Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Harry Potter và Hội Phượng Hoàng

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Harry Potter và Hội Phượng Hoàng   Thu Jun 19, 2008 3:16 pm

Tên truyện : Harry Potter và Hội Phượng Hoàng
Tác giả : J.K.Rowling
Nguồn :

Chương 1 : Dudley bị ếm
Ngày hè nóng nhất từ trước tới nay đang lê
qua và sự lặng lờ ngái ngủ bao trùm những ngôi nhà to tướng vuông vức
trên đường Privet Drive. Những chiếc xe hơi trước đây thường xuyên nhấp
nhá đèn pha bây giờ cứ nằm ỳ hứng bụi trên lối dành riêng cho xe ra
vào. Những bãi cỏ từng có thời xanh mướt như ngọc bích bây giờ vàng úa
khô nẻ; bởi vì trời đang hạn hán nên vòi tưới nước đã bị cấm xài. Cư
dân ở đường Privet Drive thế là bị tước mất cái thú rửa xe cắt cỏ, đành
rút lui vô bóng râm của những căn nhà mát mẻ có cửa sổ mở toang, với
niềm hy vọng dụ dỗ được một cơn gió thoảng đố làm sao bói ra được.
Người duy nhất không trú ẩn trong nhà lúc này là một đứa con trai chừng
mười mấy tuổi, đang nằm ngửa thẳng cẳng trên một vạt đất trồng hoa bên
ngoài ngôi nhà số Bốn.

Nó là một đứa con trai gầy gò, tóc đen,
đeo kính cận, có một vẻ hơi khắc khổ không được lành mạnh cho lắm của
một kẻ đã phải lớn quá nhanh và từng trải quá nhiều trong một thời gian
quá ngắn. Cái quần bò nó mặc dơ hầy te tua, cái áo thun thì rộng lùng
thùng và cũ mèm, còn đôi giày của nó thì vừa sút đế vừa há mồm tróc
nóc. Cái bộ dạng bề ngoài của Harry Potter khiến cho hàng xóm láng
giềng không ưa nó nổi. Những hàng xóm của nó thuộc loại những người vẫn
tin rằng cái sự lôi thôi lếch thếch là rất đáng bị luật pháp trừng
phạt! Nhưng cũng may là chiều nay Harry Potter tự biết thân mà ẩn náu
phía sau một bụi hoa tú cầu, nên khách qua đường cũng chẳng nhìn thấy
nó. Thực ra nếu dượng Vernon hay dì Petunia mà thò đầu ra ngoài cửa sổ
phòng khách để nhìn thẳng xuống vạt đất trồng hoa phía dưới thì Harry
sẽ bị lộ tẩy ngay; và cũng chỉ duy nhất có cách đó thì mới phát hiện ra
nó.

Nhưng nói chung, Harry nghĩ là nó đáng được khen thưởng nhờ
sáng kiến hay ho trốn ở xó này. Có thể nó cũng chẳng thấy thoải mái lắm
khi nằm trơ trên nền đất gồ ghề nóng bức, nhưng mặt khác nó lại được
cái lợi là không bị ai dòm ngó hoạnh họe bằng những câu hỏi dễ điên
tiết hay bởi tiếng nghiến răng trèo trẹo to đến nỗi át cả chương trình
thời sự khiến nó không thể nghe được phần tin tức. Aáy là chuyện thường
xảy ra trước đây mỗi lần nó cố ngồi lỳ trong phòng khách và xem truyền
hình với dì dượng.

Hình như ý nghĩ của Harry đã bay xuyên qua
cửa sổ, vào trong phòng khách nhà ông bà Dursley. Dượng nó, ông Vernon
Dursley, bỗng nhiên cất tiếng nói:

- May phước là thằng ấy đã thôi chườn mặt ra phòng khách. Ờ mà nó đâu rồi?

Dì Petunia nói:

- Ai mà biết! Không thấy nó ở trong nhà.

Dượng Vernon lẩm bẩm đầy vẻ khinh miệt:

-
Coi tin tức… Hứ. Tôi muốn biết cái ngữ nó mà coi cái tin tức gì? Làm
như thể nó là một đứa con trai bình thường quan tâm đến thời sự ấy.
Dudley nhà mình có bao giờ màng tới chuyện gì đang xảy ra đâu, chưa
chắc nó đã biết đương kim thủ tướng là ai nữa à! Nhưng dù sao đi nữa,
làm gì có tin tức liên quan tới lũ chúng nó trong chương trình thời sự
của chúng ta…

Dì Petunia chợt khẽ nhắc:

- Suỵt! Anh Vernon, cửa sổ mở đấy!

- Ờ ờ phải, xin lỗi em yêu…

Hai
ông bà Dursley chợt nín khe. Harry lắng tai nghe tiếng nhạc leng keng
quảng cáo món cháo điểm tâm hiệu Fruit’N Bran trên truyền hình trong
khi mắt nó quan sát bà Figg đủng đỉnh thong dong bước từ từ ngang qua
chỗ nó nằm. Bà Figg là một bà già dở hơi, cực kỳ khoái mèo, nhà ở gần
đó trên đường Wisteria Walk, vừa đi vừa quạu quọ và rầu rĩ lảm nhảm nói
với chính mình. Harry rất đắc ý là nó được yên thân nằm ẩn kín đằng sau
bụi cây; ấy là vì dạo gần đây bà Figg cứ lăm le mời nó ghé qua nhà bà
uống trà mỗi khi bà gặp nó trên đường phố. Đợi đến khi bà già đã quẹo
qua góc đường và khuất bóng, tiếng của dượng Vernon lại vang ra ngoài
cửa sổ.

- Cục cưng Dudley của mình chắc là đã đi dự tiệc trà rồi hả?

Dì Petunia đáp lời chồng bằng giọng trìu mến:

- Ở gia đình Polkisses đấy. Con mình có nhiều bạn nhỏ lắm, cậu chàng được hết thảy mọi người yêu mến…

Khó
khăn lắm Harry mới nén được một cái khịt mũi. Ông bà Dursley quả thật
là không hiểu biết một tí xíu gì hết về cậu quý tử Dudley của họ; họ cứ
nuốt trọng tất cả những lời nói dối ngớ ngẩn mà Dudley bịa ra về những
bữa tiệc trà với các thành viên khác nhau trong băng của nó vào mỗi
buổi tối trong kỳ nghỉ hè. Harry biết tỏng là Dudley không hề dự tiệc
trà ở đâu hết; nó và băng của nó cứ đến chiều tối thì lại lê la trong
công viên giải trí, hút thuốc lá ở mấy góc đường, rồi chọi đá vào lũ
trẻ con và những chiếc xe chạy ngang qua. Harry đã nhìn thấy Dudley và
băng nhóm của nó khi đi dạo quanh khu Little Whinging vào buổi tối.
(Harry đã bỏ ra hầu hết những ngày nghỉ chỉ để đi lang thang trên đường
phố, lượm báo cũ trên đường để dò la tin tức).

Nhạc điệu mở đầu
báo hiệu chương trình thời sự lúc 7 giờ vang vọng đến tai Harry khiến
bụng nó cồn cào. Có lẽ tối nay – sau cả tháng đợi chờ – sẽ là buổi tối…

“Số
người đi nghỉ hè bị mắc kẹt ở những phi trường đầy ắp người đã đạt tới
con số kỷ lục, khi công nhân vận chuyển hành lý Tây Ban Nha đình công
đến tuần lễ thứ hai…”

Phát thanh viên của đài truyền hình vừa dứt câu thì dượng Vernon gầm gừ:

- Vào tay ông, ông sẽ cho chúng ngồi ngáp mãn đời.

Bình
luận của dượng Vernon không ăn thua gì hết: ở bên ngoài, Harry nằm trên
vạt đất trồng hoa, ruột gan dường như được xả ra. Nếu mà đã xảy ra
chuyện gì, thì chắc chắn đó sẽ là tin tức nóng hổi hàng đầu trên các
báo. Chết chóc và hủy diệt nhất định là tin tức quan trọng hơn cái
chuyện mấy người đi nghỉ hè bị mắc kẹt ở phi trường…

Harry từ từ
thở ra một hơi dài và đăm đăm nhìn lên bầu trời xanh trong sáng. Kỳ
nghỉ hè này, ngày nào của Harry cũng như ngày nấy: căng thẳng đợi chờ,
trông ngóng tin tức, rồi được yên tâm chốc lát, rồi nỗi căng thẳng lo
âu lại dồn lại, tăng lên… và cứ mỗi lúc mỗi căng thêm hoài cái câu hỏi
luôn luôn ám ảnh Harry: Tại sao vẫn chưa nge thấy chuyện gì xảy ra hết…

Harry
vẫn tiếp tục lắng nghe tin thời sự vọng ra từ máy truyền hình, để phòng
khi có lọt ra một manh mối nhỏ xíu nào, mà dân Mugles không để tâm nhận
ra ý nghĩa thực sự – tỉ như một vụ mất tích không thể giải thích được
nguyên do chẳng hạn, hay có thể một tai nạn bí hiểm xảy ra một cách lạ
lùng… Nhưng tiếp sau cái tin về vụ công nhân vận chuyển hành lý đình
công, chỉ còn tin tức về vụ hạn hán ở miền Đông Nam. (Tiếng dượng
Vernon lại vang lên ông ổng: “Tôi mong cho nó ở phòng bên nghe lọt cái
tin này. Cứ ba giờ sáng lại tắm tưới!”) Tin tức tiếp theo là một chiếc
máy bay trực thăng suýt chút xíu nữa là rớt xuống cánh đồng ở Surrey.
Tiếp theo nữa là vụ một nữ diễn viên rất ư nổi tiếng ly dị ông chồng
cũng rất ư nổi tiếng của bà. (Dì Petunia khịt mũi: “Cứ làm như chúng ta
khoái mấy cái chuyện lăng nhăng bậy bạ của bọn diễn viên ấy lắm vậy.”
Vậy mà dì Petunia đã mê man theo dõi không sót một tí tẹo tình tiết nào
về vụ này, và đã đọc say sưa mọi tạp chí mà bàn tay xương xẩu của dì có
thể tóm được.)

Bầu trời hoàng hôn bây giờ chói rực ánh tà dương khiến cho Harry phải nhắm mắt lại khi người xướng ngôn đọc tiếp phần tin tức:

“Và
bản tin cuối cùng là Bungy đã phát hiện được một cách để né tránh cái
nóng mùa hè này theo một phong cách rất ư tiểu thuyết. Bungy, cư dân
của Five Feathers vùng Barnsley, đã học môn thể thao trượt nước! Nữ
phóng viên Mary Dorkins đã đi thực hiện phóng sự về chuyện này…”

Đôi
mắt Harry lại mở ra. Nếu mà chương trình thời sự đã đưa tin tới cái sự
trượt nước, trượt neo thì chắc là không còn gì khác đáng để mà nghe
nữa. Nó cẩn thận xoay mình lại tư thế nằm sấp rồi nhấc mình lên trong
tư thế bò trên hai đầu gối và hai cùi chỏ, chuẩn bị trườn ra khỏi chỗ
ẩn náu phía dưới cửa sổ.

Mới vừa nhấc được chừng hai phân thì đột ngột xảy ra liên tiếp cả đống chuyện khùng khiếp.

Một
tiếng nổ to đùng vang vọng như tiếng súng, phá tan tành cái yên lặng
phát ngáp của buổi chiều hè. Một con mèo từ dưới gầm một chiếc xe đang
đậu trong sân phóng vút ra và bay biến mất tiêu. Một tiếng thét rất
thanh, một tiếng chửi đông đổng, rồi tiếng đồ gốm sứ bể nát vang lên từ
phòng khách gia đình Dursley. Và Harry làm như thể lâu nay chỉ chờ đợi
chính cái tín hiệu này, nó lập tức đứng bật dậy, cùng lúc rút ngay ra
cây đũa phép bằng gỗ từ lưng quần bò nó đang mặc, oai phong như thể rút
một thanh kiếm ra khỏi bao vậy. Nhưng nó chưa kịp đứng thẳng lên được
thì đỉnh đầu đã đụng một cái cốp vô bệ cánh cửa sổ đang mở của nhà
Dursley, và cái tiếng đụng đầu cửa sổ gây bể kiếng ấy khiến cho tiếng
gào thét của dì Petunia càng to hơn nữa!

Harry có cảm giác đầu
mình bị nứt làm hai; mắt nổ đom đóm, nó quay mòng mòng, cố gượng tập
trung nhìn về phía con đường và tìm kiếm nguyên nhân phát ra tiếng nổ,
nhưng nó khó mà có thể đứng thẳng lên được trong cơn lảo đảo khi mà hai
bàn tay hộ pháp hồng tím thò ra khỏi cửa sổ chộp lấy cổ họng nó mà siết
chặt.

- Cất – đi – ngay!

Tiếng của dượng Vernon ngầm gừ bên tai Harry.

- Cất đi ngay bây giờ! – Trước khi – có người – nhìn thấy!

Harry thở hổn hển:

- Buông cháu ra!

Hai
dượng cháu giằng co kéo đẩy mất mấy giây, Harry cố sức dùng tay trái
cạy gỡ mấy ngón tay bự như chuối mấn của dượng Vernon khỏi cổ họng nó
trong khi tay phải nó vẫn nắm chặt và giơ cao cây đũa phép. Thế rồi,
khi cục u trên đỉnh đầu Harry nhói lên đau một cách dữ dội thì dượng
Vernon hét lên một tiếng hãi hùng và buông Harry ra đột ngột như thể
ông bị điện giật – một sức mạnh vô hình nào đó dường như vừa trào dâng
trong người của đứa cháu vợ khiến ông không thể nào tiếp tục túm cổ nó
được nữa.

Harry thở hổn hển vì bị nghẹt cổ, ngả chúi xuống bụi
cây tú cầu, nhưng nó bật thẳng dậy ngay và dáo dác ngó quanh. Chẳng
thấy dấu hiệu gì khả dĩ giải thích được nguyên nhân của tiếng nổ đã gây
kinh động, nhưng đồng thời lại xuất hiện rất nhiều gương mặt thò ra từ
các cửa sổ khác nhau của những ngôi nhà chung quanh. Harry lúng túng
nhét vội vàng cây đũa thần trở vô lưng quần bò và cố gắng làm ra vẻ như
ngây thơ vô tội.

Dượng Vernon lớn giọng nói với bà nhà số Bảy đang trố mắt ngó ra từ phía sau bộ màn che cửa rườm rà:

“ Trời chiều dễ thương quá! Bà chị có nghe thấy tiếng ống bô xe nổ không? Làm tôi với Petunia hết hồn hết vía!”

Quả
là tản thần hồn, nhưng dượng Vernon cũng tiếp tục nhe răng cười toe
toét một cách dễ sợ cho đến khi mấy gương mặt tò mò thụt khuất vào sau
những khuôn cửa sổ khác nhau. Thế rồi, cái cười toe toét đột nhiên biến
thành một bộ mặt nhăn nhở khủng khiếp đầy đe dọa khi dượng Vernon ra
hiệu cho Harry tới gần ông.

Harry nhích vài bước lạii gần dượng
Vernon hơn, nhưng cẩn thận dừng lại ở một vị trí an toàn ngoài tầm của
cánh tay dượng Vernon đang lăm le vặn cổ nó.

- Mày muốn làm cái trò quỷ sứ gì vậy hả, thằng kia?

Giọng của dượng Vernon phát ra ồm ồm và khán đi vì giận dữ. Harry lạnh lùng đáp:

- Dượng nói cái trò cháu muốn làm là cái trò gì?



_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
lovely_panda
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên
Phó chủ nhiệm nhà Mori-Honey~Giáo viên~Dịch thuật viên


Nữ
Tổng số bài gửi : 1085
Age : 21
Location : Paradise
Job/hobbies : Biggest Fan (of everyone i admire - especially S.H.E)
Humor : dunno
Point : 1695
Registration date : 28/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Harry Potter và Hội Phượng Hoàng   Thu Jun 19, 2008 3:30 pm

Vừa đối phó với dượng Vernon, Harry vừa tiếp tục nhìn trái nhìn phải về
phía con đường, vẫn hy vọng tìm thấy được kẻ đã gây ra tiếng nổ kinh
hoàng.

- Thì cái trò gây náo động om xòm như là súng nổ ngay trước cửa nhà chúng tao…

Harry khẳng định chắc chắn.

Lúc
này gương mặt dài ngoằng như mặt ngựa của dì Petunia xuất hiện bên cạnh
bộ mặt bành bạnh tím hồng của dượng Vernon. Trông dì cũng giận tím thâm
mặt mày.

- Mày chui rúc dưới gầm cửa sổ làm gì hả?

- Ừ,
phải, phải đó, em đặt đúng vấn đề đó Petunia. Vậy chứ lúc đó mày đang
làm cái trò gì dưới bệ cửa sổ nhà chúng tao hả thằng kia?

Harry đáp bằng giọng nhân nhượng:

- Cháu nghe tin tức.

Cả dì và dượng nó nhìn nhau tức tối hết chỗ nói.

- Lại nghe tin tức à?

Harry đáp:

- Thì tin tức thay đổi mỗi ngày mà.

-
Mày đừng có hòng qua mặt tao, thằng kia! Tao muốn biết mày thực sự âm
mưu cái trò gì? Đừng có tiếp tục nói với tao cái giọng nhảm nhí rằng
mày nghe tin tức nữa! Mày thừa biết rõ là cái bọn…

Dì Petunia thì thào nhắc:

- Cẩn thận lựa lời, anh Vernon!

Dượng Vernon bèn hạ thấp giọng đến nỗi Harry khó mà nghe ra cái từ ông thốt ra.

- Cái bọn… chúng mày làm gì được đưa lên chương trình thời sự của chúng tao?

Harry nói:

- Tại dượng chỉ biết có vậy thôi.

Ông bà Dursley trừng mắt ngó Harry một lúc, rồi dì Petunia nói:

- Mày là một thằng khốn con nói láo quá quắt! Vậy chứ còn tất cả những…

Dì Petunia lại hạ thấp giọng đến nỗi Harry phải đọc cử động đôi mối của dì mà đoán ra cái điều dì muốn nói.

- … những con cú làm cái quài gì, nếu không phải là làm cái nhiệm vụ đem tin tức đến cho mày?

Dượng Vernon nguýt giọng đắc thắng:

-
Ờ há! Đi mà lấy tin tức từ lũ cú ấy! Mày tưởng chúng tao không biết
chuyện mày thậm thọt tin đi tin lại với lũ chim cà chớn đó sao?

Harry
bối rối một chút. Lúc này mà nói ra sự thật thì thiệt là đau lòng, mặc
dù dì dượng nó có lẽ không thể hiểu thấu nỗi u uẩn trong lòng nói khi
phải thú nhận điều này. Giọng Harry yếu ớt:

- Cú… không đem tin cho cháu nữa.

Dì Petunia nói ngay:

- Tao không tin!

Dượng Vernon tấn thêm:

- Tao cũng không tin!

Dì Petunia nói tiếp:

- Tao biết mày đang âm mưu một trò gì ranh ma lắm đây!

Dượng Vernon đế thêm:

- Mày biết là tụi tao đâu có ngu gì!

Harry chợt nổi khùng:

- Ừ thì, đó là tin tức của cháu đó!

Harry
xoay người băng qua bãi cỏ trước nhà, nhảy qua bức tường rào vườn hoa,
rồi chạy vọt ra đường trước khi ông bà Dursley kịp tóm nó lại.


biết là bây giờ nó đang gặp rắc rối to, và rồi đây nó sẽ khốn khổ với
dì dượng Dursley và sẽ phải trả giá cho sự vô lễ của nó. Nhưng mà ngay
lúc này đây nó chẳng có lòng dạ nào mà lo lắng chuyện đó cho lắm; trong
đầu óc nó đang sôi sục một vấn đề khác bức xúc hơn nhiều.

Harry
tin chắc chắn rằng tiếng nổ kinh hoàng vừa rồi là từ phép Độn thổ hay
Hiện hình. Nó giống y chang cái âm thanh mà gia tinh Dobby đã gây ra
khi tan biến mất tiêu vào không gian. Có thể Dobby đang ở đây trên
đường Privet Drive? Chẳng lẽ nào Dobby đang theo dõi Harry ngay lúc
này? Khi ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, Harry quay phắt lại nhìn đăm
đăm ngược xuống con đường Privet Drive; nhưng con đường trông vẫn có vẻ
hoàn toàn vắng lặng và Harry biết chắc rằng Dobby không biết thủ thuật
tàng hình…

Harry bước tiếp, chẳng mấy bận tâm đến con đường nó
đang đi, bởi vì gần đây nó vẫn hay đi dạo quanh những con đường này
thường xuyên, đến nỗi đôi chân của nó tự động dẫn nó đến những chỗ nó
hay tới lui. Cứ đi được vài bước Harry lại liếc ngược qua vai nhìn về
phía sau. Nhất định là có ai đó có phép thuật đang ở quanh quẩn gần đó
khi nó nằm dài giữa đám cỏ thu hải đường đang lụi tàn của dì Petunia,
nó đoan chắc như vậy. Tại sao kẻ đó không nói chuyện với nó, tại sao kẻ
đó không tiếp xúc với nó, tại sao giờ đây kẻ đó lại ẩn hình?



_________________
•(¯`°.¤.*♣-•-*♥*¤•• [Andrena Lalle Lagger]••¤*♥*-•-_♣*.¤.°´¯) Chủ nhiệm nhà Ravenclaw - H[o]gw[a]rts.
*_|..|_ _|..|_+


Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://360.yahoo.com/vivacious_girl4107
 
Harry Potter và Hội Phượng Hoàng
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Bói vui cùng chiếc mũ phân loại trong Harry Potter
» (Bakugan fanfic) Bakugan trong thế giới Hary Potter
» [One-shot Dịch] I hate Kudo Shinichi
» [HP + KHR] DISSIPABO ET RENOUARE (Destroy & Recreate)
» ♫~ Viết ngắn ~♫ (trang 2 có bài kiểm tra kiểu Vongola)

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến