Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Mưa hè

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
honey_dream
Chủ nhiệm nhà Honey-Mori~Giáo viên~Mỹ thuật viên~dịch thuật viên
Chủ nhiệm nhà Honey-Mori~Giáo viên~Mỹ thuật viên~dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 288
Age : 22
Location : Slytherin-Haninozuka
Point : 980
Registration date : 10/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Mưa hè   Sun Jun 01, 2008 4:58 pm

1. Author: em!! very happy
2. Rating: chẳng rõ cái này
3. Status: completed4. Genre: ??
Mưa rả rích bên nhà. Vang vào những lớp tôn nhà, lộp bộp, khó nhọc thật! 

“Listen to the rhythm of the falling rain
Telling me just what a fool I’ve been
I wish that it would go and let me cry in vain and let me be alone again”

Cơn mưa là nước mắt của trời
Nước mắt của sự đau buồn
Nước mắt của chờ đợi
Nước mắt cũng là sự lừa dối con tim….
“một buổi chiều mưa, cơn mưa không quá to, nó rả rích, khó chịu, làm cho người ta cảm thấy thật buồn bực, rít!!! 
Trước một căn nhà cổ kính, có lẽ nó có từ thế kỉ 18, bức tường rêu phong phủ xanh cả, căn nhà to lắm, trước cửa nhà, một gia đình đang khóa cửa lại, chuẩn bị lên xe

_Syaoran, con còn chờ ai nữa? nhanh lên. Người mẹ trẻ măng cầm cái dù to để che đang hối thúc thằng nhóc 7 tuổi.
Thằng bé quay lại, ứ giọng:
_Từ từ mẹ, một chút thôi! Rồi sẽ đi ngay mà!

_Em cứ từ từ đi, cũng vẫn sớm mà……
……………

_Syaoran ơi!! Một cô bé chạy tới, thở ko ra hơi nữa. người cô ướt sũng, có lẽ đã chạy một đoạn đường dài tới đây

Cậu nhóc mỉm cười hiền, nói

_Từ từ thôi, tớ chưa đi mà!

Cô bé thở hồng hộc, chìa tay cho cậu nhóc, một gói nhỏ những viên kẹo và một cái khăn tay do tự tay cô đan, dĩ nhiên là nó rất xấu và méo xệch nhưng….

_Syaoran, cậu sẽ giữ nó nhé! Sakura nói

Syaoran gật đầu, mỉm cười.
…..
_Còn nữa, cậu cũng phải hứa với tớ! 

_Điều gì vậy? Syaoran ngạc nhiên hỏi lại

_Rằng cậu sẽ trở về với tớ, tụi mình sẽ lại sống cùng nhau. Sakura đáp, gương mặt không cười, cô bé đáp một giọng buồn so, nỗi buồn thoang thoảng đâu đó! Rồi cô đưa tay ra..Móc nghoéo chứ?

Syaoran cười, đưa tay ra

_Uh, tớ hứa. 

_nhớ đấy nhé!!

_Uh, tớ nhớ mà!

_Phải về đấy!!! Đừng có quên…
…….
Bóng chiếc xe lùi ra xa dần, Syaoran quay lại, Sakura đang úp mặt vào người anh trai của cô, có lẽ Sakura đang khóc. Syaoran thở dài quay đầu lại, biết lúc nào?” 
Lời hứa của 2 đứa nhóc ấy, liệu có ai còn nhớ? Lời hứa nói ra từ miệng mt cậu nhóc 7 tuổi, lời hứa với một cô nhóc 7 tuổi, liệu có ai còn nhớ?

10 năm sau…

_Sakura? Tomoyo gọi cô bạn thân
…..

_Sakura? Sakura?? SAKURA….

_Hả…hả??? Sakura giật mình, quay đi quay lại lung tung

_Làm gì mà cậu thẫn thờ ra vậy? 

Sakura lắc đầu, hai người đang trên đường về nhà. Cơn gió thổi qua, một con người vừa mới đi ngang qua Sakura.

“Chỉ cần đi ngang qua nhau trên đường cũng gọi là có duyên
Chỉ cần thấy được nhau cũng gọi là có duyên
Chỉ cần chúng ta đã được gặp nhau, cho dù đó là lúc nào, cũng gọi là có duyên”

Sakura quay phắt lại

_Chuyện gì vậy? Tomoyo hỏi

_Tớ….ko biết. Có cái gì đó, hay ai đó? 

Tomoyo ko hiểu lắm, cô tiếp tục đạp xe. Những bước đạp của Sakura chậm dần, ko biết có cái gì đó xui khiến, ko biết ai bảo cô làm vậy, có thể là tiềm thức hay lý trí? Cô dừng chân trước cửa căn nhà cổ kính nọ đang sắp bị dỡ bỏ.

Có đèn sáng, tức là có người đang ở nhà, có người đang ở trong đó. Chắc chắn là cậu ấy, cậu ấy đã về rồi, chắc chắn rồi! Sakura sung sướng, mừng thầm, người bạn thời thơ ấu của cô đã về, cậu ấy đã giữ đúng lời hứa đó. Cậu ấy vẫn còn nhớ, cậu ấy không quên! Sakura bước tới, định bấm chuông, nhưng nghĩ lại, cô nghĩ sẽ về nói với mẹ trước, rồi mới sang sau. 
Cô chia tay với Tomoyo ngay trước cửa nhà. Chạy ùa vào nhà, cô vừa chạy vừa nói

_Mẹ…mẹ ơi! 

Người mẹ trẻ phúc hậu đang giặt dở tay, ngước lên, đáp

_chuyện gì vậy con?

-Syaoran về rồi kìa mẹ.

_Sao con biết? Người mẹ quay sang nhìn đứa con gái của mình

_đèn nhà cậu ấy sáng, con nghĩ là…….

_Ko đâu con, người ta đến để thu dọn toàn bộ đồ đạc ở đó đến nơi khác con ạ.

_Nhưng…..

_Syaoran sẽ không về đâu! Giọng nói lạnh lùng phía sau đáp. Anh hai của cô đang đứng ngay trên bậc thềm cửa

_Ai bảo anh thế, cậu ấy sẽ về. Sakura đáp, giọng ngang ngạnh

_Nhóc phải tin anh chứ, cậu ấy sẽ không về đâu.

_Không, cậu ấy sẽ về.

Niềm tin của một cô nhóc 7 tuổi, có khác gì so với niềm tin của một đứa con gái 17 tuổi không nhỉ? Không biết nữa, 10 năm chờ đợi, chỉ chờ một người bạn, liệu có đúng ko?
…….
…….
_Eriol, tớ nhờ cậu việc này được không? một tòa nhà màu trắng. xung quanh, tất cả cũng chỉ có một màu trắng đáng sợ, trên một chiếc giường nhỏ, một cậu bé 17t dang nằm trên đó, mặt mũi cậu tái nhợt, xanh xao, như ko còn chút sự sống nào, nhưng cậu vẫn cố gắng thều thào vài chữ.
Người bạn của cậu, lại gần, hỏi:
_Chuyện gì vậy? 

_Cậu có thể về Tomoeda không?...Giọng cậu đứt quãng.. Tớ muốn cậu gặp Sakura…..

_Sao lại muốn tớ gặp Sakura? 

Cậu cười nhạt

_Tớ, không thể về, thì nhờ cậu về thay tớ, coi như giữ lời hứa với cậu ấy. nụ cười của cậu yếu ớt, cậu toát mồ hôi, đau quá! Được không….được không Eriol? 

Người bạn của cậu do dự, rồi cũng gật đầu, dẫu sao, anh cũng nên về, thực hiện tâm nguyện cuối của thằng bạn. 

_Cậu hãy về nhà tớ, ở đó, rồi Sakura sẽ biết…..nhớ….Cậu lịm đi trong chốc lát. Eriol nhìn cậu với vẻ u sầu, lời hứa à? 
……..
……..
Kính cong….kính cong……
Eriol chạy ra mở cửa. một cô nhóc đứng trên bậc thềm, cô mặc áo và quần jeans bụi, đứng ngay đó, hỏi;

_Xin lỗi, cậu…..là người dọn dẹp đồ đạc trong căn nhà này à? Giọng cô nhóc nghe cao lắm, nhưng cô đang cố kìm nó xuống
Eriol lắc đầu.

Cô nhóc e ngại hỏi lại

_Vậy sao lại ở đây? 

_Đây là nhà thằng bạn tôi, cậu ấy muốn tôi ở đây.
_.....

Eriol nhìn cô nhóc dò xét, lẽ nào……

_À, vậy à, vậy cám ơn cậu.
_....

Cô nhóc bước đi thật nhanh. Suy nghĩ vài giây, Eriol gọi vói theo

_Sakura…

Cô quay lại, ngạc nhiên

_Cậu….biết tên tôi? Cô đang nghĩ, biết đâu……

_Sya….Syaoran có nói với tôi.

Sakura xịu mặt xuống, 

_Vậy a`.

_Syaoran muốn tôi gặp cậu. Đưa cho cậu cái này. Eriol chìa tay ra, một bọc nhỏ những gói kẹo đầy màu sắc và một chiếc khăn tay đẹp đẽ, được thêu một cách cần thẩn, và một bức thư…
Sakura nhận lấy, cô cầm lá thư, mở ra, dòng chữ xiêu vẹo, được viết một cách khó nhọc.

“Sakura thân, 
Đã lâu quá rồi nhỉ, đã lâu quá rồi kể từ ngày tớ rời khỏi đó. Không biết cậu còn nhớ thằng nhóc này không?
…………..
Tớ biết, cho dù người ta có nói thế nào, thì cạu vẫn sẽ nhớ lời hứa của chúng ta phải không? 
………….
…………
Sakura, tớ xin lỗi, tớ không thể ………..”

Eriol vẫn đứng đó, nhìn Sakura đọc xong bức thư một cách khó khăn, cậu cắn môi. Sakura chùng xuống, cô vò bức thư lại, trầm xuống;

_Tại sao? Tại sao cậu ấy không về?

_.......

Không muốn nghe câu trả lời, cô chạy đi, cô chạy đến công viên, cái nơi mà ít ra, vào lúc này, không ai có thể bắt gặp cô, không ai có thể thấy Sakura, không ai cả….cô đứng nép mình nơi gốc cây cổ thụ già, nơi mà xưa kia cô và Syaoran đã từng chơi đuổi bắt..……anh Touya đã đúng, mẹ Nadesiko của cô cũng đúng, ai cũng đúng hết, chỉ có cô là sai thôi! Chỉ có cô là tin vào lời hứa của một cậu nhóc, tại sao? 
Trời lại chuyển mưa rồi. cơn mưa nhỏ giọt, từ từ…….Sakura đứng dưới mưa hồi lâu. Khóc. 
Niềm tin, lời hứa, khác nhau xa vậy sao? 
Cơn mưa là nước mắt của trời
Nước mắt của sự đau buồn
Nước mắt của chờ đợi
Nước mắt cũng là sự lừa dối con tim….
Lắng nghe tí âm thanh của những cơn mưa đổ xuống, lắng nghe những nàng tiên mưa đang hát. Trời đang khóc, trời đang buồn, vì trời biết, dưới đất này, vẫn có người đang buồn, vẫn có người đang khóc.
Chờ đợi là vô ích, nước mắt là vô ích. Tất cả là hư vô, 10 năm qua chẳng là gì cả, lời hứa cũng là vô ích, tất cả, cũng chỉ là ảo mộng của không gian. Tất cả, chỉ là ảo mộng của thời gian, tất cả, chỉ là ảo mộng.
Niềm tin? Hãy cứ để nó cho dòng thời gian trôi đi. Kết thúc rồi! Tất cả…kết thúc rồi! Có vô ích thật không?
………

_Tôi muốn biết lý do. Người con trai lớn hơn lên tiếng hỏi Eriol.
Eriol gặp anh ngay khi Sakura vừa chạy đi. 

_.......

_Hẳn là cậu biết tôi nói chuyện gì? 

_Tôi…….

_Em gái tôi rất trọng lời hứa, con bé đã như vậy từ hồi bé, bây giờ, có một người thất hứa với nó. Hẳn là con bé sẽ rất buồn, vậy nói tôi biết lý do xem.

_Syao……giọng Eriol đứt quãng, cậu không muốn nói tới…Syaoran mất rồi! 

Người con trai thẫn thờ, hỏi lại:

_Từ lúc nào?

_Cách đây 1 tháng, cậu ấy nhờ tôi về đây, để đưa đồ cho Sakura, rằng Syaoran rất muốn giữ lời hứa..

Người anh gật đầu, cúi gằm mặt, nở một nụ cười mãn nguyện
_vậy mà tôi cứ nghĩ tên đó chỉ biết hứa suông. Thật tốt vì Sakura vẫn còn tin nó. 

Eriol tiếp:

_Nhưng tôi nghĩ là Sakura sẽ ko còn tin nữa đâu. Và ngày mai tôi sẽ về Hong Kong, căn nhà này sẽ được dỡ bỏ nay mai. Bố mẹ Syaoran muốn dỡ bỏ nó

Người anh gật đầu.
_Cho dù có thế nào thì Sakura vẫn sẽ tin vào những điều đó, tôi biết tính con bé nó thế. Sẽ buồn, sẽkhóc nhưng mà vẫn tin. Và anh bước đi trước.
Rồi họ chia tay nhau ở đó. Cơn mưa vẫn còn dai dẳng. sự thật vẫn là sự thật.
………..
………..
Trời vẫn khóc. Trời vẫn buồn. cơn mưa khi nào hết đây? Mưa vẫn dai dẳng không thôi? Những giọt mưa rơi vào miệng đứa con gái. Đắng thật!~*~*~*~*~*END*~*~*~*~*~*Em viết cho vui...very happy Mọi người góp ý nha

_________________

¦-:¦:-º-»(¯`•¸-»*((¯`·.¸ Aikana Risa Seluna.¸.·´¯))*«-¸•´¯)«-º-:¦-:¦:-º:Chủ nhiệm nhà nhà Slytherin - H[o]gw[a]rts
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://hpvn.net
draco_malfoy23
# Người điên đáng yêu #


Nam
Tổng số bài gửi : 421
Age : 23
Location : Thành phố Hồ Chí Minh
Job/hobbies : Bị đuổi việc
Humor : Lang thang phá rối
Point : 508
Registration date : 07/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Mưa hè   Mon Jun 09, 2008 4:51 pm

Em chịu khó vào đọc nội quy giùm chị, OK? Sửa lại cái tên topic đi, truyện em lấy nhân vật của truyện Sakura phải không. Thế thì mở ngoặc đơn ghi Sakura's fic hay Syaoran's fic vào.

Nhắc nhở.

Chị nhận xét về cách trình bày đây [ nội dung đọc + cmt sau ]: tách đoạn tốt, chịu khó bớt lại dấu (...) nhá, thêm màu sắc vào cho bắt mắt

Thân.
Mod - Hitachiin Twins



_________________
.~. Gia đình Hitachiin .~.

Girlsclub
Nơi dành cho tất cả những cô gái với những nam thần tượng của mình
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ouranschool.netgoo.org
draco_malfoy23
# Người điên đáng yêu #


Nam
Tổng số bài gửi : 421
Age : 23
Location : Thành phố Hồ Chí Minh
Job/hobbies : Bị đuổi việc
Humor : Lang thang phá rối
Point : 508
Registration date : 07/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Mưa hè   Tue Jun 24, 2008 9:29 pm

Đã đọc xong. Không biết nhận xét làm sao.

14 đ cho nhà Honey-Mori

Mod - Hitachiin Twins

_________________
.~. Gia đình Hitachiin .~.

Girlsclub
Nơi dành cho tất cả những cô gái với những nam thần tượng của mình
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ouranschool.netgoo.org
honey_dream
Chủ nhiệm nhà Honey-Mori~Giáo viên~Mỹ thuật viên~dịch thuật viên
Chủ nhiệm nhà Honey-Mori~Giáo viên~Mỹ thuật viên~dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 288
Age : 22
Location : Slytherin-Haninozuka
Point : 980
Registration date : 10/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Mưa hè   Fri Jun 27, 2008 8:38 am

Nhận xét rất chân thành ^^..
- Trình bày : cậu nên để cách phần mô tả với fic ra xa nhau để dễ phân biệt , nên làm nổi bất đoạn mô tả một chút . Trình bày cũng khá dễ đọc , đôi chỗ sai chính tả và khôngh viết hoa , chấm phẩy không hợp lý và sử dụng dấu ba chấm ( ... ) khá nhiều . Không phân biết được đâu là lời nói , đâu là kể
- Nội dung : dễ hiểu nhưng tình tiết đi nhanh quá , chưa kíp nắm bắt được nhân vật . Tựa đề thì không hợp với nội dung lắm , tuy là phía cuối có hình ảnh mưa nhưng không đủ để nổi bật được tựa đề cũng như là chủ đề mùa hè

Người mẹ trẻ măng cầm cái dù to để che đang hối thúc thằng nhóc 7 tuổi

từ " để che " làm cho câu văn trở nên gượng gạo
Trích:_Eriol, tớ nhờ cậu việc này được không? một tòa nhà màu trắng. xung quanh, tất cả cũng chỉ có một màu trắng đáng sợ, trên một chiếc giường nhỏ, một cậu bé 17t dang nằm trên đó, mặt mũi cậu tái nhợt, xanh xao, như ko còn chút sự sống nào, nhưng cậu vẫn cố gắng thều thào vài chữ.
Ice thấy nên mô tả khung cảnh trước khi Syaoran thều thào nói với Eriol
Trích:Một tòa nhà màu trắng. xung quanh, tất cả cũng chỉ có một màu trắng đáng sợ, trên một chiếc giường nhỏ, một cậu bé 17t dang nằm trên đó, mặt mũi cậu tái nhợt, xanh xao, như ko còn chút sự sống nào, nhưng cậu vẫn cố gắng thều thào vài chữ.
- Eriol, tớ nhờ cậu việc này được không?

Trích:Mưa rả rích bên nhà. Vang vào những lớp tôn nhà, lộp bộp, khó nhọc thật!
>>> câu cảm thán ở cuối cảm giác như chẳng ăn nhập gì với vế trước, cũng chẳng truyền đạt được điều gì đặc biệt!

Trích:“một buổi chiều mưa, cơn mưa không quá to, nó rả rích, khó chịu, làm cho người ta cảm thấy thật buồn bực, rít!!!
>>> lỗi ngữ pháp! Kết cấu câu lủng củng.
Trích:Trước một căn nhà cổ kính, có lẽ nó có từ thế kỉ 18, bức tường rêu phong phủ xanh cả, căn nhà to lắm, trước cửa nhà, một gia đình đang khóa cửa lại, chuẩn bị lên xe
>>>một gia đình? một gia đình đứng khoá môt cánh cửa? Chú ý dùng từ bạn ơi! Và, tách câu ra chứ?
Trích:_Syaoran, con còn chờ ai nữa? nhanh lên.
>>> thiếu “!” và ngắt câu đúng ngữ pháp.
Trích:Cô nhóc e ngại hỏi lại
_Vậy sao lại ở đây?
_Đây là nhà thằng bạn tôi, cậu ấy muốn tôi ở đây.
Dùng từ “thằng bạn” e quá sỗ sàng. Một người bạn thân của Syaoran, bên cạnh khi ốm đau, và quay về thực hiện ước nguyện cho người bạn của mình không bao giờ có cách gọi Syaoran như thế!
Một fic sũng nứơc. Không cảm được chút gì từ nỗi lòng nhân vật. Quá lạm dụng hình ảnh của mưa, vô tình làm mờ đi diễn biến và tâm trạng nhân vật. Fic nội dung bình thường, vì chuyển biến tâm lý khá gượng.

Nếu cậu chăm chút hơn về nỗi nhớ của Sakura, những lời dặn dò của Syaoran dành cho Sakura. Và 1 điều nữa, bạn nên chọn lựa từ ngữ cho chính xác và phù hợp hơn.

_________________

¦-:¦:-º-»(¯`•¸-»*((¯`·.¸ Aikana Risa Seluna.¸.·´¯))*«-¸•´¯)«-º-:¦-:¦:-º:Chủ nhiệm nhà nhà Slytherin - H[o]gw[a]rts
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://hpvn.net
draco_malfoy23
# Người điên đáng yêu #


Nam
Tổng số bài gửi : 421
Age : 23
Location : Thành phố Hồ Chí Minh
Job/hobbies : Bị đuổi việc
Humor : Lang thang phá rối
Point : 508
Registration date : 07/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Mưa hè   Fri Jun 27, 2008 8:00 pm

Ừ, cám ơn em nhá. Chị cũng tham khảo được một chút very happy
Còn chị thì đúng thật là ko bít mở lời làm sao để nhận xét, chừng nào chị em mình gặp nhau nói cho dễ hén

Dù gì cũng mong fic em đậu bên kia nha. Pacha :flower:

_________________
.~. Gia đình Hitachiin .~.

Girlsclub
Nơi dành cho tất cả những cô gái với những nam thần tượng của mình
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://ouranschool.netgoo.org
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Mưa hè   Today at 2:51 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Mưa hè
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: nhà kho-
Chuyển đến