Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Last winter

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lovemamakyouya
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 369
Age : 23
Job/hobbies : Student
Humor : Listen to Westlife and read Ouran high school host club
Point : 488
Registration date : 27/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Last winter   Wed Apr 23, 2008 3:43 pm

Last Winter
Author : Lovemamakyouya

Gerne : mild-yaoi
Rating : G
Summary : Một mùa đông trước và là mùa đông cuối cùng của hai người yêu nhau.

A/N : Viết mừng ngày thi xong một trong những kỳ thi khốn nạn nhất của năm =__=

Btw, tớ rất cảm ơn Kate. Gần đây nhờ bạn ấy mà tớ có thể viết được rất nhiều thứ xD Iu thế. Vậy nên, 1 cái fic về Mùa đông… nhé





*


Anh đã từng nghĩ anh sẽ không bao giờ để cậu ra đi.
Đó là trước khi câu chuyện này bắt đầu.





*
- Kei! Dậy đi, sáng rồi.

- Khônggg…

Cậu trả lời bằng giọng nhừa nhựa, kéo chăn qua đầu và rúc mình sâu hơn nữa vào lớp bông dày. Một buổi sáng bình thường và quá đỗi quen thuộc với anh. Anh khép nhẹ cửa phòng ngủ, sau khi lặp lại câu thoại của kịch bản mỗi ngày :

- Anh có làm món bánh em thích đó.

Và Kei đáp, vẫn như mọi lần trước :

- Em xuống liền!

Và ‘xuống liền’ có nghĩa là nửa tiếng, hoặc ba mươi phút không kém.

Lúc anh cau mày nhìn cậu uể oải bước xuống bàn ăn, vẫn quấn quanh người cái chăn –mà theo Kei, là tấm áo ấm áp nhất đời này- và bắt đầu ăn một cách ngon lành món ga-tô của anh, anh lại có cái suy nghĩ kỳ quặc trong đầu rằng giống như mình vừa trở thành một ông bố ở tuổi 20.

Kei nhỏ hơn anh 2 tuổi, và cả hai quen nhau khi anh còn học cấp ba. Gặp, rồi tự nhiên yêu lúc nào không biết, và anh cũng chả rõ vì sao sáng nào Kei cũng thức dậy trong…nhà mình. Nhưng rồi riết thành cái lệ. Giống như khi ngủ dậy người ta dứt khoát phải rửa mặt, việc đầu tiên anh làm khi thức dậy luôn là nhìn sang bên phải, để thấy một con mèo nhỏ cuộn mình trong chăn ngủ say và mỉm cười như có chút gì hạnh phúc.

Và sau đó thì lục đục xuống bếp làm bánh cho con mèo ăn. Trong khi món ăn bổ dưỡng anh yêu thích là mì gói, thì cậu lại khoái những món nghe đậm chất phim như bánh kem hoặc mấy thứ chả bổ béo gì chỉ để nhìn cho no mắt.


- Sao ngày nào em cũng ăn bánh ngọt vậy, không ngán sao? – Anh ngán ngẩm chống cằm nhìn cậu đang xắn từng miếng bánh to uỳnh tống vào miệng.

Kei cố nuốt miếng bánh thật nhanh, lúng búng đáp :

- Đang ăn…nên em không trả lời được đâu!

Anh đưa tay giật lấy cái đĩa.

- Không cho ăn nữa.

- Yuichiii…

Cậu bắt đầu cái giọng nhõng nhẽo đó –thứ vũ khí cậu luôn dùng để đánh bại anh trong mọi trường hợp-. Và khả năng phòng vệ của anh là 0.

Anh chồm người qua cái bàn ăn nhỏ -thật may là cái bản nhỏ- để hôn nhẹ lên bờ môi hé mở của cậu. Một ngày mới không thể bắt đầu với anh, nếu anh chưa hôn được cậu. Anh coi đó là một trong những điều đáng để chờ đợi nhất mỗi lúc nhắm mắt đi ngủ.

Anh thích nhắm mắt khi hôn, còn cậu thì không. Nên lúc anh mở mắt ra, thứ đầu tiên anh thấy là đôi mắt màu đen sâu thẳm của cậu. Anh yêu cái nhìn đó.

Anh xoa nhẹ mái tóc rối của cậu :

- Ăn xong đi tắm đi.

- Vânggg…

Lúc đó, anh thấy đời không còn gì đẹp hơn khi mỗi tối trước khi đi ngủ được hôn cậu, và mỗi sáng mở mắt ra, thấy cậu nằm bên cạnh đầu tiên.

Hình như khi yêu nhau, ai cũng thấy thế.



Được sửa bởi lovemamakyouya ngày Wed Apr 23, 2008 3:45 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lovemamakyouya
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 369
Age : 23
Job/hobbies : Student
Humor : Listen to Westlife and read Ouran high school host club
Point : 488
Registration date : 27/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Last winter   Wed Apr 23, 2008 3:44 pm

- Em đi học đây!

Kei xốc chiếc ba lô nhỏ trên vai và đẩy cửa bước ra ngoài. Lớp học của cậu bắt đầu lúc 8 giờ và anh cho rằng bắt tụi nhóc dậy sớm như thế thật là ngược đãi trẻ em. Với những đứa như Kei thì có khi 4 giờ chiều mới là giờ thức dậy buổi sáng lí tưởng. Kei luôn luôn ganh tị với anh vì anh chỉ cần đến trường khi nào anh muốn, lúc 9 giờ, và một tuần 2 ngày.

Còn anh thì anh thà được đi học lúc 6 giờ sáng còn hơn là è cổ ra dọn dẹp nhà cửa thế này. Nhất là khi đó đâu phải đồ của mình.

Lúc hai đứa yêu nhau được hơn hai tháng, tức là hồi anh còn học năm cuối, đùng một cái Kei đòi ra ở chung với anh. Và khả năng phòng vệ của anh là không có. Và khả năng từ chối hai đấng sinh thành ‘Nhờ cậu giúp đỡ cháu nó!’ kia đang coi anh như 1 senpai mẫu mực, hoàn toàn bằng không.

Nhưng mà khi đó giá như anh biết tình hình sẽ thế này thì anh đâu có ham xin bố mẹ cho ra ở riêng để làm việc quần quật như một thằng oshin! Kei không khác gì một đứa con nít, và quần áo cậu ta thường xuyên vứt lung tung mỗi thứ một nơi. Thậm chí bộ pyjama cậu mặc trước lúc ngủ, khi thức dậy, nó nhất định phải nằm đâu đó trên sàn bếp (!) và anh thề rằng anh chưa hề đụng gì đến chúng! Thói quen ưa thích của cậu là không mặc áo, quấn cái chăn bông to sụ của anh đi lòng vòng trong nhà. Trông kỳ cục không thể tả!

Nhưng mà lại dễ thương chết người! Lẽ ra người ta nên cấm cái vụ này –anh nghĩ- nếu không cậu sẽ phạm tội ngộ sát bất cứ lúc nào! Nói không đùa đâu, anh s‎uýt chết mấy lần vì mất máu.

Lảm nhảm thành thông lệ, đến gần đâu giờ chiều (a, hôm nay lại nghỉ học) anh vớ vội vài thứ rồi đến trường của Kei. Ngày nào anh cũng phải đi đón cậu, riết rồi tụi nhỏ trong trường không thể quên được cái mặt anh. Mà từ hồi đó đã vậy, tụi nó vẫn cứ tưởng anh là thành viên lớp cậu, vì hơn 2/3 thời gian anh có mặt trong trường nghĩa là có mặt bên cậu, 1/3 còn lại là giờ học bắt buộc.

Hôm nay anh đến trường cậu sớm hơn một chút, đủ để lẩn thẩn dạo quanh những góc kỉ niệm nơi anh gửi một thời học sinh ở lại. Nhưng anh không tiếc, cậu vẫn đang ở bên cạnh anh và điều đó có nghĩa một quãng thời gian kia không hề mất đi mà vẫn đang tiếp diễn.

- Eh…? Kato phải không?

Một chàng trai trạc tuổi Yuichi đang mỉm cười chào anh khi anh bước ngang qua một dãy cầu thang. Xét theo bộ sơ mi chỉnh tề với cà vạt sọc anh ta đang mặc, có thể đoán đó là một thầy giáo trẻ trong trường. Bạn bè anh có ai làm giáo viên nhỉ…?

Người quen đưa tay vò rối mớ tóc nâu vốn đã không mấy gọn ghẽ của mình (một cử chỉ không ra dáng một ông thầy chút nào), nói tiếp :

- Trời, quên anh rồi hả ?

Yuichi sực nhớ ra. Gương mặt xinh đẹp với mái tóc nâu rối đó, anh tự hỏi sao mình không thể nhận ra anh ấy ngay từ giây đầu tiên anh ấy gọi anh.

- Tsukino-senpai!

Tsukino Hiroki là một cựu sinh viên xuất sắc của trường Yuichi, đến nỗi dù senpai đã ra trường khi Yuichi bắt đầu nhập học thì anh vẫn biết đến tên senpai. Và sở dĩ hai người quen nhau là vì anh có một chân trong hội học sinh – mà đứng đầu là một ông hội trưởng cực rắc rối – trong khi senpai là cựu hội trưởng và thường xuyên quay về trường giúp đỡ cái tên rắc rối kia thoát khỏi mớ lùm xùm do chính hắn tạo nên.

- Em làm gì ở đây vậy?

- Em…đợi bạn. Còn anh?

- Trời. Hỏi gì kỳ vậy. Tất nhiên anh dạy ở đây rồi! Nhìn đồ đẹp vầy mà hông biết sao!?

- Sao mấy lần trước em đâu thấy anh? – Yuichi ngạc nhiên hỏi.

- Anh mới về thôi… Ủa mà em quen ai ở đây? – Hiroki hỏi lại.

Yuichi giải thích:

- Hồi đó em học ở đây mà.

- A. Bạn em tên gì, không chừng anh dạy nó đó!

- Akihito…

Hiroki hơi nhíu mày:

- Akihito gì nhỉ? Lớp nào?

- Lớp 12.

- A! – Hiroki nói như reo – Anh biết rồi. Thằng nhóc vừa nhận học bổng du học phải không?

- Hả? Không phải đâu anh. – Yuichi đáp mà buồn cười không thể tả. Không thể nào tưởng tượng nổi cảnh Kei có thể sống một mình, và thậm chí ở một nơi xa lắc như thế. Và trước giờ chưa hề nghe Kei nói về việc đăng kí học bổng gì cả.

- Đâu…anh nhớ rõ mà…! Akihito…Akihito Kei phải không?

- Eh…

Yuichi hơi bối rối trước cái tên Hiroki đưa ra, nhưng anh lập tức nhún vai:

- Chắc trùng tên quá.

- Chứ bạn em không nói với em à?

- Không…

- Chắc nó muốn cho em bất ngờ chơi!

Bất ngờ khỉ gì. Yuichi làu bàu trong bụng. Không hiểu sao anh cảm thấy khó chịu trước thông tin của Hiroki. Kei đi du học? Không thể nào. Cậu vẫn còn ở đây mà, chốc nữa cậu sẽ lại về với anh… Không. Anh chưa bao giờ nghe cậu đề cập đến vấn đề này. Cậu sẽ không đi đâu cả. Và nếu có đi chăng nữa, cậu hẳn đã phải nói cho anh biết rồi chứ…

Không. Tất cả chỉ là một sự trùng hợp. Người giống người còn có, huống gì một cái tên.

- Anh hai…!

Có tiếng gọi. Và Yuichi chắc là gọi Hiroki, vì anh không có em trai và hiển nhiên Kei cũng chưa điên đến mức này.

Yuichi nhìn theo hướng phát ra tiếng gọi. Lúc này đã là tan trường và người vừa gọi Hiroki có lẽ là cậu nhóc tóc đen đang đi ra cùng một cô bé xinh xắn và một thằng bạn cũng tóc đen nhưng cao hơn hẳn hai đứa còn lại.

- A. Anh có hẹn rồi, chắc phải đi trước quá! – Hiroki vội vã nói.

Yuichi nheo mắt:

- Hẹn hò với cả học sinh à?

Hiroki nhún vai:

- Được vậy đã mừng. Em trai anh đó.

- Còn cô bé kia? Em dâu anh?

- Không. Nhưng có em rể kia kìa.

Chưa kịp để cho Yuichi mắt chữ O miệng chữ A, Hiroki đã rảo nhanh về phía ba đứa nhóc. Yuichi cũng vội dõi mắt vào đám đông để tìm Kei. Và Kei không phải là đứa thích lặng lẽ giữa đám đông. Từ rất xa, anh đã nghe tiếng cậu gọi lanh lảnh:

- Yuichiii….

Và nhất định là Tsukino-senpai với cả ba đứa nhóc kia đang nhìn anh chăm chăm. Kei chạy ào tới, thở gấp:

- Chào anh…

- Này…có cần gọi lớn vậy không! – Yuichi nói, lấy khăn tay lau nhẹ những hạt mồ hôi lấm tấm trên trán Kei.

- Akihito-senpai! – Yuichi nghe tiếng đứa con gái (cứ tạm coi là) ‘em dâu’ của Tsukino-senpai kêu lên. Không hiểu là may mắn hay thế nào mà trời sinh Yuichi cái khả năng nghe khá rõ những âm thanh dù rất nhỏ xung quanh (còn gọi là năng khiếu nghe trộm). Hoặc là con bé nói khá to, nổi lần giữa cả đống tiếng ồn ào hỗn độn. Trong khi Kei thì hoàn toàn mất khả năng nhận biết mình đang làm gì và cũng chẳng thèm để ‎tâm đến chuyện người ta nói gì về mình.

Một trong hai thằng con trai hỏi:

- Là ai?

- Một trong những đàn anh xuất sắc nhất trường mình, tất nhiên. Và là một hotboy.

- Có nghĩa là một cái đích mà cậu không bao giờ đạt đến được. – Thằng con trai còn lại nói bằng giọng châm chọc.

Hình như hai thằng nhóc còn cự nhau gì nữa và bây giờ thì Yuichi bắt đầu hiểu từ ‘em rể’ mà Tsukino-senpai dùng có nghĩa là gì.

- Yuichiiii…anh có đang nghe em không vậy?

- Hả…Gì cơ?

- Em mệt quá đi! – Kei nói bằng giọng nhõng nhẽo. Thường thì Yuichi không thấy có vấn đề gì lắm, nhưng hôm nay tụi nó có 4 khán giả bất đắc dĩ mà Kei thì vẫn cứ như đang cầm micro mà diễn.

Yuichi kéo tay Kei:

- Thôi mình về.

Kei ngoan ngoãn nghe theo và đan mấy ngón tay của mình vào những ngón tay của Yuichi. Cậu luôn thích cách nắm tay như vậy.

Trước lúc cả hai có thể bước ra khỏi cổng trường, Yuichi còn ráng nghe thêm được vài câu nhí nhố của ba đứa nhóc kia – thiệt tình anh vẫn không hiểu vì sao mình chỉ nghe được mỗi đám này nói chuyện:

- Eh…Họ nắm tay thật kìa!

- Taiyou!!! Cậu bắt chước ảnh đi chứ!

- Hâm à.

- Oa oa…cậu ác quá!!

- Takumi, nắm tay anh nè. – Là giọng Tsukino-senpai. Vậy là thằng nhóc lên tiếng đầu tiên chính là em trai của senpai, Yuichi nghĩ. Hình như không giống senpai lắm, mặc dù nó cũng khá xinh xắn dễ thương.

- Không thèm đâu…! Taiyou…!!!

Đến đây thì không nghe được thêm gì nữa. Yuichi chỉ có thể rút ra kết luận rằng từ ‘em rể’ mà Tsukino-senpai dùng quả thật rất ư là đắt.

Còn bây giờ thì phải chú ‎ý đến nhóc con đang đi bên cạnh, không thì bị dỗi chết.

- Yuichiii… Tối nay mình ăn gì?

- Em không còn chuyện khác ngoài ăn với uống à?

- Hông.

- Tùy em thôi.

- Kem!

Biết ngay mà. Yuichi ngán ngẩm hỏi lại :

- Vani hay…

- Đừng bắt em lựa chọn chứ! – Kei kêu lên.

Kei vẫn luôn là người nếu bị đưa vào thế lựa chọn nhất định sẽ chọn cả hai. Và anh lấp đầy cái dạ dày trống rỗng tối đó bằng cả hai hũ kem ăn dở dang của cậu.

Khi bước vào nhà, như thành thông lệ, Kei quăng phịch chiếc ba lô xuống đất (và thật sự thì từ khi tan học, người xách nó là Yuichi) và nằm dài một cách lười nhác trên ghế sofa.

- Đi tắm đi Kei.

- Không! Em mệt lắm.

- Ngày nào cũng vậy hết!

- Bản tính con người khó đổi lắm anh ơi.

Yuichi nhún vai. Không bao giờ anh có thể cãi nổi cậu. Cậu lúc nào cũng biết cách để dễ thương đủ cho người ta mềm lòng.

- Cho em 5 phút đó.

- Không thích không thích không thích… - Kei cố nói giọng mè nheo.

- Kei, đủ rồi.

- Vậy em đi. – Cậu nói, nghe vô cùng hí hửng. Nhưng Yuichi không kịp bất ngờ trước sự ngoan ngoãn bất thường này, khi nghe Kei nói tiếp:

- Nhưng là anh tắm cho em.


Và 15 phút sau đó, anh đã lôi được cậu vào phòng tắm và nhấn cậu xuống mờ bọt xà phòng trắng xóa trong bồn.

- Yuichiiiii….nước lạnh lắm! – Kei rùng mình.

- Em có phải con nít đâu mà đòi nước nóng.

- Không có nước nóng em không tắm đâu.

Yuichi làm như không nghe thấy, vẫn lấy bông tắm xoa nhẹ lên vai cậu.

- Yuichi, anh vào luôn đi.

- Đừng ngớ ngẩn.

- Lo gì, em đủ tuổi rồi!

Yuichi lừ mắt nhìn gương mặt ngây thơ của Kei:

- Không phải chuyện đó.

- Nhưng…

- Tự tắm đi.

Yuichi đột ngột đứng lên.

- Anh để bộ pyjama bên ngoài đó. Tắm nhanh coi chừng cảm.

- Eh……Yuichiiiii……

Kei gọi với theo, nhưng Yuichi vẫn kiên quyết bước đi. Lúc anh đóng cửa phòng tắm lại, anh nghe mặt mình nóng ran. Cậu thật sự không hiểu cậu đang làm cái quái gì đâu. Mời gọi anh như thế trong khi anh đang cố giữ lời hứa với bản thân rằng sẽ không đụng đến một sợi tóc của cậu khi cậu chưa đủ sẵn sàng. Anh biết cậu của lúc này sẽ khóc thét lên khi anh chỉ vừa mới đi đến nửa đường. Vậy nên bây giờ dù có muốn bao nhiêu, anh vẫn phải tự bắt bản thân kiềm chế. Trong khi cậu vẫn vô tư không hiểu gì hết, cứ tưởng mọi chuyện chỉ đơn giản và nhẹ nhàng tựa như việc ăn bánh ga tô hằng sáng. Và điều đó thật sự là một rắc rối to đùng với anh.

- Lại đây anh lau tóc cho. – Anh nói khi thấy cậu bước vào phòng ngủ.

- Không thèm.

Cậu trả lời bằng giọng giận dỗi và ngồi xuống giường, không nhìn anh.

- Thôi mà.

Anh hôn mẹ lên má cậu. Làn da trắng nõn của cậu có mùi sữa tắm ngọt lịm.

- Sao lúc nào anh cũng không chịu vậy?

- Thôi đi, Kei. Đừng nói chuyện đó nữa.

- Em đã nói em chịu được mà…

Yuichi lại ngắt lời Kei bằng một nụ hôn khác, dài hơn và nồng nhiệt trên môi. Rồi anh đứng dậy, cầm lấy cái khăn tắm trên tay cậu:

- Anh đi tắm đây. Còn bánh trong tủ lạnh đó.

- Á á ! Bánh! Bánh! – Kei reo lên và chạy mất hút ra ngoài.

Yuichi bắt đầu có cái suy nghĩ rằng ‘chuyện đó’ với cậu chắc cũng chẳng hề gì, nếu khi cậu chuẩn bị khóc thét lên, anh nhét một tảng bánh vào miệng cậu. Nhưng mà trời ơi, đã bảo là không nhắc nữa mà!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lovemamakyouya
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 369
Age : 23
Job/hobbies : Student
Humor : Listen to Westlife and read Ouran high school host club
Point : 488
Registration date : 27/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Last winter   Wed Apr 23, 2008 3:46 pm

Và một chút nữa thôi, ngày sẽ qua. Một ngày khác sẽ đến rất nhanh. Những ngày bên cậu mà anh gọi là hạnh phúc cứ dần trôi như gió thoảng, nhẹ nhàng và bình yên như những ngày thu về trong con nắng hạ. Để khi đông đến, mang chút hơi lạnh gieo vào lòng người những gợn sóng lăn tăn.

Một ngày đầu tháng 12, anh nhận được cuộc gọi từ mẹ của Kei.

- Yuichi? Có Kei đó không cháu? – Giọng cô ấy vẫn rất ấm.

- Dạ không. Kei lên trường rồi ạ. – Yuichi hơi ngạc nhiên. Lẽ ra cô ấy phải gọi di động trước chứ. Và thắc mắc của anh ngay lập tức được giải đáp:

- Cô có gọi nó nhưng không thấy bắt máy.

- Chắc Kei đang ở trong lớp…

- Để cô thử gọi lại sau. À này Yuichi, mọi chuyện vẫn ổn chứ?

Anh nghĩ rằng cô ấy muốn nói đến chuyện của anh và Kei. Trực giác người mẹ của cô ấy lúc nào cũng rất sắc sảo, anh đoán cô đã biết tình cảm của anh từ khi cô ‘gửi gắm’ Kei cho anh.

- Dạ vâng.

- Vậy thì tốt rồi. Cô thật sự hi vọng chuyện của hai đứa vẫn sẽ ổn thỏa.

- ‘Vẫn’ là sao cơ ạ? – Yuichi hỏi lại.

- Kei chưa nói với cháu sao? – Có vẻ như mẹ của Kei mới là người ngạc nhiên – Tuần sau nó đi rồi…!

[…]

Những mảnh vá của kí ức bỗng vụt nhanh qua tâm trí anh như từng đoạn phim ngắn…

- Anh biết rồi. Thằng nhóc vừa nhận học bổng du học phải không?


- Đâu…anh nhớ rõ mà…! Akihito…Akihito Kei phải không?



- Chắc nó muốn cho em bất ngờ chơi!



Đã khá lâu rồi kể từ lúc Tsukino-senpai nói với anh những điều này. Và Kei tuyệt nhiên không hề nhắc đến chuyện du học nào cả. Và bây giờ người báo cho anh biết lại là mẹ của cậu.

Cậu đang thật sự trông đợi anh bất ngờ hay sao?

Anh đã không nghi ngờ gì khi Kei nói không nộp đơn vào bất cứ trường đại học nào vì muốn có một gap year ăn chơi cho thỏa. Anh đã không nghi ngờ gì khi gần đây sáng nào Kei cũng lên trường lấy cớ làm nốt vài hồ sơ tốt nghiệp. Anh cũng không hề hỏi Kei điều gì khi cậu vác những xấp giấy dày đặc chữ về nhà nghiên cứu mỗi ngày.

Không, anh chưa bao giờ nghĩ cậu có thể sẽ đi đến một nơi xa lạ nào đó. Khi mà cậu chẳng bao giờ nói với anh.


Hôm nay Kei về nhà vào đầu giờ chiều như thường lệ. Anh nhìn cậu nằm ườn trên ghế sofa, như một con mèo con của thường ngày. Anh không tin đôi mắt trong veo ấy đang giấu anh điều gì. Cậu không có một lí do nào để không nói cho anh nghe nếu cậu đã quyết định đi thật. Và anh sẽ không hỏi đâu, anh sẽ chờ cậu tự mình phải nói ra. Còn nếu không, có nghĩa là cậu vẫn sẽ ở đây và không đi đâu cả.

Nhưng mà chẳng lẽ cậu lại không tin tưởng anh đến mức đó sao? Mẹ của cậu nhất định không thể nói dối… Và tại sao cậu lại vẫn cứ cư xử như bình thường… Thật sự chỉ còn đến tuần sau nữa thôi sao? Chỉ tuần sau, và anh sẽ không thể thức dậy thấy cậu bên cạnh và hôn cậu mỗi tối trước khi đi ngủ? Và anh sẽ không được báo trước cho điều đó, anh sẽ phải tự thức dậy và nhận ra sự trống trải trong căn nhà lạnh lẽo này sao…?

Anh đang suy nghĩ tất cả những thứ đó khi hôn cậu trước giấc ngủ đêm nay. Anh biết những lúc như thế này sẽ không còn kéo dài lâu nữa…


Sáng hôm sau anh thức dậy để thấy mình tự thở phào nhẹ nhõm khi nhìn sang bên phải, cậu vẫn đang rúc mình trong chăn. Những ngày sau đó anh luôn im lặng để mỗi sáng có thể thấy lòng vững tin thêm nữa. Anh không muốn hỏi cậu gì cả. Cậu đã không nói cho anh biết, nên anh có quyền hi vọng rằng tất cả sẽ không là gì và cậu vẫn sẽ ở bên anh.

Anh đã nuôi trong mình hi vọng đó, cùng những nơm nớp lo sợ cho một ngày không xa. Mẹ Kei chỉ đơn giản nói là ‘tuần sau’ và anh thật sự không dám hỏi cô ấy chính xác là ngày nào. Không, anh ghét phải đếm ngược thời gian như thế. Chẳng thà cho anh một sớm mai, tỉnh giấc và lạnh lùng nhận ra căn phòng trống rỗng. Anh sẽ ngỡ ngàng, sẽ thất vọng, nhưng rồi tất cả sẽ qua nhanh thôi khi mà cậu đang ở một nơi rất xa. Thà vậy, còn hơn để anh cứ lo sợ thế này.

Nhưng rồi khi anh mở cửa tủ quần áo, thấy mất đi vài thứ. Và chiếc vali nhỏ đã được cậu cố tình giấu ở một góc, vô tình anh nhìn thấy. Và một vài giấy tờ khác cậu nhét vội trong chiếc áo khoác. Không phải một thằng ngốc, anh bắt đầu nhận ra thời gian chỉ còn đếm bằng giờ kể từ lúc này.

Cậu đang tắm. Anh mệt mỏi ngồi xuống giường, hút một điếu thuốc để giấu đi sự căng thẳng của mình. Hút thuốc không phải là thói quen của anh, Kei ghét mùi thuốc. Nhưng anh cần tìm đến làn khói ấy để quên đi phiền não trong lòng.

- Anh, đừng hút trong phòng chứ!

Kei vừa bước ra khỏi phòng tắm vừa kêu lên, cậu đang quấn một chiếc khăn lông trắng quanh người. Anh nghe hương xà phòng thoang thoảng trên làn da cậu.

Và lần đầu tiên, anh thấy cậu trưởng thành hơn anh nghĩ. Hình như cậu đã cao hơn, và ánh mắt cũng cứng rắn hơn với hồi còn lấp lánh chạy theo mấy cái bánh ga tô. Anh tự hỏi tại sao không phải hôm qua mà đến hôm nay anh mới nhận ra điều này.

Và Kei đã không còn nhõng nhẽo gọi anh bằng cái tên ‘Yuichi’ kéo dài một cách ngọt lịm nữa. Cậu chỉ gọi anh là ‘anh’, như kiểu những người trưởng thành hay gọi nhau, có một chút nghiêm túc.

Anh dí điếu thuốc vừa mới châm lửa xuống cái gạt tàn. Cậu đưa tay ôm lấy cổ anh từ phía sau:

- Hôm nay anh lạ nhỉ!

- Có gì đâu.

Còn hai tiếng nữa là qua ngày mới, anh khẽ liếc đồng hồ và bắt đầu cảm thấy chút sợ hãi. Hai tiếng nữa, và cậu có thể sẽ không bao giờ ôm anh như thế này được nữa.

- Em muốn hôn anh.

Không cần quá một giây để suy nghĩ hay trả lời, anh ôm ghì lấy cơ thể nhỏ bé của cậu, hôn cậu với sự mãnh liệt và say đắm hơn bao giờ hết. Anh không cần biết đến sự kiềm chế ngớ ngẩn của mình ngày hôm qua. Anh chỉ biết rằng nếu bây giờ anh không giữ lấy cậu, anh sẽ không còn cơ hội nào khác nữa.

Anh nói anh sẽ chỉ tiếp tục nếu cậu sẵn sàng. Và bây giờ, khi cậu nhìn lại anh với ánh mắt đó, anh biết cậu không chỉ sẵn sàng mà còn đọc thấy cả những điều đang hỗn độn trong tâm trí anh.

Đó là lần đầu tiên của cả anh và cậu. Một chút lo lắng, một chút vội vã, một chút mạnh mẽ và những gì mỏng manh như vỡ tan ra. Cả anh lẫn cậu đều biết rất rõ chuyện gì sẽ đến vào ngày mai và đều cố giữ cho khoảnh khắc này đừng tan biến đi. Anh cảm nhận mình đang ở rất sâu trong cậu và càng siết chặt hơn nữa để mọi thứ đừng vụt khỏi tầm tay. Những cảm xúc dâng trào và trong ánh mắt họ nhìn nhau, không ai nói gì nhưng có những âm thanh yên lặng.

- Kei… - Anh nói, thở gấp – Dù thế nào…anh vẫn yêu em… Kei…

Anh gọi tên cậu nhiều lần và cậu đáp trả anh bằng những giọt nước mắt. Một đêm dài lặng lẽ trôi qua…


Khi Yuichi thức dậy, dù đã biết từ trước nhưng anh vẫn không thoát khỏi cảm giác hụt hẫng khi quờ tay qua khoảng trống bên cạnh. Cậu đã đi rồi và anh không thể nào tin được sự thật đó. Chỉ khi mở toang cửa tủ quần áo, chiếc vali biến mất. Bàn chải trong phòng tắm cũng biến mất. Đôi giày, nón, ba lô, sách vở,… tất cả những gì từng thuộc về cậu cũng đều như đã bốc hơi. Giống như cậu chưa bao giờ tồn tại dưới mái nhà này.

Khi đó, anh mới tin rằng cậu đã thật sự bước ra khỏi cuộc đời mình. Và người để cho cậu ra đi là anh. Anh nhìn quanh căn phòng trống trải một lần nữa. Nơi này anh đã hôn cậu lần đầu tiên, nơi này cậu đã từng uể oải thức dậy mỗi sáng, nơi này anh đã từng mở mắt và thấy cậu luôn nằm bên, nơi này cả hai đã cùng có với nhau bao kỉ niệm,…

Và chính nơi này, cậu ra đi để mình anh ở lại.

- Kei… - Anh cầm tấm mền trắng đưa lên môi. Mùi hương của cậu vẫn còn vương vấn nơi đây.

Nhưng bây giờ không phải là lúc để làm tất cả những chuyện nhớ nhung đó! Đột nhiên anh ngồi bật dậy và vớ một bộ đồ mặc vội lên người, để rồi phóng thật nhanh ra đường.

Những gì đã qua và những gì sắp tới, với anh đã không còn quan trọng nữa. Có nghĩa gì đâu nếu anh để cậu ra đi một mình?


Anh đến sân bay vừa kịp lúc để thấy cậu trong đám đông hành khách đang chuẩn bị vào phòng cách ly. Anh tự chuẩn bị cho mình một nụ cười rạng rỡ mà anh tin rằng xuất phát từ tận trái tim. Cậu đang đứng cách anh khá xa, với một gương mặt hơi mệt mỏi và nhợt nhạt. Anh cố vẫy tay với cậu nhiều lần nhưng dường như cậu không nhìn thấy.

Chỉ khi quay lại nhìn sau lưng một lần cuối cùng, như đang chờ đợi gì đó, cậu mới bắt gặp nụ cười của anh. Anh đọc trong đôi mắt đen thẳm của cậu sự ngỡ ngàng và bối rối. Nhưng rồi vụt nhanh, cậu vội vã bước đi và anh thấy mình vẫn đang đứng lại.


Họ xa nhau.



*
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lovemamakyouya
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên
Phó chủ nhiệm nhà Otori~Giáo viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 369
Age : 23
Job/hobbies : Student
Humor : Listen to Westlife and read Ouran high school host club
Point : 488
Registration date : 27/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Last winter   Wed Apr 23, 2008 3:48 pm

Epilogue


*

Trước đây, anh từng muốn giữ cậu luôn bên mình và không bao giờ muốn để cho cậu ra đi. Có lẽ vì vậy mà cậu đã không hề nói cho anh biết ước mơ hay sự chuẩn bị ra đi của cậu. Nhưng bây giờ, anh đã nhận ra cậu cũng có một cuộc sống riêng và một tương lai riêng. Anh không thể chỉ ích kỷ giữ cậu bên cạnh anh mãi mãi. Nếu cậu muốn đi, anh sẽ để cậu đi. Vì tình yêu đôi khi rất cần những lúc như thế.

Anh đứng tựa vào tường, vô tình đút tay vào túi theo một thói quen và bất chợt nhận ra lá thư của cậu. Anh không biết cậu đã lẳng lặng nhét nó vào túi áo khoác anh khi nào. Có thể là vừa mới sáng nay, hoặc cậu đã viết từ lúc quyết định sẽ đi du học.

‘Yuichi của em. Lúc anh đọc được những dòng này thì có lẽ em đang ở đâu đó xa lắm rồi. Đừng giận em, nhé! Em đã rất muốn nói với anh từ trước, nhưng em sợ em sẽ không thể đi và thực hiện ước mơ của mình nếu anh biết rằng em sẽ đi. Em luôn muốn ở bên anh, anh ạ, nhưng em cũng muốn những ước mơ của riêng mình.
Và anh yêu, em tin vào điều kỳ diệu. Nó ở đâu đó ở cuối con đường và nhất định em sẽ tìm thấy. Em biết rằng rồi đây chúng ta sẽ lại gặp nhau và sẽ lại yêu nhau. Anh sẽ chờ em, nhé?
Yêu anh nhất ^^!
P/s: đêm qua vui lắm. Em không có đau gì hết đâu *sob*’

Dù đang rất muốn khóc, anh vẫn phải bật cười khi đọc dòng P/s của cậu. Và một vài con chữ làm anh cảm thấy thú vị. Điều kì diệu… Không phải là rất quen sao?

Anh chờ cậu nghe thấy những điều anh nói.




*

Trước đây, anh từng muốn giữ cậu luôn bên mình và không bao giờ muốn để cho cậu ra đi. Và vì thế nên cậu đã không dám để cho anh biết dự định của mình. Cậu sợ thái độ của anh sẽ làm cậu chùn bước.

Cậu là người đã lựa chọn, vậy tại sao ở một nơi xa lạ kia, cậu lại thấy vai mình đang run lên và nước mắt cứ chực trào ra. Cậu đút tay vào túi áo khoác cố tìm một chút hơi ấm như những khi ngón tay ai đan vào nhau. Để bất ngờ chạm vào một tờ giấy gấp tư vụng về.

Là anh. Nét chữ nghiêng nghiêng viết vội… Anh đã nhét nó vào túi cậu từ lúc nào? Phải chăng là ngày trước đó anh đã biết, cậu đã thấy những biểu hiện rất lạ trong anh. Anh đã siết cậu chặt hơn nhưng rồi vẫn để cậu ra đi.

‘Kei của anh. Đừng khóc – vì anh biết rằng em đang chuẩn bị khóc.’

- Đồ ngốc. Làm sao em có thể…

‘Anh không hiểu quyết định của em, nhưng em có thể vững vàng bước đi mà không cần nghĩ về anh nữa. Anh tôn trọng quyết định của em và tin anh đi, anh cho rằng em đã đúng.
Và em yêu, anh để cho em đi vì anh biết rằng em sẽ trở lại vào một ngày nào đó và ta sẽ lại yêu nhau. Anh là điều kỳ diệu và sẽ luôn đi song song bên em, cho nên em không cần phải kiếm tìm anh. Hãy chỉ gọi tên anh, nếu em cần ai đó lúc này.’


- Yuichi…Anh nói dối. Anh không có ở đây… - Cậu thổn thức nói.

‘Thấy chưa, Kei. Anh cá là em đang gọi anh.’ – Lá thư viết tiếp – ‘Nếu thật sự em cần anh đến thế, anh vẫn không hiểu vì sao em lại quyết định ra đi. Nhưng anh tôn trọng em, chỉ thế thôi.
Và nhớ ăn ngủ đàng hoàng, ở đó không còn ai gọi em mỗi sáng hay làm bánh cho em đâu. Nhớ đi tắm nữa^^!
Anh yêu em (nhiều hơn hôm qua, nhưng tất nhiên là ít hơn ngày mai)
P/s: em vẫn khỏe chứ, ‎ý anh là sau lần đó?’


Kei cố bật một tiếng cười đầy nước mắt. Liệu đó có phải là một sự ngẫu nhiên mang tên kỳ diệu khi anh viết cho những dòng mà cậu đang chờ đợi từ sâu thẳm trái tim chỉ để trả lời những điều đã cậu gửi cho anh?

Siết chặt lá thư trong tay, cậu biết anh vẫn đang dõi theo cậu, từ một nơi nào đó.



*



Lúc anh để cậu bước ra khỏi cuộc đời mình một cách thanh thản như vậy và lúc cậu bước ra khỏi vòng tay anh một cách điềm nhiên thế đó, cả hai đều không biết rằng rồi đây họ sẽ phải kiếm tìm nhau trong vô vọng, khi bất chợt nhận ra mình đang đánh mất những gì yêu thương nhất, trong những mùa đông lạc giữa tình yêu.



Và đó lại là mở đầu cho một câu chuyện khác.

lovemamakyouya
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
draco_malfoy23
# Người điên đáng yêu #


Nam
Tổng số bài gửi : 421
Age : 23
Location : Thành phố Hồ Chí Minh
Job/hobbies : Bị đuổi việc
Humor : Lang thang phá rối
Point : 508
Registration date : 07/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Last winter   Thu May 01, 2008 7:50 pm

lúc đầu hông hiểu từ mild-yaoi nghĩa là gì, nhưng giờ chắc đã hiểu mang máng :02: Má ơi, shounen-ai.

Thui, nhận xét cho đàng hoàng đây. Trước hết, sr liss vì cmt hơi chậm trễ. Mấy lần tính đọc rồi lại quên very happy

Ưu điểm: nhìn chung fic này rất tốt, một one-shot rất tuyệt về nhiều mặt. Đối thoại và diễn biến tâm lý rất tự nhiên và không gượng gạo. Đọc rất thu hút.
Khuyết điểm: chỉ là nó chưa đặc biệt.

25 đ cho nhà Otori

mod - Hitachiin Twins

Ghê thật, đọc shounen-ai tự thấy tâm hồn mình như đen đi, he he [ dù vốn đen sẵn ]

_________________
.~. Gia đình Hitachiin .~.

Girlsclub
Nơi dành cho tất cả những cô gái với những nam thần tượng của mình


Được sửa bởi Hitachiin Twins ngày Sat May 03, 2008 3:38 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ouranschool.netgoo.org
Asuka Himawari
Giáo viên ~ Nhà Mori-Honey
Giáo viên ~ Nhà Mori-Honey


Nữ
Tổng số bài gửi : 446
Age : 24
Location : Đồng Nai
Job/hobbies : Student/Manga & Anime
Humor : Khùng bất chợt, tửng thường xuyên, điên vô thời hạn.
Point : 397.5
Registration date : 15/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: Last winter   Fri May 02, 2008 4:02 pm

Asu cũng vậy!
Hơi sốc vì nó không giống tính mình cho lém, cho dù Asu là fan của Clamp, một nhóm mangaka có nhiều shounen-ai trong truyện. Nhưng mừ shounen-ai của Clamp cũng không đến nỗi vầy đâu. lovemamakyouya có phong cách rất tự tin đó, cách viết rất là dễ thương, nhân vật Asu cũng thix, văn phong thì hay, có điều nội dung truyện thực sự không hợp với Asu. (Xin lỗi nhe!)
Đọc lâu rùi nhưng không dám post lời bình vì không bít phải nói seo!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yobanbe.zing.vn/alyssa31612
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Last winter   Today at 10:22 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Last winter
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Thơ HHC, PPS by Hy Văn
» [Wallpaper DC] the winter ^0^

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: nhà kho-
Chuyển đến