Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 4 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 4 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 The Godfather-Mario Puzo

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
Tác giảThông điệp
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:47 am

Lão còn chơi ngông bỏ ra sáu trăm ngàn đô la mua con ngựa đua ănglê khét tiếng tên là Khartum rồi lớn tiếng tuyên bố rằng con ngựa đua vô địch đó sẽ nghỉ đua hẳn, từ nay nó chỉ còn mỗi việc là săn sóc các chị ngựa cái riêng lò J.U. của lão mà thôi.
ông chủ đón Haghen cũng nhã nhặn, nhăn nhó bộ mặt nhẵn nhụi rám nắng đều đặn để đẩy ra một nụ cười Nhưng có đốt bao nhiêu tiền của, có dùng bao nhiêu chuyên viên thẩm mĩ cũng tránh sao được tuổi trời - bổ mặt đó trông cứ như lớp đèn xếp làm bằng da thuộc vá víu vậy Song cử động của lão thì nhanh nhẹn sung sức cũng như Don Côrleône, từ con người lão toát ra cái cảm giác như lão có toàn quyền sinh sát trong thế giới mà lão đang sống vậy. . .
Haghen đi thẳng vào việc ngay. Y đến đây là do ủy thác của thân chủ, một người bạn của Giônni Phônteni.
Người bạn này là một người thân thế và nếu ông chủ ra ơn cho lần này thì chắc chắn về sau sẽ dược đền đáp.
ông thân thế chỉ muốn xin cho Giônni Phôntein được đóng vai chính trong bộ phim chiến tranh mà hãng sắp quay trong tuần tới thôi, việc tuy nhỏ nhưng ơn nhớ đời.
BỘ mặt da thuộc vẫn một mực lễ phép.
- Vậy ông bạn thần thế đó định đền đáp tôi thế nào?
- Uônt hỏi. Giọng lão nghe có vẻ hơi ngạo mạn.
Haghen bỏ qua cái ngạo mạn ấy, đáp:
Quí hãng sắp có chuyện lôi thôi với bên nghiệp đoàn: Thần chủ tôi bảo đảm chắc chắn với ông rằng ông khỏi phải lo chuyện đó. Còn nữa. Chỗ ông có một nghệ sĩ thượng thặng giúp quí hãng kiếm được nhiều tiền, nhưng không may ông nghệ sĩ này lại nghiện ma túy, mới từ cần sa nhảy qua bạch phiến. Bạn tôi dám cam đoan rằng ông nghệ sĩ kia không tài nào có được bạch phiến nữa. Còn sau này hễ có chuyện gì lớn nhỏ mà ông chủ không vừa lòng xin cứ việc gọi điện cho tôi là xong.
Giec Uônt ngồi nghe Tôm như nghe bọn ranh con huênh hoang khoác lác, sau đó lão hỏi độp, cố tình dùng lối nói giang hồ :
- ông bạn ép thằng già này quá đấy.
Haghen đáp tỉnh bơ:
- Chẳng dám, tôi chỉ đến xin ông chủ gia ân cho thôi. Mà sự thực thì ông chủ đâu có mất gì.
Trong chớp mắt, bộ mặt Giec Uônt đột ngột biến thành cái mặt nạ hung tợn như theo một hiệu lệnh.
Mồm lão méo xệch, cặp lông mày chổi xể nhuộm thuốc dịch sát vào nhau thành một dải dài bên trên hai con mắt lóe lửa. Lão chồm qua bàn nhìn vào mặt Haghen:
- Này cái thằng bợ đít thối thây, về nhà bảo với thằng chủ mày -ông đếch cần biết nó là thằng nào - ngắn gọn thế này: thằng Giôuni Phôntein không có phim phọt gì
ở đây hết. Mấy thằng cướp mafia có bâu đến như ruồi ông cũng chấp hết. - Lão ngả người ra lưng ghế. - Còn anh bạn thì tớ khuyên thật, anh bạn có biết Giền èđga Huơ là bố nào không - Uônt cười khẩy. - BỐ ấy là bạn thân của tớ đấy. Tớ chỉ cần rỉ tai với bố ấy một câu rằng các cậu tính o ép tớ thì các cậu chỉ có chết không kịp chôn.
Haghen nhẫn nhịn nghe. Hắn tưởng tay tổ Uônt phải thế nào kia chứ. Một đứa không biết cách xử thế sơ đẳng như lão mà cũng đòi cầm đầu một công ty có hàng trăm triệu bạc ư điều này phải tính xem sao - ông Trùm đang nhắm đầu tư vốn liếng vào địa hạt mới, mà nếu ở Hôliút chỉ rặt bọn bò đực tầm này thì nhẩy vào đây là ngon quá rồi. Chửi ai chứ chửi Haghen này thì tha hồ chửi mỏi mồm. Tài ăn nói hắn học ngay ở chính ông Trùm. Ông Trùm dạy là không dược nóng giận, không bao giờ dược dọa nạt, phải bắt người ta suy tính cho ra nhẽ. Nói "suy tính" thì phải dùng từ "rajunah" của Xixili mới đắt - cân nhắc phải quấy. Cái nghệ thuật đó ăn nhau là ở chỗ bỏ ngoài tai những lời mạt sát, dọa dẫm, người ta đánh má phải thì chìa nốt má trái ra.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:48 am

Một lần Haghen đã chứng kiến cảnh ông Trùm ngồi tám tiếng liền nuốt hận cố gắng khuyên giải một tay ác ôn khét tiếng đang bốc đồng làm om sòm cả lên ngồi liến tù tì tám tiếng - sau đó ông Trùm đành chán nản giơ tay lên trời bảo mọi người ngồi đó:
- ông bạn này không làm sao nói chuyện phải quấy được thật rồi. - Đoạn ông chậm rãi ra khỏi phòng.
Tay ác ôn xanh mặt. Dân tình chạy theo níu kêo ông Trùm ngồi lại. Dĩ nhiên công việc hôm ấy đã cược thỏa thuận đâu vào đấy, nhưng hai tháng sau tay ác ôn xơi no chì ngay trên ghế trong tiệm cắt tóc quen.
Nghĩ đoạn Haghen bèn lên tiếng - bình tĩnh như không:
- xin ông chủ nhìn xem, đây là danh thiếp của tôi. Tôi là luật sư, ai lại đi rước vạ vào thân bao giờ. Nào tôi có doạ dẫm gì ông chủ đâu? Tôi chỉ đơn giản bảo rằng tôi sẵn sàng chấp nhận mọi điều kiện của ông chủ, miễn là Giônni Phôntein dược đóng bộ phim kia thôi. cái ơn nhỏ ấy mà thiết tưởng tôi đền đáp như vậy kể đã là nhiều rồi. Hơn nữa, tôi nghĩ việc đó chỉ có lợi cho ông. Giônni nói rằng chính ông cũng công nhận là anh ta hợp với cái vai kia nhất. Biết vậy tôi mới dám đến đây quấy quả ông chủ chứ. Hơn nữa, nếu ông còn áy náy điều gì về mặt tiền nong thì bạn tôi sẽ nhận đứng ra tài trợ để dựng bộ phim này. CÓ điều xin ông hiểu tôi cho đúng, ông nói không là không, có ai bức ép gì ông đâu. Mà ai dám ép chứ Xin phép được nói thêm rằng thân chủ của tôi có biết ông là chỗ quen biết với mister Huơ, thành thử ông ấy càng thêm vị nể. Vị nể hết sức đấy ạ.
Uônt nguệch ngoạc trên giấy cây bút đỏ lồng trong cái lông ngỗng. Nghe đá đến tiền, lão liền ngẩng lên và có vẻ như đã xăm soi.
- Chi phí cho bộ phim dự tính chừng năm triệu đấy, - lão nói vênh váo.
Haghen xuýt xoa ra về thán phục. Sau đó y mới hờ hững thả một câu:
- Thân chủ tôi có nhiều bạn bè sẵn lòng giúp ông ấy trong bất kì việc gì.
hình như đến đó Uônt mới bất đầu lưu tâm tới Tôm. Lão đọc lướt qua tám danh thiếp của y.
- ông là luật sư, sao tôi chưa nghe tiếng bao giờ nhỉ ? - lão nói. - Các luật sư lớn ở Niu York tôi hầu như quen hết. Xin hỏi vậy chứ ông là ai? .
- Tôi đại diện cho một hãng đứng đắn, - Haghen đáp khô khan. - Tôi chỉ làm riêng cho hãng thôi. - Y đứng lên. - Thôi vậy, không dám làm mất thì giờ vàng ngọc
của ông nữa. Chào ông.
Tôm chìa tay, Uônt đón bắt. Bước mấy bước ra phía cửa, Haghen lại ngoái lại:
- Tôi nghĩ rằng ông hay gặp những kẻ mạnh mồm nhưng không có thực lực. Lần này thì ngược lại. Giá ông hỏi tỉ mỉ hơn về tôi ở ông bạn chung của chúng ta thì hay lắm. Nếu ông có ý kiến gì mới, xin cứ gọi điện thoại tới khách sạn cho tôi hay. - Y ngừng lại một chút.
- Nói ra chắc ông không tin chứ thân chủ tôi còn dám mó vào cả những việc mà ngay cả quý hữu Huơ cũng chịu bó tay kia. Y thấy mắt lão chủ hãng phim nheo lại.
Rốt cuộc thì Uônt đã hiểu ra. - Xin tiết lộ là tôi hết sức hâm mộ những bộ phim của ông haghen nịnh vớt một câu - Hi vọng rằng không có gì cản trở ông tiếp tục sự
nghiệp cao đẹp đó. TỔ quốc sẽ ghi công ông.
Xế chiều bà thư kí của lão chủ phim gọi điện thoại cho Haghen và thông báo rằng khoảng một giờ nữa sẽ có xe lại đón y đến chỗ Uônt ngoài ngoại thành ăn chiều. Xe
đi mất ba tiếng, nhưng trên xe có tủ lạnh đựng đồ uống và thức nhắm. Haghen được biết Uônt về nhà riêng bằng máy bay riêng. Tại sao lão không mời y di cùng ? .Giọng
nói nhũn nhặn của bà thư kí thông báo tiếp:
- Mister Uônt đề nghị ông mang luôn hành lí theo sáng mai người ta sẽ đưa ông ra thẳng sân bay.
Được rồi, - Haghen đáp.
Cũng một cái lạ nữa. Làm sao Uônt biết sáng mai y bay về Niu York? Haghen nghĩ ngợi một lát. Chắc thằng cha này cho thám tử theo y rồi. Nếu vậy hẳn Uônt phải
biết Haghen hành động nhân danh ông Trùm, vốn không lạ gì tên tuổi ông Trùm nên bây giờ lão có vẻ mặn mà hơn. Chưa biết chừng cũng được việc đấy. - Haghen nghĩ bụng. CÓ lẽ thằng cha Uồnt cũng có đầu óc chứ không như sáng nay y tưởng.
Nhà của chủ hăng phim có khác, trông cứ như phông màn trong phim kiếm hiệp thần thoại vậy. Ngôi nhà giống như lâu đài chủ đồn điền nô lệ, vườn rộng, có đường dạo ngựa trên mặt đất đen màu mỡ, có trại ngựa, bãi thả đủ sức chứa nguyên một đàn ngựa lớn. Nào rào cây, nào bồn hoa, bãi cỏ phẳng lì xén tía cẩn thận như đầu tóc
các minh tinh. .
Uônt đón Haghen trước hàng hiên lợp kính có máy điều hòa nhiệt độ. Lão chủ hãng phim mặc theo lối ở nhà áo lụa cổ bẻ, quần màu cứt ngựa, dép da mềm.
Vải quí màu nến càng làm nổi bát bộ mặt da thuộc nhăn nheo. Lão vớ trên khay hai cốc bố martini và đưa Haghen một cốc. Thái độ Uônt niềm nở hơn hẳn sáng nay. Lão choàng tay qua vai Haghen.
Còn chưa đến bữa mà, - lão nói. - Ra xem tàu ngựa của tôi cho biết.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:48 am

vừa đi lão vừa kể:
- Tồi đã hỏi thăm về anh rồi đấy, Tôm. Lẽ ra anh phải nói rõ thân chủ của anh là Côrleône mới phải. Tôi cứ tưởng Giôni mướn một thằng vớ vẩn ở đâu đến ra oai với tôi chứ. Thằng này sợ chó gì ai đâu. Không phải tôi muốn mua thù chuốc oán tính tôi không có thế. A mà nói chuyện đó ra đây làm gì cho mất ngon, lát nữa cơm xong đâu đấy, ta hẵng bàn sau .
Cũng lạ, Uônt hóa ra cũng mến khách. Lão tỉ mỉ kể các khoản đầu tư, tính đè đầu hết các trại ngựa nước Mĩ. Tàu ngựa làm hoàn toàn bầng vật liệu chống cháy, sạch như lau như li và có hẳn một nhóm thám tử chuyên lo bảo vệ. Cuối cùng lão dắt Haghen đến ngăn chuồng đặc biệt gắn tấm bảng đồng nặng đề chữ "Khartum".
Haghen chẳng hiểu gì chuyện ngựa nghẽo, nhưng nhìn qua y cũng thấy ngay con ngựa trong chuồng tuyệt đẹp. Ngựa lông đen bóng như than, trừ một đốm sao trắng trên trán. Con mắt nó dài chớp chớp như hai quả táo vàng, cái lưng chắc nịch đen tưyền ánh lên như sa tanh. úônt cứ nấc nỏm như trẻ con.
Ngựa đua vô địch đấy. Tôi mua năm ngoái mãi bên Anh hết sáu trăm thiền. Cam đoan là ngay cả vua Nga cũng không dám bỏ ra ngần ấy tiền để tậu một con ngựa. Nhưng về đây thì không có đua gì hết, anh cu này tôi để chuyên đúc giống. Tôi sẽ cho ra lò những con ngựa đua chiến nhất nước cho mà xem, - Lão vỗ vỗ bờm con ngựa gọi khẽ: - Khartum, Khartum.
Giọng lão nghe âu yếm thấy rõ và con ngựa hình như cũng nhận thấy như Vậy: Lão nói tiếp:
- Tôi cưỡi ngựa khá lắm đấy, mặc dù năm mươi tuổi mới trèo lên yên lần đầu. - Lão cười ha hả. - không chừng bà cụ tổ tôi bên Nga có đi lại với ông Côdăc nào chăng mà máu tôi cũng Côdăc ra phết - Lão gãi gãi bụng con ngựa và nói thêm, vừa ghen tị vừa thán phục.
- Anh xem này, trời cho nó cái đồ nghề có chiến không ?mình mà có một cái như thế thì chết cũng sướng...
Hai người trở vào nhà: Hai người bồi đừng hầu, tay quản gia xem chừng bữa, khăn bàn thêu kim tuyến, dao dĩa bằng bạc hết - nhưng đồ ăn thì Haghen thấy xoàng. Lão già có một mình nên có lẽ chẳng thiết gì ăn uống. Haghen ngồi chờ, không đả động gì đến công việc, chỉ đến khi y và UÔni châm những điếu xì gà gộc Havana y mới hỏi: .
- Liệu ông có giao vai đó cho Giônni không.
Không được, - Uônt nói. - Dù tôi có muốn thuê Giôni cũng không kịp nữa rồi. Giao kèo đã kí xong đâu đấy tuần tới là bắt đầu quay luôn. Bây giờ tôi chịu không sao xoay xở được nữa.
Haghen sốt ruột nói:
- Mister Uônt, tôi tưởng làm việc với một người không phải phục tùng ai chắc dễ hơn nhiều bởi vì đỡ phải nghe những lý lẽ như vậy chứ. Toàn quyền là ở nơi ông, ông
muốn làm gì chẳng dược? - Tôm rít một hơi thuốc. - ông không tin rằng thân chủ tôi biết giữ lời sao
Uônt đáp khô khan:
Tôi đã lường trước chuyện xảy ra xích mích với nghiệp đoàn. Gồph đã báo tôi trước thằng chó đẻ, nó nói cứ nhơn nhơn như không ăn của tôi mỗi năm một trăm ngàn đô phong kín không bằng. Tôi cũng biết người anh em thừa sức cắt nguồn bạch phiến của thằng kép đàn bà đóng bộ đàn ông nọ. Nhưng những chuyện đó tôi không ngại lắm. còn đầu tư cho cuốn phim thì túi tôi còn đủ tiền. Vấn đề là ở chỗ tôi căm cái
thằng chó dái . Phôntein kia lắm. Nhờ người anh em nhắn lại với ông chủ động nhà ông đó là cái duy nhất tôi không thể chiều ý cụ được: Ngoài ra cái gì tôi cũng sẵn lòng, bất kì cái gì tôi cũng chịu hết.
Thế thì mày lôi tao đến đây làm quái gì, đồ chết dấp,
- Haghen rủa thầm. Xem ra tay chủ phim còn có gì muốn nói nữa đây.
Haghen lạnh giọng nói: . .
- Tôi e. ông không đánh giá hết vấn đề rồi. Mister Côrìeône là cha đỡ đầu của Giônni Phônteni. Hai người có những mối ràng buộc thiêng liêng thuộc về tín ngưỡng. - Nghe tới đó, Uônt lịch sự cúi đầu. Haghen tiếp: - Dân Itàlia người ta có câu: đời chông gai phải có hai ông bố - do đó họ mới có tục đỡ đầu. Mà bố Giônni đã qua đời nên mister_ Côrleôe càng thấy mình phải có trách nhiệm. Còn chuyện đến nhờ ông việc gì khác nữa thì sẽ không có đâu. Mister Côrleône là người kĩ tính, ông ấy không bao giờ nhờ đến một người đã một lần từ chối.
Tiếc thật. Tuy nhiên tôi vẫn phải từ chối thôi .
Nhưng tiện có người anh em ở đây, xin phép được hỏi luôn - phải mất bao nhiêu để thu xếp cái chuyện lôi thôi với nghiệp đoàn vậy. Tôi sẽ trả tiền mặt. Ngay bây giờ.
Haghen đã hiểu ra ít nhiều. Y đã có thể không phải đau đầu về chuyện làm sao Uônt còn mất thì giờ với y như thế một khi lão đã nhất quyết loại Giônni ra rìa. Và lần gặp này cũng không thay đổi được gì hết. Uônt cảm thấy an toàn, thế lực của ông Trùm Côrleône lão không ngán: Mà làm sao lại ngán chứ Nắm trong tay bao nhiêu mối ngay trong giới chính khách to đầu - những con át chủ bài như sự quen biết với trùm FBI,
tiền nhiều, thế mạnh... Bất cứ một kẻ khôn ngoan nào - kể cả Haghen - sẽ cho là Uônt đánh giá tình thế đúng đắn. Nếu ông chủ phim chịu gánh thiệt hại do cuộc bãi
công gây ra thì ông Trùm chẳng còn cách nào nắn bóp được lão nữa. Và còn có mỗi một chỗ yếu trong các tính toán đó. Don Côrleône đã hứa với thằng con đỡ đầu rằng
nó sẽ được nhận vai, mà Haghen chưa một lần nào thấy ông sai lời hứa.
Haghen bình thản nói:
- ông lại cố tình hiểu sai lời tôi mất rồi. ông cứ thích biến tôi thành một tên đồng lõa của một vụ tống tiền cơ, Mister Côrleône hứa sẽ đứng về phía ông trong cuộc va chạm với bên nghiệp đoàn - hoàn toàn là chuyện tình nghĩa. Xuất phát từ lòng biết ơn nếu ông giúp cho con đỡ đầu của ông ấy. ông đưa ảnh hưởng của ông ra, ông ấy cũng thế, một cuộc trao đổi ơn nghĩa bạn bè thôi chứ có gì đâu. Nhưng tôi thấy ông không thành tâm trong việc này. Tôi thiết nghĩ ông đã tính nhầm rồi đấy.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:49 am

Dường như Uônt chỉ chờ có thế để hét ầm lên:
Thế thì người anh em nghe đây, - lão nói. - Tôi còn lạ gì cái bọn mafia, bề ngoài sơn sớt ngọt nhạt, nhưng bên trong kì thực là dọa dẫm. Hai trong mình tôi nói thẳng: Giônni Phôntein đừng hòng nhận vai ấy mặc dù đúng là nó dành cho hắn thật đấy. Sắm xong vai này là hắn đủ leo vào hàng các đại minh tinh màn bạc liền.
Nhưng hắn chớ hòng mó vào, bởi vì tôi căm cái thằng ăn cháo đái bát, cái thằng sách động nhũng nhiễu đó - không đá đít hắn ra khỏi nghề điện ảnh thì tôi chớ kể.
Và còn thế này nữa. Hắn thui mất của tôi một mầm non nhiều triển vọng nhất. Năm năm trời tôi bỏ bao công chăm bẵm nào dạy hát, dạy múa, nào dạy đóng phim tốn cả hàng trăm ngàn vào đấy. Tôi tính lăng xê. nó thành đào nhất Nói trắng ra để người anh em thấy rằng tôi không phải là cái chỗ gỗ đá - tiền nong chưa phải là tất cả con bé này ngon mắt lắm, còn cái khoản biết chiều chuộng trên giường thì suốt đời tôi chưa từng dược nếm - mà cái thằng tôi thì còn gì mà chưa biết nữa chứ.
ấy thế rồi thằng chó Giônni ở đâu mới lân la đến, giở cái giọng kép hát đường mật và điệu bộ phường tuồng của hắn ra mồi chài con bé để tôi trơ mắt ếch luôn. NÓ
đánh đổi hết các thứ để theo thằng chó mà đem tôi ra làm trò cười. Một thằng như tôi mà bị lôi ra làm trò cười thì còn ra cái thể thống gì, anh bạn Tôi phải tính sổ
với thằng này mới nghe.
Giờ thì Haghen mới thực sự sững sờ. Một người có tuổi từng trải, thần thế, giàu có thế kia mà lại để bụng những chuyện tẹp nhẹp như vậy lúc làm ăn - mà làm ăn là làm ăn sống chết chứ đâu có đùa. Đến chịu thật!
Trong -thế giới của Haghen - thế giới của Côrleône dù đẹp đẽ tình tứ đến đâu cũng chẳng có kí lô nào trong chuyện làm ăn hết. Cái đó coi như chuyện riêng tư vặt vãnh - tất nhiên nghĩa vợ chồng hay danh dự gia đình thì không kể. Haghen quyết định thử thêm lần chót.
- ông nói vậy chí phải, thưa ông Uônt, - y nói. - Nhưng những nỗi bực mình của ông có đáng để bụng đến mức ấy không Tôi nghĩ ràng ông dã rõ cái ân huệ cỏn con kia đối với thân chủ tôi có ý nghĩa quan trọng đến mức nào. Mister Côrleône đã bế Giônni từ lúc anh ta còn ẵm ngửa trong lễ rửa tội. Khi bố Giônni mất đi, mister Côrleône lại gánh trọn chức phận làm cha, và xin ông lưu ý cho: rất nhiều người gọi ông là BỐ Già để tỏ lòng tôn kính và biết ơn sự nhân đức của ông ấy. Mister Côrleône không bao giờ lại bỏ mặc bạn bè trong lúc khốn quẫn.
Uônt đứng phắt dậy:
- Thôi, không nhiều lời nữa. Chỉ còn thiếu điều một thằng vớ vẩn chưa ráo máu đầu lại dám ra điều kiện cho lão già này. Tôi đây có ra điếu kiện thì ra chứ. Cho người anh em hay, tôi chi cần nhấc máy lên một cái là đêm nay anh ngủ nhà mát đấy, anh bạn quí ạ. Còn nếu cái ông ba bị -nhà anh tính dụng võ thì ông ta sẽ thấy tôi không phải anh bầu gánh hát đâu. Phải, tôi biết chuyện ấy quá đi chứ. Báo cho anh biết, cái mister Côrleône của anh kia sẽ tha hồ ê mình nhức mẩy. Kể cả mấy mồi của tôi trong Nhà Trắng nếu cần tôi cũng chơi.
ĐỒ ngu, đồ nói khoác! Làm sao mà lão cũng làm được đến cỡ Pezzonorante thế không biết, Haghen nghĩ thầm. CỐ vấn tổng thống, chủ hãng phim lớn nhất thế
giới RÕ ràng ông Trùm mà bỏ tiền vào kinh doanh điện ảnh là phải quá. Mà thằng cha này có mắt như mù nữa, nhìn gì biết nấy, chừng hiểu đàng sau có gì...
- Đa tạ ông chủ có lòng tiếp, - Haghen nói. - ông giúp cho tôi ra luôn sân bay một chút được không ạ? CÓ lẽ tôi không nán lại quý xá được. - y nhìn Uônt với một
nụ cười lành lẽo. - Tính mister Côrleône là có tin gì không hay cứ phải được biết ngay kia.
Lúc đứng đợi xe ở dãy cột sáng rực ánh đèn pha trước nhà, Haghen thoáng thấy hai bóng đàn bà chui vào chiếc limousin dài ngoằng đậu ngoại lối vào. ĐÓ chính
là hai người hắn thấy ban Báng ở phòng khách của Uônt:
bà mẹ và cô bé thiên tiên mười hai tuổi có những món tóc vàng óng ả. Có điều cái miệng xinh xắn của con bé bây giờ sưng vều thành một cục dị dạng. Đôi mắt xanh
thẫm trở nên lờ đờ, đôi chân thon dài cứ khuỵu xuống đá vào nhau như con ngựa què lúc nó bước xuống chỗ chiếc xe đang mở sẵn cửa đứng chờ. Mẹ nó đỡ nó ngồi
vào ghế xe, ra vẻ bề trên ghé vào tai nó rít lên một câu gì đó Sau đấy mụ quay lại nhìn xéo qua mặt Haghen một cái rất nhanh; cặp mắt ác điểu của mụ lóe lên đắc
thắng. Một chớp mắt sau mụ cũng mất hút luôn trong xe.
Hóa ra y không được mời đi máy bay là vì thế đấy, Haghen nghĩ. Hai mẹ con mù này cùng đi với lão chủ hãng phim mà. Để thằng khốn Uônt kia có đủ thời gian nghỉ ngơi và làm thịt con bé con. Hay ho cái nỗi gì mà Giônni lại ham chốn này chứ Biết làm sao được, đành phải chúc hắn may mắn vậy - mà cũng chúc cả thằng Uônt luôn.
Pôni Gattô ghét cái kiểu làm ăn ào ào được chăng hay chớ, nhất là khi phải dùng đến nắm đấm. Hắn thích làm cái gì cũng phải nhắm trước kĩ càng đâu đãy. Hơn nữa lại một việc như việc hôm nay - thực ra gọi là việc cũng không đáng, chỉ là dạy cho hai thằng càn quấy thôi nếu lơ là hư hỏng thì chưa biết chừng chết dở.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:49 am

Vừa nhấm nháp bia, hắn vừa liếc mắt xem chừng hai thằng chó con tán tỉnh mấy con bán ba. Pôni Gattô đã nắm rành rẽ mọi điều về hai thằng chó nhách - một thằng là Giêri Vagnơ, thằng kia là Kevin Munan, hai cậu ấm con nhà, hai mươi tuổi, to con, đẹp trai. Bọn này đang nghỉ hè, khoảng nửa tháng nữa mới vào lại trường. Nhờ quen biết thần thế nên được đút vào đại học để trốn lính chứ học hành gì hai thằng này . Cứ chơi đi, chẳng còn được mấy nỗi nữa đâu.
Pôni Gattô chúa ghét bọn con ông cháu cha trốn quân dịch, tuy chính gã cũng là dân trốn lính. Hai mươi sáu tuổi khỏe như trâu, không vợ con, không học hành gì hết mà được hoãn dịch vì kém sức khỏe mới hay. CÓ giấy chứng nhận y tế bị bệnh thần kinh, có bác sĩ nhà nước kí tên đóng dấu thì còn lính tráng gì nữa Bệnh thì bịa, nhưng giấy thì thật, do xếp Clemenxa thửa cho.
Nói là cho, nhưng phải đổi bằng một mạng chứ ít ỏi gì.
Clemenxa dặn phải làm việc hai thằng này ngay trước khi chúng tựu trường. Thế quái nào mà lại phải tẩn chúng giữa Niu York nhỉ Cái lão Clemenxa này có hơi một tẹo cũng dặn đi dặn lại từng li từng tí - cứ ra lệnh rồi để người ta làm thế nào thì làm có phải hơn không. Đấy, bây giờ mà hai thằng ranh khênh được mấy con chọi con kia cùng tẩu đi thì có phải mất đứt buổi tối của người ta không?
Vừa hay gã nghe một con bé cười the thé:
- Đùa! Lên xe với anh ấy à? Thôi xin anh đi, lại phải đi nhà thương như con bé gì hôm nọ thì hư người chứ còn?
Giọng con bé đanh đá, sắc bậc kiêu kì. .
Pôni Gattô chỉ cần có thế. Gã uống nốt bia và bước ra đường. Mười hai giờ hơn rồi. Hiện trường cứ như đặt sẵn không bằng. Chỉ mỗi một quán bar còn đèn, các tiệm rượu khác đều đã đóng cửa sạch. Xe tuần cảnh đã có Clemenxa lo. Chừng nào chưa có tín hiệu qua máy bộ đàm thì chừng đó còn chưa có xe đến, mà có đến nó cũng còn đủng đinh chán.
Pôli đứng tựa lưng vào cửa chiếc Chevrolet đậu bên vỉa hè. Ghế sau chồm chỗm hai thằng, to như hai con voi mà ngồi kín thế, chẳng trông thấy đâu cả. Pôli dặn:
Hễ bọn nó ra là làm liền.
- Liền chứ chả liền, đang ngứa ngáy tay chân đây.
Clemenxa đưa cho gã hai tấm ảnh lấy trong hồ sơ của cảnh sát bảo hai thằng kia hay vật vờ ở quán này bắt gái. Pôli lựa trong nhóm một cặp ưng khuyển, bảo cho
chúng biết mặt "mặt hàng", đồng thời dặn "sửa chỗ nào, chỗ nào chừa ra. Không đánh vào đầu, vào gáy- tóm lại là cấm đi quá đà. Còn thì không việc gì phải khách khí cả.
Nhưng có một điều kiện, - Gattô dặn vớt.- Nếu các cậu ấm nằm viện dưới một tháng thì xin hai chú lại về ôm vôlăng xe tải.
"Hai chú chui ra khỏi xe. Nghề nghiệp hiện tại là chuyên viên đấm đá . Trước đây cả hai đều là võ sĩ, nhưng tiếng tăm rốt cuộc vẫn không vượt ra ngoài phạm vi các
câu lạc bộ vét đĩa của mình, vừa may được Xônni giúp cho làm chút đỉnh kiếm ăn. Bây giờ chúng sống khá rồi Lẽ dĩ nhiên cả hai đều hăng hái chứng tỏ mình không phải hạng vô ơn.
Lúc Giêry Vagnơ và Kevin Munan hiện ra ở cái khung cửa quán bar thì cả hai cậu ấm đã vừa vặn đúng độ
Pôli đang mong. Bị con chọi con cho một cú ê mặt, hai cậu ấm nổi cục nổi hòn. Pô li Gattô uể oải dựa cửa xe xì một tiếng cho luôn một câu
Ê tay chơi , bị xơi guốc hả? :
Hai cậu ấm bèn xổ đến luôn. Thằng này mà đem xả xui thì nhất. Thấp bé, còm nhom như con cầy hương, đã thế lại còn láo kiếm chuyện trước. Hai cậu chạy xầm xầm đến ra tay luôn, bất thình lình có hai thằng phía sau túm tay rồi cứ thế mà vặn. Đàn anh Pôli thành thạo nhanh nhẹn xỏ vào tay phải nắm đấm chì đặt làm riêng có mấy hàng gai sắt. Pôli làm ăn rất bài bản, mỗi tuần ba lần gã đi tập đều đặn mà. Chỉ một phát là
Vagnơ dập mũi. Cậu ấm rũ xuống như tàu dưa héo. Trước sau vừa vặn năm giây. Bây giờ đến lượt Kevin Munan, cậu này cũng phải sửa ngay kẻo lại kêu ca ganh tị. Một võ sĩ giải nghệ tay to như lưỡi cào giữ chặt cu cậu, tay kia gập lại xiết ngang
cổ làm cậu chàng không kêu nổi lấy một tiếng.
Pôli Gattô chui tọt luôn vào xe và mở máy. Trong lúc đó hai thằng ưng khuyển đang làm tái lăn chú Mưnan.
Hai đứa làm việc hay đến phát sợ, như thể chẳng đi đâu mà vội cả. Sau mỗi đòn, tiếng xương lọi thịt rách nghe mà phát ớn. Gattô thoáng trông thấy mặt Munan. Mặt
thế bố ai biết được ai. Hai thằng bỏ Munan nằm còng queo trên hè phố và bắt tay vào Vâgnơ. Đúng lúc ấy thì Vagllơ lồm cồm dậy được và bắt đầu kêu cứu. Nghe tiếng
kêu có ai đó trong bar thò đầu ra. Phải lẹ tay lên mới được Vagnơ ăn một đòn quị xuống. Một chàng vặn tay cu cậu và cho một gối vào lưng. CÓ gì đó kêu đánh cắc
một phát và tiếng rống thất thanh của Vagnơ khiến cho các cửa sổ dọc phố theo nhau mở ra. Bây giờ thì hai thằng làm rất nhanh. Một thằng kẹp đầu cu cậu giữa hai bàn tay và nâng cậu chàng hẫng chân khỏi mặt đất thằng kia giã giò liên hồi vào cái bia bất động. Người từ trong bar ùa ra nhưng không ai dám dây vào. Pôli Gattô giục:
- Thôi đủ, chuồn đi!
Hai thằng ưng khuyển phóng tọt lên xe; Pô li nhấn hết ga: Sau này sẽ có ai đó tả lại hình dạng chiếc xe, một người khác sẽ nhớ cả số xe nữa, nhưng sự việc chỉ đến đó là hết. Biển số là gỡ trộm của một chiếc xe khác ở Califorma lên, còn Chevrolet đen ở Niu York này ít nhất phải mười vạn chiếc.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:51 am

sáng thứ năm, Haghen vào Văn phòng luật sư của mình trong thành phố. Y tính làm bù, sắp xếp giấy má cho trật tự, làm rõ toàn bộ sự vụ để chuẩn bị ngày mai hội đàm với Xôlôdô. Đây là việc sinh tử nên y xin ông Trùm dành hắn buổi chiều để thảo luận cái đề nghị làm ăn Xôlôdồ sẽ đưa ra cho gia đình Côrleône mà bên ông Trùm đã nắm được. Đúng, phải biết rõ tận chân tơ kẽ tóc để không còn gì ngoài lề quấy rầy y trong cuộc hội ý sơ bộ với ông Trùm. ông Trùm không hề tỏ ra ngạc nhiên lúc Haghen từ Los Angeles trở về vào tối thứ ba và thuật lại kết quả cuộc hội đàm giữa y với Uônt. ông thốt lên:
"infamita"- đó là tiếng ông hay dùng thể hiện sự ghê tởm tột độ. Cuối cùng, ông hỏi Haghen một câu:
Mày thấy thằng cha đó có cứng thật không?
Haghen im lặng, cố nắm bắt ý nghĩ của câu hỏi.
Suốt mấy năm qua y đã kịp thấy ra rằng ông Trùm khác xa phần lớn mọi người, trong cách ăn nói của ông cũng khác nữa. Uônt có gai ngạnh không y CÓ sức mạnh ý
chí không ? Cái đó thì có, nhưng không phải ông Trùm hỏi thế. Thằng cha chủ hãng phim có đủ gan không ? có ngán người ta bắt nạt không ? CÓ đủ quyết tâm gồng
mình gánh chịu những thiệt hại do sự đình đốn ngoài trường quay và vụ bê bối với tay kép nhất nghiện ngập của lão gây ra nếu bị vạch mặt không ư? Khoản này có
lẽ cũng đủ. Nhưng vẫn không phải là cái ý ông Trùm muốn nói. Cuối cùng Haghen đã tìm được cách giải mã đúng đắn: Giốc Uồnt có đủ cứng để dám đem tất cả đặt lên chiếu bạc, đánh liếu tất cả để báo thù - vì ngoan cố, vì danh dự không?
Haghen mỉm cười. Rất hiếm khi y cho phép mình đáp lại ông Trùm bằng một câu đùa, nhưng lần này thì không nhịn được:
Bác muốn hỏi hắn có phải là dân Xixili không chứ gì? - ông Trùm hài lòng gật gù chứng tỏ đã biết ý định của câu đùa và tán thành cách hiểu của y. -Không Vậy thì không, - Haghen nói:
Chỉ có thế ông Trùm.ngẫm nghĩ không lâu. Chiều thứ tư ông đã gọi Haghen lên và ra mệnh lệnh cần thiết.
Haghen nhảy cỡn như con nghé con chạy đi thực hiện mệnh lệnh. Y hoàn toàn tin rằng ông Trùm đã phá giải được vấn đề hóc búa và sáng mai thế nào lão Uôat cũng
phải gọi điện đến mà thông báo rằng vai chính trong bộ phim của lão sẽ về tay Giônni ...
CÓ điện thoại thật nhưng hóa ra là giọng Amêrigô Bônaxêrôt. Giọng lão nghẹn ngào vì biết ơn. Xin mistèr Haghen thưa lại với ông Trùm rằng lão đến chết vẫn không hết ơn ông. ông Trùm có cần gì cứ bảo thằng Amêrigô này một tiếng, hắn sẽ làm hết. Lão sẵn sàng hiến cả tính mạng cho BỐ Già, cầu chúa ban phước cho ông. Haghen hứa sẽ thưa lại.
Tờ Wailynews dành hẳn hai trang giữa đăng ảnh Giêri Vagnơ và Kevm Munan sau trận đòn thù. Tay phó nháy sành điệu và cố gắng ra trò nhìn hai đống bầy nhầy trên vỉa hè chẳng còn thấy bộ phận gì cho ra con người cả. Tờ báo đưa tin rằng không hiểu làm sao hai cậu ấm lại thoát chết nhưng chưa rõ còn phải nằm viện mấy tháng và phải cần đến bao nhiêu ca giải phẫu chỉnh hình. Haghen ghi lại để nhớ. phải nhắc Clemenxa tìm cách gì để tuyên dương Pôli Gattô. Thằng này xem ra biết việc đây

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:52 am

Công việc túi bụi suốt ba giờ liền Haghen cắm đầu thanh toán đống giấy má, nhắp hết các con số kế toán và lời lãi của việc buôn bán bất động sản, của việc nhập
khẩu dầu ăn, của hãng thầu xây dựng thuộc về ông Trùm. Hiện nay chưa được phấn phát lắm, nhưng chiến tranh đã kết thúc rồi, kể từ nay mỗi cơ sở trong số đó sẽ phải là nguồn thu nhập dồi dào mới được. Haghen đã quên béng mất Giônni Phôntein và những chuyện đau đầu của hắn thì cô thứ kí báo rằng có điện thoại từ Califomia gọi đến. Hồi hộp đến lạnh lưng, Haghen cầm ống nghe:
- Haghen đây!
Giọng bên đầu dây đằng kia toang toác chối tai đến không nhận ra nổi:
ĐỒ dòi bọ hôi thối, Uônt hét the thé : - BỐ mày nhốt hết chúng mày vào nhà đá bây giờ. Mất bao nhiêu bố mày cũng chơi, phen này chúng mày rũ tù cả đám. Cái thằng Giôuni Phôntein, ông cứ phải cho không ngóc đầu lên nổi mới hả, mày nghe ra chưa, quân Italia đê tiện kia
Haghen nói ngọt xớt:
Thằng em là người Đức lai Irland cơ ạ. lại ngưng một lúc lâu, sau đó trong ống nghe có tiếng xoạch một cái - Uônt bỏ máy. Haghen cười khẩy. Uônt không dám nói lời nào động đến don Côrleône. Tài năng đã được công nhận.
Giác Uônt quen lệ ngủ một mình từ mười năm nay, từ ngày vợ trước của lão qua đời. Cái giường mười người nằm lọt, còn buồng ngủ thì dùng để quay cảnh vũ hội cũng còn rộng chán ấy thế mà lão vẫn ngủ một mình.
Đâu phải lão chê đàn bà, già khú đế nhưng lão còn hăng máu lắm. CÓ điều không chơi cái kiểu áp hơi suốt đêm tổn thọ, một hai tiếng lúc chập tối là đủ, mà phải là
thứ gái non, cỡ chanh cốm ấy, thì mới gợi hứng nổi.
Sáng thứ năm đó không hiểu sao lão thức giấc sớm. Ngoài trời đã sáng, nhưng trong phòng ngủ vẫn còn mờ mờ như sương mi trên nội cỏ. Xa xa mé cuối
để tiếp lão Lão có tất cả những gì mà tiền bạc và quyền thế đem lại để tô điểm cuộc đời. CÓ họa là điên mới đem cuộc sống như vậy ra đặt lên chiếu bạc chơi vì một ham muốn không đâu. Chà, thằng Côrleône kia, bố mày mà tóm được mày? Không biết tội giết ngựa thì luật pháp sẽ xử thế nào nhỉ? Lão phá lên cười sằng sặc, cười điên dại, khiến ông thầy thuốc và đám đầy tớ cứ trố mắt lên sợ sệt nhìn lão. Sau đó lão chợt nghĩ ra một điều khác Vì chuyện một thằng cuồng nào đó chơi lão một cú điếng người mà từ nay khắp vùng California này người ta sẽ cười lão thối mũi mất. Đành thôi vậy. Và nữa, có thể chúng sẽ chẳng giết lão. Biết đâu chúng còn có mưu đồ gì đó tai ác, khủng khiếp hơn.
Uônt bắt đầu sai phái. Lão cho khởi động guồng máy đám thân cận của mình. Bọn đầy tớ và ông bác sĩ bị buộc phải thề im lặng, nếu không muốn lão nổi cơn lôi đình. Giới báo chí được thông báo rằng con ngựa đua Khartum danh tiếng đã chết vì một chứng bệnh lạ mà nó nhiễm phải trên đường từ châu âu về. Xác nó đã được bí mật chôn trong trang trại AU.
Sáu giờ sau dó ông đạo diễn dàn dựng gọi điện mời Giôni Phôntein sáng thứ hai đến nhận vai.
Tối hôm đó Haghen đến ông Trùm để chuẩn bị cho cuộc gặp Xôlôđô ngày mai, một cuộc gặp gỡ hết sức quan trọng. Don Côrleône cho gọi luôn cậu cả - Xônni đứng
đó, mệt mỏi nhấm nháp uytxki, bộ mặt nó thiểu não. Lại đi mò con bé phù dâu rồi, Haghen nghĩ thầm, đẹp mặt chưa?
ông Trùm ngả người trên ghế hút xì gà. Thứ xì gà Di Nobili này ghê quá, Haghen đề nghị ông hút Havana, nhưng ông Trùm chê gắt cổ, chê ho. Đành phải để nguyên hộp Di Nobili đấy vậy.
- Mình đã có hết các chi tiết cần biết chưa - ông Trùm hỏi.
Haghen mở cặp giãy tờ. không có gì đặc biệt hết, chẳng qua chỉ là mấy dòng sơ sài đánh dấu những chỗ quan trọng cho khỏi quên.
- Xôlôdô đến nhờ mình, - Haghen nói. - Hắn sẽ đề nghị mình chung vốn, cỡ một triệu trở lên, cộng với việc che chắn pháp luật. Như vậy mình sẽ được ăn chia, nhưng bao nhiêu chưa biết. Đứng sau Xôlôdô là gia đình Tattglia, bọn này cũng có phần. Vụ này là ma túy.
Xôlôdõ đã có mối lấy bên Thổ Nhĩ kỳ là nơi trồng thuốc phiện Hắn chuyển từ đó sang Xixili. Việc này không có gì khó . ở xixili nhựa thuốc phiện sẽ đựợc chế biến thành héroin Nếu cẩn thận thì có thể làm morphin thôi cho chắc ăn. Tuy vậy? chế heroin ở Xixili cũng tuyệt đối an toàn. Cái khó nhất là đưa heroin vào đây và đem bỏ mối Hơn nữa hắn cũng ngắn vốn, triệu bạc không phải là vỏ hến dễ nhặt.-Haghen nhận thấy don Côrleône nhăn mặt, - ông không chịu được cái kiểu văn chương dớ dẩn trong việc làm ăn. Haghen vội nói tiếp:
xôlôdô có biệt hiệu là "Thằng Thổ vì hai lí do. Thứ nhất - hắn sống ở đó nhiều năm và nghe đâu có vợ con bên ấy. Thứ hai - nghe nói hơi tí hắn lại rút dao, ít ra thì ngày còn trẻ hắn chơi dao rất ác. Nhưng chỉ để giải quyết công việc và chỉ trong trường hợp hắn bị bức bách.
Không có tiếng và không chịu lép ai hết. Hắn là đứa có vết hai lần ngồi, một lần ở Italia một lần ở Mĩ, có tiếng là chân chạy ma túy. lỡ có chuyện gì thì đấy là cái lợi
của mình. Vì hắn bị coi là đầu chòm, lại có vết nữa, nên không thể là nhân chứng trước tòa được. Ơù Mĩ hắn cũng có vợ và ba con, ăn ở tử tế. Hấn sẵn sàng ngồi bất kể bao lâu nếu biết chắc rằng vợ con được bảo đảm không lo thiếu thốn.
Don Côrleône bập xì gà và hỏi:
Mày nghĩ sao, Xantinô?
Haghen biết thừa Xônni nghĩ sao rồi. Hắn đã chán làm chân chạy vặt. Hắn muốn tự tay sắp xếp công việc kia. Một công việc đại khái như Xôlôdô đề nghị.
Xônni hớp một ngụm uýtxki.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:53 am

Món cơm rang này có ăn lắm, - hắn nói: - Nhưng cũng dễ gẫy, gẫy là lệnh hai chục năm như chơi. Con nghĩ nếu đừng thò tay vào mà chi chịu bảo đảm che chắn và xuất vốn thôi thì có lẽ cũng nên làm.
Haghen nhìn hắn tỏ ý khen. Chơi được đấy.Hắn nhấn mạnh những điềm ăn trông thấy loại như hắn thì đó là cách đúng đắn nhất.
ông Trùm lại bập xì gà:
mày sao, Tôm?
Haghen định bụng nói thẳng hết. Y đã hiểu..rằng ông Trùm sẽ từ chối Xôlôdô. Và Haghen nghĩ đây là một trong số rất ít lần ông Trùm tính không hết. ông không
chịu nhìn xa.
- Nào, Tôm, - ông Trùm động viên y.- Ngay cả consigliori người Xinli Chính cống nhiều khi còn không đồng tình với ông chủ cơ mà.
Cả ba cùng bật cười.
Cháu nghĩ bác nên nhận lời là hơn,. - Haghen nói.
- Vì sao thì khỏi phải nói nữa. Và cái chính là ma túy rất có ăn, ăn nhất trong các món. Nếu mình không ăn thì bọn khác ăn, cánh Tattglia chẳng hạn. Càng ăn nhiều nó càng mạnh sức, sẽ có cả ảnh hưởng trong chính giới cả đối với cảnh sát. Sau đó sẽ dẫm chân mình và tỉa dần những thứ mình đang có trong tay. Đại khái như trên quốc tế cũng vậy nước này có súng thì nước kia cũng sắm. NÓ mà mạnh về kinh tế rồi thì sẽ trở nên nguy hiểm cho mình. Mình nắm sòng bạc và nghiệp đoàn, hiện nay đó là chủ lực của mình. Nhưng sắp tới chủ lực sẽ là ma túy. Cháu cho rằng phải nhảy vào, nếu không, mình có nguy cơ sẽ mất tất cả những gì đang có Không phải ngay bây giờ - nhưng mười năm nữa chắc chắn sẽ mất.
Xem ra cái đó đây gây được ấn tượng cho ông Trùm.
ông lại bập thuốc và nói khẽ:
Đúng.- mà cái đó mới là cái tối quan trọng.
ông thở dài và đứng dậy.
- vậy là mai mấy giờ thằng tà đạo ấy đến đây?
- Mười giờ sáng, - Haghen phấp phỏng hi vọng. Biết đâu ông Trùm lại bất đồ đổi ý.
- Vậy mai hai đứa tới đây luôn, ông Trùm nói:
ông đứng dậy và kéo tay thằng con :
- Xantinô, ít ra hôm nay mày phải ngủ lấy một tối, trông mặt thấy khiếp quá. Hãy biết thương lấy cái thân, có ai trẻ mãi được đâu.
Thấy bố tỏ ra quan tâm săn sóc, Xônni đánh bạo hỏi một câu mà chính Haghen cũng muốn hỏi, nhưng không dám:
- Bố, bố trả lời vụ này thế nào?
Don Côrleône rim cười:
Tao chưa có các dữ kiện, chưa biết hết các chi tiết thì trả lời cái gl được? Hơn nữa, tao còn phải suy nghĩ ý kiến của hai đứa bay đã chứ. Nói cho cùng tao có phải loại một chốc một nhát để có thể quyết định được đâu.
Rồi ông đủng đinh đi ra, vừa đi vừa nhắc khéo Haghen:
HỒ sơ của mày có ghi cái khoản trước thế chiến thằng Xôlồđô này đã từng khai thác mãi dâm không Tôm? Như Tattglia đang làm bây giờ ấy mà? Nếu thiếu thì ghi lại cho khỏi quên đấy:
ông chỉ nhắc nhẹ một cái mà Haghen đỏ bừng mặt. Y đâu có quên. Y cố tình ỉm đi đấy chứ. Coi như chuyện vặt mà. Chuyện vặt thật nhưng với BỐ Già thì khác. Xưa nay ông chúa ghét cái khoản infamlta Đưa vào thì có khi chỉ một tí thế thôi mà cả một dịch vụ làm ăn lớn bị ông sổ toẹt không thương tiếc là phiền.
Thằng Thổ Xôlôdô trông thấp lùn, gân guốc, đen nhẻm. Quả thật hắn giống người Thổ - cặp mắt đen ang ác mũi khoằm, mảnh như mỏ chim. Phong thái hắn thật ung dung đàng hoàng.
Xônni đón hắn ngoài cửa và đưa vào văn phòng. ông Trùm và Haghen đã chờ sẵn. Haghen suốt đời chưa thấy đứa nào đáng gờm như thằng này, không kể Luca Bradi.
Mọi người chào hỏi nhau. Nếu ông Trùm hỏi thằng này có cứng thật không thì mình sẽ trả lời rằng có, - Haghen nghĩ bụng. Ngay cả ở don Côrleône cũng không có được cái sức mạnh ấy. Hơn nữa hôm nay trông ông Trùm cũng kém hứng. ông hơi bình dị quá. Kiểu chào hỏi của ông nghe cũng quê mùa quá.
Xôlôdô bắt tay vào việc ngay. Hắn nói thẳng việc này là ma túy. Mọi thứ đã được rục rịch rồi. Các vườn thuốc phiện bên Thổ Nhĩ sẽ đảm bảo cung cấp đủ số hàng năm.
Việc sản xuất morphin đã được bố trí xong ở Pháp. Sản xuất heroin tại Xixili tương đối bảo đảm. Đưa sang Mĩ phải phịu mất năm phần trăm hao hụt vì như cả hai bên
đều biết là FBI khó mà "lo" được. Nhưng lãi thì nhiều kinh khủng, mà hầu như không phải lo lắng gì cả.
- Sao ông lại hỏi đến chính tôi? -. ông Trùm lễ phép hỏi. - Tôi có gì đâu mà ông chiếu cố quá thế?
BỘ mặt đen nhem nhẻm của Xôlôdô không chút động đậy.
Tôi cần hai triệu tiền mặt, - hắn đáp. Và một điều kiện kém quan trọng hơn là cần một người có bạn bè thần thế nắm giữ các trọng trách. Người của tôi đôi khi cũng
sa bẫy, cái đó không tránh khỏi. Tôi bảo đảm bọn này chưa hề có vết -như vậy ra tòa chúng sẽ được nương nhẹ. Tôi muốn là những đứa bị dính chỉ phải ngồi cùng
lắm là hai năm. thế chúng mới chịu giữ mồm. Nhưng Nếu chúng xơi mười năm hay hai mươi năm thì chưa dám nói chắc. Người có ba bảy loại người mà. Không chừng chúng tố ra rồi vạ lây đến những người khác quan trọng hơn. Đối với chúng tôi thì sự che chở của pháp luật là cái quan trọng số một. Tồi được nghe anh em truyền tụng là trong túi don Côrleône nhiều ông tòa hơn cả số xu trong túi thằng đánh giầy mà.
Don Côrleône bỏ ngoài tai cầu nói nịnh
Vậy phần ăn chia của bọn tôi là bao nhiêu? - ông hỏi.
Mắt Xôlôdồ đáng lên.
- Năm mươi phần trăn! - hắn đáp.Ngừng lại một chút, hắn rành thêm:
- Năm đầu khoảng ba hoặc bốn triệu. Sau đó phần của ông sẽ tăng hơn nữa.
Còn nhà Tattglia được chia bao nhiêu? - ông Trùm hỏi phớt tỉnh.
Xôlôdô trả lời:
- Tattglia sẽ ăn vào phần tôi. Tôi cần sự hậu thuẫn của bên dó.
Nãy giở mới thấy Xôlôdô hơi lúng túng một chút.
Biết vậy ông Trùm bèn gạn:
- Nghĩa là bên tôi ăn một nửa mà chỉ bỏ ra chút vốn, lo che chắn pháp luật, ngoài ra không phải bận tâm gì cả có phải không
Xôlôdô cười:
- Nếu hai triệu đô đối với ông Trùm chỉ là chút vốn thì đệ đây xin bái phục đại huynh.
ông Trùm bấy giờ mới từ tốn nói:
- Tôi đồng ý gặp ông,một phần vì chỗ quen biết giữa chúng tôi với nhà Tattglia, phần nữa vì nghe nói ông là người nghiêm túc. Tôi buộc phải từ chối đề nghị của
ông nên cũng muốn giải thích để ông được rõ. Đồng ý là vụ này lãi nhiều, nhưng cũng rất mạo hiểm .Chung vốn với ông việc này tối lại gây nguy hiểm cho những
việc khác: Quả thật tôi. có nhiều bạn bè nắm giữ các chức vụ chính quyền quan trọng, rất nhiều nữa, nhưng nếu biết tôi dính vào vụ này thì chẳng còn bạn bè gì
hết. Bài bạc họ coi là một tệ nạn thông thường, đại khái cũng như rượu chè vậy. Nhưng trong con mắt họ thì ma túy là một việc bẩn thỉu. Không, không, ông để tôi nói
đã ĐÓ là họ nghĩ vậy chứ không phải tôi. Tôi thì ai kiếm tiền cách nào tùy thích. Tôi chỉ muốn nói rằng với chúng tôi đề nghị của ông lợi bất cập hại nguy hiểm lắm. Đã mười năm nay gia đình chúng tói sống yên ổn. Tôi không thể vì tham lợi mà bắt anh em phải mạo hiểm dược.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:56 am

xôlôdô bực lắm nhưng nếu hắn không đưa mắt liếc nhanh sang Haghen và Xônni để tìm sự ủng hộ thì không thể nhận thấy được. Hắn chậm rãi hỏi:
- ông Trùm sợ mất hai triệu bỏ ra chứ gì?
Don Côrleône cười khổ:
- Đâu có ông đáp.
Xôlôdô dấn thêm một bước:
- Cả gia đình Tattgha cũng đứng ra bảo đảm tiền Vốn của ông nữa.
Tới đó Xôuni đã phạm một sai lầm khủng khiếp.
Vậy là Tattglia bảo đảm cho số vốn chúng tôi bỏ ra mà không đòi phần trăm chỗ này sao? - Hắn hỏi tò mò.
Haghen lạnh cả người. Hắn thấy ông Trùm lạnh lùng nhìn thằng con cả khiến Xônni cứ ngớ ra hoảng hốt. Mắt Xôlôdô lại sáng lên, lần này thì có vẻ hài lòng. Hắn đã tìm thấy chỗ yếu trong pháo đài Côrleône. ông Trùm lại lên tiếng và thấy rõ cuộc hội đàm đến đây là hết:
Bọn trẻ cứ là được voi đòi tiên. Con nhà vô giáo dục quá đi mất. Người lớn bàn chuyện mà cứ nói leo, mà toàn nói bừa bãi chẳng đầu vào đâu cả tôi vốn thương
con, chiếu quá đâm hư, xin ông bỏ quá cho. Vậy thế này, thưa ông Xôlôdô, tôi nói không là dứt khoát không. Tuy vậy tôi xin thành thật chức ông vạn sự như ý. Chúng
ta có thể mạnh ai này làm, không vướng víu gì nhau cả. Tôi rất làm tiếc phải buộc lòng từ chối ông.
Xô lô dô cúi đầu bắt tay ông Trùm, rồi Haghen đưa hắn ra xe. Lúc từ biệt Haghen mặt hắn cứ trơ trơ như không.
Haghen trở vào, ông Trùm hỏi:
- Mày nghĩ thế nào về cha này
Hắn Xixili chính cống, - y trả lời ngắn gọn.
ông Trùm trầm ngâm gật, sau đó quay sang thằng con, ông nói nhỏ nhẹ:
Xantinô , mày nhớ nhé , chớ bao giờ để cho người khác thấy được bụng dạ mày. Chớ bao giờ để lộ bài của mày ra cho người lạ nhìn. Tao nghĩ vì mày quần con bé kia quá nên đầu óc láng quáng mất rồi. BỎ đi con ạ, dẹp đi mà lo làm ăn. Giờ thì mày đi đi.
Haghen nhận thấy bị bố mắng thoạt đầu Xôni cứ thuỗn mặt ra, sau đó thành ấm ức. Chẳng nhẽ nó tưởng qua mặt được ông già cái khoản léng phéng kia hay sao?
Chẳng nhẽ nó không hiểu nó đã làm một điều tai hại thế nào hay sao? Kiểu này Haghen không muốn làm quân sư cho don Xantinô Côrleône tí nào hết...
ông Trùm chờ cho Xôuni ra khỏi mới ngồi phịch xuống ghế. Haghen róc rượu hồi cho ông. Don Côrleône nhìn lên
- Gọi cho tao Lu ca Bradi,- ông ra lệnh.
Ba tháng sau, Haghen ngồi trong văn phòng luật sư của mình ngoài phố để làm vội cho xong việc, còn về sớm di mua quà Giáng sinh cho vợ cho con. Chuông điện
thoại réo làm y phải bỏ dở. Giông Phôntein khoái chí hò hét nhắng nhít. Phim quay xong rồi, cho chạy thử rồi (chạy đi đâu chứ, Haghen nghĩ bụng). Hắn sẽ gửi biếu ông Trùm một món quà Giáng sinh búa bổ - hắn sẽ đích thân đưa về, có điều chưa xong việc, không làm sao chuồn được. Haghen sốt ruột nghe. Vẻ khả ái của Giônni không có tác dụng gì với y cả. Tuy vậy y cũng tò mò:
- Quà gì thế
Giônni tặc lưỡi:
- Bí mật? Biết trước mất thiêng còn gì
Haghen đâm chán liền, đợi Giônni lấy hơi là lịch sự cáo ngay.
Điện thoại lại réo, Haghen đành gạt gạt tờ giấy sang một bên. ĐÓ là Cônni. Con bé ở nhà dễ thương bao nhiêu thì đi lấy chồng làm chuyện bấy nhiêu, suốt ngày ca
cẩm về thằng chồng, hai ba hôm lại mò về nhà.
Mà thằng Carlo Ritdi chồng nó cũng chẳng ra gì. Bất tài thất đức vô duyên. CÓ mỗi cơ sở cỏn con để kiếm cơm mà cũng làm không xong. Lại còn lỗ nữa mới lạ chứ.
Đã thế lại hay rượu chè , cờ bạc và chơi gái văng mạng, lâu lâu lại về đánh vợ. Con bé bấm bụng mà chịu, chẳng dám mách ai. Chỉ có với Tôm là dám than thở một ít.
May mà hôm nay nó gọi sang không phải để khóc lóc mà chỉ để hỏi xem nên mua quà gì cho bố mẹ với các anh. Quà của mẹ thì nó nhắm rồi. Tôm nói ra món nào Cônni cũng ứ hứ, bực quá, phải quát cô ta mới thôi.
Thôi đành vứt mẹ hết giấy tờ đấy đã. Về thôi. Tôm mặc áo, vừa lúc đó lại có chuông điện thoại. Y cứ mặc kệ. Nhưng nghe cô thư kí nói là của Mai cơn gọi thì Tôm liền vui vẻ cầm máy.
- Tôm hả? Tôi và Kêi ngày mai định về Niu York. CÓ chuyện muốn bàn với ông già trước Giáng sinh. Chuyện quan trọng đấy. Tối mai cụ có nhà không
- Yên chí, có đấy, - Haghen đáp. - Giáng sinh cụ không đi đâu đâu. Còn gì nữa không
Hỏi dò chuyện của Mai cơn cũng khó chẳng kém hỏi dò ông Trùm. . .
Không, - anh nói. - Giáng sinh thế nào chả tụ tập ở nhà, còn gặp nhau nhiều, đúng không
- Ừ - Haghen đáp. Mai cơn cúp máy luôn. Ghê không, không nói thừa một lời.
Haghen nhờ cô thư kí nhắn lại vợ y rằng y sẽ về muộn, nhưng sẽ về trước bữa tối. Y ra đường và rảo bước về phía cửa hàng bách hóa. CÓ ai đó tự dưng đứng chắn
trước mặt y. Haghen kinh ngạc Xôlôdô.
Đừng sợ, có tí chuyện thôi, không có gì đâu, - Xôlôdô nói khẽ và cầm tay Haghen. Cánh cửa chiếc xe đỗ bên lề đường bật mở. Xôlôdồ nói quả quyết:
- Có chuyện cần, anh ngồi vào đây.
Haghen giật tay ra. chưa kịp sợ, chỉ mới hơi bực.
- Tôi đang vội, - y nói.
Sau lưng hắn mọc ra hai thằng. Chân Haghen tự nhiên muốn quị.
- Ngồi vào xe đi, - Xólôdô nói nhẹ nhàng. - Tôi muốn giết chú thì chú đã tiêu rồi. Cứ tin ở tôi.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:57 am

xôlôdô bực lắm nhưng nếu hắn không đưa mắt liếc nhanh sang Haghen và Xônni để tìm sự ủng hộ thì không thể nhận thấy được. Hắn chậm rãi hỏi:
- ông Trùm sợ mất hai triệu bỏ ra chứ gì?
Don Côrleône cười khổ:
- Đâu có ông đáp.
Xôlôdô dấn thêm một bước:
- Cả gia đình Tattgha cũng đứng ra bảo đảm tiền Vốn của ông nữa.
Tới đó Xôuni đã phạm một sai lầm khủng khiếp.
Vậy là Tattglia bảo đảm cho số vốn chúng tôi bỏ ra mà không đòi phần trăm chỗ này sao? - Hắn hỏi tò mò.
Haghen lạnh cả người. Hắn thấy ông Trùm lạnh lùng nhìn thằng con cả khiến Xônni cứ ngớ ra hoảng hốt. Mắt Xôlôdô lại sáng lên, lần này thì có vẻ hài lòng. Hắn đã tìm thấy chỗ yếu trong pháo đài Côrleône. ông Trùm lại lên tiếng và thấy rõ cuộc hội đàm đến đây là hết:
Bọn trẻ cứ là được voi đòi tiên. Con nhà vô giáo dục quá đi mất. Người lớn bàn chuyện mà cứ nói leo, mà toàn nói bừa bãi chẳng đầu vào đâu cả tôi vốn thương
con, chiếu quá đâm hư, xin ông bỏ quá cho. Vậy thế này, thưa ông Xôlôdô, tôi nói không là dứt khoát không. Tuy vậy tôi xin thành thật chức ông vạn sự như ý. Chúng
ta có thể mạnh ai này làm, không vướng víu gì nhau cả. Tôi rất làm tiếc phải buộc lòng từ chối ông.
Xô lô dô cúi đầu bắt tay ông Trùm, rồi Haghen đưa hắn ra xe. Lúc từ biệt Haghen mặt hắn cứ trơ trơ như không.
Haghen trở vào, ông Trùm hỏi:
- Mày nghĩ thế nào về cha này
Hắn Xixili chính cống, - y trả lời ngắn gọn.
ông Trùm trầm ngâm gật, sau đó quay sang thằng con, ông nói nhỏ nhẹ:
Xantinô , mày nhớ nhé , chớ bao giờ để cho người khác thấy được bụng dạ mày. Chớ bao giờ để lộ bài của mày ra cho người lạ nhìn. Tao nghĩ vì mày quần con bé kia quá nên đầu óc láng quáng mất rồi. BỎ đi con ạ, dẹp đi mà lo làm ăn. Giờ thì mày đi đi.
Haghen nhận thấy bị bố mắng thoạt đầu Xôni cứ thuỗn mặt ra, sau đó thành ấm ức. Chẳng nhẽ nó tưởng qua mặt được ông già cái khoản léng phéng kia hay sao?
Chẳng nhẽ nó không hiểu nó đã làm một điều tai hại thế nào hay sao? Kiểu này Haghen không muốn làm quân sư cho don Xantinô Côrleône tí nào hết...
ông Trùm chờ cho Xôuni ra khỏi mới ngồi phịch xuống ghế. Haghen róc rượu hồi cho ông. Don Côrleône nhìn lên
- Gọi cho tao Lu ca Bradi,- ông ra lệnh.
Ba tháng sau, Haghen ngồi trong văn phòng luật sư của mình ngoài phố để làm vội cho xong việc, còn về sớm di mua quà Giáng sinh cho vợ cho con. Chuông điện
thoại réo làm y phải bỏ dở. Giông Phôntein khoái chí hò hét nhắng nhít. Phim quay xong rồi, cho chạy thử rồi (chạy đi đâu chứ, Haghen nghĩ bụng). Hắn sẽ gửi biếu ông Trùm một món quà Giáng sinh búa bổ - hắn sẽ đích thân đưa về, có điều chưa xong việc, không làm sao chuồn được. Haghen sốt ruột nghe. Vẻ khả ái của Giônni không có tác dụng gì với y cả. Tuy vậy y cũng tò mò:
- Quà gì thế
Giônni tặc lưỡi:
- Bí mật? Biết trước mất thiêng còn gì
Haghen đâm chán liền, đợi Giônni lấy hơi là lịch sự cáo ngay.
Điện thoại lại réo, Haghen đành gạt gạt tờ giấy sang một bên. ĐÓ là Cônni. Con bé ở nhà dễ thương bao nhiêu thì đi lấy chồng làm chuyện bấy nhiêu, suốt ngày ca
cẩm về thằng chồng, hai ba hôm lại mò về nhà.
Mà thằng Carlo Ritdi chồng nó cũng chẳng ra gì. Bất tài thất đức vô duyên. CÓ mỗi cơ sở cỏn con để kiếm cơm mà cũng làm không xong. Lại còn lỗ nữa mới lạ chứ.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:57 am

Đã thế lại hay rượu chè , cờ bạc và chơi gái văng mạng, lâu lâu lại về đánh vợ. Con bé bấm bụng mà chịu, chẳng dám mách ai. Chỉ có với Tôm là dám than thở một ít.
May mà hôm nay nó gọi sang không phải để khóc lóc mà chỉ để hỏi xem nên mua quà gì cho bố mẹ với các anh. Quà của mẹ thì nó nhắm rồi. Tôm nói ra món nào Cônni cũng ứ hứ, bực quá, phải quát cô ta mới thôi.
Thôi đành vứt mẹ hết giấy tờ đấy đã. Về thôi. Tôm mặc áo, vừa lúc đó lại có chuông điện thoại. Y cứ mặc kệ. Nhưng nghe cô thư kí nói là của Mai cơn gọi thì Tôm liền vui vẻ cầm máy.
- Tôm hả? Tôi và Kêi ngày mai định về Niu York. CÓ chuyện muốn bàn với ông già trước Giáng sinh. Chuyện quan trọng đấy. Tối mai cụ có nhà không
- Yên chí, có đấy, - Haghen đáp. - Giáng sinh cụ không đi đâu đâu. Còn gì nữa không
Hỏi dò chuyện của Mai cơn cũng khó chẳng kém hỏi dò ông Trùm. . .
Không, - anh nói. - Giáng sinh thế nào chả tụ tập ở nhà, còn gặp nhau nhiều, đúng không
- Ừ - Haghen đáp. Mai cơn cúp máy luôn. Ghê không, không nói thừa một lời.
Haghen nhờ cô thư kí nhắn lại vợ y rằng y sẽ về muộn, nhưng sẽ về trước bữa tối. Y ra đường và rảo bước về phía cửa hàng bách hóa. CÓ ai đó tự dưng đứng chắn
trước mặt y. Haghen kinh ngạc Xôlôdô.
Đừng sợ, có tí chuyện thôi, không có gì đâu, - Xôlôdô nói khẽ và cầm tay Haghen. Cánh cửa chiếc xe đỗ bên lề đường bật mở. Xôlôdồ nói quả quyết:
- Có chuyện cần, anh ngồi vào đây.
Haghen giật tay ra. chưa kịp sợ, chỉ mới hơi bực.
- Tôi đang vội, - y nói.
Sau lưng hắn mọc ra hai thằng. Chân Haghen tự nhiên muốn quị.
- Ngồi vào xe đi, - Xólôdô nói nhẹ nhàng. - Tôi muốn giết chú thì chú đã tiêu rồi. Cứ tin ở tôi.
- Tin Xôlôđô?... Haghen chui vào xe.

Mai cơn Côrleône bịp Haghen. Thực ra anh đang ở Niu York, cách văn phòng của Haghen có vài bước.
Anh gọi từ khách sạn Pensylvania đến. Anh bỏ máy xuống, Kêi Ađamx cũng dập tất điếu thuốc.
- A, nói phét nhá!
Mai cơn ngồ i xuống mép giường cạnh cô .
- Tại em đấy thôi, bé con ạ, ở nhà anh mà biết mình ở đây thì - a lê , về ngay. Thế là hết đi ăn uống, hết xem hát, còn ngủ với nhau thì khỏi phải bàn, nghỉ khỏe. Về
nhà ông già biết mình nọ kia với nhau là chết.
Anh choàng tay và hôn đôi môi ngọt lịm của cô. Mắt Kêi nhắm lại. Hạnh phúc đấy, hạnh phúc là thế này đây Mai cơn nghĩ thầm. Mấy năm chinh chiến ở chiến trường Thái Bình Dương, trên những hòn đảo quái ác kia, lăn lóc trong bùn, trong máu, anh thường mơ về một người con gái như Kêi. Đẹp như Kêi. Một tấm thân ngà ngọc, mảnh dẻ như Kêi. Kêi mở mắt và ghì đầu anh vào lòng.
Hai người yêu nhau mãi đến lúc phải ăn tối đi xem hát. Đi qua dãy cửa hàng đến đoạn sáng trưng đầy quà Giáng sinh, Mai cơn âu yếm nói:
- Nào, em thích gì anh mua tặng.
Một mình anh là đủ, - cô đáp. - Mà ông bà già anh có chịu em không
- Cái đó không lo, - anh nói. - Chỉ ngại ông già em thôi Nói thật lắm lúc anh muốn đổi quách họ đi cho rảnh nợ. Nhưng suy cho cùng đổi hay không cũng thế thôi Còn em thì dứt khoát là theo họ anh đấy chứ?
- Dứt khoát, - Kêi nói nghiêm túc.
Hai người quyết định Giáng sinh này sẽ cưới - lặng lẽ không ồn ào, chỉ lấy hai người bạn đi làm chứng rồi đăng kí là xong, mọi khoản khác miễn hết. Nhưng Mai cơn cứ nhất quyết muốn cho bố biết. Tất nhiên ông sẽ không phản đối, miễn đừng có giở trò giấu giấu diếm diếm là được. Về bố mẹ mình thì Kêi không dám nói chắc. CÓ lẽ cưới xong cho ông bà biết cũng vừa.
Hai cụ chắc nghĩ rằng em có bầu, - cô nói.
- Thế em tưởng các cụ nhà anh không nghĩ thế chắc?
- Mai cơn hẩm hứ.
CÓ một điều cả hai không đả động đến là chuyện Mai cơn phải cắt đứt với gia đình. Thực ra thế này Mai cơn cũng khá xa cách với người thân rồi, nhưng dù sao họ cũng thấy áy náy và khó nói. Trước khi học xong hai người sẽ chỉ gặp nhau thứ bảy và chủ nhật, cùng nghỉ hè chung. Như thế sướng chán rồi...
ở nhà hát đang diễn vở nhạc kịch hài "Đu quay", có gã ăn trộm mồm loa mép giải khiến hai người cười đến vỡ bụng. Tan kịch về, trời se lạnh, Kêi nép sát vào người Mai cơn.
- Để cưới xong rồi anh mới bắt đầu đánh em, sau đó giả vờ "trộm sao đem tặng em" như người ta hát hồi nãy chứ gì?
Mai cơn bật cười:
- Anh sẽ đi dạy toán... - Một lát anh hỏi: - Hay mình đi ăn gì đó rồi hẵng về phòng nhé? .
Kêi lắc, nhưng Mai cơn thấy đói. Thôi được, để gọi đem bánh kẹp lên phòng vậy.
Vào tiền sảnh, Mai cơn đẩy Kêi ra quầy báo:
- Chạy mua mấy tờ báo đi, em. Để anh lấy chìa khóa.
Anh đứng xếp hàng - sau chiến tranh -các khách sạn thiếu người phục vụ mà Cuối cùng lấy được chìa khóa, anh nhìn chung quanh tìm kiếm Kêi đứng bên quầy, tay cầm tờ báo. Anh bước đèn gần. CÔ ngẩng đầu lên và anh thấy cô đang khóc.
Maicơn! - CÔ thảng thốt. - Maik?... .
Anh giật tờ báo trong tay cô. Một tấm ảnh đập ngay vào mắt bố anh nằm sóng soài giữa lòng đường, dưới đầu lênh láng một vũng máu.Phrêđôngồi ở mép đường cạnh đó khóc nức nở: Mai cơn lạnh toát người. Không đau đớn, không sợ hãi - chỉ có hận tê tái.
Anh bảo Kêi:
Em lên đi. Nhưng rốt cuộc anh phải dìu cô vào thang máy. Hai người đứng lặng trong ca bin. Vào phòng, Mai cơn ngồi xuống giường và giở tờ báo. Anh đọc hàng tít:
vitô CÔRLEÔNE ĂN Đạn:
ÔNG CHỦ CÁC SÒNG BẠC Bị THƯƠNG NẶNG .
CÁC BÁC SĨ TIẾN HÀNH PHẪU THUẬT DƯỚI sự
CANH PhÒNG CẨN MẬT CỦA CẢNH Sát.
Có KHẢ NĂNG ĐỔ máu LỚN.
Bây giờ chân Mai cơn mới bật run. Anh nói:
- ông già còn sống, bọn khốn chưa hạ nổi cụ.
Anh đọc cả mẩu tin. ông Trùm bị bắn lúc năm giờ. Nghĩa là lúc anh đang ôm ấp Kêi, đang ăn uống và bát phố với cô thì bố anh bị bắn gần chết. Mai cơn nghiến răng ken két như đang lên cơn đau.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:59 am

Kêi hỏi anh:
- Mình đến bệnh viện chứ anh?
Mai cơn lắc đầu:
Để anh, gọi. điện về nhà đã. Bọn bắn ông già phải toàn là những đứa liều lĩnh- biết cụ còn sống chúng sẽ điên lên làm bất cứ điều gì.
Hai số điện thoại trong nhà đều bận, mãi hai chục phút sau Mai cơn mới gọi được- Giọng Xôni trả lời:
- Tôi nghe đây. .
Xôuni tôi đây Mai cơn nói.
Xôuni thở phào nhẹ nhõm:
- Chà; bố khỉ, cả nhà đang lo sốt vó cho mày đấy.
Mày ở đâu đấy? Tao đã phái người đến cái phố tỉnh lẻ của mày xem mày thế nào
- BỐ làm sao rồi? - Mai cơn hỏi. - CÓ nặng không
- Nặng lắm, bị trúng năm viên. Nhưng cụ gượng được.
- Giọng Xônni nghe hãnh diện thấy rõ. - Bác sĩ bảo cụ không chết dâu. Thôi, tao đang bận túi bụi đây. Mày đang ở đâu đấy
- ở Niu York, - Mai cơn đáp. - Anh Tôm chưa nói gì à?
Xônni ngập ngừng:
- Tôm bị vồ. Vì thế tao mới lo cho mày, hiểu chưa
Vợ nó đang ở đây, vẫn chưa biết gì, cả cảnh sát cũng vậy Cứ tạm thế đã. Bọn chó này đã tính trước cả rồi Về ngay và cấm không hò hé gì hết, rõ chưa
RÕ rồi. - Mai cơn đáp. - Nhưng bòn nào chơi biết chưa
Biết chứ, Xônni nói. - Chờ lát nữa Luca Bradi đến thì bọn kia chi có toi. Mình đang nắm hết chủ bài mà.
Một giờ nữa tôi về - Mai cơn nói. - Tôi sẽ đi tắc xi.
Anh bỏ máy. Báo đã ra được ba tiếng rồi. Đài chắc cũng đã loan tin. Chẳng nhẽ Luca không biết gì hết
Vậy Luca Bradi biến đi đằng nào Đúng lúc đó Haghen cũng đang nghĩ đến chuyện ấy. Cũng chính câu hỏi ấy đang làm Xônni Côrleône điên đảo.
Năm giờ kèm mười lăm. ông Trùm đã kiểm tra xong sổ sách kế toán do tay quản lí hãng nhập dầu ăn trình.
ông mặc áo và gõ nhẹ ngón tay lên đầu Phrêđô đang chúi mũi đọc báo.
- Bảo tháng Gattô đưa xe ra, - ông nói. - Tao xong rồi, về thôi.
Phrêđô càu nhàu: .
Để con đưa xe ra. Thằng Pô li ốm - nó gọi điện bảo bị cảm.
ông Trùm đăm chiêu nói:
Tháng này nó ốm ba lần rồi đây. Chắc phải tìm thằng lái xe khác. Mày bảo Tôm luôn đi, tìm thằng nào khỏe khỏe một tí.
Phrêdô phân trần:
Thằng Pô li cũng được rồi. Ai chả có lúc ốm. Lái xe thì có gì đâu bố cứ để con.
NÓ đi ra. Qua cửa sổ ông Trùm trông thấy thằng con tất tả qua đại lộ Chín đến bãi đỗ xe. ông nán lại gọi điện cho Haghen, nhưng văn phòng không có ai thưa.
ông lại gọi về nhà , nhưng ở đó cũng không ai nghe máy.
Bực thật. ông ngó ra cửa sổ. Chiếc Buick đã chờ sẵn trước thềm. Phrêdô khoanh tay trước ngực, tựa vào cửa xe nhìn dân tình tíu tít mua quà tết. ông Trùm cài cúc áo Tay quản lí mau mắn đưa bành tô, ông cảm ơn và xuống cầu thang - chả là văn phòng năm ở tầng hai.
Trời mùa đông chóng tối, Phrêdô dửng dưng tựa cửa xe. Thấy ông già ra khỏi nhà, nó đi vòng qua xe và ngồi vào tay lái. ông Trùm định mở cửa xe, song lại thôi, bỏ
ra sạp trái cây ở góc đường. ít lâu nay ông có thói quen như vậy - mùa đông thích nhìn các loại quả to mọng, đào và cam vàng ươm bày trên các sạp sơn xanh trông
thật ngon lành. Lão bán hàng lăng xăng chạy tới đón.
ông không chọn gì hết, cứ thế giơ tay chỉ quả nào lấy quả ấy Chỉ một lần lão chủ sạp gàn ông vì một quả đào hơi bị ủng. ông Trùm đỡ túi trái cây, trả tiền, lấy tiền trả lại và trở về xe. Vừa quay lưng thì ông trông thấy hai thằng từ góc đường nhô ra. ông hiểu ngay có chuyện gì rồi. .
Hai thằng mặc bành tô đen, mũ đen kéo sụp xuống tận mặt để khỏi bị nhận diện. Nhưng chúng không lường được phản ứng của ông Trùm chớp nhoáng đến thế ông ném túi trái cây đi và chạy bổ về xe, nhanh khó ngờ so với thân hình nặng nề của ông, vừa chạy vừa hét:
- Phê đô Phê đô !
Mãi lúc ấy hai thằng kia mới kịp rút súng bắn.
Viên đạn đầu tiên găm vào lưng ông Trùm. Cảm giác giống như có ai cầm búa giáng thẳng vào giữa hai bả vai, nhưng bằng sức mạnh của ý chí, ông vẫn quăng mình về phía chiếc xe. Hai viên nữa trúng mông khiến ông đổ vật xuống đường. Hai thằng nhảy tránh qua những quả đào tung tóe trên mặt đường chạy đến để kết liễu ông. Nhưng đúng lúc ấy Phrêđô nghe tiếng bố hét đã nhảy ra khỏi xe - cả thảy mất chừng năm giây là cùng. Hai thằng lạ mặt bắn bừa vào thân hình nằm dưới mặt đường thêm hai phát nữa. Một Viên xuyên qua tay - may không vào xương, viên kia trúng vào bắp đùi chân phải. MẤY vết thương này đều không nguy hiểm lắm, nhưng máu chảy nhiều đọng thành vũng dưới lưng ông Trùm. Bấy giờ ông mới ngất đi.
Phrêđó nghe thấy bố gọi - bằng cái tên ông vẫn gọi nó lúc còn bé, - nghe thấy hai tiếng súng đầu tiên. NÓ nhào ra khỏi xe và đứng sững, quên cả rút súng. Nếu hai
thằng kia muốn thì đã hạ nó như bỡn, nhưng chúng cũng hồn vía lên mây rồi. Chúng lủi luôn vào sau góc phố để mặc một mình Phê đô với ông bố máu me đầm đìa. Người
đi đường lẩn hết vào các ngách cửa, ai đó nằm dán xuống đất số khác hốt hoảng túm cả đống với nhau.
Phrêđô rốt cuộc vẫn không rút súng. NÓ dường như đâm ngớ ngẩn, ngơ ngác chong mắt nhìn ông bố nằm sấp trên vũng máu đen - Phrêđô tưởng như cả ao máu.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 11:59 am

Người nó đờ ra như thể bị bóng đè . Người từ tứ phía bắt dầu ngoi ngóp bò ra: ai đó trông thấy Phrêđô xỉu xuống, bèn kéo nó vào vệ đường và để nó ngồi lên vỉa hè. Một
đám đông xúm lại bên ông Trùm. Chiếc xe cảnh sát đầu tiên rú còi chạy tới, mọi người lúc đó mới giãn ra. Theo sát sau là xe của tờ báo Dai ly News có máy bộ dàm. Từ trong xe, một tay nhiếp ảnh phóng ngay mấy ảnh trên chỗ ông Trùm đang nằm bấm lia lịa... Xe cứu thương xồ tới Tay nhiếp ảnh quay sang chụp Phrêdô đang ngồi
khóc hu hu - cái điệu nó bôi nước mắt nước mũi khắp cả bộ mặt đá đẽo với cặp môi dày và cái mũi nung núc trông vừa là lạ lại vừa buồn cười. Cánh cá chìm liền nhào ngay vào đám đông, xe cảnh sát kéo đến thêm.
Một cảnh sát ngồi xổm bên Phrêđô mà hỏi nó. Phrêđô vẫn còn chưa lại hồn. Gã thám tử thọc tay vào túi nó rút ví ra. Gã liếc mắt nhìn qua bằng lái của hắn và huýt sáo gọi tay cùng đi. Trong chớp mắt toán cá chìm làm hàng rào tách Phrêđô khỏi đám đông. Gã thám tử mò trong bao da dưới nách nó lấy ra khẩu súng tự động.
Phrêđô được xốc dậy và đẩy lên một chiếc xe không mang biển số. Chiếc xe rồ máy chạy, xe nhà báo bám dính theo sau. Tay nhiếp ảnh bấm lia lịa - chụp mọi thứ mọi người.
Trong vòng nửa giờ sau vụ mưu sát, Xôuni Côrleône nhận liên tiếp bốn cú điện. Đầu tiên là thám tử Giôn Phiìipx. Tay này ăn Lương của nhà Côrleône và có mặt trong toán cá chìm đến hiện trường sớm nhất.
- ông có nhận được giọng tôi không - Gã hỏi.
Được - Xôni đáp. Hắn đang mơ màng thì bị vợ dựng dậy nghe điện.
Philipx nói hấp tấp:
- CÓ kẻ bắn ông cụ nhà ở trước văn phòng. Cách đây mười lăm phút. Cụ bị nặng nhưng còn sống, đã được đưa đến nhà thương Pháp rồi. ông Phrêđô hiện đang ở trong bót quận Chebù. Bao giờ được thả nhớ gọi bác sĩ xem cho ông ta. Tôi sẽ đến bệnh viện xem cụ nhà có thể nói gì được không. CÓ gì tôi sẽ báo ngay.
Xanđra, vợ Xônni, không hiểu có chuyện gì mà mặt chồng bỗng dưng đỏ tía, mắt long lên sòng sọc.
- Gì thế anh? - Chị ta hỏi.Xônni phẩy tay quay đi che ống nói:
- Chắc chắn còn sống chứ
- Chắc chắn,- tay thám tử đáp. - Máu ra nhiều, nhưng thương tích có lẽ không đến nỗi nào. .
- Cám ơn, - Xônni đáp. - Thưởng anh một thiên Tám giờ sáng mai nhớ ở nhà, sẽ có người đưa đến.
Hắn tì hai tay lên bàn cúi nhìn máy điện thoại. Hắn thu hết ý chí buộc mình phải ở lại Hắn thừa biết điểm yếu nhất của hắn là máu điên, còn bây giờ chính là lúc nếu nổi máu điên lên là chết. Trước hết phải gọi Haghen đã Hắn chưa kịp thò tay ra thì chuông điện thoại lại réo. Vừa nghe nói đó là phóng viên tờ Dai ly News hắn úp luôn.
Gọi đến nhà Haghen thì chị vợ ra nghe. Xônni hỏi:
- Tôm về chưa?
Chị ta đáp:
- Chưa thấy. Khoảng mười lăm phút nữa mới về, tôi đang chờ cơm đây.
- Bảo nó gọi điện sang tôi ngay nhé, - Xônni nói.
Hắn cố gắng đánh giá tình hình cho thật tỉnh táo.
CỐ nghĩ xem ở địa vị hắn, ông già sẽ hành động thế nào. Mới nghe đủ biết ngay vụ này chỉ có Xôlôdô, nhưng Xôlôdô không đời nào dám đụng đến một người như ông
Trùm nếu không có một thế lực mạnh đứng sau lưng.
Nghĩ chưa đến đâu cả thì chuông điện thoại lại đổ lần nữa. Giọng nói trong ống nghe nhỏ nhẹ gần như âu yếm,hỏi:
- Xantinô Côrleône phải không
Sao? - Xônni hỏi lại.
Tôm Haghen dang ở chỗ chúng tôi, - giọng kia nói.
Khoảng ba tiếng nữa chúng tôi sẽ thả, anh ta sẽ chuyển đề nghị của chúng tôi. Còn bây giờ xin chớ vọng động. Không nên gây thêm phiền phức vô ích. Đằng nào thì
cũng là việc đã rồi, phải tỉnh táo mới được. Ai cũng biết tính anh nóng nên cứ phải dặn hờ thế, xin anh tự kiềm chế một chút.
Giọng nói nghe có vẻ chế nhạo. CÓ lẽ là Xôlôdô, nhưng chưa thật chắc lắm. Xônni lấy giọng thật khổ não nghẹn nghẹn đáp lại:
Được tôi sẽ chờ đợi.
Xôlồdô cúp máy. Xônni đưa tay nhìn chiếc đồng hồ vàng to đùng và ghi lại giờ lên tám vải trải bàn trắng cho khỏi quên.
Hấn sa sầm mặt ngồi phịch xuống chiếc ghế đẩu bên bàn bếp.
Sao thế, Xônni? - Vợ hấn hỏi.
Hắn bình lĩnh trả lời:
BỐ bị bọn nó bắn.
Trông thấy mặt chị chàng thất sắc, hắn nạt:
Khóc cái gì, còn sống. Chỉ đến thế thôi, không còn gì thêm đâu, đừng lo.
Hắn không hở chuyện Haghen. Chuông điện thoại lại réo lần thứ tư.
ĐÓ là Clemenxa. Giọng nói hổn hển của lão béo nấc lên trong ống nghe:
- Mày biết tin ông gì chưa - Lão hỏi.
- Nghe rồi, - Xônni đáp. - Nhưng chưa chết đâu.
Im lặng một lúc lâu, sau đó Clemenxa thở dài thườn thượt mấy hơi.
- ơn Chúa.
Rồi lão lo lắng hỏi lại:
Mày biết chắc đấy chứ? Tao nghe nói ông ấy chết ngay ngoài đường kia mà?
- Còn sống. - Xôuni nhắc lại. Hắn căng tai nghe từng lời lão kia. Nghe có vẻ xúc động thật sự, nhưng nghề của lão là phải đóng kịch cho giỏi mà.
- Bây giờ mày phải đứng ra cáng đáng công việc đấy, Xônni, - Clemenxa nói. - Mày bảo làm gì nào?
Chú đến đây đã, - Xôuni đáp. - Đem luôn cả thằng Pô li nữa.
Thế thôi hả? - Cìemenxa hỏi lại. - Hay đưa mấy thằng đến bệnh viện và sang bên mày nữa nhé?
- Không cần, chú với thằng Pô li cứ đến đây, - Xônni nói. - Đến luôn nhé.
Im lặng: Clemenxa bất đầu hiểu ra. Xônni làm ra vẻ thật tự nhiên:
Mà thằng quỷ nó biến đi đằng nào thế nhỉ? BỐ khỉ:
hắn có việc gì thế không biết?
Tiếng thở hổn hển trong ống nghe tắt lặng chần chừ một lúc. Clemenxa mới đáp:
- NÓ ốm - nó bị cảm, phải nằm nhà. Chớm lạnh là ốm lên ốm xuống.
Xônni dỏng tai lên ngay:
Mắy tháng lại đây nó ốm nghỉ việc mấy lần rồi?
Ba bốn lần gì đấy, - Clemenxa dáp. - lần nào tao bảo thay,phrêđô cũng gàn. Thực ra chẳng có gì đáng lo ngại cả, mày biết đấy, mười năm nay mọi việc đều suôn sẻ cả đãy thôi
- Đúng thế, - Xônni nói. - Tôi đợi chú ở nhà ông già. Nhất thiết phải đưa cả thằng Pôli theo đấy. Chú đi ngang đón nó luôn. ốm hay không, mặc kệ. Chú hiểu rồi chứ?
Rồi không chờ lão kia trả lời, hắn bỏ máy.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:03 pm

Chị vợ khóc không ra tiếng. Hắn liếc sang, khàn khàn dặn:
- Người mình có hỏi bảo gọi sang nhà bố cho tôi theo số điện riêng của cụ. Người lạ thì bảo cô không biết gì hết. Nếu vợ Tôm gọi đến thì cứ nói nó đang có việc phải ở lại ít lâu.
Hắn ngừng lại một lát:
- CÓ gì thì cứ gọi cho tôi, nhưng chuyện vớ vẩn thì dẹp. Mà đừng có lo nữa, không sao đâu.
Hắn ra khỏi nhà.
Trời đã tối hẳn, gió tháng chạp giật từng cơn. Xônni mạnh bạo bước vào bóng tối. Cả tám nhà trong nửa vành khuyên trên đường cây công viên đều thuộc về ông Trùm Côrleône hết. Hai nhà dầu tiên ở ngõ vào cho gia đình của bọn đàn em trung thành thuê; mấy đứa độc thân, cũng đàn em trong băng, thuê tầng một. Trong sáu nhà còn lại quây thành hình bán nguyệt, một nhà của Tôm Ha ghen,một nữa của Xôni, nhà thứ ba nhỏ bé xuềnh xoàng hơn cả dành cho ông Trùm. Ba căn nhà cuối cùng ông Trùm cho các bạn già cùng sinh tử trước đáy ở nhờ - lúc cần các chiến hữu sẽ ra đi không chần chừ. Cái góc công viên có vẻ hiển lành, nhưng thực ra lại là một pháo đài bất khả xâm phạm.
Tám nhà, mỗi nhà có một đèn pha nên cả vùng sáng rực - đố mà nấp nánh gì được. Xônni sang đường và mở cửa vào nhà bố mẹ bằng chìa khóa riêng.
Hắn lên tiếng gọi:
- Mẹ, mẹ đâu rồi?
Bà mẹ dưới bếp đi lên, kéo theo cả mùi ớt rán thơm lừng. Không để bà kịp mở miệng nói câu nào, Xônni nắm tay bà ấn ngồi xuống ghế.
Người ta vừa tin cho con hay, - hấn nói. - CÓ điều mẹ đừng hoảng. BỐ đang nằm bệnh viện, cụ bị thương.
Mẹ thay đồ vào với bố một tí. Sẽ có xe đến đón mẹ. Được không mẹ?
Bà mẹ nhìn thẳng mặt hắn:
- ông ấy bị đạn hả? - Bà hỏi bằng tiếng Italia.
Xônni gạt. Mẹ hắn cúi đấu tỏ vẻ thành kính một chút rồi trở vào bếp. Xônni theo sau. Hắn nhìn bà tắt ga, bỏ cái chảo ớt rán dở xuống, rồi ra khỏi bếp và leo cầu
thang lên buồng ngủ. Hắn bốc vội miếng bánh, cặp thịt làm miếng sandwich ăn tạm, mỡ dây hết cả ra tay.
Sau đó hắn vào văn phòng của bố ở trước nhà, mở ngăn tủ bí mật và lôi ra một máy điện thoại. ĐÓ là điện thoại riêng của ông Trùm, đăng kí với một tên giả theo một
địa chỉ giả. Việc đầu tiên Xônni gọi cho Luca Bradi.
Không có ai thưa. Thế là hắn gọi sang Brucon cho một caporegime khác là Texxiô, một người trung thành hết mức với ông Trùm. Xôni kể sơ cho lão biết việc xảy ra
và lệnh lấy năm chục thủ hạ tin cẩn. Một phần đưa sang bệnh viện, một phần sang đây, sang Long Bịch -có việc cần.
- Clemenxa cũng xuất quân rồi chứ - Texxiô hỏi.
- Tạm thời tôi chưa muốn dùng đến toán Clemenxa, Xôni đáp.
Nghe qua Texxiô hiểu ngay, lão im lặng một lúc mới nói:
- Xin lỗi, Xôni, tao nói với mày chuyện này, tao chắc ông già mày cũng sẽ nói như tao thôi. Đừng nóng vội, tao không tin Clemenxa có thể phản bội.
- Cám ơn chú, - Xôni nói. - Tôi cũng không tin,có điều cứ phòng trước là hơn, phải không chú?
Ừ Texxiô đồng ý.
- Còn thế này nữa, - Xôni tiếp. - Thằng em tôi nó đang theo học ở Hanôvơ. Chú bảo đứa nào ở Boston sang đấy đón nó về giúp. Để nó ngồi tạm ở đây đợi ít lâu
cho yên yên một tí đã. Tôi sẽ gọi điện báo cho nó hay.
Cũng là đề phòng thế thôi, biết đâu đấy.
- Được rồi, - Texxiô nói. - Tao lo việc xong sẽ đến ngay. Mày biết mặt bọn lính tao đấy chứ
- Rồi sẽ biết. - Xônni đáp và bộ máy.
Hắn đến một két sắt gắn trong tường và mở ra. Hắn lấy một cuốn sổ bìa da màu xanh đánh dấu trang theo vần chữ cái. Hắn lật một lúc và tìm đúng cái hắn đang
tìm. "Rồi Farren. 5.000, Giáng sinh". Bên cạnh là số điện thoại. Xôni quay số.
- Falten hả?
- Tôi đây.
Xantinô Côrleône đang nói đây. Tôi có việc gấp phải nhờ anh. Nhờ anh kiểm tra lại hai số điện xem có ai gọi đến hay gọi di đâu trong ba tháng vừa rồi không.
Và hắn đọc số điện của Pôli Gattô và Clemenxa.
- Quan trọng lắm, - hắn tiếp. - Nếu hôm nay anh cho biết luôn thì Giáng sinh sẽ có thêm lí do mà vui chơi đấy
Còn bây giờ thì phải suy nghĩ, cân nhắc, nhưng trước hết phải gọi lần nữa cho Luca Bradi đã. Vẫn không có ai thưa - đáng sợ thật. Hắn cố xua đi nỗi lo lắng. Nghe bản tin xong thế nào Luca cũng mò đen thôi. Xônni ngả mình trên ghế bành. Một giờ nữa trong nhà sẽ không có chỗ mà chen, từng đứa phải có nhiệm vụ rõ ràng, nhưng mãi đến bảy giờ, lúc đã có thời gian để suy nghĩ, hắn mới ý thức được rằng việc xảy ra nghiêm trọng đến mức nào. Mười năm nay đây là lời thách thức đầu tiên đối với gia đình Côrleône, với quyền lực của nó. RÕ ràng đây là mưu kế của Xôlôdô, nhưng đố thằng Xôlódô dám đụng đến nhà này nếu không có ít nhất một trong Ngũ Đại Gia Niu York. Chắc là nhà Tattgha. Nghĩa là hoặc đổ máu, hoặc bỏ súng qui hàng, chịu theo những điều kiện của Xôlôdô. Xônni nhếch mép cau có. Thằng Thổ xảo quyệt đã tính hết rồi, nhưng số hắn xui. ông Trùm còn sống nghĩa là phải đánh lớn. CÓ trong tay hung thần Luca Bradi, có các chỗ dựa thần thế và sức mạnh của gia đình Côrleône thì kết quả cuộc chiến thế nào khỏi phải nói nhiều. Xônni lại thoáng thấy lo. Thằng
cha Luca Bradi này biến đi đằng nào thế nhỉ

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:05 pm

Kể cả Haghen, trong xe có cả thảy năm người. Y bị nhồi vào ghế sau, bị kẹp cứng giữa hai thằng lúc nãy vừa tóm cổ y ngoài đường. Xôlôdô ngồi ghế trước. Thằng
ngồi bên phải Haghen kéo sụp mũ của y xuống. Haghen chẳng còn nhìn thấy gì nữa.
Xe chạy không lâu, chỉ chừng hai mươi phút, rồi lúc ra khỏi xe, Haghen không biết mình đang ớ đâu - trời lúc này đã tối. Haghen bị đưa vào một gian phòng nửa nổi nửa chìm và bị ấn ngồi xuống cái ghế làm bếp.
Xôlôđô ngồi bên kia bàn, bộ mặt đen nhẻm của hắn toát lên một vẻ ác điểu thế nào đó.
- Chú đừng lo, - Xôlôdô nói. - Tôi biết trong nhà Côrleône chú làm việc tri óc chứ không phải chân tay.
Tôi muốn chú giúp cả hai , cả bên chú, cả bên tôi.
Haghen đốt thuốc, tay y run bần bật. Một đứa đem vào chai rượu rót ra tách cà phê đưa cho y. Haghen uống ừng ực. Y đã hết run, chân thấy đã cứng cáp.
- xếp của chú đã xa chơi hoàng tuyền, - Xôlôdô lên tiếng và im bặt, - nước mắt Haghen túa ra đầm đìa.
Xôlôdô nói tiếp:
ông ấy bị hạ ngay giữa đường, bên cạnh văn phòng của mình. Vừa nghe tin, tôi lập tức di tìm chú luôn. Chú hãy giúp tôi thỏa thuận với Xônni.
Haghen nín thinh. Y ngạc nhiên thấy mình đau đớn đến mức ấy. Vừa tuyệt vọng, vừa khiếp sợ. Xôlôdô tiếp:
- Xônni có lẽ sẽ chấp nhận đề nghị của tôi, đúng chứ ? Chú cũng biết là vụ này ngon ăn. Ma túy có triển vọng sáng sủa lắm. Đấy là một hũ vàng, chỉ một hai năm là mình phất lớn. ông Trùm lạc hậu với thời cuộc quá, thời của ông ấy qua rồi tuy ông ta chưa hiểu ra. Đau khổ mà làm gì - chết là hết, không thể cứu vãn gì dược nữa. Tôi
sẵn sàng trở lại hội đàm, còn chú thì phải khuyên Xônni đồng ý.
Haghen nói:
- Không xong đâu. Xônni sẽ chơi chết bỏ...
Xôlôdô ngắt lời:
- Đấy chẳng qua chỉ là máu nóng lúc đầu thôi. Phải khuyên giải anh ta mới được. Tôi được Tattaglia và tất cả những người theo ông ta giúp. Tất cả các gia đình khác Ơû Niu York sẽ cố làm hết sức dể tránh đụng đầu công khai. Đánh nhau chỉ tổ hỏng việc mất người. Nếu bọn tôi và Xônni dàn xếp được với nhau thì không một băng nào Ơû cả nước can thiệp vào hết - kể cả những bạn bè lâu đời nhất của ông Trùm.
Haghen ngắm các ngón tay, chẳng nói chẳng rằng.
Xôlôdô gạ gẫm tiếp:
- ông Trùm xuống tay mất rồi, nếu không thì đã chẳng tài nào cho ông ta vào bẫy được. Các nhà khác không tin ông ấy bởi vì ông ấy chọn chú làm consiglion, mà chú thì không phải dân Xixili, ngay cả dân Italia cũng không phải nốt. Nếu phải đánh lớn công khai thì nhà Côrleône đi đứt và ai cũng thiệt cả - kể cả tôi. Các mối của ông Trùm Côrleône trong giới chính khách đối với tôi quan trọng hơn tiền bạc. Chú thử nói chuyện với Xônni, với các caporegimes, cố giúp mọi người tránh đổ máu đi. .

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:07 pm

Haghen đặt tách trà xuống, bọn kia rót rượu cho y.
Để tôi thử xem, - y nói. - Nhưng thuyết phục Xônni không phải dễ. Còn Luca Bradi thì đến cả Xônni cũng chịu không trị được. ông nên coi chừng thằng cha này.
Nếu tôi chịu làm mối lái cho các ông thì chính tôi cũng phải né hắn đấy.
Xôlôdô nói thản nhiên:
Luca để tôi liệu. Chú cứ lo Xôuni và lũ con ông Trùm đi Nhớ nói bọn nó rằng nếu hôm nay mấy thằng đàn em tôi không bị tôi cấm chỉ thì chúng đã cho cả thằng Phrêđô mất sống. Căng nhau mà làm gì? Chú cứ bảo thằng Phrêdô còn tới giờ là ơn tôi đấy.
Cuối cùng thì Haghen đã trẫn tĩnh được. Chỉ đến giờ y mới chịu tin rằng Xôlôdô không định khử y hoặc giữ y làm con tin. Nỗi khiếp sợ lui ngay, Haghen cảm thấy hết sức nhẹ nhõm và đỏ mặt lên vì xấu hổ. Xôlôdô chăm chú theo dõi y, mồm tủm tỉm ra ý thông cảm. .
Làm sao bây giờ? Nếu không nhận làm thuyết khách cho Xôlôdô thì không chừng bị thịt mất. Mà sao lại không nhận. Y chẳng qua chỉ trình bày đề nghị của bọn kia một cách khôn khéo mà thôi, việc dó thì thằng consiglion nào chả phải làm. Và nếu cân nhắc cho kĩ ra thì Xôlôdô cũng không phải là không có lí. Phải ngăn chặn đổ máu giữa hai cánh Côrleône và Tattglia bằng bất kì giá nào. Nhà Côrleône cứ đưa đám ông Trùm tử tế xong quên hết mọi chuyện để bắt tay nhau mà làm ăn. Lúc nào có dịp thì hỏi tội thằng Xôlộdô cũng chưa muộn kia mà. .
Haghen ngước mắt lên - hình như Xôlôdô đã đi guốc trong bụng y. Thằng Thổ cười mỉm. Bỗng Haghen tê điếng như bi điện giật. CÓ chuyện gì với Luca Brandi rồi? Tại sao Xôlôdô cứ ngồi cười mỉm trông đểu thế Nhỡ Luca Brađi đã phản thùng rồi thì sao? Haghen nhớ lại hôm ông Trùm Côrleône cự tuyệt Xôlôdô, Luca Bradi sau dó đã được gọi đến gặp riêng ông Trùm, nhưng hai người nói gì với nhau thì không ai biết. Nhưng bây giờ không phải lúc tra chuyện đó. Cốt sao thoát khỏi cái tổ quỷ này trốn về được Long Bịch, pháo đài kiên cố của gia đình Côrleône đã.
- Tôi sẽ cố làm được đến đâu hay đến dó, - y bảo Xôlôdô. - Tôi nghĩ rằng ông nói có phần đúng - giá ông Trùm còn sống chắc cụ cũng nhắc chúng tôi làm như vậy trong {ình thế hiện tại.
xôlôdô đắc chí gật đầu:
Tuyệt cú mèo! - Hấn phán. - Tôi không thích đổ máu. Tôi là người làm ăn, mua máu tôi cũng xót tiền.
Chuông điện thoại réo; một thằng ngồi phía sau Haghen cầm máy. Hắn im lặng nghe rồi nói cộc lốc:
Được
Hắn đến bên Xôlôdô và ghé tai xếp thì thầm gì đó.
Thằng Thổ tái mặt, mắt long lên sòng sọc. Sống lưng Haghen lạnh toát. Xôlôdô nhìn y phần vân và Haghen chợt hiểu rằng bọn kia sẽ không thả y ra. Có chuyện gì đó xảy ra và thế là y lại phải đứng bến bờ vực thẳm.
Xồlôdô nói:
Lão già vẫn sống. Năm viên đạn. xâu qua cái xác Xixili của lão, ấy thế mà lão vẫn sống nhăn mới ghê.
Hắn nhún vai dường như cam chịu.
Khổ tôi rồi, - hắn bảo Haghen. - Cả tôi, cả chú. Xúi quẩy quá!

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:08 pm

về đến cư xá Lọng Bịch, Mai cơn Côrleône trông thấy một dây xích to tướng giăng ngang lối đi hẹp dần vào khuôn viên. Cả tám ngọn đèn pha rọi sáng lóa khoảng
trống hình bán nguyệt. Phải đến cả chục chiếc xe đậu dọc mép đường cong.
Hai gã đàn ông lạ mặt ngồi đung đưa trên sợi xích nói chuyện dông dài. Anh không biết mặt. họ.
Anh bạn là ai? - Một gã nói giọng Bruclin hỏi.
Mai cơn xưng danh. Từ ngôi nhà ngoài cùng, một người bước ra nhìn anh chằm chằm.
- Con ông Trùm, - người đó nói. - Để tôi đưa đi.
Mai cơn bước theo, đến trước cửa vào nhà lại có hai người chặn lại, săm soi một lúc rồi mới cho vào.
Trong nhà toàn người là người - Mai cơn không nhận ra ai cả. Vào phòng khách, anh thấy Têrêda, vợ Haghen, chị ta ngồi thẳng đuỗn, bất động trên đivăng và hút thuốc Trên cái bàn con trước mặt có mỗi cốc uýtxki.Lão Clemenxa to béo ngồi sóng sượt bên kia đi văng. Mặt lão cregimes vẫn bình thản, nhưng trước trán mồ hôi cứ rịn ra thành hột, điếu xì gà ướt nhoét nước bọt kẹp vào giữa các ngón tay.
Clemenxa đứng dậy đón Mai cơn và rầu rầu mặt bắt tay anh tỏ ý thông cảm. Lão nói:
Bà già anh vào nhà thương trông nom ông cụ . Không sao đâu, rồi sẽ đâu vào đấy thôi. .
Pô li Gattô cũng bước đến chào hỏi. Mai cơn tò mò nhìn gã. Biết Pồli là cận vệ của bố mình, nhưng Mai cơn chưa biết rằng hôm nay gã kêu bị cảm nên không đi làm. Anh để ý ngay bộ mặt căng thẳng trên bộ mặt ngăm ngăm của chàng cận vệ. Nghe nói Pô li xưa nay chơi kĩ, có nhiều hứa hẹn,- làm việc nhanh, gọn lắm. Hôm nay gã xuống sằc... Mai cơn thấy có một bọn nào đó. thập thò trong góc, nhưng anh không nhận ra. Đấy.không phải người của Clemepxa. Tập hợp mọi cái lại Mai cơn hiểu ra - Clemenxa và Gattô đang bị nghi ngờ. Tưởng Pô li cũng có mặt lúc ông Trùm bị mưu sát, Mai cơn nhìn đường nét loắt choắt như mặt chồn của gã, hỏi:
Phrêđôthế nào, không sao cả chứ
Clemenxa đáp thay:
- NÓ vừa tiêm xong, giờ đang ngủ.
Mai cơn đến hôn vào má vợ Haghen. Anh rất quý Têrêda.
- Đừng lo cho Tôm, - anh nói khẽ. - Mọi việc sẽ đâu vào đấy Chị nói chuyện với Xônni đưa?
Têrêda nép vào người anh một chút và lắc đầu. Người nhỏ nhắn, rất xinh, trông chị giống người Mĩ hơn là người Italia. Lúc này chị không còn hồn vía nào nữa.
Mai cơn cầm tay chị đỡ dậy và đưa vào văn phòng ông Trùm.
Xônni ngồi sau bàn giấy, một tay cầm cuốn sổ tay màu vàng, tay kia cầm bút chì. Trong phòng chỉ có hắn với caporegime Texxiô. Mai cơn nhận ra lão và hiểu ngay bọn láng cháng ngoài kia là bọn nào. Texxiô cũng tay bút, tay sổ.
Trông thấy em dắt vợ Haghen vào, Xônni đứng dậy và ôm lấy Têrêda:
Đừng sợ, Têrêda, - hắn nói, - Tôm vẫn bình thường. Chẳng qua bọn kia muốn để Tôm đem các đề nghị bên đó chuyển về, nghĩa là trước sau chúng cũng thả thôi.
Tôm không dính vào công việc, chỉ là luật sư của bọn tôi ai động đến anh ấy làm gì.
Hắn buông Têrêda ra, và kéo tuột Mai cơn vào lòng hôn đánh chụt một cái làm Mai cơn cứ trố mắt ngạc nhiên. Mai cơn xô anh ra và lầu bầu:
Cả đời quại nhau vỡ đầu, bây giờ lại giở trò âu yếm!
Lúc bé hai anh em đánh nhau suốt.
Xônni nhún vai:
- Tao gọi sang Hanôvơ mà không thấy chú mày đâu, đang lo sốt vó. Tao thì kệ xác mày, có chết cha mày đi tao cũng mặc, nhưng rồi biết nói thế nào với bà già?
Nguyên một chuyện ông già đã đủ lắm rồi.
- Mẹ thế nào?
ác chiến lấm. - Xônni nói. - CÓ phải lần đầu đâu.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:08 pm

Tao cũng thế. Lúc ấy mày còn bé, chẳng biết quái gì cả, rồi lúc mày lớn lên thì nhà mình đã êm ấm rồi. Hắn im một lúc rồi tiếp:
- Mẹ đang ở bệnh viện. Bác sĩ bảo ông già sẽ qua khỏi.
Hay bọn mình cũng vào đấy đi? - Mai cơn hỏi.
Xộuni lắc đầu:
- Chừng nào chưa xong hết mọi việc, tao không có quyền rời khỏi nhà, - hắn nói khô khốc.
Chuông điện thoại réo. Xônni cầm máy chăm chú nghe. Mai cơn làm như vô tình bước đến bên bàn và nhìn vào cuốn sổ tay màu vàng. Một dọc tám cái tên. Đứng đầu là Xôlôđô Philip Tattglia và Giôn Tattaglia. Mai cơn như bị dội nước sôi: anh vào quấy rầy Xônni và Texxiô đúng lúc họ đang lên danh sách những kẻ phải khử.
Xônni bỏ máy.
- Hai đứa ra ngoài tí nhé. - Hắn bảo Têrêda và Mai cơn. - Anh với Texxiô phải làm nốt công việc đã.
Vợ Haghen nước mất đầm đìa, thút thít hỏi:
CÓ phải tin Tôm không anh?
Têrêda hoảng quá run cầm cập. Xônni ôm vai chị đưa ra cửa.
Anh thề là nó không có việc gì mà - Hắn nói. - Em cứ ngồi ngoài kia chờ anh, có gì anh sẽ báo ngay.
Hắn đóng cửa. Mai cơn đã chễm chệ ngồi trong chiếc ghế bành bọc da. Xônni liếc anh một phát sắc lém và quay về bàn.
Liệu đãy, Mai,- hắn nói. - Mày ngồi đấy là phải nghe những chuyện không khoái tai đâu.
Mai cơn đốt thuốc .
Nhỡ tôi giúp được gì thì sao?
Thôi đi, - Xônni gắt. - BỐ mà biết mày dây vào đây thì chết tao .
Maicơn bật dậy:
- ĐỒ gỗ đá kia, bố là bố tôi, nghe chưa? Tôi cũng đỡ đần được gì chứ! Không cớ phải bắn nhau, để tôi làm việc gì khác cho. Tôi cấm anh quát nạt tôi như tuồng bé con đấy. Tôi cũng ra trận, cũng bị thương như ai chứ, anh không nhớ à? Tôi cũng giết khối đứa ra kia, bọn Nhật đấy. Anh sợ cái gì nào? Sợ tôi thấy máu là ngã quay lơ ra đấy chắc?
- Mày còn tính quát tao "giơ tay lên" nữa chắc? - Xônni nhẹ giọng. - Thôi được, mày ngồi đây canh máy.
- Đoạn hắn quay sang Texxiô. Người ta vừa báo những điều mình đang thiếu. - Hắn liếc sang Mai cơn. - CÓ đứa đã dắt bọn kia đến bắn ông già. CÓ thể là Clemenxa,
cũng có thể là Pô li Gattô - thằng này chọn đúng hôm nay mà ốm mới hay chứ. Tao đã biết đứa nào rồi, nhưng để thử xem đẩu óc mày làm việc thế nào, chằng gì mày
cũng là "học giả" mà. mày bảo đứa nào bán mình cho Xôlôdô nào?
Mai cơn lại ngồi xuống, ngửa người ra ghế. Anh thong thả điểm lại trong óc tất cả những gì mình biết. Trong đế chế Côrleône, Clemenxa giữ chức caporegimes. ông
Trùm đã giúp Clemenxa trở thành triệu phú, hơn hai chục năm nay Clemenxa là bạn thân của ông Trùm. Lão nắm giữ một trong những vị trí then chốt trong tổ chức.
Bán ông Trùm thì Clemenxa được lợi gì? Tiền Lão rất giàu thật, nhưng lòng tham người ta biết đâu là cùng. Quyền lực ư Muốn thanh toán một món nợ cũ, tự ái vì
nghĩ không được quan tâm ? Không bằng lòng việc cử Ha ghen làm consigliori Hay lão tiên đoán trúng Xôlôdô sẽ thắng thế, nên theo hắn thì lãi hơn? Không, Clemenxa không thể phản. Nhưng liền đấy Mai cơn buồn rầu hiểu ra rằng mình nghĩ vậy chỉ vì không muốn Clemenxa chết. Lúc còn bé, lão béo vẫn cho anh quà và dắt anh đi chơi mỗi khi bố anh bận. Không, không phải Clemenxa.
Nhưng rất có thể Xôlôdô muốn chèo kéo vế mình một nhân vật cỡ Clemenxa trong bộ máy của don Côrleône mới đáng.
Pô li Gattô. Pô li còn chưa gọi là giàu được. Hắn có dư dả một chút, đang phất lên, nhưng muốn có đủ tất cả thì đòi hỏi phải mất khá nhiều thời gian nữa. Hắn còn trẻ và dĩ nhiên còn muốn leo cao, muốn vươn tới quyền lực. Phải, có lẽ Pô li thì phải hơn... Mai cơn nhớ lại hai thằng cùng đi học với nhau và anh mong rằng dó không
phải là Pô li.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:09 pm

Anh lắc đầu:
- Cả hai đều không phải, - anh nói.
Anh nói thế vì biết rằng Xôni đã biết hết rồi. Nếu buộc phải quyết án thì Mai cơn đã nêu đích danh tội phạm là Pô li Gattô. Xônni mỉm cười:
- Mày yên chí, - hắn nói. - Clemenxa không sao đâu. Pô li đấy.
Mai cơn nhận thấy Texxiô nhẹ cả người. Lão cũng là caporegimes và lo lắng cho Clemenxa như một chiến hữu. Ngoài ra, một khi sự phản bội không phải ở cấp
cao nhất thì nghĩa là tình thế cũng chưa đến nỗi nào.
Mai tôi đưa bọn đàn em về được rồi chứ - Texxiô hỏi.
Để ngày kia, - Xônni đáp. - Từ giờ tới đó đừng để đứa nào biết chuyện Pô li cả. Xin lỗi chú, tôi muốn nói chuyện tâm tình với thằng em một tí, chuyện riêng. Chú chờ cho một lúc ngoài phòng khách nhé? Còn bản danh sách mình làm nốt sau. Chú thử bàn trước với Clemenxa
- RÕ rồi, - Texxiô đáp. Lão đi ra khỏi phòng.
- Sao anh biết thằng Pô li phản - Mai cơn hỏi.
- Người mình bên công ty điện thoại nói, - Xôuni giải thích. - Người ta đã rà lại hết mọi cuộc điện đàm của Pô li. Cả của Clemenxa nữa. Tháng vừa rồi Pô li Gattô ốm ba lần và ba lần đều có đứa gọi điện cho nó từ trạm điện thoại tự động trước văn phòng ông già. Hôm nay cũng gọi. chắc bọn nó kiểm tra xem có ai thay thế Pô li chưa, hay nó vẫn đi làm. Có thể bọn nó còn có ý gì khác nữa. Bây giờ cái đó không quan trọng, - Xôuni so vai. - May mà là Pôli. Thiếu Clemenxa thì bọn mình mệt lòi kèn ra đấy.
- Nghĩa là chiến tranh - Mai cơn băn khoăn hỏi.
Xônni nhìn anh nghiêm khắc:
- Tôm về là nổ luôn. Phải, chiến tranh - trừ phi ông già ngăn thì thôi.
Sao không đợi xem bố quyết định thế nào đã. - Mai cơn hỏi.
Xôni nói ngờ vực nhìn anh :
Thế mà cũng đòi đeo huân chương! Bọn kia đã kề súng vào đầu mình rồi, chú em ạ, phải đánh thôi. Tao chỉ sợ bọn nó không thả thằng Tôm.
- Tại sao? - Maicơn ngạc nhiên.
Bọn nó tóm thằng Tôm vì cho rằng ông già chắc chết, bọn nó sẽ thỏa thuận được với tao và thằng Tôm sẽ là trung gian chuyển cho mình những điều kiện của chúng. Bây giờ ông già không chết, bọn nó hiểu rằng tao sẽ không chịu, nghĩa là thằng Tôm không cần cho bọn nó nữa. Chúng có thể thả, mà cũng có thể thịt, cái đó hoàn toàn do Xôlôđô quyết định hết. Nếu thịt là để doạ mình; cho mình thấy rằng bọn nó không đùa đâu.
Mai cơn hỏi:
- Thế tại sao Xôlôđô lại tin rằng có thể điều đình với anh được?
Xônni đỏ bừng mặt, không trả lời ngay:
Vài tháng trước thằng Xôlôđô .đến nhà mình đề nghị làm ăn với hắn - tổ chức buôn ma túy. ông già gạt đi Nhưng trong lúc nói chuyện, tao buột miệng Trói dại một câu và hắn đoán ngay ra rằng tao ham. Tao ngu quá ông già đã giềng tao một trận đến nơi, bảo tao vạch áo cho người xem lưng, bới cả những bất đồng trong nhà ra cho người ngoài thấy. Thằng Xôlôdô mới tính rằng nếu loại được cái vướng mắc chính thì tao sẽ chịu bắt tay làm ăn với hắn. Không có ông già thì nhà mình mất một nửa lực lượng. Nếu vậy tao phải chơi xả láng mới may ra giữ được tình thế. Tới đây ma túy là ăn nhất. Bọn mình rồi phải điều đình thôi. Xôlôdô sai hạ ông già không phải thù oán cá nhân gì đâu. Hắn hành động như một người làm ăn. Tao có làm với hắn cũng vì lợi ích đại cuộc thôi. Tất nhiên hắn sẽ không để tao đến gần đâu mà phải né né một tí để phòng hờ. Tuy hắn cũng thừa biết rằng nếu tao nhận các điều kiện của hắn rồi thì các cánh khác sẽ không để sau đây vài năm tao lại gây cuộc chiến chỉ để trả thù đâu. Hơn nữa, hắn còn có nhà Tataglia đứng sau nữa.
Nhưng nếu chúng giết được ông già thì sao? - Mai cơn hỏi.
- Thằng Xôlôđô thế nào tao cũng xin hết - Xônni dáp tỉnh bơ. - Tao không sá gì hết. Tao chấp cả Ngũ Đại Gia Niu York xúm- vào đánh tao đây Tao phải cắt tiết
cả nhà Tatnglia không để thoát đứa nào. ..Dù mình có chết hết, tao cũng chơi
- Nếu là bố thì bố sẽ không chơi đâu, - Mai cơn nhỏ nhẹ nhận xét.
Xônni hung hăng phẩy tay:
- Tao biết tao không bằng bố. Tao chỉ nói mày điều này: tao chắc bố cũng phải gật. Về khoản cận chiến thì khó thằng nào chơi lại tao. Thằng Xôlôdô biết thừa đi rồi. Texxiô và Clemenxa cũng thế. Tao có đầu danh trạng, lần đầu tiên tao giết người lúc tao mới mười chín, nhà mình đụng trận và tao đã giúp bố rất nhiều. Bởi vậy tao không ngán chó gì hết. Hơn nữa tao lại nắm hết chủ bài đây rồi. Mẹ, tao mà tìm ra Lu ca rồi sẽ biết tay tao!
- Luca mà ghê thế cơ à? - Mai cơn tò mò hỏi. - Tại sao hắn lại có ý nghĩa quyết định thế
Xônni gật đầu:
- Hắn sức địch muôn người. Tao muốn thả hắn ra đi săn ba anh em nhà Tataglia. Còn thằng Xôlôdô tao sẽ tự tay làm lòng lấy.
Ngoài phòng khách có tiếng đàn bà rú lên. BỎ mẹ rồi, vợ Tôm, Mai cơn nghĩ. Anh lao bổ ra cửa. Mọi người đang xúm xít quanh đi văng: Tôm Haghen ngượng nghịu ôm vợ Chị vợ khóc nức nở và Mai cơn hiểu ra, trông thấy chồng, chị mừng quá hét lên lúc nãy. Haghen gỡ tay vợ, ấn chị ngồi xuống đi văng. Y nhăn nhó chào Mai cơn:
Rất mừng gặp chú, maik, mừng lắm - Đoạn bỏ vào văn phòng, không thèm để mắt đến chị vợ đang khóc như mưa. Ngần ấy năm sống trong nhà Côrleône có khác Mai cơn thầm nghĩ một cách tự hào khó hiểu. - ông già đã để lại dấu ấn của ông ở Haghen cũng như ở Xônni, mà cả ở chính mìnll nữa mới lạ chứ

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:12 pm

Lúc gần bốn giờ sáng, cả bọn tụ tập trong văn phòng ông Trùm - Xôni, Mai cơn, Tôm Haghen, Ciemenxa và Texxiô. Haghen đã đẩy được Têrêda về nhà lúc nãy.
Pô li Gattô vẫn ngồi chờ ngoài phòng khách, không ngờ rằng bọn thủ hạ của Texxiô đã được lệnh giám sát hắn không rời mắt.
Tôm Haghen nhắc lại đề nghị của Xôlôdô. Y kể lúc nghe tin ông Trùm còn sống, Xôlôdô đã định khử y thế nào. Tôm cười mát:
- Ngay cả trước Tối cao Pháp viện chưa chắc tôi đã múa lưỡi khỏe như trước cái Thằng Thổ quái quỉ ấy hôm nay. Tôi hứa sẽ thuyết phục gia đình mình điều đình
với hắn, dù ông già còn sống. Tôi bảo tôi lừa anh như bỡn, Xôni ạ. Tôi kể lể chuyện hồi bé tôi với anh chơi thân với nhau thế nào và - nói anh bỏ quá cho - tôi bảo hắn rằng anh đang muốn chiếm ghế tiên chỉ trong nhà nữa. Lạy Chúa tha lỗi cho con.
Tôm ngượng ngùng quay sang Xônni cười. Xônni bèn giơ tay lên ra ý hiểu rồi, cho qua.
Mai cơn ngồi duỗi dải trên ghế bành bên máy điện thoại quan sát cả hai người. Lúc Haghen bước vào phòng, Xônni nhảy bổ đến ôm y, khiến Mai cơn sốt ruột nghĩ rằng Tôm Haghen gần gũi Xônni hơn với chính anh
Bây giờ ta vào việc, - Xônni ra lệnh. - Phải vạch kế hoạch hành động ngay. Tôi với Texxiô vừa phác qua mấy điểm. Texxiô, chú đưa Clemenxa xem tờ danh sách đi.
- Nếu mình ra quyết định thì phải gọi cả Phrêđô chứ, - Mai cơn nói.
Đành phải bỏ thằng Phrêđô đấy vậy, - Xônni cau có gạt đi. - Bác sĩ bảo nó vừa bị sốt nặng, cần phải được yên tĩnh tuyệt đối. Chắc lúc ông già bị bắn ngã, nó gãy
luôn rồi. Với nó xưa nay ông già là Chúa Trời mà. Tao với mày thì khác, Mai cơn.
Haghen nói nhanh:
- Thôi được, bỏ Phrêđô đấy. Cứ để anh ta đứng ngoài cuộc Còn anh, Xônni, chừng nào chưa xong hết mọi việc, anh đừng có thò mũi ra đường đấy. Ở đây anh an toàn.
Không được coi thường Xôlôdô - trong nghề này, hắn cũng loại tổ sư, anh chị bự đấy. Bệnh viện có ai canh không
Xônni gật đầu:
- Cảnh sát gác ngoài cửa, bọn đàn em gia đình ta không rời ông già một bước. Thế nào, Tôm, cậu xem danh sách bọn này được không
Haghen nhíu mày đọc tên các con thịt.
Xôni anh bị tình cảm chi phối đấy. BỐ khỉ, nếu là ông già thì cụ sẽ làm ăn có tính toán thiệt hơn. Anh hiểu chứ ? quan trọng nhất lúc này là Xôlôdô. Khử xong hắn là mọi cái sẽ xuôi. Ta lấy máu bọn Tataglia làm gì?
Xôni nhìn các caporegimes. Texxiô nhún vai:
- Mà cũng chẳng dễ ăn đâu.
Clemenxa im lặng tỏ ý đồng tình. Xônni bảo lão:
- Một việc phải làm là thằng Pô li, cái đó khỏi phải bàn cãi nữa. Thằng đầu sổ phải là nó.
Lão caporegimes béo gật đầu.
- Luca làm sao thế nhỉ? - Haghen hỏi. - Tôi thấy Xôlôdô có vẻ không sợ gì Luca hết. Vì vậy tôi thấy lo cho thằng Luca. Nếu nó phản thùng mình thì chết dở liền. ĐÓ là việc đầu tiên cần phải xác minh ngay. CÓ ai tiếp xúc được với Luca không
- Chẳng ma nào biết nó đâu cả, - Xônni đáp. - Suốt buổi tối tôi phôn đến nhà nó không biết mấy lần. Hay nó đi ngủ bậy?
- Không có đâu, - Haghen gạt đi. - Thằng Luca không bao giờ ở qua đêm cả. Vào chơi xong là ra luôn. Mai cơn, y quay sang bảo Mai cơn, - chú thử gọi điện cho nó xem.
Cứ mười lăm phút gọi một lần, bao giờ được mới thôi Mai cơn quay số. Đầu dây bên kia chuông kêu gióng giả một lúc. Không có ai thưa.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:14 pm

Này Tôm, - Xônni nôi hấp tấp, - cậu là quân sư, cậu thử nghĩ mưu xem. Cậu bảo mình phải làm gì bây giờ?
Haghen rót uýtxki, nhấp một ngụm rồi mới lên tiếng:
Mình sẽ hội đàm với Xôlôđô, chờ ông già nắm lại công việc Cùng lắm, mình có thể thỏa hiệp với hắn.
Bao giờ ông già dậy, cụ sẽ có biện pháp và các cánh phải nghe theo cụ hết.
Xônni nóng mặt:
Nghĩa là anh nói tôi không chơi nổi thằng Xôlôdô chứ gì? _
Tôm Haghen nhìn thẳng vào mất hắn:
- Chơi thì anh chơi được. Nhà Côleône mạnh lắm. Mình có Clemenxa và Texxiô, nếu phải đánh đấm, họ sẽ kiếm cho anh cả ngàn tay súng. Nhưng nếu vậy cả vùng miền Đông này sẽ loạn lạc đổ máu và các nhà khác sẽ đổ tội hết cho mình. mình tự dưng lại chuốc thêm bao nhiêu kẻ thù. òng già dạy mình làm cách khác kia.
Xônni hỏi vặn:
Thế nhỡ ông già không qua khỏi thì cậu có kế gì hở quân sư
Haghen bình tình đáp:
- Tôi biết rằng anh sẽ không chịu, nhưng lúc đó tốt nhất là anh nên nhận những đề nghị của Xôlôđô và nhảy vào ma túy. Thiếu các mối của ông già, thiếu uy tín của cụ thì gia đình Côrleône sẽ yếu đi một nửa.
Không có ông Trùm thì các cánh khác ở Niu York sẽ về phe Xôlôdô và Tataglia hết - ít ra là để tránh cuộc binh đao lâu dài. Nếu ông già chết thì anh đồng ý đi. Tới đó
hẵng hay.
Xôuni giận tái mét mặt:
- Mày nói dễ nghe nhỉ? Bọn nó đâu có bắn ông già mày?
Haghen kiêu kì nói nhanh:
Với ông già thì tôi cũng là con như anh hay Mai cơn thôi chưa biết chừng lại còn khá hơn là khác. Tôi nói với anh trên danh nghĩa là cố vấn. Còn nếu anh muốn biết ý kiến riêng của tôi thì, nói anh biết, tôi chỉ muốn tự tay bóp chết từng thằng một không sót một mống.
Xônni sượng sùng:
Xin lỗi cậu,tớ chỉ buột miệng thế thôi, Tôm. Nhưng thực ra hắn đâu có buột miệng. Máu mủ là máu mủ, người ngoài ai hiểu được.
Xônni cau có ngẫm nghĩ, tất cả bối rối ngồi im chờ đợi Thế rồi Xôni thở ra một tiếng và bình tĩnh nói:
- Thôi được, mình sẽ đợi đến khi ông già khỏi. Nhưng cả cậu nữa, cũng phải ngồi yên ở đây, Tôm, không việc gì phải liều mạng vô ích. Còn mày cũng phải cẩn thận hơn mới được, Mai cơn, tuy tao không nghĩ rằng thằng Xôlôđô định chơi cả nhà mình đâu. NÓ chơi thế tất cả sẽ chống lại nó. Tuy vậy, mày cũng phải cẩn thận Mai cơn: Chú Teniô, chú cho người của chú sẵn sàng, bảo bọn nó nghe ngóng binh tình trong thành phố xem thế nào. Chú Clemenxa, giải quyết xong thằng Pô li, chú cho người của chú đến đây và đến đằng bệnh viện thay cho tốp của Texxiô. Còn tạm thời, chú Texxiô hẵng để tốp của chú ở lại bệnh viện đã. Tôm, ngay sáng mai, cậu bắt đầu đàm phán với Xôlôdô và Tataglia qua điện thoại, hoặc qua trung gian. Mai cơn, mai mày lấy hai đứa trong toán của Clemenxa đến nhà Lu ca Bradi chờ nó về hoặc hỏi xem nó lủi vào đâu. Nếu nó đã biết chuyện không khéo nó dã mò đến cứa họng thằng Xôlôdô rồi cũng nên.
Không bao giờ tao chịu tin nó lại phản ông già, bất kể Thằng Thổ có gạ gẫm nó kiểu gì đi nữa.
- CÓ nên lôi Mai cơn vào đây không - Ha ghen hỏi một cách nghi ngờ.
- Cậu nói phải, - Xônni chịu ngay. -.Mai cơn, thôi để đấy Mày cứ ngồi đấy mà canh điện thoại, cái đó cần thiết hơn.
Mai cơn không nói gì. Anh thấy bối rối, thậm chí còn xấu hổ nữa. Clemenxa và Texxiô ngồi ngay cán tàn, cố giấu sự coi thường đối với anh. Mai cơn cầm máy, quay số điện của Luca Bradi, ấn chặt ống nghe vào tai và nghe những tiếng tút dài

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:18 pm

Đêm đó clemenxa ngủ chập chờn không yên Lão dậy sớm, tự tay sửa soạn bữa điểm tâm, Mình khoác áo choàng tắm cũ kĩ, chân đi dôi dép lê bằng nhung đỏ lão tha thẩn khắp nhà tính toán công việc sắp tới. Hôm qua Xônni đã nói rõ: phải khử ngay thằng Pôli Gattô. Nghĩa là ngay hôm nay.
Clemenxa lo quá. Không phải là vì Pô li do lão đưa lên lại trở mặt phản thùng. Cái đó không ảnh hưởng gì đến lão. Nói cho cùng thì tất cả đều biết rõ Pô li và mọi cái đều đề cao gã. Pô li là con nhà Xixili gốc, lớn lên bên lũ con ông Trùm, học cùng một đứa con trong số đó - thằng Mai cơn, đã qua thử thách và tỏ ra hữu dụng. Sau khi lập đầu danh trạng, gã được trả lương rất khá, ăn phần trăm của đám bao thầu đánh cá bên East Si de và được ăn chia với các nghiệp đoàn. Clemenxa ngờ rằng Pô li còn liều xé rào đi kiếm ăn lẻ, vi phạm nghiêm lệnh của gia đình Côrleône . - nhưng điều đó chỉ càng làm Clemenxa ưa gã hơn. Ngựa hay thường trái chứng mà, đứa nào gan lì và ranh ma mới dám coi thường mệnh lệnh chứ. Tất nhiên bọn trẻ cần nhiều tiền tiêu pha. Chuyện dó là lẽ thường tình. CÓ ai dám ngờ Pô li Gattô làm phản?
Không, sáng nay Clenlenxa lo cái khác. Khử thằng Pô li Gattô thì dễ thôi, không có gì đáng nói, nhưng lấy ai thay gã làm cận vệ bây giờ? Đối với một thằng tép riu cà màng thì đây là một sự cân nhắc đáng kể, một ân huệ lớn, phải cân nhắc cẩn thận mới được. Phải chọn một thằng siêng năng và chu đáo. Phải lì lợm - để nhỡ bị vồ còn biết giữ mồm giữ miệng: Phải được nuôi dưỡng bằng. luật omerta Xixili ngay từ lúc còn ẵm ngửa kia:
Một vấn đề nữa - phải trả cho nó bao nhiêu để nó gánh trách nhiệm mới? CÓ gì lộn xộn là thằng cận vệ phải phơi mình hứng đạn đầu tiên - Clemenxa nhiều lần đã bảo ông Trùm rằng bọn đáng giá trong đám tép riu cũng phải được trả đáng tiền, nhưng ông Trùm cứ lờ tịt. CÓ lẽ nếu Pô li không túng bấn thì đã không bị Thằng Thổ câu mất.
Thay được Pô li Gatto xem ra chỉ có ba thằng. Một là thằng lâu nay vẫn cai quản bọn bao đề , bao xổ số người da đen ở Harlem. Thằng này to con, đòn nặng như lực
sĩ chuyên nghiệp, tính tình lại đàng hoàng, hào phóng. Trông nhã nhặn ra phết, nhưng ai cũng phai gờm nó. Mọi cái đều được hết. Nhưng suy nghĩ thêm nửa tiếng nữa, Clemenxa đành phải ngậm ngùi gạt đi. Thằng này có vẻ thân với bọn da đen - Vả lại. đứa nó lên, thằng khác thay vào chỗ đó khó mà bằng được.
Thằng thứ hai cũng được Clêmenxa để mắt. Chăm chỉ gan lì cóc tía và giữ kỉ luật không ai bằng. NÓ chuyên việc hỏi thăm các con nợ chạy làng trong khu Manhattan: Hồi mới đầu nó cũng chỉ là thằng đi biên số đề thôi đã lâu la gì đâu. Nhưng thế cũng lại không hay: mới là thằng đòi nợ làm sao mà nhảy một phát lên vị trí quan trọng như vậy được Cũng phải tuần tự mà lên chứ.
Rốt cuộc Clemenxa đành chấm Rôccô lampône.
Róccô làm cho nhà Côrleône chưa lâu nhưng cũng lên khá Hắn đã đánh nhau ở Bắc Phi, bị thương và được giải ngũ năm 1943. Lúc đó Lampône còn khập khiễng nhiều,
nhưng Clemenxa cứ lấy - hối ấy thiếu người quá.
Clemenxa khoái cái đầu óc tinh táo của hắn. Lampône hiểu rằng chẳng việc gì phải liều thân ẩu nếu có thể đổi một án nhè nhẹ hay một món tiền phạt lớn, thực ra đâu có đáng gì so với món hắn thu được. Hắn hiểu rằng dọa non còn hơn dọa già. Hắn làm gì đều kín tiếng, không ồn ào, cái đó mới thật là cần.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:18 pm

Clemenxa thấy nhẹ cả mình như một viên quản lí tận tụy vừa giải quyết xong một bài toán hóc búa trong vấn đề nhân lực. Vậy là lão sẽ lấy Rồccô Lảmpône.
Clemenxa định thân chinh tham gia thực hiện nhiệm vụ không chỉ vì muốn giúp thằng Rôccô đang thiếu kinh nghiệm trong đầu danh trạng, mà còn để thanh toán mớn nợ riêng với Pôli Gattô nữa. Pô li là do lão đỡ đầu nâng niu,. lão đã kéo gã làm cận vệ, qua mặt những đứa xứng đáng và đáng tin hơn - lão đã giúp gã lập đầu danh trạng và hết sức tiến cử gã. Pô li không chỉ phản gia đình Côrlelôae, gã còn phản cả ông thầy của gã là Pi te clememxa, phản thùng phải bị trừng trị thẳng tay mới được
Còn lại mọi cái đã được tính kĩ rồi. Ba giờ chiều. Pôli Gattô sẽ dưa xe của gã đến đón Clemenxa. như mọi bận Clemenxa đến quay điện thoại gọi Rôccô Lanipône. Lão chỉ nói:
Hôm nay đến tao trước hai giờ chiều CÓ việc đấy.
Đáp lại chỉ có một tiếng cụt lủn:

Clemenxa bỏ máy. Lão đã báo cho bọn đàn em đến thay toán của caporegime Texxiô trong nhà ông Trùm rồi :- nghĩa là bớt được một mối lo nữa. Bọn đàn em của lão toàn những đứa nhanh nhẹn, chúng sẽ tự làm đâu ra đấy
Còn chán thì giờ hay xuống rửa cái Cadilac tí nhỉ? .
Cứ hễ lau xe là đầu óc lão sáng sủa ra, suy nghĩ dễ hơn. Lão nhớ lại ông bố lão hồi bên Itaha thích lấy bàn chải cọ rửa mấy con lừa của mình thế nào.
Clemenxa loay hoay với chiếc xe trong ga ra ấm - lão không chịu được lạnh. Với thằng Pô li này phải cẩn thận mới được - gã đánh hơi thấy nguy hiểm nhanh như chuột ấy, khác ý một tí là biết ngay. huống hồ bây giờ gã đang hốt đến són ra quần vì ông Trùm không chết, lì đến mấy bây giờ cũng phải cuống cà kê lên. Nhưng sư
phụ đã chơi thì đệ tử còn tránh vào đâu
Trước hết, phải tìm cách giải thích hợp lí cho việc thằng Rôccô đi cùng. Thứ hai là phải nghĩ xem nên nói đi đâu và để làm gì cho thằng.Pôli tin.
Kể ra cũng không nhất thiết phải làm thế. Thằng Pô li có thể khử êm mà khỏi lôi thôi dài dòng với gã làm gì . Mạng gã nắm chắc trong tay rồi. Nhưng Clemenxa quen làm ăn kĩ, không bao giờ cho phép mình làm ẩu, làm liều. Hơn nữa, một khi còn một chút nguy hiểm nào thì cứ nên loại trừ trước đi là hơn. Mà thiếu gì chuyện cơ chứ, rốt cuộc đây là cái chuyện sinh tử cơ mà.
pi tơ Clemenxa vừa rửa chiếc Cadiltac màu xanh da trời của mình, vừa dượt thử vai kịch, kiểm tra lại từng cử chỉ, từng vẻ mặt. Lão sẽ tỏ ra gay gắt, làm như Pôli có lỗi gì đấy Cái đó sẽ làm thằng Pô li thính mũi và đa nghi kia sẽ chẳng biết đâu mà lần - hoặc ít ra là làm gã cuống một chút. Thân thiện chỉ tổ làm gã thêm ngờ.
Tất nhiên cũng không nên làm quá. CÓ thể chơi vai ông sếp lo lắng, lơ đãng và hơi bực. Bây giờ đến thằng Lampône. Tự nhiên thấy thằng này lù lù ở đấy thì làm gì Pô li chả hốt, hơn nữa, thằng Rôccồ lại ngồi ghế sau.
Phải ôm vôlăng khi thằng Rôccô ngồi ngay sau lưng thì còn chống vào đâu được. Clemenxa lau chùi chiếc cadillac đến bóng lộn lên. Kế hoạch ma lắm. Rất ma nữa là khác. CÓ nên lấy thêm thằng nào không nhỉ? CÓ lẽ không nên. Lão tính rất đơn giản - lỡ sau này có thằng nào trong số bọn đồng lõa tự dưng muốn khai báo chạy tội thì có phải chết mình không? Nếu nhân chứng chỉ có một thằng thì hai thằng khai hai đằng - coi như hòa. Nếu có hai nhân chứng thì lão thua đứt đuôi còn gì Thôi cứ như trước mà làm.
Bực một cái là không thể phi tang đi được. Phải để lòi xác gã ra kia. Cứ cho gã biến mất tăm đi có phải là hay hơn không? thường thì quẳng xác xuống biển hay vùi xuống đồng lầy Niu Giơi bên chỗ mấy ông bạn của gia đình, thỉnh thoảng lại dùng những cách phức tạp hơn. Nhưng lần này phải để lồ lộ mà làm gương cho mấy thằng phản thùng mấy đó mà liệu thần hồn, đồng thời còn để đối phương biết nhà Côrleône không có ngù ngờ đâu. Xôlôdô phải tức sặc máu khi thấy thằng nội gián bị lột mặt. Gia đình côrleône phải khôi phục lại một phần uy tín chứ. Vụ Ông Trùm ăn đạn vừa rồi bọn kia chắc cười vào mũi nhà này
Clemenxa thở dài. Chiếc Cadillac đã lên nước bóng lộn như gương thế mà lão vẫn chưa nghĩ được cách giải thích Rồi chợt lão ngẩn cả người. Vừa đơn giản, vừa tự
nhiên mà giải thích được mọi điều: cả sự có mặt của Rôccô Lampône lẫn việc hắn đi cùng Pô li và tại sao lại phải giữ bí mật mọi hành động.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:21 pm

Lão sẽ bảo Pô li rằng ba thằng có nhiệm vụ đi tìm chỗ sẵn sàng "rải ổ".
Mỗi khi sắp có đụng độ giữa các gia đình mafia, hai bên liền kiếm một chỗ để đặt bản doanh. ở đó "lính trải nệm nằm luôn dưới sàn như cá hộp. Làm thế không phải để người nhà khỏi bị vạ lây - đàn bà trẻ con không dính vào chuyện binh đao không ai động đến bao giờ.
Động vào thì cả đàn bà trẻ con bên mình cũng không yên cơ mà. ở đây chẳng qua người lo xa thì phải biết đào hang mà tránh con mắt nhòm ngó của đối phương và của cảnh sát nếu bọn cớm rửng mỡ can thiệp vào chuyện tranh chấp giữa các băng.
Thông thường chỗ rải Ổ phải do một caporegime tin cậy đi thuê sau đó phải chở nệm đến. ĐÓ là căn cứ để khi nào chuyển sang phản công thì xuất phát đi đột kích. Một việc như vậy không cử Clemenxa đi thì cử ai?
Và lão đem theo hai thằng thân cận giúp sức là đúng quá còn gì? Hơn nữa -Clemenxa cười khẩy - thằng Pô li ăn tham sẽ chắc mẩm phen này được Xôlôdô trả khá cho những tin tức bí mật chết người thế này.
Lát sau Rôccô Lampône đến. Clemenxa bèn dặn dò hắn phải làm gì. Lampône nhìn lão vừa ngạc nhiên vừa hàm ơn - đấy là một sự cất nhắc vượt cấp, hắn được người ta tạo điều kiện để lập công với gia đình. Hắn cung kính cảm ơn Clemenxa và lão tấm tấc tự khen mình tinh đời. Lão vỗ vai Lampône:
Từ mai mày sẽ không chỉ có bát ăn mà còn bát để nữa, màu mỡ ra phết. Nhưng chuyện đó ta bàn sau. Mày cũng biết đấy - trong nhà bây giờ còn lắm chuyện hệ
trọng hơn.
Rôccô vội phẩy tay ngăn lại - hắn biết chứ, khoản thưởng thì cứ tà tà, có mất đi đâu mà lo.
Clemenxa vào phòng dụng cụ, mở két lôi ra một khẩu súng lục và đưa cho Lalapône.
Mày cầm láy cái này, - lão nói. - Không qua kiểm kê, chẳng ma nào lần ra đâu. Xong rồi mày cứ quẳng bên cạnh Pô li. Sau đó ôm vợ con xuống Flôrida mà nhởn.
Cứ tạm chi tiền túi ra rồi tao sẽ hoàn đủ. Chơi bời, tắm nắng cho sướng đời -Mày nhớ vào khách- sạn Côrleône dưới Miami Bịch mà ở để tao còn biết chỗ đi tìm lúc cần.
Bà vợ Clemenxa gõ cửa bảo Pôh Gattô đã đến. Xe của gã đậu ngay trước nhà . Clemenxa từ ga ra đi ra, theo sau là Lampône. Lão caporegine ngồi huỵch một cái
xuống ghế trước bên cạnh Gattô , lầu bầu đáp lại lời chào của gã. Lão cau có nhìn đồng hồ làm như đang bực Gattô đến muộn.
BỘ mặt lưỡi cây của Pôli ngây ra cố đoán xem có chuyện gì. Hắn càng nhăn nhó tợn khi thấy Lampône ngồi xề luôn đàng sau.
- Ngồi dịch ra mày, Rôccô. Mày che hết cả gương tao còn nhìn thấy con khỉ gì nữa - người ngợm cứ như con trâu ấy thôi
Lampône ngoan ngoãn chuyển sang ngồi sau Clemenxa, làm như hắn thấy thằng kia nói phải.
Clemenxa cằn nhằn với Gattô:
- Thằng khùng Xônni són dái lại rồi. Chưa gì đã lo rải ổ. NÓ bắt tao đi tìm nhà bên Weet Si de mới bỏ mẹ chứ. Mày với thằng Rôccô chịu trách nhiệm đem nệm với đồ ăn đến cho đầy đủ hết trước khi nó ra hiệu lặn.
Mày có nhắm được chỗ nào không.
Y như rằng, máu tham lam làm mờ mắt Pô li. Gã cắn câu ngay, thầm nhẩm xem bán cái tin này cho Xôlôdô bao nhiêu thì vừa mà quên mất hiểm hoạ sát sườn. Mà thằng Lampône ra vai cũng khá, cứ nhìn ra cửa sổ chẳng để ý quái gì cả. Clemenxa lại tự khen mình chọn đúng mặt gửi vàng.
Gattô nhún vai:
- Để nghĩ xem đã.
- Nghĩ đi, nhưng phải nhìn đường mà lái đấy, - Clemenxa lầu bầu. - Tao phải đi Niu York luôn hôm nay chứ không phải ngày mai đâu.
Chập choạng tối cả bọn đã vào đến thành phố. Dọc đường chẳng đứa nào buồn nói chuyện. Clemenxa bảo Pô li đánh xe qua khu Wasingtơn Heighs. Cả bọn đi xem mấy căn hộ, sau đó Clemenxa bảo Pô li dừng xe ở đại lộ Arthur đợi lão. Rôccô Lampône cũng bị bỏ lại trong xe, còn ông xếp Clemenxa thì ghé vào nhà hàng Vê ra Mario
gọi một bữa ăn nhẹ - một đĩa thịt bê với xà lát - tán dăm ba câu chuyện với mấy người quen. Một giờ sau lão trở lại xe, ngồi vào, Ga tô và Lampône vần ngồi chờ.
- Chó thật, - lão cần chằn. - Đi bở hơi tai rồi lại gọi người ta về Long Bich. Thằng Xônni bảo có việc gấp, rải Ổ cứ thư thả hẵng. Rôccô, nhà mày trong phố, hay bọn tao đưa mày về nhé?
Rôccô bình thản đáp:
- Tôi còn để xe ở đằng nhà xếp, phải đưa về cho con vợ ngày mai nó đi.
Vậy thì cùng đi Long Bich rồi lát nữa về vậy.
Cả bọn lại im thin thít mà đi. Ra đến con lộ ngoài rìa thành phố bỗng Clemenxa nói:
- Pô li, dừng lại tao ra tí.
Thầy trò đi với nhau mãi nên Gattô chẳng lạ gì xếp. Lão hồi này có tuổi, hễ tí rượu vào lại buồn đái. Đang lái ngon trớn cũng cứ phải dừng lại cho lão trút bầu tâm sự
Chiếc xe rẽ xuống con đường đất dẫn ra đồng lầy.
Clemenxa ra khỏi xe và chui vào bụi cây cạnh đó xả một bãi thật sự. Xong đâu đấy, lão quay lại. Lão vừa mở cửa xe vừa đưa mắt ngó quanh. Trên lộ không một ánh
đèn. Tối mù.
Làm đi, - Clemenxa nói.
Trong xe vang lên tiếng súng. Thân hình Pô li Gattô nhảy dựng lên, đập ngực vào tay lái rồi trườn xuống ghế. Clemenxa vội vàng lùi lại để khỏi bị dây máu.
Rôccô Lanlpône ra khỏi xe và quẳng khẩu súng xuống đám sình lầy. Sau đó cả hai hối hả chạy sang một chiếc xe khác giấu ở gần đó và chui tọt vào.
Lampône quờ quạng dưới đệm xe, tìm được chìa khóa. Hắn mở máy và đưa Clemenxa về nhà. Sau đó hắn lại quay về Niu York theo lối khác và đánh xe về nhà mình ở Manhattan

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Sat Apr 19, 2008 12:22 pm

Buổi tối trước hôm ông Trùm bị mưu sát, tên tay chân trung thành nhất và đáng gờm nhất của ông chuẩn bị đi gặp kẻ thù. Cách đây mấy tháng luca Bradi đã móc nối được bọn bên phe Xôlôdô. Đích thân ông Trùm ra lệnh cho gã làm việc đó. Luca từ đấy bắt đầu lê la ở các hộp đêm do gia đình Tataglia trông coi, bắt bồ với một
con điếm ngon mắt nhất trong đám. Nằm với con kia, gã luôn mồm lảm nhảm rằng ở nhà Côrleône người ta trù gã, chẳng biết người biết của là gì cả. Một tuần thì chủ hộp đêm Brunô Tatagia lân la bắt chuyện với Luca.
Brunô là con út của Tataglia và theo như người ta biết thì không có dúng tay vào cái nghề nuôi gái béo bở của gia đình. Tuy nhiên gái các "động Niu York nhiều cô đã học nghề trong "đào viên" lừng danh với bày vũ nữ cẳng dài của hộp đêm Brunô.
Lần đầu tiên không có gì ngoắt ngoéo hết - Tataglia đề nghị Luca làm giúp chân "giữ trật tự". Gã được săn sóc gần một tháng trời. Luca Bradi đóng vai một bác đần quá lứa si mê em bé xinh gái, Brunô thì ra dáng một người làm ăn tính chuyện lôi kéo một nhân viên đắc lực của đối thủ cạnh tranh. Một lần nói chuyện, Luca Brađi giả bộ cắn câu. Gã nói:
Chỉ với một điều kiện. Không bao giờ tôi chống lại BỐ Già đâu. Tôi kính trọng don Côrleône và biết rằng trong công việc cụ ưu tiên cho bọn con đẻ chứ hạng như
tôi thì không ăn giải gì.
Brunô Tataglia còn trẻ và coi cánh già cổ lỗ kiểu Luca Bradi, don Côrleône và thậm chí ông bố đẻ của nó chẳng ra gì, ngoài mặt cố cung kính hết cỡ, nhưng trong bụng
lại khinh như mẻ. Lúc ấy nó nói:
- BỐ tôi cũng không mong gì ông sẽ chống lại Côrleône. Mà chống làm gì? Thời này ai cũng muốn yên thân, có phải cái thời loạn lạc như ngày xưa đâu. Chẳng qua nếu ông cần việc thì tôi sẽ nói lại với bố tôi. Một người như ông thiếu gì chỗ đắc dụng cho chúng tôi. Công việc làm ăn của bọn tôi chắc chắn nên cần phải có những người chắc chắn trông coi để khỏi có gì trục trặc. Nếu ông có nhã ý? xin cứ cho biết. -
Luca nhún vai:
- Bên kia tôi cũng đã sướng chán.
Chuyện chỉ có thế.
Thực chất hành động của Luca Bradi là nhằm gây cho nhà Tataglia ấn tượng rằng gã đã biết ý định mở băng nghề buôn ma túy rất có ăn mà muốn tự động góp vào đó một tay. Nếu việc này mà xuôi thì có thể gã may mắn biết được gì đó về các kế hoạch của Xôlôdô, đồng thời thăm dò xem Thằng Thổ có giở trò gì ngáng chân ông Trùm Côrleône không.Hai tháng sau, Luca báo cáo ông Trùm rằng hình như Xôlôdô đành cam phận chịu lép. ông Trùm ra lệnh gã tiếp tục dò la - nhưng từ từ thôi, đừng có làm mạnh quá.
Trước hôm ông Trùm bị bắn, Luca ghé vào hộp đêm. Gần như ngay lập tức Brunô Tatáglia ngồi sà luôn vào chỗ gã.
- Một người quen của tôi muốn nói chuyện với ông, - nó nói.
- Dẫn anh ta vào đây xem nào, - Luca đáp. - Người quen của anh thì nói chuyện có sao đâu.
Không ạ. Brunô nói. - ông ấy muốn nói chuyện riêng không có ai chứng kiến cả.
- Nhưng ông ta là ai mới được chứ - Luca hỏi.
A, một người quen, Brunô đáp qua quít. - ông ấy có một vài đề nghị với ông. Đêm nay được không ạ?
Thôi được, - Luca đồng ý. - Bao giờ và ở đâu
Tataglia hạ giọng:
- Bốn giờ sáng tiệm sẽ đóng cửa. Nếu ông muốn thì xin nói chuyện ngay tại đây trong lúc người ta dọn dẹp
cũng được.
Bọn này đã biết thói của mình, - Luca nghĩ thầm.
Bốn giờ chiều gã mới ngủ dậy rồi tiêu khiển bằng cách đánh bạc cò con với mấy đứa trong nhà hay bắt một con bé nào đó. Thình thoảng đi xem hát, vào bar uống rượu không bao giờ chịu ngủ trước lúc rạng sáng. Vì thế nên bọn kia mới hẹn lúc bốn giờ sáng.
- Ừ gả nói. - Vậy thì bốn giờ.
Luca ra khỏi hộp đêm, vẫy taxi về nhà ở đại lộ Mười. Gã ở một mình hai phòng: Muốn vào được phòng gã, phải đi qua nhà ngoài, nên Luca Bradi vừa lòng chỗ này
lắm. Vừa có vẻ gia chính ấm cúng, lại vừa an toàn.
Vậy là Thằng Thổ sắp thò đuôi chồn ra rồi đấy. Nếu mọi cái trót lột và Xôlộđô . hở ra cái gì thì có thể Giáng sinh nầy sẽ có một món quà không đến nỗi nào để mừng ông Trùm đây.
Vào trong phòng. Luca rút dưới gầm giường ra một cái rương con, mở ra lấy một cái gilê chắn đạn màu vàng.Gã cởi áo ngoài khoác gilê bên ngoài áo lót len, sau đó mặc sơmi và. áo vét vào Gã nghĩ không biết có nên gọi điện tin này cho.ông Trùm. không - nhưng gã biết ông Trùm không bao giờ nói chuyện điện thoại mà nhiệm vụ được giao. riêng cho gã, cả Xôni lẫn Haghel đều khộng biết. gì hết, tức là ông Trùm muốn
gã giữ kín việc này, không lộ ra cho ai.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: The Godfather-Mario Puzo   Today at 3:27 pm

Về Đầu Trang Go down
 
The Godfather-Mario Puzo
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 9 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3, 4, 5, 6, 7, 8, 9  Next
 Similar topics
-
» Super Mario Run cũng sẽ có mặt trên Android trong tương lai
» Nintendo giới thiệu game Super Mario Run cho iOS và Pokémon GO cho Apple Watch

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến