Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
February 2017
SunMonTueWedThuFriSat
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728    
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 1 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 1 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 [Fanfic]Honey and Clover_Những cánh hoa bay

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Asuka Himawari
Giáo viên ~ Nhà Mori-Honey
Giáo viên ~ Nhà Mori-Honey


Nữ
Tổng số bài gửi : 446
Age : 24
Location : Đồng Nai
Job/hobbies : Student/Manga & Anime
Humor : Khùng bất chợt, tửng thường xuyên, điên vô thời hạn.
Point : 397.5
Registration date : 15/03/2008

Bài gửiTiêu đề: [Fanfic]Honey and Clover_Những cánh hoa bay   Tue Aug 19, 2008 1:10 pm

Tên Fic: Những cánh hoa bay.

Author: Asuka Himawari.

Rating: nothing.

Status: Đang làm, dự kiến sẽ kéo dài khoảng 5, 6 chap.

Genre: Fanfic. (manga Honey and Clover)

Summaring: Một fanfic đựơc Asu viết ra vì quá bức xúc cho kết thúc của manga Honey and Clover (Tác giả Umino Chica). Đây là phần tiếp theo cho cái kết đó.

Character: Mấy bạn chú ý tên nhân vật giùm Asu nhé, vì tuỳ mức độ thân mật mà mỗi người gọi khác nhau nên đọc sẽ hơi rối.

Hagumi_Hagu (Quên họ nhân vật này òi TT, hình như là Hanamoto hay sao ấy, nhưng mà trong truyện thường gọi cô ấy là Hagu thôi).

Takemoto. (Quên tên òi, tên của nhân vật này chỉ có dượng với mẹ câu ta gọi thôi, mà họ không xuất hiện đâu, đừng lo).

Hanamoto Shuu_Mọi người gọi là thầy Hanamoto hoặc Hana-san, Hagu gọi là Shuu-chan.

Yamada Ayumi_ Thường gọi là Yamada hoặc Ayu.

Mayama. (Quên tên òi, gọi có một kiểu này à).

Nomiya.

Morita Shinobu_Mọi người thì gọi Morita, anh trai của anh ấy gọi Shinobu.

Rika.







Chapter 1: Truờng đại học ngày xưa.





Chiếc xe đạp già cỗi cứ kêu lên than phiền mỗi mét mà nó đi được trên đường cao tốc. Trên xe dĩ nhiên là chủ nhân của nó, đang đạp cật lực cho kịp về tới Tokyo ngày hôm sau. Mồ hôi ròng ròng chảy xuống từ hai bên thái dương tôi, ướt đẫm áo. Dù đang ở tiết giao mùa cuối đông-đầu xuân mà ánh mặt trời bây giờ cứ như là giữa hè vậy, hun đút những con đường nhựa đã nóng hổi càng thêm nóng, và … “nướng” luôn cả tôi. Tôi cố lắc đầu thật mạnh cho tỉnh cơn choáng váng vì nóng và kiệt sức. Cả ngày nay chỉ có chuối và origini bỏ bụng. Cái sở thích khác người của tôi. Chả phải là tôi thiếu thốn hay keo kiệt gì, nó chỉ làm gợi nhớ lại những ngày tháng đã qua, khi tôi còn thong dong đi khắp Nhật Bản bằng xe đạp để tìm kiếm bản thân mình.

Công việc hiện thời của tôi, mà có lẽ cũng là cả đời, không hẳn kiếm được nhiều tiền hay được làm việc một cách nhàn hạ. Chỉ là, khi người ta có lí tưởng và tìm kiếm được nó trong một công việc nào đó, ta có thể tự hào mỉm cười. Với tôi … như thế là một dạng của hạnh phúc.

Tôi gồng mình lên và đột ngột tăng tốc. Những cơn gió của một mùa đông đã tàn thốc vào trong cái nóng đang tồn tại trên người khiến tôi hơi choáng váng. Nhưng mà tỉnh hẳn. Tiếp theo là cơn mỏi lan tràn lên đôi chân. Tôi cứ thường xuyên bị như thế. Nhưng cái niềm vui trước mắt cứ nhảy múa trong tim làm tôi không biết mệt. Tôi hét to sung sướng khi nhìn thấy hình ảnh thành phố nhộn nhịp và cái tháp truyền hình màu đỏ thấp thoáng phía xa:

- Tôi về rồi đây, Hagu-chan, thầy Hanamoto!





Phải mất một thời gian tôi mới thoát ra những hội nhóm đang cố gắng lôi kéo sinh viên mới. Xốc cái túi xánh trên vai và sửa lại trang phục cho ngay ngắn, tôi khẽ thở dài và tự rầu rĩ. Một sinh viên tốt nghiệp ba năm rồi mà còn bị nhầm là người mới. Không lẽ gương mặt tôi trông trẻ con đến thế sao?

Mà … nhắc tới trẻ con thì …

Khuôn mặt của em thoáng vụt lên trong trí óc, và tôi, chạy như bay về phía phòng giáo viên. Tôi đã xa em bao nhiêu tháng rồi? Chẳng rõ. Chỉ biết là sự xa cách ấy dù chỉ tồn tại trong một phút giây thôi, đó cũng là cả một thế kỉ. Thế là bao nhiêu thế kỉ rồi tôi mới gặp được em?

Cái tên đó … cũng vậy chứ?

Hắn đã xa em chừng mấy thiên niên kỉ rồi. Và em … Sự dõi theo ấy nơi em cũng tồn tại bằng cái khoảng thời gian dài dằng dặc ấy.

Những người yêu nhau cứ thường hay tự nhốt mình trong cái vòng thời gian lẩn quẩn như vậy. Và chỉ vì cứ mãi ngóng nhìn theo một người nào đó, họ có thể tìm thấy người đó ngay cho dù thế giới này rộng lớn đến mức nào.

Điều đó có nghĩa … tôi cũng là một trong số họ.

Cái thân hình bé nhỏ của em thấp thoáng sau những tán anh đào, bên kia ô cửa kính. Mái tóc nâu như ánh lên vì nắng, cứ tưởng chừng như có một quầng sáng bao quanh em. Cái cô bé xinh như thiên thần ấy đã hớp hồn tôi từ ngay khi gặp mặt, và cũng làm loạn cả đi nhịp đâp tim của các chàng trai khác. Em nhỏ bé, nhưng những thứ mà em tạo ra không hề nhỏ bé chút nào. Điều đó khiến tôi nể phục, và đã không biết bao lần tự hổ thẹn vì những thành quả nhỏ nhoi của bản thân.

Hắn cũng vĩ đại như em. Một sự vĩ đại khiến người ta phải ngưỡng mộ, mong ước. Có đôi khi, tôi có cảm giác mình không thể nào thâm nhập vào cái thế giới đó, nơi chỉ tồn tại em, hắn và những tác phẩm. Và dù bây giờ họ có cách xa nhau đến nửa vòng trái đất, cái thế giới ấy vẫn không hề biến mất. Ở đó, em và hắn, đang cùng nhau cố gắng từng ngày, đốc thúc nhau từng ngày để tiến lên. Trong tác phẩm của em có một phần của hắn. Trong tác phẩm của hắn luôn tồn tại bóng dáng của em. hắn và em, ở một phương diện nào đó, tôi cảm thấy giống như một cá thể không tách ra được. Điều đó khiến lòng tôi đau nhói.

Tất cả chỉ là yêu.

Hắn yêu em. Em yêu hắn. Và tình cảm đơn phương của tôi dành cho em, không mong một lần được đáp trả. Vậy mà tại sao … Đã nhiều lần tôi tự hỏi như thế. Một câu hỏi luôn đứt quãng vì không có câu trả lời, hay chỉ vì chính người tôi muốn hỏi cũng chưa trả lời được.

Có lẽ … cái định nghĩa về yêu còn phức tạp và rắc rối hơn cái tình cảm dễ định nghĩa của tôi.

- Anh … Takemoto ?

Em đã nhìn thấy tôi, từ bên kia khung cửa sổ. Trong cái bộ dạng xốc xếch sau mấy ngày liến rong ruổi bằng xe đạp. Và em mỉm cười.

- Chào mừng anh trở về, Takemoto!

Lúc đó, tôi đã tự hỏi … có người nào trên thế giới này hạnh phúc hơn tôi hay không?





Cái không khí của những ngày xuân có chút gì tươi mát và dễ chịu. Văng vẳng lại từ đâu đó là một chút dư âm của hoạt động tuyên truyền đầu năm. Những âm thanh quen thuộc của trường đại học cũ như lôi kéo tôi về với biết bao kỉ niệm, mà tôi chưa một lần biết quên.

Tất cả đều đẹp như những đóa anh đào đang khoe sắc ngoài kia vậy.

Tôi vừa chậm rãi nhai hộp cơm em mới mua ở một tiệm gần đó, vừa tận hưởng cái dư âm đầy hoài niệm này. Em chăm chú nhìn tôi. Có lẽ là đang xét nét xem tôi có ốm đi kí nào không, khuôn mặt có xanh xao không, làm việc có mệt mỏi không … Tôi đến suýt trào nước mắt bởi những sự dịu dàng như vậy.

Bao năm rồi, vẫn không hề đổi thay.

- Hagu-chan à, em vẫn tiếp tục sáng tác nhỉ? Đã lâu rồi anh không còn dịp nhìn thấy em chăm chú làm việc trong phòng điêu khắc nữa.

- Vậy thì anh Takemoto xin nghỉ phép đi, rồi đến ở với em và Shuu-chan vài hôm. Rồi anh sẽ lại được nhìn em làm việc đến phát chán mà thôi! Em đang rất chăm chỉ đấy nhé …

Tôi chợt mỉm cười. Có bâng quơ đôi chút. Hai má em ửng hồng dưới ánh nắng mùa xuân tràn vào từ cửa sổ. Đẹp đến mức tôi có thể nghĩ ngay chính bản thân em cũng đã là một tuyệt tác rồi.

Căn bệnh ở tay phải của em đã khỏi một cách nhanh chóng từ năm ngoái. Một điều khiến ai cũng ngạc nhiên. Nhưng hiểu cả. Tôi biết rằng chính tình yêu mãnh liệt của em với nghệ thuật đã buộc em phải đấu tranh hết mình với bệnh tật, chiến thắng chính bản thân. Bên trong cái cơ thể nhỏ bé ấy là một tâm hồn quá vĩ đại, quá mạnh mẽ. Nhưng em càng mạnh mẽ bao nhiêu, càng khiến cho tôi phải lo lắng bấy nhiêu. Một nỗi lo mơ hồ không rõ nghĩa, cứ chực trào lên bất cứ khi nào tôi trông thấy em đang nỗ lực, cố gắng.

Giá mà em yếu đuối một chút thì tốt hơn.

Tôi đã nghĩ như vậy đấy.

- Ừ, việc trùng tu ở Shimane cũng ổn rồi. Có lẽ anh sẽ ghé lại vài hôm …

- Hay quá, thật không? Anh Takemoto hứa rồi nha! Shuu-chan chắc cũng sẽ vui lắm … Rồi còn Ayu, anh Mayama nữa … Rồi còn … a …!

Câu nói của em đột ngột ngắt quãng như một cung đàn bị đứt. Em hơi cuối xuống. Có gì đó thật ngượng ngập trong không khí. Giữa tôi và em. Và người đáng lẽ được nhắc tới (mà có lẽ không nên nhắc tới).

- Phải rồi, năm nay … anh Morita có về không ha?

Tôi nói một cách bâng quơ. Vậy mà trong lòng như đang bị xáo trộn. Mọi thứ. Cảm giác hắn luôn mang đến ban đầu là một chút khó chịu. Rồi nụ cười. Rồi một chút hương vị của nỗi nhớ. Tất cả đều làm tim tôi chợt trở nên đau nhói.

Tôi nên mong, hay không mong anh trở về đây … anh Morita?

Tôi nhớ rằng bản thân cũng đã tự hỏi mình câu này nhiều năm về trước.

_________________
Đã post câu hỏi mới cả hai trò chơi:http://ouranschool.netgoo.org/forum-f36/topic-t491-30.htm#14023Vào game [đối mặt], vừa chơi vừa có điểm ^^ http://ouranschool.netgoo.org/forum-f36/topic-t129-15.htm


Được sửa bởi Asuka Himawari ngày Thu Sep 11, 2008 4:05 pm; sửa lần 1.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yobanbe.zing.vn/alyssa31612
Asuka Himawari
Giáo viên ~ Nhà Mori-Honey
Giáo viên ~ Nhà Mori-Honey


Nữ
Tổng số bài gửi : 446
Age : 24
Location : Đồng Nai
Job/hobbies : Student/Manga & Anime
Humor : Khùng bất chợt, tửng thường xuyên, điên vô thời hạn.
Point : 397.5
Registration date : 15/03/2008

Bài gửiTiêu đề: Re: [Fanfic]Honey and Clover_Những cánh hoa bay   Thu Sep 11, 2008 4:01 pm

Chapter 2: Những cánh hoa lặng lẽ.

- A, về rồi hả Takemoto? Ế … mà sao nhìn cậu te tua dữ vậy?

Yamada lo lắng hỏi khi nhìn thấy bộ dạng xốc xếch … không chỉ vì đạp xe đường dài của tôi. Tôi không nói gì. Chỉ nghe thấy lòng mình đang thở dài thườn thượt. Yamada hiểu ra ngay vấn đề. Cô thảng thốt:

- Hả, không lẽ gặp thầy Hanamoto rồi?! Lúc đang nói chuyện với Hagu_chan phải không?

Tôi khẽ gật đầu. Yamada chống nạnh, phì cười.

- Thiệt tình …! Ổng lúc nào cũng thế, cứ thấy ai tới gần “công chúa” của ổng là … nói chuyện bằng “vũ lực” ngay. Đến nỗi Hagu_chan chưa có lấy một mống bạn trai. Ổng cũng phải biết suy nghĩ chút chứ …!

Tôi cười buồn. Thật lạ. Bởi vì trong chính tôi và cả Yamada nữa, chúng tôi đều biết rằng Hagu_chan sẽ không yêu ai cả. Dù Hana_san có cho em tự do trong chuyện tình cảm. Dù bao nhiêu sinh viên nam cố tình tiếp cận em. “Người yêu” của em là mĩ thuật, và mãi mãi cũng sẽ là như thế.

Có lẽ vì vậy mà tôi ngưỡng mộ hắn, kẻ có thể dành được một chỗ bên cạnh “người yêu” của em, lấp đầy cái khoảng trống vô tư trong trái tim bé nhỏ ấy.

Vậy mà hắn lại ra đi.

Tự tại như một cơn gió.

Đôi khi, tôi nghĩ rằng em không níu giữ cái tình yêu ấy của mình một chút nào cả, cũng chỉ là vì không muốn đánh mất điều đó. Sự tự do đó. Con người xốc nổi đó. Kẻ chuyên gây rắc rối đó. Tôi có thể kể biết bao nhiêu tật xấu của hắn. Nhưng … biết làm sao được?

Chẳng thể nào lí giải được con tim.

Cả em, và tôi, và Yamada cũng thế.

Yamada với tôi im lặng một lúc lâu trong những dòng suy nghĩ riêng biệt của bản thân mình. Tôi tiếp tục giúp cô dọn dẹp phòng gốm. Yamada thì thu xếp những sản phẩm. Mãi một lúc sau chúng tôi mới bắt nhịp lại với nhau.

- Yamada làm những thứ này à? - Tôi cầm lên một cái tách, vừa săm soi vừa hỏi - Đẹp lắm! Yamada giỏi thật, tay nghề không ngừng nâng cao đấy!

- Cậu lại quá khen rồi, Takemoto. Ưm … nhưng mà, vui thật đấy, dù tôi không kiếm được việc làm, nhưng cứ làm nghiệp dư thế này cũng hay. Cảm giác thật thoải mái. Mỗi sản phẩm, đều là tâm hồn và tình cảm tôi ở trong đó …

Yamada mỉm cười khi cô nhìn các mẫu gốm. Cái cười như với một “người yêu” vậy. Tôi cũng bị cuốn theo. Có lẽ … dân mĩ thuật ai cũng “điên” như thế, một cái “điên” thật đáng quý.

Yamada chợt giật mình ngước lên. Cô lúng túng nói, có lẽ vì xấu hổ khi vừa thể hiện tình cảm một cách quá mức như vậy.

- Ôi … thôi, quên đi nghen, Takemoto. Tôi xấu hổ thật đấy … Nghe … “sến” quá!

- Đâu có sao! - Tôi cười - Tôi cũng thế thôi. Mọi người đều như vậy cả, khi làm nghệ thuật, ai cũng đều đang yêu cả …

- Ừ, phải ha …!

Đôi má Yamada ửng hồng dưới sắc hoàng hôn của buổi chiều tà chiếu qua khung cửa sổ. Cái màu tim tím nơi bầu trời cùng với sắc hồng của hoa hoà lẫn vào nhau trông đẹp đến lạ kì. Hay chỉ vì trái tim con người ta cũng đang thổn thức vì nó …

Như vừa sực nhớ ra điều gì, tôi quay sang Yamada.

- Phải rồi, Yamada, mấy sản phẩm này công ty nào đặt hàng thế?

Nét mặt Yamada thoáng buồn. Không, dường như đó là vẻ mặt vô vọng nhất mà tôi từng thấy, dù nó chỉ vụt qua trong vài giây. Tôi chợt hiểu ngay điều gì đang xảy ra.

- Là … công ty của chị Rika?

Tôi hỏi. Yamada khẽ gật đầu. Tôi thấy môi cô như đang mím chặt. Sẽ đỡ hơn nếu cô không khóc. Vì tôi chẳng biết làm sao …

Cũng chỉ tại vì yêu.

Yamada … có biết chuyện gì giữa anh Mayama và chị Rika không nhỉ? Nếu biết, chắc mọi chuyện còn tồi tệ hơn nữa. Họ vừa đăng kí kết hôn. Một lễ cưới âm thầm diễn ra, có tôi và thầy Hanamoto làm chứng.

Bởi vì …

- Chị Rika … có em bé rồi!

Tôi ngạc nhiên đến sửng người khi kẻ nói ra điều đó lại là Yamada. Đột nhiên không biết nói gì nữa, cứ cảm giác quai hàm tôi đang cứng đơ lại.

Yamada vẫn tiếp tục nói:

- Ngạc nhiên phải không? Chính Mayama nói với tôi đó. Có lẽ là Mayama … muốn tôi mạnh mẽ, và phải đối diện …

Cô ngước lên và nhìn tôi, cười một nụ cười không cảm xúc, và … đôi mắt cô cũng thế.

- Thật lạ là … lúc nghe tin đó, tôi hơi trống rỗng, rồi … cậu tin không, cõi lòng nhẹ tệnh. Tôi không cười. Không khóc. Chỉ chúc phúc cho anh ấy. Tôi có thể nhẹ nhỏm được sao? Tại sao tôi lại có thứ cảm xúc ấy? Rõ ràng là tôi yêu Mayama, yêu lắm, yêu vô cùng! Vậy mà … buồn, thất vọng … một chút cũng không. Tôi như mất cảm giác, như bị xáo trộn vậy! Thật khó chịu! Thật khó chịu …

Tôi giật mình khi Yamada bỗng cúi gập người lại, và những giọt nước mặt lăn dài trên má. Tôi phải làm gì đây? Lúng túng như một con gà mắc tóc. Rồi … rốt cuộc tôi lại để yên cho Yamada khóc, chỉ biết đứng lặng thinh bên cô, với cõi lòng cũng ngổn ngang biết bao nhiêu.

Tôi cảm thấy Yamada đã phải chịu đựng những cảm xúc này lâu lắm rồi, nhưng lại không biết làm sao để trút ra … Thế nên, tôi cứ lặng im làm kẻ cho cô trút bầu tâm sự.

Nhưng tôi cũng không ngăn được mình suy nghĩ. Về những lời của Yamada nói. Về những gì Mayama trấn an tôi, rằng Yamada sẽ không sao đâu. Về nụ cười hiền từ của chị Rika sau khi cám ơn tôi đã đến dự buổi kết hôn của chị. Đau khổ, buồn, trống rỗng, nhẹ tênh? Những cảm xúc ấy như vừa liền mạch vừa không liền mạch …

Tôi đột nhiên có câu trả lời.

- Hay là … Yamada thích ai khác rồi?

Yamada ngước nhìn tôi, và khuôn mặt cô bỗng đỏ lựng. Tôi hiểu ngay không phải vì khóc, và cũng biết mình vừa buột miệng nói một điều tồi tệ. Có lẽ cô ấy lại sắp gào lên khóc cho coi!

Đột ngột, ngay lúc đó thì anh Nomiya tới. Tôi ngạc nhiên đến suýt đánh vỡ cái tách đang cầm trên tay. Anh ấy nhìn tôi như ra hiệu nhờ tôi lảng ra ngoài. Khẽ gật đầu, tôi cất cái tách vào chỗ cũ và lẳng lặng bước đi. Nomiya tiến về phía Yamada, và cô nhanh chóng quay đi với một sự bối rối thấy rõ. Anh cố làm Yamada ngước mặt lên dù cô phản kháng.

- Thiệt là … tôi mới vừa tới thôi mà đã thấy em như vậy rồi! - Nomiya nói một cách giận dỗi - Muốn khóc thì cứ gào lên đi, chẳng việc gì phải xấu hổ cả. Tôi không muốn em cứ như thế này …!

Yamada khẽ lắc đầu quầy quậy, nhưng rồi, cô bỗng khóc to và ôm chầm lấy Nomiya . Anh chỉ còn biết vỗ về cô một cách dịu dàng.

Tất cả rồi sẽ ổn thôi.

Tôi chợt mỉm cười, và vội đi ra ngoài cho đỡ bất lịch sự. Nghe nói anh Nomiya đã cầu hôn … “hụt” với Yamada cả thảy mười lăm lần rồi, lần nào cũng vì Yamada bỗng nhiên cáo bận. Có lẽ sự nhạy cảm của con gái đã khiến cô ấy biết, nhưng lại chưa sẵn sang chấp nhận. Bởi chính cô cũng chưa hiểu rõ tình cảm của bản thân …

Cả anh Nomiya cũng thật ngộ. Tôi biết anh vừa nói dối. Bởi trong trường chỉ có mỗi chỗ này và khu phòng giáo viên, hoa anh đào đã bắt đầu rơi. Những khuôn viên khác vẫn còn là những mầm hoa nở muộn. Anh Nomiya bảo vừa đến thôi, vậy mà sao vai anh lại bám đầy những cánh hoa sắc hồng ấy. Có lẽ là anh đã đứng đây từ lâu lắm rồi. Không dám vào, hay không muốn vào? Chờ đợi một điều gì đó, biết trước một điều gì đó …

Anh biết là Yamada đã lâu không khóc.

Anh biết là cô muốn khóc mà không thể nào làm được.

Và anh cũng biết … cô sẽ không đời nào để lộ sự yếu đuối này trước mặt anh. Đơn giản bởi vì cô không khóc vì thất tình, mà khóc như tự trách cứ bản thân mình, một sự xấu hổ, một tình cảm … mà cô không dám thừa nhận, mà cô mãi né tránh.

Tôi nghĩ, có lẽ Yamada đã yêu Nomiya. Cô đã nhận ra hay cố tình không nhận ra nhỉ? Dẫu sao, điều đó cũng không quan trọng. Bởi anh ấy đã ở đây rồi.

- Chúc anh thành công nhé, Nomiya.

Tôi khẽ nói, đứng dựa lưng vào tường và ngước nhìn lên bầu trời. Ánh hoàng hôn đỏ hoà vào sắc hồng rực của hoa anh đào, cùng với vùng không gian tím phía xa. Tất cả như thu hết vào trong tầm mắt. Và nó … mang cảm giác của con người ta đi về một nơi xa lắm.

Ước gì tôi cũng có thể bảo vệ người con gái mình yêu một cách âm thầm như thế. Như anh Nomiya, như thầy Hanamoto, như anh Mayama nữa. Giống hệt những cánh anh đào kia, dù đã tàn đi một cách lặng lẽ mà vẫn rực rỡ đến nao lòng.

_________________
Đã post câu hỏi mới cả hai trò chơi:http://ouranschool.netgoo.org/forum-f36/topic-t491-30.htm#14023Vào game [đối mặt], vừa chơi vừa có điểm ^^ http://ouranschool.netgoo.org/forum-f36/topic-t129-15.htm
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yobanbe.zing.vn/alyssa31612
 
[Fanfic]Honey and Clover_Những cánh hoa bay
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» Gửi Honey
» [Bakugan Fanfic] Trò chơi sinh tử
» [Bakugan fanfic]: Món quà quý giá nhất
» [Bakugan fanfic] Alice in Wonderland
» Bakugan fanfic: Chờ ngày nắng lên

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: CLB học sinh :: Fan fic-
Chuyển đến