Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:37 am

Chương 16



Thật thích thú trước sự văn minh và sáng tạo của các nhà phát minh, chỉ với một cái Computer mà lại nối kết nhiều thứ đến như thế, từ chát chít, rồi lên web, còn gắn kết cả tình cảm của những con người không phân hình mà đa dạng. Tôi bắt đầu yêu cái thế giới ảo này, không chỉ yêu , tôi còn nồng nhiệt tiếp nhận mọi thứ lạ lẫm mà cả đời tôi nghĩ mình chưa chắc gì chạm đến. Bảo và tôi cứ hễ có chút thời gian nào rỗi rãi thì tìm tới nét, lúc đầu chúng tôi còn ham chat, nhưng về sau tham gia diễn đàn là chính, Bảo thường nói với tôi:
-Chát chít nhiều thì vô bổ càng nhiều, lên web đọc tin mà bổ ích, mình có thể học được rất nhiều điều Bình à!
Tôi gật gù, và tôi cứ thế post thơ mình lên mạng, chỉ với một bút danh mà lại mang hai tâm trạng kể cũng quái.
Sáng dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng ngăn nắp, trưa nấu xong một buổi ăn là tôi lật đật bay lên mạng, dường như tôi chơi net quên mất cả ăn ngủ, đã gầy giờ gầy thêm, chơi tới chiều thì về soạn tập vỡ chuẩn bị đi học. Tôi tự hào khi ở trong vòng tay bè bạn, tôi lại vui vì được gặp anh Thanh mỗi tối, lại thích thú trước vẽ mặt nhăn nhó của Bích Lâm khi anh Thanh cười với tôi, cô Mai và mọi người đều sốt sắng cho những dự tính mới, còn tôi...tôi là con số không trước mắt, chẳng việc làm mà tương lai thì mây mù vây phủ
Hàn My cứ theo chân tôi hỏi thăm về Bảo mãi, từ khi tâm tình bày tỏ cho nhau, ở họ có nhiều cái cách biệt quá, thí dụ như ở Bảo tính tình còn quá trẻ con, hay giận hờn những chuyện vặt vãnh, còn Hàn My dù nhỏ tuổi đời nhưng lại rất khôn khéo trong mọi tình huống, lại lanh lẹ trong công việc, và biết nghĩ tới cuộc sống, tôi cảm thấy tình yêu của họ dù có tới được với nhau, thì kết quả sau chót không được như mong muốn, khó mà thành. Tối nào Hàn My cũng về chung đường với tôi, tối nào cũng có chuyện để nói, tôi đem cả chuyện mình biết lên mạng kể lại cho Hàn My nghe, chuyện Bảo tham gia và đăng thơ nhiều diễn đàn, Hàn My nghe, nàng vui vui, nàng xúc động, nàng nói:
-Vậy chắc anh ấy mê lắm nhỉ, thảo nào quên mất em
-Làm gì có -Tôi đỡ lời Hàn My thay cho Bảo -Em hãy hiểu cho Bảo, với Bảo thì từ trước tới giờ cậu ấy xem thơ như sinh mạng, chị tin là cậu ấy không vô tình với em đâu
-Thế theo chị thì giữa thơ và em, Bảo sẽ chọn ai?
-Ơ... Tôi chưng hững chẳng biết phải trả lời sao với nàng, từng phút nặng nề trôi qua mà đáp án vẫn chưa có
Dừng lại trước ngõ hẻm, tựa lưng vào cột đèn đường,Hàn My cười:
-Thôi, chị về đi, em biết đáp án này từ lâu rồi, em sẽ để Bảo tự nhiên với lựa chọn của mình, cuộc đời chúng em còn dài, thì tội gì phải vội vã hở chị?

Lời Hàn My khiến tôi ray rứt, nếu đổi ngược lại câu hỏi ấy dành cho tôi, còn khó xứ hơn cả tìm cách bắt thang lên trời. Tôi chạy xe về trong sự hụt hẩng tột cùng, tôi chợt cảm thấy lòng mình nổi buồn đang mênh mang xâm chiếm. Một nổi buồn vô cớ dày vò tôi tới tận trời sáng.
Vài ngày sau đó, Hàn My không hiểu sao cứ ghé tìm tôi, biết tôi không có ở nhà nàng cũng kiên nhẫn ngồi đợi, dường như sự chờ đợi là cái gì đó rất vui thú đối với nàng, nên đợi hàng giờ mà chẳng than lấy một câu. Vừa trông thấy chiếc xe đạp tôi chạy tới là mắt nàng lộ ra những tia sáng mừng rỡ, nàng rối rít:
-Chị lên mạng mới về đó à
-Uh -tôi ngạc nhiên- sao My đứng đây mà không vào nhà
-Em muốn đợi chị
-Có chuyện gì xảy ra với em à?
-Không!
-Thế sao chẳng qua thăm Bảo
-Bảo cũng không có ở nhà
Tôi thở dài, tôi biết Bảo hiện chắc vẫn còn online ở đâu đó. Tôi dựng xe, kéo cánh cửa sắt ở cổng sau, vừa dắt xe vào, vừa mời Hàn My
-Vào nhà chơi em
Hàn My líu ríu theo chân tôi, lên tới lầu, chúng tôi ra thằng ngoài lang can đứng hóng gió, mái tóc dài của Hàn My bay bay, vài cọng tấp vào mắt tôi, tóc tôi lòa xòa, tôi chuyên chú nhìn Hàn My, khuôn mặt bầu bĩnh với đôi mắt nai hồn hậu, một vẽ thánh thiện ẩn chứa trên nét môi, tôi thấy cả sự trong trẽo nơi tâm hồn Hàn My là cả sự đa mang về cuộc sống
-Chị nhìn gì thế? Hàn My bất ngờ hỏi- bộ mặt em có dính lọ nồi à?
Nàng cười, làm tôi cũng phì cười, tôi máy móc:
-Có chuyện gì cần chị giúp đở thì cứ lên tiếng
Mắt Hàn My sáng rực, như không tin nàng hỏi lại:
-Chị nói thiệt chứ?
-Thiệt!
-Vậy thì dạy em lên mạng đi
Tôi chưng hững, nàng luôn gây cho người khác những sự bất ngờ nối tiếp, tôi cười giã lã
-Thôi đi cô nương, tôi sợ cô đâm nghiện thì khổ đời
-Giúp em có được không, em muốn mình phải bắt kịp bước tiến của Bảo, em không muốn mình thụt lùi trong khi Bảo càng lúc càng xa em- Rồi chợt nhiên nàng khóc òa như đứa trẻ- không biết chị có nghe qua câu này chưa, nhưng với em nó quả thật thấm thía
-Câu gì...? tôi chột dạ hỏi
-"Khi yêu là nhìn về một hướng với người mình yêu"- Hàn My nhanh nhẩu nói
Tôi lắc đầu, đưa tay chậm lệ trên khoé mắt của My
-OK, vậy mai chị em mình bắt đầu, chị sẽ cho em mượn nick của chị tham gia diễn đàn, đồng ý chứ!
Hàn My siết chặt tay tôi, khe khẽ gật đầu, tôi đâu ngờ sự xuất hiện của Hàn My trong thế giới ảo về sau lại là một chuổi ngày mây sầu gió thảm, định mệnh của tôi, hay chính là số phận của Hàn My, sự an bày của cao xanh lắm nhiều trớ trêu. Giá mà ngọn cuồng phong Phạm Ninh Tuấn đừng cuốn tới, thì có lẽ tình cảm chúng tôi đâu biến đổi đến nghiêm trọng, có thể trở mặt vô tình, và...rạn nứt, tổn thương

Hàn My là một cô bé thông minh, hiếu động lại rất linh hoạt, những vấn đề cơ bản trên internet tôi chỉ bày, hướng dẫn, chỉ độ vài ngày là nàng rất rành rẽ, thuộc làu từng cách thức khởi động máy, vào yahoo, và thành thục trong cách post bài ở VNN. Thời gian của nàng thì cũng khá là quý báu, nàng xử lý thời gian theo dạng phân chia từng mảng nhỏ, tính sao cho vẹn cả việc làm, việc học, và việc vui chơi...Tôi phải nói rằng, tôi rất khâm phục Hàn My, một cái đầu nhỏ nhưng bên trong chứa cả một hệ thống đa năng. Cái gì Hàn My cũng biết, cũng hiểu, và kể ra thì nàng cũng có một chút thi thơ nữa, cũng chính bởi những bài thơ của nàng viết mà đã làm cho Maquy (Phạm Ninh Tuấn) chú ý tới, và him đã đến với cuộc đời nàng thông qua tôi
Hàn My viết:
Sân trường rộn rã tiếng ve ngân
Gió thổi phượng rơi chẳng muốn dừng
Cánh Phượng hồng ơi ta xao xuyến
Sóng dậy trong lòng nổi bâng khuâng
Maquy phúc đáp:
Phượng vĩ trước thềm hoa nở rộ
Ve ngân ngân trong nắng sân trường
Dòng lưu bút trao bao kỷ niệm
Một mùa thi cũng sắp bắt đầu

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:37 am

Có thể nói những bài thơ nào có dính dáng tới Ngọc Thố là lập tức có sự xuất hiện của Maquy, ban đầu chỉ là các bài thơ áo trắng hồn nhiên, ban đầu chỉ là sự tình cờ rong ruổi, thế mà tôi...chính tôi đã phá vỡ sự hồn nhiên ấy bằng những bài thơ tình mùi mẫn của mình, gây nên ở họ một cuộc tình không quá to cũng không quá nhỏ, chỉ thầm lặng mà đau buốt trái tim tôi
Ngày 25 tháng 2 năm 2004
Hàn My có viết bài thơ sau đây:
(Kỷ niệm êm đềm của tuổi thơ
Bao nhiêu dấu ấn chẳng phai mờ
Của tuổi học trò từ dạo ấy
Đến cả trong tôi những giấc mơ)
Maquy lại phúc đáp:
(Cuộc đời người ôi sao ngắn ngủi
Được chăng ba vạn sáu ngàn ngày
Người mấy ai sống thọ bách niên
Sinh từ đất rồi về từ đất)
Maquy post thêm:
(Trông hoaì người chẳng thấy
Chỉ thấy.........kiểm duyệt bài
port bài suốt cả ngày
đến chiều về mới thấy !
chán)
Trước cái lối thơ ngông của Maquy tôi cảm thấy rất thú vị, và tôi đã giả vờ khoác chiếc mặt nạ Hàn My viết một bài thơ chọc ghẹo him. Tôi post mà không hề biết rằng mình đang dần tạo nên tấn bi kịch cho mình
(Ông Maquy ới ời
Trông ai mà lắm thế
Chờ chi cô bé ấy
Hữu duyên ắt gặp nì
Đừng bảo trông mà nhớ
Đừng bảo chờ mà mong
Biết người có thật lòng
Để lòng bé nhớ mong
Đừng vội chán
Đừng vội nản
Đừng đốt lòng em được ích gì)
Maquy bắt đầu bị cuốn hút vào lời thơ của tôi, tôi cơ hồ cảm nhận qua bài post ở chàng sự mênh mang khó hiểu
Maquy lấy chữ ký của Ngọc Thố dẫn chứng cho tâm tư mình
(Nhớ cái "Trăm năm dễ mấy lần tao ngộ,"
Mong mãi " Một kiếp trần ai một mối duyên"
Suốt cả ngày Ma tìm nguời tri kỉ
Để mai này đặn " một mối duyên ")
Tôi đã đem hết sự nhắn nhủ của Maquy truyền đạt lại cho Hàn My, Hàn My vốn rất ít thời gian lên mạng, nên phó mặc cho sự tự tung của tôi, khi nghe tôi nói nàng không khỏi ngỡ ngàng
-Chị bảo sao, him phải lòng em?
-Hình như là vậy- Tôi đáp chắc chắn
Nàng thở dài
-Khó tin quá, chỉ qua mấy bài thơ mà có thể cảm nhau được ư?
-Được chứ! không những qua thơ, thậm chí chỉ một dòng tự sự mà họ có thể sống chết suốt đời
-Vô lý - Hàn My kêu lên- quá phi lý-Hàn My lại gào to -mọi tình yêu trên đời nếu dễ dàng tới như vậy, thì cũng dễ dàng từ bỏ, chẳng qua đó là một cú sốc tâm lý, sự nhạy cảm làm họ yêu trong lệch lạc
Tôi chưng hửng trước mọi ngôn từ sắc bén mà Hàn My sử dụng, ngay cả một nhà viết truyện như tôi cũng còn chưa dễ gì nghĩ tới. Có khoảng không gian trầm mặc dành cho Hàn My suy tư, nhìn vẽ mặt buồn hiu hắt của nàng là tôi chợt hiểu, nàng đang nhớ về Bảo, câu chuyện tôi kể cho nàng nghe về Maquy đã làm lòng nàng bất ổn, nàng sợ mình sẽ lao vào một chiếc lưới vô hình, trò chơi của tôi sẽ đem lại một kết quả tồi tệ, mà với Bảo nếu sự thật dĩ lỡ thì mặc cảm phản bội tình yêu (mặc dù chưa bội phản) cũng gây ra nhiều khổ sở cho nàng.
Hàn My gục đầu xuống bàn, lớp học đang trong giờ tự do ngôn luận nên mọi người ai cũng thoải mái, họ kéo đi uống nước, hay ra băng ghế phía trước ban công mà trò chuyện, bên ngoài là cả sự vui tươi, còn trong lớp đôi chúng tôi lại có chút căng thẳng, Hàn My yếu ớt nói:
-Bình, chị hãy cho em sự yên ổn được không? em chỉ muốn post thơ... popst thơ và đuổi theo bước tiến của Bảo, chứ ngoài ra những chuyện khác em không quan tâm
-OK, chị biết phải làm gì rồi, dù gì thì em cứ post thơ của em, cứ thây kệ him muốn trả lời hay không trả lời, mình cứ xem him như vô hình
Hàn My tủm tỉm cười
-Rõ ràng him đã rất vô hình, him là Ma Quỷ, Ma Quỷ thì đâu có biết hình dạng
Bấy giờ tôi mới thấy mình rõ ràng ngớ ngẩn, tôi nhìn Hàn My quê xệ, Hàn My nhìn tôi liếng thoắng, không hẹn mà chúng cùng bật ra những tiếng cười giòn giã

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:38 am

Chương 17


Tôi cứ tưởng mình sẽ kết thúc câu chuyện này một cách thờ ơ, chỉ có thờ ơ mới làm cho người khác chán nản, nhưng rốt cuộc định mệnh đã an bày. Mối tình thơ dần chớm nở bằng giai thoại của những người cô đơn. Vâng, chính sự cô đơn đã đưa Tuấn tìm tới tôi, chính sự nhạy cảm đã khiến lòng tôi xao động trước Tuấn, còn Hàn My nàng vẫn bàng quang trước mọi việc, nàng vô tư với các bài thơ của mình, sự vô tư khiến cho lòng người ta phải dậy sóng
Ngày 29 tháng 3, Hàn My lại gởi một bài thơ
(Bé
Này anh hỡi đừng gọi em bằng bé
Bé bây giờ không còn bé ngày xưa
Không vô tư hồn nhiên ngây thơ nữa
Bé bây giờ bé đã biết suy tư
Mười bảy tuổi bé biết hờn biết giận
Biết nhớ nhung và cũng biết đợi chờ
Tiếng yêu thương làm tâm hồn xao động
Lớn không ngờ ơi cô bé ngày xưa)
Bài thơ vô tư giống con người thực tại của nàng, và Maquy đã phúc đáp thật chân thành với những câu ngô nghê
(Đừng vội lớn, bé ơi đừng vội lớn.
Lớn làm chi, vội lớn để mà chi ?
"Nguời ta" mãi muốn bé là con nít
Để cưng chìu , để âu yếm......để yêu.
Muời bảy tuổi , bé sắp thành thiếu nữ
Vội làm chi bỏ tuổi mộng tuổi mơ,
Để cho ai ngơ ngẩn thức làm thơ,
Ngồi hoài niệm, chuỗi ngày thơ ấu ấy !?)
Trước cái tình cảnh trẻ trung thế này khiến cho một người ngoài cuộc cũng phải ganh tỵ, bất giác tôi nhớ về Nam, rồi bất giác tôi thấy Hiển, hình ảnh của anh Thanh quay cuồng trong trí, với tôi thì đó là một thời hạnh phúc, những con người đó một thời tôi mơ ước, tình yêu thật sự cuối cùng là ở đâu? nơi nào mới có một tình yêu dành cho tôi trọn vẹn, tôi không muốn lại phải một lần ngộ nhận, rồi lại một lần xem nhau như anh em. Vô thức tôi đánh một dòng tin nhí nhảnh vào bài viết của Hàn My
(Chị em,cô bác ơi!!!!! cứu Ngọc Thố với ,anh Maquy làm ngọc thố ngượng quá ,ngọc thố phải làm sao đây? có nên tấn công lại anh ấy không nhỉ ?ngượng quá ngượng quá đi,bắt đền Maquy đó...)
Quả thật dòng tin ấy đã làm Maquy chú ý, và cuộc chiến giữa tình yêu và hai người xa lạ đã đi vào thế bị động. Dòng tin tôi post hóa thành lưỡi dao của sự tàn nhẫn, tàn nhẫn với Hàn My và tàn nhẫn với chính tôi. Trái tim tơi tả rách nát trước mấy câu thơ của Ninh Tuấn
(Ma làm thơ là sinh tình tức cảnh
Chẳng giỏi gì mấy cái vần thơ
Thỏ đừng nghĩ chuyện gì khác nữa
Cứ yêu thơ và mãi yêu ........ Ma !)
Bài thơ này đã đánh dấu bước ngoặc mới trong cuộc đời tôi, đã làm chấn động hết khái niệm về tình yêu trong thơ tôi. Quyển "Trên Ngọn Tình Sầu" tới tận bây giờ tôi viết còn dở dang, vì đeo đuổi một mối tình ảo giác
Sau những bài thơ đối đáp, tôi còn nhận vô số tin nhắn của Maquy gởi trên diễn đàn nào là:
Ngày 3 tháng 4 Maquy nhắn:
(Chào Ngọc Thố, mấy hôm nay buồn quá, mong mãi mà chẳng gặp)

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:38 am

Ngày 4 tháng 4 Maquy lại nhắn:
(Buồn quá chẳng ai chuyện vãng cả)
Ngày 5 tháng 4 Maquy tiếp tục nhắn:
(chắc mấy ông mod hôm nay rủ nhau đi nhậu,
nên nãy giờ chẳng ai quản vuờn thơ..........
tự nhiên hôm nay ma không có hứng làm thơ, không biết khi nhận đuợc những bài thỏ port, ma có lấy lại đuợc cái hứng thú họa thơ đối thơ nguời khác không nữa !?
chào thân ái và .........
hẹn gặp tại diễn đàn )
Cứ thế ngày này qua ngày khác, ở chúng tôi tự lúc nào đã có sự liên kết mật thiết, Hàn My vẫn chưa hay biết chuyện gì. Rồi mọi bài thơ không cần biết là của Hàn My hay Phi Bảo, Maquy đều luôn ghé mắt tới, rồi chúng tôi trao đổi với nhau về thông tin cá nhân, sở thích cũng như nghề nghiệp. Thời gian lướt qua mấy lượt, cứ ngỡ chỉ biết nhau qua ảo giác, nhưng có đâu ngờ định mệnh lại dấy lên. Một hôm Ninh Tuấn có ý định xin tôi cho gặp mặt bên ngoài
Tôi cảm thấy đất trời như muốn nổ tung, suốt ngày tôi cứ nói lãm nhảm:
-Gặp anh ấy ư? mi ra gặp anh ấy ư? Bình ơi, mi lại quyết định lao vào tình yêu một lần nữa ư? thiêu thân chết vì lữa, những chuyện tình trên mạng lại khá là hoang đường, rồi khéo mi lai chuốc lấy cái đau đớn một mình
Nhớ tới lời Bảo, nhớ tới tháng ngày Bảo và tôi hay chát chít với nhau, Bảo luôn rót vào đâu tôi các câu nói vô tình, tôi đâu nghĩ có ngày lời của Bảo lại đe dọa thần trí tôi cơ chứ.
-Bình, chát thì chát cho vui, chứ đừng xem là thật, những loại người trên nét nhiều hạng, ta không biết được ai tốt ai xấu, mà có khi lại làm nguy hại tới bản thân
Kể ra Bảo cũng có chút thực tế, tôi đã chứng kiến được ở những người bạn chát, mười người là hết chín không thành thật, họ nói dối như cuội, mà đặc biệt ngôn từ họ xử dụng đều đi vay mượn từ các cuốn tiểu thuyết ba xu, có người mới nói vài câu là hẹn hò đi uống nước, có người tán tỉnh cũng có người bậy bạ, có người còn giở cả giọng côn đồ hiếp đáp con gái, chanh chua và môi miếng... nên lời Bảo nói ngẫm lại cũng có cơ sở lắm.
Vậy còn việc gặp gỡ Tuấn, tôi nghĩ chắc mình phải thử thêm sức chịu đựng của anh ấy tới đâu. Không việc gì phải vội vã, không cuộc tình nào mà không mang thử thách.

Chàng nhắn mẫu tin hẹn gặp tôi ở Sài Gòn, tôi viết lại mẫu tin từ chối với một lý do tế nhị, nhưng hai ngày sau chàng mới hồi âm vì bận đi công tác. Chàng có vẽ kém vui, nên tin nhắn buồn ảm đạm, hiểu tâm ý Tuấn nên tôi vờ giận dỗi, tôi cảm thấy sao mình vô duyên quá, và Tuấn thì cứ rối rít làm thân. Từ lúc ấy tôi bắt đầu yêu cái bóng không hình, yêu vô cùng, tuy không có những vần thơ ngọt ngào dành cho Tuấn, nhưng tôi biết thế nào là rung động trước phái mạnh
Tuấn người ở Biên Hoà, Tuấn làm trong công ty nước ngoaì, Tuấn rất giỏi vi tính, bởi chàng là quản trị mạng, Tuấn ít làm thơ, và hầu như làm tùy tiện, làm theo cảm xúc, bày tỏ rất kệch cỡm, thời đại học Tuấn có yêu người con gaí, nhưng vì một lý do riêng tư mà họ không thể đến được với nhau, qua lời tâm sự của Tuấn thì giờ họ xem nhau như anh em, cô ấy đã có chồng con, cuộc sống cũng ổn định, riêng Tuấn hai mươi tám tuổi đời chỉ được cái có công danh, Tuấn sống cùng gia đình và một người em trai, giờ khao khát tìm một nửa, thế là một lần không thể gặp, thì lần sau sẽ gặp, ở chàng chỉ có tiến lên chứ không chịu lùi bước, phương châm cuộc sống là tấn công chứ không chịu nhún nhường. Cái cá tính mạnh mẽ ấy đã chinh phục tôi.
Lần thứ hai chàng đòi gặp mặt tôi, đúng hơn nữa tháng sau, ngày 30 tháng 4 năm 2005, Maquy có gởi trong hộp thư diễn dàn một tin nhắn rất tha thiết:
(ngày mai anh có công việc lên SG, có thể gặp Thỏ đuợc không ?
nếu rảnh thì tối nay khoảng 9h gọi đt cho anh !hoặc nhắn tin cho anh hay mail truớc 5h chiều !thỏ ơi................)
Sự da diết ấy khiến lòng tôi dậy sóng, tôi nhớ chàng vô hạn, tâm tình tôi dạo này thay đổi, thờ ơ với những bạn bè xung quanh, từ anh Thanh, cô Mai, anh Vũ, Trinh, Hà...tất cả đều nhìn nhận tôi với một vẽ không bình thường, khi yêu thử hỏi làm sao còn bình thường được nữa, đầu óc cứ mụ mẫm trước mọi vấn đề dù nhỏ nhất, tôi học hành cũng sa sút, chính sự thay đổi quá lớn naỳ, Hàn My ngay sau buổi chiều hôm ấy đã online, nàng tình cờ đọc được những dòng tự sự của tôi, mà tôi đã viết trong cuốn tiểu thuyết " Trên Ngọn Tình Sầu " của mình, đó là một bài thơ ngắn:
(Đã qua rồi mười bảy
Đã giã từ thơ ngây
Nữ sinh -em mười tám
Mắt buồn như áng mây
Môi sầu như lá úa
Lòng thu hoa rụng đầy
Biết nhung hòa thêm nhớ
Một người gần đâu đây)
Tôi không muốn Tuấn biết tình cảm thật sự ở lòng tôi, nên duới bài thơ ngắn, tôi gắn thêm ba chữ "Trường Phi Baỏ". Ấy thế mà vẫn không giấu được Hàn My, nàng lĩnh cảm về ngôn ngữ rất khá, nên đọc là hiểu hết mọi chuyện, nàng còn khôn ngoan xem lại mấy bài viết trước, rồi ngỡ ngàng nàng thấy cái đoạn của Maquy trả lời, Maquy có vẽ không ưa gì chuyện tôi lấy bút danh Trường Phi Baỏ, vì ở chàng cái tên ấy chỉ là một thằng con trai yểu điệu, đoạn trích ấy ghi sự phản đối của chàng như sau:
(Thêm lần nữa Maquy góp ý,
Thỏ nên làm thơ của Thỏ thôi
Đừng sưu tập vần thơ người khác nữa
Ma sẽ mừng khi Thỏ tự làm thơ !)
Thế đấy, nhưng dẫu có nói gì đi nữa, Tuấn luôn tôn trọng tôi, như sợ tôi buồn vì sự thẳng thắng của mình, chàng lại viết thêm một bài trả lời
(Tuổi đôi chín em trở thành thiếu nữ
Hiền thục dịu dàng nét e lệ đã vương
Em đã biết mộng mơ mơ mộng
Nét hồn nhiên đánh mất tự bao giờ ???? )
Hàn My lại lục xem tin nhắn và nàng đã vội vã tìm đến tôi

-Chị hãy chấm dứt trò đùa này ngay- vừa trông thấy tôi, Hàn My đã nói thế
Tôi ngơ ngác thì Hàn My lại tiếp:
-Chị đang lún sâu vào sự mạo hiểm, chơi lửa có ngày phổng tay, chị có biết chị đang sắp tự làm khổ mình không?
Tôi ngờ nghệch chẳng hiểu Hàn My muốn nói gì, tôi máy móc hỏi:
-Chuyện gì vậy Hàn My?
-Còn chuyện gì nữa à?-giọng Hàn My hơi gắt- chị và Ninh Tuấn...
Hàn My chợt khựng lại câu nói sau cái chau mày, bấy giờ thì tôi cũng đã hiểu rõ sự tình, nên cười đáp:
-Em đã biết hết rồi, chị đành kể thật cho em nghe vậy, có lẽ chị lại bắt đầu yêu nữa My à?

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:39 am

-Sao? chị bắt đầu yêu? có nhanh quá không? mà có thật người ta tốt với chị không? chị đã hứa là sẽ chấm dứt mà?
-Xin lỗi, chị cảm thấy nhiều lúc khó hiểu cả bản thân mình, chị đã bị tấm chân tình của Ninh Tuấn chinh phục, và sự thiết tha gặp mặt của anh ấy đã làm chị xúc động, nếu không thật sự cảm nhau thì anh ấy đâu thể từ Biên Hòa mà tìm tới Sài Gòn để thăm một người xa lạ
-Chị nhạy cảm quá rồi Bình ơi! Hàn My ngao ngán thở dài- thế chị có định gặp anh ấy không?
-Có chứ, nhưng không phải bây giờ.
-Thế chừng nào?
-Không biết nữa, chị vẫn còn cảm giác lo sợ, chị sợ lại thêm một lần ngộ nhận
Như sực nhớ ra điều gì, Hàn My reo lên:
-Hôm qua chị có nghe phổ biến cuộc đi chơi của nhóm không? về bến tre quê ngoại của Ngọc Hà đó
Tôi gật gù, Hàn My bỗng xụ mặt:
-Tiếc là cha mẹ em không cho em đi, vì năm nay là năm tuổi của em nên họ kỵ
Tôi cười nụ:
-Họ quan tâm cho em vậy là tốt rồi
-Em biết, nên em không dám xin đi- xiết chặt tay tôi, Hàn My nói- chị chơi luôn cả phần của em chị nhé!
Tôi gật gù, Hàn My nhìn tôi trìu mến, và cô nàng chợt cười một cách ngây ngô, ánh mắt cũng thật tinh nghịch, trong đầu như đang suy tính một việc gì đó, Hàn My chợt nói:
-Không biết Ninh Tuấn là người như thế nào? em cũng muốn gặp thử một lần xem sao
Tôi mở to mắt trừng trừng nhìn Hàn My, linh cảm cho tôi biết sẽ có chuyện chẳng lành, tôi vội vã nói:
-Đừng gặp anh ấy nha My? đừng gặp...đừng gặp...bất cứ mọi giá cũng tuyệt đối không nên gặp
Hành động của tôi khiến Hàn My càng tò mò hơn, nhưng nàng không nói gì. Qua hôm sau tôi theo nhóm về Bến Tre, tôi vẫn không nhắn tin được cho Maquy, sự vui chơi đã làm tôi không nhớ gì tới lời hẹn của chàng. Khi tôi trở vê thì hộp tin nhắn đã đầy ắp những dòng tin của Maquy, chán chường, tuyệt vọng, chờ đợi, trông ngóng đều có đủ cả, tôi đọc mà mắt cứ ươn ướt
Tôi lại tìm thấy một mẫu tin mới qua ngày kế tiếp, tin của chàng ngắn gọn mà xúc tích
(tính của ma đôi lúc cũng lãng mạn lắm, nhưng đôi lúc cũng cục mịch lắm ! chẳng có chút thi vị nào cả !
vô duyên mà gặp gở nhau
Đề thơ qua lại mà trông mà chờ ?)
Không dằn được lòng mình, tôi đã hồi âm cho chàng tức khắc:
(Định mệnh xuôi mình biết nhau
Đã yêu xin chớ làm đau lòng người
Chút tình buổi ấy còn tươi
Thương nhau ai nở cho người ngóng trông
Hãy vui khi biết tôi mong
Một ngày nắng đẹp bên song chờ người)
Maquy nhận tin nhắn của tôi, lòng chàng thật bức xúc và dường như có cả mâu thuẩn, chàng nghi kỵ đáp lại
(Em cứ bảo toàn mong với nhớ
Nhớ mong này chắc chỉ của thơ
Sao mong nhớ mà không chịu gặp
Để than hoài một kiếp lẻ loi !)
Tôi đau đớn khi đọc mẫu tin ấy, tôi lại hồi âm trong tinh thần sa sút, cốt ý chỉ mong chàng hiểu gặp nhau trong lúc này vẫn chưa thể được, tôi có cảm giác sợ hãi, mà sợ hãi bởi lý do gì thì tôi không thể xác định được. Tin nhắn gởi đi, tức khắc có tín hiệu trả lời, tôi nhìn thấy cả bầu trời bão gió, chàng thật sự điên, và tin nhắn là cả sự kêu gào thống thiết:
(Ma không có đủ kiên nhẫn cho việc tìm kiếm Thỏ, đối với Ma, ma chỉ đủ kiên nhẫn khi ngồi trước cái máy vi tính thui hà, còn lại thì.......... pótay.com Ma không có những khái niệm dành nhiều thời gian cho những việc không phải là vi tính !)
Tin nhắn của chàng càng lúc càng thoi thúc mạnh mẽ, sự khao khát gặp nhau đến độ bùng nổ, lòng dạ tôi cũng rối bời, ngay trong một phút tôi chợt nghĩ nếu không có tôi thì liệu trái đất có nổ tung trong mắt chàng hay không? trong tình yêu thì ai mà chẳng ích kỷ, đôi khi những ý nghĩ ma quái khiến mình cảm thấy mình thấp kém trước bản thân. Mỗi ngày tôi phải nhận biết bao lời than trách của chàng, chàng làm tôi xót xa, trầm tư và thương không hết
Ngày 18 tháng 5, Maquy gởi Ngọc Thố
(Đã bao người chứng minh được rằng "nhân định thắng thiên" mà ! chẳng có gì từ trên trời rơi xuống cả đâu cô bé ạ ! chỉ có mình làm được điều đó thôi. Cái gì đã muốn thì phải quyết làm cho bằng được ! Đó mới là tính cách của Ma ! Ma là vậy đó !)
Nhân định thắng thiên! bốn chữ nghe như dao cắt, mà rõ ràng lại là sự thật, sự thử thách của tôi sao vẫn còn ngang bướng, cố chấp, rốt cuộc tôi phải làm gì đây, gặp chàng ư? không...không thể dễ dàng mà tìm được người tri kỷ, không thể dễ dàng mà yêu một người, tôi quyết định thử thách chàng lần cuối cùng. Tôi vội vàng viết ngay khổ thơ:
(Tư tưởng mong nhớ chỉ là mong
Còn gặp hay không phải ý trời
Nhớ mong đâu phải là mong gặp
Mà chỉ mong ai sớm có đôi)
Mai mỉa cho tôi quá, tôi đang sa đà trong tình yêu, và chàng thì dần dần rời bỏ tôi, chàng viết một bức mail, chàng thề sẽ không làm thơ nữa, trong thư yêu cũng có mà trách hờn cũng có
(Anh sẽ không còn post thơ lên diễn đàn nữa là vì bé đó, cô bé thỏ của tui ạ !
Anh sợ rằng sẽ đi quá đà trong lời thơ dành cho bé. Tốt nhất là anh phải dừng lại ngay, không thui sẽ không còn kịp nữa, cái gì cũng phải có điểm dừng của nó bé ạ !
Tiếc rằng anh sống rất thẳng chứ ít khi lãng mạn lắm nên chẳng thể nào hợp được với bé đâu. Và anh thường hay làm như thế này nè :
".............tình yêu em ơi, cút bắt trò chơi. Em đi trốn thì anh đi dzề .............."
anh sống chân thật, và anh muốn mọi người cũng chân thật với anh . Thế thôi !
chẳng có gì hay ho trong cái việc nhường hạnh phúc của chính mình cho người khác để rùi ta tự đánh mất chính hạnh phúc của ta !
Bé đã bỏ lỡ một cơ hội dành cho bé, điều đó tốt hay xấu anh không dám khẳng định, nhưng bé ơi, bé đã không đọc hết bài thơ cuối cùng anh port dành tặng bé ....
chúng ta không có duyên hay là em tự mình từ bỏ cái duyên tri ngộ đó ?
" Trăm năm dễ mấy lần tao ngộ
Một kiếp trần ai một mối duyên...."
nghe sao mà nó giả dối quá ! tự đánh mất cơ hội chính mình rùi ngồi đó than thân .............
câu cuối cùng anh dành tặng bé , đây cũng chính là câu anh lúc nào cũng đem theo bên mình :
" Nhất Thất Túc Thành Thiên Cổ Hận
Tái Hồi Đầu Thị Bách Niên Thân "
Hiểu như thế nào là tùy bé, thương nhiều!)
Tới nước này thì không thể chịu đựng hơn nữa rồi, phải gặp chàng thôi, cần phải gặp chàng thôi, kìa, những mẫu tin vần vũ cứ tới tấp như mưa. Ninh Tuấn đang thúc giục ta đó ư? Bình ơi, còn chờ gì mà không lao tới bên chàng? Quả thật chàng vẫn còn lưu luyến tôi, dù không còn post thơ trên diễn đàn nhưng chàng luôn dõi theo từng bước đi của tôi trên diễn đàn, và tin nhắn luôn là nhịp cầu nối hai con tim lại gần nhau, nhưng sao tôi vẫn thấy còn xa cách, phải chăng lá mail trước đã làm tôi hụt hẩng
Maquy nhớ Ngọc Thố
(Thỏ ơi,
Thỏ đã không nhận ra được điều quan trọng
cuộc đời người cứ nuối tiếc mãi sao ?)
Maquy mong Ngọc Thố, sự mong mỏi khiến chàng thốt ra những câu triết văn kỳ quặc
(Thế nào là một "tình bạn bình thường " ? còn tình bạn đặc biệt là sao ? Thế nào là tình bạn? thế nào là tình thương ? thế nào là tình anh em? thế nào là tình đồng chí? thế nào là tình đồng đội? thế nào là tình yêu ? Thỏ có tự mình giải thích và phân biệt được không ? cuộc đời là vô vàn những dấu chấm hỏi (?)Mong rằng Ngọc thố vẫn mãi là Ngọc Thố!)

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:40 am

Chương 18


Bầu trời trong lòng tôi không còn trong xanh như thuở đầu, tôi cảm thấy tình cảm mà Ninh Tuấn dành cho tôi thiệt chân thành đáng quý. Tôi quyết định gặp chàng khi nhìn thấy một dòng tin mới, một bài thơ cầu khẩn được gặp tôi dù chỉ một lần trong cuộc đời chàng cũng mãn nguyện, dù tôi đã nhiều lần bảo rằng (e giáp mặt nhau rồi, em sợ làm khổ anh)
Không sao! không sao! đối với chàng thì tuổi trẻ đã mang nhiều khổ đau rồi, mai thêm một đau khổ nữa thì có thấm tháp gì? thế là chàng tức tốc nhắn tin, mẫu tin hy vọng của tình yêu
(Khổ hay không chưa ai biết trước,
Chỉ biết rằng muốn gặp bé thôi.
Mai kia có lỡ xa nàng
Cũng xin in mãi bóng hình trong tim)
Tôi đọc dòng tin ấy mà khóc ngất, cái ý định gặp chàng bùng cháy rất mãnh liệt. Nhưng hỡi ôi trước ngày tôi định nhắn tin gặp chàng, như sự sắp đặt của trời cao, ông tơ se mối bà nguyệt dẫn đường Hàn My cho Ninh Tuấn một cuộc hẹn bất ngờ (dĩ nhiên vẫn lấy tư cách của Ngọc Thố) Hình như hôm ấy tôi bận chuẩn bị cho việc thi học kỳ 2 sắp tới, bài vở chất cao như núi, lớp mười hai chương trình khó càng thêm khó
*****
Hàn My hớt hơ hớt hải chạy tới nhà tôi, như bị ma ám, trên khuôn mặt nàng biểu lộ hàng tá sự khác thường, thấy thế tôi hỏi vô tư:
-Em làm sao thế Hàn My?
Hàn My chộp lấy đôi vai tôi, hấp tấp nói:
-Em đã gặp rồi, gặp rồi chị ơi!
-Em đã gặp? mà gặp gì? gặp ai?
-Maquy
Hai tiếng "Maquy" Hàn My thốt nhẹ như bông, tôi chới với thụt lùi về sau mấy bước, mắt mở to, vâng tôi đang mở to mắt, nhìn, ánh mắt tôi thọc sâu vào Hàn My, như tìm kiếm một bí ẩn về phương trình bậc ba mà tôi đang cố học. Hàn My hơi rụt rè, quay mặt né tránh ánh nhìn tôi, nàng đính chính, nàng muốn bảo rằng cuộc gặp gỡ giữa nàng và Maquy hoàn toàn trên phương diện thông cảm
-Chị, hãy nghe em nói, em không muốn chị đùa dai với người ta, em cảm thấy anh ấy thật tội nghiệp, anh ấy không thể nuôi hy vọng mãi về chị, nên em gặp anh ấy chỉ muốn anh ấy hiểu chị chưa thật lòng yêu anh ấy..
-Thế nào mới gọi là thật lòng- tôi hơi tức giận- thật lòng là đồng nghĩa với dễ dãi, tùy tiện à, ai rủ đi đâu thì đi đó sau, ai nói nhớ nhớ, mong mong thì người đó thật sự yêu mình đó ư? -Tôi giận đến đỏ mặt - Vậy hai chữ "thử thách" và "chịu đựng" trong tình yêu em vứt vào sọt rác rồi hử? -
Rồi tôi cảm thấy điên tiết, tôi chóng mạnh hai tay xuống bàn, tạo thành một tiếng động khó nghe, tôi lại nhìn Hàn My, Hàn My thì run run, đầu cúi thấp, trước mắt tôi Hàn My giờ thật nhỏ nhoi, bất ngờ Hàn My ngẩng cao đầu phản kháng:
-Thử thách của chị quá tàn nhẫn, sự trốn tránh chị cho là thử thách hay sao?chị muốn thấy sự chịu đựng thế nào mới đủ để gọi là tình yêu? thật ra thử thách và chịu đựng chỉ là hình thức mà chị áp đặt tình yêu vào thế bị động. Anh Tuấn rất có phong độ lẫn phong cách, anh ấy thực tế hơn chị tưởng nhiều, anh ấy cần chân thật chứ đâu cần ngụy biện, nếu chị nói yêu bằng môi, thì anh ấy nói yêu bằng chính con tim của mình!
Trời, Hàn My thoắt cái đã uy nghi như thần vệ nữ, tôi lại thấy mình bé bỏng, tôi ngã người xuống chiếc ghế gỗ cạnh đó, tôi thấy tình yêu của mình giờ chợt nhiên xúc phạm mình, nước mắt tự dưng chảy ngon lành, Hàn My thấy người con gái trước mắt thật tệ hại, nên nàng líu cả lưỡi:
-Em...em...chị hãy hiểu cho, em tìm gặp ảnh...gặp ảnh chỉ qua đôi dòng này -Nàng ngân nga hai câu thơ:
(Chẳng Nợ không Duyên đành giã biệt
Không Duyên chẳng Nợ đành cô đơn)

Từng lời, từng chữ rõ ràng là của Ninh Tuấn. Từng lời, từng chữ đều in đậm bóng hình chàng. Hàn My mặt méo xệch giờ cười rạng rỡ:
-Cuộc gặp gỡ rất thú vị, chỉ có điều người ấy không phải chị mà thôi!
Tôi bơ phờ, đôi bàn tay thừa thãi quá, chẳng biết tính sao, đành đưa lên môi, cắn, cắn trụi lũi, Hàn My nói, vừa nói vừa cố hồi tưởng lại buổi gặp gỡ, nàng cười xoà:
-Chị biết không vì sợ trễ giờ hẹn mà anh ấy chạy như bay lên Sài Gòn, kết quả là bị tai nạn xe cộ ngoài ý muốn, mặt anh ấy bị úp xuống mặt đường, càm bị nứt, hai bên má thì bị trầy trụa, máu ra nhiều lắm, vậy mà anh ấy chẳng chịu đi băng bó, chỉ lấy băng keo cá nhân với bông gòn cầm máu, anh ấy bảo vì không muốn em đợi...à không, phải nói là không muốn chị đợi chứ.
Tôi ngồi căng thẳng, Hàn My càng kể lòng tôi càng xót:
-Anh ấy và em tìm tới một tiệm cafe gần đó, chúng em chỉ trao đổi về cuộc sống thường nhật, anh ấy nói về cuộc sống thật sâu sắc, anh ấy bước vào đời từ hai bàn tay trắng, để có được địa vị và chỗ đứng trong xã hội, thì anh đã trãi qua những thử thách khắc nghiệt.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:41 am

-Thế em có cho anh ấy biết em không phải là chị không?
-Vẫn chưa chị à?
-Sao? Tôi bất ngờ pha lẫn chút ngạc nhiên
-Tại sao?
-Em không muốn anh ấy bị hụt hẩng, em...em sẽ đợi khi nào thích hợp sẽ nói cho anh ấy biết

Hóa ra Hàn My cũng sợ chạm đến lòng tổn thương của Ninh Tuấn. Hàn My đã lấy tư cách của Trần Phạm Bảo Bình mà gặp riêng Ninh Tuấn, nàng rốt cuộc rồi cũng che dấu bản thân mình, như tôi từng trốn chạy trước cái tình yêu sôi nổi của chàng. Nếu sự thật đã như thế thì Hàn My nàng quả thật rất thánh thiện. Giây phút ấy chúng tôi bùi ngùi ngồi cạnh nhau, ôm lấy nhau, khóc cùng nhau. Thôi thì đành chịu vậy, có lẽ như thế cũng tốt, coi như duyên của tôi mà tình lại của Hàn My. Thế còn Bảo thì sao? khỏi nói, tôi nghĩ mọi diễn tiến của chúng tôi trên diễn đàn vnn không thoát ra khỏi tầm kiểm soát của Bảo, bởi Bảo cũng là một thành viên năng nổ mà. Và như thế vòng xoáy yêu đương đang vây chặt lấy ba người chúng tôi, nghiệt ngã càng thêm nghiệt ngã
Hôm sau, tôi nhận được mẫu tin của Maquy, tôi biết mẫu tin lần này không còn đơn thuần là của tôi nữa, mẫu tin này dành cho người con gái hôm qua đã gặp mặt chàng kìa, một chút dỗi hờn pha lẫn chút tò mò, tôi len lén đọc:
(Chiều về nhà, vết thương nó hành anh dễ sợ, cũng may nó chỉ làm anh mệt mỏi mà thôi. Hôm nay đành phải xin phép nghỉ bệnh ba ngaỳ, may ra mới đủ sức khỏe để đi làm. ngày mai chắc anh cũng ở nhà. Đến tối nay anh mới dậy nổi để lên diễn đàn đọc thơ của bé nè ! đùng buồn anh bé nhé ! Thương !)
Rồi Hàn My từ buổi ấy nàng luôn dành chút thời gian lên mạng, để post thơ và nhắn tin cho Tuấn, tôi trở thành một người thừa thãi trong cuộc tình này. Nhưng không sao, tôi vẫn còn kiên nhẫn, tôi vẫn có thể chờ đợi, một ngày...rồi hai ngày...tiếp theo những ngày khác cũng thế, rồi sẽ có một ngày chàng nhận ra tôi, tôi tin với tính cách của tôi và Hàn My, một kẻ yếu đuối, một người vô tư, một trái tim yêu nồng nàn, và một trái tim yêu theo cảm tính, chàng sẽ nhận ra tôi giữa vô hình ảo giác. Tôi bấy giờ ngoài mặt bàng quang như chẳng hay chẳng biết về những dòng tin của họ, mà trong lòng thì cứ thầm lặng trông theo bước tiến của họ
Maquy gửi cho bé ngọc Thố
(Ngày...tháng...năm...
Lòng anh luôn thật như những gì trên diễn đàn. Tuy đôi lúc anh là ác quỷ, nhưng đối với bé anh sẽ mãi là thiên thần trong mắt bé, bé ạ !
rùi bé sẽ hiểu anh hơn.
Ngày...tháng...năm...
Dạo này anh bận túi buị. Chưa có rảnh rang được. Thông cảm cho anh !
Anh vẫn thường bảo là sống trên đời quý nhất là tính chân thật mà, sao bé không gọi di động cho anh ? hay lại sợ anh biết số điện thoại hiện lên khi gọi ?
Anh cũng từng bảo cuộc đời như một vở kịch lớn mà mỗi người là mỗi diễn viên, thế nhưng đừng quá lạm dụng điều đó, có một ngày lại phải hối tiếc về nó. Anh muốn bé vẫn mãi là ngọc thố của anh bé ạ !!!Đừng là bất kì thứ gì khác cả !!! hãy mãi là một cô bé nhí nhảnh vui tươi nhỏng nhẻo và pha một chút lãng mạn bé nhé!!!!
Ngày...tháng..năm...
Muốn lên thăm bé lắm, để đuợc nghe bé noí, bé cuời và nghe bé trả lời câu anh muốn hỏi bé. Nhưng đang bận lắm, chưa lên đuợc, hẹn cuối tuần sau vậy...)
Ngọc thố trong lòng của Maquy mong muốn là một cô thỏ nhí nhảnh, vui tươi pha chút lãng mạng, vậy cô thỏ từng u sầu chất chứa, từng đau khổ sợ làm khổ đau chàng giờ đột nhiên không còn tồn tại. Tôi hiểu cái ấn tượng buổi đầu họ dành cho nhau quá tốt đẹp, thì thôi tôi đành thông cảm mà rút lui, tôi đã thua, đã thua rồi. Hàn My không hề có lỗi mà kẻ mang tội lỗi lại là tôi, tôi không dám nhìn ra vấn đề, đến khi hiểu và cần gặp thì tình yêu đã không còn ở bên tôi.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:41 am

Chương 19


Tôi bắt đầu không còn tin vào tình yêu nữa, tôi bắt đầu lơ đễnh việc học, dù tôi biết chỉ hơn độ một tháng nữa là chính thức thi tốt nghiệp, biết thế mà vẫn cứ lơ đễnh, một tháng dài đối với tôi là một tháng vô vị, tẻ nhạt, tôi đã một dạo đốt thời gian cho tuổi trẻ, và bây giờ tôi lại đốt tiếp thời gian của tương lai. Con đường văn chương sao mà gập ghềnh thế, đầu óc tôi bây giờ chỉ có Ninh Tuấn, nhất cử nhất động toàn hình ảnh Ninh Tuấn, nhất cử nhất động toàn nhớ như in những gì Ninh Tuấn nói, những mẫu tin nhắn, những cuộc trò chuyện qua yahoo, cả sự trông đợi ở hai đầu nỗi nhớ....nhất cử nhất động đều làm tôi thất điên bát đảo.
Tôi giờ ít ghé lên diễn đàn hơn, ghé để làm gì, khi nơi ấy không còn chổ để cho tôi nữa, tôi lang thang qua truy cập các trang web khác, tôi chát trong yahoo với khá nhiều người, đi tới bất cứ nơi đâu tôi đều post duy nhất một chủ đề "Người con gái đến đời anh sau em" Vâng! Người con gái đến anh sau em! khá đúng đấy chứ, bài thơ ấy tôi viết cho cái tình yêu mất mát của mình, thế mà không hiểu sau, dường như bài thơ ấy là cái phép lạ đã xuôi khiến Ninh Tuấn tìm tới nick tôi một lần nữa, lần này không phải ở trên diễn đàn, mà chính tại yahoo
Buổi trưa, cuối tháng 5 .Tôi đang chát voice cùng một anh bạn mới quen được vài hôm, giờ hẹn lên chát tiếp. Tình yêu là một đề tài muôn thuở, dù không mấy tin tưởng, nhưng tôi và hắn cứ hết bàn luận lại tranh cãi, mà hai chử tình yêu vẫn nổi bật trong mảng đề tài của chúng tôi. Hắn hỏi:
-Vì sao mối tình đầu người ta khó quên? dù người ta biết rằng dang dở đó mà người ta vẫn nhớ?
Tôi cười, tôi thấy được cái bộ mặt giả khờ của hắn qua cái webcam thu nhỏ. Phụ nữ còn có thể chung tình, còn đàn ông đếm trên đầu ngón tay thì có mấy ai. Mối tình đầu với họ chẳng qua chỉ là đùa vui
-Thật ra thì nếu không có mối tình đầu, sẽ chẳng bao giờ có mối tình sau.
Tôi nói theo bản năng. Một chiếc mặt nạ mới hình thành trong vô thức. Từ lâu rồi, kể từ lúc chuyện tình thơ của tôi đỗ vỡ, Ninh Tuấn không thuộc về thế giới tôi, thì yahoo chính là sân khấu cuộc đời. Tôi đã khoác biết bao khuôn mặt lên sân khấu ấy, tôi từng bịa ra nhiều hoàn cảnh, có lúc tôi còn hóa thân thành vũ nữ, có khi tôi áp đặt mình vào vai kẻ bị tình phụ, khi là tiểu thư nhà giàu..., tôi chát toàn với những người sành đời, cao tuổi, người thật thà thì ít, mà kẻ trăng hoa khá nhiều, nên chẳng việc gì phải bứt rứt, bởi đâu có ai thành thật với ai, tôi càng dựng nên nhiều câu chuyện huyễn hoặc, ly kỳ, nhiều cách nói văn chương, họ cũng hòa theo vai diễn của tôi mà mũi lòng, chua xót. Vai tôi diễn cũng khá thành công. Tôi bày ra nhiều chuyện như thế, cốt ý sẽ quên được Ninh Tuấn, cả Hàn My tôi cũng không muốn gặp, bởi tôi quá tủi hổ khi đứng trước nàng, sẽ cay đắng khi tiếp nhận tin nhắn của chàng. Người muốn quên mà tình lại tới, lòng muốn yên mà ý lại khơi. Tâm trạng tôi cơ hồ như thế. Tôi vẫn dùng voice chát cùng anh bạn, bất ngờ nick name ThiênMa (nick của Ninh Tuấn) nhảy vào bắt chuyện:
-Chào em!
Vừa nhìn thấy nick name chàng lòng tôi đã rộn rã, tôi hồi hộp nhưng cũng miễn cưỡng đánh:
-Chào anh!
-Em khoẻ không?
Hừ, chắc ba tiếng này chàng dành cho Hàn My đây, tôi click vào biểu tượng khè lưỡi lêu lêu chọc quê chàng, lại miễn cưỡng đánh:
-Khoẻ!
-Bé có nhớ anh không?
Cũng lại là dành cho Hàn My, tôi cảm thấy uể oải trong người, vội tắt voice và nói lời tạm biệt với anh bạn, tôi muốn mình có đủ tinh thần để xông trận. Tôi muốn mình thử khoác lên bộ mặt Hàn My xem chàng có nhận ra khuôn mặt thật không, tôi bắt đầu cho một vai diễn hoàn toàn mới
-Nhớ, bé nhớ anh nhiều lắm!
-Thế ư?
-Dạ, anh ít chát yahoo lắm mà, sao hôm nay lại tìm em thế?
Ninh Tuấn chèn biểu tượng cười ngộ nghĩnh
-Tại giờ nghĩ trưa, anh lên mạng chút vậy mà?
-Những giò rãnh rỗi anh thường làm gì?-tôi tìm đề tài ngôn luận
-Mơ về cô bé yêu(bài hát)- chàng dùng biểu tượng cười nhe răng
-Về đâu anh hỡi (bài hát)- tôi cũng không vừa
-Cuối chân trời sao và biển hôn nhau (thơ Đinh Thu Hiền)
-Đêm cô đơn (bài hát)

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:42 am

-I LOVE YOU! OK! (bài hát)
Tôi cười nghiêng ngã, rồi không hiểu sao bất thình lình đổ quạu, tôi nói trỏng:
-Dóc! mơ em hay mơ tới cô nào khác nữa
Câu nói tôi đầy khí nóng, khiến câu chữ của chàng cũng nóng ran:
-Đừng hoài nghi anh tội nghiệp, mơ bé, nhớ bé....Ma chỉ nhớ mình Thỏ, nhớ riêng Thỏ mà thôi
-Thế sao anh không nhận ra thỏ...
Tôi lỡ lời nên tự cắt ngang câu từ, chàng hỏi:
-Thỏ có gì giấu Ma à?
-Không!
-Thế thì làm sao anh có thể nhận ra, đã bảo với Thỏ rồi, sống trên đời cần nhất phải chân thật, anh ghét giả dối, bé có hiểu lòng anh không?
Tôi cắn nhẹ vành môi, một tí xúc động nhen nhúm, tôi bất thần khai khác tâm tư chàng:
-Anh có tìm thấy ở bé sự giả dối nào chưa?
-Chưa! à...mà có!
Tôi mở to mắt, giọng run run, câu từ cũng loạn cả lên:
-Có...có mà lúc nào?
-Lúc bé năm lần bảy lượt từ chối gặp anh đó, anh thấy ở bé có gì đó không thật
Chàng muốn nói tới những tháng ngày trước, ngày chúng tôi còn thơ từ qua lại, còn nhớ nhớ, mong mong, còn ao ước đủ thứ...Buồn bã mà bới móc tìm quãng thời gian ấy làm gì nữa chứ, sự thử thách của tôi đơn thuần không còn là thử thách, mà giờ là dối trá, lừa gạt và trốn chạy, tôi đanh cả nét mặt, lạnh lùng hỏi chàng:
-Sao lại không thật hả anh?
-Anh có lúc nghĩ rằng em xem anh như trò vui tình ái, như món quà cảm xúc để tạo nên trong em sự thi vị khi viết bài
Tôi chưng hửng, những chữ ấy đập mạnh vào mắt tôi. Tự ái dồn dập, tôi thấy giận chàng thật sự, chàng vẫn tiếp tục nói, tiếp tục đánh máy:
-Nhưng giờ khác trước rồi, khi gặp bé, anh thấy bé thật hiền, nụ cười bé trong trẽo. Anh nghĩ bé phải là viên ngọc quý, mình gặp nhau phải chăng là định mệnh hở bé?
-Viên ngọc quý- tôi đánh lại ba từ ấy- vậy mà có lúc bé lại là con người giả dối trong mắt anh sao?
Chiếc mặt mạ Hàn My đã vỡ, hiện giờ chỉ còn có Trần Phạm Bảo Bình, con người thực của tôi đang nổi điên vì chàng- em cứ nghĩ sự không muốn gặp của mình là thử thách dành cho anh, nhưng anh đã xem thử thách của tôi là giả dối, là không chân thật, trò vui tình ái, nghe sao mà tổn thương quá, vâng tôi từng có những cuộc tình đó, nhưng tôi chỉ ngộ nhận chứ chưa bao giờ bỡn cợt, tình cảm là món quà thiêng liêng nhất mà thượng đế dành tặng riêng cho con người, dù em có chết đi thì tình cảm em vẫn không thể đem đi rao bán, Maquy ơi, anh đã không hiểu rõ tâm ý của ngọc thố rồi, ngọc thố đành về quãng hàn cung, còn anh cứ ở bên ngọc thố mà anh biết, vui tươi,nhí nhảnh, tính cách đó không thích hợp với em
Tôi đánh tốc ký một lô một lốc các ngôn từ cay cú, ai oán, và chàng nãy giờ chỉ lặng im, khi tôi đánh xong những gì cần nói, câu đầu tiên chàng hỏi khiến tôi chạnh lòng:
-Thật ra em là ai?

Chao ôi, cái câu hỏi này tôi muốn được nghe từ môi chàng lâu lắm rồi, ngay lúc chàng vừa gặp Hàn My cơ. Đầu óc tôi choáng voáng, tôi sa sẫm mặt mày, gắng lấy chút tỉnh táo cuối cùng, tôi đánh gởi trả lời cho chàng một loạt dấu (!), sau đó là:
-BBBBBBBBBBBBBBBBBBB
-AAAAAAAAAAAAAAAAA
-OOOOOOOOOOOOOOO
-BBBBBBBBBBBBBBBBBBB
-IIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII
-NNNNNNNNNNNNNNNNN
-HHHHHHHHHHHHHHHHH
Tôi đánh ra những mẫu tự trong tên của mình từng chuổi một, vừa dài dòng, vứa khó khăn. Không đợi chàng phản ứng, không đợi chàng đáp trả, hờn dỗi đã thắm ướt bờ mi tôi, tôi tắt vội yahoo. Tôi lão đão đứng dậy, tôi mặc kệ những người xung quanh nhìn tôi hiếu kỳ.Gọi tính tiền, đợi thồi tiền. Tôi vồ lấy chiếc xe đạp, nhảy lên yên, lạng một vòng trên phố.
Về tới nhà, tôi đờ đững đi kiếm chỗ nằm, căn bệnh thiếu máu đang hành tôi dữ dội, chỉ có giấc ngủ mới đem lại bình yên cho tôi. Nhưng không, tôi đã nhầm, cả trong giấc ngủ, tôi cũng mơ thấy Ninh Tuấn. Có điều không thấy được khuôn mặt của chàng (bởi có gặp chàng bao giờ đâu mà thấy) chỉ lờ mờ thấy được vóc dáng cao gầy, đi bên chàng còn có người con gái khác. Định thần nhìn kỹ thì ra là Hàn My. Họ đi đâu đây. Ôi chao, họ đang dắt tay nhau vào thánh đường. Chiếc áo sơ mi xanh, quần tay đen của Tuấn chợt nhiên hóa thành bộ comles màu xám tro lịch thiệp. Chiếc jupe hồng, chiếc áo thun màu trắng, Hàn My mặc bỗng rực rỡ biến ra bộ sorie trắng, có viền ren, có kim tuyến, mái tóc dài của nàng được búi cao, gắn hoa hồng, cài khăn voan
Họ đang cử hành hôn lễ, đang trao đổi nhẩn, đang dự tính hôn nhau thì vang lên một tiếng thét thất thanh, làm cuộc vui bất động:
-Hãy dừng ngay buổi lễ, Hàn My là của tôi!
Tiếng thét xuất phát từ môi Bảo. Bảo như mãnh hổ xông thẳng vào giáo đường, dằn lấy tay cô dâu ra khỏi chú rễ, rồi dắt cô dâu bỏ chạy. Trước tình thế áp đảo bất ngờ, không ai lường trước, cả đám người xô xát, hai họ xô đẩy, khách khứa thì tán lạn rượt đuổi. Tôi không biết từ đâu xông tới trước mặt chàng, kêu gào bi thiết
-Đừng đuổi theo bọn họ, đừng đuổi theo bọn họ, đừng mà anh...đừng mà anh...
Nhưng chàng đã lách qua tôi, chàng không nghe thấy sự kêu gào, chàng chạy theo Hàn My, và tôi từ từ đổ người xuống, như bức tường thành bị suy sụp. Tôi giật mình tỉnh giấc, nước mắt ràn rụa trên mi, loay hoay định tìm một cái gì để chậm hết những giọt lệ đau khổ, thì có một vật trơ xương, gầy guộc vuốt nhẹ trên má tôi, cánh tay của Bảo đang thấm hết những giọt tâm hồn đang rĩ rã trong tôi
Quốc Bảo! Quốc Bảo đã ngồi bên tôi tự bao giờ, đôi mắt buồn nhìn tôi khổ ải, gương mặt xanh như tàu lá, bơ phờ mệt mỏi. Tôi kinh ngạc bật dậy như chiếc lò xo:
-Cậu ngồi đây từ lúc nào?
-Lúc Bình lảm nhảm gọi tên ai đó
-Ninh Tuấn!
Tôi bật thốt tên chàng một cách vô vọng. Bảo cảm thông:
-Tình cảm của mấy người tiến triển tới đâu rồi
Tôi cười buồn:
-Chẳng đâu vào đâu cả. Thế còn bạn, có giữ nổi trái tim của ai kia không?
Bảo chợt trầm ngâm, đôi mắt xa vời nhìn vào khoảng không phía trước. Cuộc đời sao nhiều rối rắm và phức tạp. Mỗi một con người sinh ra đều sắm riêng cho mình một vai diễn. Tình yêu của tôi cũng trở thành kịch diễn lúc nào chả hay. Tôi và Bảo là hai diễn viên bị cuộc đời chi phối, chỉ cần diễn dở, diễn tồi tệ là cuộc sống thất bại.
Lâu thật lâu, Bảo mới lên tiếng:
-Có lẽ tôi nên dừng lại đây Bình à? hãy để Hàn My tự do chọn lựa những điều mình muốn, tôi sợ mình gây ra cho cô ấy những chuyện bất hạnh. Có lẽ bày tỏ tình yêu với Hàn My ngay buổi đầu, tôi đã thật hoang đường, nhưng nếu không bày tỏ với cô ấy tôi quả thật đáng chết, tôi không muốn trước khi mình chết, tình yêu vẫn chưa thổ lộ cùng ai
-Ngớ ngẩn quá, đừng bảo với tôi suốt đời cậu chỉ yêu một cô thôi đó
-Uh, tôi chỉ cần yêu một người đã đủ, đủ sống, đủ vui, đủ buồn, và đủ để có cảm xúc viết lách. Tôi kỳ thực rất tôn trọng Hàn My, tôi không muốn nàng phải chịu khổ khi quen một thằng tay trắng, chi bằng kết thúc, Hàn My cần phải quen một người xứng đáng hơn tôi, một người có thể bảo đảm tốt đời sống cũng như tình yêu
Tôi hơi mũi lòng, không biết nghĩ sao tôi e dè hỏi:
-Thế bạn có biết chuyện dạo này của cô ấy không?
-Biết chứ! Bảo cười vô tư- cô ấy và cả Bình đang có sự rầy rà trên diễn đàn, mà nguyên nhân là bắt nguồn từ Maquy- Bảo lắc đầu- mấy người ai cũng lớn hết rồi, làm gì thì cũng nên động não. Không cần tôi phải nhắc, mấy người ai cũng biết cái thế giới trên mạng không bao giờ đơn giản, hai cô dù có phải lòng thật hay phải lòng giả, cẩn thận vẫn hơn. Tình yêu không thể dựng lên bằng ảo giác, mà hãy thể nghiệm trên thực tế
Bảo liếc nhìn đồng hồ:
-Tôi có hẹn rồi, thôi chào Bình nhé- đứng dậy phủi mông, Bảo dặn dò thêm- Bình hơi tiều tụy đó, nghĩ dưỡng sức đi.
Tôi thừ người. Bảo đi rồi, tôi lại ngồi đơn điệu một mình, tôi mở hộc tủ lấy ra quyển sổ nháp, thi hứng lâng lâng, tôi nhẹ thả hồn thơ theo ngòi viết, tôi bắt đầu cho một bài thơ mới

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:42 am

Chương 20


Tôi cuối cùng rồi cũng đi tới cảnh giới của tình yêu. Tôi đã biết mơ, biết mộng, biết nhớ nhung, những thứ tôi biết ấy ngày trước và bây giờ cũng rất tầm thường. Có khác chăng giờ giở chứng sinh ra bệnh Tương Tư. Làm sao lại có thể như thế được, uống bao nhiêu thuốc điều nôn ra hết, vậy mà tập trung nghiền ngẫm một bài thơ lại dễ chịu hơn nhiều. Thơ tôi viết cũng có hồn hơn trước, cũng tâm trạng hơn trước, nhưng giống như mọi nghịch lý bất thường, thơ tôi giờ không tài nào rứt ra khỏi chiếc bóng Ninh Tuấn. Dường như sự đi tới yêu đương chân thật đều do Tuấn tạo nên.
Thế là tôi ốm, tôi đau, sự sống dường như bị tắt nghẽn, những lúc nằm trên giường bệnh, thần thái tôi cô đơn lắm, trống trãi lắm, những lúc đó cái tên đầu tiên tôi mơ màng nhắc tới không ai khác ngoài Ninh Tuấn. Tôi hận mình sao không thể quên được chàng, quên cái thế giới ảo vô tri, vô giác, mà cỡi mở lòng mình trước bao tấm chân tình thực tại. Mẹ tôi phải nghĩ đi phụ bán vài hôm mà chăm sóc, thuốc than tôi. Nhưng sao chiếc bóng Ninh Tuấn vẫn cứ đè nặng quả tim đang bốc cháy tình yêu trong tôi. Đôi lần tôi hoài nghi với chính mình. Không biết tôi yêu chàng thực tình, hay chẳng qua chàng chỉ là cơn lốc khiến tôi xay sẫm, hoặc giả là một thứ cảm xúc mới mẻ để thơ tôi trưởng thành
Hằng ngày cố chóng chọi với bệnh tật tôi đã mệt mỏi, giờ chống chọi thêm nỗi nhớ tôi gần như kiệt sức. Ninh Tuấn ơi, anh hiện giờ ở phương nào? anh đang làm gì? em muốn gặp anh? Em không bỏ trốn anh nữa? em không muốn nhượng anh cho người khác? em cần anh? em cần anh...?
Tôi cứ lãm nhãm, mê man, cứ thét, cứ gào trong vô thức, mà Ninh Tuấn thì xa mịt mù. Người cần gặp không được gặp, kẻ chẳng trông mong sao cứ xuất hiện hoài. Hàn My như ngọn gió mùa thu, như cánh bướm mùa xuân, như giọt mưa mùa hạ lỡn vỡn tới thăm tôi. Mọi tin tức trên diễn đàn, mọi tâm tư tình cảm của Ninh Tuấn đều do Hàn My mang lại. Hàn My hễ gặp tôi thì y như rằng một tiếng cũng Ninh Tuấn, hai tiếng cũng Ninh Tuấn, tôi nghe thật choáng tai, cái cung cách vô tư, cái nụ cười hồn hậu, vậy mà tôi có cảm giác đó là những nhát dao chí tử. Tôi quá hoảng loạn giờ càng thêm hoang mang,kỳ thi tốt nghiệp đã cận kề, đầu óc thì lơ tơ mơ, các bài giảng dạy của thầy cô bị sự thẫn thờ nơi tôi quên lãng
Hàn My lại tới thăm, tôi lại phải gượng gạo tiếp chuyện, lạ lùng là lần này nàng nghiêm túc hơn những lần thong dong trước
-Đã đến lúc chị không được u mê nữa - giọng nàng mạnh mẽ, quyết đoán- chị không nên tự làm khổ mình, chị còn tương lai phía trước- nàng mở chiếc cặp da đi học, lôi ra mọi thứ, tôi nhìn thấy, vài quyển bài tập toán, một xấp bài văn mẫu, một số đề cương sinh, sử, địa, tất cả các môn đều đầy đủ, duy môn hoá không có nằm trong thi cử nên nàng không mang theo
Tôi kinh hoảng thét lên:
-Cô định giết tôi à? tôi ôm đầu bứt tóc- cô biết rằng tôi không thể nhồi nhét hết ngần ấy thứ, tinh thần tôi không cho phép tôi làm một việc mà mình thật không thoải mái
Hàn My cười tin tưởng:
-Chị sẽ làm được tất cả, mà còn làm tốt nữa kìa. Ý chí của chị đâu? đã tới lúc chị cần đặt cược vào ý chí. Bài nào khó quá em sẽ giảng, chị không hiểu chỗ nào em sẽ chỉ, muốn mở được cánh cửa tương lai, chỉ có học hỏi là chìa khóa tốt nhất.
Tôi bối rối, Hàn My càng cứng cõi:
-Chị có thời gian cho nhiều phút thi hứng, cho tình yêu lầm lạc, cho nông nổi, ngông cuồng...sao chị chẳng dành thời gian giải bài toán đố, nhẩm một phép tính cơ bản- khùng điên thế nào, nàng chợt nhiên xìu xuống, như quả bóng xì hơi, nàng òa khóc- em giờ đây hết giống cô lớp phó ngây thơ ngày nào nữa rồi, em đã bị Bảo làm cho lỡ duyên rồi chị ơi!
-Sao? sao? tôi hơi chột dạ, đây là lần đầu tiên nghe Hàn My đề cập về Bảo, kể từ sau sự xuất hiện của Ninh Tuấn
Hàn My gục đầu lên vai tôi nức nở:
-Tình yêu Bảo dành cho em đã chấm dứt, Bảo bỏ rơi em rồi, Bảo cho rằng em thích Ninh Tuấn, và Bảo không còn đếm xỉa tới em. Mà em thì không thể lý giải được, ở gần Ninh Tuấn em cảm thấy lòng mình rạo rực, thế mà khi đứng cạnh Bảo như đứng cạnh hồ nước trong xanh phẳng lặng
Tôi ngớ người, dù cơ thể bệnh hoạn yếu đuối, tôi vẫn cố xài chút ít lý trí để phân tích tâm trạng của nàng. Kết quả cho thấy nàng cũng giống bao người. Cuộc sống bình lặng quá dễ khiến người ta không chịu đựng được, nên họ mới lao tâm tìm một cuộc sống ồn ào, sôi nổi, gió to bão lớn, cuộc đời mới thật ý nghĩa. Nghĩ tới đây mà tôi rùng mình, tôi cũng na ná giống nàng, mẫu người không chịu an phận. Nếu quả thật thế thì tội nghiệp cho anh chàng Quốc Bảo đáng thương, bởi sự an phận không có trong từ điển của Hàn My. Tôi lại nghe Hàn My thở vắn than dài:
-"Tình đã tận
Duyên đã hết
Thì tôi ở lại
Mình người người đi"

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:43 am

Đang bệnh, nhưng nghe mấy câu thê thảm, tôi cố nhịn, nhưng không hiểu sao rồi bật cười
-Trẻ con quá- tôi khích bác- Bình nghĩ My hợp với Tuấn , kết thúc với Bảo xem ra thật sáng suốt
Hàn My trố mắt:
-Em mà hợp với Ninh Tuấn sao? Thấy tôi gật đầu, nàng bóng gió bâng quơ- chứ không phải tại chị đẩy em vào lòng Ninh Tuấn à?
Tôi giật mình, Hàn My bặm môi, khoát tay:
-Đùa chút thôi, giờ em chỉ biết có thi cử, tình yêu nhăng nhít đâu có lấy được bằng tú tài chị hén!
Tôi cảm thấy ớn lạnh, một luồng khí chạy dọc sóng lưng tê buốt, tôi nhíu mày khó chịu, Hàn My kêu to:
-Chị mệt ư?- không đợi tôi ừ hử, nàng đỡ tôi nằm xuống ngay ngắn, cẩn thận đắp chăn, dặn dò vài câu rồi kiếu từ về

Hàn My ra về, tôi nằm yên suy tư, tôi thấy mình cần mau chóng lành bệnh, cần nên khoẻ mạnh, và cần nhất phải vui vẽ, mọi chuyện tạm thời gác lại, chuyên chú học hành, tương lai ắt chưa hẳn tàn lụi, còn có thể cứu vãn nếu mình chịu khó học
Mẹ tôi mang tới bát cháo thịt, tôi đã ăn ngay một hơi, chịu khó uống thuốc, cố gắng không cho mình nôn tháo, chịu khó chợp mắt không nghĩ tới mấy chuyện tầm phào, chỉ có ăn ngủ uống thuốc đều đặn mới làm cơ thể hồi phục sức khoẻ. Liên tục mấy ngày như vậy, tâm hồn tôi đã bình tâm, giai đoạn kiệt quệ qua mau, giờ trước mặt chỉ có nguyên đống bài vở nằm vun vãi quanh mình. Vâng! tôi đang ra sức học, hai tuần lễ trôi qua môn nào tôi cũng đều nhồi vô não chút ít.
Đang ở trong niềm háo hức, tự tin, kỳ vọng. Đang cực lực củng cố thêm mặt kiến thức phổ thông, tôi tỏ ra chăm chỉ, nhiệt tình, mọi vấn đề văn chương thi phú tôi bỏ vào một góc khuất tâm hồn, kể cả chiếc bóng Ninh Tuấn tôi cũng dẹp đi. Bạn bè thân ai nấy lo, ít hỏi han và tôi thì chẳng vô tình với ai. Lớp học xảy ra nhiều biến đổi, nổi lo âu lẫn căng thẳng trước áp lực thi cử làm nhiều người bỏ cuộc, trong số những người bỏ dỡ việc học, có cả anh Thanh và Bích Lâm. Bích Lâm tôi chẳng có lời nào để nói, còn riêng anh Thanh tôi cảm thấy tiếc, anh Thanh học khá, thế mà không hiểu sao lại bỏ ngang. Tôi thường xuyên liên lạc với anh Thanh, thường xuyên động viên, khuyên giải. Ban đầu anh chịu nghe tôi nói, mấy ngày sau anh có trở lại lớp, rồi cũng mấy ngày sau lại bỏ đi. Lần cuối cùng tôi còn nhìn thấy khuôn mặt anh ấy cũng là lần cuối được nghe anh xin lỗi, Anh Thanh nhìn tôi chán chường, xiết chặt tay tôi anh gượng cười nói:
-Xin lỗi em, áp lực công việc lẫn áp lực gia đình khiến anh điên đầu, giờ thêm thi cử anh sợ mình không chịu nổi. Kỳ thi này anh không thể sát cánh bên em được
-Anh hãy kiên cường lên, khó khăn sẽ không là gì cả
-Bất tất phải thế, em cố gắng cả phần của anh nữa, anh rất quý em Bình ơi, nên anh thầm mong mọi diều tốt đẹp nhất đến với em. Em gái ngoan ạ!
Tôi ôm chầm lấy anh, vùi sâu đầu vào lồng ngực rộng, ấm áp, tôi nói qua làn nước mắt:
-Anh trai, anh thật tốt với em, em sẽ không thể quên anh
-Anh cũng thế, anh sẽ nhớ mãi em
Câu nói cuối cùng ấy đưa anh Thanh rời khỏi cuộc đời tôi. Và kỳ thi đến, rồi kỳ thi nặng nề trôi qua, tôi mang tâm trạng nặng nề u uẩn. Bạn bè chia tay, mỗi đứa là một con đường tự quyết. Trong nữa tháng chờ đợi kết quả thi, là nữa tháng trời tôi sống tiêu cực. Cuộc sống cô đơn và buồn bã. Tôi tìm tới bọn bạn online như tìm thấy nguồn an ủi, tôi tham gia trở lại diễn đàn, lần này không tham gia dưới tên Ngọc Thố, lần này tôi sử dụng chung nick với Bảo (Tuxedo) Tôi đọc thấy những mẫu tin nhắn mới của Tuấn, Tuấn gởi cho Hàn My, có một số tin hỏi han cả sức khoẻ tôi. Giận quá tôi xóa hết, điên khùng quá tôi lao vào các cuộc phiêu lưu ái tình, và nghiễm nhiên tôi trở thành nô lệ của tình yêu, của văn chương, của hàng tá vỡ kịch, tôi cơ hồ khoác trăm ngàn bộ mặt, tôi diễn đạt mình qua nhiều thân phận. Nữa tháng rong chơi vô bổ lướt qua chậm chạp, kỳ thi có nhiều kết quả bất ngờ khó lường, các học viên yếu, các phần tử lêu lỏng ham chơi đều đậu cả, còn những cá nhân ngoan hiền, chịu khó học thì rớt ráo trội. Tôi, cô Mai, Trinh, Ngọc Hà chung đồng cảnh ngộ. Học tài thi phận, trách thì trách mình không có số đổ đạt, không có duyên với ngưỡng cửa học hành, tương lai lại mù mịt, tôi thi rớt tương lai càng bấp bênh, ba mẹ tôi chua chát và xấu hổ với mọi người, khiến tôi mang mặc cảm nằm nhà thiểu não. Hàn My đậu cao nàng không vênh váo, hết tới nhà người này, lại sang thăm hỏi nhà người nọ, cổ vũ, khích lệ, thi hỏng thì chờ kỳ thi sau, thất bại là mẹ của thành công, nàng vẫn luôn dùng phương châm ấy làm bước tiến vào đời
Rồi tinh thần tôi sa sút, tôi cố cầm bút viết tiếp văn, viết để giải tỏa mọi muộn phiền, viết để thấy mình tồn tại. Nhưng chữ tình tôi dành cho Tuấn vẫn còn day dứt mãi. Chúng tôi gắng tìm cơ hội trò chuyện, chát với nhau vào mỗi buổi trưa, trong các giờ giải lao của chàng. Tôi vui vẽ, và cũng buồn tẻ, vì tôi biết chúng tôi giờ chỉ còn tình bạn, nhưng khi chát, tôi vẫn khơi gợi nơi lòng chàng nhiều sự yêu đương mâu thuẩn, có hôm chàng hỏi:
-Em thật sự có cảm tình với anh à?
Tôi gật nhẹ đầu, nhưng còn khuya chàng mới thấy được cái gật đầu đồng tình nơi tôi. Sốt ruột chàng giục:
-Sao không nói gì?
-Ừ- tôi đánh một tiếng "ừ"- lúc trước em quả thật có nhiều luyến ái, quả thật có nghĩ về anh, còn bây giờ... không được làm thế phải không anh?
-Tại sao?
-Sự hiện diện của Hàn My
-Chỉ vì Hàn My mà em từ bỏ anh ư? chàng đột ngột bật webcam. Một khuôn mặt gầy, một đôi mắt sâu, một cặp chân mày sậm, sóng mũi cao điểm trên nụ cười tinh quái, chàng đẹp một cách lãng tử, khuôn mặt phảng phất vẻ ngạo mạn hanh hách
-(Để trả lời một câu hỏi...)- tôi lại tái diễn màng văn chương trữ tình, đáp lời chàng là những tựa nhạc mà tôi thích- có cần thiết lắm không anh?
-Cần thiết chứ, anh muốn nghe câu trả lời của em, đại loại (không bao giờ quên anh!)
-Em nào có quên anh, chỉ trách (anh không hiểu lòng em)
-Nhưng anh xin quả quyết (chắc là em đã yêu anh)
-Tự tin giống (người đàn ông chân thật)
Chàng cười to, nụ cười mới thu hút làm sao:
-và cũng hao hao tựa (chàng khờ thủy chung)
Tôi dán chặt mắt vào hình WebCam của chàng, chuyên chú có phần bị mê hoặc:
-Anh nghĩ gì về Hàn My?
-Hồn nhiên hơn (Hoa cỏ mùa xuân)
Tôi lại vờ hỏi:
-Còn em ?
-Em ư? em hơn hẳn bao (Người đàn bà yếu đuối). chàng lại nhe hàm răng trắng cười nham nhở, chàng bông đùa- nếu có thể anh muốn mình bảo bọc cả hai em
-Trơ trẽn- tôi mắng, bất thần tôi chơi tình buồn- muôn màng rồi anh ơi!
-Không được à?
-Không phải! tôi bất ngờ cao hứng, tôi phá bĩnh chàng bằng câu nói rất kịch tính- em sắp lấy chồng

Khuôn mặt trên Webcam chợt nhăn nhó, khiến tôi phì cười, Ninh Tuấn đánh lại dòng chữ:
-Em sắp lấy chồng? thiệt hông?

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:43 am

-Thiệt chứ sao hông. Em vừa mới thi rớt tốt nghiệp, ba mẹ thất vọng, buồn bã, nên họ buộc em lấy chồng
Khuôn mặt trong web giờ cau có hơn, chàng bặm môi:
-Ngu xuẩn, nếu lời em nói là sự thật thì cha mẹ em quả không sáng suốt, quyết định hôn nhân cho con cái như vậy là bó buộc hết tương lai.
-Phụ nữ đâu cần thiết phải học nhiều? tôi đánh một câu nói ngây thơ
-Sai lầm, học là học cho bản thân, học để hiểu biết, phụ nữ thời nay đều thích tìm chỗ đứng trong xã hội, không ai thích chui vào xó bếp cả!
Tôi lặng yên suy nghĩ, thấy đường lối ứng xử của chàng bao giờ cũng đúng, chàng thực tế nhiều, còn tôi...tôi chỉ là cô gái sống lãng mạn, chuộng bay bỗng, với tôi cuộc đời luôn bằng phẳng, dù không ít lần gập ghềnh, nhưng tôi vẫn tin cuộc sống trước mắt là thiên đàng.
Tôi máy móc đánh vu vơ:
-Biết làm sao được, khi cha me em đã quyết
-Thế người em lấy là ai? Chàng hỏi cắc cớ
-Con một người bạn của ba em, anh ấy hiện sống ở Mỹ, định đầu tháng sau về Việt Nam xem mắt
-Vậy em có tương lai xuất ngoại
-Rất có thể
Chàng cười, nụ cười của chàng ẩn chứa sự khinh miệt, chàng cho rằng tôi thuộc tuyp tham sang, từ trước tới giờ sự yêu đương của tôi hoàn toàn kệch cỡm, chàng thật thà tới độ nóng nảy. Chiếc Webcam tắt đi, tôi đọc được những câu hờn giận:
-Tôi hiểu rồi, tôi chỉ là trò đùa của cô. Tôi gặp Hàn My chẳng lẻ cũng do cô sắp đặt, cô có thể cư xử như thế với người bạn tốt của cô sao, cô lôi cô ấy vào cuộc, để rồi bây giờ cô không hề có trách nhiệm gì với tôi, cô cuối cùng cũng chẳng muốn gặp tôi, cô sợ tôi xấu, bởi tôi giống ma quỷ mà, cô ...tôi giận sao không có cơ hội chính tay nghiền nát cô, tôi...tôi chắc lên Sài Gòn, tôi sẽ tìm cô, tôi muốn làm rõ mọi việc...rồi mặc tình ai muốn đi thì đi
-Đừng anh!
Tôi có chút e dè, lẫn lo sợ, tôi sợ mình không thống chế được lòng mình, tại sao chàng lại có thể thốt ra ngần ấy lời khúc chiết, trách nhiệm mà tôi cần làm phải nhanh chóng quên chàng, mà chàng cũng rất cảm tình với Hàn My mà, thế lý gì chàng lại muốn nghiền nát tôi, chẳng lẽ việc tôi lấy chồng với chàng là sự bỡn cợt, vâng! tôi đang rắp tâm cho một trò đùa, nhưng tôi đâu cố tình mong gương vỡ bình tan, thật sự thì trong cuộc tình này đều do định mệnh rong ruổi, bày xích mà chúng tôi tự tìm tới với nhau. Định mệnh đã cho Hàn My gặp gỡ chàng, thì đó chính là phúc phận của họ, chàng ấn tượng tốt về Hàn My buổi ban đầu cũng do định mệnh xuôi khiến, tôi không dám đối diện chàng là do tôi không đủ tự tin và can đảm. Lấy chồng chỉ là một hình thức để chàng quên lãng tôi, dù tôi rồi sẽ nhớ nhiều về chàng. tôi càng cố diễn trò chàng càng cố tìm hiểu, nhưng chàng đâu biết rằng trong tận sâu thẳm hồn tôi, vai người tình tôi đóng mang tình yêu rất thật, giá chàng có thể không gặp Hàn My, chàng không khen Hàn My nhí nhảnh hồn nhiên, thì tôi dám chắc mình sẽ không thể rời xa chàng. Tuấn ơi, chính sự nhìn nhận thấu đáo của anh về Hàn My, chính vẽ chân thật của anh, em vô duyên mới khoác bộ mặt dối trá. Thuở trước em cho tình yêu giữa Bảo với Hàn My là nhanh chóng, giờ ngẫm lại mình, em thấy tình yêu nẩy nở, sinh sôi trong con người em chớp nhoáng, em sợ mình gần nhau rồi lại khổ cho nhau. Hãy tha lỗi cho em! tôi chua chát, ý nghĩ pha trộn ý thức, tôi thấy thương chàng, tôi day dứt, tôi rối trí, định thần xem xét kỹ mọi chuyện tôi biết mình hoàn toàn bị chàng chiếm lĩnh, tình yêu tôi dành cho chàng hoàn toàn có thật
-Ha ha. Chàng cười. Ma đã quyết định gì Ma phải thực hiện cho bằng được
-Vậy anh muốn sao? tôi vò nát trái tim mình đau đớn
-Gặp em!
Dù gì cũng nên đối mặt một lần, dù gì cũng nên cho chàng chất vấn, tôi thu hết mọi dũng khí, tình yêu và những lầm lẫn mê muội, nói dễ dãi trong tình huống
-Tùy anh thôi. Tôi nghẹn ngào- em bằng lòng!
Chàng dùng biểu tượng cười nghiêng nghiêng, ngã ngã. Lập lại:
-Em bằng lòng! thế bao giờ thì bằng mặt!
Chàng đang mĩa mai tôi, tôi biết cái việc tôi lấy chồng khiến chàng xem tôi chẳng ra gì. Hóa ra chàng cũng có mặt tự kiêu, đã diễn kịch thì phải diễn cho trót, tôi khiêu khích:
-Tùy tất cả nơi anh, bằng lòng hay bằng mặt anh thích sao thì tùy, em...em..
-Ha ha! một thoáng yên lặng, một khoảnh khắc dài sâu xa, chàng không nói, và tôi không đánh máy, cứ chờ đợi, rồi đợi chờ, cuối cùng tôi nhận được một dòng tin, chữ màu hồng, dòng tin sau chót tôi nhận được từ Tuấn
-Vĩnh Biệt! Chúc Em Hạnh Phúc!
Ninh Tuấn không tìm tới tôi nữa, sau bao ngày sắp tới, chàng đã vĩnh biệt tôi, chàng không tha thứ cho tôi, tôi như chết đuối, tôi không ngờ sự xuất hiện của chàng lại ảnh hưởng sâu sắc đến đời tôi, thiếu chàng tôi thấy như mình đang tự tay hủy diệt mình, mà không cả thế giới đều chưa hề tồn tại.
Từ ngày quen biết chàng, chàng đã dạy tôi các bài học vô giá. Bài học về tình yêu, bài học cho tính chân thật, bài học tránh lầm lẫn, có cả bài học tự tin mà chiến đấu, và tôi thì ngược lại đi sai hết tất cả mọi bài học của chàng.Có lẽ chàng sẽ tìm tới Hàn My, có lẽ tôi rồi tàn phai trong mắt chàng, tôi chưa từng tặng chàng hình ảnh tôi, chắc chàng sẽ không còn gì nhung nhớ, tôi chưa từng để chàng đón lấy tôi, chắc gì chàng lại đi tìm kiếm. Thôi thì đành chịu, chàng có cái cao ngạo của chàng, tôi có tánh tự phụ của riêng tôi, Hàn My có cái thánh thiện của cô ấy.
Ngọn gió mùa thu đang thổi lạnh buốt tâm tình tôi

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:44 am

Chương 21


Không ai hiểu thấu tâm sự tôi. Tôi cơ hồ như chú sâu thích ngủ đông, ngủ vùi rong giấc điệp. Cái thế giới ảo, những con người ảo vẫn lẫn thẩn trong đầu. Tôi sống cùng ảo giác. Những vần thơ đã buồn, giờ buồn thêm. Nước mắt cứ thừa thãi chảy hoài mỗi tối. Hết ra ngẩn vào ngơ lại dại khờ mong nhớ, nỗi nhớ ngày bao la, yêu thương càng sâu nặng, chữ tình lại mênh mông. Tôi buồn đến độ chẳng thiết sống. Sống mà bị xem là dối trá thì sống ít gì. Thôi đành làm chú sâu ngủ đông, làm ngọn gió vô tâm,, làm dòng sông tĩnh lặng, làm...tất cả, sao bóng chàng còn hiện về nỗi ăn năn, niềm hối hận nơi tôi
Hơn nữa năm trời mới tìm thấy tình yêu, chưa nữa đời người đã hoa sầu liễu rủ. Tôi chán chường, chán chường. Tôi mệt mỏi, mệt mỏi. Mà chán chường và mệt mỏi chuyện gì thì chí có trời là rõ nhất
Chưa là mùa đông, mà khí trời đã se lạnh. Trong khoảng cuối tháng tám, bạn bè cũ tổ chức sinh nhật, liên hoan, họp nhóm. Tôi nhận được vô số thiếp mời. Có nên đi chăng? tôi vẫn băn khoăn tự hỏi, tâm trạng ủ dột tôi chẳng thiết gặp gỡ ai. Tiếng chuông điện thoại đổ liên hồi, hối hả, thúc giục tôi chẳng mấy bận tâm. Vì có ai mà rỗi rãi lại tìm tới một cô bé thiếu nụ cười, lầm lẫn và đang thất tình đặn chuyện phím cơ chứ?
-Bình đâu? bạn tìm?
Giọng bà nội vẳng ra, tôi hơi khó chịu. Ai thế? tìm ta ư? có việc gì? thây kệ vào nghe thử xem, đâu tốn mấy thời gian
-A lô. Tôi nhấc ống nghe, giọng ỉu xìu
-Chị Bình đó hả- tiếng Hàn My ở đầu dây bên kia vọng sang rõ mồn một
-My tìm Bình có việc chi? Tôi ơ hờ hỏi
-Em muốn hỏi chị một vấn đề nan giải-Hàn My huỵch tẹt- số là sinh nhật của Ngọc Hà chiều nay, em có ý định đưa Ninh Tuấn theo, không biết có phiền mọi người lắm không?
Tôi bất ngờ chết lặng, nhịp tim rối loạn, hồi hộp hỏi:
-Ninh Tuấn...anh ấy lên Sài Gòn sao?
-Ừ, anh Tuấn bảo muốn làm quen với mọi người, anh ấy còn muốn đi thẳng vào thế giới của em. Anh ấy quá dễ thương phải không chị?
Tôi đưa tay bụm miệng, tôi muốn ngăn mọi tiếng nức, lời Hàn My như muối sát kim châm, lời Hàn My ấm áp quá đổi khiến tôi nghẹn ngào. Nhưng trong tình huống này thì tuyệt đối không nên khóc. Khóc là mềm yếu, khóc là thua cuộc, khóc đâu giải quyết được chuyện gì
-A lô...a lô chị còn đó không?
-Còn, còn đây! tôi run giọng
-Thế chị thấy có nên không? dẩn anh ấy theo mọi người có tiếp nhận không?
Hừ, tôi mím chặt môi, Hàn My ngây thơ thật hay chỉ giả vờ. Hàn My cô quên rằng tôi và Ninh Tuấn từng có mối quan hệ ra sao à? Người Tình trên mạng! Dù sao đây cũng là cơ hội để tôi tiếp xúc chàng, tôi cũng muốn khám phá thế giới chàng. Ma Quỷ đâu có gì đáng sợ. Đáng sợ nhất là lòng người đen bạc. Tôi không muốn chạy trốn chàng, tôi gấp rút nói qua từng hơi thở nặng nề
-Không phiền đâu Hàn My, có Ninh Tuấn theo càng tốt, tiệc rượu sẽ càng vui, mà mọi người lại có thêm một người bạn, tốt đẹp đôi bề
-Thiệt hả chị?
-Ừ
-Thế chị cũng đi chứ?
Tôi xót xa trong dạ
-Dĩ nhiên, Bình luôn thích gặp gỡ bạn bè
Hàn My cười giòn giã:
-Vậy thì chiều nay gặp, thôi em chào chị!
-Chào em!
Hàn My cúp máy, tôi bất động vài giây. Máy móc đặt ống nói xuống.


_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:48 am

Khi ráng chiều vừa tắt, bóng tối lờ mờ hơi nhá nhem, tôi đã vội vàng tìm một chiếc áo giản đơn để mặc. Tôi không có thói quen sửa soạn hay chưng diện, chỉ cần một chiếc áo sơmi trắng dài tay, và chiếc váy ngắn màu black, tôi hoàn toàn có ngay bộ cánh mới. Đứng ngắm thật lâu trong gương, tôi chợt ngẩn ngơ, cái con bé dễ thương này là ai nhỉ? thân hình gầy hơi thoát tục, đôi mắt buồn duới cặp mày lá liễu là chiếc miệng nhỏ xinh xinh, vần trán rộng lồ lộ vẻ thông minh...cái con bé ngaỳ nào được gọi là Vịt Con Xấu Xí giờ hiển nhiên trở thành con thiên nga bắt mắt. Sự giản dị bao giờ cũng đẹp...
Tôi ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường. Gần 6 giờ rồi. Vuốt lại mái tóc daì, ôm gói quà sinh nhật, tôi thưa chuyện với bà nội, tôi sợ mình về trể nên nhờ mẹ trông giùm cửa, rồi quaỳ quả xuống phố
Địa điểm hẹn: tại trường Tùng Thiện Vương. Tôi cứ thế mà thả bộ, những bước chân cô đơn cứ thế mà tành tành trên lộ. Gió len vào từng kẻ tóc, gió lướt qua người, gió thổi đong đưa chiếc vaý, gió theo tôi suốt quãng đường daì. Qua khỏi dã tượng, lại tới chợ cá, từ chợ cả ngang qua con hẻm nhà Hàn My mắt tôi liếc nhìn vào trong, biết đâu lại bắt gặp Hàn My và ai cũng đang tung tăng trên phố, nhưng không...chẳng tìm thấy gì, bước chân hơi moỉ, người ngoaì phố cứ chằm chặp nhìn tôi, mấy cậu trống choai chạy xe vù qua mặt cũng quay nhìn tôi một cái thật lạ lùng. Hơi đâu mà để ý thiên hạ, chưa từng thấy một con bé nào ủ rủ như ta sao? tôi lại bước, chẳng mấy chốc đứng đối diện với ngôi trường kỷ niệm. Tôi còn đang hoaì tưởng và ngẫm nghĩ về bạn bè một thời thì bỗng nghe giọng cười quaí gở, tiếp theo là giọng đàn ông đanh thép
-Chào cô bé ngổ ngaó!

Tôi quay mình về thực taị, tôi không chỉ đối diện ngôi trường xưa, mà còn đối mặt cùng người xưa nữa. Phạm Ninh Tuấn trong chiếc áo trắng, quần tây đen. Phạm Ninh Tuấn Ngồi trên chiếc dream Best màu đỏ. Vẫn khuôn mặt gầy, vẫn vẽ phong trần, vẫn cặp mắt sâu hun hút, chàng hiện lên mờ aỏ, tia sáng nhợt nhạt của ngọn đèn đường, không đánh mất sự thu hút ở chàng, trái lại chàng càng nhiều mê hoặc hơn. Ma quỷ! chàng quả thật là Ma quỷ. Tôi xúc động suýt rơi nước mắt khi giọng chàng vang đều:
-Cô bé đi sinh nhật bạn à? tôi cũng thế, cô bạn gái của tôi vừa đi mua bánh kem với một chị nọ, và tôi buộc lòng ngồi chờ!
Anh ấy không hề nhận ra tôi, chàng ngỡ tôi cũng lạ xa, nên vô tư chào hoỉ. Một chút nhói đau ở lồng ngực, thôi đành xem nhau như xa lạ! tôi cũng gật đầu chaò
Biết nói gì hơn ngoaì cái gật đầu suông. Biết nói gì đây khi không làm sao thốt thành tiếng. Một khoảng trống bất thường lặng im giữa chúng tôi. Rồi như không chịu nổi vẻ ngột ngạt, chàng chủ động lên tiếng trước:
-Cô bé hình như có gì buồn thì phaỉ?
Tôi vô thức ngước mắt nhìn chàng, đôi mắt chết tiệt nhìn gì mà lắm thế, say đắm cũng có, nồng nàn cũng có! Chàng cũng đờ đẫn, bất giác tôi noí, khó khăn lắm lưỡi mới đánh ra lời:
-Sao anh biết tôi buồn?
-Đôi mắt của cô bé đã nói hộ điều đó!
Tôi gật gù không chối caĩ:
-Vâng, tôi hiện đang thất tình
-Trời đất. Chàng kêu to- cô bé mà thất tình thì thế gian này chắc đảo loạn mất rồi
-Tại sao anh nói thế?
-Hi hi, anh hơi lậm văn chương, xin lỗi bé nhé! có lẽ vì cô ấy khiến anh ra nông nỗi như vầy
-Cô ấy? anh nói ai? người yêu của anh à?- tôi xúc động quá nên hỏi từa lưa
Ninh Tuấn cười vang:
-Không, cô ấy chẳng là gì cả, à...cô ấy là một tổng hợp của nhiều sự dối trá, trững giỡn
Tôi tái mặt, thụt lùi về sau, gượng ép noí:
-Anh có vẻ căm thù cô ấy!
-Phaỉ, tôi không những căm thù mà còn muốn nghiền nát cô ta
-Vì lý do gì?
-Tình yêu đâu phải một trò chơi- Tuấn hất tóc, nghiêm mặt,giận dữ, chàng thật đáng sợ- cô ta xem tôi như con rối và xoay mòng mòng
-Chị ấy có yêu anh không?
-Anh không biết- chàng lắc đầu quâỳ quâỵ
Tôi cười nụ:
-Không biết? mà vội kết tội người ta ư? anh có thấy mình quá đáng...
-Cô bé chẳng hiểu nội tình bên trong thì chớ nên ngôn luận
Tôi chới với. Ta mà không biết gì ư? chàng đã nhầm rồi! ta biết nhiều hơn những gì chàng tưởng. Tình yêu dành cho chàng biến thành thù hận, chàng cứ giương ánh nhìn ngạo mạn đó đi, đêm nay người chàng căm thù đứng thật gần chàng nè, chàng hãy nghiền nát đi, tôi là kẻ dối trá, tình yêu tôi giả dối, chàng cứ nghĩ như vậy đi, tôi hoàn toàn hứng chịu tất cả sự trách mắng, miệt thị và rẽ khinh. Trong cuộc tình này tôi đáng chịu hậu quả như vậy. Tôi ngạo nghễ nhìn thẳng chàng, lần đầu tiên tôi dám đối đầu với vấn đề nan giaỉ. Tự ái không cho tôi trốn tránh, tôi định nói huỵch tẹt mọi thứ, tôi muốn chàng biết tôi là Trần Phạm Bảo Bình, là con người giả dối mà chàng hết lòng quan tâm tới đây. chưa kịp tỏ bày thì Hàn My và cô Mai chạy chiếc cúp tới, thấy tôi Hàn My cười tươi, cầm bịch bánh này nhảy xuống xe, và cười thân mật
-Anh Tuấn và Bảo Bình nói chuyện gì thế?
-Sao? Tuấn ngạc nhiên, chàng ấp úng- đây...đây là Baỏ...Bình..
Hàn My khẽ gật đầu, nàng cũng ngạc nhiện không kém
-Nãy giờ chị không giới thiệu cho anh ấy biết à?
-Ơ..ơ...

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:49 am

Ninh Tuấn chợt cười to, chàng khoaí chí nhìn tôi, ánh nhìn ma quaí, tôi không biết giải thích thế nào đành cúi thấp đầu, để mặc chàng trách móc
-Lúc tôi gặp cô trên nét, cô đã không thành thật, cô đến với tôi chẳng qua do cảm xúc bắt cầu tương ngộ, tôi bị cô biến thành gã khờ, cứ ngày ngày trồng si bằng tin nhắn, tôi muốn gặp cô thì cô lại đẩy Hàn My cho tôi. Lần thứ hai chát với cô, những lần trò chuyện cô cũng chẳng nói thật, sau cùng rồi hùng hổ thú nhận, tôi bất ngờ, nhưng thưa cô tình cảm của tôi đã cụt hứng, lúc ấy thì là bạn, tới buổi chát cuối cùng cô báo tin lấy chồng, mục đích cô chỉ muốn chứng tỏ cô không cần tôi như tôi cần cô, cô muốn khiêu khích, tôi lại một lần nghĩ cô nói thật, và tới tận hôm nay khi gặp mặt rồi, cô chẳng bao giờ chịu thành thật với tôi...phải chi cô chỉ thành thật một chút xíu của Hàn My thì chắc rằng tôi sẻ bỏ qua mọi chuyện, nhưng không...con người cô giả dối đã ăn sâu rồi ha ha...ha ha
Hàn My bối rối có phần tái mặt:
-Anh Tuấn đừng nhắc chuyện không đâu nửa, hãy cỡi mỡ lòng mình đi anh, vị tha đi anh
Không thể chịu đựng tình trạng này hoaì. Cô Mai đang soi mói chuyện chúng tôi, không nên để cô biết, tôi noí:
-Xin lỗi anh, tôi xin lỗi cho nhiều sự đáng tiếc giữa chúng ta. Nhưng hôm nay là cuộc vui của một người khác, thì không nên nói chuyện riêng tư, có nói gì cũng vô nghiã, đúng không anh? anh trách mắng tôi thế nếu chưa thỏa mãn thì hẹn anh khi khác, còn hiện tại hãy chờ nhân vật chính của buổi tiệc hôm naỳ, anh đồng ý với tôi chứ?
-Rất mừng khi cô suy nghĩ thế, đây có phải lời thành thật cô thốt ra không? dù sao thì không thể gặp mặt nhau nữa, tôi cũng nên cảm ơn cô đã một dạo viết thơ dành tặng tôi ha ha..
Chàng cố tình mai miã, tôi sẵn giọng chua ngoa, mọi người bắt đầu tới hơi đông đủ, chỉ thiếu nhân vật chính
-Vâng, mong tất cả bài thơ tôi viết cho anh, biết đâu đột ngột mà nổi tiếng tôi cũng chả lấy làm lạ, anh nên nhớ cảm xúc tôi lúc ấy được đánh đổi bằng máu xương, một tình yêu khao khát đời thường, tôi rất biết ơn anh đã dạy cho tôi tình yêu chân thật, anh đã xô ngã tôi thật đau, để tôi không thể gượng dậy, tôi biết đâu chính cái té đau đó mà tôi lại có thể trưởng thành...
Chưa nói đủ những gì cần noí. Ngọc Hà đã xuất hiện, rực rỡ như một bông hoa hồng, phấn son cộng quần áo sặc sỡ làm nàng càng thêm đài cát kiêu sa. Ngọc Hà luôn sài đồng hồ dây thun, luôn thích gây ấn tượng, vừa nhìn thấy cả nhóm là nàng đã vồn vã nói cười:
-Xin lỗi, tại mình bận tí việc, để bà con chờ...thiệt là không phải
Nhanh như chớp đuôi mắt nàng quét sang Tuấn
-Ai đây?
Hàn My vội vã giới thiệu:
-Đây là anh Tuấn, bạn của My, anh ấy từ Biên Hòa lên chơi, luôn tiện My rũ anh ta dự sinh nhật Hà, chắc bạn không phiền
-Ối daò, cô lớp phó đáo để thật, quen được bạn trai rồi cơ à? cũng chẳng có gì phiền phức, càng đông càng vui. Chúng ta tới chỗ cũ nghen!

Sinh nhật Ngọc Hà mời đông đủ nhóm. Nhóm dự cũng đủ mặt, không thiếu xót ai. Tôi ngồi phía sau xe anh Vũ, Ninh Tuấn chở Hàn My, trên đường mỗi người đeo đuổi một suy nghĩ, Cẩm Châu với Ngọc Hà cười nói rôm rã, Cô Mai cùng Trinh cũng qua lại mấy chuyện mùa thi xa lắc xa lơ, ai nấy đều trẻ trung, năng động. Dường như chỉ mình tôi là lạc lỏng, nhìn Tuấn chở Hàn My, tôi thầm hỏi họ đang nghĩ gì? nói gì? chắc lại chuyện tình yêu... Tôi thấy đầu óc căng thẳng, suốt đoạn đường anh Vũ cứ nói huyên thuyên, mà tôi thời câm lặng như hến. Xe chạy tới làng lẩu ở Tùng Thiện Vương, vẫn chiếc quán năm nào, vẫn cái ồn ào mọi khi, mọi người chả thay đổi, khác chăng ở tôi buồn vui ngổn ngang. Vừa xuống xe tôi đã chạm ngay ánh mắt Ninh Tuấn. Ninh Tuấn vội quay lơ, đã thế tôi vội hững hờ, mà hững hờ như vậy chẳng hay ho gì? làm sao thoát khỏi sự ngột ngạt này đây! mọi người đều cho xe vào bãi, định bước vào quán thì anh Thanh chở theo bà xã xuất hiện. Anh Thanh xuất hiện thật đúng lúc. Tôi như bắt gặp vị cứu tinh...à không phải nói là bám được chiếc phao bảo hộ, Ninh Tuấn đang nhìn vị khách lạ, tôi đã vội vã chạy đến bên anh Thanh, trước bao nhiêu cặp mắt săm soi. Thấy tôi anh Thanh vui vẽ:
-Dạo này em thế nào? nghe Hà bảo em thi trượt, có định qua năm học lại không?
Tôi đỏ mặt:
-Em cũng không biết, tới đâu hay tới đó.
-Cố gắng lên em, cuộc đời còn dài mà
Anh Thanh phóng xe lên bãi đổ, tôi nắm lấy tay chị Phương, nhìn cái bụng hơi khan khác, có vẻ tròn tròn là tôi đoán ra được điều thiêng liêng của người đàn bà:
-Chị sắp làm mẹ à?
-Ừ, con đầu lòng cũng hồi hộp lắm!-
Chị nhỏ nhẹ đáp, tôi cười xòa, nỗi buồn theo nụ cười giấu mình sau hạnh phúc, tôi trấn an chị:
-Không việc gì chị phải hồi hộp, em nghĩ dù trai hay gái anh Thanh đều thích
Anh Thanh đứng trong quán vẫy tay. Hai chị em dắt tay nhau chầm chậm bước. Quán xá hôm nay thật đông đúc!
Chọn chiếc bàn dài trong góc. Hà săn sái sắp xếp chỗ ngồi cho mọi người, sau đó chọn thực đơn. Người quản lý và mấy cô phục vụ mang ra nào là Cua Rang Me khai vị, cơm chiên dương châu hai xuất lớn, Hà tuyên bố lý do buổi tiệc, mọi người nâng cốc chúc mừng. Anh Thanh vừa lo phục vụ gắp thức ăn cho vợ, còn phục vụ cả cho tôi. Tôi và Ninh Tuấn thỉnh thoảng cứ đối mặt nhau, sóng lòng tôi vẫn rợn, cõi lòng chàng tôi nghĩ chắc bàng quang. tình yêu đã chết. Vâng cuộc tình của chúng tôi cơ hồ tựa ( Liễu buồn trước gió, bèo trôi trên sông hai ngã thật vô tình). Câu văn của ai mà sao trùng khớp với tâm trạng tôi quá. Món Lẩu được đem ra, mọi người chờ lẫu soi, lẫu soi sùng sục, mọi người cho thức ăn tươi sống vào, lẩu lại soi, mọi người bỏ rau, cho mì vào bát...động tác của mọi người thật linh hoạt, Hàn My cũng lo cho sự ăn uống của Tuấn, mọi người thỏa sức sum vầy, mọi người và Ninh Tuấn là hai thái cực. Cô Mai, anh Vũ, Hà có hỏi những câu qua loa với chàng nhằm tạo sự cỡi mở, thân thiện, nhưng ở chàng nhất cử nhất động đều khiến ngươi khó hòa hợp, chàng cứng ngắc, ngôn từ thì hơi cao thâm, chàng vô tình bị bỏ rơi trong buổi tiệc. Hàn My thoáng buồn, nên nói chuyện với chàng suốt. Tôi quan sát tất cả mọi chi tiết, cảm thấy chàng sao mà tội nghiệp, nhìn Hàn My quan tâm Tuấn tôi thấy bức bối trong người, nhưng đành u uẩn riêng mình, bởi tôi trong mắt chàng giờ là con số không to đùng.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:50 am

Tiệc rượu tan nhưng tiệc vui còn tiếp nối, Hà đề nghị đi hát. Thế là chúng tôi lại tới Hàn Châu, nằm dưới chợ Bình Đăng, qua khỏi cầu Nhị Thiên Đường cũng hơi gần không xa mấy, Hà khệ nệ ôm quà, Hàn My xách bánh kem, tiếng cười bạn bè xung quanh gần gũi, ấm áp, nhiều thâm tình. Thật thích!
Vào Hàn Châu hát Karaoke. Chúng tôi lên tận lầu 3, vào căn phòng khá rộng đủ chứa cả nhóm, phòng mở máy điều hòa thật thoáng.
Ngọc Hà và Hàn My khui bánh sinh nhật,rồi bày biện những gói quà đủ màu sắc xung quanh chiếc bánh, ngọn nến số hai mươi mốt chiếu lung linh trong gian phòng tối, bài ca "Happy Birthday" được mọi người ca vang, vừa hát vừa vỗ tay. Ngọc Hà một phút ước nguyện, thổi tắt nến, Ngọc Hà cười rạng rỡ, nàng hạnh phúc trong vòng tay bè bạn.
Những giọng ca được cất lên, âm điệu tiết tấu đủ loaị,nhạc trẻ, nhạc vàng đủ cả. Mọi người ai cũng chọn lấy một vài bản, chỉ mình tôi ngồi yên bất động. Mọi khi ca hát vẫn thuộc sở trường của tôi, nhưng giờ nhìn thấy Ninh Tuấn lại đối diện mình, cái sở thích ấy trốn mất biệt.
Tôi không dám nhìn thẳng chàng, tôi chỉ cúi thấp đầu, trạng thái ấy thật là lâu, mọi người như bầy con nít cứ ríu ra ríu rích, cười giỡn, họ còn trét cả đầy kem ở bánh lên mặt làm trò hề, rồi lấy mấy bình nước suối không còn giọt nào múa qua quơ lại thật tiếu.
Thời gian qua nhanh, tưởng hồn mình đã mất hết ý thức, có đâu ngờ cái con người ấy lại xoaý vào lòng tôi những rung động vô bờ bến. Ninh Tuấn đang hát, giọng chàng thật truyền cảm, bản "Mộng Tình" làm con tim xao xuyến. Chàng hát hay thật, không hiểu sao nước mắt trào ra. Không để mọi người phát giác những giọt lệ tình nóng hổi lăn trên má, tôi đã phải dùng tay quẹt nhanh, nhưng càng quẹt càng lấm lem. Giọng hát vẫn trầm bỗng, khiến tôi không tài nào chịu nổi, tôi không thể khống chế được tình cảm trong lúc naỳ, chỉ còn cách là xin phép mọi người ra về. Mà về bằng cách naò? đi bộ ư? không...không tôi vội vàng sang bên chổ anh Vũ ngồi, tôi nói nhỏ vào tai anh:
-Anh ơi, em mệt quá, anh có thể đưa em về trước được không?
Anh Vũ lo lắng:
-Em mệt chỗ naò, nhức đầu hay chóng mặt?
-Cả hai!
-Thế thì không ổn rồi, để anh đưa em về nghĩ ngơi cho khỏe
-Vâng vâng!
Chúng tôi đứng dậy, trước sự ngơ ngác của Hà và mọi người. Anh Vũ nói qua loa vài câu, đaị khái là xin phép được rút quân, anh hứa sẽ trở lại với cuộc vui sau khi trả tôi về nhà an toàn.
Về tới nhà, tôi rửa tay, rửa mặt rồi chui vô mùng chuẩn bị cho một giấc ngủ ngon. Nhưng không tài nào tôi chợp mắt được, bởi hình ảnh Ninh Tuấn cứ làm tôi thao thức. Tôi nghĩ tới tháng ngày đã trôi qua, thời gian đầu sau mà dễ lưu luyến quá, còn thời gian bây giờ...ngoaì cay đắng, tổn thương, còn là thù nghịch. Tôi với Tuấn chẳng lẻ không còn gì cứu vãn. Tình yêu cuối cùng chỉ có thế thôi sao? giấc ngủ rồi cũng tới, tôi ngủ trong giấc mơ muộn màng của mình.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:51 am

Chương 22


Sáng ra, sau bữa điểm tâm, tôi lại ngồi thơ thẩn, tôi lại viết về con người ấy Phạm Ninh Tuấn. Đang viết dở dang bài "Không Đề" thì mẹ tôi từ nhà duới đi lên, cười baỏ:
-Hôm tối qua, thằng Bảo có tới tìm con, nhưng con không có nhà.
-Bảo tìm con à? tôi chau maỳ- hơn tuần rồi không gặp Bảo, mà Bảo tìm con có việc gì không mẹ?
-Nó nhờ đưa con mẩu giấy này...
Mẹ thọc sâu tay vào túi áo , lấy ra mẩu giấy đưa tôi. Tôi đón nhận, lãnh đạm mở ra xem trước đôi mắt dò xét của mẹ. Lặng lẽ thừ người, lặng lẽ thở dài, tôi lặng gấp mẩu giấy. Tôi bối rối nói:
-Bảo muốn con đi làm
-Thiệt vậy sao?- mẹ lộ vẻ vui mừng- ý con thế nào?
-Con...- tôi mím chặt môi, tôi vòng tay ôm ngang người mẹ, áp sát đầu vào mình mẹ, mẹ cũng ôm chặt đầu tôi, tay không ngừng vuốt tóc tôi
-Bình con tiều tụy hơi quá rồi, mẹ không biết rốt cuộc con gặp phải chuyện gì, nhưng mẹ có hể hiểu được lòng con đầy ưu tư.Chuyện con thi hỏng mẹ nói thật, mẹ rất buồn, nhưng nếu cả chuyện tình cảm của con cũng hỏng thì mẹ thật sự thất vọng
-Kìa...Mẹ! tôi chua chát - mẹ đang nói gì thế? mẹ trách con đúng không?
-Phải, con thì vô tâm với mọi thứ trong ngôi nhà này, con cứ hết chạy theo hoang tưởng, thì đi đào sâu những cái phi lý, tới bao giờ con mới nhìn cuộc sống bằng tầm nhìn thực tế. Con hãy đi làm đi, con hãy một lần nữa đặt chân ra xã hội đi. Biển cứ phẳng lặng một ngày cũng nổi sóng, đường gập ghềnh mới tạo nên nghị lực phi thường, chui rèn một con người từ trong khắc nghiệt của cuộc sống, con hiểu tâm ý mẹ không Bình. Con cái có thể bỏ cha mẹ, nhưng lòng cha mẹ thì cứ mãi mãi dõi theo con. Con đau là mẹ đau.
Tôi ngẩn đầu nhìn sâu vào mắt mẹ, mây mù che mắt tôi, mẹ hiểu rõ tâm can tôi thật rõ ràng, chẳng lẽ mẹ mong mỏi tôi phải đối diện với những thử thách khác. Buông mẹ ra, tôi đau khổ nhìn bài thơ dang dỡ trước mặt, không dằn được xúc động, tôi vò nát tờ giấy. Phạm Ninh Tuấn! xin thứ lỗi cho em! tôi xé tan hoang mảnh giấy, linh hồn Phạm Ninh Tuấn theo sự tan hoang, vụn vặt, theo cơn gió bay tứ tung.
-Vâng! con sẽ đi làm, còn làm được việc hay không con cũng sẽ cố gắng!

Mẹ hơi an tâm trước lời tôi hứa. Nhưng tôi biết ý chí tôi không mạnh mẽ hơn tôi nghĩ đâu. Bao lần tự quyết là bấy nhiêu lần tự xìu. Còn lần này thì sao? đoạn tuyệt với thế giới mộng mơ, với Phạm Ninh Tuấn, nhưng không có nghĩa là suốt đời không cầm bút viết thơ. Thơ văn là niềm đam mê cháy bỏng cơ mà!
Cũng trong buổi sáng hôm ấy, tôi ra tiệm tạp hóa gần nhà mua một hồ sơ xin việc làm, kê khai bản thân với tôi thật chán, trình độ văn hóa thì thấp lè tè, nhưng qua lời ghi trong thư của Bảo, công ty Đài Loan này không mấy quan tâm tới tri thức, họ chỉ cần có sức khoẻ để lao động thôi. Sức khoẻ ư? chắc họ sẽ phải lắc đầu nếu biết tôi thường hay ốm đau, cái thần hình gầy, cái khuôn mặt lúc hồng lúc xanh đã minh chứng điều đó. Cơ hội mong manh lắm, con gái thì sức khoẻ bao nhiêu? ấy vậy mà trong hoàn cảnh bây giờ tôi không còn chọn lựa nào khác hơn là phải đi làm. Trong tất cả những chấm lững trước mắt tôi phải điền đầy đủ hết mọi thứ cần thiết từ tên cha mẹ, tên tôi, ngày sinh và nghê nghiệp ra thì còn kể lại hóa trình của mấy năm trước sống và sinh hoạt ra sao? trời ơi, anh tôi thì học giỏi, việc làm thì lương cao, em gái tôi cũng học giỏi lại là một cô bé có nét, mấy bà cô tôi thường khen nó có tương lai sau này lấy chồng ngoại, không chắc là siêu mẫu tầm cỡ thế giới. Ông bố tôi cũng đặt niềm tự hào vào đứa em gái tôi. Câu cửa miệng ông thường dùng mỗi lúc say xỉn " Bích Trâm con cầu con khẩn, một trăm cây vàng cũng không đổi" Thế đấy, quay lại với hồ sơ đã ghi hết những thông tin yêu cầu, tôi tới tiệm chụp gấp mấy tấm hình thẻ, rồi đem hết tự tin xua tan rụt rè tôi đi khám sức khoẻ. Trời đất tôi như thế này mà chỉ mỗi bốn chục ký, huyết áp có hơi thấp ngoài ra tất cả cơ quan trong người hầu như đều tạm ổn.

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
sweet_melody
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 839
Age : 22
Location : Wonderland
Job/hobbies : otaku
Point : 328
Registration date : 11/11/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Tue Jul 08, 2008 9:52 am

Lại thu hết can đảm tôi đem hộ khẩu nhà, và tất cả giấy tờ ra phường chứng nhận. Đi làm đối với tôi thật khó khăn, nhưng không đi làm thì lại là gánh nặng của mọi người. Sau một buổi sáng long nhong ngoài đường, tôi hơi mệt về nhà là nằm ngủ say mê như chưa được ngủ bao giờ.
...............
Tôi đạp xe, trong giỏ xe là bộ hồ sơ xin việc. Công ty mà Bảo giới thiệu là công ty sản xuất túi xách, va li, công ty tư nhân Đài Loan.Tôi chạy lên Cầu Nhị Thiên Đường rồi thẳng hướng xuống chợ Lò Than, qua nhà thờ Bình Thái, tôi chợt nhớ nhà Nam cũng ở gần đây, nhưng không biết bây giờ cuộc sống cậu ấy như thế nào rồi, vẫn còn giữ ý định làm bác sĩ chứ? thời gian rõ vô tình với mọi thứ nhưng kỷ niệm thì cứ nguyên vẹn ở trong lòng, qua nhà Nam chạy thêm một khoảng đường dài nữa là tôi đã tìm được cái công ty ấy, mặc dầu trong lúc đạp xe đi tôi đã nhìn thấy không ít mấy công ty bé nằm rãi rác khắp phố. linh tính bao giờ cũng làm người khác bất ngờ, quan sát địa hình tôi nhận ra ở đối diện công ty có một cái chợ nhỏ tên Bình An. Nắng vàng in chiếc bóng tôi ngã dài trên nền si măng. Rụt rè lẫn lưỡng lự tôi tiến tới cúi thấp đầu nhìn vào ô cửa kính nhỏ ở phòng bảo vệ, tôi nói với anh bảo vệ trong ấy mấy tiếng nhờ vã:
-Anh làm ơn nhắn giúp em, bạn Bảo làm bên vật tư có người cần gặp.
Anh ta nhìn tôi soi mói, nhưng rồi cũng gật gù, anh ta quay số điện thoại, nói gì đó tôi nghe không rõ, lúc sau trở ra anh ta bảo tôi:
-Cô vào đây ngồi chờ, Bảo xuống xưởng rồi, nhưng tôi có nhờ người nhắn lại, cô yên tâm đi nhé!
Tiếng tôi dạ thật nhỏ, anh ta mở cổng cho tôi vào, và chỉ tay lên mấy chiếc ghế trống sắp dài dài bên kia tường ở phòng bảo vệ
-Cô có thể ngồi đó!
Tôi cảm ơn thật khẽ rồi từ tốn dắt chiếc xe dựng bên ngoài, lại từ tốn khép nép ngồi xuống chiếc ghế gỗ. Anh ta cứ nhìn tôi chuyên chú quan sát làm tôi bất mãn và hơi khó chịu
-Cô xin việc làm à?
Thật rõ ngớ ngẩn cầm hồ sơ xin việc thì để đi làm, chứ không lẽ đi chơi? tôi bức bối, nhưng ngày đầu tiên thì không nên để ấn tượng xấu, dù với người bảo vệ này, tôi cười lấy lệ:
-Vâng!
Anh ta chợt lắc đầu, thở dài thườn thượt:
-Mong cô sẽ may mắn nếu không lọt vào đây
Trời đất, hắn đang trù ẻo mình đây mà, hắn không muốn mình vào làm việc ở đây. Chắc anh ta cho rằng ta yếu ớt chứ gì. Tôi hơi tự ái, tôi không thèm trả lời trả vốn, dường như ở anh cũng chẳng biết nên nói gì thêm, giữa chúng tôi giờ là khoảng trời yên lặng.

Nữa giờ trôi qua tôi ngồi chờ sốt ruột, bực cả mình bởi thái độ bàng quang của gã bảo vệ, thỉnh thoảng hắn đảo mắt ngó quanh tôi, khi không hắn lại cười khó hiểu. Thây kệ, đâu liên quan gì tới tôi, hắn làm gì mặc hắn. Chờ đợi rồi Bảo cũng xuất hiện, cái dáng cao gầy đang bước nhanh vế phía tôi. Mặt Bảo lấm tấm mồ hôi, bơ phờ đượm mệt mỏi, nhưng trên môi vẫn để lộ một nụ cười tình cảm.
-Bình đợi có lâu không, tại tôi bận kiểm hàng nãy giờ mới xong!
Tôi bông đùa:
-Không sao đâu, chờ đợi là thói quen của Bình mà
Vâng, tôi luôn là người đặt giờ giấc thời gian lên hàng đầu, trong mọi cuộc hẹn với bạn bè tôi luôn tới sớm hoặc vừa đúng giờ, chứ chưa hề đi trễ. nhưng khổ nổi người hẹn tôi lại hay xuất hiện vào đúng những phút chót vô vọng. Những lúc thế tôi chỉ cười giả lã và trách yêu "lúc nào cũng xài đồng hồ dây thun".
Bảo chộp lấy bộ hồ sơ xin việc của tôi, anh chàng bốc ra xem rồi hỏi:
-Điền đầy đủ hết thông tin cần thiết rồi à?
-Ừ có điều còn xót tên công ty, ngay phần Kính Gởi...
-Không sau, lát nữa vào Bảo bổ sung cho, Bình chờ Bảo thêm tí nữa nhé
Dứt câu, Bảo quay người chạy nhanh, tôi trông theo tới khi bóng bóng Bảo khuất dần nơi cua quẹo, tôi mới lại ngồi yên trên ghế, tâm trạng vẫn cứ phập phồng xét nét. Độ khoảng mười phút Bảo quay ra, nắm lấy tay tôi, giục giã:
-Đi, đi thôi Bình
-Đi đâu?
-Lên phòng nhân sự
Nhịp tim tôi đập mạnh, sự hồi hộp đong cứng tế bào, đôi chân ngoan ngoãn bước trong cái thân mình cứng đơ
Chúng tôi dạo ngang hoa viên nhỏ. Bấy giờ tôi mới chú ý tới cái mái hiên che, trên tấm che có dòng chữ in hoa bằng sơn trắng "CONG TY CONG CHYUAN. VIET NAM" Tấm che cũ kỹ và bạc màu, vừa đi Bảo vừa đưa tay chỉ trỏ: Cái nhà đó là đơn vị Vật Tư, đối diện là Kho Vải, kế cạnh bồn nước to là tổ Chuẩn Bị, phía trước mặt là cửa ngoài của tổ Tán Nút nơi đây dùng để xuất hàng. Rẽ sang tay phải tôi bắt gặp hai dãy nhà gửi xe, một bên là xe đạp, còn bên kia toàn xe máy. Tai tôi nghe nhiều tiếng động của máy may, máy khoan lẫn máy tán vọng ra, chúng tôi tiến vào xưởng, một bức tranh lao động hiện ra, hình ảnh cặm cụi của mấy cô , hình ảnh chuyên chú của mấy anh, họ làm việc miệt mài, thấy chúng tôi họ nhìn theo máy móc, Bảo lại giới thiệu
Căn phòng kính phía trước là văn phòng xưởng, căn phòng nhỏ cạnh bên là phòng nhân sự, trên gác là nơi dùng để in lụa, bao bì. Tôi nhìn theo hướng tay Bảo chỉ bất giác phát hiện mình đứng trước phòng nhân sự tự bao giờ. Bảo tự nhiên xoay tay nắm cửa, cười nói:
-Bình vào trong đi, tự tin lên, Bảo phải đi làm việc của Bảo rồi
Tôi gật gù, cánh cửa tôi nhẹ nhàng khép lại. Một người đàn ông đứng tuổi, tóc bạc le hoe vài sợi đen, chỉ chiếc ghế đối diện mời tôi ngồi (tôi đoán ông ta chắc là trưởng phòng nhân sự, tôi lễ phép chào ông, biểu lộ sự tôn trọng
-Chào chú!
Ông ta chuyên chú vào các chứng từ tư liệu trong bộ hồ sơ của tôi, chợt nhiên hỏi:
-Cháu biết may không?
-Dạ...Tôi lắc đầu, đáp gọn lõn- không, thưa chú!
-Thế cháu muốn làm việc ở bộ phận nào? Bảo có nói về công việc ở đây cho cháu biết chưa?
-Dạ... Tôi thành thật - Bảo hiện làm việc ở bộ phận Vật Tư, cháu muốn làm chung việc có được không chú
-Vật tư à? ông trưởng phòng chau mày- hơi khó khăn đấy, hôm qua vừa tuyển hết mấy người rồi- quay sang bàn cô thư ký kế bên ông ta dọ ý- Cô thấy sao hả cô Hoa?
Người phụ nữ tên Hoa này nhìn trông thật dữ, cặp mày thì xếch lên, đôi mắt thì lạnh lùng, thiếu thiện cảm, khuôn mặt có nhiều tàng nhan, chiếc môi hơi rộng, chất giọng thật đanh thép, tiếng nói thì sang sảng:
-Chú Long, chỉ sợ sức cô ấy chịu không nổi, vài ngày lại trốn việc mà chuồn về nhà thôi, bao nhiêu người vào bộ phận này rồi lại trở ra, không chuyển đơn vị khác thì về quê cắm câu
Tôi hơi nóng mũi, cô ta xem tôi thật yếu đuối như vậy sao? tự ái làm tôi phải xốc nổi:
-Cháu tin mình sẽ khắc phục được hoàn cảnh, không dành cho họ cơ hội thì làm sao rõ được thực lực của họ hở chú
Chú Long cười nụ
-Ứng xử khá lắm. Suy nghĩ một chút, chú Long tiếp- tạm thời cháu cứ về nhà, có gì chú sẽ liên lạc sau nhé. Đồng ý chứ?

_________________
************(¨`•.•´¨)************
*******(¨`•.•´¨).¸.(¨`•.•´¨)*******
**(¨`•.•´`•. ¸.•´ ***`•.¸.•´`•.•´¨)**
** `•.¸.•´***I Love U ***`•.¸.•´ **
*******(¨`•.•´¨) (¨`•.•´¨)********
********`•.¸(¨`•.•´¨)¸.•´********
************`•.¸.•´*************

(¯`•.¸¸¸.¤¤?.*Sandy Riddle*.? ¤¤.¸¸¸.•´¯) Chủ nhiệm nhà Gryffindoor - H[o]gw[a]rts.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải   Today at 10:27 pm

Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện đời tôi - Trường PHi Hải
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2
 Similar topics
-
» Topic Những Câu chuyện Thiền của Mytutru
» Chuyến Xe Cuộc Đời
» Chuyện Chú Quậy
» Một Chuyện Tình Đẹp - khuyết danh
» CHUYẾN ĐÒ CHIỀU

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: CLB văn học :: các bộ truyện văn học :: thư viện văn học-
Chuyển đến