Ouran high school host club


 
IndexIndex  CalendarCalendar  GalleryGallery  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Đăng Nhập
Tên truy cập:
Mật khẩu:
Đăng nhập tự động mỗi khi truy cập: 
:: Quên mật khẩu
Latest topics
Top posters
Sak_xynk :")
 
nimbus2001
 
lovely_panda
 
ifyou...
 
sweet_melody
 
Ayaka_510
 
yamatumi_yuko
 
Otori Kyouya
 
miley16
 
Ayame_510
 
Poll
Bạn nghĩ banner của Ouranschool nên như thế nào?
Cứ để hình các thành viên trong truyện Ouran là ổn!
65%
 65% [ 33 ]
Xen kẽ banner các nhân vật trong truyện là một vài nhân vật khác, có sao.
31%
 31% [ 16 ]
Nền thôi, khỏi hình.
4%
 4% [ 2 ]
Tổng số bầu chọn : 51
December 2016
SunMonTueWedThuFriSat
    123
45678910
11121314151617
18192021222324
25262728293031
CalendarCalendar
Thống Kê
Hiện có 3 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 3 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 51 người, vào ngày Sat Dec 04, 2010 10:00 am

Share | 
 

 Tha thứ nhưng không bao giờ quên...

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nimbus2001
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 1166
Age : 24
Point : 1156
Registration date : 25/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Tha thứ nhưng không bao giờ quên...   Fri Jan 23, 2009 8:38 pm

Tên: Tha thứ nhưng không bao giờ quên.
Tên tiếng Anh: Forgive But Never Forget
Nguồn: Forgive But Never Forget
Translator: nimbus2001, ifyou...







~Cách đây 10 năm~


Ki-chan! Đi nào hãy leo lên chỗ rộng kế tiếp kia!” Mori vui
vẻ gọi tôi với 1 nụ cười duyên dáng trên khuôn mặt rám nắng của anh.



Em tới đây,
Mori-chan!” Tôi gọi anh, nhảy xuống khỏi cái cây và đi bộ trong đồng cỏ cao. Tôi
chạy sau anh và cười trong cánh đồng rộng lớn lấp lánh như vàng trong những tia
nắng mặt trời. Cuối cùng tôi cũng bắt kịp anh và chúng tôi đuổi theo nhau trước
khi ngã nhào lên cánh đồng cỏ cao, 1 làn gió dịu dàng làm rối tóc chúng tôi. Tô
i dời chỗ để chúng tôi nằm cạnh nhau và thư giãn đầu óc trên những cánh tay để
sau đầu.



Ne, Mori-chan?” Tôi hỏi khi nhìn chằm chằm lên bầu trời
xanh khổng lồ ở trên chúng tôi.



Yes, Ki-chan?” Anh trả lời.


Chúng ta hãy mãi mãi
là bạn, được không?” Tôi nói mỉm cười
với anh khi tôi quay đầu sang để nhìn vào đôi mắt sâu đen và xám của anh. Anh mỉm
cười và đưa ra 1 ngón út. Tôi móc ngón út của tôi với của anh và chúng tôi cười
toe toét.



Xin hứa!” Cả hai chúng tôi cùng nói.


Kitama-sama! Kitama-sama, cô ở đâu?” giọng chói tai của
1 người hầu gái gọi từ ngôi nhà lớn ở đằng xa. Tôi ngồi dậy và anh làm theo.



Em tự hỏi chuyện gì
đang xảy ra vậy?” Tôi ngạc nhiên lớn
tiếng và anh gật đầu. Chúng tôi đứng lên và chạy trở lại ngôi nhà.



Kitama-sama, cô đã làm gì trên Trái Đất này vậy?” một người
hầu gái già rầy la tôi khi Mori và tôi bước vào.



Chúng cháu đã chơi
ngoài cánh đồng. Tha lỗi cho cháu,” Tôi
lầm bầm với bà khi bà cầm lấy tay tôi.



Cô nên vậy! Bà của cô ở đây để gặp cô mà cô thì thật là
nhếch nhác làm sao! Đi vào và chào bà ấy đi, nhanh lên!” bà bảo tôi khi bà dẫn
đường xuống hành lang. Tôi nhìn Mori bị bỏ lại ở ngoài, căn phòng khách kiểu Nhật.
‘Em rất tiếc!’ Tôi nói to với anh và anh mỉm cười lại tôi và ra hiệu tán thành để
làm yên lòng tôi. Tôi mỉm cười lại và theo người hầu gái xuống hành lang.



Kitama-sama, bỏ giày của cô ra khi cô chào bà ấy và-. Cô
có đang nghe những gì tôi nói với cô không?” bà ta quắc mắt nhìn tôi.



Ah! Tha lỗi cho cháu! Chúng ta đang đi đâu vậy ạ?” Tôi bẽn
lẽn hỏi.



“Bà của cô ở đây! Bà ấy đang đợi ở trong phòng này,” Bà ta nói
rồi mở cánh cửa và cúi mình trước khi di chuyển sang một bên để tôi có thể vào.
Tôi tê cứng lại khi bước vào và tôi cúi chào lễ phép trước khi bước đến giữa tấm
thảm chùi chân và ngồi xuống trước người phụ nữ già.



“Tha lỗi cho cháu, Sezania Obasan. Cháu đã không có ý để bà
chờ, cháu chỉ chơi ngoài kia và-,” lòng bàn tay của bà vỗ mạnh vào má tôi khiến
tôi ngã xuống nền nhà, khó khăn.



Nhãi ranh láo xược. Sao mi dám cả gan nghĩ đến việc để
ta chờ đợi hả. Mi chỉ giống mẹ mi thôi! Đáng kinh tởm!”



“T-Tha lỗi cho cháu,” Tôi lầm bầm khi quỳ gối lên nền nhà lần
nữa.



“Hah! Mi thật ngạo mạn! Một tình huống đáng
thất vọng! Mi sẽ không bao giờ là một người thừa kế tốt của ngai vàng! Tại sao
con trai ta lại bình thản đến khó chịu khi cưới loại đàn bà đó và sinh ra mi, ta
không có ý kiến! Không vấn đề gì. Con trai ta, quyết định rằng mi sẽ là người
thừa kế ngai vàng của mẹ mi một khi cô ta chết. Sẽ không thảo luận về vấn đề này
nữa,,” người phụ nữ già tiếp tục. Đôi mắt của tôi mở rộng bởi cú sốc và sự khiếp
sợ. Tôi đã không muốn trở thành một cô công chúa hoặc một người thừa kế của bất
cứ thứ gì. Tôi chỉ muốn ở lại đây, ở Nhật Bản với Mori. Chỉ ngay sau đó có một tiếng
động ở ngoài và Mori xông qua cánh cửa.



“Điều đó không đúng! Ki-chan nên có quyền chọn lựa dù cô ấy có
muốn hay không muốn là người thừa kế! Bà không có quyền bảo cô ấy những gì cô ấy
có thể hay không thể-.”



Takashi, tốt thôi mà. Sẽ không có thêm thảo luận nào về
vấn đề này nữa, được chứ? Tốt thôi, thật đấy,” Tôi nói và cố giả một nụ cười,
nhìn vào mắt anh. Anh dừng lại ở ba người hầu gái đứng ngang cửa, xin lỗi rối rít.



Mori-chan, làm ơn rời khỏi đây khi anh còn có thể. Em không
muốn anh làm tổn hại đến tư cách của em,’ Tôi nghĩ, hy vọng anh sẽ hiểu. Anh đứng
một lúc trước khi đứng thẳng lên và xin lỗi.



“Em sẽ gặp lại anh
sau, được không? Em chỉ cần nói chuyện
với bà em thôi,”” Tôi nói khi chúng tôi nhìn nhau và anh gật đầu trước khi quay
lại và bỏ đi với những người hầu gái. Ngay khi cánh cửa đóng lại, bà lại tát tôi
trước khi nói một lần nữa.



Mi sẽ rời Nhật ngay lập tức và trở về Hy Lạp với ta để hoàn
tất đợt huấn luyện của mi. Mặc dù ta cho rằng mi không xứng đáng với đợt huấn
luyện này, con trai ta quyết định rằng mi sẽ là người thừa kế của mẹ mi một khi
cô ta chết. Bây giờ chúng ta rời khỏi đây. Không có gì để ở lại lâu thêm nữa.
Ta sẽ cho mi năm phút để thu dọn những thứ mi cần.”



Tôi gật đầu và đứng dậy, cúi chào trước khi ra khỏi phòng.
Tôi tránh xa căn phòng khách và chạy về phòng tôi.



~Một ngày ở hiện tại, Trường Trung Học Phổ Thông Ouran~


Tôi thở dài khi lê bước xuống hành lang dài. Bao lâu rồi từ
lúc tôi đến Nhật? Mười năm? Tôi kiểm tra đồng hồ một lần nữa. 3:37. Điều đó có
nghĩa là ngôi trường kia đã tan. Tôi vừa mới nhận đồng phục của mình.


~Hồi tưởng~


Thư kí văn phòng quản lí đưa tôi một gói đồ màu vàng. Tôi nhìn
vào và làm rơi nó, co rúm người lại trong góc.


“Ano… cô ổn chứ, thưa cô?” cô thư ký hỏi.


“Thứ đó… là đồng phục của nữ sinh ư? Tôi có thể có đồng phục
của nam không làm ơn? LÀM ƠN?” Tôi thở hổn hền, vẫn còn ở trong góc.


“Um, chắc chắn. Của cô đây,” cô lầm bầm, đưa tôi một gói khác,
tôi nhanh tay nhét nó vào cặp của mình.


“Cảm ơn,” Tôi nói, nở một nụ cười với cô. Cô gật đầu và đưa
tôi thời khoá biểu của lớp. Tôi ở lớp 3A. Cô bảo tôi nhìn đây đó một chút bởi vì
ngôi trường đã tan. Tôi gật đầu và rời khỏi phòng.


~Kết thúc hồi tưởng~


Tôi tiếp tục đi bộ quanh trường. Mái tóc dài đỏ thẫm và đen
của tôi ở trong một cái đuôi ngựa lòng thòng xoã ngang vai trái của tôi với mái
tóc dài ngang trán quét sang bên phải. Tôi mặc một cái áo thun đen với một bông
hồng trắng phức tạp in phía trước. Chiếc quần jean mỏng bằng vải bông chéo bạc
màu của tôi có một vết rách nơi đầu gối nhưng tôi không bận tâm. Đôi giày đen của
tôi bước nhẹ trên nền sáng lấp lánh khi tôi kéo cái áo vét xám kín hơn quanh mình.
Có chuyện gì với những ngôi trường và việc sử dụng qua A/C của họ? Tôi tiếp tục
đi bộ dọc theo hành lang, mở một vài cánh cửa dọc theo con đường. Cuối cùng, tôi
tới tận cùng của cái hành lang riêng biệt này và thấy một bảng hiệu ở trên cánh
cửa được đọc ‘Phòng Nhạc Số 3’. Tôi nhún vai và mở cánh cửa.


Những cánh hoa hồng trôi dạt trong không gian và một dàn hợp
xướng chào đón lấp đầy tai tôi. Tôi bước qua cánh cửa và thình lình nằm gọn
trong cánh tay dịu dàng của một chàng trai tóc vàng hoe với đôi mắt xanh lóng lánh.


“Hoan nghênh đến với Câu Lạc Bộ Tiếp Viên, thưa cô. Tôi có
thể làm gì cho cô trong một ngày đẹp trời như thế này?” anh ta hỏi. Tôi vã mồ hôi
vì trời xám xịt và đầy mây ngoài kia, kiểu thời tiết tôi ít thích nhất.


“Um…” là tất cả những gì tôi có thể nói khi đẩy anh ta ra và
nhìn xung quanh mình. Tôi ở trong một căn phòng rộng lớn với nhiều ghế trường kỷ
và 5 chàng trai trẻ xinh đẹp. “Chuyện gì đang xảy ra ở đây vậy?”


“Ồh, cô hẳn là học sinh mới vừa chuyển vào lớp 3A. Rất hân hạnh
được gặp cô,” một trong số những chàng trai nói. Anh ta có mái tóc đen và đeo kính
và cầm một cuốn sổ đen nhỏ.


“Cô là ai?” đến những anh chàng sinh đôi hỏi khi họ đến gần
tôi, vây quanh tôi trước khi tạm ngừng trước mặt tôi.


“Ờhh…” Tôi thực sự chậm chạp, phải không? Tôi vẫn không thể
nghĩ ra thứ gì để nói.


“Tên cô ấy là Kitama-,” anh ta cắt ngang khi một cánh cửa được
mở ra và đi vào là một cậu nhỏ con được cõng bởi một anh chàng tóc sẫm cao.


“Xin lỗi, chúng tôi đến trễ mọi người. Tôi vừa mới chợp mắt
một tí,” anh chàng nhỏ con ngái ngủ nói và dụi mắt.


“Dù thế nào đi nữa, như tôi đã nói, tên cô ấy là Kitama
Sashiyumi, tuổi: mười bảy, sinh nhật: 18 tháng Mười Một, Nhóm máu: O, con gái của
Jeremiah Lampertige, nhà ngoại giao người Pháp, và Evelyn Sashiyumi, nữ hoàng
Hy Lạp,” anh ta nói. Trong lúc anh ta nói, đôi mắt của người con trai tóc đen,
cao bắt gặp mắt tôi và chúng tôi đông cứng lại.


‘Mori-chan…’ Tôi nhận ra khi mắt tôi hơi mở to. Tôi quay đi
thật nhanh và lấy lại sự bình tĩnh.


“Ồh, rất hân hạnh được gặp cô, thưa Công Chúa,” người tóc vàng
hoe nói, hôn lên tay tôi. Tôi cứng đờ với từ Công Chúa nhưng cố nở một nụ cười
với tất cả bọn họ.


“Tha lỗi cho tôi, tôi đã không biết nói gì hết. Tên tôi là
Kitama Sashiyumi. Tôi không có ý phá vỡ thứ gì cả,” tôi nói khi cúi đầu một cách
yếu ớt.


“Ồh, dĩ nhiên là không. Tha lỗi cho tôi, tôi đã quên mất cách
cư xử của mình. Để tôi giới thiệu cô,” người tóc vàng hoe nói. Anh ta giới thiệu
tôi với tất cả bọn họ, bao gồm cả Mori, người mà tôi vẫn không dám nhìn lại.


“Rất hân hạnh được gặp tất cả các anh,” tôi cố nở một nụ cười
lần nữa. Mắt tôi tối sầm lại nhưng tôi tiếp tục cố cười với họ.


‘Chắc chắn anh ghét mình vì đã bỏ đi mà không nói với anh, nếu
anh còn nhớ mình. Mình không tin anh nhận ra mình bây giờ đâu,’ tôi nghĩ với bản
thân mình và nhìn xuống nền nhà.


“Có điều gì làm cô phiền muộn ư, thưa Công Chúa?” Tamaki, tôi
cuối cùng cũng học thuộc được tên anh ta.


“Đừng gọi tôi như thế,” tôi lầm bầm, không nhìn lên.


“Cô đã nói gì vậy, Công Chúa?” anh ta hỏi lại.


“Tôi đã nói ĐỪNG GỌI TÔI NHƯ VẬY NỮA!” tôi hét, nhìn anh ta
trừng trừng, nước mắt chực tràn ra. “Ugh… Tôi ghét điều này…” tôi lại lầm bầm
khi quay đi, làm cho mặt đỏ bừng và lau sạch nước mắt.


“Ah…” Tamaki có vẻ như không biết nói gì cả.


“Xin lối… Tôi chỉ... Tôi muốn bệnh khi người ta gọi tôi như
thế. Nó làm tôi phát cáu,” tôi nói, xin lỗi cho hành động của mình.


“Không, tôi xin lỗi, tôi đã không có ý làm cô khó chịu,” anh
ta dịu dàng trả lời.

“Tốt thôi, tôi không biết tại sao tôi hành động
như thế này nữa. Tôi không thường dễ bị xúc động như thế này,” tôi giải thích
khi tôi đi thơ thẩn quanh căn phòng rộng lớn, bình thuỷ tinh với hồng ngọc đẹp
khảm trên bề mặt.

To Be Continued :* .
Nim trans làm wà cho 4rum, lần đầu nên chưa có kinh nghiệm j` cả, mong đc giúp đỡ nhìu . Sak hối wá nên đăng 1/2 trc, còn lại post sau, sẽ cố nhanh hết mức. Ôi!!!!!!!

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
nimbus2001
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji
Giáo viên~Dịch thuật viên~nhà Suou-Fuji


Nữ
Tổng số bài gửi : 1166
Age : 24
Point : 1156
Registration date : 25/12/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: Tha thứ nhưng không bao giờ quên...   Sun Jan 25, 2009 4:21 pm

Tôi lùi lại vài bước với đôi tay để ra phía sau
nghiên cứu cái bình thật cẩn thận . Tôi tiếp tục lùi ra sau trước khi
quay lại và....trước mắt tôi là hai anh em sinh đôi đang nhìn chằm chằm
vào tôi và nở một nụ cười thật bí hiểm . Đột nhiên họ ngẩng mặt lên ,
nhìn họ cao hơn tôi chừng 3 inches và đột nhiên la lên "BOO! " và đẩy
nhẹ tôi ra .

Rõ ràng là tôi học được cách lùi ra phía sau nhưng
sao tôi đang cảm thấy mình đang ngã dần xuống và theo bản năg đôi tay
tôi đưa ra để jữ vững thăng bằng trước khi ngã xuống phía sau .Tôi cứ
ngỡ mọi chuyện đã bình thường lại nhưng cho đến khi cái vỏ chuối mà
người nào đó đã cố ý vứt xuống đó ...không...thế là tôi mất thăng bằng
và ngã về phía trước nơi có cái bình màu hồng ngọc . Tôi nhìn vào chiếc
bình và một chuyện khủng khiếp đã xảy ra , tôi vô tình đẩy nhẹ cái bình
xuống .Cố ưỡn người chụp lại cái bình nhưng không được rồi , nó đã rơi
xuống sàn nhà .

"Chết tiệt...." Tôi nói khi đang nhặt mảnh vỡ của chiếc bình .

" Hôm nay không fải là ngày may mắn của mình rồi đúng không ?" Tôi thở dài và đưa tay lên ôm mặt .

"
Nó sẽ không là vấn đề nếu cô trả tiền chiếc bình cho chúng tôi , vả lại
, cô là người quý tộc mà . Thế sẽ là 9 triệu Yen" Kyoya nói

"Rắc rối nối tiếp rắc rối..." tôi nói , trong khi đó vẫn nhặt mảnh vỡ của chiếc bình .

"
Thế ?" anh ta nói khi thấy tôi không lên tiếng" . " Tại sao cô không
gọi ngay cho ba mình và nhờ ông ấy trả tiền giúp" anh ta nói . Tôi đờ
người ra như người mất hồn và không hề bận tâm những ánh mắt đang nhìn
vào tôi .

" Tôi...Tôi không có " quan hệ tốt" với người đàn ông đó trong thời gian này ," tôi hoang mang trả lời

" Thế còn mẹ cô ?" anh em sinh đôi hỏi

Tôi
đang run lên vì sợ ." Bà ấy và tôi đã không liên lạc với nhau mấy năm
nay rồi " Tôi thành thật trả lời rồi nhìn vào bức tường .

" Thế là em không có tiền trả ư " Hunny ngây thơ hỏi .

" Không...Tôi không có tiền" Tôi trả lời

" Thế thì cô sẽ fải làm việc trả nợ cho chúng tôi nhưng Haruhi vậy" Kyoya và anh ta bắt đầu viết .

" Chờ chút , CÁI GÌ ???" mọi người ngoại trừ Kyoya và Mori la lên

"Cô
ấy sẽ phải làm công việc của một tiếp viên , rõ ràng là cô ấy là một
diễn viên jỏi "Kyoya trả lời , rồi liếc về phía tôi . Tôi phớt lờ anh
ta rồi quay sang nhìn vào mặt họ .

"Tối thôi , nhưng tôi có một điều kiện " Tôi nói

" Tôi đang nghe đây" Kyoya trả lời

" Tôi muốn hỏi Haruhi một câu " Tôi điềm tĩnh nói . Anh ta gật đầu , tôi thở dài rồi ngồi xuống ghế đi văng

"Tốt , tôi hơi lạnh nên..." Tôi vẫy tay lên tỏ vẻ sự bối rối

" Haruhi nè ! bạn là con gái đúng không ?"

"WAH???" Mọi người hét lên trừ Moti và Kyoya .

" Ùhm...vâng , tôi là con gái . Nó dễ nhận thấy vậy ư ?" Cô ấy hỏi tôi

"Nah.....chỉ
là giác quan của người phụ nữ cho mình biết vậy thôi , nhưng bạn yên
tâm , bí mật của bạn mình sẽ giữ kín" Tôi thở dài rồi quay sang nhìn
chiếc bàn thật buồn rầu

" Oh , um...cảm ơn rất nhiều , Sashiyumi-san" cô ấy nói nhanh .

"
Đừng bận tâm với cái hình thức này , nó không đáng để tôi bận tâm . Hãy
gọi tôi nếu muốn.." Tôi lẩm bẩn rồi cho khuỷu tay lên đầu ngối rồi ôm
mặt .

" À ! được chứ ?" cô ấy trả lời và có một chú jì đó hơi bất ngờ với những jì tôi nói

"Được rồi , bây giờ hãy xem cô có thể làm được jì ?" kyoya nói trong khi viết trong một cuốn tập nhỏ .

"Ý anh nói sao ?" tôi hỏi lại

"Cô
sẽ phải mặc bộ đồng phục nam chứ khong fải bộ đồng phục nữ này .Cô sẽ
phải diễn và coi bản thân như một chàng trai , có như vậy cô mới gia
nhập club được , thế nên tôi fải chắc chắn cô có thể làm vậy không."
Kyoya trả lời .

Tôi thở dài rồi đứng lên , bỏ tay vào túi rồi uể oải lùi xuống với cái bĩu môi yếu ớt trên mặt .

" Tốt thôi , Nhưng tôi sẽ thay đồ chổ nào?"

Anh em chỉ vào một cánh cửa ở phía cuối căn phòng , rồi Haruhi đưa tôi lại đó thay đồ .

"
Cảm ơn Haruhi" cô cười nhẹ trong khi đó cánh cửa được cô ấy đóng lại .
Tôi thở dài rồi mặt xìu xuống .Tôi kéo chiếc cặp xuống và để nó dưới
chân mình . Tôi kéo chiếc váy lên rồi ôm nó vào lòng vuốt nhẹ nó .Tôi
nhìn vào nó rồi nghĩ đây sẽ là khoảng thời gian tối tăm nhất của tôi .

"
Anh ta ghét mình đúng không ? Trong anh ta thật nghiêm nghị và không
bao giờ cười , trước đây anh ta cũng như vậy sao ? hay là vì mình ?"
Tôi rầu rĩ và không nghe được tiếng có người đang gõ cửa . Từ khi cánh
cửa khép lại tôi vẫn cứ hờ hững như vậy , chỉ nhìn vào bức tường và suy
nghĩ .

"Ah ! Nếu cô đã thay đồ xong rồi tôi có thể nói chuyện cùng cô một lúc được chứ ?!" Nhìn anh Tamabi bây giờ đang ngượng ngùng

" Ồh....xin lỗi anh..." Tôi lẩm bẩm

"
Ừmmm. Anh có thể ra ngoài khi tôi thay đồ được không ? bây giờ tôi đang
thay đồ và không muốn ai đứng gần ở đây , anh hiểu tôi đang nói jì chứ
?" Tôi nói rồi đuổi khéo anh ấy đi ra .Tôi mở cặp ra rồi tìm xung quanh
và tôi tìm được một miếng băng mà tôi dùng khi mang đồ Kendo . Tôi
nhanh chóng quấn nó quanh ngực , rồi mang một chiếc áo ngắn phía trong
trước đi mang áo đồng phục .

Tôi thở dài . bây giờ tới tóc ,
mình fải làm jì với nói ? fãi làm jì đây ? Aha ! mình biết rồi !" Tôi
nở một nụ cười đắc chí rồi tìm trong túi .


~ Trở lại với host club~

Tamaki
vẫn đang ngượng ngùng sau vụ việc kia .Hai anh em sinh đôi thì cứ nhãnh
nhót quanh Tamaki trêu chọc . Haruhi thì nhìn họ rồi thở dài , nhìn
đằng kia đôi mắt anh Mori sáng lên nhìn xung quanh với khuôn mặt ko có
chút biểu cảm . Ngay lúc đó cánh cửa được mở ra , chúng tôi nhìn thấy
một chàng trai với mái tóc màu đỏ hung dài qua tai 1 chút đang đi lại .
Đôi mắt màu nâu , vừa đi cậu ấy vừa nhìn ra ngoài cửa sổ , chiếc áo sơ
mi được thắt chiếc cà vạt ngay ngắn . Bước đi chậm rãi , khuôn mặt nhìn
như không hề có một chút thiện cảm . Cậu ta dừng lại đứng trước chúng
tôi rồi nhìn vào mắt Kyoya .

" Anh nghĩ sao ?" giọng nói của tiểu thư Kitama hỏi

Chúng tôi ai ai cũng trố mắt nhìn chằm chằm vào cô ấy , ngoại trừ Kyoya và Mori

"Làm..làm sao cô có thể làm như thế?" anh em sinh đôi đồng thanh thốt lên rồi đi quanh cô dò xét

" Này , tôi là một kẻ đóng jả mà . Thế các anh đang trông chờ điều jì ?" cô ấy nhún lên nói

"
Thôi được rồi , bây giờ chúng ta sẽ phải nghĩ xem "phong cách" cô ấy sẽ
là jì ?" Kyoya nói rồi đẩy cặp mắt kiếng lên . Cô ấy thở dài rồi tiếp
tục nhìn ra ngoài phía cửa sổ , một chiếc nhẫn bằng bạc được cô ấy luồn
vào sợi dây đeo ở cổ .

" Trông cô ấy thật cô đơn fải không Takashi " Hunny kéo ống tay áo anh Mori rồi nói . Mori liếc nhìn cô rồi gật đầu .

"
Sao , phong cách cô đơn ? cô ấy sẽ còn buồn hơn nếu anh hỏi em , fải ko
Kaoru ?" Hikaru nói trong khi nhìn vào cô .Cô ấy không hề nói jì vào
cuộc bàn luận này , dường như cô chỉ thở dài , nhìn xuống chuỗi hạt rồi
nhìn ra ngoài cửa sổ .

" Trái tim tan vỡ" Tamaki đột nhiên nói . Chúng tôi đều quay sang nhìn anh ấy và Kyoya gật đầu .

" Thế là ở giữa cô đơn và trái tim tan vỡ ?" Kyoya noí rồi vội vàng viết vào cuốn tập .

" Này ! thế còn ý tưởng của tụi em ?" anh em sinh đôi giận dữ nói

" Nó không có thik hợp nên tôi loại nó khỏi danh sách " anh cứ thản nhiên nói

Tôi thấy anh Hunny đến gần cô rồi giật giật áo của cô ấy , cô ấy nhìn xuống với một chút ngạc nhiên .

" Vâng ?"cô nói rồi cúi người xuống gần anh ấy .

" Này , Kita-chan , em đang buồn vì chuyện jì đó đúng không em ?" anh Hunny ngây thơ hỏi , rồi cô cười nhẹ với anh .

"Tại sao anh lại hỏi em thế ?" cô hỏi lại

"
ùhm thì , anh thấy em suốt buổi cứ nhìn ra ngoài cửa sổ và chơi với
chuỗi hạt thế nên anh ngh4i em đang rất cô đơn" anh ấy trả lời

" Vâng...em nghĩ em đang vậy đây " cô trả lời ,rồi xoa nhẹ vào đầu anh

"
Đó chỉ là vài người mà bây giờ em đang rất nhớ , thế thôi , cho nên anh
không fải lo lắng đâu " cô cười buồn rồi dang cánh tay ra , Anh ấy cười
rồi nhảy vào vòng tay của cô ,rồi cô nâng người anh ấy lên rồi quay
người anh ấy
~POV của Kitama~

Tôi quay nhanh quanh vòng tròn và nó nhắc tôi nhớ về những
việc mà tôi đã làm với Mori khi tôi còn bé.


~Hồi tưởng~


Mori-chan và tôi quay tròn hạnh phúc, tay chúng tôi đan vào
nhau, khi chúng tôi quay nhanh trong vòng tròn trên cánh đồng vàng. Chúng tôi
buông nhau ra và cả hai đổ sập lên vòng tròn và tôi cười khúc khích một cách
vui sướng. Mori-chan vẫn im lặng. Anh ngồi dậy và quay về hướng mặt trời lặn với
đầu gối tựa vào ngực, cánh tay và cằm của anh nghỉ ngơi ở thế cao hơn chúng khi
anh nhìn chăm chú vào khoảng không.


Tôi ngồi dậy và bò đến chỗ anh. Khi tôi ngồi xuống, những đám
mây xám xịt đang đe doạ kéo đến dộng ầm ầm và tôi nhìn lên khi trời bắt đầu mưa
bên trên chúng tôi. Tôi nhìn qua Mori-chan khi anh ngồi và chẳng mấy chốc chúng
tôi ướt sũng.


“Mori-chan? Anh có ổn không? Chuyện gì xảy ra vậy?
M-Mori-chan… anh đang khóc,” tôi nói khi quỳ xuống trước anh, tay tôi ấn ngược
lên khuôn mặt anh và nâng đầu anh lên để nhìn vào mắt tôi. Bây giờ nước mắt của
anh bắt đầu tràn ra thoải mái khi cả người anh bắt đầu run lên yếu ớt. Anh kéo
mặt ra khỏi tay tôi và vùi nó trong cánh tay mình, bây giờ đôi vai anh run lên
nhiều hơn nữa, tiếng nức nở của anh trở nên rõ hơn.


“Mori-chan. Chuyện gì xảy ra vậy? Tại sao, tại sao anh buồn?”
tôi hỏi dịu dàng và tôi nhẹ nhàng vuốt đầu anh. Anh nhìn lên tôi trước khi tôi
chồm tới kéo anh vào lòng. Anh ôm chầm lấy tôi trước sự đụng chạm của tôi và bắt đầu
khóc to hơn.


“Anh… Anh sợ em rời xa anh,” anh lầm bầm khi tôi ôm anh.


“Tại sao?” tôi dịu dàng vuốt tóc anh và tay kia của tôi xoa
lưng anh.


“Dì… dì anh. Dì mất hôm qua. Dì đã luôn đối xử tốt với anh và
dì đã luôn ở đó. N-nhưng bây giờ… dì sẽ mãi mãi không trở về nữa!” anh khóc nhiều
hơn. “Anh sợ em cũng sẽ rời xa anh, Ki-chan,” anh thầm thì.


“Mori-chan. Em có thể nói với anh điều này không?” anh gật đầu
khi tôi kéo lại để anh có thể nhìn vào mắt tôi, một bàn tay đặt ngược lên má
anh. “Anh và em sẽ luôn ở bên nhau, không vấn đề gì cả. Cho dù nếu em không ở bên
anh, em muốn anh biết rằng em sẽ luôn ở đây,” tôi đặt tay kia lên tim anh và
tay anh nắm lấy và bao bọc tay tôi. “Anh sẽ luôn ở trong tim em,” tôi tiếp tục
lấy tay kia và tay anh trước khi đặt nó lên trên tim tôi. Anh gật đầu và nước mắt
của anh thưa bớt đi và cơn mưa bắt đầu nện vào mình chúng tôi. Tôi mỉm cười và
rút một tay ra, thọc sâu vào túi quần tìm vài thứ. Tôi kéo nó ra và với tới, cắt
cái chuỗi hạt quanh cổ anh để hình trái tim treo trên tim anh. “Đó. Bây giờ anh
sẽ luôn có một phần của em bên anh.” Anh mỉm cười yếu ớt và chúng tôi lại ôm
nhau trước khi anh đưa tôi một gói nhỏ mà anh bảo tôi hãy mở sau, khi tôi ở một
mình. Khi tôi mở, Tôi thấy một chiếc nhẫn bạc nhỏ xíu treo trên một sợi dây xích
bạc. Tôi mỉm cười và đeo nó vào, thề sẽ luôn giữ nó bên mình.


~Kết thúc Hồi tưởng~


“Kita-chan, em đang khóc! Em có ổn không? Có chuyện gì sao
em?” Hunny hỏi và tôi nhận ra rằng tôi đã ngừng quay tròn và mắt thì ngân ngấn
nước. Giọng tôi mắc ở cổ họng và tôi chỉ có thể mỉm cười và khoác tay quanh thân
hình nhỏ bé của anh, vùi mặt vào vai anh. Anh dịu dàng vỗ nhẹ đầu tôi cho đến
khi tôi hết khóc.


“X-xin lỗi,” sụt sịt. “Em chỉ đang nghĩ về những điều làm em
hạnh phúc. Em chỉ buồn rằng bây giờ em không thể ở đó, nhớ lại những gì đã trải
qua. Em thậm chí đã không nhận ra rằng mình đang khóc!” tôi mỉm cười với anh và
anh cười khúc khích.


“Ổn thôi! Anh có muốn một ít bánh kem không? Bánh kem luôn làm
em cảm thấy tốt hơn!” Tôi cười và đặt anh xuống.


“Chắc chắn rồi, anh muốn một ít,” anh nói, lấy bàn tay nhỏ
nhắn đặt lên tay tôi khi anh dẫn tôi qua một cái bàn.

_________________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Tha thứ nhưng không bao giờ quên...
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Ouran high school host club :: Giới thiệu chung :: Translator-
Chuyển đến