. Tôi nghĩ rằng nhiều vị muốn hỏi : biến cố này có ảnh hưởng đến tương lai của chúng ta, đến những lời tôi đã hứa với mọi người không ? Tôi xin trả lời : Không. Tất cả sẽ vẫn không có gì thay đổi.
Clemenxa lắc mái đầu rối bù lớn tướng. Tóc lão xám màu thép và bộ mặt nung núc thịt hằn sâu vẻ bất bình. Lão nói :
- Maicơn, bọn Barđini và Tataglia bây giờ sẽ nhào vô nuốt sống chúng ta. Cần phải hoặc lo tổ chức lực lượng phòng thủ, hoặc là đầu hàng ngay cho xong .
Mọi người có mặt trong phòng đều nhận thấy rằng chẳng những Clemenxa không xưng Maicơn là don, mà thậm chí lão không gọi cả họ tên đầy đủ của anh, mà chỉ cụt lủn “ Maicơn”.
- Ta sẽ chờ xem, - Maicơn đáp, - Cứ để cho bọn chúng vi phạm hoà ước trước .
Texxiô chêm vào bằng giọng cố tỏ ra ngọt xớt :
- Thì chúng đã vi phạm rồi đó thôi, Maicơn. Từ sáng chúng đã cho mở hai điểm bao đề ở Bruklin. Tin của chính lão đại uý đi lập danh sách những người không bị cảnh sát khu vực đụng đến cho hay đấy. Chỉ khoảng tháng nữa là mình chẳng còn mảnh đất nào ở Bruklin để cấm nhà nữa đâu .
Maicơn đưa mắt nhìn lão chầm chầm :
- Thế chú đã phản ứng gì chưa ?
Texxiô lắc mái đầu nhỏ thó chải rất cẩn thận :
- Chưa. Tôi không muốn làm anh thêm khó xử .
- Thế là tốt, - Maicơn nói, - Cần phải như vậy, hiện thời cứ ngồi im đã. Và xin mọi người khác cũng thế, tạm ngồi im cho. Không được phản ứng trước bất cứ một vụ khiêu khích nào. Cho tôi vài tuần lễ để thăm dò, thu xếp một vài việc, định hướng nên hành động thế nào để có lợi nhiều nhất cho tất cả và mỗi người chúng ta. Đến lúc đó ta sẽ họp lại lần nữa và quyết định dứt khoát lần cuối .
Làm ngơ trước vẻ nghi ngờ hiện ra trên mặt mọi người, anh ra hiệu cho Nêri lịch thiệp mời tất cả ra cửa. Nhưng khi Tôm Haghen vừa dợm bước thì Maicơn gọi giật lại .
- Tôm, anh nán lại một chút.
Tôm Haghen bước đến bên cửa sổ mở hướng ra sân, nhìn xuống dưới, thấy Nêri lần lượt đưa các ‘lãnh tụ’ (caporegime) và Rôccô Lampône qua bọn lính gác ra ngoài cổng lớn của cư xá. Y quay lại phía Maicơn :
- Anh đã nắm hết các đầu mối chính trị chưa ?
Maicơn lắc đầu với vẻ tiếc rẻ :
- Chưa hết đâu. Giá có được thêm bốn tháng nữa…. Chính ông cụ đang làm chuyện này với tôi. Tuy nhiên, toàn bộ toà án đã nằm trong tay tôi – chúng tôi bắt đầu từ bọn này mà. Và mấy tay nghị sĩ nữa. Toàn cỡ có thế lực nhất, và dĩ nhiên là các lãnh tụ đảng phái đoàn thể ở Niu York - với họ thì đơn giản thôi, mình đã nắm được từ lâu rồi. Gia đình Côrleône hùng mạnh hơn nhiều so với người ta tưởng . Nhưng tôi còn muốn biến nó thành bất khả xâm phạm. – Anh mỉm cười nói với Haghen, - Thế nào, chắc anh đã tính được hết rồi chứ ?
Haghen gật đầu :
- Chuyện đó chẳng có gì phức tạp. Tôi đã tính ra hết ngay từ đầu. Trừ một điểm, - tại sao anh lại gạt tôi ra rìa. Nhưng khi tôi, nói một cách hình ảnh, - đã đội lên đầu cái mũ Xixili, thì cuối cùng cũng đã tính ra cả cái đó nữa.
Maicơn cười ha hả :
- Thì ông già cũng đã nói với tôi như vậy. Nhưng tôi không thể cho phép mình lãng phí như vậy nữa. Tôi cần có anh ở đây. Ít ra là trong mấy tuần sắp tới. Anh hãy gọi điện về Las Vegas báo cho bà xã biết. Nói là chỉ ở lại vài tuần thôi.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:09 am

Haghen trầm ngâm im lặng :
- Theo anh, bọn chúng sẽ bắt đầu từ hướng nào ?
Maicơn thở dài :
- Ông già đã dặn dò rất rõ rồi. Chúng sẽ hành động thông qua một người nào đó trong đám gần gũi nhất . Barđini sẽ hạ tôi bằng tay của một kẻ thân cận nhất, nằm ngoài mọi nghi ngờ .
Haghen cười khẩy :
- Kiểu như tôi phải không ?
Maicơn cũng đáp lại bằng một cái cười khẩy :
- Anh là người Irlend, chúng sẽ không tin anh.
- Kể đúng ra một nửa là người Đức. Còn nói chung đã là người Mỹ rồi.
- Đối với chúng như vậy nghĩa là người Irlend – Maicơn nói, - Chúng sẽ không dùng anh. Và chúng cũng không dùng Anbert Nêri, vì Nêri trước đây đã từng là cảnh sát. Hơn nữa, hai người lại quá thân cận, bọn chúng sẽ không muốn mạo hiểm. Vụ này chỉ xuống tay một lần, đâu làm lại được. Còn Rôccô Lampône thì chưa đủ thân cận. Không, kẻ đó sẽ hoặc là Clemenxa, hoặc là Texxiô, hoặc là Carlô Ritdi.
Haghen nói rất khẻ :
- Theo ý tôi, Carlô.
- Chúng ta sẽ xem, - Maicơn nói, - Chẳng còn lâu nữa đâu, điều đó sẽ được làm sáng tỏ .
Điều đó đã được làm sáng tỏ vào ngay buổi sớm hôm sau, khi Haghen và Maicơn đang ăn sáng. Chuông điện thoại réo trong phòng làm việc. Maicơn vội chạy vào nghe, khi quay ra bếp, anh nói :
- Đấy, thế là xong. Đúng một tuần nữa tôi sẽ gặp Barđini. Để thảo luận với hắn về những điều kiện về một hoà ước mới cần phải ký sau khi ông Trùm không còn nữa. - Nói rồi anh cười nhạt.
Haghen hỏi :
- Ai gọi điện đến ? Ai được họ chọn làm người môi giới ?
Cả hai đều biết rằng : ai trong số thành viên của gia đình Côrleône thực hiện mối liên lạc giữa hai bên, người đó là kẻ phản bội. Maicơn nhìn Haghen với một nụ cười buồn : “Texxiô”.
Họ ăn tiếp bữa sáng không nói thêm một lời. Uống nốt tách cà phê, Haghen lắc đầu :
- Tôi đã sẵn sàng đánh cuộc rằng kẻ đó phải là Carlô. Hoặc cùng lắm – Clemenxa. Không thể nào nghĩ lại là Texxiô. Lão là người thông minh nhất trong bọn.
- Ông ta khôn ngoan nhất, - Maicơn nói, - Và ông ta đã làm cái mà theo ông ta là khôn ngoan nhất : thí tôi cho Barđini để nhận quyền thừa kế gia đình Côrleône. Còn nếu như đi cùng tôi thì ông ta sẽ bị giẫm nát. Bởi vì theo ông ta, tôi đâu thể đương đầu với bọn kia.
Im lặng một lát, với vẻ ngập ngừng rõ rệt, Haghen hỏi :
- Thế tính toán của ông ta đúng được mấy phần ?
Maicơn nhún vai :
- Ở ngoài mà nhìn thì ai cũng sẽ nói là tôi sắp ăn cám rồi. Nhưng không phải ai cũng hiểu được rằng các mối quan hệ và ảnh hưởng trong giới cảnh sát đáng giá bằng hàng chục các ‘chế độ’ (regime) . Chỉ mình ông già hiểu điều đó. Tôi nghĩ rằng hiện nay tôi đã nắm chắc cái lực lượng này, mặc dù ngoài tôi ra không một ai biết điều đó. - Anh mỉm cười thân mật với Haghen, - Không sao, họ sẽ còn phải gọi tôi là don… Nhưng vụ lão Texxiô này làm tôi thật đau lòng.
- Anh đã đồng ý gặp Barđini ? – Haghen hỏi.
- Còn sao nữa. Sau một tuần. Ở Bruklin, trên lãnh thổ của Texxiô, nới một con ruồi cũng không dám đậu lên người tôi! - Anh lại cười nhạt .
Haghen nói :
- Từ nay đến đó anh phải hết sức cẩn thận đấy .
Lần đầu tiên Maicơn lạnh lùng nhìn y :
- Tôi không cần ‘cố vấn’ (consigliori) để nói những lời khuyên như vậy, - anh nói .
Trong tuần lễ trước ngày gặp Barđini để thoả thuận hoà ước mới. Maicơn đã tỏ ra cho Haghen biết thế nào là thận trọng. Anh không hề bước chân ra khỏi cổng cư xá, không tiếp một ai mà không có vệ sĩ Anbert Nêri đứng kèm. Và mọi việc chắc đã êm đẹp trôi đi nếu không gặp phải một chuyện rắc rối đáng phiền.
Đứa con trai đầu của Cônni và Carlô sắp phải làm lễ xức dầu theo nghi thức nhà thờ công giáo. Cả hai vợ chồng muốn Maicơn nhận làm cha đỡ đầu đứa nhỏ, nhưng không dám nói trực tiếp, phải nhờ Kêi nói hộ . Maicơn từ chối.
- Anh Maicơn, em rất ít khi xin anh việc gì, - Kêi nài nỉ, - Anh hãy làm việc này vì em, Cônni rất muốn được như vậy. Cả Carlô nữa. Đối với cô, chú ấy, việc này rất quan trọng. Em xin anh, Maicơn.
Cô thấy chồng có vẻ không bằng lòng trước những lời nài nỉ của cô, nghĩ rằng anh sẽ gạt phắt đi. Nhưng Kêi ngạc nhiên thấy anh gật đầu :
- Thôi được. Em bảo vợ chồng nó mời linh mục về làm lễ tại đây. Anh chịu hết mọi phí tổn. Nếu gặp khó khăn gì về phía chức sắc nhà thờ, em bảo Haghen thu xếp giùm .
Vậy là vào ngày hôm trước buổi hẹn gặp với Bardini, Maicơn Côrleône đến dự lễ xức dầu cho con trai đầu của Cônni và Carlô với tư cách là cha đỡ đầu - Bố Gìa - của đứa bé. Anh tặng thằng nhỏ một chiếc đồng hồ đeo tay đắt tiền với sợi dây bằng vàng. Nhân sự kiện này vợ chồng Carlô tổ chức một bữa tiệc tại nhà riêng, mời các ‘lãnh tụ’ (caporegimes) Texxiô và Clemenxa, Haghen, Lampône và tất cả mọi người ở trong khu cư xá, dĩ nhiên là cả bà trùm Côrleône cùng đến mừng cháu ngoại. Nhưng người sướng nhất là Cônni, suốt cả buổi tối cô ta cứ tìm cách ôm hôn anh trai Maicơn với chị dâu Kêi. Cả Carlô Ritdi cũng cảm động đến phát khóc, rối rít lắc tay Maicơn và hễ gặp dịp thuận tiện là lại theo tục lệ cũ, gọi anh là Bố Gìa. Cả Maicơn cũng chưa bao giờ vui vẻ hào hứng như thế. Cônni sung sướng ghé tai Kêi thầm thì :
- Chị xem kìa….em nghĩ anh Maicơn và Carlô bây giờ đã thân nhau thật sự rồi. Những dịp như thế này bao giờ cũng làm người ta gần nhau hơn.
Kêi nắm lấy khuỷu tay em chồng bóp nhẹ :
- Được thế thì thật là tuyệt !

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:10 am

Chương 30




Trong căn nhà của mình bên Bronkx, Anbert Nêri loay hoay chải thật kỹ bộ sắc phục cảnh sát bằng da xanh đã cũ . Phù hiệu gã đã tháo ra cọ thật bóng . Dây lưng và bao súng treo lủng lẳng trên lưng ghế . Cái bận rộn quen thuộc đã đem lại cho Nêri một cảm giác thích thú là lạ , mà suốt hai năm nay - kể từ ngày vợ gã bỏ đi – ít khi gã được hưởng .
Lúc lấy vợ Anbert mới gia nhập lực lượng cảnh sát chưa được bao lâu , cô vợ Rita bấy giờ còn là một nữ sinh non choẹt, con nhà làm ăn tử tế gốc Ý , vốn rất giữ gia phong nên cô bé rụt rè nhút nhát tợn , chưa lần nào đi chơi khuya quá mười giờ . Rita ngây thơ , duyên dáng , mái tóc đen huyền kiều diễm , mà lại ngoan ngoãn hiền lành , chẳng trách Anbert Nêri say như điếu đổ .
Hồi mới lấy nhau , Rita nhìn chồng bằng ánh mắt đắm đuối . Gã khoẻ như voi và cô thấy người ta sợ gã không chỉ bởi sức mạnh thể chất , mà còn bởi lòng trung thành không thể lay chuyển đối với những khái niệm tốt xấu của gã . Gã không quen cái kiểu lịch sự tế nhị . Nếu không đồng ý với ai cái gì thì gã hoặc ngậm tăm hoặc hung hăng cãi ngay . Tính gã thẳng ruột ngựa , không bao giờ đồng ý với ai chỉ để lấy lòng . Thêm vào đó, gã có tính cách Xixili chính cống khiến dân tình xung quanh lắm phen khiếp vía .
Trong năm năm trời phục vụ trong ngành cảnh sát Niu York, Nêri đã nổi danh là một trong những người bảo vệ pháp luật mặt sắt nhất thành phố . Đồng thời còn là người liêm khiết vào loại nhất nhì . Có điều gã bảo vệ pháp luật theo cách riêng của mình . Bọn tội phạm lớn bé bị gã căm ghét như kẻ thù của chính mình , và hễ trông thấy đám du côn dở trò mất dạy với người qua đường trong góc tối nào đó là gã ra tay ngay, ra tay quyết liệt , thần tốc. Nhờ có sức mạnh phim phàm nên gã ưa dùng những biện pháp chân tay .
Một đêm đang ngồi xe tuần tiễu trong khu vực Tây Công Viên Trung Tâm, gã bắt gặp một đám sáu gã trai hoi đang quấy phá . Nêri vọt ra ngay - thằng đồng sự biết tính gã nên cứ ngồi nguyên trên xe , không muốn giây vào . Chỉ trong nháy mắt, gã đã gom đủ sáu chú ranh con chưa quá hai mươi , chú nào cũng diện áo vét đen ra dáng tay chơi lắm . Bọn này chẳng phải tội phạm tội phiếc gì hết, chẳng qua rảnh việc rỗi hơi , túm tụm nhau đi rông , gặp đàn ông thì kéo cổ xin thuốc , xin lửa , còn đàn bà con gái thì chúng chọc ghẹo, giở trò mất dạy, nhưng tuyệt nhiên không động chạm gì đến thân thể họ .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:10 am

Nêri bắt sáu chú đứng sát vào tường , đứng nghiêm không được động đậy mà nghe gã hùng hổ quát tháo , cây đèn pin tổ bố cứ vung loang loáng . Tuy đi tuần tra bao giờ Anbert cũng đeo súng , nhưng chẳng bao giờ gã dùng đến . Lúc gã bực lên , nguyên bộ mặt hung thần với bộ đồ cảnh sát là đủ để bọn du côn mất mật rồi . Lần này cũng thế . Sau khi bắt sáu chú xếp hàng xong, gã mới tra từng chú một. Thằng thứ nhất có vẻ Irlơnđ . Gã quát : “Cút! Tao mà còn thấy mày thò mặt ra đường lần nữa thì cứ giờ hồn!” Chú chàng biến vội. Hai thằng sau cũng thế. Nhưng thằng thứ tư thì rõ là dân Ý – nghĩa là đồng hương với thầy cảnh sát . Cu cậu tưởng bở, ngẩng lên ngỏn nguẻn. Nghe Nêri hỏi : “Mày người Ý hả ?” - cu cậu còn gật đầu cười nịnh . Thế là Anbert Nêri vung tay táng cho cu cậu một phát đèn pin vào giữa trán, máu me túa ra ghê lắm , may mà chưa vỡ gáo. Thằng kia quỵ xuống. Gã nắm cổ thằng ranh nhấc lên, quát : “Mày làm nhơ danh người Ý. Người Ý đâu có thứ như mày ? Đứng lên!” Thằng kia lom khom không dám đứng thẳng thì bị gã tống cho một đầu gối vào bụng, cảnh cáo : “Biến! Lần sau tao mà còn nhìn thấy mày mặc thứ áo quái gỡ này láng cháng ngoài đường thì bỏ mẹ với tao. Phúc tổ bảy mươi đời là mày không phải con tao đấy!” Hai thằng còn lại dĩ nhiên là sợ vãi đái, không cần phải nói nhiều, chỉ bị đá đít đuổi về, cấm không được phất phơ ngoài phố.
Những màn lập lại trật tự kiểu này gã làm vừa nhanh vừa gọn, không ai kịp can thiệp nói ra nói vào gì, không kịp để bà con xúm lại nữa. Gã làm việc rất chớp nhoáng, nhảy lên xe đóng cửa là thàng đồng sự rồ máy phóng đi luôn. Tất nhiên thỉnh thoảng cũng đụng phải đứa lì định giở võ hay thậm chí còn rút dao. Những lúc như thế thì thật cám cảnh thay cho thằng kia. Nêri loáng một cái đã tẩn cu cậu một trận máu me tàn nhẫn rồi quẳng lên xe tuần tiểu. Sau đó cu cậu còn bị giam và bị buộc tội hành hung nhân viên công lực. Nhưng thông thường phải đợi chán chê, đến lúc can phạm xuất viện mới xử gì thì xử.
Ít lâu sau Nêri đã bị đổi sang khu vực có trụ sở Liên Hiệp Quốc. Các quan chức Liên Hiệp Quốc cậy quyền bất khả xâm phạm ngoại giao cứ đỗ xe bừa bãi ở các phố lân cận, bất chấp quy định của cảnh sát. Nêri báo cáo lên cấp trên thì người ta bảo gã chịu khó làm ngơ để khỏi phiền phức. Một tối nọ vì xe các bố để lung tung quá, làm cả một đoạn đường bị nghẽn. Chờ đến quá nửa đêm, Nêri mới lôi cây đèn tổ bổ của mình trong xe tuần cảnh ra, xách đi dọc phố, cứ xe nào đỗ sai chỗ là gã đập vỡ kính bằng hết . Đi gắn lại kính ít nhất phải mất vài ngày, dù có là nhà ngoại giao cao cấp nhất cũng thế. Đơn thưa báo tới tấp bay đến bót cảnh sát yêu cầu ngăn chặn ngay hành động côn đồ kia. Thêm một tuần nữa kính xe liên tiếp bị đập rồi mọi người mới biết đó là thành tích của Nêri. Gã bị đổi sang Harlem.
Sau đó ít lâu, một sáng chủ nhật Nêri đưa vợ sang Bruklin thăm bà chị. Bà chị goá chồng nên, theo đúng truyền thống Xixili, cậu em Anbert có nghĩa vụ thay thế bổn phận người quá cố - tức là lâu lâu xuống xem có gì cần lo lắng giải quyết không. Chuyện đáng lo thì có đấy. Thằng cháu mồ côi cha năm nay xuýt xoát hai mươi đã bắt đầu lêu lỗng mà bà mẹ không bảo được . Có lần ông quý tử đua đòi cũng theo người ta đi đánh quả. Không có cậu Anbert nhờ anh em đồng nghiệp tha cho nó một lần thì quả này ông cháu ngồi tù là cái chắc. Thực tình Nêri sốt tiết lắm, nhưng chỉ bấm bụng cảnh cáo : “Nghe đây, lần này tao bỏ qua, nhưng mày còn làm khổ mẹ mày lần nữa là biết mặt tao!” Ở nhà người ta thì đó là ông cậu dạy dỗ bảo ban thằng cháu, nhưng nếu ông cậu là Anbert Nêri thì phải hiểu đây là lời răn đe thực sự, nên thằng cháu Tômax rét quá, tuy cũng là loại đầu bò đầu bướu trong đám chọi con Bruklin chứ chẳng phải mèng.
Tối hôm trước, tối thứ bảy, Tômax đàm đúm đi chơi, mãi gần sáng mới mò về nên đã đứng bóng rồi mà cu cậu vẫn chưa dậy. Mẹ nó vào đánh thức nó dậy, bảo rửa mặt rửa mũi, mặc quần áo xuống ăn cơm với cậu mợ Anbert luôn thể. Thằng ranh lầu bầu :
- Để người ta ngủ . Cậu với chả mợ, rách việc !
Cửa buồng chỉ khép hờ nên Anbert nghe hết, nhưng thấy bà chị đi ra có vẻ sượng sùng nên hắn phải lờ đi để ngồi ăn cho vui vẻ cả nhà.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:10 am

Lúc ngồi nói chuyện, Nêri hỏi bà chị dạo này thằng Tômax có lếu láo nữa không thì bà lắc đầu. Nhưng thật không may cho nó, lúc vợ chồng ông cậu sắp sửa ra về thì nó trong phòng ngật ngưỡng bước ra, hậm hực chào lấy lệ rồi xuống bếp lục cơm. Một lúc sau nó ở dưới bếp hét toáng lên :
- Đói bỏ mẹ mà chẳng còn cái cứt gì ăn đây!
Mẹ nó mắng :
- Cơm có bữa, không ăn thì thôi. Ngủ nữa ngày mới dậy không ai công đâu mà chờ !
Thằng ranh ăn nói mất dạy chẳng qua chỉ là học đòi kiểu nói đầu đường xó chợ đang thịnh hành chúu chẳng phải để hạch sách bà mẹ bôi bác cả nhà đâu. Nhưng không biết vì còn ngái ngủ hay vì đói bụng đâm ra cáu kỉnh, nó buột miệng văng ra một câu, không nhớ rằng ông cậu Anbert nãy giờ đã sốt ruột lắm rồi .
- Không chờ thì đi ăn hàng chứ báu đ….gì !
Nói vừa dứt lời, chưa kịp hối thì đã bị cánh tay như cái gọng sắt của ông cậu tóm cứng. Ra thằng này láo quá! Nó dám ăn nói với mẹ nó cái kiểu ấy cơ đấy. Có mặt cậu mợ đây mà nó còn thế thì ngày thường ở nhà nó còn bố láo đến đâu ? Thằng mất dạy này phải sửa ngay một trận mới được.
Chẳng biết gặp ngày sát chủ hay hổ vồ mà hôm đó thằng Tômax được một trận mê tơi lên bờ xuống ruộng. Hai người đàn bà đứng ngoài mặt mũi tái xanh tái tím chẳng dám mở mồm can. Lúc đầu thằng cháu còn gắng gượng đỡ đòn, nhưng qua hai ba hiệp, cu cậu chỉ còn biết lạy như tế sao. Mặt mũi bầm dập, máu me be bét, đầu bị đập vào tường cồm cốp, bụng đau quằn quại sau mỗi cú đấm thôi sơn, sau hết, lúc đã ngã lăn quay ra, cu cậu lại còn bị nắm tóc mà dộng huỳnh huỵch xuống sàn.
Đánh một lúc, ông cậu dừng tay, tóm cổ lôi thằng cháu xuống đường, tống vào xe toát cho một trận :
- Nhớ đấy, tao mà còn nghe mày ăn nói mất dạy với mẹ mày lần nữa thì đừng có trách, tao đánh cho hư người ra chứ không phải chỉ sơ sơ thế này thôi đâu, nghe chưa ? Gã dừng lại một lát để thằng bé nhập tâm lời dạy bảo ân cần đó, rồi tiếp : Bây giờ mày lên bảo mợ mày tao đang chờ dưới này. Để xem mày đã biết vâng lời chưa nào.
Sau bận ấy hai tháng, một đêm đi trực về, Anbert Nêri không thấy vợ đâu. Rita đã gói ghém đồ đạc về nhà bố mẹ rồi.
Ông bố vợ cho chàng rễ hay là Rita sợ gã – cô ta không dám sống với một người tính tình hung tợn như vậy. Nêri ngớ cả người - có bao giờ gã đụng đến vợ đâu, có bao giờ gã nặng lời với cô ta đâu, đối với vợ gã một mực yêu thương âu yếm chứ có gì kia khác đâu. Gã không dám tin rằng cô ta lại bỏ gã, nên định bụng chờ vài hôm cho hết bàng hoàng rồi sẽ đến hỏi cho ra nhẽ.
Thật oái oăm sao, ngày hôm sau lại xảy ra chuyện lôi thôi. Trong lúc gã đang tuần tra trong khu vực thì có tin báo trên một đường phố có một vụ hành hung. Theo thói quen, xe vừa đến nơi chưa kịp dừng, Nêri đã nhảy phắt xuống rồi, tay vung vẩy đèn pin. Gã lập tức thấy ngay chỗ nào cần đến : một đám đông đang xúm xít trước lối vào một ngôi nhà. Một người đàn bà da đen bảo gã : “ Nó cắt tiết con bé mất thôi, trong kia kìa.”
Nêri bước vào cửa lớn. Từ khuôn cửa mở phía cuối hành lang hắt ra ánh đèn và có tiếng rên la. Tay nắm chặt đèn pin, gã xông ngay vào và xuýt nữa đụng phải mấy thân người nằm sóng soài dưới sàn. Một đứa bé gái chưa đến mười hai nằm ngay bên một người đàn bà da đen khoảng hai lăm tuổi, cả hai máu me đầy người vì những nhát rạch sâu hoắm. Hung thủ đứng lù lù ngay trước mặt Nêri trong phòng khách. Tưởng ai, hoá ra người quen : Vekx Bêinx - một tên ma cô kiêm bán ma tuý khét tiếng, một nghệ sĩ chơi dao bậc thầy . Hắn ngước cặp mắt đờ dại đang lên cơn nghiện nhìn ra, lưỡi dao cạo bê bết máu rung rung trong tay. Mới hai tuần trước Nêri vừa túm cổ thằng kia về bót vì tội hành hung một con điếm bạn hàng ngay giữa đường. Hôm ấy bị bắt, thằng khốn còn nỏ mồm : “ Này, không việc gì đến bọn cớm chúng mày đâu nhé!” Tay cùng đi với Nêri cũng nghĩ thế. Bọn đen này cứ để chúng nó lụi nhau chết cha cả nút đi cho xong, dính vào làm quái gì ? Nhưng Nêri thì cứ nhất định hốt thằng này về đồn giao cho pháp luật trị tội. Ai dè ngay hôm sau thằng kia đã được luật sư đóng tiền thế chân lôi ra rồi.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:11 am

Xưa nay Nêri đã sẵn ghét bọn đen. Người đâu lại có thứ người chỉ biết đớp hít cho sướng mồm, vợ con có đi làm đĩ cũng mặc xác. Thành thử bây giờ trước cảnh coi thường luật pháp trắng trợn kia, cơn điên của Nêri lại bốc lên ngùn ngụt. Gã định bụng không xúc thằng Bêinx về bót làm gì mất công, phải trị luôn ngay tại đây là hơn.
Vừa nghĩ thế thì đã có bao nhiêu là nhân chứng lố nhố sau lưng - những người hàng xóm sống cùng một chung cư đã kéo đến; cả tay đồng sự cũng bỏ xe chạy vào nữa. Nêri nhìn thằng côn đồ quát lớn :
- Bỏ dao xuống! Mày đã bị bắt.
Thằng kia cười hềnh hệch :
- Mày cứ thử bắt bố mày xem, tưởng bở! - Hắn vung dao lên : - Mày cứ nhảy vào đây xơi thử một nhát xem nào!
Nêri ra tay nhanh như chớp khiến tay đồng sự không kịp rút súng. Tay trái gã chộp tay cầm dao cạo thằng kia, tay phải vung cây đèn pin đi một đường vòng cung khủng khiếp : cây đèn quất trúng thái dương thằng khốn. Đầu gối thằng đen rủn ra như say rượu, đánh rơi cả lưỡi dao cạo. Chỉ một cú đánh ấy, thằng này đã đủ đo ván rồi. Chính vì thế mà cú thứ hai – sau này đã được các nhân chứng xác nhận trước toà – là hoàn toàn không cần thiết. Kết quả là cây đèn bằng nhôm to tướng như thế mà gẫy rời phần đầu, bóng đèn, mặt kính bay tứ tung, giá không có mấy cục pin bên trong chắc cây đèn cũng gẫy tan rồi. Một cú như vậy thì xương cốt ai chịu cho lại ? Tên ma cô da đen vỡ sọ và hai giờ sau chết ở bệnh viện Harlem.
Nêri bị ra toà vì tội giết người không chủ tâm. Toà tuyên án gã từ một đến mười năm tù ngồi. Gã nghe bản án với một cảm giác lẫn lộn ngạc nhiên và phẫn nộ. Kể từ giờ phút ấy, gã đâm ra căm thù cái xã hội gã đang sống đến mức chẳng còn thiết gì cả. Chúng nó lại dám coi gã là tên tội phạm! chúng lại dám tống gã vào tù vì gã đã tiêu diệt cái thứ sâu bọ da đen, cái thằng ma cô, cái thằng súc sinh ấy! Còn hai mẹ con phải thương tật suốt đời và đến giờ vẫn còn nằm nhà thương kia thì không làm ai động tâm…
Nêri không sợ tù tội. Gã tin hắc rằng ở đây gã sẽ được đối xử tốt - phần vì gã là cựu cảnh sát, phần vì ở đó người ta sẽ biết vì sao gã phải ngồi tù . Mấy thằng bạn đồng nghiệp đã hứa sẽ nói chuyện với những người có trách nhiệm về trường hợp gã, chỉ có ông bố vợ - một người Ý lõi đời, chủ vựa cá ở Bronkx và vẫn trung thành với các nề nếp cũ – là hiểu cơ hội sống sót ra khỏi tù sau một năm của một đứa như Anbert Nêri là hết sức nhỏ nhoi. Hoặc đứa nào giết gã, hoặc gã giết ai đó. Cảm thấy có lỗi vì con gái mình đỏng đảnh bỏ một người chồng tử tế, ông bố vợ lợi dụng chỗ quen biết với gia đình Côrleône (ngoài khoản lệ phí bảo vệ, ông ta vẫn thường xuyên biếu cá ngon) đã đến xin nhà này bênh vực cho.
Gia đình Côrleône không lạ gì Anbert Nêri. Là người bảo vệ hung hăng của trật tự, gã đã trở thành một nhân vật huyền thoại – có tiếng là một người mà đụng vào là mất mạng như chơi, một người đáng sợ không phải bởi gã mặc sắc phục và đeo súng, mà bởi bản thân gã đáng sợ. Xưa nay cánh Côrleône vốn để ý đến loại người như vậy. Việc gã đã từng phục vụ trong cảnh sát không có ý nghĩa gì lắm. Lúc trẻ thiếu gì người lầm đường, không biết số phận mình là đâu, nhưng thường thường thời gian và dịp may sẽ đưa họ đi đúng lối.
‘Lãnh tụ’ (caporegime) Pitơ Clemenxa liền hăng hái tiến cử Anbert Nêri cho Tôm Haghen – lão béo này cũng biết người biết của lắm. Haghen cũng đã nghe danh Nêri và tin lời lão nhưng vẫn cứ cho điều tra rõ lai lịch của gã. Haghen bỗng có linh cảm gì đó. Y lầm bầm :
- Thằng này giống hệt Luca Bradi dạo nào.
Lão béo gật lấy gật để :
- Thì tao cũng nghĩ thế. Để bảo Maicơn thử xem.
Nói ngắn gọn thì trước khi Anbert Nêri bị chuyển từ nhà lao Niu York đến nơi thụ án thì gã được thông báo rằng dựa trên những tin tức mới thu được cũng như căn cứ vào lời chứng của một quan chức cảnh sát cao cấp, toà quyết định xem xét lại vụ án. Bản án trước được thay thế bằng án treo và Nêri được trả tự do, thích đi đâu thì đi .
Anbert Nêri không phải là đứa ngây thơ, còn ông bố vợ gã cũng phải loài trinh nữ e ấp. Sau khi biết rõ mọi chuyện, gã liền ký đơn ly dị để đền ơn bố vợ. Sau đó gã nhờ người đánh tiếng xin sang Long Bich để tỏ lòng cảm tạ các ân nhân. Dĩ nhiên gia đình Côrleône đồng ý và Maicơn đã tiếp gã trong văn phòng.
Nêri vừa mở mồm nói mấy lời cảm ơn khách sáo thì ngạc nhiên cảm động thấy Maicơn đáp lễ một cách chân thành không chút gượng gạo.
- Quái gì, người Xixili mình mà bị chúng nó đối xử tàn tệ nước ấy tôi đâu thể làm ngơ được – Maicơn nói.
- Không khen thưởng anh thí chớ lại còn trù đập nữa mới quá đáng chứ. Nói để anh rõ, đáng lẽ tôi sẽ chẳng can thiệp đâu nếu như không hỏi kỹ và được biết rằng người ta đã bất công với anh. Người của tôi đã hỏi chuyện bà chị anh. Bà ấy bảo anh chăm sóc bà ta rất chu đáo và chịu khó uốn nắn dạy bảo thằng con bà ấy. Ông bố vợ anh khen anh lắm. Chẳng mấy người được thế đâu, quý hoá quá.
Maicơn tế nhị không nhắc đến chuyện Nêri bị vợ bỏ.
Câu chuyện mỗi lúc một thêm mặn mà. Từ bé đến giờ Nêri rất ít nói, nhưng Maicơn Côrleône biết gợi để hắn dốc bầu tâm sự. Cũng lạ, Maicơn chỉ hơn hắn có năm tuổi mà chững chạc, già dặn hơn hẳn, đáng mặt đàn anh, thậm chí Nêri còn coi như bố. Sau cùng maicơn bắt sang chuyện làm ăn.
- Cứu anh ra mà bỏ mặc anh cùng quẫn không biết bấu víu vào đâu thì chẳng thà đừng cứu. Tôi có thể giúp anh kiếm việc nữa. Tôi có cổ phần trong các sòng bạc ở Las Vegas, một người có kinh nghiệm như anh mà phụ trách an ninh thì không gì bằng. Còn nếu anh đã nhắm trước một việc gì rồi thì tôi có thể nói giúp anh một câu để nhà băng họ cho anh vay vốn mở mang làm ăn.
Vừa cảm kích, vừa bối rối, Nêri khẳng khái từ chối :
- Về chuyện việc làm và vốn liếng thì xin cảm ơn ông. Nhưng tự xét thấy chưa được, nên chưa dám quấy quá. Tôi rất muốn đem thân đền đáp tấm lòng của ông, khốn nỗi tôi đang mang án, dù chỉ là án treo, nhưng dù sao tôi cũng đang phải bị quản thúc. Thật bất tiện …
Maicơn gạt đi :
- Chuyện vặt ấy mà, cái đó thu xếp có khó gì đâu. Ở nhà băng người ta sẽ không bắt bẻ khoản tiểu sử của anh đâu mà lo. Tôi sẽ giải quyết chuyện tờ phiếu vàng cho anh.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:11 am

Phiếu vàng là thờ thông báo của cảnh sát cho Uỷ ban chống tội phạm về một cá nhân nào đó. Làm cảnh sát mãi rồi nên Nêri chẳng lạ gì chuyện nhiều tay anh chị nhờ lo lót kiếm được tờ phiếu vàng sạch sẽ mà ra toà được chiếu cố; gã chỉ ngạc nhiên vì Maicơn Côrleône cũng làm nổi trò ấy và không hiểu tại sao anh lại chịu mất công vì gã như thế.
- Vâng, nếu cần gì tôi sẽ đến nhờ- gã đáp.
- Được thôi, - Maicơn nói đoạn nhìn đồng hồ. Nêri tưởng anh nhắc khéo bèn đứng dậy để cáo từ. Nhưng Maicơn lại một lần nữa làm gã sửng sốt.
- Đến bữa rồi, - anh nói, - Tiện thể anh ở lại dùng cơm với gia đình luôn nhé ? Bố tôi bảo cụ muốn làm quen với anh. Mẹ tôi có mấy món tủ quê nhà, ngon lắm. Xin anh đừng chối từ. Ta đi chứ ?
Anbert Nêri khó mà quên được bữa ăn đầu tiên trong gia đình Côrleône. Lâu lắm rồi, có lẽ phải từ năm mười lăm tuổi, khi mẹ gã qua đời, chưa lần nào gã được ăn một bữa cơm gia đình thân mật như thế. Gã không ngờ don Côrleône lại thân tình, vui vẻ đến thế. Xem ra ông rất khoái nghe Nêri kể lại gốc tích của gã : té ra làng ông Trùm với làng gã cách nhau có mấy bước chân!
Cơm ăn vừa miệng, rượu uống đúng gu, chuyện trò cứ thế nổ như ngô rang. Nêri cảm động quá - đây mới đích thực là gia đình gã. Gã hiểu rằng gã chỉ là khách tình cờ nhưng đồng thời cũng hiểu rằng gã có thể trở thành con cháu trong nhà được.
Khi gã về, ông Trùm một bên, Maicơn một bên đưa ra xe. Don Côrleône nắm tay gã mà rằng :
- Mày khá lắm, cháu ! Tao già rồi, chỉ muốn nghỉ ngơi, công việc giao hết cho thằng Maicơn đây. Hôm nọ nó có nói với tao trường hợp của mày, bảo tao lo thu xếp giúp. Đầu tiên tao cũng không muốn ôm rơm rặm bụng nên gạt đi. Nó mới nói rõ tình cảnh bất công của cháu, rốt cuộc cũng phải cố một phen. Gặp mày đây tao mới hiểu là Maicơn nó không lầm, biết nhìn người đấy. Nghĩa là tao vất vả cũng bỏ công. Bây giờ muốn gì, mày cứ nói, tao với Maicơn sẽ cố giúp mày toại nguyện. Cháu hiểu chưa ? Đã hiểu nhau là không có tiếc nhau cái gì hết, cháu ạ .
( Nhớ lại những lời ân cần tử tế của ông Trùm hôm ấy, Anbert Nêri cứ thấy bùi ngùi. Giá ông còn sống đến giờ thì ông sẽ thấy rằng chính ông cũng không nhìn lầm người. Hắn sẽ hoàn thành đến nơi đến chốn công việc hôm nay để ông hài lòng ) .
Chưa đầy ba ngày, Nêri đã có quyết định dứt khoát. Gã hiểu rằng người ta săn đón lấy lòng gã, nhưng đồng thời gã còn hiểu một điều khác nữa. Gã hiểu rằng nhà Côrleône tán thành các hành động mà vì nó xã hội này đã lên án và trừng phạt gã . Nhà Côrleône hiểu gã, còn xã hội thì không . Gã hiểu rằng trong giang sơn nhà Côrleône gã sẽ được đối đãi tốt hơn ở cái thế giới mà gã đã sống. Và gã còn hiểu rằng trong phạm vi giang sơn mình, nhà Côrleône mạnh hơn hẳn thế giới bên ngoài .
Gã đến gặp Maicơn lần nữa và nói thẳng hết ra. Gã đồng ý làm cho nhà Côrleône nhưng không phải ở Las Vegas mà ngay tại Niu York này. Gã bày tỏ lòng trung thành một cách rõ ràng và nhận thấy Maicơn cảm động ra mặt . Hai người thoả thuận xong ngay. Nhưng Maicơn nhất định bắt Nêri xuống Maiami nghỉ ngơi không mất tiền trong khách sạn của gia đình, lĩnh trước một tháng lương để chơi bời cho thoả thích.
Ở Maiami lần đầu tiên Anbert Nêri được nếm mùi cuộc sống đế vương. Ở khách sạn, gã được hưởng một đặc ân là bạn của Maicơn Côrleône : gã không bị nhét vào một phòng hạng bét vớ vẩn, mà được dành hẳn cả dãy buồng sang trọng. Tay quản lý hộp đêm giới thiệu cho gã mấy em cực kỳ. Lúc trở về Niu York, Nêri nhìn đời đã khác đi rồi.
Gã được nhập vào ‘regime’ của Clemenxa và lão chuyên gia bậc thầy trong việc tuyển chọn và huấn luyện lính mới này đã thử thách gã hết sức kỹ càng. Một biện pháp đề phòng như vậy là cần thiết. Chẳng gì Nêri cũng đã là cảnh sát kia mà. Chưa đầy một năm, gã đã có “đầu danh trạng”. Vậy là hết đường lui. Clemenxa ca ngợi gã hết lời. Lão bảo Nêri thực sự là một phát hiện, một Luca Brađi mới. Không những không thua kém mà nhiều mặt hắn còn vượt cả Luca nữa. Gã có sức khoẻ phi thường, phản xạ nhậy, chính xác không thua gì ngôi sao dã cầu Giô Đi Maygiô. Clemenxa tự thấy Nêri không phải là đứa để cho caporegime sai bảo, ngay cả caporegime Clemenxa cũng thế. Thế là Nêri được tiến cử cho Maicơn Côrleône dùng, với Tôm Haghen làm tấm đệm. Vì là loại thủ hạ đặc biệt nên Nêri được lĩnh lương đặc biệt dù chưa phải cỡ được chia chác một sòng bạc, một ổ bao đề hay một cơ sở đấm đá để kiếm ăn. Thấy rõ gã rất sùng bái Maicơn, một lần Tôm Haghen đã nửa đùa nửa thật bảo Maicơn :
- Thế là anh có một Luca riêng rồi đấy nhé !

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:11 am

Maicơn gật đầu. Phải, anh đã thành công. Từ nay Anbert Nêri sẽ thuộc về anh cho đến lúc xuống mồ. Dĩ nhiên đó là bí quyết chân truyền của Bố Già. Những ngày theo bố học nghề, một lần Maicơn đã hỏi :
- Làm sao mà bố lại thuần phục được một con quái vật hung ác như Luca Brađi thế ?
Ông Trùm bèn giảng giải :
- Trên đời có những đứa liều mạng đến mức cứ đòi người ta – có thể nói là bắt người ta - giết chúng đi. Chắc mày cũng thấy rồi. Vào đám bạc là chúng phá phách, xe bị xướt tí sơn là chúng nhảy xổ vào đấm đá, gặp ai chửi nấy, bất kể người ta có đủ sức làm gì mình không. Chúng dẫm chân thình thịch mà gào ầm lên : “Giết tao đi!” Mà thiếu gì đứa muốn giết chúng. Ngày nào ta chẳng gặp những đứa như thế trên báo. Dĩ nhiên loại người như vậy đem lại cho người khác bao nhiêu tai hoạ. Luca Brađi cũng là một đứa như thế. Nhưng hắn khác bọn kia ở chỗ suốt một thời gian dài không ai giết được hắn. Đám này phần lớn là không nên dây vào làm gì vô ích, nhưng một thằng như Luca Brađi nếu biết dùng thì sẽ là một thứ vũ khí lợi hại. Nếu hiểu rằng một khi hắn đã không sợ chết mà còn đi tìm cái chết thì phải cố làm sao để mình là người duy nhất mà hắn sợ. Hắn không sợ chết, không sợ gì hết, nhưng duy nhất sợ mình giết hắn. Được như vậy thì hắn sẽ hoàn toàn thuộc về mình.
Đó là bài học đáng giá nhất mà ông Trùm đã truyền cho anh và Maicơn đã vận dụng nó, đã biến Anbert Nêri thành Luca Brađi của riêng mình.
Và hôm nay Anbert Nêri đang ngồi nhà để chuẩn bị đóng bộ sắc phục cảnh sát. Gã chải nó rất kỹ. Sau đó còn phải đánh bao súng cho thật bóng. Rồi bắt tay sang sửa cái mũ, đánh lại lưỡi trai, sau nữa là đôi giầy cao cổ đen. Nêri làm rất hăng. Gã đã tìm thấy chỗ đứng trong cuộc sống – Maicơn Côrleône đã đặt niềm tin vào gã và hôm nay gã sẽ chứng minh rằng gã không phụ lòng tin đó.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:12 am

Chương 31




Cũng hôm ấy có hai chiếc limousin chạy vào cổng cư xá ở Long Bich . Một trong hai chiếc xe to tướng ấy phải đưa bà Trùm, Conni Côrleône cùng chồng và hai con ra sân bay. Trước khi dọn xuống ở hẳn dưới Las Vegas, gia đình Carlô Ritđi tạm thời đó nghỉ ngơi ít lâu đã. Đó là lệnh của Maicơn. Anh không giải thích rằng trước khi hội kiến với cánh Barđini anh thấy cần phải đưa hết người thân ra khỏi nhà. Hơn nữa, ngay cả cuộc đàm phán sắp tới cũng được giữ bí mật tuyệt đối. Không một thành viên nào trong gia đình ngoài các carporegime được biết về điều này.
Chiếc limousin thứ hai đưa Kêi cùng bọn trẻ về Niu Hempsiơ thăm ông bà ngoại. Riêng Maicơn phải ở lại để giải quyết công việc.
Nhưng mới tối hôm trước Maicơn lại báo Carlô hay rằng anh buộc phải giữ hắn lại đây ít hôm, nhưng cùng lắm cuối tuần hắn cũng xuống với vợ con. Cônni bực lắm, điện cho Maicơn, nhưng lần nào cũng bị trả lời là anh đã vào thành phố. Bây giờ cô lại đưa mắt nhìn lên nhà nhưng chẳng thấy : Maicơn đang bàn công việc với Tom Haghen và ra lệnh không ai được quấy rầy. Cônni hôn từ biệt chồng và ngồi vào xe.
- Chờ hai hôm mà không có là tự tôi sẽ về lôi anh đi đấy – cô doạ.
Carlô cười gượng gạo :
- Xong việc người ta mới xuống được chứ, làm gì mà rối lên thế ?
Cô vợ bồn chồn nhăn nhó trông vừa già vừa xấu và thò cổ ra nói :
- Anh có biết Maicơn giữ anh lại làm gì không ?
Carlô nhún vai :

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:12 am

- Biết được ! Hôm nọ anh ấy hứa giao cho tôi một trọng trách gì đó. Có lẽ là chuyện ấy thôi.
Carlô không biết tối nay sẽ có cuộc gặp gỡ với Barđini .
Mặt Cônni tươi hẳn lên :
- Thật hả, Carlô ?
Gã chồng gật đầu có vẻ hy vọng. Chiếc xe nhẹ nhàng chuyển bánh và chạy ra cổng.
Chiếc xe đi khuất, Maicơn mới bước ra chia tay với Kêi và bọn trẻ. Carlô đến chỗ họ chúc bà chị Kêi thượng lộ bình an và nghỉ ngơi vui vẻ. Cuối cùng chiếc xe thứ hai cũng đi khỏi, lúc ấy Maicơn mới quay sang nói :
Xin lỗi nhé, Carlô, công việc mà. Chỉ khoảng hai hôm thôi, không lâu đâu.
- Có gì đâu anh, - Carlô vội vàng đáp.
- Thế thì hay lắm. Anh cứ ngồi canh điện thoại nhé, tôi sẽ gọi sang. Tôi còn phải lo cho xong mấy việc đã.
Được chứ?
Hoá ra hắn phải chờ lâu. Thật ra thoát được cô vợ mấy hôm Carlô càng mừng. Hắn vào nhà phôn ngay cho cô nhân tình vẫn bao tháng ở Vextbơri hẹn tối nay sẽ đến. Xong xuôi hắn lôi chai uyxki ra nhấm nháp đợi Maicơn gọi điện sang. Lúc quá trưa hắn thấy xe cộ bắt đầu chạy vào cổng. Carlô thấy Clemenxa từ một xe bước xuống, lát sau cả Texxiô cũng đến. Tên cận vệ cho phép hai lão vào gặp Maicơn. Vài tiếng sau hắn thấy Clemenxa quay ra, còn Texxiô thì không thấy đâu cả.
Sốt ruột, Carlô ra sân đi dạo quanh quẩn chừng mưới phút. Bọn canh gác ở đây hắn nhẳn mặt hết, lắm đứa còn là bạn hắn nữa. Nhưng lạ thật, bọn canh gác hôm nay hắn chẳng quen đứa nào cả. Rặt bọn mới. Nhưng lạ nhất là đàn anh Rôccô Lampône lại gác cửa - Carlô biết Rôccô có một chức vụ khá cao trong cánh, thế mà hôm nay cũng phải đi gác cửa mới ghê chứ. Kiểu này là có chuyện đột xuất gì đây.
Rôccô tươi cười chào hỏi hắn. Carlô chằm chằm nhìn tay đầu gấu. Rôccô lên tiếng :
- Ơ, nghe nói anh phải đi nghỉ rồi kia mà, sao lại còn ở đây ?
Carlô giang tay :
- Thì Maicơn nói nán lại vài ngày. Bố ấy bảo có việc muốn giao mà.
- À, tôi cũng thế. – Rôccô nói, - Tưởng gì hoá ra giao giữ cửa. Thôi thì mặc mẹ nó. Thằng nào là chủ thì thàng ấy là bố người ta.
Carlô không hùa theo cái giọng bất mãn của thằng kia. Hắn nói :
- Maicơn biết cái gì cần làm.
Rôccô lặng im nghe chỉnh.
- Thôi, gác nhá, - Carlô buông một câu rồi quay vào. Có chuyện thật rồi, nhưng thằng Rôccô này cũng chẳng biết gì cả.
Maicơn đứng ở cửa sổ phòng khách nhìn Carlô đi dạo trong sân. Haghen đứng đằng sau đưa cho anh một ly rượu mạnh, Maicơn cảm ơn, uống một hơi. Haghen nhẹ nhàng nhắc :
- Bắt đầu đi, Maicơn. Đến giờ rồi.
Maicơn thở dài :
- Mong là đừng quá sớm. Chỉ tiếc ông già không sống thêm ít lâu.
- Không sao, tất cả sẽ đâu vào đấy thôi. Tôi mà còn chẳng lo nữa là.
Maicơn bỏ cửa sổ quay vào :
- Rất nhiều điểm ông già đích thân hoạch định, - anh nói, - Trước đó tôi không biết cụ có cái đầu ghê thế. Nhưng chắc chắn là anh biết.
- Trên đời không thể có một người thứ hai như cụ, - Haghen đáp, - Nhưng anh cũng không đến nỗi nào.
- Để rồi xem, - Maicơn nói, - Clemenxa và Texxiô đến chưa ?
Haghen gật. Maicơn uống một hơi cạn ly rượu rồi ra lệnh :
- Anh gọi Clemenxa vào đây. Tôi sẽ đích thân giao nhiệm vụ cho lão. Nhưng Texxiô thì tôi khôn muốn gặp tí nào hết. Anh cứ bảo là nửa giờ nữa tôi với lão sẽ đi gặp Barđini. Còn lại thì cứ để bọn đàn em của Clemenxa lo liệu.
Haghen thấy xót cả ruột. Y cố lấy giọng thật dửng dưng hỏi :
- Không có cách nào gỡ cho Texxiô nữa à ?
- Không, - Maicơn đáp.
Trong tiệm bánh pizza nhỏ ở một ngõ cụt của thành phố Baphơlâu vào buổi trưa không len chân nổi. Mãi sau khách mới vãn dần, gã bán hàng dọn các đĩa bánh bằng thiếc chưa bán hết đặt lên giá cái lò xây to tướng. Sau đó gã quay ra cửa sổ. Một gã trai lấc cấc đứng bên khuôn cửa nói chỏ vào :
- Cho một cái xem nào.
Gã bán hàng lấy cái xẻng gỗ xúc một đĩa bánh nguội cho vào lò. Tay khách lấc cấc xem ra muốn ngồi bàn ăn đàng hoàng nên bước vào gian phòng lúc ấy đã trống trơn. Gã bán hàng thò xẻng vào lò lấy ra đĩa pizza nóng hổi, lớp phó mát đã nổi phồng lên – và xếp nó vào cái đĩa giấy. Đáng lẽ lấy tiền trả thì tay khách lại nhìn ông chủ quán chằm chằm :
- Nghe nói ông anh có bộ ngực xăm tuyệt cú mèo lắm hả ? - Hắn hỏi.- Kìa thấy he hé ra kia kìa. Cho thằng em lườm thử cái nào.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:13 am

Gã bán hàng đứng sững như trời trồng.
- Nào, cởi áo ra xem nào, - thằng kia kèo nhèo.
- Không phải tôi, - gã bán hàng lắp bắp bàng tiếng Anh, nhán như ngậm sỏi.- Anh bạn bán ca tối mới có.
Tay khách cười nham nhở, nghe vừa đều vừa ác :
- Cứ cởi áo ra rồi có hay khôn thì biết chứ gì.
Gã bán hàng lùi lại định chạy vòng qua mép lò để chuồn vào cánh cửa dẫn sang phòng xép. Nhưng thằng kia đã nhấc tay lên – trong tay đã có một khẩu súng đen xì. Hắn nổ một phát. Viên đạn xuyên qua ngực gã bán hàng, khiến gã bị hất vào thành lò và từ từ tụt xuống. Tên khách bước vào quầy, cúi xuống, giật tung chiếc sơ mi làm cúc áo văng tứ phía. Trên bộ ngực đầm đìa máu còn trông rõ vết xăm : một đôi gian phu dâm phụ ôm nhau và một lưỡi dao xâu cả hai đứa. Gã bán hàng yếu ớt đưa tay lên như định che đi. Tên khách giết người cúi xuống tuyên án :
- Phabridiô, Maicơn Côrleône có lời hỏi thăm mày đấy.
Hắn dí nòng súng vào sát sọ gã kia và bóp cò. Sau đó hắn bước nhanh ra đường. Một chiếc xe đang chờ hắn bên hè, cửa xe mở sẵn. Hắn chui tọt vào xe và gã đàn ông ngồi sau tay lái bèn nhấn hết ga.
Máy điện thoại mắc trên bệ cổng reo chuông. Rôccô Lampône bước đến nghe. “Hàng đã bốc xong” - một giọng nói vang lên trong ống nghe rồi tạch một cái, im bặt. Rôccô leo lên xe phóng về phía Xônni Côrleône bị phục kích đêm nào. Gã chạy xe theo con lộ, phóng ra ga xe lửa Uôntaph và bỏ xe ở trước sân ga. Ngay cạnh đó hai đứa đang chờ gã trong một chiếc xe khác. Mười phút sau, cả ba đã đến một khách sạn du lịch trên xa lộ Bình Minh và đánh xe vào trong sân. Bỏ hai thằng đồng bọn trong xe, Rôccô Lampône bước đến một túp nhà cất theo kiểu nhà nông thôn Thuỵ Sĩ. Một cú đá cực mạnh làm cánh cửa bung hẳn khỏi bản lề và Rôccô lao vào phòng.
Lão già bảy mươi Philip Tataglia ăn diện theo kiểu mới lọt lòng đứng bên chiếc giường có một con bé chanh cốm đang nằm. Rôccô găm vào bụng lão liên tiếp bốn viên đạn. Sau đó gã quay người chạy ra xe. Bọn kia lại bỏ gã xuống ga Uôntaph, Rôccô sang xe mình và theo đường cũ trở về. Đến nơi gã vào gặp ngay Maicơn Côrleône và một phút sau lại ra canh cổng.
Trong căn hộ ở Bronkx, Anbert đã sửa soạn xong bộ sắc phục cảnh sát của mình và chậm rãi mặc vào người. Gã mặc quần, mặc áo, thắt cavát, khoác áo ngoài. Gã cầm dây lưng và bao súng lên. Khi bị đuổi khỏi ngành, gã đã phải trả súng, nhưng những đồ quân dụng khác không hiểu sao chẳng ai đòi cả. Khẩu súng hôm nay cũng là loại súng 38 Police Special dành riêng cho cảnh sát, nhưng lại do Clemenxa cắp với bộ phận nồng đặc biệt vô tung tích, không lo bị lần ra.
Nêri lật ổ đạn ra chấm ít dầu rồi đóng vào, thử bóp cò, ngon lành. Xong xuôi gã mới nạp đầy đặn và nhét súng vào bao.
Bây giờ thì yên tâm rồi.
Nêri nhét cái nón cảnh sát vào cái bao giấy, khoác áo choàng dân sự bên ngoài bộ đồ cảnh sát và so lại đồng hồ. Mười lăm phút nữa sẽ có xe chờ ở dưới. Mười lăm phút đó gã dành hết để soi gương, xoay sở ngắm nghía các kiểu. Không còn gì đáng ngại nữa. Trông gã đúng là một thầy cò thực thụ.
Gã thong thả đi xuống đúng lúc một chiếc xe dừng lại, ở ghế trước có hai thằng đàn em của Rôccô Lampône. Nêri ngồi vào ghế sau. Xe vừa chạy ra khỏi khu mình, gã lắc vai cho tấm áo choàng rơi xuống. Nêri không thèm nhặt lên. Gã xé gói giấy và bằng một động tác thuần thục đội cái mũ lên đầu.
Đến góc đường Năm nhăm cắt đại lộ Năm, chiếc xe dừng lại. Nêri xuống xe. Với một cảm giác là lạ, gã đi xuôi theo đại lộ Năm - đã bao nhiêu lần gã mặc bộ sắc phục này đi tuần các phố … Người đông như trẩy hội. Gã đã qua ba khối nhà và đã đến trước trung tâm Rockơfeolơ, đối diện thánh đường Thánh Patrick. Chiếc limousin gã cần, nghênh ngang đứng một mình cùng bên này đường dưới một dãy biển cấm “CẤM DỪNG” và “CẤM ĐỖ”. Nêri chậm bước – còn hơi sớm. Gã đứng lại và giả vờ ghi gì đó vào sổ tay, sau đó lại bước tiếp. Đến ngang chiếc xe, gã gõ dùi cui vào sườn xe.
Tay tài xế ngơ ngác nhìn lên. Nêri trỏ dùi cui vào tấm biển “CẤM ĐỖ” và phất tay – cút. Tay tài xế ngán ngẩm quay mặt đi.
Nêri bước xuống lòng đường và đi vòng sang chỗ tay tài xế ngồi. Trông tướng thằng lái xe đúng là cái loại gã khoái tẩn nhất. Bằng một giọng cố tình trịch thượng, Nêri bảo :
- Này ông nghè, ông có biến sớm hay muốn xơi một giấy phạt vào đít đấy ?
Thằng tài xế phớt tỉnh đáp :
- Mời thầy về bót mà hỏi sẽ rõ. Còn muốn phạt thì đưa biên lai đây.
- Biến ngay, không ông lại lôi ra đường giần cho một trận bây giờ.
Thoắt cái trong tay gã tài xế đã có một tờ mười đôla. Chỉ với một tay, nhoáng một cái gã đã gập tờ tiền thành một viên giấy vuông vắn rồi định đút vào túi Nêri. Nêri lại khệnh khạng leo lên vỉa hè và ngoắc ngón tay gọi gã tài. Thằng này đành chui ra khỏi xe.
- Xin mời cho xem bằng lái và chứng chỉ đăng ký.
Đúng như kế hoạch đã định, Nêri định lôi tay tài xế vòng ra góc đường, nhưng chắc không kịp mất rồi. Khẽ liếc mắt gã thấy từ Bilđing Plaza có ba gã đàn ông to vâm từ bậc thềm bước xuống và đi về hướng đại lộ Năm. Đó là Barđini v2 hai thằng cận vệ đang chuẩn bị lên đường đi gặp Maicơn Côrleône. Chưa kịp nhìn cho rõ thì một thằng cận vệ đã tách ra chạy lên trước để xem có chuyện gì với chiếc xe của ông chủ Barđini.
- Gì đấy mày ? - Thằng kia hỏi gã lái xe .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:13 am

Thằng lái xe đáp nhát gừng :
- Có quái gì đâu, bị phạt. Bố này chắc mới đổi về. Lúc đó Barđini với thằng cận vệ thứ hai cũng vừa đến.
- Chuyện gì nữa đây ? - Hắn bực dọc hỏi ong ỏng .
Nêri ghi số xe vào sổ rồi trả lại giấy tờ cho tay lái xe. Xong xuôi gã nhét sổ tay vào túi quần và lúc rút ra thì trong tay gã đã cầm khẩu 38 Special rồi.
Ba viên đạn găm trúng bộ ngực thùng tônô của ông Trùm Barđini trước khi ba thằng đàn em hết rụng rời tay chân và mạnh thằng nào thằng ấy lủi. Nêri cũng lẩn vào đám đông và ngoặt qua góc phố, nơi chiếc xe đang đợi gã. Xe chạy về hướng đại lộ Chín vào trung tâm thành phố. Đến gần vườn Chenxi, lúc đó đã kịp bỏ mũ và thay quần áo, Anbert Nêri đổi sang xe khác. Súng lục và quần áo cảnh sát nằm lại trên đệm xe. Gã biết rằng cái đó đã có bọn khác lo. Một giờ sau Anbert Nêri đã an toàn về đến cư á ngoại ô và ra mắt Maicơn Côrleône.
Dưới bếp nhà ông Trùm quá cố, Texxiô đang ngồi giết thời gian bên cốc cà phê thì Haghen bước vào.
- Maicơn đã sẵn sàng, - y nói. – Đã đến lúc gọi điện thoại cho Barđini bảo hắn ra đi được rồi.
Texxiô đứng lên bước đến chỗ máy điện thoại treo trên tường. Lão quay số điện thoại văn phòng tại Niu York của Barđini.
- Bọn tôi sang Bruklin đây. - Lão nói ngắn, đoạn bỏ máy và mỉm cười nhìn Haghen. - Hy vọng hôm nay Maicơn sẽ thành công.
- Tôi tin chắc là thế, - Haghen nghiêm giọng đáp.
Y đưa Texxiô từ trong bếp ra ngoài thềm và qua sân sang nhà Maicơn. Một tay cận vệ ngăn hai người lại thông báo :
- Ông chủ nói sẽ đi xe riêng. Hai ông cứ việc đi trước.
Texxiô nhăn nhó nhìn Haghen :
- Kiểu quái quỷ gì thế này ? Nó làm hỏng hết bố trí của tao rồi.
Đúng lúc ấy từ đâu mọc ra ba thằng cận vệ đứng xung quanh. Haghen nhẹ nhàng nói :
- Tôi cũng không đi với ông được, Texxiô.
Lão caporegime mặt nhọn hiểu ngay trong chớp mắt. Hiểu và chấp nhận. Trong một phần giây lão cảm thấy không còn chút sức lực nào hết – nhưng chỉ một phần giây - rồi lập tức trấn tỉnh ngay.
- Mày làm ơn bảo Maicơn rằng đó chẳng qua chỉ là làm ăn, một việc bất đắc dĩ chứ thực ra tao vẫn mến nó.
Haghen gật đầu :
- Cái đó anh ấy biết.
Texxiô thẩn người ra một chút, sau đó nói khẻ :
- Tôm, mày gỡ giúp tao vụ này được không ? Chẳng gì cũng tình xưa nghĩa cũ mà.
Haghen lắc đầu :
- Tôi chịu, - y nói .
Y nhìn bọn cận vệ vây xung quanh Texxiô, đưa lão ra xe. Y thấy trong người đau nhói. Texxiô xưa nay là tay cừ nhất trong cánh Côrleône. Ông Trùm không tin cậy ai bằng lão, ngoài Luca Brađi. Thật xót xa, một người khôn ngoan như Texxiô đã sống đến tuổi này mà không giữ được cho trót đời.
Carlô Ritđi, vẫn ngồi đợi gặp Maicơn. Thấy người ra kẻ vào tấp nập đâm sốt ruột. Chắc chắn đã xảy ra một chuyện quan trọng gì đó - còn hắn hình như lại bị bỏ rơi nữa rồi. Hắn nóng ruột quay điện sang cho Maicơn. Một tay cận vệ cầm máy, chạy đi gọi Maicơn rồi chạy về bảo rằng Carlô cứ đợi đấy. Maicơn sắp xong việc ngay thôi.
Carlô gọi điện cho cô nhân tình hẹn nhau đi ăn tối rồi hai đứa sẽ vui suốt đêm. Maicơn bảo sắp sang, có bàn công việc gì cùng lắm cũng chẳng quá hai tiếng. Hắn quyết định thay quần áo sẵn để lát nữa khỏi mất thời gian. Hắn vừa mới xỏ tay vào áo sơmi thì nghe có tiếng gõ cửa. Carlô ra mở cửa – và rụng rời chân tay vì khiếp hãi. Trên ngưỡng cửa là Maicơn Côrleône mặt mũi đằng đằng sát khí mà nhiều lần Carlô Ritđi đã thấy trong mơ.
Sau lưng anh là Haghen và Rôccô Lampône , mặt mày cũng rất nghiêm trọng như thế đang phải cầm lòng mà đến báo tin gở Cả bọn bước vào, Carlô đưa chúng vào phòng khách. Hắn cố trấn tỉnh, than thầm rằng dạo này đâm yếu bóng vía quá. Maicơn choang một câu như sét đánh khiến hắn bủn rủn cả người chỉ chực buồn nôn.
- Mày phải trả lời về cái chết của Xantinô.
Carlô làm bộ ngớ ngẩn, không nói không rằng. Haghen và Lampône tách ra đứng mỗi đứa một bên vách. Maicơn đứng đối diện với hắn.
- Mày đã bán đứng Xônni cho bọn Barđini.- Maicơn lạnh lùng trầm giọng nói. - Mày đóng kịch hành hạ con em tao, mày bảo Barđini rằng trò hề ấy sẽ nhử được Xônni ra chứ gì ?
Mất hồn mất vía đến quên mất cả thể thống, mất hết tư cách, Carlô Ritđi cuống cuồng lắp bắp :
- Xin thề là em vô tội. Xin thề trên đầu mấy đứa con là em không có tội tình gì, anh Maicơn. Đừng, em van anh…đừng làm thế, anh Maicơn.
Maicơn thản nhiên nói :
- Barđini chết rồi. Philip Tataglia cũng thế. Hôm nay tao muốn bao nhiêu ân oán trả hết một lần. Vì thế đừng nói là mày không biết. Mày chịu nhận tội thì còn may ra …
Haghen và Lampône đưa mắt nhìn nhau ngạc nhiên . Ra Maicơn không dứt khoát thẳng tay bằng Bố Già. Hèn hạ như Carlô Ritđi thì bắt nhận tội làm quái gì ? Bất trung, bất tín rành rành ra rồi ! Hay Maicơn còn e ngại giết oan người vô tội, phải đợi chính mồm nạn nhân thú nhận mới chịu tin ? Maicơn ồn tồn an ủi.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Tue Jun 03, 2008 11:13 am

- Mày sợ cái gì cơ chứ ? Mày nghĩ xem, chẳng nhẽ tao lại nỡ để con em ruột tao thành bà goá hay sao ? Để mấy đứa cháu ruột của tao thành mồ côi hay sao ? Gì thì gì, tao cũng là cha đỡ đầu của một đứa chứ có phải không đâu. Không, mày sẽ bị trừng phạt kiểu khác. Từ nay về sau mày sẽ không còn quyền lợi gì trong gia đình này nữa. Lát nữa chúng nó sẽ đưa mày ra máy bay, cho mày về Las Vegas với vợ con rồi ở luôn dưới đó. Tao sẽ gửi trợ cấp cho Cônni. Thế thôi. Có điều mày đừng thề thốt với tao rằng mày vô tội – nói thế chả hoá ra mày bảo tao ngu, tao mà mà cáu lên thì đừng có trách. Nào, đứa nào gạ gẫm mày ? Tataglia hay Barđini ?
Nhức nhối bởi hy vọng được sống sót, nhẹ cả mình vì không bị giết, Carlô Ritđi lẩm bẩm :
- Barđini.
- Có thế chứ, - Maicơn nói nhỏ. Anh phẩy tay, tiếp : - Còn bây giờ thì đi đi. Chúng nó sẽ đưa mày ra máy bay.
Carlô ra trước, ba đứa kia bám theo luôn. Trời đã tối, nhưng khoảnh sân sáng rực ánh đèn pha như mọi ngày. Một chiếc xe chạy đến – xe của Carlô, hắn nhận ra ngay. Nhưng hắn không nhận ra thằng lái. Trong góc xe lại còn một đứa nào đó nữa. Lampône mở cửa trước cho Carlô ngồi cạnh thằng lái. Chiếc áo sơmi lụa của hắn ướt đẩm mồ hồi. Maicơn còn dặn theo :
- Tao sẽ gọi điện báo cho vợ mày biết tối nay mày đến.
Xe chuyển bánh chạy ngay ra cổng và tăng tốc độ. Carlô Ritđi ngoái lại xem ai ngồi ghế sau thì đúng lúc đó, bằng một động tác rất thiện nghệ, rất khéo léo, như một bé gái thắt nơ cho mèo, Clemenxa đã quấn dãi băng lụa quanh cổ hắn. Carlô dẫy lên và sợi dây băng mềm mại thắt chặt cổ, chìm sâu vào lớp da, mỗi lúc một xiết chặt thêm. Bỗng thân hình Carlô mềm oặt ra. – và mùi xú uế xộc lên nồng nặc. Vậy là toi đời Carlô Ritđi. Nhưng để cho chắc ăn, Clemenxa tiếp tục giữ hai đầu dây một lúc nữa mới buông ra. Thân xác Carlô ngã chúi vào cửa xe. Clemenxa ngồi lại cho thoải mái và cuốn dãi lụa đút vào túi. Nhưng việc cần thiết nhất lúc này là phải quay kính xuống cho đỡ thối cái đã.
Cánh Côrleône đã có thể mừng chiến thắng được rồi. Ngay trong hôm ấy Clemenxa và Lampône tung toàn bộ các regimes của mình ra hỏi tội bằng hết những đứa xâm phạm giang sơn của gia đình Côrleône. Nêri được giao quyền cầm đầu regime của Texxiô. Các ổ bao thầu đánh cá của Barđini bị quét sạch. Hai tay súng cao cấp của hắn đang ngồi thong thả xỉa răng sau bữa ăn trong một quán Italia ở đường Manbơri thì bị hạ thẳng cẳng. Lão thành hoàng của làng đánh cá thể thao - một tay mối lái có cỡ làm trung gian cho Barđini quan hệ với chính quyền - bị giết chết tươi lúc đang từ trường đua trở về sau một quả trúng đậm. Hai tay gá bạc lớn nhất trong khu bến tàu biến mất tăm – mãi nhiều tháng sau hài cốt của chúng mới được tìm thấy ở đồng lầy Niu Giơxi.
Chỉ một tuyệt chiêu tàn độc, Maicơn đã giành lại ngôi bá chủ trong giới giang hồ Niu York cho gia đình Côrleône. Dân anh chị kiềng Maicơn không chỉ vì chiến thuật tài tình mà còn vị một lẻ : bao nhiêu caporegime cốt cán của hai cánh Barđini và Tataglia bị anh thu phục hết !
Maicơn đã có thể mừng chiến thắng một cách toàn vẹn nếu không có trò làm mình làm mẩy của con em…
Nghe tin dữ, Cônni vội bỏ bọn trẻ lại Las Vegas và tức tốc cùng bà Côrleône đáp máy bay về Niu York. Trước khi xe vào đến cổng, cô ta còn giằn lòng được. Nhưng vừa đến nơi, không để bà mẹ kịp can ngăn, Cônni phóng qua mặt đường rải sỏi chạy sang biệt thự của Maicơn Côrleône. Vợ chồng Maicơn đang ngồi trong phòng khách thì Cônni lao xộc vào. Kêi bước ra định ôm hơn cô em chồng để an ủi - bỗng khựng lại như trời trồng trước những lời chửi rủa, xỉa xói mà Cônni xổ vào mặt anh trai.
- Đồ khốn nạn, đồ súc sinh ! – Cônni gào xa xả. - Mày giết chồng bà ! Bà biết ngay mà. Mày đợi bố chết không còn ai ngăn được mày nữa là mày giết người ta ! Mày oán chồng bà vì vụ Xônni – mày để bụng thù anh ấy từ bấy lâu đến giờ, mày rắp ranh hại anh ấy ! Nhưng bà còn đây thì mày có nghĩ đến không ? Nó có nghĩ cái con tườu thì có ! Tôi biết làm gì bây giờ, giời ơi là giời … - Cônni lồng lộn tru tréo. Hai tên cận vệ mò vào, đứng sau lưng Cônni đưa mắt nhìn Maicơn ra ý hỏi. Nhưng Maicơn cứ đứng nhìn, đợi cô em nói cho hết. Kêi bàng hoàng gọi cô em chồng :
- Cônni, nói gì mà độc mồm độc miệng thế em ? Thôi nào.
Đến đó Cônni mới thôi lồng lộn. Giọng cô ta bây giờ trở nên cay độc :
- Thế chị có bao giờ tự hỏi nó cứ giữ rịt Carlô bên mình thế không ? Ngày từ đầu nó đã biết thế nào nó cũng giết chồng tôi rồi. Nhưng vì bố còn sống nên nó không dám. Không đời nào bố lại để cho nó giết Carlô. Nó biết thế nên phải chờ. Rồi sợ người ta biết, nó mới giả vờ giả vịt nhận đỡ đầu cho con tôi. Nó là con vật không tim. Chị tưởng chị hiểu rõ chồng chị chăng ? Thế chị có biết nó giết bao nhiêu người cùng một lúc với chồng tôi không ? Chị cứ đọc báo khắc biệt. Barđini này, Tataglia này, với bao nhiêu người nữa… Tất cả là thằng anh tôi nó giết đấy!
Cônni càng nói càng hăng và lại bắt đầu nổi điên. Cô ta xông đến định nhổ vào mặt Maicơn nhưng mồm miệng khô khốc không còn tí nước bọt nào.
- Đưa nó về nhà và gọi bác sĩ ngay, - Maicơn ra lệnh.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Today at 10:23 pm

Về Đầu Trang Go down
 
The Godfather-Mario Puzo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 8 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
 Similar topics
-
» Super Mario Run cũng sẽ có mặt trên Android trong tương lai
» Nintendo giới thiệu game Super Mario Run cho iOS và Pokémon GO cho Apple Watch

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến